Nếu để “tình yêu mini” đang trongkỳ trăng mật của nàng mắc trong đám tắcđường, không khéo nàng đã khóc ròng vìxót xa với những vệt xước sơn rồi... ra trường mới có mối tình đầu nhưng thậ
Trang 2Phải lấy người như anh
“Trái tim em có ước mơ.
Em vẫn nghĩ rằng lấy chồng phải lấy người như anh.
Đêm đêm ngước nhìn trăng,
mơ có anh bên cạnh
Hoa trên mặt đất nở vì ai,
uyên ương dưới nước
thành đôi vì ai.
Thả chiếc khăn tay theo gió bay đến bên anh…
Trang 3Cùng tác giả:Nhật ký tình yêu TIOPhải lấy người như anhCocktail cho tình yêu
99 tuần buôn chuyện
Để hôn em lần nữa
Trang 4http://facebook.com/tranthutrang
Trang 5“Một cuộc sống hối hả với những pháttriển quá độ và gấp gáp Một Hà Nộihầm hập trong sức nóng và sức chứa Vàmột tình yêu nồng nàn, day dứt, đầy éole.”
(Trương Lê Hà)
“Tóm lại sách của Trang nhiều không khínhưng không có mùi học đòi Tác giả cóvốn sống gấp bốn, năm, sáu, bảy… lầnmột… cô gái sống.”
(Lê Thị Liên Hoan)
Trang 6PHẢI LẤY NGƯỜI NHƯ ANH
Bản quyền tác phẩm © Trần Thu Trang và BachvietBooks, 2007.
Trang 7Tắc đường Dòng xe dồn thành mộtbúi ở nút giao thông, nhích từng mươiphân một Ngày nghỉ nên vẻ mặt củanhững nạn nhân cũng đỡ cau có hơn mộtchút Vân lần tay vào túi quần jeans kéochiếc điện thoại ra Chưa kịp mở khoábàn phím, nàng đã bị những người phíasau giục giã “Đi đi chứ!” “Nhanh nhanhlên tí nào!” Hàng loạt giọng nói ẩn chứa
sự sốt ruột Tặc lưỡi, nhét điện thoại trởlại túi quần, nàng nhích lên một chút chovừa lòng đám đông Thôi thì kệ con bạnnàng chờ vêu mặt ngoài đường vậy.Mười phút sau, nhờ sự tích cực của mấy
Trang 8ông cảnh sát giao thông với đám thanhniên xung kích, đám kẹt xe đã biến mất.Nút giao thông thoáng đãng, cứ y nhưchưa từng biết tới ùn tắc bao giờ Vântăng ga phóng thẳng trên con đường vencông viên, gió mát lạnh đem hơi thu ùavào mặt Dù hôm nay trời rất đẹp, nàngcũng không dám đem “tình yêu mini mớicưới” ra bát phố mà quyết định cưỡichiếc 82 cũ Quả nhiên nàng quyết khônglầm Nếu để “tình yêu mini” đang trong
kỳ trăng mật của nàng mắc trong đám tắcđường, không khéo nàng đã khóc ròng vìxót xa với những vệt xước sơn rồi Mà
Trang 9có khi nàng lại góp phần gây ra ách tắc
vì “tình yêu” nghẹn ngào đứng khựnggiữa đường cũng nên
Quán café vỉa hè yêu quý của nàngđây rồi Vẫn gốc cây bàng với cái bệ ximăng ố vàng vết đáy cốc, vẫn đám khách
lố nhố ngồi đọc báo trên những chiếc ghếnhựa xanh đỏ và những đốm nắng rungrinh trên mái hiên nhà cổ Con bé đangngồi bó gối nhìn ngơ ngáo kia rồi, chắc
là nó bực nàng lắm, vì xưa nay nó rấtđúng giờ mà Nàng dựng xe, không thèmkhoá cổ, chạy ào về phía bạn:
- Chủ nhật mà vẫn tắc đường Đến là
Trang 10bực! Xin lỗi mày.
- Không sao Tao không bận gì, ngồiđây ngắm đường phố cũng vui
Con bé mỉm cười nhẹ nhàng, nàngthích cái kiểu nói từ tốn và điệu bộ thanhnhã của nó Nó tên là Hoài Đan, con gái
Hà Nội chính cống chứ không phải HàNội nhảy dù như nàng Nó kém nàng haituổi nhưng nàng lại cùng khoá với nó ởtrường đại học, do nàng đã vào chậmmột năm vì thi trượt, lại bị ngừng thêmmột năm vì mấy việc lộn xộn học phí Nóhọc giỏi hơn nàng nhiều lắm, và cũngngoan ngoãn hơn nhiều Mãi đến khi sắp
Trang 11ra trường mới có mối tình đầu nhưng thậtkhông may là lại yêu nhầm người…
Hôm nay, Đan mặc một chiếc áo nỉ
có mũ và mang giày vải, bộ dạng của nóchẳng khác thời bọn nàng còn hay rủ rênhau đi xem nhạc Rock là bao Nàng đónchiếc ghế từ tay bạn, không ngồi ngay,ngó nghiêng vào phía trong nơi mấy cô
bé phục vụ đang hối hả pha pha chế chếrồi hỏi:
- Mày uống gì chưa?
Con bé không nói, chỉ vào tách càphê mới vơi chút ít trên bệ xi măng củacây bàng Sáng chủ nhật, quán café đông
Trang 12khủng khiếp, đến phải gào lên để gọi đồuống mất! Nàng đứng hẳn lên để vẫy cônhóc phục vụ quen mặt, thấy có tín hiệu
“đã nhận” rồi mới yên tâm hạ tay phủighế ngồi Một chiếc lá bàng rơi ngayxuống trước mặt nàng để lại một lỗ hổngtrên tàng cây Ánh nắng rọi xuống ấm áp,mùa thu sao mà dễ chịu
Đan hất hàm sang bên cạnh hấp háymắt ra hiệu gì đó Vân tò mò nhìn theohướng mắt nó và suýt nữa thì buột miệngchửi tục Khỉ thật, oan gia ngõ hẹp rồiđây! Hà Nội quả là nhỏ bé Quanh điquẩn lại rồi thể nào cũng có ngày đụng
Trang 13mặt người quen ở mấy quán café vỉa hènhư thế này Người quen ở đây là Vinh,
gã bạn trai cũ của Đan Nàng chưa baogiờ khoái tên tóc dài ấy, kể cả khi bannhạc của hắn làm mưa làm gió trong hộidiễn văn nghệ trường nàng Bây giờ hắnđang ngồi lù lù ngay bên cạnh con bé cứnhư thể chưa từng có chuyện gì giữa haiđứa Nhìn gã trai “người quen” và gãđầu đinh đi cùng đang bàn luận say sưa
về bóng đá thêm một giây, nàng nhănmặt, ngoắc tay:
- Đi quán khác, mày!
- Sao lại phải đi? Tao coi hắn như
Trang 14bức vách thôi mà.
“Giọng nó mới bình thản ghê chứ!”Vân nghĩ thầm, quay lại nhìn gương mặtxinh xắn dịu hiền của bạn, hỏi nhỏ:
gã đầu đinh, phải quay nhìn Đón cuốnalbum và chăm chú vào những tấm ảnhrạng rỡ của Đan với chồng sắp cưới,
Trang 15nàng vẫn khó có thể tin ngay được Con
bé với cái thằng đểu giả kia mới chia taynhau hồi đầu năm thôi mà Vân đem thắcmắc ấy ra hỏi, và Đan bình thản trả lời
Nó kể cho nàng nghe về anh chàng chú rểtương lai mặt mũi ngầu xị của nó Anhchàng hơn bạn nàng tới 10 tuổi, hầu nhưchẳng có điểm gì chung ngoài một hai sởthích lặt vặt, ấy thế nhưng lại đem đếncho nó một tình cảm say đắm và lãngmạn không ngờ Cứ như có mối hẹn ước
từ kiếp xa xưa nào vậy
Nghe lời kể và nhìn ánh mắt dịudàng cùng nụ cười mơ màng của Đan, bất
Trang 16giác Vân nhớ đến cuộc tình hiện tại củamình Người đàn ông tạm gọi là của nàngcũng hơn nàng nhiều tuổi, thậm chí hơiquá nhiều đối với một quan hệ tình cảmbình thường, cũng là người làm kinhdoanh và cũng khá khó tính Nhưngkhông giống Đan, nàng không cảm thấymình được yêu, không cảm thấy nỗi nhớkhi xa cách và cũng chẳng có cảm giácbình yên khi ở gần Thậm chí nàng cũngchẳng buồn ghen tuông dù…
Vừa mới nghĩ đến đó thì chiếc điệnthoại trong tay nàng rung lên Trên mànhình hiện ra số của người nàng đang nghĩ
Trang 17đến “Ờ, cũng có chút thần giao cách cảmvới nhau đấy chứ!” - nàng đứng dậy đisang vỉa hè trống bên đường rồi mới bấmmáy nghe.
- Đi Chí Linh không?
- Không, cô bạn em hẹn café, mới Như đã biết đủ thông tin, không đểcho nàng nói hết, đầu dây bên kia phát ratín hiệu ngắt cuộc gọi Vân chưng hửngmột tích tắc rồi nhún vai, trở sang vỉa hècủa quán café Vinh đang cười nói gì đóvới Đan Mặt con bé rành rành một nỗichán ghét Nàng cũng ghét cung cách trơtráo của tên tóc dài này, phải cho hắn
Trang 18một câu thật bõ mới được!
- Anh vẫn còn mặt mũi để nóichuyện với nó sao? - Nàng cao giọng -Tôi tưởng anh phải biết xấu hổ chứ nhỉ?
Đôi môi chẻ đàng điếm kia cònchưa kịp phát ra lời nào, nàng đã phẩytay:
- Đan, mình đi chỗ khác, ở đây cómùi chuột chết kinh quá!
Có hai tiếng cười cùng lúc vang lên,một từ phía Đan và một, khẽ hơn, từ phía
gã đầu đinh mặc quần túi hộp đi cùngvới Vinh Nàng liếc sang phía gã một cáisắc lẻm và nhận thấy đôi mắt nâu đang
Trang 19gì, nhất là lúc tâm trạng đang xao xácnhư thế này Phải nói là nàng đang cảmthấy ghen tị với Đan quá thể Con bé quả
là có quý nhân phù trợ Tuy có chút bấthạnh vì mẹ mất sớm nhưng nó được bùđắp lại không biết bao nhiêu mà kể Nàosắc đẹp, tài năng, tính cách, công việc…
Trang 20rồi bây giờ là chồng và tài sản nữa Vânthở dài, nàng cảm thấy mình thua kémbạn bè nhiều quá Ngay cả thứ dễ dàngvà… nhạt nhẽo nhất là một tấm chồngvới một đứa con nàng cũng không có.
Đã 26 tuổi, bảy tám năm trời sống ởnơi thành thị bon chen, tất cả những gìnàng có đều phù phiếm trôi nổi y nhưcuộc đời nàng Một công việc mà tiềnkiếm được phụ thuộc vào thời vụ và tâmtrạng của nhiều người, một địa chỉ khôngbiết một vài tháng sau có còn là của mìnhhay không, một đống quần áo cùng đồđạc lặt vặt đẹp đẽ nhưng vô dụng, hai
Trang 21chiếc xe máy, chiếc sành điệu thì quáđỏng đảnh, chiếc không đỏng đảnh thìquá cà tàng trong mắt tất cả mọi người.
À, cả một người đàn ông nữa chứ nhỉ,một người cũng giống những người trước
đó, lớn tuổi, đã hoặc đang có vợ, nhiềutiền và nhiều mối bận tâm, chẳng thiếu
mỡ bụng vì những trận ăn nhậu ê hề vàcũng thừa thấp thỏm vì mối quan hệkhông chính đáng!
Vân rẽ từ phố ngách nhỏ bán sách racon phố lớn Nàng chợt nhớ ra là mình
có gửi ảnh ở một photo gallery ở đây, đãvài tuần trôi qua, có lẽ mấy bức nàng
Trang 22chụp hồi mùa hè trong chuyến đi PhùLãng đã được ai đó mang đi với cái giátàm tạm đủ để nàng đổ xăng cho “tìnhyêu” mấy bữa Gallery chỉ bán ảnh,những bức ảnh chụp cuộc sống phongcảnh Việt Nam đẹp và có hồn Vì thế màcái cửa hiệu nhỏ xíu chẳng trang trí nộithất sang trọng lại khá nổi bật giữa đámgallery hào nhoáng, đầy những bức tranhkhổ lớn vẽ mái ngói lô xô nhái phongcách Bùi Xuân Phái hoặc vẽ người độinón ngoẹo mặt theo kiểu Thành Chương,trên cùng dãy phố.
Chỉ có một người khách du lịch mặc
Trang 23quần cộc đeo ba lô cao nghệu đang ngơngáo ngắm nghía Những tấm ảnh lớnđóng khung bày kín ba mặt tường còntrên kệ là hàng xấp ảnh nhỏ kiểu bưuthiếp Vân liếc qua như để tìm xem ảnhcủa mình ở đâu rồi ngó qua bức bìnhphong nhìn vào gian trong Ông chủ đivắng, chỉ có cô nhân viên mặt mũi nhẹnhõm đi ra tiếp nàng Nói chuyện với côthì cũng dễ chịu đấy, nhưng nàng thíchtiền hơn Hỏi han thêm vài câu xã giaonữa, nàng bước ra vỉa hè.
Nắng trải trên những viên gạch đỏ
kẻ chéo khấp khểnh Sao một đường phố
Trang 24trung tâm lại có thể lưu giữ những tàn dưcủa một thời Hà Nội buồn tẻ như nhữngviên gạch này nhỉ? Vân còn đang oẳn tù
tì lựa chọn giữa hai hiệu kem nổi tiếngchỉ cách nhau vài số nhà thì điện thoạicủa nàng rung lên Một số lạ nhưng đẹp,dãy số tượng trưng cho hành động “sanbằng tất cả”!
- A lô, Thái Vân nghe
- Bắt quả tang đi shopping một mình
mà không gọi em nhé!
- À, Phương hả? - Vân dáo dác nhìnngang dọc, cô gái đang gọi cho nàngchắc phải ở đâu đó quanh đây Chắc cô
Trang 25ta lại đi với một vệ tinh nào đấy và tiệntay dùng điện thoại của anh ta gọi trêunàng.
- Hi hi, em ở hàng kính cơ mà!
Nàng quay lại nhìn vào cửa hàngkính thời trang và thấy ngay HạnhPhương, cô con gái của bà chủ công tynàng, đang đứng tươi cười trong bộ váyyếm bò nhí nhảnh Thấy Vân đã nhìn ramình, Phương duyên dáng gỡ cặp kínhmàu hồng đang thử ra khỏi mắt và kéotay người đứng cạnh Vân không có ýđịnh bước vào cản trở việc cô chủ làmđiệu với… vệ tinh nên chỉ giơ tay chào
Trang 26và tỏ ra hết sức thân thiện tươi tỉnh Chợt
nụ cười của nàng kém rạng rỡ đi mộtchút khi ánh mắt nàng lướt sang anhchàng tháp tùng Hạnh Phương Anhchàng đầu đinh quần túi hộp lúc sángcũng đang hết sức thân thiện và tươi tỉnhcười với nàng
Chỉ vào đồng hồ ra hiệu như mình
có hẹn, Vân giơ tay vẫy vẫy chàoPhương và cất bước sang bên kia đường.Nàng lẩn vào đám người xếp hàng muakem đông nghịt Nàng đã thừa kinhnghiệm với cái trò làm bộ làm tịch gọingười quen khi đang đi với đàn ông rồi!
Trang 27Chắc chắn người quen ấy sẽ đóng vaimột mảnh vải xanh nhợt nhạt làm phôngnền, hoặc cái bậc vàng sang trọng đểngười gọi leo lên, tuỳ vào hoàn cảnh.Hoàn cảnh của nàng lúc này có lẽ là cáiphông nhợt nhạt thôi Lại còn cả cái gã
vệ tinh của Phương nữa chứ Vân chẳngthấy thú vị gì khi phải gặp lại kẻ ngồicạnh “con chuột chết” cả buổi sáng ấy.Hẳn là cái gã non choẹt đó phải hãnhdiện ghê gớm vì đã được người đẹpHạnh Phương… hạnh tới
Dẹp gã vệ tinh ra khỏi đầu, chốngnạnh để ngăn đám người đang chen lấn lố
Trang 28nhố không ụp thẳng những túi giấy đựngkem lên người mình, Vân len vào trướcquầy Nàng dõng dạc nói với bà bánhàng mặc áo trắng vạt sau xẻ giữa theođúng kiểu đồng phục của mậu dịch viênthời bao cấp:
- Cho cháu một đậu xanh một cốm!Cầm hai que kem lách ra khỏi đámđông, nàng chậm rãi cắn lần lượt mỗique một miếng, chẳng bận tâm đếnchuyện tránh để kem rớt trên áo Hômnay nàng mặc quần jeans với áo sơmicarô cũ rộng thùng thình, đến cả đôi giàyvải cũng bạc phếch, chẳng có gì phải
Trang 29nghĩ ngợi cả.
Thong thả đi một vòng con phố vớinhững toà nhà bách hoá, cửa hiệu sáchngoại văn và gallery, cuối cùng thì Vâncũng thanh toán hết hai chiếc kem Nàngdừng lại chờ đèn xanh cho người đi bộ
để sang đường Chưa đến 3 giờ chiều,ánh nắng tràn trên vỉa hè, dội lên đầuđám người dạo phố cuối tuần Vài mươiphút đi bộ làm nàng cảm thấy khá nóngnực
Vân còn đang phân vân xem có nênphanh cúc chiếc sơmi carô sờn tay rakhông thì một đám con gái sành điệu lướt
Trang 30qua chỗ nàng đứng, mấy chiếc váy haidây điệu đàng phô những cặp vai trắngnõn và những đôi dép cao gót làm phầnhông sau của các cô nâng lên đầy khiêukhích Một nỗi ghen tị trào lên khiếnnàng bực bội Cởi phăng chiếc áo carôbuộc ngang người, mặc kệ ánh mắt củanhững người vừa dừng đèn đỏ đổ dồn vềphía mình, nàng hất mặt đi sang đườngtrong một bộ dạng khác hẳn Vòng hôngchao đảo nhịp nhàng theo những bướcdứt khoát của đôi chân dài Chiếc áo haidây màu vàng đất hợp với mái tóc ngắntỉa loe xoe nhuộm nâu của nàng kinh
Trang 31khủng! Và chẳng cần đến đôi guốc gótnhọn dựng đứng như chiếc ghế đẩu kia,nàng vẫn cao ngang mấy cô ả đang vênhváo đi phía trước, cuộc đời đẹp thế đấy.
Nhà hàng Rochelle hôm nay đôngđặc biệt Ô tô sang trọng đỗ san sát Bãi
để xe máy cũng đầy rẫy những chiếc xe
ga đời mới Vân cua một vòng điệu nghệtrên chiếc Vespa màu “tro của hoa hồng”
và dựng chân chống ngay trước mũi mộtđám Spacy, @ hợm hĩnh Dù chỉ trị giá 6triệu đồng kể cả công tái tạo sắc đẹp vàhàn khung inox, “tình yêu mini” của nàngtrông có phong cách và sang trọng hơn
Trang 32hẳn những chiếc scooter trị giá mấy ngàn
đô dán đề can chống xước kia!
Hất mái tóc và chỉnh lại chiếc nơtrang trí bên hông bộ váy màu hồng nâugợi cảm, nàng rút một chiếc phong bìtrong túi xách và bước những bước kiêuhãnh về phía cửa, tà váy quấn quýt vờnlấy cặp chân dài, đôi sandal cao gótkhiến những bắp thịt săn chắc như đượctôn lên Vân mỉm cười Nàng không cógương mặt thật sự nổi bật, nhưng thânhình của nàng thì hẳn ối kẻ phải ghen tị
Nhanh nhẹn leo qua mấy bậc cấp,tiến đến trước mặt cô dâu chú rể, nàng
Trang 33ngắm nhìn bộ váy suông màu trắng trangtrí bằng những đoá hồng cuộn từ lụa vàdải khăn tơ hờ hững trên vai cô dâu, vờdằn dỗi:
- Ai cũng tự lo váy cưới như mày thìtao chết đói… Nhưng mà thôi, xí xoá chomày Chúc hai người trăm năm hạnhphúc!
Đan cười dịu dàng nắm tay Vân lắclắc rồi khẽ nghiêng mặt đưa tay giớithiệu nàng với chồng Anh chàng nở nụcười thân thiện, lên tiếng cảm ơn bạn vợ
và nhã nhặn mời nàng tự nhiên nhập tiệc.Vân cũng lịch sự rút lui để nhường chỗ
Trang 34cho những đợt khách tiếp theo, nàng bỏphong bì vào chiếc hộp hình trái tim cóghi chữ “Nhà gái” đặt ngay lối đi rồibước tới bên bàn cầm đĩa chọn đồ ăn.Thức ăn có vẻ ngon, đầy phong vị nướcNga và biển cả, tôm hấp và cá hồi hunkhói đỏ au, salad Nga nhiều màu, nhữngmiếng mực tẩm bột rán vàng rộm cùngmột khay đầy những lát bánh mì đen kèmtheo phô mai trắng và trứng cá muối xanhđỏ.
Lấy kẹp gắp mỗi món một haimiếng, Vân cầm đĩa đi lòng vòng tìm gặpđám bạn đại học Cũng không có nhiều
Trang 35người lắm vì một số đã đi nước ngoàihoặc vào Nam làm việc Gã Tố “tồ” nhưnhảy nhổm lên khi thấy nàng Vừa làmđiệu bộ lật vẩy tay áo, Tố vừa giả giọngphim Hồng Kông léo nhéo:
- Đại sư tỷ giá lâm
Lũ con trai xung quanh cũng vờ vịt
hô hào:
- Đại sư tỷ cát tường!
Vân cười ngất, nàng phẩy tay theokiểu của các vị thái hậu trong phim:
- Tồ “tồ” bình thân Các khanh bìnhthân
Tố “tồ” nhón một miếng cá hồi trong
Trang 36đĩa của nàng rồi cười hì hì:
- Trông đại tỷ càng ngày càng… nạc
ra Ngon ngon là!
- Nạc ra, mỡ ở lại chứ gì - Vân lăm
le giật lại miếng cá trên tay Tố - Lâu lắmkhông tụ tập rồi đấy nhỉ? Tố dạo này vẫnlàm cho Silvermoon chứ?
- Vưỡn tỷ ạ Em bắt cơ sở cáchmạng với một nữ đồng chí ở đấy rồi Maiphục lâu dài chờ thời cơ là… lá la
- Thằng “tồ” nó điêu đấy tỷ ơi,chẳng đứa nào ngó ngàng đâu - Một cậubạn khác lên tiếng - Còn tỷ giờ sao? Từhồi cưới cái Quỳnh là tỷ mất mặt
Trang 37- Thì ta chém nó vì vụ váy bảy tầngđuôi cá đuối dài hai thước nên mới phảilặn Chứ nói dại, nó bắt được nó chémlại thì cổ đâu mà đỡ!
- Đời tỷ tàn rồi tỷ ơi, cái Quỳnh nócầm dao phục ở ngay sau kìa
Biết là cậu bạn nói đùa vì cô bạntên Quỳnh đã theo chồng sang tận BaLan, Vân vẫn quay lại Chợt nàng thấymột gương mặt quen thuộc ở gần đó.Người đàn ông vẫn chia động từ yêu ởthì hiện tại tiếp diễn với nàng đang đicùng vợ Bắt gặp ánh mắt của nàng, anh
ta lảng tránh rồi quay hẳn người sang chỗ
Trang 38khác Bà vợ già xồ xề tội nghiệp xun xoehết hỏi han lại chạy đi chạy lại lấy đồ ăn
đồ uống cho chồng Tự nhiên một nỗichán chường dâng lên ngang cổ làm Vânkhông thể nuốt nổi miếng mực thơmngon Một ai đó gọi tên làm nàng giậtmình bừng tỉnh Diễn “cảm” mỉm cười,ánh mắt lấp lánh sau cặp kính dày cộp:
- Bọn em đang bảo tỷ thay thêm mấyđời bồ rồi?
- Ôi giời, hỏi khó thế! Đợi ta đếm
đã nhé
- Không định dừng vó phiêu du hảtỷ?
Trang 39- Khi nào tìm được “bác” nào như
“bác” Lập nhà cái Đan thì ta dừng! Vânvuốt tà váy ngồi xuống bên một dãy ghế
mà nhà hàng kê sẵn để mọi người nghỉchân Nàng liếc đám bạn bằng đôi mắt cóđuôi sắc lẻm - Không thì ta cứ làm ngựahoang tàn phá những đồng cỏ bất kể giànon
- Eo ôi, tỷ đừng doạ bọn em
Nhìn vẻ co rúm sợ sệt đầy tinh thầndiễn xuất của đám bạn, nàng cười khanhkhách Tất cả đám này đều thua tuổinàng, thậm chí Tố “tồ” vì đi học sớm cònkém nàng tới 3 năm Tuy ra trường không
Trang 40còn gặp nhau thường xuyên nhưng cả bọnvẫn coi nàng là thủ lĩnh tinh thần nhưthuở nào Tố, Diễn, Quyền và Hải Anhvẫn là những gã trai nghịch ngợm giốnghệt hồi còn lê dép quèn quẹt trên giảngđường Hoài Đan cùng mấy cô bạn khác
đã lấy chồng nhưng còn giữ nguyên đượcnhững nét trẻ trung Còn nàng thì đã quágià và mệt mỏi vì những cuộc tình chẳngbiết tương lai và những người đàn ôngkhông thích nói đến ngày mai Dườngnhư trong tất cả đám sinh viên tốt nghiệpcùng khoá, chỉ có nàng càng ngày càngcằn cỗi và chua chát đi Nhướng mắt về