1. Trang chủ
  2. » Thể loại khác

Nhỏ tomboy đáng ghét

29 805 9
Tài liệu đã được kiểm tra trùng lặp

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Định dạng
Số trang 29
Dung lượng 356,5 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

truyện tình yêu tuổi học trò

Trang 1

Tính cách: Nóng nảy, bạo lực ( Max), thô lô, có lúc hơi điên điên và hơi kì cục Thằng thắn, Vua lười của các vua lười, nghĩ

gì làm nấy ( nên toán hứng lấy rắc rối cho mình) , luộm thuộm, ăn không bao giờ đầy bụng, vẻ đẹp của bản thân ( I DON'T CARE )

Biệt danh: Hắc Vương ( Hoàng tử Bạo lực)

Ngoại hình: Nam thì Ok ( Từ đầu đến chân lun nha), Nữ thì tivi màn hình phằng nhưng nổi bật với mái tóc đen nguyên chất

+ Ông ngoại là trùm Mafia

+ Mẹ là SuperModel ( Kiêm nữ chúa địa ngục)

+ Bố là luật sư riêng cho gia đình

+ Hai đứa em sinh đôi

Biệt danh: Đông Phong

Ngoại hình: Handsome ( làm cho hàng ngàn fan nữ phụt máu mũi nhập viện), nổi trội với mái tóc phẩy nai bạch kim và kính sát tròng màu ghi

Sở thích: Đánh nhau ( Nghề chính mà ), nấu ăn, dọn dẹp ( kể cả không bẩn cùng vẫn dọn), thích trêu trọc người khác ( nóichung chỉ có Ngọc Anh là bị trêu con người khác thì bị bơ), thích uống cafe và có bữa sáng yên tĩnh

Sở ghét: Bị người khác đùa quá trớn ( trừ Ngọc Anh nha!) , cực kì ghét đồ ngọt, ghét những tên nào ăn đồ mình nấu mà dám chê bai ( Ăn bụp liền!), bị người khác cho ra dìa

Mong ước lớn nhất: Bắt Đệ nhất vua lười Ngọc Anh bỏ được tính luộm thuộm

Biệt danh: Công chúa Minh Huy ( Công chúa Hậu đậu)

Ngoại hình: Cũng rất handsome, có mái tóc ngắn đen tuyền, mắt đen láy

Sở thích: Đọc sách ( Tiểu thuyết tình củm và truyện thiếu nữ), thích động vật đáng yêu

Sở ghét: Con gái bạo lực, gặp ác mộng về những bộ váy, bị con trai cùng lớp bắt ép mặc váy con gái

Mong ước lớn nhất: Trở thành một chàng trai mạnh mẽ và bảo vệ động vật quý hiếm

Gia thế: Bố và mẹ đều là chủ công ty chứng khoán

1

Trang 2

4) Phan Hạo Luân (16T)

Biệt danh: Đa lưu

Ngoại hình: Đẹp Zai ngời ngời ( tự khen mình như vậy), rất nổi bật với mái tóc ngắn màu nâu đỏ ( cho nó khác lạ ý mà!!!), mắt xanh lá cây

Sở thích: Đi Club để bầu bạn cùng các cô gái đẹp, ngắm sao

Sở ghét: Bị người khác gọi là ngu ngốc ( Chỉ có Ngọc Anh gọi vậy thui a`!)

Mong ước lớn nhất: Sở hữu một đài thiên văn riêng để có thể ngắm sao cùng cô gái mình yêu thương ( Mong ước giản dị đối vs một công tử đào hoa đó chớ)

Tính cách: Có lúc hơi điên, nhí nhảnh, hay đùa, có lúc được coi là cool trong khi đánh nhau, có lúc hơi ngốc

Biệt danh: Đế vương

Ngoại hình: Handsome nhưng có nét đáng yêu, mắt nâu nhạt giống chị, mái tóc ngắn với màu hạt dẻ

Sở thích: Chơi game ( toàn đấu vs Ngọc Anh nhưng không bao giờ thắng), đánh nhau, ăn vặt, sưu tầm truyện tranh hành động

Sở ghét: Bj bà chị cả và mẹ Ma Nữ tra tấn, bị cấm ăn vặt, bị con gái thói đỉa đói bám lấy người

Mong ước lớn nhất: Đánh bại bà chị cả đáng ghét!

Gia thế Giống Ngọc Anh)

6) Trương Dương Kì (15T) Em gái Ngọc Anh

Tính cách: Láu cá, hài hước nhưng đôi khi rất nghiêm túc và đáng sợ ( Hưởng từ cả bố lẫn mẹ mà!)

Ngoại hình: Được coi là một hotgirl với mái tóc dài màu hạt dẻ, mắt màu nâu nhạt giống chị

Biệt danh: Sakura

Sở thích: Đọc sách, làm thơ và viết tiểu thuyết

Sở ghét: Bị mẹ bắt làm người mẫu, gặp những tên điên không có lịch sự

Mong ước lớn nhất: Trở thành một nhà văn nổi tiếng

Gia thê ( giống Ngọc Anh)

Nôi dung câu chuyện:

Sau khi về nước chưa được bao lâu, Ngọc Anh bị mẹ bắt thi và trường nữ sinh nhưng thay vì thi khảo sát các môn học họ bắt cô thi nữ công gia tránh nên vi thế cô đa suýt phá hủy trường học ( và suýt cho mấy người " ngỏm") Nhưng cùng lúc

đó cô cũng đăng kí vào trường nam sinh và đã đỗ, Ngọc Anh chấp nhận vào học cùng cậu em trai để tránh mặt mẹ Ác Ma.Nhưng vừa vào đến trường, Ngọc Anh đã gặp không ít rắc rối và lần đầu được gặp mặt Tứ Đại Mĩ Nam của trường Với bản tính đáng sợ và khác người của mình cô sẽ xoay xở thế nào với những rắc rối mình gặp phải? Liệu cô có bị lộ thân phận và bị đuổi khỏi trường không? Mời các bạn đón xem " NHỎ TOMBOY ĐÁNG GHÉT" của Hai Bà Chằn vào một ngày không lâu nhé!!!!

Tiếng hét lớn vọng ra từ căn biệt thự làm rung chuyển cả mặt đất, nổ cả hai màng nhĩ

- Có gì đáng ngạc nhiên đâu!- Ngọc Anh ngoáy ngoáy lỗ tai nói với hai người đàn ông đang ngồi nhìn chằm chằm vào tờ giấy trước mặt

- Cháu gái/ Con yêu, thế này là thế nào?- Họ đồng thanh nói với vẻ mặt đờ đẫn, nước mắt lưng tròng

2

Trang 3

- Thì là thế đó!- Ngọc Anh giật lại tờ giấy có chữ đỗ to tướng ở đầu, ung dung ngồi dựa vào thành ghế tả lời ngắn gọn.

- Con thi vào trường nữ sinh Lệ Hoa cơ mà!??- Ông Thế Dũng - bố cô lên tiếng hỏi

- Đúng, nhưng không đỗ thì đành chịu thôi ! Với lại muốn học ở trường bình thường phải đi xa, mệt lém!- Ngọc Anh vẫn giữ

vẻ mặt bình thản trả lời

- Tại sao không đỗ được? Con có thi đàng hoàng không?

- À, thì -Ngọc Anh nghe bố hỏi vậy thì ấp úng nói không nên lời

Không phải là cô không muốn nói, chỉ có điều cô không biết phải nói sao Cô tưởng thi vào trường này thì chỉ cần thi vẫn đáp các môn học thì thừa sức vào nhưng ai ngờ trường đó lại bắt thi môn mà cô ghét nhất : " NỮ CÔNG GIA CHÁNH"

- Chị ấy như thế thì sao thi vào trường Lệ Hoa được!- Ngọc Anh chưa kịp trả lời thì cô em gái Dương kì đi từ ngoài vào nhảy vào họng cô - Thi nấu ăn thì cả thức ăn lẫn nồi đều bốc cháy, chen chẳng khác gì lúc bố làm bánh ẩu đoảng, vì chị ấy

mà có người suýt phải gọi đội cứu hỏa đến cứu Đã thế thi cắm hoa còn cầm nguyên cả bó hoa đạp xuống sàn chỉ vì một con ong, may mà lúc bó hoa bay theo con ong chưa đạp thẳng vào mặt giám khảo đấy Còn thi khâu vá thì chả còn gì để nói, mảnh vải của chị ấy chẳng khác gì cái giẻ lau te tua không đáng một điểm Chị ý mà đỗ là chuyên lạ đấy!!!!- Mặc cho con em gái thao thao bất tuyệt, Ngọc Anh quên là nó cũng học ở trường Lệ Hoa

- Kể cả như thế thì con cũng không được tự ý thi vào trường nam Minh Huy chứ!- Ông Thế Dũng nghe Dương kì nói mặt mày tái mét, cầu trời vợ mình không biết chuyện mà về hành hạ mọi người

- Chẳng sao đâu!- Ngọc Anh phẩy tay nói như không có gì to tát

- Mẹ con mà biết chuyện này thì sao? Con muốn bị nhốt vào tầng hầm ngủ với mấy bộ xương khô à!?- Ông Thế Dũng nói

mà cả người run rẩy khi nghĩ lại lúc vào hầm lần đầu tiên

- Đúng vậy! Đến Boss Mafia như ông chúa còn bị mẹ cháu làm cho lạnh sống lưng đây này!- Ông ngoại cô phụ họa kèm theo bộ mặt xầm lại tăm tối

Ngọc Anh không phải không nghĩ đến chuyện này, cô biết nếu mẹ Ác Ma mà biết chuyện này thì sẽ không tránh khỏi cuộc chiến đấu ác liệt mà cô biết là sẽ bại vì không thể đánh lại chiêu liên hoàn dao và cô sẽ không toàn thây ra khỏi lãnh địa của Sa-tăng nhưng biết sao đây

- Vậy thì đừng để mẹ phát hiện!- Ngọc Anh nói cứng

- Nhưng - Cả bố cô và ông ngoại cùng đồng thanh định phản đối

- Ông và bố cứ kệ chị ấy đi! Với cái thân hình " Hai Lưng" của chị ấy thì không dễ gì mà bị phát hiện đâu!

Hoàng Huy - Em song sinh của Dương Kì từ đâu chui ra nói một cách mỉa mai Nhưng cậu ta không ý thức được đến việc

đã động chạm đến Ma Nữ thứ hai trong nhà và tất nhiên Ngọc Anh sẽ không thương tiếc tặng cho Hoàng Huy một chiếc dép vào mặt

- Chị làm cái quái gì vậy?- Hoàng Huy vừa ôm cái mũi vừa làm nhiệm vụ lĩnh chiếc dép của bà chị cả, bất mãn kêu lên

- Mày có cá là nếu mày nói thêm một câu về vắn đề đấy nữa là toàn bộ xương trong người mày sẽ thành mì không hả!- Ngọc Anh nổi giận hiên lên bộ mặt hung thần làm Hoàng Huy xanh mặt

- Chẳng chẳng nhẽ không phải sao!??- Nhưng Hoàng Huy vẫn gân cổ cãi

- Huy, CHị hỏi thật nhé - Ngọc Anh đang cười cười nói thì đột nhiên gằn giọng, lời nói sặc mùi chiến tranh - Mày muốn chết ngay tại đây hay trong hầm ngục của mẹ hả!?

Hoàng huy dường như quên mất rằng bà chị bạo lực của nó mới thi đỗ cấp ba Minh Huy mà nó thì đang học ở trường cấp

2 Minh Huy Hai khu nhà cách nhau có một khoáng sân, lại còn ở chung kí túc xá Bây giờ nó mới thấy mình thật là ngốc mới động vào Ma Nữ number 2# rồi chịu cảnh bị tra tấn mỗi lần chạm mặt nhau " Mình tự rước họa vào thân rồi! Hoàng Huy ơi mày là thằng ngu trên tất cả những thằng ngu!!" ( Ông cha ta nói quả hok sai " Khôn 3 năm, dại một giờ" Chẹp!)Hoàng Huy tự gõ vào đầu mình rồi từ từ quay ra cười nói ngọt ngào, nịnh nọt bà chị Không cần nói Ngọc Anh cũng đã biết

tỉ số cảu trận chiến " He he he I am the winner!!!!"

- Ngọc Anh, chuyện này không đơn giản như vậy đâu! Con còn phải ở kí túc xá, như thế rất dễ bị lộ!- Ông Thế Dũng nói, mặt mày tở ra vô cùng nghiêm trọng

- Bố đừng lo, con sẽ hết sức cẩn thận mà!- Ngọc Anh cố trấn an bố mình dù cô chẳng có gì phải lo lắng Vì nếu có bị phát hiện thì cô cũng sẽ dùng chiêu " Bịt đầu mối" từ xưa đến giờ của ông ngoại ( Hai tác giả cũng phải trốn phòng trừ viết động chạm quá lại DIE tại chỗ mất!! )

Sống trong ngôi nhà với ông ngoại là Bang chủ bang Hắc Long, đi đâu cũng nghe tiếng tăm lừng lẫy, đến đâu cũng thấy người của bang Đã vậy, mẹ mặc dù là người mẫu nhưng trong máu lại thừa hưởng sự bạo lực ghê gớm từ gia đình Máu bạo lực truyền từ đời này sang đời khác và điều đáng sợ nhất đó là đều là người con gái duy nhất không thì con hai hoặc con út Hoàng Huy hận đời vì sao mình lại sống trong gia đình với chế độ Mẫu hệ Cậu đã nhiều lần " thỉnh giáo" mấy đòn của bà chị vì tội nói năng bừa bãi và lần nào cũng bầm dập đến mấy tuần mời khỏi " Làm sao bây giờ, mình mà ở cùng bànày là tai họa sẽ ập đến!! LÀM SAO GIỜ!??? Số mình đúng là số con rệp =.=!!!" Hoàng Huy đau khổ nghĩ

Ba ngày sau trước cổng trường Minh Huy

Chiếc xe Benz màu đen trở Ngọc Anh và Hoàng Huy đỗ xịch trước cổng trường Nhà gần, cô cũng muốn đi bộ đến trường cho thoải mái thì liền bị ông ngoại phản đối, một mực muốn cô ngồi lên xe đến trường cốt yếu để thể hiện cái uy quyền của

ra đình ( Gia đình này rất thích phô trương ) Cô đành tuân theo không thì chuyện cô học ở trường nam sinh sẽ đến tai bà

mẹ Ác Ma nên cô đành 1 lần để ông ngoại tha hồ phô trương, bêu xấu mặt cô

- Sao mày cứ đi theo tao thế?- Ngọc Anh bực tức nói khi thấy nãy giờ cô đi đâu thằng em cũng kè kè theo sau như con đỉa

- À thì em đang về kí túc xá! Khai giảng ở trường tổ chức chung nên được về kí túc xá nghỉ ngơi, mai đi học chính!- Hoàng Huy nói tràng giang đại hải có vẻ rất hiểu biết

- Nói nhìu quá! Không khiến mày dạy đời!- Ngọc Anh bực mình vì cái giọng điệu " ông cụ non" cảu thằng em

- Xì!! Không biết thì người ta nói cho lại còn **** người ta, vô ơn quá đi!- Hoàng Huy bĩu môi vẻ coii thường

Mặc dù cả hai là hai chị em trong cùng một gia đình nhưng không ngày nào là không xảy ra cãi nhau Cứ đụng mặt nhau là

y như rằng có chuyện xảy ra ( Đến tác giả viết ra cùng thấy đay đầu đây nè!)

3

Trang 4

- Này, đó là Trương Hoàng Huy đúng không?- Một đứa thầm chạy ra hỏi đứa khác.

- Chứ còn ai vào đây! Thấy nó là thấy phát khiếp!- Đứa khác trả lời, ánh mắt run sợ hướng về Hoàng Huy

- Mà cái tên bên cạnh nó là ai nhỉ?- Đột nhiên một đứa chỉ tay về phía Ngọc Anh hỏi lạ

- Ai biết, nhưng chắc không phải tầm thường đâu! Hai người đó đi chung với nhau thì chắc là bạn bè thân thiết oi`!- Tên khác lấn tới khẳng định ( Khẳng định quá nhầm nhọt sang trồng trọt!!)

Bấy giờ Ngọc Anh mới để ý đến những lời xì xào, bán tán và những ánh mắt của mọi người xung quanh

- Ở đây mày cũng nổi tiếng quá nhỉ!- Ngọc Anh nhận xét với vẻ mặt không mấy công nhận

- Tất nhiên, Hoàng Huy này mà!- Hoàng Huy tự đắc nói nhưng nó biết so với bà chị Ngọc Anh này chắc nó cũng chỉ là con tép đậu trên mép con mèo

- Vậy thì chọn chỗ khác mà ngồi, sao cứ nhất thiết là phải ngồi cạnh tao!??- Ngọc Anh bức xúc nhìn thằng em dau như đỉa

- Hết cách, ngồi tạm!- Nó nói một câu đơn giản rồi nhắm mắt hờ lim dim ngủ

Ngọc Anh cũng phải công nhận lễ khai giảng của cái trường này chán thật Mấy ông bà giáo viên cứ thay nhau đứng trên bục nói luyên thuyên mãi không ngừng Mấy bài diễn thuyết của mấy ông bà này còn không bằng mấy câu nói tự bịa của ông ngoại khi đứng trước toàn thể bang

- Giờ xin mời em Lâm Vũ phong - Người đã đạt điểm cao nhất trong kì thi này, đại diện cho toàn thể học sinh mới lên phát biểu đôi lời!- Giọng ồng thầy hiệu trưởng vang lên làm Ngọc Anh có chút tò mò về cái tên Lâm Vũ Phong này

Thi vào trường này không phải là dễ dàng, ngoài mấy môn học chính còn phải thi cả mấy môn thể thao như bóng đá, bóng

rổ, câu lông, nhảy cao, Vậy mà vẫn có người đạt điểm cao nhất trường thì quả không phải là tầm thường Nhưng Ngọc Anh lại thấy rằng cậu ta có vẻ quá kiêu ngạo, ông Hiệu Trưởng gọi nãy giờ mà không thấy mặt mũi đâu cả " Tên này kiêu ngạo đến mức không thèm ra mặt ư? Đúng là đáng ghét!" Ngọc Anh xưa nay vốn là người ghét nhất là thể loại người kiêucăng, tự phụ, tự cho mình là trung tâm rồi coi thường nhưng người khác và có vẻ người con trai này giống y hệt những gì

cô nghĩ

- Này, ông ở phòng nào thế?- Hoàng Huy lên tiếng hỏi sau khi thức tỉnh khỏi lễ khai giảng chán phèo

- 530! Còn mi?- Ngọc Anh nói ngắn gọn

- CÁI GÌ? 530 ư?- Vừa nghe thấy số phòng, Hoàng Huy giật nảy mình rú lên như vừa gặp ma Hoàng Huy tiu ngỉu thầm nói - Cùng Phòng!

- Cái gì?- Rõ ràng Ngọc Anh thấy Hoàng Huy có nói gì đó liền quay lại hỏi

- Tôi cùng phòng với ông đó!- Hoàng Huy gào lớn

Đến khi cả hai cùng đến kí túc xá, Ngọc Anh mới ngộ ra điều Hoàng Huy vừa nói Hóa ra là cô cùng nó phải ở chung một phòng Phòng ốc của cả hai người trang trí cũng đẹp, bàn học ở hai bên có đầy đủ máy tính và những đồ dùng khác, những thứ trang trí xung quanh đều ổn nhưng khi Ngọc Anh vừa nhìn thấy cái giường hai tầng thì cô không thể nào chấp nhận nổi Cô ghét nhất là chiếc giường này, nó vừa chật hẹp, khó chịu Ngọc Anh bước đến nhà vệ sinh thấy nó có vẻ thông thoáng và gọn gàng Ngọc Anh khá thích thú ngôi trường này, chỉ có điều cái giường này bắt buộc phải đổi

- Alo, chú Thắng ạ?- Ngọc Anh cầm điện thoại trên tay gọi cho 1 người đàn em tin cậy của ông trong bang

[- Cô chủ có gì dặn dò ạ?]- Chú Thắng kính cẩn trả lời

- Chú cho vài người đến kí túc xá trường Minh Huy, phòng 530 Cháu có việc cần nhờ!

[- Vâng!]

Nghe thấy câu trả lời, cô liền cúp máy mỉm cười với vẻ mặt thích thú

- Có việc gì mà ông cười thế?- Hoàng huy đứng nãy giờ nhìn vê mặt khó hiểu của Ngọc Anh liền lên tiếng

- Không có việc gì liên quan đến mày, đi chỗ khác chơi đi!- Ngọc Anh hất hàm nói

Hoàng Huy nghe vậy thì tỏ vẻ không thèm quan tâm rồi bỏ sang phòng thằng bạn cùng lớp ở tầng hai chơi mặc kệ bà chị muốn làm gì thì làm Đến tối Hoàng Huy mò về phòng nhưng vừa mở cửa ra thì cậu hoàn toàn bất ngờ Cậu cứ ngỡ mình đi vào nhầm phòng, Hoàng Huy mở cửa ra nhìn biển số 530 rồi nhìn vào phòng, cứ thế lặp đi lặp lại hành động đó như thể một cái máy bị lỗi Và sự nghij hoặc của cậu đã được giải tỏa khi nhìn thấy bà chị đi từ nhà tắm bước ra

- Mày cứ đứng ngây ra đó làm gì vậy? Vào thì vào đi, thập thò cứ như ma ấy!- Ngọc Anh khẽ cauj mày hỏi

- Bà à, ông làm cái trò gì với cái phòng này vậy hả?- Hoàng Huy lắp bắp hỏi

- Thì tao thay cái giường hai tầng vớ vẩn kia thành một cái giường đơn và giường đôi!- Ngọc Anh bình thản trả lời

- Ông không thấy hai chiếc giường cũng đủ chiếm cả căn phòng rồi còn gì, ông có bị điên không mà làm vậy?- Nó gào lên

- Tao thích thế đấy, nếu mày còn ý kiến ý cọ gì thì đêm nay cứ ở ngoài mà ngủ!- Chán nản khi phải nghe thằng em lải nhải suốt từ nãy đến giờ liền giở chiêu dọa dẫm

Tất nhiên là Hoàng Huy phải ngậm miệng lại vì không muốn phải ngủ ở ngoài mặc dù trong lòng vẫn còn rất ấm ức Nó tứcgiận vơ lấy quần áo rồi bỏ vào nhà tắm với vẻ không can lòng, cánh cừa vừa đóng cửa lại làm nó mất hút trong tầm mắt của Ngọc Anh Nhưng nó đâu biết rằng lúc này ánh mắt của cô buồn đến nhường nào, trong ánh mắt lộ rõ vẻ buồn phiền chưa từng có Ngọc Anh nhìn vào tấm gương trước mặt, cô khẽ lau khô mái tóc ngắn cảu mình Cô nhớ tóc mình trước đây vốn dài lắm, dài tới thắt lưng nhưng cô không thể nhớ nổi từ bao giờ mái tóc cô lại ngắn đến như vậy, hành động, lời

lẽ cũng đã dần dần giống con trai Cô đã trở thành nhỏ Tomboy đáng ghét từ bao giờ rồi!???

Rồ rồ rồ

Tiếng máy sấy rồ rồ bên tai phả hơi nóng lên mái tóc còn ướt của cô Mặc dù rất nhớ những mái tóc dài đầy nữ tình cảu mình nhưng với mái tóc ngắn này cô lại thấy thỏa mái và tất nhiên không phải chải chuốt gì nhiều ( Không thích cầu kì tí nào cả!!!) Quả thật cô rất thích con người của mình bây giờ!!! Cô khẽ mỉm cười ngân nga hát vài câu rồi leo lên chiếc giường rộng thênh thang và êm ái, cô rúc mình vào chiếc chăn mỏng rồi chăm chú đọc cuốn truyện tranh trinh thám vừa

4

Trang 5

lượm về.

" Cạch"

Một lúc sau Hoàng Huy cũng bước ra từ nhà tắm với khuôn mặt đầy mãn nguyện, hơi nóng từ nhà tắm phả vào hơi lạnh của điều hòa khiến cho Hoàng Huy chỉ muốn nhảy vào giường ngủ một giấc thiệt đã Cậu lau người rội định lên giường thì gặp ngay chuyện khó xử Nhìn chiếc giường to bự cảu Ngọc Anh trước mặt cậu không khỏi băn khoăn " Không lẽ hai chị

em lại ngủ chung một giường!???"

- Sao vậy?- Thấy thằng em cứ đứng ngẩn tò te ra nhìn mình, Ngọc Anh liền gằn hỏi

- Nè, tôi với pà ngủ chung một giường ak`?

- Bốp!- Vừa nói dứt câu, cả quyển truyện đã hạ cánh ngay vào mặt của cu cậu không thương tiếc - Mày bị ngu ak`? Giường của mày ở kia kìa!

Liếc theo ngón tay cảu Ngọc Anh chỉ vào trong góc Hoàng Huy không khỏi ngỡ ngàng

- !

Lúc nhìn vào cái giường pà chị đểu giả chuẩn bị cho mình thì mắt Hoàng Huy trợn trừng lên, mổm hà hốc ra như sắp rớt xuống đất, còn Ngọc Anh thì vẫn vẻ mặt bình thản nhìn như không có gì to tát

- Pà pà đùa tôi đấy a`?- Hoàng Huy lắp bắp nói như không thể tin nổi

- Ai đùa! Mày nhìn tao nói giống đùa lắm a`!

Ngọc Anh thấy bất mãn trước thái độ coi thường vẻ mặt không tin trước thái độ nghiêm túc của mình

- Chứ pà bắt tôi nằm trên cái ổ cho kia là thật hả!!!- Mặt nó tức giận đến mức nổi cả gân xanh gào lên

- Tất nhiên là thật chứ rước nó về đây làm gì! Hỏi cũng ngu!- Ngọc Anh nói rồi thả mình xuống giường thoải mái cựa quậy một lúc như muốn trêu ngươi Hoàng Huy

- Pà là là đồ đồ tư bản!- Hoàng Huy giận run người nhưng vì biết không làm gì được pà chị này nên đành hậm hực nằm xuống cái giường kinh khủng trước mặt và cầu cho mình qua được đêm nay

Sáng hôm sau………

Đồng hồ đổ chuông ing ỏi đến chói tai nhưng theo thói quen, Ngọc Anh hất tay một phát chiếc đồng hồ đáng thương rơi xuống nền đất vỡ tan tành Hoàng Huy thì đã thức dậy từ lâu vì khó chịu với cái giường “khỉ gió’ mà bà chị đáng ghét cảu cậu mang về, thấy sắp đến giờ rồi mà bà chị đốn mạt cả mình chưa dậy, Hoàng Huy bước đến lay lay:

- Nè, dậy đi! Sắp đến giờ học rồi!

- Không học hiếc gì hết……….khò………

- Thế bà đến đây làm quái gi? Dậy mau!- Hoàng Huy bực mình

- Khò………….khò…………- Ngọc Anh vừa ngủ vừa khua tay loạn xa như muốn phản đối rồi “ bốp” một phát, cô đưa cả bàn tay giữa trúng mặt Hoàng Huy khiến cậu hằn năm ngón tay trên mặt

Trán nổi hết mạch máu vì quá tức giận, Hoàng Huy hét to:

- Đến giờ ăn trưa rồi!

Theo phản xa, Ngọc Anh bật dậy như chảo chớp phi vào phòng vơ lấy đồng phục, vệ sinh cá nhân đúng 10s rồi bước ra khuôn mặt hớn hở:

- Đi ăn thôi!

- Sao bà không thành heo cho rồi!? Điên tiết!- Hoàng Huy lẩm nhẩm, xoa xoa khuôn mặt xấu số cảu mình

Sau khi phát hiện bây giờ mới sáng sớm, Ngọc Anh hầm hầm bước đến trường vs khuôn mặt ngái ngủ vì chưa được ngủ

đủ giấc Khi vừa ms đến được cổng trường thì đã chật ních toàn con gái là con gái vs nhưng tiếng hò hét đến chói tai, Ngọc Anh thấy lạ liền hỏi Hoàng Huy:

- Này, tao tưởng trường này chỉ có nam sinh thui chứ, sao lắm nữ sinh thế?

- Sax, mấy nhỏ đó đông vậy!- Hoàng Huy rúm người lại

– Bà cứ vào trước đi nhá, tui trốn cửa sau đây!

- Này……mày…

Ngọc Anh chưa kịp hiểu gì thì thằng em trai chạy biến từ lúc nào không hay

- Thằng điên này lại bị bệnh gì nữa vậy? Nó dị ứng vs lũ nhao nhao kia hay sao mà chạy ghê thế?- Ngọc Anh vừa đi vừa thấy lạ

Vừa bước đến cổng trường, cảnh tương cô thấy kì cục nhất chính là đám nữ sinh bu đến chỗ bốn nam sinh đang bước đến Tiếng hò hét cảu mấy cô nàng vang vọng khắp sân cũng đống poster toàn những là hình ảnh cảu ba tên đó

- Đông Phong bất bại!

- Công chúa kìa! Anh ấy xinh quá đi, mình chết mất… kyaaaaaaaaaa

- Anh Hạo Luân, tuần này này lại đến trường chúng em nha!

Ba nam sinh kia vừa bước vào cổng, cả đám con gái thành đoàn lao vào như thiêu thân cùng cả đống quà tặng Ngọc Anh rất muốn vào trường để thăm căng tin, chuẩn bị ngắm nhìn những đồ ăn thượng hạng thì bị đám người này chắn hết cả chỗ đi không thể nào bước nổi Bụng réo ầm ĩ công thêm cả ngái ngủ, Ngọc Anh nổi cơn điên gầm lớn:

- TRÁNH RA HẾT CHO TUI!!!

Chiêu hổ gầm cảu cô vang xa khắp toàn sân trường đến mức suýt làm kính ở cửa sổ vỡ toang và tất nhiên toàn bộ những

nữ sinh cùng ba anh chàng đang bị tập đoàn fan club cảu mình bao vậy cũng phải quay lại ngước nhìn

– Tui cho các người trong vòng 5 phút rời đi nếu không thì mặt các cô sẽ giống mấy cái mảnh kính vỡ kia và tôi nói trước, tôi mà ra tay thì không mặt ai còn nguyên dạng về nhà đâu!

Mấy nữ sinh nhìn thấy ánh mắt rực đỏ hừng hực lửa cùng ám khí đen tối tỏa ra từ người Ngọc Anh liền thấy lạnh sống lưng, chân run lẩy bẩy Chưa đầy 5 phút, sân trường vừa đông nghịt đã vắng tanh không còn một bóng người, Ngọc Anh hiên ngang đi vào không thèm màng đến ánh mắt ngạc nhiên cảu ba người nữa vẫn đang đứng ở sân trường

“ Ôi, thức ăn yêu dấu, ta đến để thưởng thức các ngươi đây!” Ngọc Anh vừa đi vừa nhỏ dãi khi nghĩ đến những món ăn tuyêt hảo mà mình sắp được ăn

Hoàng Vũ Anh sau khi thoát khỏi đám con gái đáng sợ, anh vô cùng cảm kích người con trai vừa nãy nhưng thấy hơi kì kì

5

Trang 6

vì chưa thấy người đó bao giờ, Vũ Anh liền hỏi hai ông bạn thân đứng bên cạnh:

- Hai người có ai biết câu ta là ai không?

- Biết chết liền !- Phan Hạo Luân nhún vai nhưng ánh mắt vẫn nhìn theo cậu thanh niên kì lạ đó – Tuy không quen biết nhưng cậu ta vẻ rất hống hách và còn ngang tàn nữa ! Này Vũ Phong, cậu ta có phải an hem của ông không đó ?

- Không !- Núi băng ngàn năm Vũ Phong trả lời tón gọn đúng 1 từ rồi bước đi coi như chưa có chuyện gì xảy ra

Mặc dù mồm cậu ta nói không nhưng thực ra trong lòng có hơi quan tâm đến cậu nhóc vừa nãy Vũ Phong mặc hai ông bạn đằng sau bước vào trường trước để kịp giờ học nếu là hằng ngày thì phải chờ đến khi bảo vệ ra đưa vào họ ms thoát khỏi lũ sói hám sắc vừa nãy

Vừa bước gần đến cửa lớp, Ngọc Anh thắc mắc không biết thằng em thần kinh cảu mình đâu rồi mới nhớ nó ở lớp khác Đang không biết nên làm gì thì đột nhiên thầy giáo đi đến hơi :

- Em là Trương Tử Nam, học sinh mới đến đúng không ? Nhanh vào lớp đi !

Chưa kịp hiểu gì thì cô đã bị ông thầy lôi vào lớp rồi kép đứng lên bục giảng Đứng vào bàn của mình, ông thầy dõng dạc nói làm cho lớp đang ào ào đột nhiên im hẳn :

- Các em, hôm nay chúng ta sẽ chào đón một bạn mới ! – Nói xong ông quay sang Ngọc Anh mỉm cười nói – Em giới thiệu

về bản thân mình đi !

- Sao ? Lại còn phải giới thiệu nữa á ? Thật rách việc !- Ngọc Anh cằn nhằn rồi nhìn xuống phía dưới dõng dạc nói như ra lệnh – Tui là Trương Tử Nam, cảnh báo vói các người nếu ai dám nhúng mũi vào chuyện cảu tui hay làm tui tức thì mấy người hãy cầu nguyền rằng mình sẽ được lên thiên đàng đi là vừa ! Hết !

Ngọc Anh vừa nói kèm theo đôi mắt đằng đằng sát khí làm cả lớp tái mét mặt mày, ông thầy đứng cạnh đứng đó cảh nói gìchỉ cười cười nhìn cô rồi nói :

- Được rồi, Tử Nam, em hãy xuống bàn cạnh bạn Vũ Phong ngồi nha !

Vừa nghe thấy cái tên Vũ Phong, cả lớp hà hốc mồm ngạc nhiên khi biết cuối cùng cũng có người dám ngồi vào chỗ cạnh Đông Băng toàn tài Ai ai cũng thầm tiếc thương cho học sinh mới vào vì phải chịu đựng âm 0 độ khi ngồi cạnh Núi Băng ngàn năm Vũ Phong Ngọc Anh không nhìn thấy vẻ mặt thương cảm của các bạn tong lớp cứ thế bước xuông chỗ ngồi cảu mình, không thèm quan tâm đến người bên cạnh hay thây giáo trên bảng lôi điện thoại ra chơi game

TÁC GIẢ CÓ THAY ĐỔI TRUYỆN MỘT TÍ, CÁC BẠN THÔNG CẢM VÀ NHỚ ỦNG HỘ BẰNG MỘT LẦN THANKS NHA!!!!Vừa nghe thấy cái tên Vũ Phong, cả lớp hà hốc mồm ngạc nhiên khi biết cuối cùng cũng có người dám ngồi vào chỗ cạnh Đông Băng toàn tài Ai ai cũng thầm tiếc thương cho học sinh mới vào vì phải chịu đựng âm 0 độ khi ngồi cạnh Núi Băng ngàn năm Vũ Phong Ngọc Anh không nhìn thấy vẻ mặt thương cảm của các bạn trong lớp cứ thế bước xuông chỗ ngồi cảu mình, không thèm quan tâm đến người bên cạnh hay thây giáo trên bảng lôi đồ ăn trong cặp ra nhồm nhoàm ăn vô cùng tự nhiên Thấy giáo giảng trên bục nghe thấy tiếng nhai ồn ào ở phái dưới tức giận quay xuống :

- Cậu nào đang ăn ở trong giờ của tôi, đứng lên ?

Cả lớp im thin thít nhìn nhau, Ngọc Anh lúc đó cắn nốt miếng bánh cuối rồi vứt vỏ vào ngan bàn mặc cho thầy giáo đang đứng trên bảng, mắt tóe lửa nhìn mình :

- Trương Tử Nam, ai cho cậu ăn trong giờ cảu tôi !!

- Em đói mà không được quyền ăn sao !- Ngọc Anh thản nhiên hỏi

- Tôi quy đinh không được ăn trong giờ ! – Thấy giáo nhìn bộ mặt vênh váo cảu Ngọc Anh thấy phát bực, nghĩ một lúc rồi mỉm cười nói – Vì hôm nay em mới đến tôi sẽ bỏ qua nhưng em phải lên giải cho tôi bài này !

Ông thầy đắc ý nhìn bài toán khó từ nãy đến giờ chưa có ai giải được, ông ta tưởng rằng Ngọc Anh thấy nó quá khó và không dám lên làm Nhưng trong khi ông ta đang cười đắc ý, Ngọc Anh đã bước lên bục giảng cầm phấn và liến thoắng viết một bài giải hoàn chỉnh chỉ trong mấy phút

– Em làm xong rồi !

Ông thầy tưởng rằng bài giải hoàn toàn sai ai ngờ không những đúng mà còn hoàn hảo, ông thầy há hốc mồm nhìn Ngọc Anh vs ánh mắt “ I can’t belive you”:

- Sao…… sao em có thể giải được? Bài này thầy vừa mới dạy………

- Bài này học sinh cấp hai thừa sức giải, thầy nghĩ em thi vào đây bằng gì ?- Ngọc Anh nói xong, bước về vói vẻ mặt chán nản ròi ngồi phịch xuống ghế không thèm quan tâm đến thầy giáo trên bảng

Suốt 5 tiết học, Ngọc Anh lăn ra ngủ không một lần nghe giảng tập trung Cô đâu biết có người đã chú ý đến cô ngay sau khi cô lên bảng giải bài toán vừa nãy Ngay sau khi chuông báo giờ ăn trưa vừa reo lên, Ngọc Anh bật dậy phi thẳng xuốngcăng – tin với cái bụng không đáy của mình Đang trên đường xuống căng – tin, đột nhiên có tiếng kêu cứu thất thanh vang lên đằng sau làm Ngọc Anh phải quay lại

– Ai cứu tui với!

– Công chúa, cậu mặc váy này nè! Hợp với làn da trắng như tuyết của cậu đó!

– Hay để tôi trang điểm cho cậu, chỉ một chút thôi!

- Không, hãy tránh xa tôi ra!- Nam sinh trông có vẻ giống nữ vừa chạy vừa hét lớn – Tôi không phải con gái, tôi không muốn mặc váy!

Ngọc Anh nhìn tưởng tượng thấy cảnh mấy nam sinh ôn hôn nhau thấy phát ơn, không chịu được cảnh này liền thức ăn chờ đợi rồi đi ra cứu người Hùng hổ bước đến chỗ mấu nam sinh biến thái thích con trai, Ngọc Anh hét lớn làm cho cả lũ phải chú ý quay lại nhìn:

– Này, mấy người đang làm gì vậy? Hãy thả anh ta ra!

– Đây không phải chuyện của mày, phiến đi chỗ khác đi !- Một nam sinh bước đến lườm Ngọc Anh rồi nói vs giọng dọa nạt

– Thật tiếc, tôi đây lại thích nhúng mũi vào chuyện người khác ! Ngọc Anh cười cười, cố không **** thề và nói nhẹ nhàng Vậy tôi đề nghĩ mấy người nên thả anh ta ra, nếu không đừng trách tôi ra tay !

-– Ha…….ha……ha ! Cậu định làm gì ? Đấm hay đá ? Với thân hình nhỏ bé, yếu xìu như cảu cậu thì chắc đến con muỗi

6

Trang 7

cùng không đánh nổi !- Tên nam sinh cao lớn nhìn bộ dạng cảu Ngọc Anh cười xỉ vả

– Mày vừa nói gì ? Nhắc thử lại lần nữa coi, thằng khốn !- Ngọc Anh tức giận khi thấy mấy tên đó dám động đến nội đau vềthân hình cảu mình, tay nắm thành nắm đấm nổi hết cả mạch máu lên

Thấy hai bên có vẻ sắp đánh nhau, anh chàng được coi là người được cứu lo lắng nhìn Ngọc Anh rồi ngẩng lên nói :

- Cảm ơn cậu vì đã có lòng muốn cứu tôi nhưng có lẽ cậu nên đi đi, cậu không đánh lại được họ đâu !

- Anh câm cái miệng vào, tôi muốn cứu anh là chuyện của tôi ! Còn bay giờ thì đứng im đấy chờ tôi xử mấy tên khốn không có mắt này !

Ngọc Anh vừa nói xong, ba tên đó buông nam sinh kia ra đi đến trước mặt cô, bẻ ngón tay kêu ‘ rắc….rắc’ khiến người khác thấy ghê tai Ngọc Anh mỉm cười đắc ý, lâu lắm cô không được đấm đá làm cho tay chân ngứa ngáy liên tục tự nhiên hôm nay có kẻ tự nộp mạng cho cô xả Stress

– Được lăm, tiến lên đi các cô gái !- Ngọc Anh ngoắc ngoắc ngón tay, nói vẻ khinh thường

Thấy vậy, ba tên đó phi đến, một tên định đưa năm đấm thẳng vào bụng cô, một tên định túm lấy tóc để có thể lấy gối thụi, còn tên kia thì định lấy chân gạt cô ngã nhưng thoát một cái Ngọc Anh đã tránh được hết Cô đỡ lấy tay tên thứ nhất rồi cho hăn ăn cả năm đấm vào mặt, tên thứ hai thì bị cô cầm lấy tay bẻ gập ra sau một cách đau đớn, tên thứ ba thì bị cô đạpthẳng vào chân tưởng chừng như sắp gãy xương Cả ba tên vừa nãy còn ghê gớm là thế nhưng sau hai chiêu đã ngã thẳng cẳng ôm người kếu tha

– Chúng tôi thua rồi, xin cậu đừng đánh nữa !

– Xin hãy tha cho tôi !

Ngọc Anh đánh cho vài phát nữa cho đã tay rồi đứng thẳng dậy, lườm từng thằng một:

- Hôm nay tao tha cho chúng bay vì đã xả Stress cho tao nhưng lần sau nhìn thấy tao mà cón dám mở mồm nói đến thân người tao thì chuẩn bị quan tài đi là vừa! Cút!

Ngọc Anh vừa dứt lời, cả ba tên chạy té khói chỉ sau 1 giây đã không thấy bóng đâu Nam sinh bị quay rối ngạc nhiên nhìn Ngọc Anh, cậu không thể tin một người nhỏ con như Ngọc Anh lại có thể đánh thắng ba tên to hơn mình gấp mấy lần Ngọc Anh thấy nam sinh kia cứ nhìn mình thì không khỏi khó chịu quay lại nói:

- Nhìn cái gì?

- À, tôi chỉ thấy ngưỡng mộ cậu khi có thể đánh thắng mấy tên đó dễ dàng như vậy!- Nam sinh mỉm cười =, nhìn chẳng khác gì mỹ nữ nhưng chỉ tiếc cậu ta lại là con trai

- Mấy tên đó yêu như sên mà cũng đòi đấu với tui………hứ!

- Cảm ơn cậu vì đã cứu tui, tui là Hoàng Vũ Anh – lớp 10A4!

- Tui là Trương Tử Nam – lớp 10A1! Thôi, tôi đi xuống căng – tin đây !- Ngọc Anh thấy đã lo xong công chuyện thì nghxi ngay tới cái dạ dày kêu réo như phản hồi

- Tôi cũng đang đinh đi đến đó, tiện thể tôi khao cậu luôn coi như là lời cảm ơn !- Vũ Anh chạy theo rồi vừa đi vừa đề nghị

- Ok, có thức ăn là tui ưng hết !- Ngọc Anh sung sướng vì tự nhiên không đâu lại có người phục vụ đồ ăn miên phí

Vừa bước vào căng –tin, Ngọc Anh đã nhìn thấy cậu em đáng ghét đã bỏ mình ngoài cổng trường Cô bước tới gần nắm lấy tai Hoàng Huy xách lên cao

– Oái……….Thằng khốn nào dám véo tai tao !- Hoàng Huy bực mình ****,

quay lại thì không khỏi ngỡ ngàng – Đại……….đại ca………

– Dám bỏ ta lại còn **** ta nữa, mi giỏi lắm ! Bây giờ cho mi hai lựa chọn, một là chết hai là tự tử !

– Em biết lỗi rồi, xin tha cho em ! – Hoàng Huy tái mặt van xin – Tại sáng nay em sợ bị lũ con gái bắt nên em mới phải trốn,

em sẽ thực hiện mọi yêu cầu cảu Đại ca !

– Thằng như mày mà cũng sợ mấy con nhỏ đó à ? Nói dối là mất lưỡi đấy biết không ! – Ngọc Anh gằn giọng nói

- Em nói thiệt mà, Đại ca !!

Nhìn vẻ mặt đáng thường với đôi mắt rưng rưng nước mắt cảu thằng nhỏ, Ngọc Anh thả tai câu ta ra rồi phủi tay nói : -Tha cho chú lần này, lần sau tái phạm thì chuẩn bị trước quan tài đi !

- Yes, sir !

- Hoàng Huy, cậu quen Tử Nam hả ?- Vũ Anh bước đến với vẻ mặt đầy dấu chấm hỏi

- Anh Vũ Văn, đây là anh hai cau em mới chuyển trường đến! ỦA, hai người quen biết nhau sao? – hoàng Huy giã đầu

- Anh cậu vừa cứu tui khỏi……….chuyện gì cậu biết rồi đấy!- Vũ Anh ngập ngừng không muốn nói

- Haizz……Ai bảo anh có khuôn mặt như tiên nữ giáng trần thế kia làm chi! – Hoàng Huy không cần nghĩ cũng đã biết nguyên do là vì vẻ đẹp có 102 cảu Vũ Anh

- Hai người định đứng đó đến bao giờ hả? Tui đói òi, đi mua đồ ăn cho tui đi! – Ngọc Anh thấy họ cứ anh an hem em nổi cáu kêu lên

- Vâng vâng!- Hoàng Huy ngoan ngoãn đi lấy đồ ăn không sợ lại bị dính đòn thì ngỏm

Ngọc Anh mải sai khiến thằng em bất tài mà không biết những ánh mắt quanh đó đã nhìn cô chằm chằm Mọi người túm 5 tụm 3 hỏi nhau:

- Woa~ Kia chẳng phải học sinh mới sao? Sao lại ra lệnh được Đế Vương cảu nhóm Tứ đại Đế Vương cảu trường ta thế kia?

- Đúng vậy! Đế Vương nổi tiếng hùng dũng bị cậu ta sai khiến như không ấy, chắc cậu ta cũng là một nhân vật có máu mặtmới xuất hiện!

Lời bàn tán xôn xao cứ loan rông cả căng tin và tất nhiên đôi tai thính như tai thỏ cảu Ngọc Anh đã nghe ngóng được tương đối nhiều Thấy Hoàng Huy bê đồ ăn tiến đến, Ngọc Anh kéo cậu xuống ghế hỏi:

- Này, nhóc con! Có vẻ chú mày có tiếng phết nhỉ? Chưa chi mấy thằng kia đã nói ra nói vào rồi!

- Tất nhiên, có ai không biết đến tiểu đệ! Đệ đây là Đế Vương xưng danh khối 10 đấy, sang mắt lên chưa?

- Có chức cỏn con vậy thôi mà cũng khoe, cho tao một ngày thì tao chiếm được chức Đại Ca trường này!- Ngọc Anh lôi đĩathức ăn về phái mình vừa nhồm nhoàm vừa nói

- Hứ, ông chỉ được cái khoác lac là giỏi!- Hoàng Huy bị dôi gáo nước lạnh vào mặt, chán nản ngồi xuống

7

Trang 8

- Cậu có vẻ tự tin về mình nhỉ? – Vũ Anh ngồi xuống, thích thú với vẻ tự tin của Ngọc Anh.

- Không tin chứ gì? Gọi Đại ca của trường này ra đây, tui đấu lun cho mấy người biết đâu mới là Thống Lĩnh thực sự!- Ngọc Anh giẫn dữ trước những ánh mắt coi thường cảu hai người trước mặt, đạp bàn hét lớn

- Vậy hả? Được thôi, Đại ca đang bước đến đó! Ra đó mà khiêu chiến!

Ngọc Anh nghe thấy vậy liền quay ra đằng sau thì nhìn thấy khuôn mặt quen thuộc Cô ngắm kĩ một lúc mới nói :

- Tên đó là Đại ca á? Hóa ra chính là tên ngồi cạnh mình sang nay!

- Cậu quen Vũ Phong sao?- Vũ Anh lại thêm một dấu hỏi chấm nữa

- Tên đó tên là Vũ Phong hả ? Được thôi, đấu thì đấu !

Trong lúc dó, Vũ Phong cùng Hạo Luân đang đinh bước tới chỗ Vũ Anh và Hoàng Huy như thường lệ thì đột nhiên bị một cậu nhóc bước tới chặn lại, hùng hổ thách thức :

- Này, tôi với anh đấu với nhau xem ai thắng !

Ngọc Anh vừa nói dứt câu, cả căng – tin đang ầm ầm như cái chợ đột nhiên im phăng phắc Hoàng Huy cùng Vũ Anh ngồi

ở bàn há hốc mồm, ai ngờ Ngọc Anh tính đánh nhau thiệt Hoàng Huy thấy vậy liền chạy đến nói :

- Bà…à…….Ông điên à ? Vừa nãy tui chỉ nói đùa thui, ai bảo bà làm thiệt !

- Kể cả mày không nói thì tai cũng làm, đang trong lúc ngứa tay, giải tỏa tí cho giãn cơ ! – Ngọc Anh thản nhiên trả lời

- Cậu nhóc này ghê phết nhỉ ? Thân hình thì nhỏ bé, dáng vẻ thì yếu đuối, cậu có chắc là đánh thắng được người ta hay không hay là không chịu nổi một đòn !- Cắt ngang cuộc nói chuyễn giữa Hoàng Huy và Ngọc Anh, một nam sinh với mái tóc màu nâu đỏ nổi bật giữa đám đông nói với vẻ đầy coi thường

- Ồ, thế anh có giỏi thì lên đây thử xem người cảu tôi yếu cao hay não của anh nhỏ ?- Ngọc Anh cũng không thèm chịu thua, cợt nhả lại

Hạo Luân lần đầu tiên bị đáp lại như vậy thấy thú vị liền bước đến trước mặt Ngọc Anh cười :

- Được lắm, lúc thua đừng có về bám váy mẹ khóc lóc đấy !

- Đừng lo, mẹ tôi không có váy đâu mà bám !- Ngọc Anh cũng đám lại với nụ cười tươi rói

Hai người gườm gườm nhìn nhau như kẻ thù truyền kiếp, thấy Hạo Luân chưa ra đòn, Ngọc Anh ngoắc ngoắc ngón tay như trêu đùa Hạo Luân tức tối nhìn khuôn mặt tươi cười như chế giễu anh, phi đến như bay rồi đưa nắm đấm thép cảu mình lao thawmgf vào mặt Ngọc Anh Như thường lệ, anh nghĩ đối thủ sẽ không tránh được chiêu này và dính chưởng ai ngờ Ngọc Anh chỉ lấy một bàn tay của mình đỡ mà cả nắm đám hạ hơn bao người cảu anh cuãng không đụng đến được

da mặt cảu cô Ngọc Anh khổ luyện võ đã nhiều năm, bị đánh không biết bao lần nên cô có thể đỡ được cú đấm nghiệp dư

đó Hạo Luân thấy không phục liền lấy chân gạt xuống đất để quật ngã Ngọc Anh nhưng cô đã nhảy phắt lên, lùi ra sau Nhìn đối thủ dáng người ẻo lả tưởng dễ dàng đánh bại bằng mấy chiêu đơn giản nhưng Hạo Luân thấy mình đã quá chủ quan, anh cười thích thú rồi hiên lên khuôn mặt nghiêm túc chưa từng có dùng hết tốc độ lao đến Ngọc Anh thấy ngỡ ngàng trước tốc độ đó nhưng cô vẫn có thể tránh nhẹ nhàng từng đòn một

- Nhóc con, tránh mãi như thế khôn thấy nhục sao ? Giở hết thực lực ra cho tui xem ! – Hạo Luân kích thêm một quả khiếnNgọc Anh phải chịu xuất chiêu

- Gan ngươi hơi lớn đấu tên đầu tổ quạ kia, ta sẽ cho ngươi biết đâu mới là nhóc con thực sự ! – Ngọc Anh đã bắt đầu tức giận thực sự, cô gồng lên khiến gân tay gân chân nổi lên toàn mình

Hoàng Huy thấy vậy liền ra nhờ Vũ Phong ngăn lại :

- Anh Vũ Phong, mau ngăn họ lại nhanh ! Nếu không thì sẽ có hậu quả khó lường đó !

- Đừng lo, Hạo Luân sẽ không đánh người trong nhà cậu bị thương đâu !

- Đó không phải điều em lo, điều em lo là………

Hoàng Huy chưa kịp nói xong, một tiếng rầm lớn vang lên khiến toàn thể học sinh sợ hãi chạy toán loạn Cả Vũ phong cùng Hoàng Huy quay ra không khỏi bất ngờ khi một cú đám cảu Ngọc Anh đã khiến nền gạch men phải hõm một lỗ sâu Hạo Luân cũng không kém phần sợ hãi

– Không xong rồi, ông ấy nổi khùng lên rồi ! Mau ngăn lại không thì sẽ xuống âm phủ gặp Diêm Vương thiệt đó !

Hoàng Huy vội vã kéo Vũ Phong nhờ ngăn hộ Ngọc Anh đang trong cơn cuồng nộ nên kể cả ngăn thế nào cô cũng phải đánh nhừ tử cái kẻ dám động chạm vào nỗi đau cảu mình, cô phi đến gân Hạo Luân còn nhanh hơn anh gấp mấy lần khiến anh chưa kịp định thần lại thì đã nhận một chưởng vào bụng Hạo Luân bị đánh bật ra xa, ôm bung thở dốc nhưng Ngọc Anh không dừng lại mà tiếp tục lao đến đưa tay định đấm thẳng vào mặt Hạo Luân Hạo Luân vì bị trọng thương do

cú đám vừa nãy nên không tránh kịp tưởng mình chết chắc thì Vũ Phong lao vào đỡ lấy đòn chí mạng cửa Ngọc Anh

- Này, dừng lại đi !- Giong nói anh lạnh lẽo nhưng khẩu quyết thì như một lời ra lệnh

- Tên kia, muốn giúp hắn hả ? Vậy thì ta cũng sẽ xử luôn cả mi lẫn tên khốn này ! – Ngọc Anh nói nhưng người cô phát ra những luồng khói đen khiến người khác khiếp sợ

Cô túm lấy áo Vũ Phong nhưng anh đã hất tay cô ra và lùi lại phía sau

– Dừng lại đi, đừng để tôi phải ra tay !- Vũ Phong cảnh cáo Ngọc Anh thêm lần nữa

– Ha… ha……Cứ tiến lên đi, ta chấp hết !

Vũ Phong nghe thấy vậy thì cũng phi đến định vật Ngọc Anh ngã rồi làm cô bình tĩnh lại nhưng không nhưu dự đoán của anh, cô đã nắm được tay anh và văn ra đằng sau nhanh như chảo chớp Vũ Phong đành phải đánh lại mặc dù không muốn, anh lật ngược lại và Ngọc Anh trở thành người bị giữ Nhưng cô đâu có để dễ dàng như vậy, cô dùng chân đá móc

ra đằng sau làm Vũ Phong không tránh kịp và dính đòn nặng, ngã ra sau Ngọc Anh thấy vậy định dùng một chưởng giả quyết cả hai thì Hoàng huy hét lớn :

- Bánh Donut socola mứt dâu tây, cùng bít tết và mỳ Ý hảo hạng !

Ngọc Anh vừa nghe thấy thức ăn thì mắt sáng như sao phi ngay đến chỗ bàn ngồi ăn Vũ Phong và Hạo Luân lần đâu tiên trong dời gặp phải một đối thủ nặng kí và thứ duy nhất cứu hai người đó khỏi bị phanh thây chính là khay thức ăn hảo hạng Hoàng Huy thổi phù lo lắng vì đã ngăn chăn được thảm kịch liền chạy ra đỡ Vũ Phong còn Vũ Anh chạy ra đỡ Hạo Luân ngồi xuống ghế

- Hai anh không sao chứ ? – Hoàng Huy lo lắng hỏi

- Nàu, Hoàng Huy, tên đó là ai ? Sao cậu ta lại có sức mạnh kinh khủng đến vậy ? – Hạo Luân nhìn Ngọc Anh ngoan

8

Trang 9

ngoãn ngồi ăn mà không đoái hoài đến chuyện vừa nãy.

- Em khuyên anh tốt nhất không nên chọc giận ông ây ! Tử Nam ở bên ông ngoại em là chùn Mafia từ bé nên được huấn luyện như một sát thủ chuyên ngiệp vậy, nên mỗi khi anh ấy tức giận đều có người phải vào bện viện mấy tháng chưa xuống được giường đấy !

Sau trận đánh vừa rồi ai cũng tái mặt vì căng –tin bị Ngọc Anh phá tan nát chỉ cần một nắm đấm Ông Thế Dũng vì sợ vớ phát hiện nên phải giấu diếm cắt một khoản tiền ra bồi thường thiệt hại.Đúng như lời thách thức, Ngoạc Anh không chỉ hạ được Đại ca cảu Minh Huy mà còn cả Nhị ca, một trong hai nhân vật có tiếng trong trường chỉ trong một ngày Và lần đầu tiên trong đời, Minh Huy có Ngũ Đại Đế Vương, Ngọc Anh đã vinh dự nhận danh hiệu " Hắc Vương" và trở thành người đứng số một trong nhóm Ngũ Đại mà không hề hay biết

Sáng hôm thứ hai tại trường, Ngọc Anh mặc dù đã đặt đồng hồ báo thức nhưng chuông vừa réo lên cô nàng đã cho đồng

hồ bay thẳng xuống sân trường rồi Hoàng Huy thấy vậy liền lạt chăn cho cô nàng lăn một vòng xuống đất không thương tiếc :

- Heo ngủ lười, bà dậy ngay cho tôi nhờ !- Hoàng Huy tứ giận hét lớn

Sau rắc rối ngày hôm qua, Hoàng Huy vẫn thấy ấm ức vì Ngọc Anh vừ vào trường hôm đầu mà đã bay một phát thành người nguy hiểm nhất trường còn cậu ta vấn đứng thứ ba trong hàng ngũ này Nhìn bộ dạng lếch nha lếch nhếch cảu cô nàng đi vào nhà tắm, Hoàng Huy chỉ muốn đưa cô nàng sang Thái Lan chuyển giới cho xong Sau vàu phút vệ sinh cá nhân, Ngọc Anh bước ra với quả đầu chôm chôm làm Hoàng Huy càng thêm ngứa mắt Cậu ta cầm lược nắm chặt lấy đầu

bà chị rồi chải từng phần nhưng vì tóc bà chị này cứng quá nên chải mãi không được Ngọc Anh bị cậu em tra tấn đến đau

cả đầu thì bực tức :

- Mày định cho chị mày thành hói hay sao mà chải như cạo đầu thế hả ?

- Tóc bà cứng như vừa xịt kéo thế tui chải bằng răng à, mãi không xẹp xuống được chút nào cả !- Hoàng Huy cũng giận không kém

- Lược liếc làm cái quái gì ? – Ngọc Anh hất cái lược đi rồi đưa tay lên mồm liếm một cái vuốt lên đầu – Chỉ cần cái này là được rồi !

- Tởm lợm, sao tôi lại có bà chị kinh khủng như bà cơ chứ ? Chẳng giống con gái chút nào cả !- Hoàng Huy

rùng mình rống lên

- Ai cần giống, tao muốn thành con trai còn trả được mà mày cón rống lên cái câu nguyên văn cảu Mẹ Dạ Xoa ! Thích thì mày biến thành con gái đi, nhường cho tap cả chì lẫn chài cảu mày !- Ngọc anh bất mãn chỉ xuống phần dưới cảu Hoàng Huy

- Còn lâu, sao tui phải nhường ? Bà là con gái thì cứ giữ vòng một xẹp lép cùng phần kia của bà đi, đừng có tranh đồ cảu tôi chứ !

- Mày tưởng không cho thì tao sẽ không lấy sao ? Cứ đợi đến tôi tao cầm kéo cắt đi rồi lắp lại vào người tao là được, mày

cứ đợi đấy !- Ngọc Anh cười thâm hiểm

- Bà…… bà…….Đồ biến tháo, bệnh hoạn !

Vừa mới sáng ra tại trường học, hai nhân vật nổi tiếng cảu trường đã cãi nhau chí chóe trong phòng khiến những nam sinhcác phòng khác tái xanh tái mét mặt đi qua phải chạy nhanh không lại dính phải cảnh ‘trâu bò đánh nhau ruồi muỗi chết’

Vũ Phong đang mặc áo cùng phòng với anh bạn Vũ Anh trông như Mỹ Nhân nghe thấy tiếng hai người cái nhau to nhỏ thấy hơi có vấn đề liền mở cửa xem có chuyện gì Vừa mới mở cửa ra đã thấy hai người vật lộn nhau ra như một trận đấu vật và người sắp dành được phần thắng chính là Ngọc Anh

– Hai người làm sao mà mới sáng ra đã cái nhau vậy ?- Vũ Anh thấy lạ liền hỏi

– Hừm…… Ở với cái tên này thì lúc nào chả có chuyện để cãi nhau ! Ức chế !- Hoàng Huy được tảh ra thì vơ lấy cặp bước nhanh ra ngoài nhưng mặt vẫn còn ấm ức

– Đã biết mình thua rồi thì thôi, còn muốn thử thì tí nữa ta cùng ngươi đấu tay đôi !- Ngọc Anh cầm cặp vênh mặt thách thức

– Đánh thì đánh, tôi không sợ ! Tôi nhất quyết lần này sẽ hạ đo ván ông !

Hai người kia cảh hiểu gì nhưng cũng cầm cặp bước theo Vừa đến công trường, cả bốn người đã thấy con gái ở nhiều trường tụ tập đông đủ ở đằng trước mai phục mấy chàng Vũ phong vẫn đi thẳng vì đằng nào không ai dám động đến anh chàng, Ngọc Anh cùng chả thèm quan tâm nhưng hai anh chàng ở phái sau lại thấy hơi ghê ghê vì ho đã từng bị bọn con gái lột đồ khi đến trường một lần Vừa bước đến nơi, lũ con gái nhìn thấy Ngọc Anh đã reo hò phi về phia Ngọc Anh :

- Hắc Vương, anh đẹp trai quá !

- Em thích vẻ đáng sợ cảu anh !

Cả đám con gái xm vào chỗ Ngọc Anh làm cô bước đi không nổi, cô chả hiểu tại sao họ lại gọi mình như vậy như bị kìm ***lại còn bị mấy con sói hám sắc này sàm sỡ giữa ban ngày ban mặt thế này làm giảm uy phong của cô làm cô thấy điên tiết Ngọc anh vì không muốn đánh con gái nên dùng khinh công bay lên bức tường trước mặt rồi phi vào trường ngay khi cổng vừa đóng Nhìn lại người mình cô thấy khiếp đảm lũ con gái thơi nay, quần áo cô xộc xệch, đầu tóc rối bung có nơi còn có dấu hôn đỏ chót cảu ai đó trên cổ và trên mặt Nhìn thấy bộ dạng của Ngọc Anh bây giờ, Hoàng Huy lăn ra đất cười

rũ rượi :

- Ha……….ha…… Trông ông như vừa đi ngoại tình về ấy !

Hoàng Huy vừa nói xong liền bị hai cái bụp vào đầu bất tỉnh nhân sự Ngọc Anh hậm hực bước đi không ngớt lau tất những dấu son đáng ghét tên người Vũ Anh vừa vào trường đã bị đuổi về lớp của mình ở khu bên kia còn Vũ Phong và Ngọc Anh về lớp mình Nhìn thấy bộ dạng Ngọc Anh cùng vẻ mặt cô lúc này, môi Vũ Phong chợt nhếch lên thành một vòngcung Làn đầu khi gặp cô ở trong lớp anh cũng không có ấn tượng gì nhưng sau khi giáp mặt đánh nhau trong phòng ăn,

Vũ phong cảm thấy có chút tú vị ở cậu nhóc này Trừ việc cậu ta tính tình nóng nảy, hay **** thề thì cậu có thể coi là một đối thủ đáng gờm đáng để làm anh thua

Cảm nhận có ngưới cứ nhìn chằm mình từ đằng sau, Ngọc Anh quay lại thì Vũ Phong đã tránh ánh mắt cảu cô rồi trở lại

vẻ vô tâm, lạnh lùng Ngọc Anh chả hiểu gì nhưng cũng mặc kệ tên này vì cô rất ghét người thích vênh vênh cái mặt lên

9

Trang 10

( Thực ra Vũ Phong chỉ vô tâm còn về phần vênh là do Ngọc Anh tự nghĩ ra rồi gắn vào mặt chàng) Lại trải qua thêm mấy tiết chán trường, Ngọc Anh ôm dạ dày không đáy cảu mình xuống căng –tin, không mau lại đụng phải tên khiêu khích mìnhhôm qua

Xin mọi người thông cảm cho tác giả vì lâu như vậy chưa có chap mới! Hiện nay hai tác giả chưa nghĩ ra chi tiết mới để cho vào truyện nên mong các bạn thứ lỗi!!!

**************

Hạo Luân đụng mặt Ngọc Anh không khỏi ấm ức chuyện hôm qua, đường đường là một trong tứ Đại Đế Vương mà lại thua một tên nhóc lùn tịt Còn Ngọc Anh thì gần như quên đi chuyện hôm qua nhưng nhìn vẻ mặt vênh váo của anh chàng trước mặt thì không khỏi khó chịu :

- Nè, vênh vừa thôi không thì lệch mồm đấy ?

- Chưa biết ai lệch mồm trước đâu, đồ nhãi ranh !- Hạo Luân không nhìn được đáp trả

- Ồ, muốn thử không ? Trong 5 phút ngươi sẽ biết kết quả liền !- Ngọc Anh lóe mắt ánh lên vẻ khiêu chiến

Hạo Luân chưa kịp trả lời thì Vũ Anh đã kịp ra ngăn cản :

- Hạo Luân, Tử Nam ! Hai người đừng có gây chuyện với nhau không khéo lại bị đình chỉ đây !

- Ai bao hắn cứ gây ta trước chứ ?- Ngọc Anh lườm nguýt Hạo Luân một cái – Mà sao ngươi cứ gây ta thế ? Lúc đầu ta cũng chỉ muốn đấy một trận công bằng với tên Vũ Phong kia thui chứ có làm gi ngươi đâu !

- Nhưng ta không thích mấy đứa nhãi nhép vừa kiêu căng vừa ngạo mạn như ngươi !- Hạo Luân nói rõ ý nghĩ của mình ngay từ lúc đầu

- Ta ngạo mạn lúc nào ?- Ngọc Anh ngơ ngác – Tại tên Hoàng Huy nói ta khoác lác, động đến lòng tự trọng cảu ta nên ta mới ra khiêu chiến với tên kia để cho hắn phục đến rơi mắt thui chứ có làm gì đâu !

- Chỉ thế thui sao ?- Hạo Luân á khẩu

- Ờ, thế ngươi nghĩ ta muốn gì ? Tưởng ta có ý định chiếm vị trí của tên kia rồi ngang nhiên cầm đầu ư ?

- Nè Lão đại !- Hoàng Huy gọi nhưng Ngọc Anh chỉ phẩy tay rồi đi tiếp

- Tuy vậy nhưng tôi vẫn thấy khó chịu với cái tên đó !- Hạo Luân tất nhiên vẫn không thể nào thích được cái tên làm cho mình gần như gẫy xương sườn chỉ vì một cú đấm

Hoàng Huy vỗ vỗ vai Hạo Luân vì cậu ta hoàn toàn thấu hiểu cảm giác đó, nhưng so với Hạo Luân thì Hoàng Huy lại xấu

số hơn vì không những bị ăn đấm mà còn bị bà chị điên này giựt một nắm tóc trên đầu tưởng chừng như sắp hói luôn rồi Nhớ lại cái ngày nhìn lên đầu thấy một khoảng trống lớn không còn chút tóc, Hoàng Huy rùng mình sờ sờ đầu lại kiểm tra

………

………

Lại một ngày nữa trôi qua, Ngọc Anh dần dần hòa nhập vào cái ngồi trường toàn boy này nhưng một điều cô vẫn không thể chịu đựng được đó chính là mỗi ngày đi đến cổng trường lại bị lũ con gái phục kích Mỗi lần nhìn áo mình toàn vết son cùng mùi nước hoa nồng nặc cô chỉ hận không thể vứt cái thân xác con gái đáng ghét này đi thôi

Như thường ngày, thoát được lũ sói nhìn mình như miếng thịt béo bở, Ngọc Anh nhảy vào căng – tin kiếm chút gì ăn cho

đã cái dạ dày không thấy đấy cảu mình Đang ăn đột nhiên Hoàng Huy cùng Vũ Anh chả hiểu từ đâu bay ra ngồi phịch xuống bên cạnh cô có vẻ như rất thân thiết, rồi tiếp đó đến tên múi băng Vũ Phong và tên khốn Hạo Luân Ngọc Anh thấy càng ngày càng khó chịu, mấy ngày hôm nay cô cứ đi đâu là lại thấy mặt thằng em đỉa đói cùng Vũ Anh mĩ nữ bên cạnh, đi

ăn thì lại bị núi băng cùng tên mặt mẹt kia ngồi cùng Bực mình không chịu được nữa, Ngọc Anh đạp bàn liếc mắt sang bốn con đỉa bên cạnh :

- Nè, mấy người thân với tôi hay sao mà lại cứ ngồi vào chỗ cảu tôi thế hả ?

- Lão đại, em là tiểu đệ tất nhiên là ngồi cùng anh rồi !- Hoàng Huy cười cười, không hề tránh né ánh mắt cảnh cáo cảu Ngọc Anh

- Tử Nam, cậu là người tôi hâm mộ nên tôi thích ngồi thích ngồi cùng cậu a !- Vũ Văn nở nụ cười nghiêng nước nghiêng thành nhìn Ngọc Anh

- Thế còn hai tên kia ? Chả phải hai người chả ưa gì tui sao ?- Ngọc Anh đưa mắt sang hai tên còn lại

- Tui muốn ngồi cùng Vũ Anh, chả liên quan gì tới tên nhãi ranh nhà cậu !- Hạo Luân thản nhiên trả lời, riêng Vũ Phong vẫn

– Tôi khuyên mấy người đừng thân thiết với tôi làm gì, như vậy cũng chỉ có gây thêm cho tôi và cả mấy người thêm rắc rối thôi ! Vì vậy mong mấy người đừng có xuất hiện trước mặt tôi nữa !- Ngọc Anh nói xong liền đứng dậy bước về lớp – Chờ đã lão đại !- Hoàng Huy thấy vậy liền đuổi theo sau Ngọc Anh

10

Trang 11

– Tên nhóc thần kinh này vừa nói gì vậy ? Tụi này muốn làm thân với hắn à ? Còn lâu nha, đúng là tự cao !- Hạo Luân hừ một tiếng rồi tiếp tục ăn

– Hạo Luân, kết bạn với Tử Nam vui lắm đó !- Vũ Anh không đồng tình nói – Cậu ấy tuy hơi kì lạ nhưng khi chơi thân thì lạithấy rất thích a !

– Tui không điên kết thân với tên suýt cho mình vào quan tài gặp tổ tông mấy đời !- Hạo Luân nhíu mày thấy hơi bực khi bạn chí cốt khen tên nhóc kia – Mà cậu sao phải làm thân với tên nhóc đó làm gì ? Cẩn thận lây tính ngạo mạn cảu hắn là phiền đấy !

– Tử Nam không có ngạo mạn a, cậu ấy đã ra tay cứu tui ! Không giống như những người khác trêu ghẹo hình dáng và khuôn mặt tui, cậu ấy coi tui như một người con trai thực sự chứ không coi tui như « con gái » mà bắt nạt !- Vũ Anh vừa kẻvừa cười sung sướng

– Chỉ vì lí do đó thôi, haizzz… Không nên trách người khác khi chính mình mang khuôn mặt giai nhân khiến cho người khác vừa nhìn đã muốn trêu chứ !

– Cậu…………Hừm, tui không them nói chuyện với cậu nữa Kể cả Tử Nam có ngạo mạn nhưng cậu ta vẫn tốt hơn cái loại như cậu ! – Vũ Anh tức giận ném một cái liếc mắt vào

Hạo Luân rồi đi về lớp mình ở dãy khác

Trong khi đó, Hoàng Huy vừa đuổi kịp Ngọc Anh liền nói vẻ bất mãn:

- Bà sao vậy? Bà biết là bao nhiêu người muốn nhập hội vs tụi tui hok, còn bà thì lại tỏ vẻ chán ghét khi họ vừa thân với bàđược một chút!

- Bộ mi bại não hay vốn không có não thế hả? Đúng là ta làm thế không đúng nhưng nhỡ vừa thân với bọn hắn lại bị lộ thận phận con gái ra thì sao hả?- Ngọc Anh trừng mắt lên, nhắc nhở chuyện chính – Nếu bị lộ thì có lẽ tên khốn Hạo Luân kia chắc không trừ thủ đoạn hại ta bị đuổi đến lúc đó ta có thể bị Ma Nữ kia nhốt vào hầm và người có thể bị tra tấn không phải là chuyện bao xa!

- Bà nghĩ nhiều quá đấy, anh Hạo Luân không như vậy đâu! Anh ấy không thích bà vì bà làm anh ấy bại dưới tay một tên nhóc nên anh ấy không phục mà thôi!

- Hừm Lũ con trai các người đúng là lòng tự cao có đầy nhưng não thì chả có chút chất xám nào cả!- Ngọc Anh bòi thêm vài câu như xỉ nhục

- Vâng, tụi tui chỉ thế thui ai như như bà, Lưỡng Tính thấy tởm!

- Mi thử nói lại từ đấy lần nữa xem ta có cho hai cái bạt tai gãy mấy cái răng hàm không!- Ngọc Anh nổi gân trên trán, nắm lấy hai tay như chuẩn bị động thủ

- Thôi thôi, gây chuyện vs bà mệt lắm! Vào học đi cho con nhờ và đừng gây chuyện, ba ở nhà hình như đang lo sốt vó cho

bà đó!

- Tí tao gọi cho ổng, mày cũng phắn đi cho khuất mắt tao!

- Lưỡng Tính, hứ!- Hoàng Huy thấy Ngọc Anh cách xa liền thầm ****

- Tao nghe thấy rồi đó thằng khốn, về kí túc xá tao sẽ xử mày sau!- Ngọc Anh nói vọng lại

Hoàng Huy thấy vậy liền chạy té khói về lớp, hôm nay anh chàng có cuộc hẹn nên cũng chả cần lo việc này

Sau khi tan học, Ngọc Anh chạy về kí túc xá thay ngay bộ quần áo nồng nặc mùi nước hoa con gái trên người, mặc nguyên bộ bồ lót đi qua đi lại trong phòng một cách thỏa mái Biết được hôm nay thằng em mình đến tận đêm mới về, Ngọc Anh sung sướng tận hưởng cảm giác tự do tự tại a Đang đinh đi vào nhà tắm thư giãn thì tự nhiên điện thoại trên bàn vang lêm, Ngọc Anh thấy vậy liền đi đến cầm điện thoại lên nghe:

- Alo, ai vậy?

- Con gái yêu, sao con không thèm gọi cho ba một lần hả? Con có biết ba lo lắng đến thế nào sau cái vụ kia không!- Giọng một người đàn ông trung niên vừa vang lên, Ngọc Anh biết ngay là ông ba đàn bà gọi đến

- Vâng, con biết lỗi rồi! Ba đừng có hở tí là gầm lên trong điện thoại vậy không? Con đang ở trường lỡ bị bà làm lộ thì sao?

- Ba biết nhưng bà lo quá a, mẹ con hôm này vừa gọi điện về kiểm tra xem con có đỗ không, ba đành nói dối để mẹ con không nghi!

- Con cảm ơn ba nha!

Vũ Văn ở phòng bên cạnh đang định đọc sách thì nhớ ra cuốn sách mình thích để quên ở phòng Hoàng Huy, anh chàng liền đi sang tiện thể nói chuyện với Tử Nam Vừa đi đến cửa phòng, Vũ Văn liền đưa tay mở cửa luôn theo thói quen Ngọc Anh đang nói chuyện với ba ba thì thấy cửa mở tưởng tên ôn Hoàng Huy quay lại thì tiện mồm nói:

- Mi không phải đã đi hẹn hò sao còn quay lại làm gì hả? Bị leo cây hả em?

- Tử Nam, tui là Vũ Anh, tui sang để - Vũ Anh vừa bước vào thì bỗng nhiên á khẩu, trợn tròn mắt nhìn người trước mặt

- Này nhìn gì thế hả? – Ngọc Anh quến mất mình vẫn còn đang gần như nude

Đừng nhìn nhau một lúc Ngọc Anh mới nhớ ra, liền cầm lấy chân trên giường quấn mình lại, rút dao cạnh tủ ra phi đến chỗ

Vũ Anh bịt mồm anh chàng lại rồi chìa dao gần cổ Trong ddienj thoại ba ba vẫn đang nói thì không thấy con gái trả lời lại liền cảm thấy lo

– Con gái à, con sao vậy? Trả lời đi chứ!

– Ba ơi, con đang có chút chuyện! Tí con gọi lại nha!- Ngọc Anh cúp muốn điện thoại nhìn sang Vũ Anh – Nếu ngươi dám

11

Trang 12

Nhìn thấy vẻ sợ hãi cảu Vũ Văn hiện rõ trên mặt, Ngọc Anh cười khoái trá Thực ra lúc đầu cô cũng hơi quá vì tự nhiên lôi dao ra dạo chàng này nhưng lỡ thì cũng đã lỡ, thấy anh chàng có vẻ thật thà nên đùa tí cho vui ai ngờ sợ đến tái xanh tái mét Ngọc Anh thở dài bỏ chiếc bít tất ( mới nha không có bốc mùi ) từ trong miệng anh chàng ra rồi cười:

- Ha….ha….không thể tin cậu lại bị tui dọa đến hồn lìa khỏi xác a! Cậu đúng là đáng yêu đên mức làm cho người khác muốn khi dễ!

Vũ Anh ngây ngô không hiểu gì, vừa nãy cô nàng còn đòi giết anh bây giờ lại nhìn anh cười lăn bò toài ra, đúng là kì cục – Ưm, cậu sẽ không giết tui sao?

- Giết cậu làm quái gì, đùa tí cho zui cửa zui nhà thui a! – Ngọc Anh nhìn vẻ mặt anh chàng lại cười thêm lần nữa – Nhưng

vì cậu đã biết bí mật cảu tôi nên tôi sẽ phải nghĩ cách khác để bịt miệng cậu a!

- Ực……….- Vũ Anh vừa nghe xong liền thấy lạnh xương sống

Chán nản bước về phòng trong kí túc xá, Hoàng Huy thở dài vì cả ngày hôm nay ngồi ngắm bao nhiêu cô gái cũng chả thấy người nào vừa mắt cả Mặc dù có rất nhiều cô gái hâm mộ và muốn làm quen nhưng đối với Hoàng Huy chỉ có người nào vừa mắt anh mới có thể lọt vào măt xanh cảu anh thôi

– Chán muốn chết, không lẽ mình cứ mãi là xử nam sao? Haizzz…….- Hoàng Huy thở dài đi đến gần cửa phòng

Đang định mở cửa vào thì đột nhiên nghe thấy tiếng người mà lại là tiếng của con trai ở bên trong, Hoàng Huy thấy lạ, ngoài lão bà bà đáng ghét Ngọc Anh lưỡng tính kia ra sao lại có giọng đàn ông ở trong “ Không lẽ bà ấy mang trai bao về nhà để hưởng thụ à?” Hoàng Huy vừa nghĩ đến đó liền cười nham hiểm lắm lắm cái máy ảnh ( vốn là để chụp mấy cô gái hôm nay đến làm quen) chuẩn bị chụp kiểu ảnh đăng lên Facebook

– Bắt quả tang bà………- Hoàng Huy đang định chụp thì cảnh tượng trước mặt khiến anh chàng mồm há hốc, cằm gần như sắp dính xuống sàn – What the…………Anh Vũ Anh!

– Ư….ư……- Vũ Anh bị Ngọc Anh phạt treo trên trần nhà, vừa nhìn thấy Hoàng Huy nếu không phải bị bịt mồm thì chắc chắn anh sẽ hét lên vì vui sướng

– Ngọc Anh, bà lăn ra đây cho tôi!

Cửa phòng tắm mở ra, hơi nước nóng tỏa ra ngoài hiện ra thân hình nhỏ nhắn cảu Ngọc Anh Cằm lấy khăn lau lau đầu chôm chôm của mình, Ngọc Anh vừa nhìn thấy thằng em đã vứt bốp cái khăn tắm vào mặt anh:

- Mày về làm gì sớm thế hả? Mất hết cả tự do! Sao? Gọi đại tiểu thư có chuyện zề?

- Bà còn thản nhiên hỏi câu đáy được nữa, sao bà lại treo anh Vũ Anh lên trần nhà thế kia?- Hoàng Huy bực mình vứt lại khắn vào người Ngọc Anh chỉ vào Vũ Aanh đang léo nhéo rên rỉ

- À, đó là hình phạt nhẹ cho người phát hiện ra thân thể con gái cảu tao a! Lúc đầu định bịt đầu mối giống cách lão ông nhà ta thường làm nhưng chẳng may đứa nào phát hiện lại gọi cảnh sát đến điều tra thì phiền lắm cho nên tao dung cách này a!- Ngọc Anh nhún vai nói vẻ rất vô tâm

- Bà thần kinh à? Thả anh ấy xuống đi đã không thì có vụ giết người thật đấy!- Hoàng Huy xoa trán, đầu muốn bốc hỏa

- Hừm… Mi lo cho tên đó thế hả? Ta chỉ muốn cho hắn thấy dám bại lộ thân phận cảu ta là sẽ thế nào thôi!- Ngọc Anh ngồi xuống giường khoanh tay nói vẻ……giận rỗi

- Anh ấy dù biết thì sẽ nói sao? Anh ấy hâm mộ bà thì tất nhiên điều này anh ấy sẽ giữ kín rồi, đùng không anh Vũ Anh?- Hoàng Huy quay sang hỏi Vũ Anh, thấy vậy Vũ Anh liền gật đầu lia lịa

- Nếu vậy…….thả thì thả!- Ngọc Anh vừa nói xong thì con dao trong tay đã vút qua sợi dây trói làm không ai kịp chớp mắt nhìn, Vũ Anh thuận lợi được Hoàng Huy đỡ xuống

Sau khi cơi trói cho Vũ Anh mĩ nhân, vì muốn Vũ Anh giữ bí mật nên Hoàng Huy đã ngồi kể tất cả cho anh chàng nghe, sau khi nghe xong anh chàng không hề có cảm xúc gì mà chỉ quay ra nhìn ngọc Anh đang nhàn nhã ăn snack hỏi đúng một câu:

- Vậy cậu đúng là…… con gái?

- Sao ? Không tin à ? Hay để tôi lột đồ ra cho xem « hàng » có chính xác hay không nhá !- Ngọc Anh đừng dậy đang chuẩn

bị cởi áo

- Được…….được, tôi tin cậu !- Vũ Anh cuống cuồng lên ngăn lại, rồi hỏi – Nhưng còn Vũ Phong và Hoàng Luân, lỡ như họcũng phát hiện ra được chuyện này thì sao ?

- Thì tất nhiên là tui đi khử tiểu hai tên đó trước khi bọn hắn mở khóa mồm ra rồi !

- Bà đừng có điên !- Hoàng Huy lườm nguýt một cái cảnh cáo

Ngọc Anh kệ anh chàng cho anh chàng hai quả bơ vào mặt tiếp tục chơi game, Hoàng Huy thấy vậy thì thấy mình xúc động muốn giết người Cố gắng không tóm lấy cổ bà chị thần kinh kia, Hoàng Huy liền nói :

- Đấy cũng chính là lí do em muốn nhờ anh, vì anh đã biết chuyện nên em mong anh giữ bí mật chuyện này và làm cho hai

vị kia không nghi ngờ bả !

- Chuyện giữ bí mật thì tất nhiên tui sẽ hứa nhưng chuyện kia thì có lẽ tuy vào Tử……à……Ngọc Anh thui !- Vũ Anh mĩ nhân tứ sau khi được Hoàng Huy nói cho tên thật cảu cô trong lòng không hiểu sao có cảm giác vui sướng, có lẽ là vì biết được cô là con gái

- Phụ thuộc vào bà này á ? Thà phụ thuộc vào con lợn nái còn hơn là bà này !- Hoàng Huy vừa mở mồm đã ăn ngay cái điều khiển vào mồm

- Mày nói gì đó ? Muốn tao tính nợ lúc trưa lân bây giờ không hả ?- Ngọc Anh bẻ tay rôm rốp khiến Hoàng Huy đổ mồ hôi lạnh

- À……à… Anh Vũ Anh, vừa nãy anh Phong có bảo chúng ta sang có việc nhờ thì phải ? Chúng ta về phòng anh thôi ha ! Đại tỉ, em sang bên phòng Vũ Anh nha, có gì tỉ cứ thỏa mái a !- Nói xong, Hoàng Huy đẩy Vũ Anh ra cửa rồi lủi nhanh như chớp

- Hừm…….Tên khốn, may mà ngươi biết điều ! Hề hề… nhậu thui !- Ngọc Anh vui sướng lôi bia cùng snack ra vừa tu vừaxem…….cartoon

………

………

12

Trang 13

Vào một buổi sáng đẹp trời, bầu trời trong xanh, đàn chim đang ríu rít hót ca hưởng thụ sự trong lành thì đột nhiên ở đâu

đó vọng ra tiếng hét não nề thu hít đàn quạ đen bay vào hóng chuyện

- Aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa………

– Ngọc Anh, bà lăn ngay ra đây cho tui !- Hoàng Huy vừa mở cửa vào phòng thì cảnh tượng kinh dị đạp ngay vào mắt.Ngọc Anh ta đang ngủ ngon bỗng bị cái loa khốn kia hét cho gần thủng màng nhĩ, cô nàng chui ra khỏi đống áo cảu HoàngHuy và của mình trông như một cái ổ rồi thản nhiên nói :

- Mày rống cái gì là kinh thế hả ? Định tập làm bò hay bê hay cái gì đó thì cút ra ngoài đê cho lão nương còn ngủ !

- Bà còn nói được à ? Bà nhìn phong xem có giống như cái ổ lợn bẩn xuyên lục đại không hả ?- Hoàng Huy vừa chỉ vừa đau xót đống quần áo hàng hiệu cảu mình bị nước dãi cảu con mụ trước mặt loang một mảng

- Thì sao ? Con trai là phải bày bừa một chút chứ, phòng tao ở bên Mỹ con hơn thế này cơ ! Chả có gì phải lo a !- Ngọc Anh nhún vai định chui vào ổ nằm tiếp thì Hoàng Huy lại rống lên

- Bà có phải dọn đâu,

mỗi ngày tui phải dọn đống quần áo cho bà cũng đủ hộc máu mà chết rồi ! Bà dậy và dọn hết chỗ này cho tui, nhanh !

- Không don đấy thì sao ? Ngọc Anh ta mà phải dọn phòng á? Cứ mơ đi con!- Ngọc Anh vênh mặt lên, cười khẩy

Hoàng Huy không néo kịp thì dính luôn vào áo, mùi hương “ quyến rũ” cảu vị sữa khiến anh suýt lăn ra giãy nảy mà chết

Cứ thế không ai chịu nhường ai cầm hết đồ đạc trong phòng ném qua ném lại ầm ầm làm cho các học sinh phòng khác hoảng quá chạy biến hết sợ sập, riêng có hai người duy nhất vẫn đang ngồi trong phòng thư thái đọc sách Vũ Anh thấy tò

mò vì sao cứ có tiếng động phát ra bên phòng hai chị em nhà kia liền kéo ông bạn Vũ Phong đi trước làm lá chắn chỉ sợ hai người kia đang kick ass nhau thì mình lại dính thì toi Vũ Phong chả quan tâm mấy nhưng cũng vẫn đi vì anh cũng tò

mò a Văn nắm cửa mở ra, mắt hai chàng suýt long ra ngoài vì trận chiến rác trên không cảu hai người trước mặt, Vũ Phong đứng trước vì chưa phòng bị thì nhận ngay cái quần đùi của một trong hai người kia vô mặt Vũ Anh sợ hãi đứng lùi

ra xa vì trên mặt Vũ Phong đã ức chế đến mức đen như *** nồi vì một người cuồng sạch như anh lại phải nhìn cảnh tượngkinh dị đến thế này Vũ Phong vứt cái quần xuống quay lại phòng, thấy vậy Vũ Anh liền hỏi:

- Phong, cậu… định làm gì vậy?

Vũ Phong không nói gì bước thật nhanh về phòng cầm máy hút bụi cỡ lớn vì mạch máu cuồng sạch sẽ của anh chàng cảuanh chàng đã đứt phựt, trong khi hai người kia vẫn tiếp tục trận đấu, Vũ Phong nhà ta phi vào chiến trường diệt cả hai con

bọ bẩn( chính là Ngọc Anh và Hoàng Huy a) ngứa mắt.Trong nháy mắt, Ngọc Anh và Hoàng Huy đang cầm đồ ném thì trêntay không một chút đồ nào cả, tất cả đã biến, mất bao gồm rác, quần áo bẩn…… Ngọc Anh ngớ người nhìn phòng tự dựng sạch bong kin kít đến mực nhìn đâu cũng lóa sáng

– Đã có chuyện gì xảy ra vs phòng mình zậy? Không phải vừa nãy……….Anh Vũ Phong!- Hoàng Huy đang nói thì nhìn thấy Vũ Phong lăm le bàn chải bước đến chỗ anh, nhìn anh vs ánh mắt vô cùng đáng sợ

- Cuối cùng cũng sạch sẽ, còn hai con bọ kia đi tắm ngay cho ta không thù đừng trách ta……

- Vũ Phong bình tĩnh!- Vũ Anh đến ngăn cản anh bạn thân mình tự tay tóm hai đứa nhóc trước mắt vào phòng tắm “ róc thịt” ( tức là kì cọ đến mức tróc da đóa!)

- Woa~ Tên này giỏi ghê a, phải chi mi làm quản gia cho ta có phải tốt hơn không?- Ngọc Anh mặc kệ ánh mắt sắc bén cảutên ngạo mạn kia nhìn mình phát biểu ngay một câu rất…….tự nhiên

- Bà không nói thì không ai bảo bà câm đâu!- Hoàng Huy hừ một tiếng rồi lại nhìn sang nguy hiểm trước mặt – Anh Vũ Phong, anh động khẩu chứ không nên động thủ a!

- Hừ… Tao thích nói gì kệ tao, mà tao nói thật chứ bộ, đang định mời hắn làm quản gia thì cái mồm thối của mày chen vào!

- Bà…….Tức chết tui!- Hoàng Huy giận đến mức mạch máu nổi hết cả lên

Mặc dù rất tức giận nhưng cái ý định kia cảu Ngọc Anh khiến Hoàng Huy chợt nghĩ đến điều gì đó rất…….mờ ám Nhếch môi cười gian ta, anh chàng đột nhiên nói thầm vào tai Vũ Phog đang nổi cơn điều gì đó rồi cả hai người cùng bước ra ngoài Trước khi đi, Hoàng Huy còn liếc mắt nhìn Ngọc Anh thầm nghĩ: “ Hề Hề….Chuẩn bị mà đón nhận món quà bất ngờcủa tôi đi nhá!”

Ngọc Anh tuy không chú ý đến việc đó lắm nhưng cô cảm nhận có điều gì đó sắp xảy ra Gạt cảm giác vớ vẩn đó ra khỏi đầu, cô đang phân vân có nên bắt tên kiêu căng Vũ Phong kia về nhà làm giúp việc riêng cho cô không Đột nhiên Hoàng Huy cùng Vũ Phong đi từ ngoài vào và khi nhìn lên mặt Hoàng Huy, Ngọc Anh thấy cậu có vẻ thỏa mãn thì cảm thấy hơi nghi nghi Hoàng Huy thấy ánh mắt bà chị cứ dò xét mình liền nhìn sang Vũ ANh nói:

- Anh Vũ Anh, em sang chỗ anh chơi một lúc được không?

-……

- Chúng ta đi thôi!- Hoàng Huy không chờ Vũ Anh trả lời liền kéo anh ra ngoài

- Ơ, thế còn Vũ Phong? Cậu ấy không về phòng cùng chúng ta sao?- Vũ Anh thắc mắc hỏi

- Ừm……Anh ấy có lẽ sẽ không về đâu!

Trang 14

- Này, tên kia! Không về phòng đi còn đứng đây làm gì?

- Không về được!- Vũ Phong trả lời cụt lủn

- Tại sao?

- Vì đây là phòng cảu tôi!

- Cái gì cơ? Đây là phòng cảu ngươi lúc nào vậy?- Ngọc Anh trợn tròn mắt sau câu trả lời vừa rồi

- Từ lúc nãy, khi nói chuyện cùng Hoàng Huy!

Bây giờ Ngọc Anh đã hiểu, hóa ra tên khốn kia đã đề nghị đổi phòng với tên này Thao nào khi nãy cô thấy trên tay tên khốn Hoàng Huy kia đem theo vali, hóa ra đấy chính là vali cảu tên Vũ Phong “ Hừ……Mi được lắm! Cứ chờ đấy, ta sẽ ho

mi biết thế nào là dám làm ta điên!”- Ngọc Anh phẫn nộ nghĩ

Ngọc Anh tức đến nỗi **** thầm Hoàng Huy đến tram lần, Hoàng Huy đang vui sướng hưởng thụ sự thoải mái đột nhiên thấy lạnh hết cả sống lưng Sao cậu không biết bà chị kia đang rủa mình thậm tệ đến thế nào chứ nhưng dù sao thì cũng thoát được khỏi bà ta nên cậu cũng không mấy quan tâm Vũ Anh lúc nào thì cứ đi đi lại lại ở trong phòng vì cậu đang rất

lo lắng cho Ngọc Anh, cô là con gái nhưng lại ở cùng một thằng con trai xa lạ như vậy thì sao được cơ chứ Vì quá lo lắng anh liền quay sang hỏi Hoàng Huy:

- Huy, hai người họ ở cùng nhau sẽ không sao chứ?

- Không sao đây anh Vũ Anh, tuy bà ấy là con gái nhưng cũng không đến nỗi yếu ớt vô dung đâu! Bà ấy là cháu gái cảu ông trùm Mafia khét tiếng đấy!

- Ừm!- Mặc dù là như vậy nhưng Vũ Anh vẫn cảm thấy có gì không đúng lắm Khi biết việc cô sẽ ở cùng Vũ Phong, long anh thất rất khó chịu, lúc đầu thì anh thấy mơ hồ nhưng càng nghĩ về việc hai người kia sẽ ở chung thì long lại nhói lên VũAnh lần đầu tiên cảm nhận được cái cảm giác lạ lẵm này nhưng anh biết rằng nó chỉ xuất hiện khi nghĩ về Ngọc Anh mà thôi

Tối đến, nếu ai đi ngang qua phòng Ngọc Anh thì rất ngạc nhiên khi nhìn thấy Đông Phong anh vũ cảu họ đang ngồi cùng Hắc Vương mới nổi mặc dù họ đã từng gây chiến vs nhau Thực ra điều làm cho Ngọc Anh ngồi ngoan ngoãn thế này là…….Sau khi biết chuyện mình cùng tên nghiện sạch này sẽ ở cùng phòng, Ngọc Anh đã đinh đi tìm Hoàng Huy tính sổ nhưng biết rằng tên đó sẽ dùng Đại Ác Ma ( Tức Mama hai người này) đe dọa nên cô đành ngậm đắng nuốt cay ngồi im trong phòng chơi game nhưng mỗi khi nhìn thấy khuôn mặt vô cùng thản nhiên của người nào đó cô lại thấy vô cùng khó chịu và cuối cùng sự kiên nhẫn cảu cô cũng như quả bóng bị châm kim và cô đã nghĩ ra được cách để đuổi tên kia ra

- Này!- Ngọc Anh cười thầm quay sang cái tên đang nhàn nhã đọc sách gọi

-…… - Vũ Phong không hề ngẩng lên cũng không thèm trả lời

- NÀY!- Ngọc Anh chưa từng thấy ai nghe thấy mình gọi mà không trả lời như vậy thì khí nóng liền bốc lên

-…….- Chàng Vũ Phong vẫn “ im lặng là vàng”, không một chút của động trông như pho tượng ngọc thạch mà ngọc Anh hay thấy ở nhà

“ Kiềm chế, không giết người! Kiềm chế!” – Ngọc Anh lẩm nhẩm trong mồm mong cho khí nóng cảu mình tan đi

– Được, ngươi lơ ta nhưng ta không thể nào im lăng được! Tuy ngươi đổi sang đây nhưng ta cũng là chủ cảu phòng này vìvậy nếu muốn ở đây thì ngươi phải chấp nhận thử thách cảu ta!- Ngọc Anh bình tĩnh nói một hồi nhưng cái tên kia vẫn không một chút nhúc nhích, Ngọc Anh thấy xúc động muốn giết người nhưng rồi nhớ ra gì đó liền cười gian nói – Nếu ngươi không chấp nhận thử thách của ta thì trong vòng một tuần liền căn phòng này sẽ biến thành bãi rác công cộng mới cho khu này và như ngươi đa thấy, một khi ta đã bày bừa rác thì chỉ có Chúa mới có thể dẹp yên!

Đúng như cô nghĩ, tên cuồng sạch này không những nhìn cô mà còn dùng ánh mắt đầy “ cảnh cáo” liếc xéo một cái Ngọc Anh cười rồi nói tiếp:

- OK! Nếu ngươi muốn ở lại phòng này cũng lão gia thì ngươi phải đánh thắng ta trận đấu bóng rổ !- Ngọc Anh nói nhưng long đã chắc phần thắng vì đây chính là môn thể thao mà cô chiếm lợi thế nhất

Vũ Phong không phản đối nên đành đi theo cô xuống phòng tập của trường Và một trận đấy kịch liệt đã diễn ra, nhưng trước khi giao bóng đột nhiên “ núi bang ngàn năm” mở lời làm Ngọc Anh hơi ngạc nhiên

– Tôi thắng thì được cái gì?

– Reward á?- Ngọc ANh suy nghĩ một lúc rồi nói – Ta sẽ yên phận để ngươi ở trong phòng và không bày bừa rác lung tung

và tất nhiên là sẽ không gây sự vs ngươi!

– Trương Tử Nam ta đã nói sẽ không nuốt lời!

Sau 1 tiếng, nhìn bảng điểm thấy số điểm hai người ngang nhau làm Ngọc Anh thấy thích thú hơn là bực tức Lần đầu tiên

có người đấu bóng rổ với cô mà có thể ngang bằng cô, cô đã rất muốn có một kẻ thù để vượt qua và cô đã đúng khi nghe Đại Ác Ma khi về lại nơi đây Không chỉ riêng Ngọc Anh mà đến Vũ Phong, người khó tính như anh cũng bị cô hấp dẫn Từ lúc đầu gặp mặt thì chỉ cảm nhận thấy cô rất mờ nhạt, không đáng chú ý nhưng sau khi đấu với cô ở căng – tin và tiếp xúc với cô mấy ngày gần đây làm câu thấy càng lúc càng tò mò về cô Hai người vừa chơi vừ nhìn nhau cười như hai người bạn thân thiết lâu ngày Và cuối cùng phần thắng vẫn về tay Vũ Phong

– Hừ, không thể tin là ngươi lại có thể thắng ta dễ dàng như vậy!- Ngọc Anh ấm ức nhìn Vũ Phong

– Lùn hơn người ta thì thua là phải!- Vũ Phong thản nhiên trêu đùa Ngọc Anh

– Ngươi nói cái gì tên khốn kia !- Ngọc Anh bực tức định xông đến đấm Vũ Phong – Ta sẽ đấm ngươi mạnh đến mức cụ tổdưới suối vàng nhà ngươi cũng phải hiện về xin tha !

– Quên lời hứa của mình rồi sao ? Phạm phải thì sẽ ra sao biết rồi chứ !- Vũ Phong cố tình nhắc lại, kèm thêm nụ cười mỉa

Ngọc Anh nghe xong giận đến tím tái mặt mày Cuối cùng Ngọc Anh cũng đã tìm được người có thể hạ bệ và trêu đùa cô một cách dễ dàng mà không………bị giết chết !

14

Ngày đăng: 07/05/2014, 19:00

TỪ KHÓA LIÊN QUAN

🧩 Sản phẩm bạn có thể quan tâm

w