Thuật thôi miên
Trang 1160 “THUẬT ` TIIÔI-MIÊN
nghiêw-cứu các hiện-ượng cấp cao-ding như huệ-nhãn
Nhưng cũag không bỏ qua các nguyên-dộng-lực khác
Nhà théi-mita & trong tình-trạng thần
Nếu thấy trong mình không hãng-há, không thích-thứ xử-
dụng thải-miềm, thì đợi khi khác Trước khi thôi-miêó,
sên dùng phép thở đề tích-tữ nhân-điện (charger)
Đồnggtừ cũng phải & tong tình-ưạng thuận lợi 7
khỏe-khia, hoàa-.coàa da-nhiệm nơi nhà thầi-miên, tr
lòng ham-thíh thôimiên và nguyện-vọng được kết-quả-
mau-lẹ
Phải biết lựa giờ Thôimiền sau bữa ăn, trong lức'
dạ dầy dang làm vigc, lim khỉ có hại cho đồng-tử và
cho nhà thôi-miêa Theo chứng linh-thính,
thuậm-lợi là: buồi mai lối 1O giờ, buồi chiều lối 4 giờ
H, Darville khuyên mêa thôi-miên vào lóc thanh vắng : I}
“Trong lúc dự bị, nên dàng thuật dẵn-dụ nói mấy cây ahe-nhing ngụ ý khêu gợi tánh tọc mạch của đồn anh sẽ thấy nhiều việc lạ Phải ngủ rồi
Lạ lắm "
b) Phàng luyện thôi=miên- Lựa căn phòng ving-vé, yên-tnh Đồng cửa lại Không cho khán-già dự-thính
Ding ánh đèn êm-dịu như đèn nếon Đèn gắn về phía sau đồng-tử Nếu thấp đèn đầu, thì cần phải có một ngọn đèn không chao Dùn; màu đỏ cũng hay: màu đỏ tăng thêm vẻ huyền-bí và ảnh-hưởng đếa óc tưởng-tượng của đồng-tử
Dưới đất nên lót chiếu đi không khua động
Cá cẩa hai cái ghế: một cái ghế bình cho-đồng-
tử ngồi, có chỗ dựa đầu ếm-ấi (càng êm càng dễ ngủ); được, cần nhứt ghế không cọtkẹt trong lúc nhà thôi- miên cử-động khi làm phép vuốt
Căn phòng bày-biện đơa-giảa (đồng-tử khỏi lo ra) Ảnh gồ mõ ngồi phía sau đồng-tử (khuất mất) M6: thứ mo thầy chùa tụng kinh Lựa mõ lớn, tiếng ấm Gõ nhẹ- nhàng, đều đều như ru ngủ
Nhang cẩm phía sau hoặc hai bên hông đồngtử Có
Khi đôi đốt ầm, mùi trầm có một ảnh-hưởng công-hiệu
Trang 2
162 THUẬT THÔI-MIÊN
hơn mùi nhang Lúc xưa, dễ mua‹ tôi dùng kà-rou,| một
thi’ nhi-hwong các tiệm chà cổ bán
Tom tit: tai, mẫu, mối đều chịu ảnh-hưởng nhệ-nhàng,
êm-dịu và không làm bận rộn nhà thôi-n.iên
©) Céu dign (rapport)
cồ tay ái đồngtử và tay trấi của nhà thôimiên nẩm cồ
tay mặt đồngdừ Nấm ngay cồ tay, "gần mấtcế; ngón
tay cất ở mạch mấu Đề hai tay kê' trên đầu gối
tho đỡ mỗi
'T-ong lúc ấy, khuyên đầng-tử : toàn thân mềm
địa, dừng chuyền gâng dừng lo sợ chỉ cả; tâm - trí
chú vào việc øị
Dấn.dụ bằng mấy cầu nhẹ-nhàng: « Ánh gấp sửa
ngủ Nhờ phép thôi-miên anh ngà thật ngon Đừng
lo sợ.- Có tôi đág.«.®
Riêng nhà thôi-miên, nên kích-thích ý-chí với lối tự”
kỳ ímahj sau day: <Hém nay tot day đủ từ-lực ,
Điện-lực trong người tôi dw tràn trề : Thế nào anh
nu cũng bị tôi làm ngủ Anh nầu dễ làm 'ngủ lắm- >
Sau 5 phút, khi nhiệ-độ đôi bên điều-hòa nhau là
được Sẽ sẽ buông nhẹ hai tay đồng-ử ra, đề bắt tay vào
công việc quan-trọng: truyền nhân-điện
4) Phép cuối (passe)
Đùng phếp vuết theo chiều đọc, từ đầu đến chớn-thủy
Vuết thật chậm như gieo rắc một thứ gì trên mình
Binh-inh và chậm-rõi làm việc Cứ ngồi, đề
« Anh buồn ngủ lắm Máu ngay ràu anh thiểu Bữa nau anh ngủ ngon Đừng lo gì ¡ết Có toi day.» »
Sau 10 phút hoặc 20 phút truyền điện, thấy dong-tir gần muốn ngủ, ta châm thêm mấy câu thúc-giục êm-ái
ét đồng-từ lối 5 phân
Bang lúc dòng phép âm-dương; tiếp-tục
tử đề kếtthúc giấc ngủ : & Đầu anh nặng lẩm
Trang 3anh sụp xuống rồi Anh ngũ mgom Ngủ mê thật
mê Ð
tôi hồi đây và trả lời Anh
im mat via trả lời với một giọng
i he triệu-chứng họ đá ngủ giấc thôi-miên Ta
ụ ? Anh cứ việc ngủ mê và trả lời câu hỏi của
tôi Chừng nào tôi cho phép thức thì anh sẽ thức
Muốn biết một cách chắc-chấn đồng-tử có ngủ thật chưa
thì nên dùng nhữag cách-thức ở chương IV phần I dé thi-
nghiệm-
Nếu đồng-tử chưa thật ngủ mê, thì trở lại dùng phếp
vuốt đề tiếptục truyền điện Bén chi la chìa khỏa của
thành-công Có lúc ngồi, có lúc đứng: lúc dòng thuật
vuốt, lúc sang qua phép âm/đương đề đỡ mỗi mệt và tìm
cách thích
Trong khỉ truyền-diện, nhà thôizmiên thỉnh;
sên thờ dài hơi đôi bạ lượt đề châm thêm từ-lực, Đối với
đồag-từ nên nhắc nhở họ: « Thẻ dài hơi Trong mình
anh khoé-khodn Anh ngũ ngọn lành
Ð Phép dắn-dụ
Phép dẫa-dụ đóng vai € ñiền-thần Ð ch vĩ quần
Nhờ phép dẫn-dụ đưa dường dẫa lõi, đồng-tử đí lầu đến
giấc ngủ Nhưng, đây chỉ dùng những lối din-dy in và
set bỏ những lõi dãn-dụ cưỡag-bếch Sau nầy khi thi:
sghiệm đến nhữag hiện-tượng bậc cao-dằng như huệ-nhần,
ta sẽ nhận thấy sự ích-lợi của quan điềm nói trên (người
đồng-tử nhân-diện rất nhạy như cây mắc-cở, bất cứ caột
họ)
Nguyên-ắc dễn-dụ đề làm ngủ nên theo chiều diễn-tiến cha giấc ngủ :
Khởi sự gợi cảm tưởng thầm ngủ : « Mấy đêm nay
anh thiếu ngủ, anh buồn ngủ lắm >
Tiếp theo nhắc nhờ đâu là cơ hội thuận - tiện
đề ngủ: « ghế êm-áL gió mát mõ êm tai hương thơm
-quả quuết đồng-tử đã ngủ thái Nea mê thật mê hết sức mê chưng Q6 16212 of thee diy,
có những đặc-điềm nầy:
— Phù trầm Càng thấp càng hay Phải tập luyện trướ:
— Giọng nói nhịp-nhàng Dùng nhịp 2 chữa 4 chữ
hoặc l, 2 chữ
— Lập Ì
MÊ Ê Ê
ẤKhông cần văn-chương, hoô-dạng Dùng những cầu tầma-thường, hơi quê-kịch cũng không sao, cốt là dé hitw
và đánh thẳng vào tiềm-thức của đồng-tử Nhớ lại cha
nig nói chuyện với trẻ con hay dùng những cầu bỏ luật mẹo, mái hai chữ then chết: NGỦ Ủ.Ủ
Trang 4
166 THUẬT THÔI-MIÊN
nhưng tất kiến-hiệu vì nó đánh
thẳng vào đầu óc của trẻ em
Cũng dừng lý-luận bắt buộc đồng-từ phải suy-nght
Suy-nghĩ là một hoạt-.động của tri-giác; và phếp dẫn-dụ
tiềm-thức >
8) Kich-thich giác-quan
Gõ mö đều đều theo nhịp một Tiếng mồ vô-danh,
đồog-từ không cần đề ý đến người g6 mõ
Lựa thứ mõ kêu ấm (thứ lớn và làm bằng cây mít)
Muốn cho tiếng mồ kêu giọng phù-trầm, nên quấn vải cây
dài gõ m6 và kê cái mõ trên một khoanh rế bằng vải
Tiếng m6 khoan-thai va triền.miên như mồ nhà sư
tụng kinh đêm khuya
Mùi hương không nền kề gần mũi đồng-tử đề tránh
sự kích-thích đột-ngột thính-giác
Nhang, lựa thứ nhang chà, cây nhỏ, mùi thơm hoa
và mắc hơn
Nhi-hwong (encens) quí hơn hết, nhưng mắc tiền
và khó mua Lúc xưa tôi thường dùng «kà-rou> thơm
ngon như nhà-hương
Bình thường, dùng trầm rất tiện lợi Trầm mùi sgon
và gợi thêm vẻ huyềa-bí Trầm là một sản-phầm nội-hóa ÿ
ở Huế, cuối đường Gia-Long, có tiệm bến trầm;
10$ 100 er
h) Ý-chí
Ý-chí đống vai tuồng đốc-xuất Ý-chí kích-hích sự phát-tỗa từ-lực, tăng thêm lòng tự-tin của nhà thôi-miên
và ảnh-hưởng đồng-tử theo nguyên-tắc chuyền-di tr-tưởng
Kết qué: Nam chac trong tay Hôm nay chưa được, ngày hôm sau tiếp-tục đúng vào giờ ấy Bềa chí
sẽ thành-công,
Nhớ rằng: Trẻ con xây khỉ được, ta thôimien được, vì xảy khỉ cũng là một trò thôizmiên
Trang 5PHAN TU
Nhicng trang-thai cua giác ngừ thôi-rniên
Trang 6vaiên gồm có bốn trạng-thái thông-thường, mỗi trang-thai
có những đặc-diềm riêng về thề-chất và tâm-thần Bốn trạng-thái ấy xuất-hiện theo thứ tự như sau ;
19) Trạng-thái dắn-dụ (état suggesti),
29) Trạng-thái bat-déng (état cataleptique),
39) Trạng-thái mộng-du (ếtat somnambulique),
49) Trạng-thái mê-muội (ếtat léthargique)
qhững trạng-thái bậc cao-dâng : biều-lộ thu - súc -tính của
Trang 7“Tùy theo tạ dỐng nguyê:
điện, giác-quan hay m-th)
chỗ khác nhau đôi phầa Chẳng hạn, trong trạng-thái mộng-
du của lối thôi-miên nhâa-diện toàn vẹn, đồng từ có tài
huệ nhãn sáng suốt hơn đối với trạng-thất mộng-du của
lối thôi-miên giác-quaa
-động-lực nào đề làm ngỗ (nhân-
những trạng-thái trên đây có
“Theo chúng tôi xét ; không thề cho bốn trạng-
thái ưrêa dây là bốn
của giấc ngủ, từ khi bắt đầu ngủ đếa lúc ngủ thật mê
nhà thôi-miên tiếptục truyền điện, đồng-từ thức tỉnh dậy
và hết cơn mê-muội ; và nếu nhà thôi-m:ên tiếp-tục truyền-
digo thêm nữa, đồng-từ trở lại ngủ mê và bước sang qua
trạng-thấi khác
loạn lũ¿-tiến, bốn thời-kỳ tuần:
Như thế, nên cho những trạng-thái thông-thường nói trên là những trạng-thái biệt lập của giấc ngủ thôi-miên
có lẽ đúng hơn
e%
“Tưởng cần nên nói về phương -diện khoa - học, việc
phân-biệt và nghiên-cứu bến trạng-thấi củZ“giấc ngủ thôi"
+ chú-ý đến Nhưng, thấy không cần-thiết cho lắm Vì thực ra, chỉ có trạng-thấi mộng-du là đáng
kề và giúp cho ta thí-nghiệm đủ cíc hiện-tượng của khoa thôi + đâm không biết đau, dễ dẳn-dụ, cảm-thông với sự
vật và nhớt là hui-n>ấn,
“Thường khi, đồng-tử di ngay vào trạng-thái mộng-du
và kháng ghế qua trạng-tái đầu, 1.— Trạng-thái dắn-dụ,
(état suggestif)
TTrạng-thái xuấchiện đầu tiên là trạng-thấi di Đặc điềm :
Người đồngdử xem chừng như còn thức vì mất vẫn
mở, tai vẫn nghe và vẫn còn liên-lạc với người và vật
sung \qwanbs ,Nhưng „đồ ý» ta thấy; trên) gương mặt:có lộ
vài diềm khác thường: nết mặt kếm thần, kém linh- hoat hơn lúc bình‹thường Nếu khảo-xết tường-lận,
ta nhận thấy có nhiều sự thay đồi về ngũ-guan và
tâm-thần
Trang 814 THUẬT THÔIMIÊN
Hãn-leạn oề_ ngũ-gnan :
Xúcgiác kém đau Ngắc, vÉo, đồng-tử không biết
đau hoặc ít hơa lúc bình-hường Dùng kim dim cpa
agoài da, cũng không thấy đau; đầm sâu thì biết dau,
nhưng ít hơa lúc thường
Vị-giác cũng kém nhiều Thử cho nếm hoàn-nần
hoặc kínish, đồagdử không nhấn mặt không biế
dâng hoặc có cũng rất ít thôi
ất thính Cho ngời mồi hôi như nước
ue), đồng-từ không lấy làm khó chịa-
hon cả
của người lâm bớt
Thác-loạn oề tâm-Lhần :
Người đồng-tử không còn ý-niệm rõrệt về cá-ính
của học Hạ quêa họ là ai, dang ở đầu Có aĩ
họ lúng-túng, rấng tìm nhớ; khi
cũng còn như nghì-nzờ Thừa lúc
tếu ta nối tổng họ tên Cổng - Quỳnh, Từ - Hi
ặc một lên nầo đó do tưởng-tượng bịa ra, ta tty
họ soy-nghĩ và lưỡng-lự ; nếu ta quả-quyết thì họ nhìn
naay Hơn nữa họ sống thật với cá-nhơn trởng-tượng họ
mang tên
Ta bio nọ đóng những vai tuồng cô bế, ông lão,
hay chú hề, họ thực hiện ngay tà đồi chơi cúp~
bé, khéc méu mio nhu trẻ nhỏ, hoặc đi lụm-cụm và chống
gây như cụ già, hoặc đạo mạo, bảnh bao như một cảnh-sất-
viên, hoặc giễu-cợt duyên-dáng như một thú hề
Nhà thôi-miên có thề bày ra nhiều trò vui ở trạng-thấi nầy Nhưng, tdi xin lap Iai, không nên vầy-vò đồng-tử,
Đồng-tử không phải một món đồ chơi Đồng-tử phải được
kính-nề hư bền thân mình
Nên nói thẳng ra đây : các trò dẫn-dụ có chỗ bồ-ích
về mặt khảo-cứu là ở trạng-thấi nầy nghĩa là trong lúc đồag-tử còn tỉnh, nói gì chờ đến những trang-thái sau này khi
đồng-tử ngủ mê, thì các trò dẫn-dụ tất nhiên sẽ được thực-
hiện dễ-dàng hơn bội phần
Ta có thề chỉ dùng lời nối, tạo ra nhiều trề äo-giác
thuộc năm giấc-quaa:
Anh đang nghe một bản đàn du- nhịp chơn lắc-đầu hòa nhịp và
tỏ ý thích-thú Chỉ một người nìo, ta gidi-thigu; «Day
là mệt vũ-aữ tên tuồi» Na đồng-tử biết khiêu-vũ, sẽ mời
Vẽ một đường phấn dưới dit, chỉ một đường xỉ-măng dưới gạch và nói đó là một sợi dây căng-thằng, đồn
bước lên đứng một chơa, xoè hai cánh tay ra như anh hát
xiệc đi dây
Nói với đồng-từ cả mình anh nhạy lắm, như người bị lật da, bị phỏng nước sôi Đố ai sờ vào mình anh ta được
Ngược lại nếu bảo : khẩp người anh tê cứng, không biết
đau và thử dùng kim dim vào mình, đồngtử không biết dau tý nào'cả
Trang 9
176 -THUẬT THÔI-MIỆN
'Về vị-giác, thí-nghiệm cho thấy kết-quä rõ rật hơn: chẳng
những nếm ký-ninh không biết đắng mà đồng-ử còn ăn
ký-niah ngon lành nếu ta bảo ấy là chất đường Dễ cười
boa ngon ngọt mà ta bảo là bàa-hòn
Cũng như về khứu-giếc, ta có thề làm tiêu mất hoặc
làm đão lận giếc-quan nầy, thành thử đồng-tử ngửi và
thơm ngọt ngào
Một diều nhận thấy : những hiện-tượng äo-giác ngũ
nói trên là những sự thật đối với đồng-tử, không phải là
những hành-động suôn theo lời mối của nhà din-dy Biog
chứng : ta đưa gói thuốc hút và nói đây trấi xoài tượng,
đồng-tử chảy nước miếng thậ-sự-
VI thế, nên nhớ :
Đừng bảo đồng-dừ diễn tò gì làm hạ phầm-cách con
người như làm chó, làm mèo, v.v Muốn thì được, nhưng
không nên Phải kính mề đồng-tử như thân mình
Ảnh hưởng bộ-phận bên trong không thề tránh khỏi Nhà
thôimiÊn tên tuồi H, Dumile, thuật chuyện bữa nọ
trong một cuộc thí-nghiệm, ông trao cho đồng-tử một ly
nước uống và nói đó là một thứ thuốc xồ công-hiệu
Kit quả đến liền theo tay, ông chưa kịp chỉ chỗ cho đồng
tử thì nó y lời ông xồ ngay trên ghế,
Trò sau chết, trước khi đếm, phải vai vẻ và bề ích
“Trạng-thái dễ nhận hơa hết là trạng bất-động Dấu hiệu đặc-biệt đề nhận-dịnh không trạng-thái aầy với ba trạng-thái khác là sự bất-dộng của cơ-thề,
Hai mất mở to, không nhấy ; rồng mất đứng yên không lige qua lại Có khi nước mất đượm tròng hoặc chấy đài xuống gò má Đồng-dử như đờ người, không nhúc nhích, không cựa quiy
Lúc đầu, nếu trạng-thái nầy chưa hiện rõ rệt, ta dùng
p mắt đồng-tử, từ đó cập mất tiếp~ được
Ta thử dở cánh tay đồng-dử lên và rút tay ta về, cánh tay của đồng-tử vẫn ở yên một chỗ, không hạ xuống, không xê qua xích lại và ta có thề xê-xích cánh tay ấy dễ đàng theo ý muốa Ta điều-kuiền cánh tay ấy tới dầu, nó
(tuy nhiên, tôi không nên lạm dụng)
Hơn nữa đồng-tử có thề giữ thật lầu nhữog điệu
bộ khó khăa và nhoc-nhẫn như bệ « Phụng-hoàng tranh trước vĩ»: CHÍ việc hai cảnh tay đồngtử xoè ra và kéo một chơn nhót lẻn, đồng-tử sế giữ nguyên bộ cả giờ: Tự-động (automatisme) :
Mật dấu hiệu thứ hai là tếnh-cách tự-động của co~ thề Cách thí-nghiệm : kéo hai bàn tay đồng-tử i với nhau (như tay nầy rượt bất tay ng) dopa bus
Trang 10178 THUẬT THOLMIEN
mình ra, tự nhiên hai tay đồng-tử vẫn tiếp-tục quây tròn;
không ngừng được
Cùag một thề ấy, ta gợi cho đồngtử một cử-chỉ
nào như quạt mất, dở nốn chào, đưa tay chào theo lối
nhà-binh, đồng-tử tiếa-tục quạt hay chào mãi, không ngừng
Có khi, cũng không cần điều-khiền hoặc đắc-dẫn tay
họ làm việc Bạn cứ làm một việc gì cho họ thấy họ sẽ
làm theo Chẳng hạa như khoanh tay, thọc tay vào túi, chống
nạnh, bạn sẽ thấy đồng-tử bất chước làm y theo (giống như
trường-hợp mấy người liệu) Một đồng-ử pháinữ trông
ban cho phụ-nữ
Những bệ-ịch của đồngừ đều có phẩn-ảnh trên
gương mặt, Thí-dụ: nấm tay đồngtử 'chía ra như gây-
gồ, tức thì gương mặt anh ta nồi cơa phẩn-nộ Chấp
hai tay lại như đọ: kinh, gương mặt đồng-tử biến ra
vẻ từ-bi và ngưỡag-mộ Võ tay hoan-nghinh, 'aết mặt đồng-
từ hóa ra vui tươi, hớn-hờ
Lãt chuuần gắn od gầng chuuần bắp thịt (contracture),
Bình thường tay chơn đồng-tử ở trạng-thái nầy, xô
đâu nằm yêa đó, nhưng không chuyền cứng Ta có thề
dé-dang +
Bắt buộc bấp thịt làm việc mạnh đạn tý dụ đưa
cánh tay đồng-tử thằng ra bàn tay ngửa và đề một trấi
cin 1 kilo tréa ban tay Cính tay ấy cổ-ức chuyền gân
đề chịu dựng, Lần hồi tăng thầm sức nặng trấi cân, cảnh
tay cầng chuyền gân mạnh thêm đề chịu đựng Đồng-tử nào chị nồi
Cách thứ hai: nhồi bóp thật mạnh các bắp thịt Với lối nầy có thề làm chuyền toàn thân đồng-tử Đề đồng-ử đứng, và khởi sự nhồi bóp thật mạnh hai chon, bai tay, các sở thịt sau lưng, hai bên x+ơng sống và sau cồ Ts thấy đồng-tử lần lần nầy lung cong ra sau và đầu cũng nầy ra sau, Cíc lấp thịt hóa ra cứng rấn lê thường Muốn làm trò dề thí-ngàiệm, nhờ người phụ khiêag đồng-tử đề nằm ngửa, đầu kẽ trên g ế và chon cing kê eda cho người ngồi lần bụng đồng-tử Nhưug ta nêa cần thận : th: không làm cho đồag-tử trở nên một lực-# đệ nhứt trong thiên-ha ; người đồng-tử làm được những chuyện ngạc-nhiêa thật nhưng 'chỉ tương-đối với sức của họ thôi
Trang 11180 THUẬT THÔI-MIÊN
gì, cầm trở qua trở lại đề sâm: lau vài phút tìm kiếm,
anh ta sực nhớ là cái nón và đội lên đầu Trao luôn cho
nh ta cũng làm như trước; lắm
đồng-tử một cái nón thứ
khi mất cả 5 phút mới nhớ lại
mới đội một cái trên đầu, anh ta ung-dung đội chồng
thêm một cái thứ nhì Trao cho anh ta 4, 5 cái, anh ta
cũng đội tất
hưng, chưa chỉ đã quên vừa
„ 5 cái chồng lên,
Đưa cho đồngdử một cái ly, Sau khỉ suy-tính một
chập, anh ta mới nhớ lại vật ấy là cái ly và bưng uống
Đừng đề anh ta uống nhiều lần, vì anh ta sẽ say rượu
với cái ly không, cũng gật-gù gật-gưỡng, cũng di hàng hai,
cũng gì mửa như bợm nhậu chánh hiệu
+ dùng lối vuốt theo chiều
Cách giải-l¿a trạng-d
ngang hoặc phép thồi hơi míc lên uán hoặc phếp âm-
dương, đưa tay trái (âm) lên trấn (dương) Đồng-từ
trở lại về trạng-thái din-dyy dogn thire diy-
Trái lại, muốn làm cho đồng-tử ngủ mê thêm thì
tiếp-tục truyền điện với lối vuốt chậm từ đầu tới chén-thiy
tring dương (đồng tin)
Mắt trông chừng đồng-tử, khi thấy anh ta thỷ một hơi
đài là đã bước sang qua giai-doạn thứ ba, gọi là trạng
Đầy là trạng-thái t hơa hết vì đồng-tử này sanh
ra một hiện-tượng lạ gọi là huệanhãa nghĩa là trông thấy
sự vật không cầa thi-giác; Sở-di khoa thôi-miên phẩt-miề mau lẹ và được các nhà khoa-học sưu-tầm chu-đáo cũng
vì 'lý-do nói trên,
Và mặt sưu-tầm, hầutước de Puysếgur, môn-đệ của Memmer, được ghỉ công là người đầu tiên đã tìm ra trạng-
đề chuyên-chú về môn trị bịnh bằng nhân-điện; ngày ấy, mắc bịnh phầ: đã bốa hôm Nuư thường lệ ông ding điện người bịnh nhấm mất và vẫn tả lời mỗi cầu hỏi Ong dịnh-aghfa trạng-tàếi ấy như thế nầy : người bịnh
có vẻ ngủ mê như giấc ngủ thường: nhưng trí óc vẫn sáng suốt, họ chỉ liên-lạc với nhà thôi-miên (không thông- cằm với người xuog quanh), họ trong thấy mọi vật xung- quanh mặc dầu mất vẫn nhấm kía, họ lại thấy rõ chứng bịnh và có thề chỉ thuốc hoặc cách chữa bình hay nhứt cho be
Trang 12
182 THUAT THOLMIEN
Đặc.diềm của trạng-thái mộng-dự :
Đồng-tử ngủ mê giống như giấc ngủ thường Hai
mắt nhằm kía Khử mờ hế mí mất ra, ta thấy trồng trắng
lộn thinh len trên Khác với trạng-thấi dãn-dụ mắt
như đang thức Khác với -thấi bất-động mắt mở
trao tráo, đứng tồng và có chảy nước mất sống:
“Thử nắm tay ding
tử dưa lên, và beông ra, cánh tay ấy tự-nhiên hạ xuối
Đồng-tử chỉ liêa-lạc với nhà thôi-miên hoặc với người
mào nhà thô-miên cho trực-tiếp liên-lạc bằng cách cho
Người xung quanh nó hay hồi, đồngtử không nghe, chỉ
nghe nhà tỉ \ên mà tuổi Người ngoại cuộc la lớn h‹
đốt mộ: tiếng pháo, đồng-từ cũng không ngh:
nào đá được nhà thôi-miêa cho liên-lạc với đồng:
với đồag-tử thật nhạy liên lạc nầy ba đễ-dàng hơa nữa ;
nhà thải - miéa chi sở dụag một người nào, đồng-
tử hên-lạc với người ấy hoặc sờ mó một cấi trống:
cái kèa, đồag-từ g trống hay tiếng kèn
ấy Đi kai — với đồag-từ thuần-thục — chỉ cần một cái
đưa mắt nhìa của nhà thdi-miga cúng đủ gây tạo sự
Các giác-quan đều bé-tac (d5i với những gì không
được liên-lạc với déng-ti) Néa nhà thải
củích đồng-tử, ash ta biết đau Trái
chưa bẩt liêa-lạc đảm hay chích đồng-tử, anh ta không
biết đau
Những hiệnlượng lạ:
1) Trang thay màư sắc những luồng từ-lực
Đ đồng.tử trong phòng tối và bảo anh ta mở mắt
ra (aếu thấy khó mở mất, thì ta dùng ngón cấi xoa nhẹ
đồng-tử sẽ mở mất ra) Trong tình-ttạng thấy rõ những luồng từlực do cơ-thề
nhức là bàa tay, cập mất và lỗ
tử còa thấy rỡ màu sắc của những
luồng tờ-lực ấy: phía bền mặt, màu xan+ dương; phía
bên trấi, mầu vàng, mầu cam hoặc mầu dé 2) Cảm-thông oới tánh-được của các oj thuốc
chai
Trang 13
Nền cần-thận khi thí
hiềm Chính bác-ĩ Bourru
nghiệm với chất mã-tiền nữa
3) Cảm.thông oới sự-oật (psuchométrte)
hiệm với những chất đậa nguy-
thề không khi nào đếm thí-
Trao cho đồng-tử một vật gì, một cát kÍ một chiếc
cà-rế sau khi bất liên-lạc và cảm-thông với vật ấy, đồng-
tử có thề mô-tỉ vật ấy gốc ích ở đầu,
Đặc-ính quí báu nầy đã đuợ: áp-dụng trong việc tri-
tầm chính-phạm Bác-sf Biaet-Saaglé thuật chuyện một quan
dùng giết người, đã đem giấu dưới một cái ao Đồng-từ
chỉ cầm tong tay cái « cà-vạt » của người ấy Sự khám-
nghiệm thi-thề kẻ bạc-mạog chứng tổ dấu thương-úch trên
đầu ấn khuôn với lưới cuốc do đồngdử đã tìm dược
phấp thừa nhận Cá chiều vị quan tòa cho rằng dùng lối
nầy không được chánh đáng vì bị.cáo không có đủ phương
tiện tương-đương đề tự bào chữa và giảithoất về mặt
phép-ly
Đồng cốt ở xứ ta, Ít người chịa tầm vật, vì cho là
sợ thà oán Cũng' có lý vì thực ra muốn tầm-vật cỗ
kế-quš phảt là người cốt có tài huệ-nhấn thật cao Tuỷ
nàiền khi đã gặp người người đồng thật có tài, nhà
lên kinh-nghiệm vẫa có cách đề phá tan trở:lực
tw-kÿ ámadhj của con đồng: lức dnh họ hay sợ ssgười
tà thà cán, líc lên đồng họ vấn giữ thái-độ và tậm-hồm
vì thực ra đồng-tử có th® cim-thdng và hiều biết đy vật
ở xa bằng những giá-quan khác như Oính-giác, khớu- -giác, v.v hoặc không cần ngú-quan, chỉ nhờ một sự cằm-thông riêng gọi là giác-quan thứ sấu (gi 5 Chữ rõ hơa hết là chữ €luciditế» dịch là « lịnh-tuệ » Người linh-tuệ là người hiều biết sự vật ở xa cách
“(không-gian) hoặc thuộc về quá khứ vị-lai (thời-gian) Linh-tuệ (hay huệ-nhãn) là một thiến-tư Người ta nhận thấy người linh-uệ thường ở trong một trạng-thấi của thôi-miền)
Trang 14Cách thí-nghiệm huệ-nhãn :
Khởi sợ cầm một vật có hình thề trơn-tu, dễ nhận
thấy như một cát ly, một cây chì, một hộp quẹt, một
viên đạn, v đưa ngang trấn hị u ót hoặc ở chớn~
thủy của đồngatừ (có đồng-từ: rõ với phía sau ót
hơn phía trước mặt ¡ người khác thấy rõ nếu ta đưa mật
vật ngang chớn-thảy hơn khí đưa trên đầu) Lúc bạn sơ
tả bằng một cách xa gần : « Cái gì vuông vuông » (là hộp
quet), « Dài dài như chiếc đủa » (là cây viết chì)
Tần, nhờ luyện-tập, họ +ẽ thấy rõ rầng như mở mất ¡
từ thấy rõ chứng bịnh troog mình và chỉ cách điều-ưị cho
bác-f ; người khác lỡ nuất nhầm cây kim, về sau khi huệ-
hin, chỉ võ cho bácaf cây kim đang nằm ở khoảng nào
trong guột, v.v +)
“Tiếp tục, ta thí-nghiệm với<những vật khó hơa như
trao cho đồng-từ mật cái thơ niềm kí-, họ sẽ đọc những
trong trí của ta, nền thí-nghiệm với một bức thơ mới nhận,
chưa khơi,
Khi đồng-từ 4á thuầnhục, ta thínghiệm với những
vật ở xa như bào đồng-từ diến-tả một vật đề ở phòng bên
cạnh Mật đồng-ử thật tài như Alexie Didier có thề
diến-tà bành.động của một người, sau khi šn cấp một số
cây số:
Nêa nhớ lúc mới tập, có khi đồng-tử thấy, nhưng nói không suôn Gập trường-hợp nầy, ta dùng tay xoa nhẹ như lúc bình-thườgg ®
s%
CÁCH XEM BỒNG.CỐT 'Tài không khuyên ai xem cốt Một là ít khi gập được cốt thật huệ-nhãn, phần đông, nếu không lên tì cũng chỉ ở trong trạng-thấi « mộng-du nửa mùa ® chỈ nói những chuyện làng-bông, nhưng câu bóng-bẩy, không trật bởi cũng không trúng vào đâu cả HỈ huệ-nhãa là một thiên-tư phit-triéa bất-thường, hôm qua coi hay, bữa nay khảng hay, giờ trước linh giờ sau không liah phải biết tày
có ứng biến Ba là muốn dùng cốt có hiệu-quả cần phải biết cách
Ba điều-kiện cốt-yếu đề xem đồng cốt: Người di xem cốt cia phải giữ tỉnh-thần trong-lập, ding suy-nghf, ditag chi-j đếavấa-đề mình muốn hỏi cốt
iều-khiềa và xử-dụng cốt
tưởng của mình đề thực-hiện diều nầy hơa Phần nhiều; đồng cốt chỉ de trong ý-tưởng của thân-chủ (lecture de dụ: lúc nọ Bác tôi ở Sác-Trăng mất trâu và nghỉ cho tên Chính H bất, Đi xem đồng, đồng cho biết « Bà cóc
bị mất con có sừng tên trộm mập, tôi hết còa nghỉ ngờ vì quả-quyết là đúng Chính H
Trang 15188 THUẬT THÔI-MIÊN
May phước, qua ngầy sau co người chỉ chỗ chuộc trầu và
«an để tầm ra manh mối thì tên trộm là một người Miễn cao;
trúng theo óc tưởng-tượng của Bic tôi
Néa khuyéa-khich va dia-dy khếo-lếo con đồng
Tránh những câu hồi đột-ngột làm phật lòng con đồng:
« Đố ông vật gì đây ? » « Ông giỏi coi trúng thì tôi phục >
Trớ câu hỏi lại theo chiều năy: « Hôm nay ông linh hơa
các bữa» ông thấy rõ lắm ».« Ông thấy rõ vật gì rồi, ông
nối trúng phóc » Những ai có thí-nghiệm về théi-mién du
cảm-xúc quá độ (super6motivitể); một lời nói hớ có thề làm
phật lòàg họ một cách không ngờ
Đừng quên rằng có khi con đồng thấy rõ nhưng diền
ra lời không được dễ dàng Không nêa vội phê-phán Mật
thí-dụ : Cách đây 3 năm tôi có xem cô cốt ở Cholon, cốt
cho biết tôi có mất một món đồ
— «Min đồ gì Cậu Năm cho biết luôn 2
— Năm nšy thấy, nhưng Năm không biết tên (Cậu
Năm nhập xát, là đứa nhỏ chết trôi lúc 5 tuồi),
— «Không sao, móa ấy lớn hay nhỗ 2
— KNhỏ tròa (ra dấu)
— «Cậu Năm cho biết món đồ thường đề ở dâu;
ở trong tủ; ở trên vách 2
— &À món đồ ở trong mình đề coi gi
Chính tối mất cá đồng-hồ đeo tay,
Thường khi thí-nghiệm về thôi-miên, ta nhận thấy đều nầy: đồng-tử đã ngủ mê, tỉnh-thần họ sáng suốt hưng cic bé-tich chậm-chạp, miệng nối 6-5 Gặập trường-hợp ấy nhà thôi-miền nên dùng tay xoa-xoất hai bền quai hầm và đồng-thời dẫn-dụ : « Anh nói chuyện đế-dàng như lúc thức »
Tóm lại: Huệ-nhảa của đồng-cốt là một thiên-tư, Không có thần-thánh nào nhập, chẳng qua là mật lối tía~ lầm Bằng cớ: đồng-dử thôi- miên lên theo
thản như đồng - cốt và
¡ có «(người khuất mặt độ mạng * Chính tôi đã từng thí-nghiệm như thế aầy : sai một con đồng lẻn nhập vào, hoặc cho ông Thôi-Miên hay một *ông chí-chỉ >
do tưởng-tượng bìa ra nhập vào hoặc sau rốt, không cần ông nào hết, họ cũng vẫn lên như thường Nên dùng đường lối thôi.miên đề luyện huệ-nhần kết- quả sẽ khả-quan hơn lối lên đồng lên cốt khong có người điềukhền (I) Nhà huệ-nhảa danh tiếng nhứt thế-g:
AI Didier, là một đồng-tử do nhà thỏi.miên ông Mar~ cillet, huấn-luyện theo pháp nhân-điện
Trạng-thái thir tw, Tramg-théi nầy tất đế nhận, vị soànhâa đồng-ử xuôi-xị như liệnhược Có hai trạng-
——— — (1) Và phương-pbáp luyện hoỳshia, cách nyền chọn đềagtừ thuệ-nhảa, đóa xem quyền « Thả miên thực-dụng? cùng mit the-gily
<ùng một sLà xuất bản
Trang 16thái dễ nhận, chỉ liếc qua hình-dắng bề ngoài đủ biết:
cứng đơ, và trạng-thấi mê-muội với, đặc-điền trấi ngược :
co-th® xuội-xj như liệt-nhược
Các ngũ-quan đều đết một tiếng pháo bên tai
đồngdờ không hay biết; kim đầm sâu không biết đau?
như nước đấiqui cũng không khó chịu
Tay chơa'xuôi-xi: dỡ một cánh tay của đồng-từ
lên và buông ra, cánh tay rớt xuống như một khúc gỗ-
Om déng-rir do lên và buông ra, anh ta rớt xuống nặng-nỀ
như một bao lúa Vì thế nên đề đồng-tử ngồi trên ghế
bành (fauteuil) bai bên có chỗ tựa phòng ngừa nga ngang
Sức mạnh taỷ chơn và các bấp thịt đều biến mất
Những, tà có thề màng lại sức-mạnh chó các bấp thịt
Nhềi bép mật bấp-thịu làm cho nó bị kích-thích dứ-đội
và trở nên cing rin, Lam khi không cần nhồi bóp mạnh,
còn điều nầy nữa: jkhi mot bắp-thịt ging cứng, ta cố
thề chuyền sang qua một bẩp-thịt khác Tỷ-dụ: bạn làm
cách dùng rgjo tay bóp mạnh bắp-thịt ấy ; đoạn bạn bép com
lên và làm tay trấi co lên thì con chuột bên mặt đồng-
thời trở nên mềm-mgi
“Theb lối ấy, ta có thề chuyền sang sự gồng cứng
băphịt tên cánh tay xuống bắpahịt ở chơn
di từ thức-tinh đến giấc-ngủ mê
Tiếp theo, ta thấy pháchiện nhiều hiện-tượng lạ
hư xuất vía (đédoublement)
Trang 17
Cứ động
như lúc
thức
Mediu
1 Kho, fred thườn,
Ta thôimiên hằng gid, ding-tir & trong trạng-thấi
lừng-chừng, khó hiều Không phải thức vì tại nghe văng
mí mất nặng chíu, lim-dim hoạc nhấm kía Nhưng
cũng không phải ngủ giấc thôi-miên vì nếu tá nói lớn tiếng thi ding-tir mir mat, tioh lại ; tuy hơi lờ-đờ, nhưng nhớ r6 nững gì đã xảy ra, những câu gì nhà thôi.miễn dã nói”
Trường hợp nầy xảy r:
mới tập thôi-miên dân ra
thiếu khả-năng.«
Trang 18B) Ngà nhưng
khi đồng-*ừ nhấm mắt ngủ, nhưng không ở vào
một trạng-thái nào nhí -Ổ Anh tạ ngủ mê tươngsợ
shư giấc ngủ thường agày Mỗi lăn sai khiến anh ta làm
thí-nghiệm một trò thôi-miền nào được
Người mới tập thôi-miêa sanh ra chấn vì lầm tưởng
đồng-tử ấy không thề đi sâu vào u thái thông-thường
của thôi-miên,
Chính tôi thường gặp trường-hợp nầy trong lúc thí
nhiệm Và xia thú-nhận ring thật rất khó xử
©) Hang hat
Mật trườag-hợp thứ ba : đồng-tử đang ở trạng-thấi
bất - động, ta tiếp-tục thôi - miền với ý định đưa
họ sang qua trạng-thấi mộng-du‹ Đồngtừ không bước
qua bẩn trạng-thíi mộng-du mà cũng không còn ở trị
thái bấtđộng Họ dang ở trong một trạag-thái lừag-chừng,
giớa hai trạng-thất nói trên Trạng-thái lừng-chừng niy
mộng-du (cataleptoide)
#-—- Sự can - bộ của trọng thái lưng-chứng,
Chính những thái lừng-chừng nầy rất can-hệ
đối với nhà thâi.miến trong lúc thực-hành Vì không nhận-
định rõ những trạngthấi khó hiều ấy, ta vừa hỏng
một buồi tập thôimiên vừa mất một đồng-tử có thề có
hiểu tương-lại
Các sích thôi-miên chỉ nói sơ qua về các ưrạng-thái lừng-chừng; vì thế người học không líah-hậi rõ-rật ảnh- hưởng của nó, đếa khi thựchành sẽ gặp nhiều nối thất-vọng
Chính trường-hợp của tôi lúc mới tập thôi Tài chỉ chứý đếa những đồng-từ bước hẩn vào một trong bốa trạng-thấi thông-thường Tức nhiền chỉ một-số ít- Ngoài ray đối với những đồngdử ở trong trạng-thải Weg chine, Gì hệ hy - vọng và cho là khêng đã -năng Vì thế, tòi đá hồng mất một số đồng-tử
thục, thì các trạng-thái théng-
Cũng có khi đồng-tử 'di ngay vào trạng-thấi mộng-
du, nhưng thường hơn lại lần-quần ở trạng-thấi thứ nhì
Ta cố gắng tiếp-tục thỏi lờ cũng chả dua đồng-tử sang gị mà có khi lại làm cho họ ngà
„ Nêa đời hôm sau‹ Thế nào cũng thành-công,
* Trang -théi lồng-chừng là một điềm đếng mừng, chirag-t3 ding-tir là một người nhẹ bóag-vía.
Trang 19Đã ngũ một đôi phần, thế nào cũng sẽ ngủ mê
ủ hay chậm ngủ không phải là vấn-đề đối với
cứu,
Cá nhiều đồngtử chúag-chứag lúc đầu, nhưng về
sau trở thành đồng-tử có tài Bác-sf Charpigaon thuật
thấy trạng-thấi mộng-du xuấthiện Về sau anh tạ
trở nêa một người huệ-nhấn sắng-suốt
PHẦN NĂM Những lỗi diễn trò théi-mién
Trang 20CHƯƠNG 1
Trong lúc đồng-tử đang thức
những rất bồích về mặt huấn-luyện nhà théi-miéa
ding nhữag người ấy)- Ngoài ra những người ghiền rượu, ghiền á-phiện những kẻ bi-quan, chấn đời, và những người yếu thần-kinh hay sợ, hay giận là những đồng-tử rất tốt
fToy-nhjên, cũng phải tập nhiều lần trước; mới mong đoạt
được kết-quả theo ý muốn
P-C Jagot
4.— Trò làm cánh tay cứng như khúc gỗ
“Trò nầy căn-cứ trên đặc-tnh hay gồng-chuyều của cấc
bap-thje
Trang 21Đồng-tử đứng hay ngồi, Bìo họ dưa thẳng cánh tay
ra và ẩm chic bin tay lại (thật chặt)»
Ta đứng phía bên hửu đồng-dử Tay mặt nấm tay
hơi về phía bên trái đồag-tử anh ta
cố-sức ngó vào mất ta Làm như thế, dầu đồng-tử hơi
thiêng về phía ta, mắt hơi lế, và không còn chú-ý đến
mọi biến-chuyền ở cánh tay Đồag-thời dùng toăn-lực cập
shin ngó ngay đồng-tẺ như thu hồn anh ta
Khởi sự dùng bàn tay nhồi bóp thật mạnh các bắp
thịt ở cánh tay đồngatử T.ếp (heo, dùng phếp vuốt
truyền điện vào cánh tay Trong lúc vuốt dùng thuật daa-dy
cưỡng-bách không cho đồng-tử đủ thì-giờ suy nghĩ : € Tay
anh cứng đơ Cứng hết sức Thật cứ›g Cứng như
cứng như khúc gỗ 2 anh co tay hết được rồi 3
(nói lớn) không thế nào nồi rấng vô ích Thấy chưa
ø vô Ích),
Trong khi đếm 2 tiếng, dùng ngón tay trỏ điềm vào
trấn đồng-tử, cốt-ý không cho anh ta ngó xuống cánh tay
Đồng-thời, dùng toànlực cập nhấn ngó ngay vào
mất đồng.tử và từ-từ kề mắt ta tiến gần sắt cặp mắt đồng
tử khêng cho anh ta suy-nghi hoặc ngó xuống cánh tay:
Khi nhậa thấy đồng-tử nỗ-lực nhưng không thành;
ta chấm dứt cuộc thí.nghiệm và sang qua trò làm bại-xuội
các bắp-thịt,
9 2.— Trò làm đồng-tử đứng lên không được: Trò nầy căa-cứ trên đặc-ứnh hay bại-xụi của các bẩp- thịt ở chon
Kích-thích một báp-thịt gồng-cứng lên dễ hơn làm cho bắp-thịt ấy mất lực (¡nhi
Đề đồng tử ngồi trên ghế oe Sửa thế nào cho anh
ta ngồi chấm-chệ, ngồi thục ra phía dựa (khó đứng dy) Khởi sự dùng phếp vuốt mau từ đầu tới chơn như rút từ-lực ra khỏi mình đồng-tử-
Đồng-dhời, dòng phếp dễn-dụ cưỡng-bách quyến «Hai chơn anh yếu lắm Chơa Anh bị Chon anh liệt gân Anh, đứng lên không thế nào ni
Trong lúc ấy dùng toần lực cập nhãn ngó châm-bầm đồng-tử (theo lối Donato)
Tiến to ta dấn-dụ cương-quyế: €Tôi đếm đủ bạ
» Ging thật mạnh mấy tiếng Nếu thấy đồng-tử cố ging muốn đứng dậy, ta kề cặp mắt thật sất mất đồng-từ Đồng-thời dùng ngón tay trỏ diềm lên win và xô nhẹ dầu đồng-tử ngường ra sau cố không cho anh ta chúốý đến hai chơa) Tay trấn cánh chế đồng-từ (không cho anh ta chồm tới) Hiên-tiếp dẫn-dụ: « Ngớ ngay tôi Ảnh đứng dây khôag sồi Đừng rắng võ ích Không thế nào được”