Author : Tiểulyly
Trang 1Nhỏ Đáng Ghét Em Đã Cướp Trái Tim Anh Rồi !!!
Giới thiệu nhân vật
-Lữ Thiên Di : một cô học sinh trung học bình thường
-Lập Hân : tiểu thư họ Lập , thích Triết Minh
-Du Tiểu Na : em họ của Bách Nhật , thích Bách Nhật
-Hàn Triết Minh : thiếu gia biệt thự Hàn , bạn thân Bách Nhật
-Vương Bách Nhật : thiếu gia biệt thự Vương , bạn thân Triết Minh
-Dương Chính An : du học sinh mới về
-Ngô Hải Nhân : hàng xóm của Thiên Di
-Trương Vĩnh Khoa : đưng đầu tổ chức Demonwhite , chồng chưa cưới của -Thiên Di
Và 1 số nhân vật khác …
Có phải người tốt sau khi chết điều được đặt chân đến thiên đường hay chỉ đượcmột vài người ?
Dũng cảm đối diện với sự thật phũ phàng phải chăng là vô nghĩa ?
Tại sao lại có một tổ chức khát máu đến độ đặt ra một quy luật phải giết người
có danh hiệu “chìa khóa vàng” để được làm chủ tổ chức ?
Gia đình , bạn bè , cuộc sống , sự thật , dối trá , sự kiên trì , niềm đam mê , tình yêu …như đã được định sẵn từ rất lâu trước đó – tất cả , như một vòng xoay lớn Định mệnh !
_ Cuối cùng ta cũng đã tìm được “chìa khóa vàng” Nhưng ….tại sao ta lại không nở ra tay cướp đi sinh mạng bé bỏng ấy ? – by Demonwhite
Trang 2_ Nếu ngươi không làm , ta sẽ tự tay làm lấy Vì đây là luật , một khi đã là người của tổ chức thì không bao giờ được yếu lòng dù người đó có là người thân của mình đi chăng nữa
_ Không được làm hại người này vì đây là người của bọn tôi
_ Triết Minh , con đừng tưởng là ta không dám
_ Chính tôi sẽ thay đổi nó !
_ Ngươi nghĩ , không ra tay kết thúc sinh mạng “chìa khóa vàng” , ngươi có thể làm chủ tổ chức ư ? Không đời nào !
_ Thiên Di , tránh ra mau đi
Đoàng …
_ Nhỏ đáng ghét , em đã cướp trái tim anh rồi ! Nên anh sẽ không bao giờ bỏ mặt em đâu , đồ ngốc !
Phát súng ấy ……kết thúc một câu chuyện ….hay … sẽ bắt đầu một câu
chuyện khác *Nhỏ đáng ghét Em đã cướp trái tim anh rồi !*
Chương I : Mở đầu cho một câu chuyện
Áng mây đầu tiên : Quá khứ
Bầu trời trong xanh đến khó tả, gió thổi từng đợt mát lạnh Ở một khoảng sân nhỏ ven đường, chốc chốc lại vang lên tiếng cười đùa tinh nghịch của hai đứa trẻ trong sáng, ngây thơ…
_ Hi hi, lêu lêu anh Nhân, anh không bắt được Di đâu, hi hi !!!
_ Ha ha, cứ đợi đấy, anh tới đây yaaaaa …!!
“Bin … bin … bin …”
_ Hai đứa, cẩn thận !! – người đàn ông trung niên lao ra và ôm chầm đứa bé gái
Trang 3-
Một tuần sau
_ Mẹ ơi ! Ba đi đâu lâu quá vậy ?? - Đứa trẻ nhỏ kéo vạt áo của mẹ nó hỏi với chất giọng ngây thơ
Bà ngồi xuống ôm chầm lấy con mình, cố kìm nén nỗi đau :
_ Thiên Di ngoan, ba con …đang ở thiên đường con ạ ! Ở đó … có rất nhiều người tốt, ba con chắc chắn sẽ rất vui !
_ Ba có ghét Thiên Di không mẹ ?? – đứa bé gái lại tiếp tục hỏi Cái chất giọng ngây ngô, trong vắt vang lên
Bà âu yếm nhìn con mình
_ Không đâu, ba thương Thiên Di nhất mà … vì thế, Thiên Di phải luôn vui vẻ
để ba vui theo, biết không ?
_ Dạ , Thiên Di biết rồi !
Một cơn gió nhè nhẹ thổi qua, gió mang tình yêu của một người cha gửi đến congái mình, gió mang tình yêu của một người chồng gửi đến người vợ thân yêu Nhưng, có ai biết được ? Vì nó chỉ là gió mà thôi !!
Một tháng sau tang lễ của ông, mọi việc vẫn như thường ngày Nhưng có điều đứa trẻ ấy, đã thiếu vắng tình thương của cha …
_ Anh phải đi rồi !! - Đứa bé trai đưa đôi mắt buồn bã nhìn đứa bé gái – Gia đình anh phải chuyển đi vì chuyện làm ăn của ba mẹ !
Trang 4_ Thiên Di sẽ nhớ anh lắm ! – đứa bé gái giọng nghẹn ngào, chực khóc
_ Anh cũng vậy ! Sau này, dù Thiên Di có ở đâu, nhất định anh sẽ tìm được em
mà Thiên Di ngoan, đừng khóc, anh hứa đấy !
_ Vậy thì anh ngoác tay đi !
_ Ừ , ngoác tay !
Trong hoàng hôn, có hai đứa trẻ ngoắc tay nhau Một lời hứa bắt đầu !!!
_End Chap 1_ ^_^ ^_^
Áng mây thứ 2 : Niềm mơ ước bấy lâu
Mười bốn năm sau
Ánh nắng chói chang soi rọi vào bên trong căn phòng nhỏ Bên ngoài người đi lại ngày càng đông , không khí ồn ào nơi phố thị chính thức bắt đầu Những chuyê ̣n mà thường ngày những người trên phố phải làm , thâ ̣t đều đặn , họ không bao giờ cho phép mình dừng lại dù có mê ̣t mỏi hay tuyê ̣t vọng …
Phía xa , gần mô ̣t khoảnh sân nhỏ , từng cây hoa dại rung rinh trong nắng , trên
lá vẫn còn vướng lại vài hạt sương ban tối Mô ̣t căn nhà nhỏ cạnh khoảnh sân
_ Con định không đi thi à ?
Giọng nói “ ngọt ngào ” của mẹ Thiên Di cứ vang âm ĩ làm nó không sao nướngđược
Khoan đã !Thi ?Thi ?Thi ư ? Chết rồi ! Hôm nay là ngày mình thi vào lớp 10
mà
Tung cái mền êm ái ra, Thiên Di “phi” ngay vào nhà vệ sinh làm vệ sinh cá nhân chỉ với vận tốc ánh sáng Thay “xiêm y” xong, nó chào mẹ một tiếng rồi leo vọt lên chiếc xe đạp yêu dấu và “tăng tốc” tới trường THPT Quang Tuyến – ngôi trường mà Thiên Di muốn vào nhất vì đó là nơi có một phòng tranh trên cảtuyệt vời – điều mà nó thích nhất – xem tranh và vẽ !!
Két …
Tiếng thắng xe chói tai vang lên Thiên Di đem xe gửi vào bãi rồi chạy ra xem
sơ đồ phòng thi
À…ừm…Để coi mình thi phòng mấy nhỉ ?
Đúng rồi, phòng 10 Nhìn qua 1 lượt phòng thi, cuối cùng cũng nhìn thấy số 10
Trang 5“to đùng” mà mình tìm muôn lòi con mắt trên tấm sơ đồ Nó lẩm nhẩm trong miê ̣ng : Từ đây ….đi tới đó …lên cầu thang ….rồi đi …
_ Ui da …
Vì cái tội vừa đi vừa nhìn trên ‘trời’ nên Thiên Di đã va phải một người “nhà trời”
_ Em không sao chứ ?
Một giọng trầm trầm vang lên Cái giọng đó nỡ lòng nào mà lại đi thu hút sự tò
mò của Thiên Di chứ Nó ngước đầu lên nhìn, trước mặt là một người lịch lãm, trang nhã, mái tóc màu nâu …đẹp trai thì khỏi phải nói rồi !
Người này là học sinh à ?
_ Chào thầy Vinh ạ !
Ầm ! Nghe như sét đánh bên tai Là thầy giáo sao ? Còn trẻ vậy mà …
Thiên Di “thất vọng” đứng lên phủi bụi trên áo Thầy ấy mỉm cười chào cái bạn khi nãy rồi quay sang nó , hỏi bằng giọng ần cần :
_ Cám ơn thầy nhiều lắm ! – Làm bô ̣ mặt vui vẻ , Thiên Di nói với thầy ấy xongrồi bước đi
Nét mặt và cử chỉ của nó đã làm cho thầy y tế – Đơn Dịu Vinh nhoẻn miê ̣ng cười Nhìn theo bóng nó , không hiểu sao thầy Vinh lại nhớ đến mô ̣t chuyê ̣n Anh ta khẽ lắc đầu xua đi câu chuyê ̣n ấy và bước thẳng tới phòng Hiê ̣u trưởng Lâm – Người chủ của trường Quang Tuyến
Cạch !
_ Chào Hiê ̣u trưởng !
Mô ̣t người trung niên đang câ ̣m cụi viết liền dừng hẳn lại khi nghe tiếng thầy Vinh Ông ta nhoẻn miê ̣ng cười
_ Lại mô ̣t năm học mới nữa Câ ̣u vẫn khỏe chứ ?
Trang 6_ Tôi vẫn vâ ̣y Còn thầy Viê ̣c của tổ chức sao rồi
_ Hô hô , tổ chức ? Đối với ta bây giờ , cái tổ chức ấy ta không quan tâm Nghenói có mô ̣t người đang tạm thời đãm nhiê ̣m chức vụ chủ cho tới khi tìm và giết được …
Bỗng nhiên ông im lặng , trong lòng ánh lên mô ̣t nỗi sợ vô hình Thấy được điều đó , thầy Vinh bèn lên tiếng :
_ Tôi hiểu thầy mà , bao nhiêu năm làm viê ̣c trong tổ chức cùng thầy với nhiê ̣m
vụ hâ ̣u duê ̣ , câ ̣n kề bên thầy , dư sức để tôi biết thầy đang nghĩ gì ?
Ông ngước lên , mặt dãn ra , nét lo sợ ban nãy dần nặng nề hơn Ông cười chuaxót :
_ Ta đã làm trái với quy luâ ̣t của tổ chức Nhưng …cũng đáng , vì bảo vê ̣ đứa con gái yêu quý ấy Không biết bây giờ nó đang ở đâu ? Ta thâ ̣t sự rất nhớ nó
_ Ông an tâm Năm đó , ông đã tạo hồ sơ giả cho cô ấy Tôi nghĩ chắc giờ mẹ con họ đang rất an toàn
Thu gom lại đóng giấy trên bàn , Hiê ̣u trưởng Lâm thở phào mô ̣t cái rồi miên man nhìn ra khung cửa sổ
Trang 7_Mong là vâ ̣y
Trang 8_ Dạ, em đây ạ !
Thiên Di thở hỗn hễn nói với bà la sát mới kêu tên mình Bà ta nhìn nó với cặp mắt “rực lửa” :
_ Đi thi mà còn tới trễ, em vào chỗ mau lên !!
Thiên Di lê bước chân nặng trĩu ngồi vào chỗ của mình Mô ̣t ngôi trường sang trọng thế này , Thiên Di không mong có được nhiều bạn , sở dĩ , nó quyết định thi vào trường này là do nó thích phòng tranh trong trường Tuy chưa đặt chân đến đó nhưng Thiên Di có nghe qua mô ̣t vài người nhắc đến rồi tấm tắc ngợi khen
Buổi thi kết thúc , Thiên Di về nhà với tâm trạng hưng phấn mặc dù làm bài chưa tốt cho lắm Vài ngày sau , có giấy báo nhâ ̣p học Nó mừng khôn nguôi khi biết mình đâ ̣u , nó cứ tủm tỉm cười suốt làm mẹ cũng vui lây
Trang 9Cái váy màu xanh dương không quá ngắn , chiếc áo trắng được viền xanh ở tay
áo và cái nơ cũng màu xanh nốt , nhìn bô ̣ đồ đáng yêu vô cùng !!! Chiếc ba-lô hồng nhạt được khoác lên vai Thiên Di…Hôm nay là ngày đầu nó nhâ ̣n lớp !!
Soi lại mình trong gương lần cuối ! Cũng tạm được … Nhưng mặc váy …thấy sao sao ấy … nó không wen tí nào !!!
Bước ra khỏi phòng với gương mặt hớn hở , Thiên Di chào mẹ và dắt xe ra cổng Gió miên man luồn vào kẽ tóc , cảm giác thâ ̣t dễ chịu !
-
Tại sân bay quốc tế :
_ Chào mừng câ ̣u trở về , câ ̣u Dương Lão gia đã cho chuẩn bị mọi thứ Câ ̣u cóthể nhâ ̣p học ngay hôm nay
_ Tôi biết rồi !
Trong khung cảnh châ ̣t nức người , nổi bâ ̣t lên hình ảnh mô ̣t con người lịch
Trang 10lãm , gương mặt của người bước vào xe cuốn hút mọi ánh nhìn
-
Đứng trước cổng trường THPT Quang Tuyến – dù là lần thứ 2 – nhưng Thiên
Di vẫn thấy rất hồi hợp Dắt xe vào bãi gửi , nó (lại) phải ra xem sơ đồ … Mìnhhọc lớp 10A1 !! Đi theo hướng mà mình nghĩ là đúng , Thiên Di đưa mắt tìm chữ 10A1 nhưng vẫn chưa thấy !
Trang 11Là người hôm đi thi mình tông phải đây mà , tưởng ai …
_ 10A1 ? Hướng kia kìa Sao em cứ hay đi nhầm hướng thế nhỉ ?
_ Dạ …hướng kia ạ ? – Nó mở to mắt hết sức có thể
Ôi trời ! Mình không có khiếu xác định phương hướng hay sao ấy !!
_ Em dễ thương thâ ̣t ! Nếu có rãnh , em ghé vào phòng y tế chơi nhé ! – Thầy Vinh nhoẻn miê ̣ng cười
_ Dạ ? Thầy làm ở phòng y tế sao ?
_ Ừ , thầy là giáo viên y tế của trường Cũng trễ rồi đó , em tới lớp mau đi !
_ Dạ , cám ơn thầy ạ ! Nếu rảnh , em sẽ đến !!
Chào thầy ấy xong , Thiên Di lại chạy “maratong” tới lớp 10A1
Trang 12Nó vừa thở hỗn hễn vừa nói
_ Lại là em à ? Lúc nào cũng tới trễ !! May cho em vì còn là học sinh mới nên tôi bỏ qua cho đấy ! Lần sau , không dễ dàng vâ ̣y đâu !! Vào hàng đi !
Không ngờ đây lại là giáo viên chủ nhiê ̣m của mình Thiên Di ngao ngán nhìn
Trang 13bà la sát , bà ta tuôn nguyên mô ̣t tràng làm nó muốn ná thở , lại còn bị mọi người xầm xì to nhỏ nữa chứ ? Haizz …
_ Chào tất cả các em , tôi là Linh – giáo viên chủ nhiê ̣m học kỳ này Rất vui vì
sự có mặt của 25 em học sinh đang ngồi đây , chắc hẳn các em cũng đã cố gắng rất nhiều …
_ Cô ơi , lớp có 22 bạn thôi mà – Mô ̣t câ ̣u học sinh đứng lên góp ý trong khi bà
la sát đang nói làm bà ta khựng lại
Liếc nhìn câ ̣u ấy , bà la sát cười ngượng ngạo :
_ Không được chen ngang lúc giáo viên đang nói Tôi sẽ giải thích sau Ngồi xuống đi
Câ ̣u học sinh ấy giâ ̣t mình trước thái đô ̣ của bà la sát – thay đổi nhanh như chóp
Và đây là bằng chứng : Bà ta đẩy gọng kín lên , với chất giọng dịu dàng ban đầu, bà ta nói tiếp :
_ Nhờ sự cố gắng ấy nên các em mới có mặt ở đây Nhà trường rất mừng vì thành tích của các em Thay mặt hiê ̣u trưởng , cô chúc các em học tâ ̣p thâ ̣t tốt
Trang 14trong năm nay và các năm sắp tới Về số lượng học sinh , hiê ̣n giờ lớp các em
có 22 bạn , sẽ còn 3 bạn nữa đến lớp chúng ta nay mai Hôm nay đến đây thôi Mai các em sẽ bắt đầu học luôn À , về chuyê ̣n chỗ ngồi thì các em sẽ được tự
do lựa chọn Vì nhà trường muốn tạo cho các em mô ̣t không gian học tâ ̣p thoải mái Các em có thể về
Bà la sát vừa dứt lời , cả lớp liền nhao nhao lên
_ Ê , có khi nào là Hàn Triết Minh và Vương Bách Nhâ ̣t không ?
_ Hi hi , nếu phải thì tốt quá
_ Ôi , mấy câ ̣u ấy đẹp phải biết
_ Hi hi …
Bỏ ngoài tai những lời đó , Thiên Di mang ba lô vào rồi đi thẳng ra bãi xe
-
Biê ̣t thự Hàn :
Trang 15_ Muốn kiếm chuyê ̣n hả thiếu gia Hàn Triết Minh ?
_ Thiê ̣t tình Câ ̣u Vương đây lễ đô ̣ từ khi nào thế ?
Hai người nhìn nhau “tóe lửa” Mô ̣t lúc sau , người tên Triết Minh phì cười
_ Giỡn vâ ̣y đủ rồi , câ ̣u Vương nhỉ ?
Trang 16Lấy lại vẻ nghiêm nghị , Bách Nhâ ̣t ngồi xỏm dâ ̣y nhìn Triết Minh
_ Tao sẽ vào trường Quang Tuyến Nghe nói cái đứa tên Hàn Triết Minh nào
đó cũng vào trường Quang Tuyến thì phải
Không khí im lặng Cả 2 nhìn nhau rồi bâ ̣t cười Căn biê ̣t thự rô ̣ng lớn chứa đựng mô ̣t sự lạnh lùng vô tâ ̣n Nói cách khác , chủ và nhà có mô ̣t khối thống nhất nào đó Chỉ khi hai người thiếu chủ của hai gia tô ̣c gặp nhau , mới bắt gặp những cuô ̣c nói chuyê ̣n không đầu đuôi và những tiếng cười phấn khởi vô tâ ̣n
_End chap 3 _
Áng mây thứ 4 : Idol của lớp !
Cứ ngỡ thời gian là vô tâ ̣n …
Thiên sứ cứ mãi rong chơi …
Thấy Thiên Di vừa về tới nhà , mẹ nó ân cần hỏi han :
_Sao rồi con , hôm nay thế nào ? Tốt chứ ?
Trang 17Dọn dẹp xong , Thiên Di đưa mẹ vào phòng rồi cũng về phòng mình luôn !
< Reng…reng >
Bất chợt điê ̣n thoại Thiên Di reo lên 20 cuô ̣c gọi nhỡ ! Số lạ !?
< Reng…reng >
_ Alo , ai thế ? – Nó thâ ̣n trọng nghe máy
_ Chào em , Thiên Di ! Sao lâu bắt máy vâ ̣y ? Có biết anh gọi mấy lần rồi không ?
Trang 18Giọng… Giọng nói này … Mắt Thiên Di bừng sáng , miê ̣ng nở nụ cười
_ Anh Nhân – Nó mừng rỡ reo lên ! Đúng thâ ̣t là anh ấy , anh ấy đã biê ̣t tâm mấy năm nay …
_ Anh nhớ em lắm Em vẫn khỏe chứ ? – Đầu dây bên kia phấn khích khi có người bắt máy sau 20 cuô ̣c gọi nhỡ
_ Dạ ! Sao lâu thế anh Nhân mới gọi cho em ?
_ Tại anh bâ ̣n À , em còn nhớ …cái ngoác tay ấy chứ ??
_ Dạ ! – Thiên Di vui vẻ nói
_ Anh đã tìm được em rồi ! – Hải Nhân nói với chất giọng bí ẩn
_ Hỳ …ủa , nhưng mà…
Trang 19Hôm sau , Thiên Di đến trường “thâ ̣t sớm” để không phải nghe bà la sát tụng
“chú đại bi” nữa /> _ Các em vào chỗ mau lên Hôm nay lớp ta có thêm bạn mới
Bà la sát mỉm cười với lớp rồi quay sang cửa :
Trang 20_ Ui chao , còn cái anh kia là ai nhỉ ? Cũng đẹp trai quá chời
_ Oa , I love you …
Đám con gái phía trên Thiên Di nhìn mấy tên con trai ra vẻ suýt xoa , đắm đuối Nó nghe mà nổi gai ốc cả người , rùng mình liên tục nhưng đâu biết là đã nhâ ̣n được sự chú ý của cả 3 người đang đứng trên bục
_ Ê , thấy nhỏ đó không Triết Minh Thái đô ̣ của cô ta vâ ̣y là ý gì đây ?
Bách Nhâ ̣t vừa nhoẻn miê ̣ng cười với đám con gái bên dưới và mở miê ̣ng hỏi Triết Minh Nghe được lời Bách Nhâ ̣t , Triết Minh cười rồi đáp nhỏ :
_ Tao cũng đang “lia” cô ta Cái đó ….cái thái đô ̣ của cô ta , theo tao suy đoán ,
đó là …khinh bỉ
_ Are you sure ?
Tiếng của câ ̣u bạn bên cạnh làm Triết Minh lẫn Bách Nhâ ̣t nhạc nhiên quay sang Với vẻ mặt điềm nhiên , câ ̣u bạn ấy đưa ánh mắt kiên nghị dò xét cả 2
Trang 21Bách Nhâ ̣t chau mày khó chịu :
_ Sao đây ? Muốn kiếm chuyê ̣n hả ?
_ No , I don’t think so – Vẫn nét mắt đó , câ ̣u bạn ấy thản nhiên đáp
_ Mặc kê ̣ tên đó – Nói đoạn , Triết Minh quay sang cô Linh ( bà la sát ) – Chào
cô , em xuống chỗ của mình
Rồi cả 2 kéo nhau xuống bàn chót – nơi Thiên Di đang “thống lĩnh” Nó ngơ ngác nhìn hai tên “lạ mặt” À không là 3 tên mới đúng , vì phía sau Triết Minh
và Bách Nhâ ̣t còn có mô ̣t tên nữa
_ Mấy người làm gì đứng đây ?
Triết Minh đặt cặp táp xuống bàn , thản nhiên ngồi xuống trước rồi nói :
_ Tôi muốn ngồi đây
_ Cả tôi nữa – Bách Nhâ ̣t tiến đến , ngồi bên trái Thiên Di rất ư là tự nhiên đến
đô ̣ … vô duyên
Trang 22Thiên Di tức lô ̣n ruô ̣t lô ̣n tim ….í quên , lô ̣n ruô ̣t lô ̣n gan Nó trừng mắt nhìn 2
kẻ tự tiê ̣n chiếm “địa bàn” của mình :
_ Không được !
Chưa dừng lại ở đó , Thiên Di tưởng mình đã chiếm lấy phần thắng , nó thách thức nhìn 2 tên kia Họ đô ̣t nhiên đứng bâ ̣t dâ ̣y làm nó đắc chí cười thầm : Sợ rồi chứ gì He he
_ Cô ơi , bạn này không cho em ngồi – Triết Minh “cầu cứu” viê ̣n binh là cô Linh đang đứng trên bục giảng làm cô quay xuống
_ Cô ơi , bạn này đuổi em đi – Nhân cơ hô ̣i đó , Bách Nhâ ̣t cũng “hưởng ứng” theo Thu hút mọi ánh nhìn trong lớp
Từng ánh mắt , thái đô ̣ của cô giáo lẫn các học sinh ( nữ ) trong lớp đều nhìn về phía bàn cuối – nơi “tụ tâ ̣p” đông người nhất
Mất mấy giây sau , bà la sát nghiêm giọng nhìn nó :
Trang 23_ Thiên Di ? Em phải biết đối xử tốt với bạn chứ ? Đừng có ích kỷ chiếm mô ̣t mình mô ̣t chỗ như vâ ̣y Các em ngồi vào chỗ mau đi
Thiên Di đưa đôi mắt long lanh nhìn cô Linh và cặp mắt rực lửa nhìn 2 tên “cà chớn” Chắc sáng nay bị sao quả tạ chiếu trúng rồi
_ Hi , you I can sit there ?
Cung cách nói chuyê ̣n của câ ̣u bạn khiến Thiên Di ngước nhìn Thâ ̣t sự rất lịch
sự Mọi buồn bực trong lòng – đáng ra định tìm người để “xả” vào – nhưng với gương mặt và ánh mắt kia thì nó không nỡ nào làm thế Nó định ngồi xích qua cho câ ̣u bạn ấy ngồi cùng nhưng ….2 cái tên chết bầm kia ngồi châ ̣t cả chỗ Đã thế , 1 trong 2 tên đó còn nói :
_ Chỗ châ ̣t rồi !
Trang 24Không còn cách nào khác , Thiên Di mỉm cười nhìn câ ̣u bạn ấy rồi nói :
_ Bạn ngồi bàn trên đi , dù sao bàn đó cũng còn chỗ ngồi Và …bạn đừng có học theo cái thói hư tâ ̣t xấu của bọn không ra gì nói oan cho người khác rồi kiếm chuyê ̣n , vô duyên ơi là vô duyên Cái bọn người đó không có não đâu Mình nên thông cảm với họ
Thiên Di nói mà không thèm nhìn “bị cáo” lấy mô ̣t cái Nó còn cố ý kéo dài từng chữ mô ̣t ý “ám chỉ” Câu nói của nó làm câ ̣u bạn ấy bâ ̣t cười Và làm cho
2 “đương sự” tức trào máu vì “hiểu được ý ngầm” – còn được gọi là có tâ ̣t giâ ̣t mình í
_ Oh ! Of course I know I’m Dương Chính An Nice to meet you , Thiên Di
Chính An nhìn Thiên Di cười tươi rói rồi vào chỗ của mình
Bên dưới , có hai tâm trạng đang rất căm phẫn trong lòng Mô ̣t tên liếc sang Thiên Di rồi nghĩ thầm : Con nhỏ đáng ghét Được lắm Còn mô ̣t bên hâ ̣m hực nhìn như muốn nhào tới ăn tươi nuốt sống Chính An và Thiên Di : Cái thằng vô duyên Và cả con nhỏ khó ưa này nữa
-
Trang 25Cùng thời điểm đó , tại mô ̣t nơi ….có thể nói là lạnh lẽo âm u Bên trong căn phòng rô ̣ng lớn , mô ̣t người con trai anh tuấn đang ngồi bên chiếc bàn lớn có đề chữ : Chủ tịch
Từng con gió nhè nhẹ thổi qua , người ngồi trong phòng đưa ánh mắt nhìn ra bên ngoài , các ngón tay nhịp nhẹ trên mặt bàn theo mô ̣t giai điê ̣u nào đó …
Cạch !
Cánh cửa phòng được đẩy nhẹ ra , mô ̣t người bước vào Người con trai ngồi bên bàn – vẫn đưa ánh mắt nhìn vào không trung – cất giọng hỏi :
_ Có chuyê ̣n gì không , hâ ̣u duê ̣ Kan ?
Người mang tên hâ ̣u duê ̣ Kan ( ông Kan ) nhếch mép cười rồi trả lời :
_ Chủ tịch Trương Nếu câ ̣u không mau chóng tìm và giết “chìa khóa vàng” đã thất lạc mười mấy năm trước thì câ ̣u sẽ không còn được tiếp tục ngồi ở vị trí nàyđâu
Lúc này , người con trai kia mới hướng ánh mắt mình về phía người đối diê ̣n , cười khẩy mô ̣t cái :
Trang 26_ Thưa hâ ̣u duê ̣ Kan , tôi biết , ông rất muốn điều hành tổ chức Nhưng xin nói luôn cho ông biết điều này : Tôi có tư cách ngồi ở đây Mọi thứ điều đã được ông tôi sắp đặt từ trước “Chìa khóa vàng” sớm muô ̣n gì cũng sẽ chết Nên ôngđừng lo và đừng mơ tưởng sẽ được ngồi vào chiếc ghế này
_ Ha ha ha , chắc câ ̣u cũng biết luâ ̣t của tổ chức , Vĩnh Khoa nhỉ ? Nếu trong thời hạn bắt buô ̣c , người chủ tạm thời không tìm và kết thúc sinh mạng của
“chìa khóa vàng” thì sẽ bị khước chức và ….tự kết thúc chính sinh mạng của mình
Rầm !
Nói xong , không đợi Vĩnh Khoa trả lời , ông Kan đã bước ra cửa và đóng sầm
nó lại Tiếng cười của ông còn vang vọng lại từ xa
Vĩnh Khoa nhếch mép cười , đôi mắt tinh anh , gương mặt mang đầy vẻ bí ẩn
Câ ̣u cũng rất mê ̣t mỏi khi đảm nhâ ̣n chức vụ lớn lao này Nhưng vì ông mình ( ngài Trương Tề ) đang có chuyến công tác dài hạn ở tổ chức nước ngoài , câ ̣u phải thay ông quản lí tổ chức cho đến khi …mà câ ̣u cũng không biết cho đến khi nào nữa Ngồi vào chỗ , câ ̣u lâ ̣t lại sấp hồ sơ trên bàn , không có lấy mô ̣t tintức của “chìa khóa vàng” , khẽ thở dài , câ ̣u đóng sấp giấy ấy lại :
_ Rốt cuô ̣c , “chìa khóa vàng” là cái quái gì chứ ?
Trang 27-
_ Hello my angle , long time no see you !
Mấy tiết học kết thúc , Thiên Di mau chóng về nhà Vừa đóng cánh cửa lại , nó
đã nghe mô ̣t giọng nói quen thuô ̣c vang lên trong nhà Quay vô ̣i sang hướng
đó , mắt nó long lanh nhìn người trước mặt , nói không nên lời …
Người trước mặt bước châ ̣m đến chỗ Thiên Di , đưa tay ôm chầm lấy nó :
_ Anh rất nhớ em !
Lúc này , nó mới bừng tĩnh , miê ̣ng nở mô ̣t nụ cười :
_ Anh Nhân …
Suốt buổi tối hôm đó , nó và Hải Nhân “hàn uyên” cả mấy tiếng đồng hồ Thiên
Di không hề phủ nhâ ̣n , anh Nhân của nó đẹp hơn trước rất nhiều và … nó rất quý anh
Trang 28_End chap 4 _
Áng mây thứ 5 : Lần chạm mặt đầu tiên
Em…người trao cho anh với trái tim này
Đã biết yêu những nụ cười
Từ khi em đến mang theo tình yêu
Với bao nhiêu ánh nắng , sưởi ấm tâm hồn trái tim …
Em người cho anh tiếng nói dịu dàng
Trong sáng như những thiên thần
Từ đây trái tim anh thầm mong , sẽ bên em mãi mãi Tình yêu dành riêng trao em…
Người yên ơi có biết con tim anh
Nguyê ̣n xin trao riêng em riêng em mãi thôi
Đếm mong chờ …
Phút giây tình yêu đến cùng sánh đôi …
Trang 29Dù cho em đi xa xa nơi đâu
Lòng anh xin mãi mãi nguyê ̣n cùng với em
Đến chân trời chấp cánh cho tình yêu chúng ta
Và sẽ bên nhau trọn đời …
-
Tại biê ̣t thự Vương :
_ A lô , Tao nè
Bách Nhâ ̣t ngồi chễm chê ̣ trước màn hình máy tính , mô ̣t tay nghe điê ̣n thoại ,
mô ̣t tay mân mê rê chuô ̣t trên màn hình máy tính
_ Chắc tao die quá mày ơi Con nhỏ Lâ ̣p Hân trong lớp cứ tìm tao hoài – Đầu dây bên kia vang lên mô ̣t giọng nói đang đau khổ tô ̣t đỉnh
_ Ha ha ha , nhỏ đó là con của tâ ̣p đoàn lớn đó , đại tiểu thư chứ không đùa Tao thấy tụi bây cũng hợp gơ mà
Trang 30_ Vương Bách Nhâ ̣t ! Mày tin là tao giết mày không ? – Lần này , giọng nói có phần thách thức hơn
Bách Nhâ ̣t nào hay …người đứng trước cửa phòng mình là Triết Minh Vẫn vớichất giọng đùa cợt , Bách Nhâ ̣t nói vào điê ̣n thoại :
_ I don’t fear
Rầm !
Triết Minh đưa chân đá vào cửa không do dự Bách Nhâ ̣t vẫn hướng mắt vào màn hình máy tính , không nghĩ đó là Triết Minh
_ Đã bảo đừng có tự tiê ̣n vào phòng tôi như thế mà , Tiểu Na
_ Tiểu Na ư ? Là ai thế câ ̣u Vương ?
Bách Nhâ ̣t dừng hẳn viê ̣c nhìn vaò máy tính , quay cả người sang nơi phát ra tiếng nói , ngạc nhiên :
_ Sao lại là mày ?
Trang 31_ Thì tao đến để giết mày ! – Triết Minh ngã người trên chiếc giường êm ái , nóinữa thâ ̣t nữa đùa
_ Mày và tao có chung số phâ ̣n rồi Mày thì bị Lâ ̣p Hân bám , còn tao thì tự nhiên khi không lại có mô ̣t con nhỏ là em họ , đã vâ ̣y , còn ở trong lớp mình nữachứ
_ Ha ha , khổ nhỉ Mặc kê ̣ đi Còn con nhỏ ban sáng , mày nghĩ sao ? – Triết Minh nhỏm người dâ ̣y , mắt đầy vẻ tinh nghịch
_ Nhỏ đó ….rất thú vị – Bách Nhâ ̣t nhếch mép , gương mặt như người thợ săn
đã bắt được con mồi nhỏ
_ Tao cũng nghĩ thế
Sáng hôm sau :
_ Thưa mẹ con đi học !
Vẫn như thường ngày , Thiên Di dắt “bấy bi” ra cổng , chào mẹ rồi leo lên xe chạy đi Hôm nay , nó đã chuẩn bị tinh thần thâ ̣t tốt để học tâ ̣p Vừa đạp xe nó vừa “nhâm nhi” bài hát quen thuô ̣c Lo mẩn mê hát theo , Thiên Di không để ý
Trang 32trước mặt mình có mô ̣t chiếc BMW màu đen bóng loáng trước mặt Và thế là
…chiếc xe đạp “bấy bi” của Thiên Di đã làm cho chiếc xe bóng loáng ấy
… mất mô ̣t bên kín chiếu hâ ̣u
_ Này , cô làm thế hả ?
Giâ ̣t mình , Thiên Di quay lại , nó đã nhâ ̣n ra đây là “khổ chủ” của chiếc xe đáng yêu này Nó lắp bắp :
Trang 33_ Tôi …tôi …
Thấy Thiên Di nói với vẻ mờ mờ ám ám , người thanh niên trước mặt hơi nghi ngờ , tưởng rằng “kẻ bất lương” , liền giở giọng :
_ Có tin là tôi báo cảnh sát không ?
Câ ̣u hỏi có tính chất “mờ ám” này khiến Thiên Di hiểu nhầm Nó cứ ngỡ ngườinày đã biết “chân tướng sự viê ̣c” , leo xuống xe , nó đến trước mặt người đó , thành khẩn :
_ Xin lỗi anh , tôi không cố ý đâu Anh muốn tôi làm gì cũng được nhưng đừngbáo cảnh sát Chỉ là gãy mất cái kín chiếu hâ ̣u thôi mà , có gì to tát lắm đâu Tôi xin lỗi mà …
ThIên Di cứ cuối đầu và nói mô ̣t hơi đâu hay gương mặt người trước mặt
chuyển từ buồn cười – vì khi không tự nhiên có người xin lỗi mình vì mình hù báo cảnh sát – sang ngạc nhiên – vì người này thâ ̣t dễ giải , muốn mình làm gì cũng – cuối cùng là tức giâ ̣n – vì … ( chắc các bạn cũng biết vì lý do gì rồi nhỡ
^^ )
_ Cô nói sao ? Kín chiếu hâ ̣u xe tôi bị làm sao ?
Trang 34Lúc bấy giờ , Thiên Di mới ngẩn đầu lên , hỏi với giọng ngạc nhiên :
_ Anh không biết gì ư ? Vâ ̣y nãy giờ …
_ Nãy giờ thế nào ?
Thiên Di cười thầm trong bụng : tam thâ ̣p lục kế , tẩu vi thượng sách
_ A , hi hi , xin lỗi tôi nhầm người Không có chuyê ̣n gì đâu Tạm biê ̣t
_ Cô đứng lại đó cho tôi – Người con trai đó ra lê ̣nh cho Thiên Di dừng bước rồi xem xét “bé yêu” của mình – Như thế này mà không có gì ư ?
Thiên Di quay người lại cười trừ chứ biết nói gì bây giờ “Kế sách” không thành , nó đành “thuâ ̣n theo ý trời”
_ Anh muốn sao ?
_ Tôi mới là người cần hỏi cô câu đó đấy Cô muốn sao ? – Người đó nghiêm giọng nhìn Thiên Di
Trang 35Thiên Di nhìn “thành quả” mình gây ra , ân hâ ̣n cũng đã muô ̣n rồi Nó đành đưa ra “quyết định cuối cùng”
_ Tùy anh !
Người trước mặt muốn té xỉu khi nghe câu nói dửng dưng của Thiên Di
_ Chủ tịch Trương Anh còn không mau về tổ chức mà còn đứng đó ?
Hâ ̣u duê ̣ Kan không biết xuất hiê ̣n từ bao giờ , ông ta nhìn Vĩnh Khoa rồi lại nhìn sang Thiên Di ….mắt ông đô ̣t nhiên dừng lại ở gương mặt Thiên Di , ông bất ngờ tô ̣t đô ̣ nhưng không chắc là mình đúng Dù vâ ̣y , ông vẫn hưng phấn trước “phát hiê ̣n mới” của mình
_ Cô này là …
Thiên Di nghĩ có thể người này là vị cứu tinh của mình , nó mỉm cười cuối đầu chào ông :
_ Con là Lữ Thiên Di !
Trang 36_ Thiên Di ? – Ông Kan bất ngờ lắp bắp , trong trí nhớ hiê ̣n ra câu nói của ngàiTrương Tề
Ta đã cho người tìm kiếm tung tích của ông ta Thâ ̣t hay khi ông ta đã đổi họ lẫn tên đứa con gái thân yêu , nhưng …điều đó không qua nổi mắt ta Hiên giờ ,
ta được biết ông ta đang làm Hiê ̣u trưởng ở mô ̣t ngôi trường cấp 3 , còn về trường nào thì ta chưa điều tra ra Nhưng ta đã biết được vị trí của “con át chủ bài” Nó tên Lữ Thiên Di
Thiên Di vẫn không hề biết điều mình nói là mô ̣t tai hại về sau , nó vẫn nhoẻn miê ̣ng cười với ông Kan
Bất chợt , ông Kan quay sang Vĩnh Khoa :
_ Mâ ̣t !
Nghe được điều đó , Vĩnh Khoa hơi ngạc nhiên không hiểu sao ông Kan lại nói
vâ ̣y vì từ “Mâ ̣t” là từ dùng trong tổ chức , khi có điều muốn nói riêng với nhau
và điều đó khá là quan trọng
_ Coi như hôm nay là ngày may mắn của cô vâ ̣y !
Trang 37Nói rồi , Vĩnh Khoa mở cửa xe bước vào trong , ông Kan cũng vào theo Chiếc BMW được khởi đô ̣ng mô ̣t cách nhanh chóng và chạy mất hút sau làn khói nghingút Thiên Di đứng đó , nó ngơ ngác nhìn theo mà tức muốn xì khói theo chiếc
xe Khi khổng khi không bỏ đi không nói mô ̣t câu
Mấy giây sau , nó ngớ ra :
_ Phải rồi ! Hắn đâu có truy cứu nữa Đúng là may mắn của mình Hí hí
Leo lên xe và nhởn nhơ chạy tiếp mà nó không hề hay biết rằng : Đã muô ̣n học !
Đến cổng trường , Thiên Di khao khát cho cái tên chết bầm khi nãy chết đi Vì hắn kỳ cà mà nó quên béng mất giờ học Đứng nhìn cái cổng đóng lại mà nó đau khổ tô ̣t cùng
_ “Đồng minh” đi trễ à ?
Triết Minh và Bách Nhâ ̣t ngạo ngễ đứng phía sau thốt lên mô ̣t câu làm nó muốnphang nguyên chiếc giày vào mặt 2 tên đó ghê
Nó thản nhiên quay sang “đớp chát” :
Trang 38_ Mấy người thì khác gì tôi !
_ Khác ! – Bách Nhâ ̣t nhanh chóng khẳng định rồi tiếp – Đương nhiên là khác , bọn tôi có thể vào , còn cô thì không thể
Thiên Di không hiểu 2 tên này nói gì , nó gông cổ lên cãi :
_ Làm sao mà vào được chứ Trường này có lê ̣nh giới nghiêm mà Đi trễ đồng nghĩa với nghĩ mô ̣t ngày còn gì
Triết Minh bước tới trước cái cổng đang đóng sầm lại , nhìn Thiên Di với vẻ mặt đáng ghét :
_ Bây giờ còn kịp để năn nỉ bọn tôi đấy
_ Năn nỉ ? – Thiên Di nhắc lại lời Triết Minh mà bâ ̣t cười – Năn nỉ để làm gì chứ ?
Cười khẩy mô ̣t cái , Triết Minh nhìn sang Bách Nhâ ̣t , hiểu ý , Bách Nhâ ̣t cất giọng gọi vào bên trong :
Trang 39_ Chú bảo vê ̣ ơi !
Chưa đầy 5 phút sau , chú bảo vê ̣ của trường đã cho mở cổng và cười tươi rói :
_ Chào câ ̣u Hàn , câ ̣u Vương
Thiên Di mắt chữ A mồm chữ O nhìn khung cảnh trước mặt Nó còn ra sức dụi mắt mình mấy lần
_ Không phải chứ ? Có đặt ân này sao ? Mình kêu khan cả cổ mà có được đâu
Bách Nhâ ̣t và Triết Minh nhìn Thiên Di ngạc nhiên mà cười thầm trong bụng Không còn cách nào khác , Thiên Di đành “hạ mặt năn nỉ” để được vào trường :
_ Khoan đã , Bách Nhâ ̣t , Triết Minh – Vừa gọi với theo Thiên Di vừa chạy lại chỗ bọn họ
Làm đôi mắt “hối lỗi” , Thiên Di nhìn Bách Nhâ ̣t mà nói :
_ Triết Minh , tại mình hông biết bạn oai đến thế , cho mình vào với , nha , nha
Trang 40Nhìn người này mà nói tên người kia ai mà không tức chứ Và Bách Nhâ ̣t cũng không ngoại lê ̣ , đang định “dạy” Thiên Di mô ̣t trâ ̣n thì Thiên Di đã “chuyển đốitượng” sang Triết Minh :
_ Bách Nhâ ̣t , mình không biết bạn oai vâ ̣y , cho mình xin lỗi vì đã đắc tô ̣i , hi hi
…
Và lần này thì …”núi lửa phun trào” thâ ̣t sự Triết Minh đưa ánh mắt đáng sợ nhìn Thiên Di :
_ Gọi nhầm tên rồi chị hai !
Thiên Di sững sờ , ngớ ra , nhìn lại bảng tên trên đồng phục Thiên Di nhăn mặt, gãi tai , vò đầu rồi nói :
_ Hơ , sorry sorry , mình nhầm thâ ̣t , hi hi , mình biết hai bạn tốt lắm mà , cho mình vào với , nha , nha …
Bách Nhâ ̣t và Triết Minh giành phần thắng , đắc chí cười thầm và trong đầu đang vạch ra mô ̣t kế hoạch mà họ cho là “rất thích hợp để hành hạ đối phương”