1. Trang chủ
  2. » Giáo án - Bài giảng

NHỮNG bài văn HAY VIẾT về mẹ

60 3,4K 2
Tài liệu đã được kiểm tra trùng lặp

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Tiêu đề Những bài văn Hay Viết về mẹ
Trường học Trường Tiểu học Hà Nội
Chuyên ngành Giáo dục Tiểu học
Thể loại Bài luận
Năm xuất bản 2013
Thành phố Hà Nội
Định dạng
Số trang 60
Dung lượng 1,41 MB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Bồi dưỡng học sinh giỏi môn văn rất khó trong các nhà trường. Không chỉ khả năng của giáo viên, năng khiếu của học sinh, tài liệu giảng dạy đều rất khó lựa chon. Bồi dưỡng như thế nào để phát huy , khơi dậy năng khiếu của các học sinh mới là điểm mấu chốt. "Những bài văn hay viết về mẹ" là tài liệu tham khảo nhằm khơi dậy tình cảm, cảm xúc của học sinh cách hành văn. khi có được cảm xúc, tình cảm thì các em sẽ có khả năng làm văn tốt nhất.

Trang 1

Giáo dục Tiểu học.

CHƯƠNG TRÌNH BỒI DƯỠNG HỌC SINH GIỎI

NHỮNG BÀI VĂN HAY

VIẾT VỀ MẸ

Trang 2

Hà Nội – Năm 2013

NHỮNG BÀI VĂN HAY - VIẾT VỀ MẸ

MỤC LỤC

1 Bài dự thi Viết Về Mẹ: “Thượng đế không thể ở khắp mọi nơi nên người mới

sinh ra người mẹ” 1

2 Bài dự thi cuộc thi viết về mẹ: “Mẹ ơi” 3

3 Bài dự thi Viết Về Mẹ: “Kỷ niệm mãi nhớ về mẹ” 4

4 Bài dự thi viết về mẹ: Mẹ ơi, đó là giây phút con được sinh ra lần nữa 5

5 Bài dự thi Viết về Mẹ: Miếng cơm cháy của mẹ 7

6 Bài dự thi Viết về Mẹ: Mẹ tôi tập xe 9

Trang 3

7 Bài dự thi viết về mẹ: Áo mới và tóc mẹ 10

8 Bài dự thi viết về mẹ: Nỗi đau còn lại 12

9 Viết cho mẹ 14

10 Bài dự thi “Viết về Mẹ”: Viết cho mẹ yêu thương 15

11 Bài dự thi “Viết về Mẹ”: Gửi mẹ 18

12 Xúc động hai bài văn điểm 10 viết về mẹ 21

12.1 Bài văn của bạn Phạm Thị Thu Hà 22

12.2 Bài văn của bạn Nguyễn Kiều Vân 24

13 Mất mẹ là con mất cả bầu trời 25

14 Con yêu mẹ 27

15 Hình như, con chưa khi nào hiểu mẹ! 29

16 Cổ tích của con bắt đầu từ ngày xưa có mẹ 32

17 Viết về Mẹ… Mẹ của con 34

18 Rơi nước mắt bài văn cảm động về bố của cô học trò nhỏ 35

19 Bài văn tả mẹ gây sốc của cậu trò nghèo trường Ams 38

20 Bài văn điểm 10 đầy xúc động của thủ khoa đại học Ngoại thương 41

21 Ngồi buồn nhớ mẹ ta xưa 42

22 Lễ Vu Lan: Ai còn cha mẹ xin đừng thờ ơ! 43

23 Nếu con yêu mẹ, hãy yêu khi mẹ còn đây! 44

24 Con yêu mẹ hơn ngàn lời con nói! 46

25 MẸ ĐIÊN - truyện ngắn cảm động của Vương Hằng Tích 47

1 Bài dự thi Viết Về Mẹ:

“Thượng đế không thể ở khắp mọi nơi nên người mới sinh ra người mẹ”

Mẹ! Một tiếng gọi thiêng liêng đối với mỗi chúng ta, những người đã được sinh ra và lớn lên trong vòng tay của mẹ

Kte Douglas Wiggin đã nói rằng: “Trên đời này hầu hết những gì là đẹp

đều hiện ra như hai, như ba, như hàng tá hay hàng trăm thứ Nhiều như thể những bông hồng, những buổi hoàng hôn, những cầu vồng, những anh chị, những chú bác cô dì và anh em họ, nhưng trên cả thế giới, ta luôn luôn chỉ có một người mẹ”.

Trang 4

Đúng như vậy, có lẽ tình mẫu tử là món quà vĩ đại nhất mà thượng đế đã bantặng cho mỗi sinh vật trên trái đất này, đó là sự hy sinh vô bờ bến đối với con cái.Chính vì lẽ đó mà những áng văn, những vần thơ hay những câu nói bất hủ cangợi về người mẹ lần lượt ra đời.

Thật hạnh phúc cho những ai sinh ra trên đời này được cất lên tiếng gọi mẹ

Và cũng thật cảm thông cho những ai không được cất lên tiếng gọi thiêng liêng

đó Có những hoàn cảnh, chúng ta phải biết cảm thông cho những người mẹ vìnhững lý do nào đó mà không chọn cách ở lại bên những đứa con của mình.Nhưng có một điều luôn đúng là cho dù vì lý do gì đi chăng nữa thì tình yêuthương mà họ dành cho con họ là không bao giờ thay đổi

Đối với mọi người nói chung và bản thân tôi nói riêng, tôi cảm thấy rằng,mình là một trong những người thật hạnh phúc khi được sinh ra và lớn lên trongvòng tay của mẹ, người đã hy sinh suốt đời vì con cái, vì gia đình mà không mộtlời than trách Ngay cả đến con vật, loài cây cũng dành tình yêu thương cho conmình, điều đó đã làm cho cuộc sống đầy ý nghĩa và tình mẹ thật quý báu

Nhìn lại mình tôi thấy rằng, từ lúc sinh ra cho đến bây giờ, tôi luôn đượcsống trong vòng tay và sự yêu thương của mẹ Mẹ luôn dành cho tôi những gì tốtđẹp nhất mà mẹ có thể cho tôi Những cái gì ngon nhất, đẹp nhất mẹ luôn dànhcho các con Từ nhỏ đến lớn, mẹ không cho tôi đụng vào những việc khó ngoàinấu cơm, rửa bát, quét nhà… Mẹ biết làm như vậy sẽ làm hư con gái mẹ lớn lên

sẽ không biết làm và bị người ta chê trách Nhưng mẹ không muốn con gái mẹphải khổ mà dành hết về phần mình Tôi đã ngây thơ không nhận ra điều đó Tuổithơ của tôi đầy ắp những kỷ niệm về mẹ nhưng có một kỷ niệm làm tôi không thểnào quên và nhớ như in cho đến tận bây giờ, và có lẽ suốt đời này tôi không thểquên được Đó là lần tôi bị ốm, mẹ đã lo lắng cho tôi suốt mấy ngày liền, lo chotôi từng miếng ăn giấc ngủ Sau mấy ngày đó, tôi nhận ra mẹ như gầy và xanh xaohẳn đi Vì đang vào mùa thu hoạch nên khi tôi gần khỏi ốm, mẹ cho tôi ở nhà vớichị cả để tranh thủ mùa thu hoạch Trước khi đi mẹ dặn dò chị cả đủ điều, nào làcho tôi ăn, cho uống thuốc, nếu có chuyện gì thì phải báo ngay cho mẹ để mẹ về

Vì ngày đó không có điện thoại thuận tiện như bây giờ và cánh đồng nhà tôi cáchnhà không xa lắm nên chỉ cần chạy ra gọi hoặc ra hiệu một cái gì đó là biết ngay

Mẹ đã dặn nếu tôi ở nhà có việc gì thì treo ngọn cờ vào cái cây đưa lên cao là mẹbiết mẹ về Chị tôi vâng dạ đủ điều để mẹ yên tâm đi làm nhưng có vẻ mẹ tôikhông được yên tâm cho lắm Hôm đó ở nhà, chú trưởng thôn vào báo tối nói mẹ

đi họp thôn về chuyện gì đó tôi không rõ nhưng có vẻ quan trọng, vì chú trưởngthôn nói mẹ phải có mặt Hồi đó tôi còn nhỏ, và chị tôi cũng lớn hơn tôi khôngbao nhiêu nên suy nghĩ còn thơ dại Cứ nghĩ là có chuyện quan trọng nên phải báongay cho mẹ biết Chị tôi đã làm theo lời mẹ dặn là lấy ngọn cờ đưa lên cao Cóthể ngoài đồng mẹ tôi đi làm nhưng tâm trí thì khi nào cũng để ý xem có ngọn cờnào đưa lên cao hay không nên sau đó không lâu tôi đã thấy mẹ tất tả chạy về.Nhìn mẹ lúc đó thật là thương, ống quần còn xắn lên cao và mồ hôi nhễ nhãi.Chắc mẹ tôi đã nghĩ là có chuyện gì xảy ra với tôi Tôi chạy ra cổng đón mẹ, nhìn

Trang 5

thấy khuôn mặt đầy lo âu của mẹ tôi thương nhiều lắm Mẹ ôm tôi vào lòng vàđang nghĩ tôi bị ốm kiểu gì mà vẫn chạy tung tăng ra cổng đón mẹ được Tôithông báo với mẹ là chú trưởng thôn nói rằng tối nay mẹ phải đi họp vì có chuyệnquan trọng nhưng quan trọng đến mấy đi chăng nữa thì vẫn không bằng việc nhìnthấy tôi lúc đó vẫn bình an Nhìn thấy khuôn mặt thở phào nhẹ nhõm của mẹ tôivẫn không nhận ra mình ngốc nghếch đến như vậy Kỷ niệm đó đối với tôi đếnbây giờ vẫn nhớ như in mặc dù tôi bây giờ đã trưởng thành, đã đi làm chứ khôngcòn là một cô bé ngây dại như ngày nào.

Qua câu chuyện của tôi, tôi muốn gửi đến mọi người rằng hãy trân trọngnhững gì mà thượng đế đã ban tặng cho chúng ta, trong đó có người mẹ bởi vì

“Thượng đế không thể ở khắp mọi nơi nên người mới sinh ra người mẹ” Chúng

ta hãy làm tròn bổn phận của một người con, cha mẹ không mong chúng ta có thểcho cha mẹ những gì nhưng nhìn thấy những đứa con khôn lớn, trưởng thành làniềm vui vô bờ bến của những bậc sinh thành, và có một chân lý không bao giờsai bởi vì:

Đi khắp thế gian không ai khổ bằng mẹGánh nặng cuộc đời không ai khổ bằng chaNước biển mênh mông không đong đầy tình mẹMây trời lồng lộng không phủ kín công chaTần tảo sớm hôm mẹ nuôi con khôn lớnMang cả tấm thân gầy cha mẹ chở đời con

Ai còn mẹ xin đừng làm mẹ khócĐừng để buồn lên mắt mẹ nghen con

Ngó vào khe cửa thì thầm: Mẹ ơi!…”

Trang 6

Chiều nay đi làm, thấy những cơn gió heo may về rồi, trời thì nổi gió, chắcchiều nay không khí lạnh về đây Tự dưng tôi nhớ đến Mẹ quá Săp đến ngày giỗ

Mẹ rồi Mới thấy, thật hạnh phúc cho những ai còn mẹ…

Tôi nhớ ngày Mẹ mất, mấy năm trời, cái cảm giác nức nở vẫn như còn ởtrong tim Tôi đã vượt qua những ngày ấy bằng sức mạnh nào không rõ Mười bảyngày sau khi Mẹ tôi mất, Cha tôi nhồi máu cơ tim cấp cứu trong Viện 108 Lúcđấy Chồng tôi đang bên Đức, con trai Duy Anh thì mới được hai tuổi Tôi vẫnnhớ cảnh mấy anh em ôm nhau trước cửa phòng cấp cứu Tôi nhớ dòng tin nhắncủa anh Trường gửi:”Anh nhớ mẹ quá Nhớ mỗi sáng anh đi làm là mẹ ra mởcổng cho anh Nhớ cả mùi bồ kết trên tóc mẹ”…

Mùi bồ kết trên tóc Mẹ… cái mùi thơm đặc trưng, nhẹ nhàng với cả hương

lá bưởi, lá sả vườn nhà Ngày Mẹ mất đột ngột, Mẹ vẫn kịp gội đầu, mấy hômsau, tôi vẫn quanh quẩn bên nồi nước lá gội đầu của Mẹ hôm đấy Từ đấy, chảmấy khi tôi khóc…

Tôi thì nhớ nhất hình ảnh của Mẹ trên triền con dốc chợ ngày xưa Với cái xeđạp không phanh đặc trưng Mẹ vẫn chạy chợ mỗi ngày, cả cái thùng hàng to đùngsau lưng Mẹ nữa Lúc ấy, cứ mỗi lần đi học về là lại nhìn thấy và nghe thấy cái

“phanh chân” của Mẹ trên dốc chợ Thương lắm…

Đọc bài thơ của một ai đấy viết tặng mẹ, như thấy cả một trời thương nhớ.Tôi thèm biết bao cái tiếng gọi thân thương ” Mẹ ơi”… Cho nên, đến giờ mỗi lầnnhớ Mẹ, tôi cũng chỉ biết gọi thầm trong tim như thế Nghe thì đơn giản thế, màtrong đó lại là cả tiếng gọi xé ruột, xé gan của những đứa con nhớ Mẹ…

Mẹ ơi…

Đoàn Thị Kim Dung

Ban Nghiên cứu Phát triển Sản phẩm Dịch vụ Ngân hàng No&PTNT Việt Nam

Số 18- Trần Hữu Dực- Mỹ Đình- Từ Liêm- Hà Nội

*******************

Trang 7

3 Bài dự thi Viết Về Mẹ: “Kỷ

“Tôi có thể quên đi tất cả mọi thứ trên cõi đời này, kể cả tôi quên mình là ai,nhưng không thể quên khoảnh khắc đầy ý nghĩa và tuyệt vời của ngày hôm nay”Ngày cậu học trò nhà quê lên phố làm sinh

viên Đại học, tôi được mẹ sắm cho chiếc điện

thoại di động – phần thưởng cho thành tích mà

tôi đã đạt được; hay đúng hơn, đó là phương

tiện để liên lạc với gia đình Được cầm trong

tay chiếc điện thoại mà hồn cứ ngơ ngác tưởng

rằng đang mơ mộng hão huyền Bởi lẽ, chưa

bao giờ tôi được sở hữu một phần quà lớn như

vậy; nhẩm tính, nó lên tới bốn tạ thóc (bằng nửa

mùa thu hoạch của cả gia đình), quả là giá trị

thật Lúc đấy, tâm trí tôi giục lên suy nghĩ: “Tôi có thể quên đi tất cả mọi thứ trêncõi đời này, kể cả tôi quên mình là ai, nhưng không thể quên khoảnh khắc đầy ýnghĩa và tuyệt vời của ngày hôm nay” Thật vậy, đến giờ này thời sinh viên sắptrôi qua nhưng kỷ niệm đó vẫn khắc giữ nơi tim

1 Niềm hạnh phúc

Có lẽ chẳng có lúc nào tôi được tươi vui như thế này, sự sung sướng đangngây ngất dâng trào, niềm hạnh phúc cũng lên cao đến tột cùng Một món quà lớnđánh dấu sự thành công bước đầu, được làm sinh viên đại học (thầm nghĩ: cũngoách lắm chứ); hơn thế nữa đó là tình yêu thương trọn vẹn mà cả gia đình dànhtặng cho mình Đấy như giây phút ở “thiên đàng”, và rồi tôi cũng phải quay lạithực tại; tự nhủ, con đường trước mắt còn lắm chông gai thách thức đang “đónchào”, nên tôi không được phép cho bản thân ngủ quên trên chiến thắng Ngay tứckhắc trong lòng đặt ra câu hỏi: tôi sẽ làm gì để đáp lại những tình cảm quý báu mà

mẹ dành cho, cũng như tất cả niềm tin, sự hi vọng của cả gia đình đều đặt vào tôi

Trang 8

nhiều hơn, đã bắt nhịp được với cuộc sống đô thị sầm uất đầy hối hả này Và rằngkết quả học tập của tôi cũng đạt như điều mong muốn.

3 Lời cảm ơn

Mẹ ạ! Kỷ niệm xưa con mãi nhớ; chiếc điện thoại thân thương kia con đangdùng, vẫn còn mới lắm, nó mãi kề bên con như dáng hình mẹ dõi theo cuộc đờicon vậy! Con chưa phải là một người thành đạt, nhưng mẹ có quyền hãnh diện vềcon; còn gần một năm nữa con mới ra trường, song tấm bằng cử nhân loại kháđang nằm chắc trong tầm tay Đôi chân con sẽ bước tiếp những bước đi vững chãinhất trên đường đời đầy gian nan thách thức phía trước, để không phụ lòng cha

mẹ, gia đình, bè bạn đã đặt niềm tin yêu vào con

Chiếc điện thoại đối với một ai đấy thì nhỏ bé, nhưng trong tôi nó là vô giá.Bởi đó không chỉ là tiền bạc, những giọt mồ hôi nhọc nhằn vất vả đồng áng mới

có được, mà cả sự yêu thương của mẹ, gia đình cũng gói trọn vào đây Tôi sẽ mãigiữ chiếc điện thoại, khắc nhớ kỷ niệm, nó chính là động lực để tôi tiến thẳng vàođời Con yêu mẹ nhiều lắm!

Phạm Trần Hữu Thanh

***************

4 Bài dự thi viết về mẹ:

Mẹ ơi, đó là giây phút con được sinh ra lần nữa

Gửi mẹ của con…

Từ lúc con biết rằng mình đang hiện hữu, đang là một linh hồn bé nhỏ tồn tạitrong cuộc đời thì cũng là lúc con nhận ra tình yêu thương của mẹ Mẹ không chỉ

là người sinh thành ra con, chăm sóc và nuôi nấng con thành người, mẹ như làmột người tri âm tri kỷ luôn che chở, động viên con Con biết tình mẹ bao la lắm,không gì có thể diễn tả được tình mẫu tử thiêng liêng ấy, con chỉ biết khi con vuithì mẹ cũng cười, khi con khóc mẹ cũng rất buồn và luôn bên cạnh an ủi con,ngay cả khi con sai phạm mẹ cũng không la rầy nhưng trong đôi mắt mẹ đượmmột nỗi buồn xa xôi lắm… Những lúc ấy con tự

nhiên thấy thương mẹ vô cùng, rồi chạy đến ôm

mẹ mà khóc và xin lỗi mẹ Có lẽ tình yêu của mẹ

dành cho con còn nhiều, nhiều lắm… nhưng con

không thể diễn đạt thành lời Trước giờ dường

Trang 9

như con chưa bao giờ nói với mẹ một câu nói yêu thương nào đúng không mẹ?

Có lẽ con là một người quá cộc cằn, dù yêu mẹ lắm, nhìn thấy mẹ vất vả lượmtừng hạt thóc để có tiền nuôi con ăn học, mưa nắng tảo tần ngày ngày chỉ với một

mơ ước sẽ nuôi con trở thành một bác sĩ giỏi chăm sóc cho mẹ và tất cả mọingười

Trong kí ức non nớt của con lúc vừa bước vào lớp ba, một sự kiện đã làmcon chẳng bao giờ quên, mẹ còn nhớ không? Đó là vào một buổi chiều thu ảmđạm, có người hàng xóm đến báo tin rằng Bé Ngân (là con) bị xe đụng đang nằmhấp hối trong bệnh viện tỉnh rồi Lúc ấy em Tèo mới được một tháng tuổi, mẹ vẫncòn rất yếu sau cuộc phẫu thuật sinh em, vậy mà nghe tin này, mẹ vật vã, vội vàngchạy đi kêu dượng Hải ở nhà bên đi xem tình hình Mẹ đâu biết rằng lúc này convẫn đang thong dong trên đường về nhà, vừa đi vừa hát nghêu ngao, thật maydượng Hải nhìn thấy con, lúc đó nhìn nét mặt vừa hốt hoảng vừa vui mừng củadượng, con chẳng hiểu đã có chuyện gì đang xảy ra Vừa đến nhà, con đã rất bấtngờ trước hình ảnh mẹ quấn khăn ngồi khóc trước nhà, bà con lối xóm thì quâyquần hỏi han, an ủi Lúc ấy không hiểu tại sao con thấy thương mẹ nhiều lắm,chưa bao giờ con cảm nhận được tình mẹ dành cho con lại mạnh mẽ và bao la đếnthế Khi nhìn thấy con, mẹ ôm chầm con mà khóc nức nở: “Ôi con gái của tôi, mẹtưởng mẹ đã mất con rồi chứ!!! Huhu” Mẹ hôn lên trán con rồi ôm con vào lòng,con biết lúc này mẹ đang mỉm cười, một nụ cười hạnh phúc và chan chứa yêuthương Và cũng chính giây phút này, con thấy mình như được sinh ra lần thứ haivới suy nghĩ và tình yêu cho mẹ thật khác Con thấy yêu mẹ, yêu mẹ vô cùng mẹơi!

Chắc là con giống tính mẹ, ít khi nói được những lời yêu thương, có khi còn

bị nói là người lạnh lùng, ít biểu lộ, nhưng con biết mẹ yêu con lắm, và con cũngmuốn mẹ biết được rằng con cũng rất yêu mẹ, dù rằng nói ra thật là khó nhưngcon cố gắng làm cho mẹ vui lòng, cố gắng trở thành một bác sĩ giỏi để mai sau cóthể chăm sóc ba mẹ lúc tuổi già

Giờ con phải đi học xa nhà, con càng thấy nhớ mẹ, nhớ gia đình nhỏ nhưngđầy ắp tiếng cười và tình thương bao la của ba mẹ, nhớ về ngôi nhà với những kỉniệm tuổi thơ không bao giờ con quên được Mẹ ơi, dù con có đi đâu, dù con đangtrưởng thành hay tương lai có thế nào đi nữa, con cũng mãi là đứa con bé nhỏtrong vòng tay yêu thương của mẹ – một người mẹ đã một đời vất vả vì con Nhânngày không có gì đặc biệt này, con muốn nói với mẹ một câu rất giản dị thôinhưng con chưa một lần nói: “Con yêu mẹ nhất trên đời…”

Con gái cưng của mẹ…^^

Họ tên: Nguyễn Thị Kim Ngân

Năm sinh: 24/11/1988

Địa chỉ: F32 – chung cư Bình Thới – P.8- Q.11- Tp.HCM

Trang 10

Miếng cơm cháy của mẹ

Chiều nay bỗng dưng trời chuyển lạnh Những chiếc lá vàng trên cây xoanđầu ngõ đua nhau rụng kín mép đường Tôi miên man đi trên con ngõ nhỏ cố tìmlại những ký ức tuổi thơ Mới ngày nào mẹ còn dúi cho miếng cơm cháy trongmột lần tôi trốn ông bà chủ về thăm nhà Vậy mà hôm nay tóc tôi đã lấm chấmđiểm sương

Cha tôi mất sớm một mình mẹ phải bươn trải làm thuê, cuốc mướn lấy tiềnnuôi bốn đứa con Cuộc sống hàng ngày bữa đói nhiều hơn no, rét lâu hơn ấm.Mùa đông bốn anh em cũng chỉ chung nhau chiếc áo len, em mặc thì anh thôi, anhmặc thì em sưởi lửa Mùa giáp hạt nhà tôi đã hết thóc từ lâu Chẳng ai xui khiếnnhưng tôi đã biết tự đi tìm hàng rào cây sắn đào lấy củ mang về luộc ăn Loại sắnnày sượng, ung ủng nước nhưng đúng là một miếng khi đói bằng gói khi no.Những năm đó mất mùa triền miên Tôi nhớ người miền Trung còn được địaphương cấp giấy chứng nhận cho đi ăn xin Có cụ già leo heo, chân tay run lẩybẩy hay cháu bé mặt mày nhem nhuốc, tóc tai bơ phờ vì đói vẫn cố lê từng bước.Tôi không đến mức như thế nhưng cũng phải đi ở cho một ông chủ nhà giàu đểchăn trâu mong kiếm miếng cơm, manh áo Ngày dắt con đến giao cho người tatôi biết lòng mẹ đang quặn lại như đứt từng khúc ruột Nhìn con nhà ông chủ ăncơm trắng thoả thuê, chúng vừa ăn vừa đùa nghịch, cơm vãi khắp nền nhà mà mẹđành quay mặt đi chỗ khác tủi thân vì thấy con mình khổ quá Mẹ thương tôi, mắtngấn ngấn lệ Mắt tôi cũng cay xè nhưng cố gượng lại để mong sao muối đừng xátthêm vào lòng mẹ Nếu mẹ không cho tôi thì những đứa em sẽ bị đói Đêm đầutiên xa mẹ lòng tôi trống vắng đến lạ kỳ

Đói nhưng được ở bên mẹ thì dù có chết cũng vui Nhưng tôi không thể làmthế, tôi phải đi để dư một suất cơm nhường lại cho các em, cho mẹ Nhớ lúc trưamới đến, ông bà chủ dọn cơm ra tôi cũng được ngồi ăn cùng Người ta mời mẹnhưng mẹ cứ chối đây đẩy: “Không mà, em ăn cơm ở nhà no rồi mà Em no lắmkhông ăn được nữa đâu” Bỗng dưng cổ tôi nghẹn lại không nuốt nổi miếng cơm

Trang 11

vừa cho văo miệng Tôi bật khóc Bật khóc như một đứa trẻ Mọi nguời trong nhẵng bă chủ ai cũng ngỡ ngăng nhưng không ai biết vì sao tôi khóc Mẹ tôi cố caogiọng dọa nạt: “Có thế mă cũng khóc, ở đđy sướng gấp vạn nhă mình Mă thithoảng mẹ lại đến thăm cơ mă” Mẹ quay ra nói chữa ngượng với ông bă chủ:

“Châu nó lần đầu đi xa nín nhớ nhă đấy anh chị ạ” Tôi lă con nín hiểu lòng mẹ.Tôi khóc không phải vì nhớ nhă mă cũng không phải do buồn mă khóc vì chínhlời từ chối ăn cơm của mẹ Cả đời mẹ đến lúc ấy chua được ăn bât cơm không độnsắn, khoai Vậy mă mẹ lại bảo no Còn nhớ, buổi sâng nay mẹ chia tay tôi bằngmột nồi sắn cọc răo đắng ngắt Mẹ không ăn mă nhường lại cho tôi Mẹ bảo: “Con

ăn đi, mai mẹ đăo khóm khâc Đến đó nhớ chịu khó lăm đừng để người ta đuổi vềkhông có câi gì ăn đđu con ạ” Tôi cứ cố quín điều đó để mong mình thiếp đi trínchiếc chõng tre giănh cho những kẻ đầy tớ vă người lăm thuí nhưng căng ngủ thìlại thấy đím dăi lí thí, mêi mă chưa có một tiếng gă gây đổi canh Tôi mơ măng,hình ảnh mẹ lúc chiều như hiện ra trước mắt Đó lă khi ông bă chủ vă mọi người

đê đi nghỉ trưa, mẹ gọi tôi ra khóc khuất để dặn dò những điều cần thiết khi đi lămcon ở Lúc qua mĩ sđn gần bếp, mẹ thấy câi nồi cơm buổi trưa vẫn còn nhữngvầng chây văng ruộm Mắt mẹ sâng lín vă nhìn văo đó không chớp Có lẽ khaokhât lớn nhất của mẹ khi ấy lă được cầm nó cho văo mồm nhai ngấu nghiến đểthoả cơn đói Nếu văo xin ông bă chủ thì không đănh Tôi thấy mẹ đứng lặng hồilđu Trong tôi bỗng trăo dđng cảm giâc nao lòng Một miếng cơm chây năo đâng

gì đđu, thậm chí người ta còn bỏ đi vậy mă đối với mẹ tôi lă văng, lă ngọc Thếđấy, có người cả đời chỉ ao ước một điều hết sức bình dị Tôi lặng đi bởi thương

mẹ Vì phải nuôi đăn con nín đời mẹ mới thế Bất chợt mẹ nhìn trước ngó sau rồiđến bín nồi vĩo một cục chây to hơn nắm tay vội văng giấu văo sau âo vă thảnnhiín đi ra…

Tôi còn quâ nhỏ lại ngoan ngoên nín ông bă chủ không bắt lăm việc nặng

mă chỉ đi chăn trđu, cắt cỏ Do công việc nhiều nín gần hết ba thâng nghỉ hỉ mă

họ vẫn chưa cho về thăm nhă Bạn bỉ học cùng lớp với tôi giờ năy chắc chúng nóđang nô nức đi mua sắm quần âo, sâch vở Tuổi thơ ai mă chẳng ước mơ, khâtkhao nhưng tôi biết phận mình Đến một hôm tôi nhớ nhă, nhớ mẹ, nhớ câc emquâ, chờ ông bă chủ ngủ trưa tôi quyết định trốn về thăm nhă Quêng đường chỉmười lăm cđy số, tôi vừa đi vừa chạy Băng qua suối, lâch qua vườn mía, nươngsắn, chạy cả lín đồi để tìm con đường ngắn nhất Lúc bắt đầu đặt chđn đến sđn mẹtôi ngỡ ngăng lao ra ôm con văo lòng Hình như mẹ đang khóc nhưng cố chonước mắt chảy văo trong Tôi nhận ra điều đó vì thấy bờ vai mẹ rung lín từng hồirất khẽ Mẹ hỏi: “Ông bă chủ cho về ă?” Tôi thẽ thọt: “Không Con trốn” Mẹbảo: “ấy chết! Đừng lăm thế, sắp đến thời gian con đi học rồi, người ta biết khôngtrả tiền công thì khổ” Tôi chưa kịp nói thím cđu năo thì mẹ đê hỏi: “Con ở đấyđược ăn no không?” Tôi gật đầu

Thời gian mẹ con gặp nhau vẻn vẹn nóm phút Bịn rịn, nhớ thương cũngphải nhường chỗ cho sự chia tay Lúc tôi chạy đi mẹ gọi giật lại: “Quay lại đđy

mẹ cho câi năy” Tôi chìa băn tay bĩ xíu đón lấy một miếng chây cơm mẹ đê phơikhô: “Câi năy ngon lắm đấy khi năo đói thì nhấm nhâp con ạ” Tôi cố ghìm những

Trang 12

giọt nước đang chực ậc ra dưới hàng mi cong Không biết đó có phải là miếngcháy cơm mà mẹ đã lấy từ nhà ông chủ hôm đưa tôi đến đó không? Hay đây làmiếng cháy còn sót lại sau khi phần cơm mẹ đã nhường lại cho các em tôi ở nhà?Đời một con người có những điều bình dị mà trở nên vĩ đại.

Hoàng NghiệpHòm thư: 3NB- 20 Phú Thọ

******************

6 Bài dự thi Viết về Mẹ: Mẹ tôi tập xe

Mẹ tôi không biết đi xe đạp Đó là sự thật mà có những lúc vô tình tôi đã tiết lộ “bí mật” đó cho bạn bè biết Khi nghe được mẹ tôi lại mắng yêu tôi

“Cái thằng quỷ sứ, bộ muốn mẹ úp mặt mo hả” Tôi cảm nhận được trong lời nói của mẹ có chút gì đó hờn dỗi, e ngại.

Mẹ biện minh cho lý do không biết đi xe đạp của mẹ là ngày xưa nghèokhông có tiền mua xe đạp với lại chẳng đi đâu xa Ba tôi cười, khích bác: “Mẹchúng nó đừng đổ lỗi cho hoàn cảnh, tôi đây cũng nghèo sao lại biết đi xe đạp…”.Lúc đó anh chị em tôi lại cười vang khi nghe màn đối đáp của hai vị phụ huynh

Tôi thấy thương mẹ rất nhiều, mỗi khi chạy chợ về hai chân mẹ phồng rộp vìphải đi bộ một quãng đường khá xa Đường sá đâu có bằng phẳng, nó lại lô nhôđầy sỏi đá Mẹ tôi làm đủ nghề, từ chạy hàng xáo, hàng xén, đến thu mua phếliệu… Đôi chân mẹ in dấu trên biết bao con đường, đôi vai mẹ gánh gồng biết baohàng hóa, bàn tay mẹ quán xuyến biết bao công việc… Tôi ước giá như mẹ biết đi

xe đạp

Hôm bữa, tôi được nghỉ học rảnh rỗi ở nhà đánh bạo tiến tới vòng tay qua eoNgười mà thủ thỉ “Mẹ tập đi xe đạp nhé!” Mẹ lại cười, nụ cười như mắc cỡ rồi lạimắng yêu tôi “Cái thằng quỷ này, bộ muốn mẹ làm trò cười cho thiên hạ hả…”.Tôi nói hết cho Người những tiện ích mà xe đạp mang lại Biết đi xe mẹ sẽ đỡ vất

vả đi bao nhiêu Tôi lên kế hoạch cùng đồng minh là bố tác động vào tư tưởngcho mẹ để mẹ đồng ý tập xe đạp

Trang 13

Và rồi mẹ cũng đồng ý tập Chiều chiều, sau khi đã vãn công việc đồng ángtôi lại cùng mẹ dắt con Viha Thống Nhất của tôi ra sân bóng của làng để tập Cónhững lúc tôi phải bụm miệng lại để không cười trước bộ dạng leo lên xe của mẹ.Khuôn mặt của Người pha chút lo lắng, bỡ ngỡ khi đặt chân lên pê đan Đôi taycủa Người quen cấy cày giờ cầm ghi đông run rẩy từng đợt Tôi đi theo sau mẹđộng viên “Mẹ cố lên!” Chốc chốc mẹ lại dừng lại cười và mắng yêu “ Cha bốanh!” Hai mẹ con cứ mải miết theo những vòng xe chầm chậm cùng những tiếngcười cho đến khi trời tối mịt mới về.

Sau một tuần chăm chỉ mẹ tôi đã biết đi xe đạp Người reo lên sung sướngnhư thể vừa tìm lại được vật quý bị thất lạc Hai mẹ con cười vang cả một góc sânbóng của làng Tôi ngỏ ý đề nghị mẹ chở tôi lòng vòng một quãng đường Và thật

kỳ diệu! Đôi chân mẹ không còn bỡ ngỡ như mới ban đầu đặt lên pê đan Mẹ tựtin nhấn mạnh và từng vòng xe chạy ro ro… Lòng tôi rộn ràng một cảm xúc khó

tả Tôi yêu mẹ hơn bao giờ hết! Mẹ không chỉ là người cho tôi hình hài, nuôi tôikhôn lớn, dạy tôi bao đức tính quý báu để hoàn thiện bản thân mà mẹ còn cho tôithấy một sự nỗ lực hết mình kiên trì, chịu khó và không ngại gian khổ để làm điều

mà tưởng chừng như không bao giờ làm được

Gánh hàng của mẹ giờ không còn trĩu nặng trên vai nữa Đôi chân mẹ bớt đinhững nốt rộp phồng mỗi khi chạy chợ xa nhà… Chiều nay, khi lang thang raphía ngoại ô, ngước mắt nhìn thấy các bà, các mẹ quảy đôi quang gánh đi tronggió chiều mắt tôi lại cay xè khi nghĩ về mẹ Người bây giờ vẫn đang còn vật lộnvới bao công việc để chắt chiu từng đồng tiền nuôi tôi ăn học Đôi chân củaNgười giờ đã bớt vất vả hơn nhưng vẫn đang còn nặng nhọc với những vòng xecuộc đời Ôi, mẹ của con!

Cao Văn Quyền

Địa chỉ: Phòng 6, số nhà 30 , Ngõ 81, Đường Trung Kính,

Trung Hòa, Cầu Giấy, Hà Nội

*******************

mới và tóc mẹ

Trang 14

Mỗi năm chỉ có một mùa đẹp nhất, hiền nhất, ấm cúng nhất – mùa xuân Những ai đi xa, những ai ở gần, những ai còn mải rong ruổi phía chân trời nào, đừng quên về quây quần bên bếp lửa gia đình trong phút giao thừa rưng rưng hạnh phúc Mùa xuân – mùa của hoa đẹp, mùa của mừng tuổi, nhận bao lì xì và còn là mùa để trẻ con mặc áo mới chạy đi khoe khắp chúng bạn.

Tôi nghe người ta thường nói “Ăn Bắc, mặc Nam” – có phải thế chăng màmỗi bận tết về, nhiều khi chưa mua sắm gì trong nhà nhưng mẹ luôn nghĩ đếnquần áo mới cho các con Áo mới ngày tết là hình ảnh rõ nét nhất trong ký ức củatôi Có thể là sau hôm nay, ngày mai, ngày kia, mười hay hai mươi năm nữa hoặc

có thể là lâu hơn như thế, hình ảnh ấy vẫn mãi tươi mới và thơm mùi kỷ niệm vềngười mẹ thân thương trong lòng tôi

Những làng quê nhỏ ở vùng Thăng Bình – Quảng Nam vào những năm1994- 1995 chẳng lấy gì làm khá giả, sang trọng Dân xóm chài chúng tôi lo đượcbữa sáng, bữa trưa thì mất bữa tối, lo mỗi chuyện ăn đã khó nói gì đến việc sắmsửa những tiện nghi bình thường cho cuộc sống Cái bàn, cái ghế cũng đóng bằngtre, nẹp bằng tre, chén bát thì bằng sành cũ mèm cũ rích, sứt mẻ quanh miệng nênquần áo mới với bọn trẻ con là một ước mơ, một phép thần tiên hay hay, lạ lạ

Thế mà có một lần, phép thần tiên ấy cũng đã tìm đến với bốn chị em tôi.Tôi nhớ đó là một ngày tháng chạp giáp tết, mẹ đi chợ về muộn hơn mọi ngày

Mẹ mua cho chị em tôi rất nhiều kẹo ú (món kẹo tuổi thơ tuyệt vời nhất của trẻcon làng tôi lúc bấy giờ) và có một món quà vô cùng đặc biệt, vô cùng thích thú

đó là một cuộn vải in hình những con gấu nhỏ nhỏ xinh xinh, mẹ bảo chiều mẹdắt bốn chị em đi may áo mới

Chị em tôi vui quá, chẳng để ý đến mái tóc ngắn của mẹ Bữa cơm hôm ấy,cha hỏi mẹ sao lại cắt tóc Mẹ nói cắt như thế cho đẹp và tiện buộc gọn, chứ đểdài thì vướng víu quá

Mẹ cắt tóc ngắn Cha giận mẹ mấy ngày Còn chị em tôi thì vui hết biết vìđược đi may áo mới đón tết

Mãi đến sau này tôi mới biết, cha giận mẹ vì mẹ cắt tóc đi bán Chắc là cũngvừa đủ tiền để mua vải may áo cho chị em tôi Tôi còn nhớ lần đó Út hỏi: Mẹ ơi,

có được may quần không mẹ Mẹ bảo cứ mặc tạm quần cũ, bao giờ có vải đẹp thì

mẹ lại mua về may cho các con chứ hôm nay chợ hết vải đẹp rồi

Sau này khi tôi lớn lên, mỗi khi nhớ về chiếc áo mới và mái tóc mẹ, nướcmắt lại rưng rưng Tóc mẹ dài phủ hết lưng và đẹp Tuy mẹ là phận đàn bà làngbiển, mái tóc dài chẳng bao giờ được thẳng trên vai Sáng ra đã búi vội búi vàngcho kịp buổi chợ sớm Thế mà suối tóc mẹ lúc nào cũng thẳng và mềm mượt vì

mẹ hay gội đầu bằng nước bồ kết nấu với mè đen Gần nửa đời tóc búi, đến khicắt ngắn lên, mẹ mới có thói quen buộc tóc

Lại nói về chiếc áo mới

Trang 15

Hơn một năm sau, chị em tôi lớn nhanh quá, không còn mặc vừa áo mẹ maynữa, mẹ giặt sạch và bỏ vào vỏ gối để gối đầu Từ bấy đến giờ đã là mười támnăm, chiếc gối vẫn giữ vẹn nguyên những kỷ niệm về tấm áo mẹ may năm nào.Tiếc rằng, gia đình tôi giờ đây không còn vẹn nguyên như trước mà đã khuyếtthiếu một người.

Tôi nhớ cái tết Út mặc áo mới mẹ may rồi hỏi mẹ:

- Mẹ ơi, sau này mẹ có già đi không?

Mẹ bảo:

- Có

Út khóc

- Hu hu hu…Sao mẹ phải già, con không muốn mẹ già đâu

- Mẹ phải già để các con lớn lên chứ

- Ừ nhỉ! Thế, mẹ cứ già nhưng mẹ đừng chết nhé!

Ngày chúng tôi chưa kịp nhìn thấy tuổi già trên gương mặt mẹ, mẹ đã ra đi

về một nơi rất xa, một nơi mà chẳng bao giờ chúng tôi được đặt chân đến đó đểtìm gặp mẹ Mãi mãi và mãi mãi

Tết này trở về nhà, tôi sẽ vùi đầu lên chiếc gối đựng tấm áo xưa cũ để hít hàcho thỏa thích cái mùi tuổi thơ thiếu thốn, nhọc nhằn Mẹ giờ không còn nữa, cáitết đầu tiên vắng mẹ, chắc là sẽ rất buồn Tôi sẽ về hôn thật lâu lên tấm áo ấy nhưhôn lên kỷ niệm ngọt ngào, hôn lên mái tóc của mẹ yêu thương

Bài và ảnh: Nguyễn Thị CúcLớp K 11 ST & Lý luận – Phê Bình Văn học

ĐH Văn Hóa Hà Nội, 418 La Thành Đống Đa

Trang 16

Mẹ tôi mắt tròn lòng mắt trắng dã, răng hở, môi vẩu lên, dái tai nhỏ xíu,tiếng nói như phèn la bể, cái mông lép dẹp, được tướng lông mày rậm, thân hìnhkhẳng khiu.

Hồi nhỏ đến lớn, không ngày nào là tôi không hứng chịu những đòn roi của

mẹ, ngày nào không đánh là mẹ tôi quay sang chửi, nhất là vào những lúc tôi đau

ốm nằm bẹp dí một chỗ là những ngày mẹ tôi càng chửi nhiều hơn, mặt mẹ hoảngloạn một cách khó hiểu, tôi khóc chạy sang nhà dì Hạnh bên cạnh, dì Hạnh ôm tôivào lòng, vuốt nước mắt an ủi tôi nói: “Con hãy thông cảm cho mẹ, mẹ con có nỗikhổ riêng”

Ngày lễ tết, sinh nhật tôi vẫn chỉ mỗi bộ áo cũ, thiếu gì tôi chỉ xin dì Hạnhmua cho cái này, cái kia chứ không dám xin mẹ Học xong tôi không dám về nhàsớm, tôi sợ những làn roi vô tình giăng bẫy khắp người tôi

Gắng gượng lắm tôi học xong Trung cấp sư phạm, ra trường tôi làm đơn xindạy ở vùng ven, trường cách nhà khoảng ba mươi cây số, thế mà một năm tôi mới

về nhà một lần, khoảng cách giữa tôi và mẹ ngày càng xa, lên lớp nhiều lần tôilảng tránh dạy học sinh về đạo đức hiếu thuận, những bài văn bài thơ ca ngợingười mẹ trên các tạp bút luôn bị tôi gạch chéo dấu đỏ kèm phần phụ chú là “giảdối , đạo đức giả, không có thật” nói một cách tiêu cực là tôi hận mẹ, tôi căm thù

bà, tôi hờ hững gác ống nghe khi dì Hạnh điện lên báo cho tôi biết mẹ ốm nặng, dìdặn tôi nhớ sắp xếp xin phép về nhà gấp, tôi ậm ừ, thủng thẳng chẳng nhói lòng

dù chỉ một giây

Tuần sau ngày dì Hạnh gọi, tôi mới về đến nhà, mới bước vào giường, nhìn thấytôi hai hàng nước mắt mẹ chảy ra, mẹ nở nụ cười rồi từ từ trút hơi thở cuối cùng,khuôn mặt mẹ thanh thản, tôi ngẩn ngơ, lần đầu tiên chứng kiến nụ cười của mẹ

và cũng lần đầu tiên khuôn mặt mẹ nhìn tôi hiền đến lạ lùng

Chôn cất mẹ xong dì Hạnh đưa tôi cái bọc, dì kể với tôi trong nước mắt cùngnhững tiếng nấc nghẹn ngào

Mẹ con là người đàn bà bất hạnh, lấy chồng nhưng ba năm sau mới mang thai,đứa đầu mới sinh ra chưa thấy mặt con thì con đã mất, sinh đứa thứ hai mới đượchai tuổi một hôm lên cơn động kinh rồi cũng ra đi, mẹ con khóc lóc vật vã đauđớn, mang thai đứa thứ ba, mẹ con rất ý tứ giữ gìn, nuôi lên năm tuổi không biếtbệnh gì khi nằm ngủ nó ngủ thẳng luôn Chán nản đau khổ bố con liền bỏ mẹ con

đi biệt tích, còn mẹ con người như hóa dại, không chịu ăn uống và chẳng thiếtsống nữa , nhưng khi biết trong mình mang thai con, mẹ con như có liều thuốc hồisinh, sinh con ra mẹ con không dám rời con một bước, cứ vài tháng mẹ con đemcon đến bệnh viện khám và kiểm tra sức khỏe, khi con tròn hai tuổi, một hôm cómột bà lão bán hương dạo đi qua nhìn mẹ con rồi nói: “Tướng của chị làm khổchồng, hại con, nếu muốn nuôi được đứa bé này thì chị phải đối xử với nó thậtđộc ác, thật lạnh lùng và cũng thật tàn nhẫn, còn không thì…” bà ta nói đến đó rồi

bỏ đi, mấy ngày sau con lên cơn sốt, mẹ con như người điên, tâm trí hoảng loạn,

mẹ con khóc quỳ lạy dì phải thương yêu con, còn mẹ con, bắt đầu từ đó đóng vaingười mẹ tàn nhẫn và độc ác, mỗi lần mẹ đánh con xong khi con đi học là mẹ conngồi khóc, mẹ con đưa tiền cho dì nhờ dì may sắm áo quần cho con, những lúc

Trang 17

con ốm đau mẹ con càng ra sức chửi mắng cốt để cho con mau lành bệnh như lời

bà lão bán hương nói, có lần mẹ con khóc nói với dì là mẹ không chịu nổi cảnhhằng ngày phải hành hạ con, mỗi lần đánh con là hàng ngàn mũi kim đâm vào tim

mẹ, giở bọc dì Hạnh trao, nhìn những tấm hình mẹ trẻ trung ôm sát tôi vào lòngcùng bọc tiền cả cuộc đời chắt chiu dành dụm để lại cho tôi, sức tàn lực kiệtnhưng mẹ cố chờ đến lúc tôi về gặp được mặt rồi mới chịu ra đi… Không…không phải thế, đây không phải là sự thật phải không dì, tôi hét lên túm lấy áo dìHạnh, người tôi khụy xuống, tôi ôm di ảnh Mẹ vào lòng, đầu tôi đau như búa bổ,tôi khóc nấc, mẹ ơi sao mẹ lại đi mê tín dị đoan nghe những lời xúi bậy để làmkhổ mình thế hả mẹ, sao mẹ lại hy sinh một cách đau đớn thế hả mẹ, mẹ ơi mẹmất rồi, mẹ ra đi một cách thanh thản, nhưng còn con ở lại biết bao giờ mới gột

bỏ được hết cái tội bất hiếu của mình đây, con không đáng để cho mẹ phải hy sinhlớn lao như thế, mẹ ơi có nỗi đau nào hơn nỗi đau mẹ đã chịu không ?

LÊ THỊ THU HẢO

TRƯỜNG THCS QUẢNG THÁI – HUYỆN QUẢNG ĐIỀN

TỈNH THỪA THIÊN HUẾ

*********************

9 Viết cho mẹ

Trang 18

Con đã viết rất nhiều, viết rất rất nhiều, nhưng chưa một lần viết về mẹ, dù

mẹ là người ở bên con nhiều nhất, lâu nhất và là người thật sự yêu thương con.Hôm nay con bỗng thấy rằng

Ánh mắt mẹ đem bình an đến cho con Những lúc vô tình con nhìn thấy mẹđang lặng lẽ ngắm ba bố con, con bỗng cảm thấy được ở nhà thật an toàn và ấm

áp Những khi con đi đâu về hoặc bắt đầu đi, mẹ luôn ra đến tận cửa nhìn con.Những nẻo đường con đi qua luôn cõng trên lưng một đôi mắt, như một mảnh bùabình an

Đôi tay mẹ trói tâm hồn con Những món ăn, những góc nhà, những côngviệc thường nhật linh tinh gắn vào từng rãnh nhỏ trong khối óc của con Conphát hiện ra mình có một thói quen so sánh rất hay là 'Xời ơi mẹ tao nấu món nàyngon hơn nhiều', 'Tao chỉ thích ăn món abc của mẹ tao thôi, tao ghiền món đó'hoặc là 'kệ tao mẹ tao dạy tao làm zậy đó, cho nó sạch nó gọn' hoặc 'ở nhà mẹ concũng hay làm zậy cho chị em con lắm', 'mẹ con làm khác hơn, mẹ con ' Con pháthiện rằng bất kì người phụ nữ nào con gặp con đều liên tưởng đến mẹ, bất kì sống

ở nơi đâu thì nếp sống ở đó đều làm con nhớ mẹ

Bước chân mẹ khiến con an tâm Đôi bàn chân mẹ bằng không có vết lõm,khi bước đi trên sàn gạch bông luôn phát ra những tiếng 'chách chách', hôm nào

cả buổi không nghe được âm thanh đó là thể nào con cũng phải đi ra hỏi bố mộttiếng 'mẹ đi đâu mất rồi', hoặc là ở nhà ngoại chỉ cần nghe âm thanh đó vang lêncon biết ngay là mẹ Âm thanh thuộc bản quyền của mẹ, rất bình thường nhưngkhiến 3 bố con an tâm Đôi khi lúc 11h trưa và 5h chiều thỉnh thoảng con rất nhớ

âm thanh đó, vì giờ đó mẹ đi khắp nhà để dọn dẹp Con nằm và nghe

Tiếng nói mẹ đem sự trưởng thành đến cho con Những lần mẹ dạy, nhữnglần roi vụt lên kèm theo một câu 'từ nay chừa nghe', những trận tranh cãi nảy lửakèm theo những cái tôi, sự bức tức kéo dài, cả những lần mẹ kể hoài hoặc nói hoàimột chuyện nào đó từ sáng đến chiều (thỉnh thoảng vài tháng sau còn đem ra nóilại) Tất cả như mưa dầm thấm đất, con chẳng bao giờ hiểu được tại sao mẹ lạinói nhiều như vậy cho đến khi con gặp phải những rắc rối từ bên ngoài Mẹ khôngdạy con cách xử lý tất cả các tình huống, nhưng mẹ dạy được con chọn cách màtất cả mọi người ít phải tổn thương lẫn nhau

Nước mắt mẹ làm mềm tim con, nơi mà con nghĩ mẹ chẳng bao giờ hiểu nổi

Ừ thì mẹ chẳng bao giờ hiểu được tại sao con lại làm thế này, tại sao con lại làmthế kia Bao nổ lực của mẹ cố gắng để thay đổi con đều vô ích, nhưng nước mắt

mẹ làm con đau lòng, đau hơn tất cả trăm ngàn roi vọt và khiến con phải tự điềuchỉnh hành vi lối sống của mình

Và mẹ, chỉ một từ giản đơn, người phụ nữ bình thường với những việc làmcũng rất bình thường, khiến con phải rơi nước mắt giữa biết bao người khi ngồiviết những dòng này trong một quán cafe Khiến con thấy rằng con vừa hạnh phúclại vừa thật tầm thường so với tình yêu của mẹ

Từ lâu lắm con đã quên những cái hôn, những cái ôm ấm áp, những lời nóiyêu thương của mẹ và con Con nghĩ những điều đó dường như không cần thiết

Trang 19

(hay là con không đủ can đảm để làm?), vì khi con nhớ mẹ con chẳng hề nhớ đếnnhững lần mẹ nói thương con, con chẳng nhớ đến những lần mẹ mua sắm cho connhững vật dụng đắt tiền Khi con nhớ mẹ, con nhớ trước nhất là dáng người mẹ,những việc lặt vặt mẹ hay làm, rồi đến những lần mẹ vụt roi lên, nhớ những lần bịtổng sỉ vả Nhưng con chẳng nhớ đến vì thù dai, mà là con bỗng thấy con thương

mẹ ở những lúc đó hơn hết (vì sao thì con cũng chẳng biết)

Con không viết những dòng này vào ngày lễ Vu Lan, ngày 8-3 hay ngày gì

gì khác Con chỉ viết những dòng này vào ngày hôm nay, một ngày bình thườngcon cảm thấy thật sự nhớ mẹ, nghĩ về tình yêu của mẹ Viết bằng tình cảm thật sựtrong con

Lần đầu tiên con viết về mẹ, con tốn quá chừng là nước mắt (và mất luônphong độ của một cá nhân giữa đám đông nữa) Điều tất nhiên là con sẽ giấunhẹm cái bài viết này như bao đứa con khác, mãi mãi mẹ chẳng bao giờ xemđược Vì mẹ yêu con rất thầm lặng, nên con cũng sẽ lặng lẽ yêu mẹ Và mẹ, vàcon, sẽ luôn tự hỏi tại sao chẳng bao giờ hiểu được nhau

Tại sao bày tỏ tình yêu với người xa lạ rất dễ dàng, nhưng lại quá khó khănkhi nói rằng con yêu mẹ?

***************************

Viết cho mẹ yêu thương

“Ở phương trời xa con viết vài hàng chữ Gửi chút lòng người con nhỏ xa quê Mượn cây viết thêm đôi tờ giấy trắng Trải niềm riêng thương nhớ mẹ quê nhà… ”

(Thơ: Trần Nhất Linh)

Màn đêm dần buông, không gian tĩnh mịch, từng góc phố, từng con đường

đã chìm sâu trong giấc ngủ, ngoài kia những làn gió nhẹ của Sài Thành vẫn vi vu

Trang 20

cất lên những bản nhạc sầu thê thảm, vô tình đã gieo cho con một nỗi buồn – nỗibuồn của người con xa xứ Bất chợt tâm trí con lại tìm về bên mái ấm gia đình,bên vòng tay ấm áp của mẹ và muốn viết đôi dòng gửi mẹ, mặc dù con biết mẹchẳng bao giờ đọc được tâm sự này của con.

“Nói về tình thương ngọt ngào của mẹ bút mực nào tả cho hết, lời lẽ nào viếtcho xong”, thế nên cổ nhân ta đã cụ thể hóa thứ tình trừu tượng ấy một cách đơngiản qua văn chương bình dân, bằng những câu như:

“ Mẹ già như chuối ba hương Như xôi nếp một như đường mía lau”

Cảm theo cái ý ấy, con ở phương trời xa hướng vọng về quê nhà, để lòng tràodâng những xúc cảm của một người con xa xứ lâu ngày không được nhìn thấybóng dáng mẹ hiền

Mẹ yêu của con, năm nay mẹ đã gần sáu mươi rồi, mẹ đã đi qua nửa đờingười rồi phải không mẹ? Suốt đời mẹ đã một nắng hai sương, sáng tối trên đồngruộng nuôi nấng đàn con nhỏ được nên người Gương mặt mẹ đã hằn những nếpnhăn vì thời gian cùng bao nỗi vất vả của cuộc sống đời thường, đôi vai bé nhỏcủa mẹ là đôi vai vững chắc che chở cho chúng con Mẹ của con lúc nào cũng tấtbật với công việc, luôn luôn tỏ ra mình là người khỏe mạnh Cả đời mẹ không lúcnào nghĩ đến hạnh phúc của riêng mình, tất cả hạnh phúc đời mẹ đều dành chochúng con và cho gia đình bé nhỏ này, chỉ mong sao cho chúng con nên người vàcho gia đình hạnh phúc

Mẹ không thể no khi con còn đói, mẹ không thể ngủ khi con còn thức, mẹkhông thể an lòng khi con dấn bước vào cuộc đời đầy bất trắc, cho nên giữa cuộcsống phồn hoa xô đẩy có đôi lúc chạnh nhớ về mái tranh xưa, lòng nghĩ đến bóng

mẹ gầy, nuôi nấng đàn con thơ… Mẹ! Anh em chúng con giờ đã khôn lớn, đã đi

xa vòng tay của mẹ, nhưng chúng con vẫn là con của mẹ, các anh chị của con đãlập gia đình và con cũng đang trong cuộc hành trình tìm kiếm tương lai cho riêngmình, đang tìm cho mình một con đường đi Ngày con cầm giấy báo nhập họctrên tay, mẹ vui mừng khôn xiết và mẹ đã khóc, hai mẹ con ngồi nhìn nhau, mẹkhóc vì niềm vui mừng, và cũng từ đó đôi vai gầy của mẹ lại thêm một gánhnặng nữa… Con thật là một đứa vô dụng, lại làm mẹ thêm khổ nhọc… Không chỉdừng lại ở đó mẹ ơi, hai năm sau em gái của con cũng khăn gói theo anh trai vàoSài thành nhập học, thế là bố và mẹ lại càng thêm buồn hơn, và khó khăn chồnglên khó khăn… Mỗi đứa con là một khúc ruột của mẹ, mẹ thương chúng con, mẹ

hy sinh cho chúng con, con nhớ có những lúc mẹ quên mình và luôn lo cho chúngcon… Nói về nỗi hy sinh của mẹ dành cho con thì không bút mực nào tả cho hết,

có những lúc cơn đau tim lại hành hạ mẹ, kể từ khi con vào đại học bệnh tim của

mẹ ngày càng trở nặng, phải chăng mẹ sắp phải xa con? Có đôi lúc con nghĩ rằngnếu mai đây mẹ không còn thì con phải làm sao giữa cuộc đời, có những đêm connằm mơ gặp ác mộng, mẹ và con phải xa cách mãi mãi, giấc mơ quái ác làm mẹ

Trang 21

con xa lìa nhau, nhưng khi con tỉnh dậy con biết rằng mẹ vẫn đang còn ở bên con,con và mẹ vẫn đang vui vẻ.

Kể từ ngày ngoại đi xa là từ đó con không được nghe ngoại kể về việc mẹsinh con ra nữa, nhưng con vẫn cảm nhận được rằng mẹ đã hy sinh cho con quánhiều Ngoại kể rằng, thời đó ba phải đi làm xa không về kịp, mẹ phải vượt cạnmột mình, không thuốc thang, không trạm xá, không bà đỡ… cái gì cũng không.Sinh ra con lại không hề khóc, phải một lúc sau con mới cất tiếng khóc chàođời… Giờ đây con lớn rồi, đôi lúc con nghĩ lại câu chuyện của ngoại kể mànghiệm được một điều rằng, mẹ có biết tại sao khi đó con không khóc không? Khi

đó con đang cảm nghiệm sự hy sinh của mẹ dành cho con, con đang nhìn mẹ củacon, nhìn một vị cứu tinh vĩ đại của đời mình, sau đó con mới khóc, con khóc cho

Mẹ! Đôi chân ngày xưa bôn ba khắp ruộng đồng bây giờ lại bị thêm tai nạnlàm mẹ đi đứng cảm thấy khó khăn, tuy là vậy nhưng mẹ không hề nghỉ ngơi, mẹluôn làm việc vì chúng con, con luôn nghĩ rằng mình chưa làm gì được cho mẹ.Con đang còn nợ mẹ rất nhiều, nợ mẹ lời cám ơn, nợ mẹ tình yêu thương…

Mẹ à! Giờ ở phương trời xa học tập con mới nghiệm được một điều rằng:nhân loại có bao nhiêu người thì có bấy nhiêu bản tình ca về mẹ, nhưng nhiềunhất có lẽ là những “ bản tình ca không lời” Bởi vì không ngôn từ nào nói cho hếtlòng mẹ, mẹ là tất cả, mẹ đã biến con từ không thành có, từ có thành lớn khôn, từnhững cơn đau xé ruột đến những nước mắt mồ hôi mẹ đều cho con hết, đườngcon đi đất trời con nhìn thấy, sông biển con vượt qua đều là của mẹ, một miếngcon ăn, một hơi con thở, hạnh phúc con thừa hưởng, khổ đau con chịu đựngkhông có mẹ làm sao con được biết, máu chảy trong người con có phải cũng do

mẹ sẻ chia? Không, không có gì lớn hơn mẹ nữa đâu

Trang 22

Mẹ à, con biết rằng những lời tâm sự này của con không được mượt mà êmdịu, nhưng đó là tất cả những gì chân thành nhất của con, viết về mẹ của con thìdẫu cho con viết cả đời cũng không hết được….

Ở phương trời xa con nguyện cầu mẹ sống bình an, mẹ đừng lo cho anh emchúng con nhiều mẹ nhé, chúng con hứa với mẹ chúng con sẻ cố gắng học tốt để

bù đắp những tình cảm, sự hy sinh mà mẹ dành cho chúng con, chúng con cám ơn

mẹ, chúng con cố gắng làm cho sợi dây tình cảm của mẹ con chúng ta ngày càngsiết chặt hơn mẹ nhỉ Con mong một ngày gần đây nhất được về quê gặp mẹ, bởi

vì đối svới con một năm xa mẹ như thế là quá nhiều rồi, một năm mà tưởng như

cả thế kỷ mẹ nhỉ, mẹ tha thứ cho con nhé ! con yêu mẹ… MẸ YÊU

Con trai của mẹ !

******************

11 Bài dự thi “Viết về Mẹ”: Gửi mẹ

“Tôi muốn dệt những vần thơ về mẹ

Ðể đọc lên cho nước mắt trào rơi

Vì có gì đẹp đẽ nhất trên đời Thiêng liêng nhất phải chăng là tình mẹ”…

(Bài thơ cho mẹ - Gió xuân)

Vâng! Con muốn viết thật nhiều, nhiều lắm những vần thơ như thế dành tặng

mẹ, mẹ à! Nhưng sao cái tình yêu thầm lặng ấy trong con lại khó viết thành lờiđến vậy? Nếu có làn gió nào thổi về nơi ấy, xin hãy dừng lại một chút thôi, đểcho con có thể gửi tấm lòng mình theo làn gió bay đi, đến bên và xoa dịu nhữnggiọt mồ hôi đang lăn dài trên má mẹ…và nếu có cánh chim nào vô tình bay quađây, xin hãy cho con gửi bức thư này - những dòng chữ nói thay lòng con đến với

mẹ - người con yêu nhất trên đời!

“Bao ngày Mẹ ngóng, bao ngày Mẹ trông, bao ngày Mẹ mong con chào đời,

Ấp trong đáy lòng, có chăng tiếng cười của một hài nhi đang lớn dần?

Mẹ chợt tỉnh giấc, và Mẹ nhìn thấy hình hài nhỏ bé như thiên thần,

Tiếng con khóc oà, mắt Mẹ lệ nhòa, cám ơn vì con đến bên Mẹ

Này con yêu ơi, con biết không? Mẹ yêu con, yêu con nhất đời!”…

(Nhật kí của mẹ - Nguyễn Văn Chung)

Lời ca khúc đó thật hay và cũng thật cảm động, ý nghĩa nữa phải không mẹ?

Trang 23

Ở nhà, đã khi nào mẹ nghe bài hát này chưa ạ? Chắc là chưa rồi vì nhà mìnhbận lắm, những công việc cứ nối tiếp nhau chất lên đôi vai gầy của mẹ cả ngàylẫn đêm, mỗi hôm mẹ chỉ dành được cho mình từ 1h-4h sáng để nghỉ ngơi nênđâu còn thời gian để mở nhạc lên nghe…Dẫu biết điều đó nhưng con vẫn muốnhỏi mẹ như vậy, bởi đó là ca khúc mà con đã nghe đi nghe lại nhiều lắm, nghe cảtrong vô thức nữa nhưng cứ mỗi lần những nốt nhạc đầu tiên ấy vang lên, nướcmắt con lại trào dâng mẹ ạ Và giờ đây, khi đang viết những dòng chữ này gửi tới

mẹ, con cũng đang khóc Dù đã 20 tuổi, là một cô sinh viên đại học năm thứ 2,nhưng với mẹ, con vẫn còn bé lắm, vẫn là đứa bé hay khóc của mẹ như ngày nào!Nhưng mẹ đừng lo lắng mẹ nhé! Sau 2 năm phải xa mẹ để lên mảnh đất xô bồ,bon chen của thủ đô học tập, con đã trưởng thành hơn nhiều mẹ ạ, con đã biết suynghĩ nhiều hơn cho cuộc sống của mình, đủ trưởng thành một chút để tự lập, và

đủ lí trí hơn để đứng vững trước những khó khăn hay cám dỗ của cuộc sống

Có lẽ với nhiều người, việc bày tỏ tình cảm với người mình yêu thương, kínhtrọng cũng chỉ đơn giản nhưng với con, việc đó khó lắm mẹ ạ Biết bao lần conmuốn chạy lại , ôm chầm lấy mẹ và hét lên rằng: “Mẹ ơi, con yêu mẹ lắm”, nhưngsao tới lúc gặp mẹ rồi, môi con lại ngậm chặt và ngập ngừng không thốt lên thànhlời đến thế?

Cũng chính vì vậy mà con đã khóc nhiều lắm khi nghe ca khúc trên bởi xúcđộng, và cũng bởi sự vô tâm của con nữa Con vẫn biết tình yêu thương bao la mà

mẹ đã dành cho con, bởi nó lớn lắm, nó là cái nôi, là vòng tay ấm áp, là những cửchỉ thân thương mẹ đã không tiếc dành cho con, là những đêm mẹ thức trong lolắng khi con ốm…những hình ảnh ấy cứ hiện lên trước mắt con trong từng giây,từng phút, và con cũng biết những hi sinh, nhọc nhằn mà mẹ đã vì con nhưngchưa một lần con nói được lời cảm ơn tới mẹ Trong suốt 12 năm học, cũng biếtbao lần con viết những bài văn đầy cảm xúc chỉ để dành cho những nhân vật trongtruyện: những chị Dậu, anh Pha, lão Hạc hay cô Mỵ, còn chính người mẹ đã mangnặng đẻ đau, đã sinh thành, nuôi dưỡng và chở che cho con thì con lại chưa từngviết nên một bức thư gửi mẹ - dù con nhớ và yêu mẹ lắm! Con đã khóc vì chínhbản thân mình như vậy đấy mẹ ạ…Vẫn biết rằng, những hi sinh đó, những nỗi vất

vả đó của mẹ không phải để nhận được lời cảm ơn từ con mà tất cả chỉ xuất phát

từ tình yêu vô bờ, từ tình mẫu tử thiêng liêng mà mẹ đã dành cho con - một sự hisinh suốt đời, vô giá mà không cần báo đáp Vâng, biết như vậy đấy nhưng saocon vẫn muốn dành tặng mẹ những điều tốt đẹp nhất, vẫn muốn nói cảm ơn,và muốn nói yêu mẹ nhiều, mẹ ạ!

Đã 7 năm trôi qua kể từ cái ngày mẹ bị tai nạn rồi mẹ nhỉ? Nhưng với con,cái ngày định mệnh ấy vẫn ám ảnh mãi trong con Từ đó tới giờ, con luôn tự tráchbản thân mình nhiều lắm…Nếu không phải vì con, không vì tính cứng đầu, khóbảo của con, mẹ cũng không phải chịu nhiều đau đớn đến vậy, những mũi khâutrên trán mà tới giờ vẫn còn lại những vết sẹo, để rồi mỗi khi gió lạnh về, mẹ lại

Trang 24

nhói buốt lên nửa đầu, và di chứng của lần đó cũng làm mẹ đau khớp nữa Mỗilần phải chứng kiến mẹ chịu đựng những cơn đau hành hạ ấy, lòng con lại đaulắm, buốt nhói lắm mẹ ạ Những lúc đó, con không dám nhìn mẹ mà chỉ biết trốn

ra góc vườn khóc một mình Đúng là con bất hiếu lắm phải không mẹ? Nếu cóđiều ước thì con chỉ muốn mình có thể thay mẹ chịu đựng nỗi đau ấy…

Con vẫn nhớ lắm chứ…Cái ngày ấy, bố và em sang nhà bác ăn cỗ, chỉ cócon cứng đầu, có ai bảo gì cũng nhất quyết không chịu đi Và rồi mẹ đã phải ởnhà vì tối lắm, con sợ ma nên không dám ở một mình Con đòi mẹ mua bánh mìchứ không ăn cơm, thế rồi mẹ đã đi mua cho con Vui sướng vì đòi được mẹ muabánh, đứa trẻ đó đã hí hửng bật tivi lên, vừa xem hoạt hình vừa ăn kẹo mà khôngbiết trong lúc đi mua bánh cho nó, mẹ nó đã bị tai nạn, bị xe của một người sayrượu lao vào và bất tỉnh Nó cứ đợi, đợi mãi, “Mẹ đã đi được ba tiếng rồi, đã 10hđêm vậy mà mẹ vẫn chưa về”…Nó đói lắm, nó khóc, nó ghét mẹ!

Và cuối cùng, nó cũng thấy tiếng xe máy, nó vui mừng lắm, tưởng mẹ mangbánh về liền chạy một mạch ra ngoài mở cổng, thì ra không phải mẹ mà là chị họnó: “Thùy à, mẹ em bị tai nạn ngoài đường quốc lộ, các bác đưa mẹ đi viện rồi, à,

mẹ dặn em ăn tạm cái bánh này nha, mẹ đã mua cho em ở quán nhà chị nhưngchưa kịp mang về”…Chị đã mang đến cho nó cái tin như sét đánh ngang tai vậy

Nó cầm cái bánh mì chan đầy nước mắt, bủn rủn chân tay, nó khóc, rồi hét thậtto…Lúc đó, nó đã không tin vào những gì mình nghe thấy nữa, chỉ là mơ thôi, nó

tự nhắc mình như vậy, người bị tai nạn không phải mẹ nó đâu, chắc mẹ chỉ đang ởnhà bác thôi Thế rồi, như một người vô hồn, nó chạy lên nhà bác nhưng chị đãchạy theo dỗ nó: “Mẹ không có ở nhà chị đâu, mẹ em vào viện rồi, nhưng đừngbuồn quá Thùy ạ, bác sĩ sẽ chữa và mẹ em sẽ không sao đâu” Con biết mà, chịchỉ nói vậy để an ủi con thôi, một lát sau, mấy bác đã đưa xe máy của mẹ về,đúng là xe máy của mẹ rồi, nó đã bị tan tành… “Xe máy cứng vậy mà còn bị nát,vậy mẹ em thì sao hả chị?” “Mẹ ơi mẹ phải về với con” Con đã nức nở thétlên như vậy cho đến khi cổ họng rát lại, không nói thành lời nữa

Mẹ biết không? Lúc đó, con chỉ ước gì mình không đòi mẹ mua bánh, dù cóđói đến mấy, con cũng không cần gì hết cả, chỉ cần mẹ trở về với con thôi Và nếu ông trời trả lại mẹ cho con, con sẽ không bao giờ làm mẹ phải lo lắng, làm

mẹ buồn nữa, con sẽ ngoan ngoãn, sẽ học thật giỏi, sẽ nghe lời mẹ! Hai tháng mẹnằm viện là hai tháng con sống trong dằn vặt, ngày nào con cũng khóc rồi khôngnói chuyện với bất kì ai cả Ngay giờ phút nguy hiểm nhất, nghĩ rằng mình khôngqua khỏi nhưng mẹ vẫn cố nói lên lời cuối trước khi bất tỉnh: “Bánh mì choThùy chắc giờ nó đang đói lắm”, các bác kể khi đó giọng mẹ yếu và bé lắm.Vâng, mẹ đã yêu con như vậy trong khi đó con thì sao chứ? Lúc đầu, bố bắt convào viện thăm mẹ, con đã không vào, không phải vì con không yêu mẹ mà phảinhìn mẹ nằm bất động trên giường bệnh con không sống nổi nữa mẹ ạ Chỉ vì con

mà mẹ mới bị như vậy, mẹ không trách con một lời mà mẹ còn khẽ mở mắt, cười

Trang 25

thật tươi nhìn con - cái nhìn đầu tiên của mẹ sau khi tỉnh dậy Con biết mẹ vẫnđau lắm, nhưng khi nhìn thấy con khóc, mẹ vẫn cố gọi tên con: “Thùy à, mẹkhông sao” Mẹ biết không? Đó là chính là giây phút hạnh phúc nhất trên đời con

mẹ ạ Lúc nghe bác sĩ bảo, có thể khi tỉnh lại, mẹ sẽ tạm thời không nhớ gì vì đầu

bị va đập mạnh nên tổn thương Con đã khóc rất nhiều, con sợ lắm mẹ ạ, nếu như

mẹ không nhớ ra con thì con biết sống thế nào đây… Nhưng thật may, mẹ vẫnnhớ con Cảm ơn ông trời đã cho mẹ trở về với con Vâng! Con đã cười, đã vuisướng như chưa bao giờ được như vậy đó

Từ đó tới nay, đã bao năm trôi qua, mẹ đã ra viện và khỏe lại nhưng có lẽ, cómột điều mẹ không biết đó là lí do con bỏ câu lạc bộ Toán - môn con yêu thíchnhất để chuyển sang Văn Sau lần đó, con đã shock lắm mẹ ạ Lúc nào con cũng

tự trách mình, con muốn học Văn để được sống trong những câu chuyện, để thoátkhỏi thực tế và quên đi những dằn vặt ấy, và để được học cách viết nên cảm xúccủa mình… để một ngày nào đó, con có thể viết nên những dòng thư tặng mẹ, nóilên tình yêu và lòng biết ơn của con dành cho mẹ Và giờ đây, khi viết nhữngdòng chữ này gửi mẹ, con đã là một cô sinh viện năm thứ hai của ngôi trường conyêu thích, nhưng không phải chuyên ngành văn học mẹ nhỉ? Sau lời động viêncủa mẹ, con đã đi theo Toán - theo sự lựa chọn yêu thích của con, cái ngành nghề

sẽ gắn bó với con suốt cả cuộc đời, con sẽ không trốn tránh và ẩn nấp cuộc đờimình sau mặt nạ của lớp vỏ Văn học nữa mẹ à… Và bây giờ, con vẫn muốn viếtthật nhiều về tình mẫu tử thiêng liêng ấy nhưng con sẽ gấp lại dòng cảm xúc củamình ở đây mẹ ạ, bởi tình cảm đó đâu có thể kể hết chỉ trong vài trang giấy Cảm

ơn mẹ đã sinh ra con, để con có mặt trong cuộc đời này Xin cho con mượn lờithơ nói thay tấm lòng mình:

“Mẹ ơi, Mẹ đừng hỏi vì sao hôm nay con lại khóc

Giọt lệ này chất chứa những lời chân thật từ tim

Cho con ôm lấy mẹ, để được bơi giữa dòng sông hạnh phúc

Để con biết trên đời còn có một tình Mẫu Tử thiêng liêng ”

(Bài thơ cho mẹ - Gió xuân)

Nguyễn Minh Thùy

**********************

Trang 26

12 Xúc động hai bài văn

điểm 10 viết về mẹ

Những bài văn được viết bằng tình cảm chân thành, trong sáng của tuổi họctrò luôn gây ấn tượng mạnh với người đọc

Cộng đồng mạng đang chuyền tay nhau 2 bài văn đạt điểm 10 của hai học

sinh viết về mẹ gây xúc động Cùng chung một đề bài Hãy tả lại một người thân

trong gia đình, cả hai bài văn đều không hẹn mà gặp khi cùng viết về người mẹ

của mình với sự trân trọng và nâng niu nhất

Bài văn của bạn Nguyễn Thị Kiều Vân (1998), học sinh lớp 8 được viết khi

bạn này dự thi môn Ngữ Văn vào năm 2010 với điểm 10 tròn trĩnh cùng lời nhậnxét: “Bài viết quá xúc động, cảm ơn con” Kiều Vân khắc về hình ảnh người mẹ

đã mất từ khi nhân vật lên 9 tuổi Một người mẹ tảo tần, luôn yêu thương, chămsóc đứa con bé bỏng của mình luôn đi theo suốt những năm tháng cuộc đời “Mẹtôi là người phụ nữ mạnh mẽ, mẹ luôn sống vì tôi Tuy cuộc sống vất vả và phảisống chung với căn bệnh hiểm nghèo nhưng mẹ sống rất lạc quan, yêu đời”…làtấm gương để đứa con học tập, để rồi tự hứa với mẹ rằng “Con nhớ me nhiều lắm,nhất định con sẽ làm theo những gì mẹ dạy…Tôi sẽ sống thật tốt để mẹ được vuilòng, giờ tôi chỉ có thể làm được thế thôi”

Bài viết được triển khai theo lối hành văn hiện tại đen xen với ký ức vớigiọng văn nhẹ nhàng, tình cảm dễ đi sâu vào lòng người Hình ảnh người mẹ hiệnlên thật giản gị nhưng rất giàu hình tượng Người đọc không khỏi xúc động trướctình cảm mà đứa con dành cho người mẹ thân yêu đã khuất của mình Sự nhậnthức đúng đắn trong từng lời văn khiến người đọc càng bị thuyết phục hơn

Bài văn thứ hai của một bạn học sinh lớp 6, Phạm Thị Thu Hà thể hiện trên

hơn 2 trang giấy kẻ ô ly với lời nhận xét “Bài viết có cảm xúc, rất tốt" Thu Hàcũng chọn nhân vật người mẹ để thể hiện nhưng bài viết lại là một câu chuyệnkhác cũng cảm động không kém

May mắn hơn bạn Kiều Vân, Thu Hà vẫn còn mẹ ở bên chăm sóc, vỗ về.Hình ảnh một người mẹ tảo tần, chăm lo cho cuộc sống gia đình được ấm no hạnhphúc được “lột tả” chân thực dưới ngòi bút của một học sinh lớp 6 “Em yêu mẹlắm! Yêu mẹ rất nhiều Em tự nhủ rằng sẽ cố gắng học tập thật giỏi để trở thànhcon ngoan, trò giỏi, cháu ngoan Bác Hồ, mai sau đền đáp công ơn to lớn của mẹ

đã bao năm chăm lo cho em từ miếng ăn đến giấc ngủ” Lời hứa của Thu Hà cũng

là mong ước của rất nhiều đứa con khác muốn nhắn nhủ đến người mẹ thân yêucủa mình

Sau khi được “khai quật” hai bài văn này nhanh chóng chiếm được cảm tình

của rất nhiều người đọc Hoàng Quân chia sẻ: “Thật cảm động biết bao trước

những bài văn chân tình và giàu tính hình tượng như thế này Tình cảm mà các

em đặt vào bài viết thật sự khiến người đọc phải rưng rưng Không biết nhân vậtcác em viết có thật sự là mẹ của mình hay không, nhưng anh tìm được bóng dáng

mẹ mình ở trong từng câu văn ấy Cảm ơn hai em rất nhiều”

Trang 27

Thu Sương cũng không giấu được niềm xúc động: “Đọc hai bài văn này

lòng lại nhớ mẹ đến khuôn nguôi Có lẽ đề tài về mẹ luôn là nguồn cảm xúc dạtdào nhất để viết nên những bài văn hay, những bài thơ ý nghĩa Những bài vănnày thật sự đã khiến cho những người như mình phải một lần nữa rơi lệ”

Đêm nay con ngủ giấc tròn

Mẹ là ngọn gió của con suốt đời”

Cứ mỗi lần nghe những câu thơ này của nhà thơ Trần Quốc Minh vang lên,thì em lại chọt nghĩ đến người mẹ thân yêu của em Em cảm thấy thật bất hạnhcho những ai không có mẹ, bởi vì mẹ là người dành trọn mọi sự thương yêu chămsóc cho chúng ta Và mẹ em chính là nguời như vậy đó

Mẹ năm nay đã gần bốn mươi tuổi nhưng ai cũng nói mẹ già hơn so với tuổi,

có lẽ vì gánh nặng cuộc đời chăng? Công việc của mẹ rất giản dị đó chính là làmruộng Sở thích của mẹ rất khác với mọi người, đó chính là làm việc Mẹ có dángngười dong dỏng cao, nước da ngăm đen đã bị rám nắng, mái tóc của mẹ dàingang lưng đã bị cháy nắng ngoài đồng ruộng, nắng chói để đem lại cho em mộtcuộc sống ấm no Khi đi làm mẹ thường búi tóc lên, để lộ ra mấy cộng tóc xoăntrông thật duyên dáng Đi với mái tóc ấy chính là khuôn mặt hình trái xoan của

mẹ Vầng trán của mẹ cao rộng, có lúc nheo lại lộ vẻ suy tư Năm tháng, thời gian

đã hằn lên khuôn mặt mẹ những nếp nhăn nho nhỏ

Nhưng thời gian cũng không thể xóa nhòa được nét dịu hiền, phúc hậu trênkhuôn mặt ấy Đôi mắt mẹ đen láy thấm đượm sự bao dung, trìu mến Người tathường nói “Đôi mắt là cửa sổ của tâm hồn” quả là không sai Nhìn vào đôi mắt

mẹ, em có thể đoán được những suy nghĩ trong mẹ Những lúc em làm được việctốt đôi mắt ấy hạnh phúc như cười Và cũng từng đỏ hoe khi mỗi lần em làm điều

Trang 28

sai trái Nhìn vào đôi mắt mẹ, em tự trách mình vì đã làm mẹ buồn Cùng với đôimắt mẹ là cặp lông mi dài và đôi chân mày lá liễu dày Mũi mẹ cao cao, cái miệngnho nhỏ, khi cười để lộ hàm răng trắng, đều như hạt bắp.

“Bàn tay ta làm nên tất cả

Có sức người sỏi đá cũng thành cơm”

Đúng vậy! Nhờ có bàn tay đầy nghị lực của mẹ đã nuôi em khôn lốn đếnchừng này Bàn tay ấy đã bị bao sậm, hằn những vết nứt nẻ Bao nhiêu vết là bấynhiêu vất vả gian lao của mẹ Đôi bàn chân cũng vậy, nó cũng đã bị nứt nẻ.Những khi trời trở lạnh, đôi bàn chân ấy lại đau, nhức khiến mẹ phải ngâm vàonước muối Đôi vai mẹ gầy gộc đã trở bao nhiêu là mưa nắng Nhìn tất cả nhữngthứ ấy em cảm thấy yêu mẹ thật nhiều, thật nhiều

Nhìn bàn tay mẹ chăm sóc từng đám lúa, luống rau, em cảm thấy mẹ yêu cây

cỏ đến chừng nào Mẹ là một người mà không thể thiếu trong gia đình Hằngngày, mẹ như một cô tấm với những công việc như nấu ăn, giặt giũ, dọn nhà thật nhanh nhẹn, gọn gàng Dù nhà cửa có bề bộn đến mấy, mà nếu được bàn taysiêng năng của mẹ thì sẽ trở nên gọn gàng Vì lo cho cuộc sống của gia đình mà

mẹ chẳng bao giờ rảnh rỗi cả, hết việc nhà rồi lại làm ruộng

Mẹ là một người luôn dành trọn mọi sự yêu thương và lo toan cho em Lúc

em làm điều gì sai trái, mẹ không la mắng gì đâu mà mẹ dạy em những điều hay

lẽ phải, khiến em luôn ghi nhớ trong lòng Tuy mẹ bận rộn lắm nhưng mẹ vẫnluôn quan tâm tới công việc học hành của em Lúc em đau ốm, mẹ là bàn tay ấm

áp, che chở cho em vượt qua

Đối với mọi người trong làng xóm, mẹ rất hòa nhã, cởi mở với họ nên aicũng quý mến mẹ Trong công việc, mẹ rất nhiệt tình nên mỗi lần đi dặm hay gặtlúa thì ai cũng kêu mẹ đi

Thế đấy! Người mẹ thân yêu của em là như vậy đó, mẹ là một người rất yêuthương đứa con của mình Em yêu mẹ lắm! Yêu mẹ rất nhiều Em tự nhủ rằng sẽ

cố gắng học tập thật giỏi để trở thành con ngoan, trò giỏi, cháu ngoan Bác Hồ,mai sau đền đáp công ơn to lớn của mẹ đã bao năm chăm lo cho em từ miếng ănđến giấc ngủ

“Mẹ như biển cả mênh mông Con luôn ghi nhớ công ơn của người”.

Phạm Thị Thu Hà

*********************

Trang 29

12.2 Bài văn của bạn Nguyễn Kiều Vân

‘Mẹ ơi! Con yêu mẹ rất nhiều, con rất muốn được sống và lo cho mẹ Mẹ ơi!Con rất muốn’

“Tuổi thơ tôi không được may mắn như bao đứa trẻ khác Từ khi sinh ra tôi

đã mồ côi cha Một mình mẹ nuôi tôi khôn lớn, mẹ là người cha, người mẹ tuyệtvời nhất trên đời này Nhưng khi tôi lên chín tuổi, thời gian quá ngắn giữa mẹ vàtôi thế nhưng mẹ đã bỏ tôi một mình bơ vơ trên cõi đời này mà ra đi Chỉ chín tuổitôi còn quá nhỏ để hiểu được sâu sắc việc mãi mãi không có mẹ bên cạnh Nhưhình ảnh ngày nào của mẹ thì không bao giờ phai trong tôi, mỗi bước chân tôi đinhư có bóng mẹ soi đường, chỉ tôi Mẹ là người sống mãi mãi trong lòng tôi

Mẹ tôi là người phụ nữ mạnh mẽ, mẹ luôn sống vì tôi Tuy cuộc sống vất vả

và phải sống chung với căn bệnh hiểm nghèo nhưng mẹ sống rất lạc quan, yêuđời Mẹ tôi cao, làn da xám đen vì nắng gió Khuôn mặt phúc hậu, hiền từ Mẹluôn dạy bảo tôi những điều tốt nhất Mẹ động viên tôi những khi tôi buồn, tôithất bại Mẹ luôn lo lắng, mang những điều tốt đẹp đến cho tôi còn tôi thì chỉ biếtlàm mẹ buồn, mẹ khóc

Mẹ dạy tôi rất nhiều điều “Phải sống trung thực, ngay thẳng Phải biết ơnnhưng không được nhớ oán Phải biết tha thứ yêu thương người khác Nhất địnhchị em phải đoàn kết với nhau mà sống, đừng để mọi người chê cười con không

có dạy” Đó là tất cả những gì mẹ để lại cho tôi trước lúc ra đi Lúc đó, tôi chẳnghiểu gì cả, tôi sống vô tư có mẹ cũng như không có mẹ Nhưng Mẹ ơi? Giờ conmới hiểu mồ cô mẹ là gì? Giờ con mới biết những lời nói đó là tài sản quý giánhất mà mẹ đã dành cho con Con nhớ me nhiều lắm, nhất định cn sẽ làm theonhững gì mẹ dạy

Mẹ tôi đã vượt qua khó khăn để sống và tôi cũng sẽ thế Mẹ luôn là mộtvầng ánh sáng soi dẫn đường tôi Những nụ cười của mẹ sao nó cứ hiện mãi trongđầu tôi cả lúc mẹ ra đi nữa Giờ tôi muốn được nắm tay mẹ, muốn được ngồi vào

mẹ nhưng tôi không thể! Mẹ tôi rất thương yêu tôi, mẹ đã hi sinh cuộc đời mình

để tôi được sống tốt hơn Ngày ấy, lúc mẹ đau đớn giữa đêm khuya, thấy mẹ đautôi chẳng biết làm gì mà chỉ biết khóc Mẹ nắm tay tôi và cười trong những giọtnước mắt “Mẹ không sao đâu con Thế là tôi đã ngủ thiếp đi, sao tôi lại khờ dạiđến ngu ngốc thế chứ? Tôi hiểu mẹ yêu tôi nhường nào và tôi cũng vậy Tuy giờ

Trang 30

không có mẹ bên cạnh nhưng mẹ vẫn sống trong tâm trí tôi Tôi sẽ sống thật tốt

để mẹ được vui lòng, giờ tôi chỉ có thể làm được thế thôi

Mẹ tôi là người thế đó, tôi chỉ có thể nói là mẹ tôi rất tuyệt Mẹ là người tôiyêu quý nhất trên đời và dù me đi xa nhưng mẹ vẫn như còn đó đứng bên cạnhtôi Giá như, tôi được sống với mẹ dù chỉ là một ngày tôi sẽ chăm sóc cho mẹ,việc mà tôi chưa từng làm, tôi sẽ làm mẹ vui, không làm mẹ phải khóc Và điềutôi muốn nói với mẹ là “Mẹ ơi! Con yêu mẹ rất nhiều, con rất muốn được sống và

lo cho mẹ Mẹ ơi! Con rất muốn”

Ngày đăng: 31/12/2013, 16:22

HÌNH ẢNH LIÊN QUAN

15. Hình như, con - NHỮNG bài văn HAY VIẾT về mẹ
15. Hình như, con (Trang 35)

TỪ KHÓA LIÊN QUAN

TRÍCH ĐOẠN

TÀI LIỆU CÙNG NGƯỜI DÙNG

TÀI LIỆU LIÊN QUAN

w