Thuật thôi miên
Trang 1N Bong in
Trang 2
PAM EEE TAR —_—_—"
—————
THUẬT THÔI - MIỄN
PHUONG-PHAP THUC-HANH 100°/o
Học théi-mitn mà không làm cho đồng-tử ngủ đặng thì cũng bằng không
Trang 3PHẠM-HỌC-TÂN + XEM MẶT, BIẾT NGƯỜI
một phương-pháp xem từớng-điện
cẩn cÈ trên nền lảng khoa-học
NGUYEN-KHOA-HUAN: NHỮNG HIỆN -TƯỢNG
SIÊU-HÌNH
giải-Lhích những hiện-tượng ma,
nhà ma, hồn ma, mộng báo tin
ĐẠI-LƯỢC
THAY LỜI- TỰA
PHAN NHOT NHỮNG BIỀU CỐT-YẾU NGƯỜI HỌC
THÓI-MIÊN CẦN BIẾT Chươớg l— Thôi.miên.R gì?
Chương lĨ— Nhà thôimiền
Chương HIÍ.— Đồngaử
Chương {V.— Giấcingủ thôi-miên Chương V.— Cách đánh thức đồng-tử
Chương VI — Những hiềm-nguy cña thôi miên PHẦN NHÌ BON NGUYEN-BONG-LUC BE LAM NGU
Chương l.— Mỗi môa phái chủ-trương dùng một
nguyên-động-lực khác nhau Chương II.— Nhân-diện
Chương IỊI.— Kíchahich giếc-quae
Chuong 1V.— Am-thi
Chương V.— Thio-giao céch-cim
Trang 4PHUONG-PHAP LAM NGU
Chương 1.— Phwong-phap « ahan-dién *
Chương lI.— Phương-pháp «kích-thích giác-qu
Chương lI,— Phương-phấp công-hiệu đề làm ngủ
Chương l.— Bến trạng-thái thông-thường
Chương IÌ.— Trạng-thái + lừng-chừng»
PHẦN NĂM
NHO-NG LOI DIEN TRO THOI-MLEN
Chương l.— Trong lúc đồng-tử thức-nh,
Chương II
Chương IÌI.— Sau khí đồng-vừ thức dậy,
Chương IV.— Những tr lạ đời
PHAN SÁU
CAM.TUGNG VA QUAN-NIEM CUA
MOT NGUOI HOC THOI-MIEN
Chương I.— Những trở-lực thường gặp lúc
thỏi-miên«
Chương THỊ, — Boi lai nhấn bọn học thôi-miền
LỜI HẸN
Thay lời tựa
Đề mở đầu loại sách « Khoa-học huyền-bí ® ching
đôi đưa ra quuền « Thuật thôi-miên » Vì Ì£ trong các
b6-mén cia khoa-hoc huyén-bi, khoa thôi-miên là môn
đặng số đông dân.chúng thường nhắc nhở đến, mặc dà
dhực ra không bao nhiêu người hiều rõ thôi-miên là gì 2
những phương- pháp của thuật thôi- miền ra sao >
có thề áp-dụng thuật thôi-miện trong những địa-hạt nào 3 Lê dí-nhiên số người biết thực-hành thuật thôi - đáng lại càng hiếm
Bởi không rõ những nguụên-tắc căn-bản của khoa
đọc (hôi-miên, nên nhiều người lầm lẫn nó dới những trò tằng đá là những trò € thôi-miên »
Nhiều người lại gán cho thôi-miêa những phép mầu kù-điệu (lin theo lời quảng-cáo của mật oài lay
tầng khi đá biết đặng « phép » thél-mién, người ta có
thề chữa tất cả bệnh tật, đoạt tài, chiếm tình yêu! Lễ dĩ~
Trang 5vur
nhiên khít chạm 061 thyc-té, nhing d3-d? gud simg-tin
nay sé oỡ mộng ồ trở lạt cổ thành-kiến khơng hau đết
gới khoa-học thơt-miên
Mặt số người khác nhiều lương-trí hơn biết nhậm
chin khoa-hoc thé!-mian đúng uới oJ-trí của nĩ nghĩa lè
khơng cho nĩ là một trị chơi, cũng khơng xem là một
« phép mầu * chỉ cho rằng đĩ là một khoa-hoc (tay rang
chưa được khoa-hoc chínhthức nhìn nhận) đã đặng
nhiều nhà khoa-hạc chẩn-chính nghiên-cứu, thinghiệm
0à áp-dụng nĩ trong nilšu ngịnh sinh-heạt một cách cổ
tch-lgt
Họ bắt đầu quandâm đến khoa-hoc rất « cồ * mà
cũng rãi & mới * ấu Hạ chịu khĩ mua nhiều sách báo
ngoại-qwốc bàn oš thơi-miên đề nghiên-cứa tà tập thực-
thực-tiễn, một cách oơ-tư (bên Âu-tâu, khoa thơi-miên cổ
nhiều mĩn phái cũng như nghề õ bên xứ ta, phái nào
cũng cĩ phương-pháp riêng ồ cũng tự cho rằng phương-
pháp mình hau hơn cả), đứng trước nhiều mơn phái,
nhiều phương-pháp khác nhau, họ đấm ra tối mắt ồ
phải di cái oịng lần-quầm, hết tập theo phương-pháp
rồi khơng đi đến kết quả mong mỗi (cổ người layện-
lập cả *nấm trời mà khơng làm ngủ nồi một đồng-tử)
nên chán nản bỏ: để
Đề giéi-thigu khoa-hoc thél-mién vét bạn đạc, chúng
tơi nhờ ơng Phém-hoc-Tény mét nha thơi-miên cổ thực
hoe vd dé thecehanh trén 25 năm naụ Tác-giả đã đồng-
6 061 ching tơi là soạn ra một quuần sách hết sức dhựcliền cốt sao người mới nhập mơn cĩ thỲ sừa tha» lượm những nguuên-tắc cốt-uếu của khea-hạc thêi-miên
mà lácgiả đã nêu ra ở trang đầu sách cáu: « Học thơi miên mà khơng làm cho đồng.tử ngủ đặng thì cũng bằng khơng» lì thế trong sách nầu tác-gtả cố tình gại bư bớt nhúng phần lú-thuyết, chỉ nhấn mọnh uề
«những gì minh dé cé mé lay 040», uề * những trờ-ngọi, những khĩ khăn mình đá gĩp » trong khi thực-hành Những kinh.nghiệm « sống X nầu sẽ giúp ích rất nhiều che
thời-giờ vd đem lại cho họ sự tin-tưởng rất căn-thiết dề dhành-cơng trong oiệc học thơi-miên
Va day, tau là một quuền sách thực-tiễn, nhưng một
RA đọc suốt quyền sách: quý bạn cũng đã thu-thập một
ê-đặc lại những nguyên-tắc căn-bản của khoa-học thơi~ miên ồ hơn nữa lác-giả cũng đã khéo trình-bàu một cách đồng-hợp vd đầu đủ những phương-pháp thơi-miên khá, nhau đá cĩ từ xưa đến giờ Do đĩ cĩ th? tránh cho người mới học khỏi lúng túng va that cơng tìm tịi khảo~ cứu nhiều sách ngoạl-quốc mà thường khi trong đĩ tác- giả chỉ bàn riêng oề phương-pháp của mình
Đã xem ký nĩi-dụng sách « Thuật thơi-miên », chúng tơt rất láu làm hãnh-diện giới-thiệu nĩ dới quú
Trang 6sẽ nhận thấy đó là một người dẫn đường sáng suối, cổ
nhiều kinh-nghiệm, oà quú bạn có thề tín-nhiệm đề nhờ
bt khác mà lần lượt chúng tôi sẽ có dịp cho ra mắt
Trang 7Thôi-miên là gi?
1.— Định - nghĩa
Nói cho gọa: Thôi-miên là làm ngủ (theo tự-điền), Muốn giải-thích rõ hơn, phải dài-dòng hơn: Thii- miền một người nào là áp-dụng những biện-pháp thích-ứng như øuố: (nhân-diện), nóí (dẫn-dụ), ngỏ (kich-thich giác- quan), đề đưa người ấy (gọi là đồng-tử) vào giấc ngủ thôi- miễn, không khác mấy giấc ngủ thường, nhưng có hiện ra nhiều trạng-thái đặc-biệt; mới trạng-thái lại nay sanh
rá phững hiện-tượng lạ như: đâm không biết đau, nhầm mắt vẫn trông thấy sự-vật chung duanh g v -
Người điều-khiền, ta gọi là nhà théi-miéa
Người chịu ảnh-hưởng là : đồng-tử
Nhà thôi.m ên giữ vai chủ-động Người đồng-tử lãnh vai thụ-động:
Cũng có khi người đồng-tử tự mình bước vào giấc ngủ thôi-miên không cần người điều-kh.ềa, chỉ nhờ tự-kỷ
Trang 8ten) Ấy là phép thôi-miên tự-đông
«Xác đồng * nhờ thầy pháp dùng bí-thuật làm mê đó
là trườag-hợp thôi-miên có người điều-khiền
«Cả trạng >, €cô sốt ngồi xem bói, miệng lâm-dâm
siệm phếp, óc chăm-chú vào việc lên đồng và tự mình làm
che mìah agủ mê đó là trườag-hợp thôi-m.êa tự-dộng
Cũng nên nhắc qua: Việt ngữ dùng chứ « thải
cá phần rõ ràng hơa chữ Pháp Khoa thôi-miên tồng-quất
tiếng Pháp gọi là Hypnotsme và đồng-thời phái « kích-
thích giác-quaa* của Bác-í Beaid (mặt trong ba phái ngánh)
tiếng Pháp cũng gọi là Hypaotisme Như thế người mới
họ: théi-miga dễ bị lầm lẫn
-Nếu dùng chữ braidsme thay thế chữ hypnotieme đề
hi về môa thôi-miên kích-thích giác-quaa thì được minh
một cách là đặt ra một danh-từ mới đề phiêa-dịch chữ thôi-
mỉc của ts
2.— Th lên trải qua cức thời-đại
Dưới thời văa-minh cồ, khoa thôi-miêa đã được phát~
tền đến mực rất cao Phải chăng như người ta nói:
van-miah high-tgi là cuộc tìm gặp lại nền văn-minh xưa
Kim-Ty-Thép ờ xứ Ai-cập (một trong bay kỳ-quan
wgười đưa tay truyền điện
Ấy, người xưa đã biết xử-dụng phép vuốt theo
nhà thôi.miên nhân-điện đời nay thường dùng Hơn nữa,
kế bên người đồng-tử ta thấy có về một người cỡ nhỏ
ồng-ử ; đó là bằng chứng cụ-thề người Ai-ập xưa kia đã biết luyện thỏi-miên đến bực cao-dễng (ưạng-thát xuất hồ
Ở xứ Hy-lạp thuỷ xưa có đền thờ Delphes sức tiếng
của mấy cô cốt (pythies) do các nhà sư -luyện và điều khiềa theo nguyên-dắc thôi miên Các cô ấy là những cô gái đồng-tinh được các nhà sư tuyền chon trong dim dia qué mia chit-phic
Theo Plutarque, trong chùa luôn luôa có hai cô thười
trực và một cô thứ ba đóng vai dự-bị Điều đáng chú-ÿ là: các cô cốt ấy tiền-tri trong lúc ở vào trạng-thái khác
hin lúc bình-thường, tương-tợ như tr mộng-du Ð
của khoa thô Lời tiến-ui của các ed dy
ất có điều phithường, bởi chẳng những chúng tôn,
sùng như lời của thăn-thánh mà cho đến các bậc vua chúa
cũng đến cầu-khần khi hữu-sự Hoàag-để Néron (vị bạo chúa đã đốt thành Roma đề xem cho vui mắt) muốn biết
số mạng làm vua được bao lầu, cốt trả lời: «Nèn đề-phòng
62 tuồi»¿ Nghĩ mình chưa già, Néron mừng thầm và không ngờ kè dó bị lão Galbs 63 tuồi soán ngồi Hoàng
để Traịan, đề thử tài tiên-trì của đền thờ Delphes, dạy đem đến che cốt một bức thơ niêm Vừa trông thấy
thơ ấy, cốt dạy gởi cho nhà vua một miếng giấy trắng đấp bức thơ của triềo-dịnh, Nhưng khi sứ-giả hồi trào và
Trang 9
Bêa Tàu, Khồng-Miah là một nhà thuật-pháp-sz thần
u déng-phong » ông đã ấp-dụng
Thực ra dù i gidir
© ra gió trấi mùa được vì như
nhiên, Không làm ca gió được, nhưng
„ Khồng-Miah biết trước ngày ấy có ngọn
đông nghịch mùa Dùng cái biết ấy đề ces
vào chiếa-tranh là một việc di-ahiéa của một vị quải
Khồng-Minh có tài đoán việc qua rồi và sẽ tời (100 nị
trước |ÚÔ nấm sau) chẳng qua là nhờ huệ-nhân (clairvo-
yance) Những quẻ rắc-rối của Khồng-Minh truyền lại chỉ
là một plương-tiện giúp cho ông định-thần đề bước vào
trạng-thái hoệanhãn Khồng-Miah đoán bay nhờ tài huệ-nhãn
hơn là nhờ khoa quề cao siêu Bởi vậy những ai lầm
a như ôếg
như ông
chốn, sẽ được tài tiên-trì như ông — hay
— là lầm lạc, nếu không có thiên-bầm huệ
°
Ở Việt-Nam từ thuở xưa, tr em đã biết những trò
Ấy là những trò thôi-miÊn theo
h‹thích giác-quan : lối đi xoay tròa kích-thích thị-
giác, câu hát nhịp nhàng kích-thích thính-giác của đứa nhỏ
ngồi làm « khỉ 2
xây khi, xây quạu v v‹
Xứ ta, ai còa lạ gì hành-động của
«daa nam chữa bắc mà thuyên mới tài"
oud thương Vâo-Tiêa và qué tin thiy pháp cho nên "tiều‹
vơ đế: khích tran van thể nầy » Giá-ti của thầy pháp,là de
aơi tài huệ-phấn của «con đồng » Nhờ coa đồng thầy bịnh bị trúng mưa họ nối bị Bà Thủy qu’, cần phải
i Nhờ ding cho biết bịnh-nhơn bị trúng thực,
TH Tố thu dịp shog Xn chỉ
m món đồ của thần tránh bị
quở: phải cúng heo (nếu liếc thấy chủ gia có bề lúa)
Vào thời xưa các phương-thoật được ấp-dụng
đề thôi-miên không khác mấy những phương-phấp dược
mầu-nhiệm chỉ những người phi-thường mới xử-dụng được
Ốc mê-ứn, óc thủ lợi, óc củng-cố địa-vị làm chậm
tiến khoa thôi-miên
Lần lần nhờ sự nghiền-cứu của các nhà khoa-học bấtvụ-lợi, khoa thôi.miên tiến đến chốn khoa-học hợp-
Ngay ở Việ-Nam làng nào, xém nào cũng có một
vài xéc-đồng: cô Năm, Cậu Hai Đầu Đỏ, Ông Trạng
Và Danh, v.v -
Trang 10
Thiên về huyền-bí, giàu về đồng-tử nhưng người Á-
đông không góp phia đáng kề vào công cuộc pghién-
và xây-dựng khỏa thôimiến như người Tây-phương
nhiều các ngành khác, người Á
Căng như pÌ
đồng chỉ tiến rất tỉnh-xão trong vòng lần-quần (tiến theo
kuông tiên bước sang giai-doạn (theo chiều
mũi tên) như người phương Tây Tai hại là ở đấy
Lich-sir của khoa thổ-miên là lịchsử của che
nhà :nghiên-cứu Tây-phương
Từ thế kỷ XV, các nhà tiền-bối như Roger Bacon,
(tu-sĩ người Anh), Pomponace, (ritgia Ý) đã có một
quan-niệm khá rõ về « sức mạnh của ý chí », « sức mạnh
động-lực cốt yếu trong phép thôi-miẻn,
Agrippa (1486-1535) va Paracelse (1493-1541) khém
phá nhiều định-luật ngày nay còn được xem như cắn-
bản của khoa thôi-miễn
Nhưng phải đợi khi Mesmer ra đời
mới được phồ-thông sâu rộng Gốc người Áo, sang định-
cư ở Paris năm 1776, Mesmer chi-trvong dùng nhản-
khoa thôi-miên
hoan-nghinh
Năm 1784 hšu-tước De Puysếsur, một nhà nghiên
cứu về thôi-miên, tìm ra trạng-thấi € mộng-du * (somnarm-
bulisme) Chíah De Puys ai:
trọng : từ đấy khoa thỏimiên nhân-điện kề như được
trường-thành Những phươag-pháp taôi-miên đời nay
tương-tợ như dưới thời De Puyseguc,
qua một thời bồng-|
di hiền-nhiên ưở thành một khoa-học
(lle, khoa thôi-mie^ 3.— Thôi-miền là một khoa-học
Là coa để của khoa huyềa-bí, khoa thôi - miên hiện
say là một khoa-học hợp-lý nhờ sự di gọt đếo công phụ của bao nhiêu nhà khảo-cứu, nhờ sự quan-sát ti-mi cia bao nhiêu bác và nhà khoa-hạc
Trong bao nhiêu cách thức làm ngủ, người ta đã phân-
tách ra bốa nguyên-động-lực chủ-yếu Trong bao nhiều
hình-trạng lù-mờ và hỗn-độn, ngư lá vạch ca bốn trạog-thái rõ-rệt
Đối với thuyết nhân-điện có về vu-vơ, thực-nghiệm
đã đem lại nhiều bằng-chứng cy-th? ; Hector Durville di
do các đầu ngóa tay phóng ra, đúng theo nguyen - tắc:
Trang 11
lồng giấy ấy quay wos
thề cho là do nhiệcđộ của bàa tay, vì thử: thí:
1 bao tay cao -su có bơm nước ấm-ấm thì
không cir-déng- Hector Durville lại chụp được ảnh của cái
ville ding cái lực-kế (đyoamomvtre) đề chứng-minh
hưởng của phếp dia-dụ đối với các biến-chuyền bắp thịt
trong cơ-thề
Nói về mấy móc, các nhà khảo.cứu dã chế ra rất nhiều ảnh-hưởng của từ-lực Xin k3 ra đậy
Le Pendule cia J de Briche
Le Magnétcscope cia Rutter
Lê Biomètre của L Lucas
Le Galvanométre của bá-tước De Puyfontaine
Le Magnétomitre của cố-đạo Fortin
Le Sthétométre cia Béc-sf Joire
Quyền sách này ché-trong vé thye-hach hơn lý-
thuyết Một uyết không bằng một cân thực-hành
‘Ve Ij-thuyét chi cho doc qua mấy pho sách là đã có một
4.— Và là một nghệ-thuật huật nghệ-thuật vuốt, nghệnthuật truy-
„ nghệ-thuật xử-tí với những đểngatừ khá
có người nghịch-ngợm thách đố, tâm-lý làm cho anh ta mất thần, có người khiếp sợ phii khôn khếo làm cho họ ta cậy, đối với người hay cười ta lợidụng cái cười đề làm họ kiệt-quệ, v- v
ng lầm-lạc khi nghiên-cứu sẽ được ghi-chú kỹ-càng
và là đề-mục chánh của quyền sách này Chúng tôi quả-quyết nếu bạn thực-hành đúng theo sách này chac-chan bạa sẽ thành.công nghĩa là làm được
Ô Mục-tiêu chính của nhà ' thôi-miên là làm khi đã làm ngũ một người nào một lầm b, bụng và tia nơi mình Thôi.miẻn sẽ đành cho kiên-chí nhiều hứng thú của nhà sưu-dằm
Trang 12Nhà thôi-miên 1.— Bất cứ ai cũng có thé théi-mién được
Thôi-miên không bạc-đãi một ai Bất cứ người nào cũng có thề thôi-miên được Trừ hạng người bệnh hoạn, suy-nhược (kếm từ-lực), hoặc những người đoản-trí, ngu xuần (không biết điều khiền hành-động của mình)
Ngày xưa thôi miên là một bí-thuật dành riêng cho hạng người có địa-vị ưu-thể Vì quyền lợi giai-cap, họ khư khư giữ kín bí-quyết của họ
Ngày nay với sự phồ-thông văn-hóa: thôi-miên là một khoa đã được phồ-biến sâu rộng
Nếu cần phân-tách, có thề sắp nhà thôi-miên theo
ba hạng :
1) Những nhà thôi-miễn thực-nghiệm (như bận và tôi) 2) Những nhà thôi-miên _ chuyên-nghiệp, có công nghiên-cứu `-mÌ đề truyền dạy, viết sách (như cha con ông
“Durville), hoặc các vị bác-sĩ,eo-dđuồi mục-tiêu áp-dụng
Trang 13thơi-miên vào việc trị bịnh: hoặc các nhà khoa-học tỉa-tưởng
& kha-ning va wong-lai của thỏi-miên trẻa phương-diện
giúp ích nhân-loại
3) Thứ nữa là những nhà thơi.miên ngoại-hạnị
Những bực thuậpháp-sơ thần-thơng (thaumaturges) hấp
thụ một thiên-bầm trội hơn người : một Cagliosro được
người đương thời sùng-bái, một Raspoutine cĩ tài cảm-hĩa
phục cả triều đình của Nza hồng
Bêa xứ ta, ơng Huỳnh.phú-Sồ cũng là một nhân
dạ-lùng Gác qua một bên tơn-giáo (cái làm cho ơng a
tiếng) và chính-tị (cái làm cho ơng chết oan), ơng là một
người biết xử dụng thơi-miền một cách đắc-lực-
Một diều chắc-chấa cần phải cĩ là sức.khảe Thâi-
miền là người ảnh-hưởng người ; bên mạnh bao giờ cũng
hơa bên yếu Giáo-sư H Dueille so sánh co-th® con
người như một bình phất điện : bình điện mạnh chỉ-phối
bình điện yếu
Nên nĩi thẳng sức khỏe khơng nhờ ở thuốc bồ
Những lối ghép hạch khi của Bác Voroaoff, những lối
cấy nhau theo Nga hoặc chế siơ nhau (theo lối làm tiền)
Z, chỉ là những « mốt » thịnh-hành trong một thời mĩn
nọ nhường ngơi bá-chủ cho mĩn kia.“ Đã là một « mốt ®
theo Về thựcdế, bácaf nầy ca-tụng, bác-ạ nọ chỉ-ích
Ít khi thấy bác-af chuyên-mơn cấy nhau bằng làng cấy nhau
cho mình hay cho người nhà, khỉ c
Cịn nĩi gì thuốc bồ của Tàu hcặc những thuốc tề gia-
truyền của ta « chuyên-mơn ® bồ tim, thận, bao tử, bề
luơn khí-huyết đề chạy cho đủ chàu-thâa Khơng mấy khác tấm bằng hiệu của ơng thầy thuốc ở Chợ-cũ « Thầy chuyên mơn trị bịnh người lớn, con nit, din ba, nội khoa và
‹Ị Ð Nĩi động tới thưốc Á-đơng sẽ cĩ người Nhưng, lã đề bình vực chuyện mình
âu cả Chỉ nên suy-nghiệm mấy Tàu họ bán thuốc Tàu khắp ving A- Cao-Miéa, Vigt-nam) nhưng ở nước Tiu tần-tiến, các Y-khoa Đại-học-đường chỉ theo một đường; lập quân-đội hùng mạnh, ban y-tế quảo-đội của họ chắc tụng ở xứ ta ; 3) Gia-dình các thầy thuốc Tàu triệu-phú kia (Nhị thiên Đường, cù là con Cop ) mỗi khi đau ốm
sĩ lẽ khơng ngần-ngại phải dàng thuấc Tây hay" thuốc
Tàu Bácsf Trần-hữu-Nghiệp trong tạp-chí « Văn-Lang ®,
đề kết thúc vấn-đề, đá sánh khoa y-học Âu-Mỹ với mật
tịa kiến-trúc đồ-»ộ và y - học A-déng với một chịi lá
Mặc dù vậy số người tỉn thuốc ta, thuốc Tàu vẫn tồn-tại
Trang 14
26 THUAT THOI-MIEN
Mật
bề theo quan-niệm ogưởi Á-đông : lặn xuống biềm tìm vị cá, u cần nói nữa : sức khỏe không nhờ šn tầm-
leo lên núi gỡ ồ yến Yến, vi cấy quí vì đất tềa, vì khó
kiếm (cũng như hột xoàn) Còn nói yến và vi cá ngon là
tùy theo quan-niệm của mỗi người Hai món ấy kếm
hân về cả ba phươag-diện chánh-yếu của một món ấn ngòn:
màu sắc, hương-vị, dẻo-dòn Mật tô vi cá ở Ð/ hiện
ngon là nhờ nước dùng ngon ; nhớ quên bỏ vi cá, Sa cing
vẫn ngon Nhà ăn uống sành diệu, Curnonsky, đã chẳng nói :
& Thuật nấu ăa là khi nào mỗi thức ăn giữ nguyên hương-vị của
nó (», muốn giữ nguyên hương-
hương-vị- Tôi quen một xì-thầu ở Sì
chến yến Mỗi tháng tốn bao nhiêu tiền Khó mua, đất tiền,
Ít ra món ăn phải có tòn, mỗi ngày ăn một
lại mất thì giờ nhồ lông con, nhưng y vẫn ăn mỗi tối vì y tỉn
ăn yến bồ Y là người Tàu Lâm-ngữ.-Đường tá quyền
« L'Importance de vivre > di ching néi, ddi với người
Trung-Hoa món šn và thuốc bồ đồng nghĩa và di đổi vị
nhau Ông hại-đồng Ð ở Bạc-liêu tin šn duôn cỉ
mỗi năm ông mua và dự-trữ nguyên một căn nhà
đuôn chà-là Với ét tia-tưởng như vậy ta không ngạc-ni
nghe kề tích ăn óc khỉ kỳ lạ của bà Tà Hậu Khách ăn
là thượng khách (l£ tất-nhiên) Khi là giống khi lông trắng
ở một miền núi, lẽ tất-nhiền có tiếng bẻn Tàu Khách ngồi
bàn Khi ngồi trong một cái cũi lú đầu ra Người dọn ăn
(chuyén-mén, ở một vùng đặc:biệt bên Tàu) dùng dao bến
chặt sọ khi như chặt dừa Khách dùng muống mức óc khi
vì tín šn đồ bồ sẽ bà-khoẻ
Vậy sức-khoẻ tá tìm ở đâu 3 Ở Thiên-Nhiên (Natore)
Thign-Nhién là nguồn sự sống Taiến-Naiên là mẹ dưỡng
sinh-vật Con người khoẻ mạnh nhờ ?
khách ung-dung thưởng-
+ Bạn đọc muốn hiều thế nào là hiều Bêa trong chÏỉ
1) Biết ăn (ấn rau, trấi cây, cứ-thịt), 2) Biết vận-động (chậy, nhảy, trào, leo, nếm, lội, v.v
một bên thuyết « cứ 'sát sanh » của kẻ mê-tín, mẫu-thuằn ở
rau, trấi cây, cữ thịc Gạt qua
chỗ người ta cất cồ gà mình ăn vỏ tôi, mì-muộ ở chỗ
cử sất sanh thú vật nhưng quên rẵng thảo-mộc cũng có
sự sống, và vi-tùng cũng là một sinh-vật, mỗi ngày bị người ăn chay giết hại Vô số
Căn-cứ trên khoa sinh-ly-hoc, ta có nhiều bằng chứng đề tuyên-bố rằng loài người có mật cơ-hề đề phẩng, (răng cầm) đề nhai, đồ nghiền như trâu bò nhai
cổ, như khi nhai trái Không như cọp, beo, mèo có
nhiều răng nhọn đề xế thịt và nuốt trộng 2') Bàn tay
của ta đề hếi rau, bể trái như loài khỉ; không móng bến nhọn như cọp mèo đề bất mồi 3°) Khúc ruật
của loài ăn thịt rất ngắn vì thịt mau hư ở lâu trong
Trang 152 THUẬT THÔI-MIÊN
ruột bất cện; ti lại ruột của loài šm cố dài how
nhiều Ruột của 'loài người về tương-đối đài chớ
không ngắn như ruột loài thú šn thịt
Cũng không cần quế tỉn theo thuyết šn chạy mê-
tín, kiêng-cứ nhiều món một cách ngây thơ: sữa, bơ,
nước-mẫmg v, Ý
đồ chay có nhiều món ngon và
g mình nhẹ-nhàng, đồ chay ít tốn
hông ăn chay 2
Liu faa ngà mặn một bữa tường cũng vô hại
(bác G Dumille sọi là các
Về thuyết Thiên-nhiên và qui-ta: tim nang, tim gió,
nước, thở, ăn uống, thề-dục, v v chúng tôi xin
ác-ĩ André
và Gamoa Dur.ille, một quyền sách thực-tiễm, lý-luận chặt
luyện sức khoẻ theo con dường Thiêa-nhiên Hai dog Ia
giámrlốc trại sống €thiên-nhienĐ ở Vilenaee
Phép tho I phép cét-yéu trong dao thdi-mign cing
nh phép in udng la phép cốt-yếu trong đạo trường-snh-
„Và phươag-diện sức-khoẻ, ăn uống trúng phép nhớ
có khuyếdiềm về thở, thềddục, tẩm nắng, v v cũng
không dĩn đối gì
Và phương-diện thôi-miên, biết luyện phếp thở, nhớ
có sút kếm về mấy phép ăn uống, thề-dục, phơi nắng, v,
v cũng không có gì là can hệ
Thờ là mật bí-quyết hoyền-diệu đối với các nhà thầa
bọc Bên Ấa-độ, lối khồ luyện của đạo Du-già (yoghi) lấy
phép thờ làm chủ, theo nguyên-tắc : điều-khiền eve sự hô-hấp tức là điều-khiền được cà xác lẫn tial đồ-'ê của họ có thề nín thờ hàng giờ không
Các bực đâc-đạo có thé nim trong hòm đóng kin va giêm-
phong cả thấng, có khi đến 100 ngày
Chóng ta có thề nhịn đối 3 ngày nhưng không ai afa thờ quá 5 phút, trừ ra mấy bác thợ lặn chờ chuyên-luyệ
Toàn thề các tác-gi đề-cập vấn-đề thôi-miên, đều đồng-
thanh về điềm chuyên-chú tập-luyệa phếp thờ Ngắm bức
chon dung các nhà thôi-miên tiền bối, ta nhận thấy một điềm chung : bộ ngực nở nàng chứng tổ một gức mạnh
đồi-dào về sinh-lực và từ-lực
Phép thở rất cần-thiết cho nhà thôi.miền vì lẽ :
1°) Thờ šnh-hưởng trực-tếp thần-kiah-hbệ, Mà thần-
kinh-hệ là aơi sẳn-xuất và ồ chứa từ-lực Bằng chứng :
khi nào bị hồi-hập lo sợ, cứ thở chẹ và đài hơi tức khắc thấy trong mình cồi thoát được cái khó chịu ở ngực
2) Thờ là hấpahụ những nguồn lực vô tận trong thông-kùí Thờ là sống liêm-quan với cất giống «i trong thế-gian Thờ là sống cảm-thông với lựclượng vô biên gia vũ-ượ
Về sinh-lý thử chỉ là tiêu thụ chất không khí: Nhưng
m thần học, thở là thu hút, là hấp thụ một thứ tỉah-khí tỉnh-vi gại là €2-the® bao trùm tất cả vạn vật trong vũ-tụ và có, người cho: nó là mầm của sự rối
Trang 16
30 THUAT THOI-MIEN
Thé theo đường lối nào ?
Chúag ta phần đông không biết thở Trong lúc chăm-
chứ làm việc chỉ thở hoi-hép gần như quên thở Trấ: lại
nghiệt khó cho một người sống trong xã-hội
văn-minh noi giữ
Chỉ có một cach thờ hợp lý nhứt là thở tự-nhiên,
thở thật chậm, thờ đài hơi, hít vô đầy ngực và thở ra
cho hết hơi cặn
Vừa di bách bộ vừa thử là một lối tập thở công-
dụng hơa hết đối với nhà thôi-miễn,
Cập mắt là một lợi-khí cồng-hiệu, một bửu-bối của
phà thôimiễn Con mất là mật nguyên-động-lực đề ảnh-
hưởng được liệt vào bực nhứt trong nghệ-thuật thôi-m:ên‹
sống thiên-nhiên với cuộc cạnh-tranh khốc-liệt,
cho ta nhiều gương mà bên thẳng chỉ nhờ biết ấp~
dụng quyền-lực của cập mắt đề mê-hoặc đối-phương
“Trường -hợp thường được nêu ra là: con rin bit con
chỉm Ta vắo biết rấn chậm-chạp và chim nhanh-nhẹn
Rin Ia loài ba sét dat va chim la g bay bồng
Ấy thế mà a được thịt chim chang qua vi anh
rẩn biết dòng phếp nhãn lực đề thôi-miên cậ: Ehim
Henri Durville kề chuyến một bữa nọ ông có dịp theo
dối cuộc hóa phép của anh rin đề bắt mgt con chim
Không cần phầi may-mẩn như ông, chúng ta thư
có dịp trồng thấy tại nhà, chiẻn:lược hệ¿-nghiệm của - bác
mèo bất chú chuật Mèo thì nhanh thật nhưng chuột cũng
caẳng kếm lẹ-làng Giống miêu gi oh có tiếng, nhưng loài
tý lại tah-ranh khỏag vừa Xem phim « Cendrilloa * của Walt Disney đủ rõ ar a lú chuột Nhưng bác mèo có
saật cniến-lược công cứ điềm nằm im hãng giờ
đợi cú tý lú Đất -thình lình trôn;
nhân-thần của bác miêu, tức khắc chú tý bị tí thấy cập
iệt mọi khả
năng thoát thân Mèo chỉ còn có việc thè cẳng tới là được
mồi Một con mèo đau chơn hoặc có tật cũng bất được
chuột củ nhờ cấp nhân Mộc hoạsf tài như W,
đã lắm công quan-sất cảnh.vật thiêo-nhiên, không khỏi phi băn-khuẩn kai ph
muốn mô tả bác Miêu (tong phim Tấm - Cấm nói trên) ông chỉ
đấy mộc cái long cong-cong và một cái đuôi ngéo là xong
-hoạ tỉnh-thần của dém chuột ; nhưng
a lo tạo cho nêa mật cặp mất thần và caua vào chuyện
Loài người cũng biết dùng nhãnZlực đề điều-khiền thú
dữ Bi-quyet của ông Tạ-duy-Hiền tập hồ hát -xiệc gồm trong cặp mắt điện-lực Ong khéng ăn vận rực-rớ, không
hồ hết, không đeo gươm mang súng đề thị oai Chiến-lược
đài, bai tay trơa và một cặp mất thần Quả đúng theo
hành-vì của một nhà thôimiên Tập thứ tức là thải-miên chúng nó Con mất gi ấu Người dui khong tập thú dữ được: äi vì không thấy, vì thiếu nhí lực,
Lúc nọ ông mua với giá 5.000Š (tiền xưa) một con cọp to-tướng và hung-tợn do thợ rừng gài bẫy được Chỉ trong
Trang 17Chúag tơi cũng tị mị đến hồi thăm, ơng
i-thích : Nĩi ngài thì khơng đúng, nhưng lúc đầu
sơn-lâm uống một vài toa thuốc mê, đề giúp
nĩ chĩng quên tiếng ggi ag thầm Bùàa phếp của tơi—
ang nối tếp với giọng nữa đùa nữa thiệt —-là bền chỉ
luyện tập mỗi ngày và tự tin nơi tơi và ở kết quả Tơi
khong hay dịng xhí giới lúc diễn trị, nhưng đổi
với con cop hung-dir vừa mới kết tình này, tơi đề
phải thí nĩ (vì ơng cũag là mơt tay võ nghệ điêu-luyện)
V6 Vigt-nam cĩ miếng «
nguyên-tắc rất hợp-lý : |
con cop đập duơi nhảy tới tấn-cơni
mạnh đầu roi xuống đất tức nhà
đứng lúc nấy Địa hiề ửa tránh vừa cơng theo lối
h hương của La.Thành
Gương trìcchí của ơng Tạ-duy-Hiền in sâu vào tâm
tí chúng tơi Về sau: trong những quyền tập € ghỉ-chú
những bài tự-kỳ ám-thị đề đọc hằng ngày lúc luyện-tập
thơi-miên
CẶP MÁẤT CĨ MỘT HIỆU-LỰC THỤC SỰ
Trong cơ-thề chỉ cĩ tay và mắt là hai mối phĩng-tủa
từ-lực nhiều hơa hết Lơng nheo đồng vai-trị những
mũi nhọn; như ta biết, mũi nhọn cĩ đặc-nh pháng hoặc
tau điện lực (như: cây dấn-lài)
Trog các cuộc thí-nghiệm của HH ‘Dur
tử thấy rõ con mắt của hà thơi-miên cĩ tủa ra một thứ"
thời-gian, tập ngĩ một ngọn đèa dầu lửa, rồi đến lượt đèn
điện Ngạa là từ ngọn đèn cĩ ánh sáng yếu đến ngọn dén
cĩ ánh sáng mạnh
Kẻ khác chế ra cách ngĩ mặt tr Cũng theo gui- tắc lúc đầu tập ngĩ mặt trời mới mọc, lần lần ngĩ mặt trời lên cao, sau rốt ngĩ mặt trời đúng sgọc
Khỏi phải nĩi, chúng tơi cực-lực phẩn-đối những
phương -pháp sguy-hại ấy Kẻ nhẹ dạ làm theo cá:h thức
ấy sẽ di đến một kết-quả chắc-chẵn: mù mất Các bạn cĩ biết mấy nhà thim-hitm leo núi, bất buộc phi kiến thật sậm chế g dề khỏi bị ánh mặt trời miền núi làm lèa mắt? Ấy thế mà kỳ mạo-hiềm leo núi Hima-
laya may nim trước đây, tên Shepas dẫn đường cũng
khơng h khỏi bị mù cả mắt suốt mấy ngày, Giá như cĩ mắt lạ thư như trêa, thử hỏi cĩ ícÍ
ø ngĩ dược mặt trời -lợi gì cho nhà thơi-miên 2 NÊN LUYỆN C4P MAT THEO -LOI: NAO?
“Thiên-Nhiên là thầy chi-định mọi hành-dộng.
Trang 183 THUAT THÔI-MIÊN
Căn-cứ theo quan-séu ta nhận thấy cặa mắt nền có
mấy đặc-diềm nầy :
1’) Bình tính: Cặp mắt của con rao không nàấy,
không liếc, khư khư như cặp mắt thau (regard mếtalhque)
Mắt mèo cũng thế: không lệ vẻ hung-tợa, tự nhiên và
vững như trồng Cặp mắt của ông Tạ-duy-Hiền lúc tập thá
bạo Cặp mắt của nhà thôi-miêa tên tuồi H Durville cũng
thế: bình - tính; tự - nhiên và sâi „ Nhìa kỹ, ta cố
cảm-giác vừa kính vừa nề lại vừa mến chuộng
2') Có thần: Cặp mắt có thần không phải là cặp mắt
phồng to đảo lận như € thầy rùa mất thau » trong hát
bệ Cũng không pÏ šp mắt có tài nhìn mặt trời Con
vổa, không uốn-ếo phùng mang trợn mắt, nó từ-từ tiến
không xừng lông, làm dữ ; im lặng ngồi chờ, bao nhiều
tỉnh-thần đều gồm vào cặp nhân-
Cặp mắt có € thần Ð là cặp mắt sắng-quốc, linh động,
shư phẳn-chiếu một sức mạnh vô biên bên trong ; là cặp
mắt có một cấi nhìn sâu xa như soi vào tàm-hồn người
đấi-diện
Phép luyện cặp mắt căn-cớ trên mấy điềm nói trên
bình-ứnh nhưng sắng-quẳc, không nháy nhưag linh-độn;
và luôn luôn có vẻ tự-nhiên
CÁCH TẬP THU NHUT:
Về mật vòng tròn đen, bề kính lối 2 phân, trên một
tờ giấy Treo trên vách cỡ ngàng tầm mất của người ngồi
Ngồi ghế cích xa vách lãi một thước Gần quá con
mit sé bj If (mau mdi) Tay chan mềm dịu Tỉnh-thšn
tap-trung vào một việc : luyện cặp mất,
Đềm-ũnh và chăm-chỉ nhìa ngày điềm đen ấy, Con mất giữ nự-nhiên, mở to, cũng đừng trợn-trạo như tàjcoai, nhốt là đồng nhấy: Khó nhất là đồng nhấy mắt Đầy là một vấa-d: kẽm-chế t kính Nan nhờ diều hay nhấy mắt là mặt tật (uc) nghĩa là một thỏi quen
không hay Hây giờ cứ tập đừng nháy mắt : ấy cũng: là
một thối-quen theo một chiều ngược lại Có thế thôi
Bat đầu tập 5, 10 phút Thấy mỗi mắt là pị
lẫn quen tập đến l2 giờ Khi đã luyện tauần-taục, ngá nghỉ Lần
Kết-quả nhiều khi đến rất chóng ; sau vài tuần tâp luyện chính tôi và mấy bạn đồng học có thề
lau hon cing vo hy
ngó nửa giờ không nhấy mắt, Các bạn cũng có thề di
dừng tổng, mau mỗi mất, Giữ cặp mắt tự-nhiên như lúc đọc sách: mộc thớ thịt hay một cơ-quan gồng chuyền
lên là một chướng agai-vật làm ngắn trở sự lưu-thông của từ-lực
CÁCH TẬP THỨ HAI
Thực tiễn hơn, bạn nêa vẽ hai con mat, đúng cỡ
như mắt thật: Chính giữa hai chưn mày, trên sống mũi vẽ một chấm đeo cỡ 5 ly bề kính Lúc tập nên tưởng chừng
như có người ở trước mặt
Cũng tập theo thề-thức nối
Trang 19trên-6 THUAT THOLMIEN
Điềm chấm này chúng tôi gọi là « huyệt tiôi-miên "
cho dễ nhớ
Xét ký, huyệt thti-mite này không phả: mặt lối
bịa vô căn:
&) Chiếu theo hình vẽ sọ đầu của khoa « não tướng
học» (phrénologie), điềm thôi- miễn ấy mang tên là
“trung-tâm chú-ý* (ceaVe de I‘attention)-
b) Xưa nay ta thấy người Ấa-độ thường có về
một chấm đỗ trên trấm, giữa hai con mắt Chấm đồ nầy
ở nhầm chỗ « huyệt thôi-miên» nói trên Theo quan-niệm
cồ-truyền Ấn-độ, chim dd ấy gọi là “con mắt của Chúa
Gia»
Về mặt thực-hành, biết xử-dụng huyệt thôi-miên nói
trên rất có lợi !
1) Huyệt thôi-miên ấy là một mục-phiêu làm dich dé
cho cặp mất nhà thỏi-miêa có chỗ bám lấy mà nhìn khỏi
16 ra Dấu bạn không mấy tỉa thuyết nhãn-lực nhưng dứng
về mặt thực-tế, bạn cũng không làm gì khác hơn được,
a là bạn phi có một điềm nhứt-định đề con mắt bám
lấy mà nhìa Chả lẽ nhìn lỗ mũi hay lỗ tai
« 2) Ngaài ra, xết về địa hình huyệt thôi nhằm
mật điềm rất thuận-lợi Khea ai khéo lưa chọa Ngó ngay
vào huyệtthôi-miên ta dễ đàn áp, dễ làm chủ được cặp
mắt đối phương Làm chủ cặp mắt người nào tức là làm chủ
người ấy Lại nữa, ta dễ quan-sất mọi biến-chuyền xầy ra
trên gương mặt vì mỗi khi đồng-tử bước vào một trạng-thấ
thôi-miên luôa-luôn phải chú-ý đến những biến-chuyền ấy,
ANH-HUGNG CUA CAP MAT
Cặp mất dem lại cho ta ba thứ -hường : 1) Anh-huéng nhân điện: Cặp mat là một nguồn gphẩt tòa từ-lực dồi-dào nhớt trong cơ-hề, ngoài hai bia tay Nguồn từ lực do cặp mắt phóng ra gọi là nhãn-lực,
2) Ảnh-hưởng oật-thề do sự sáng chói của trồng con amit gay nên
Cặp mất sáng quắc của nhà miên kích-thích thi-
giác của đồng-tử cũng như một vật sấng chới 3) Ảnh - hưởng ám - thị :
sẽ gây vào óc tưởng -tượng của đồng-tử một tự-kỷ ám-thị qhuận-lợi cho uy-ía của nhà thôi-miên,
một cặp mất có « thần *
§.— Luyện ti
Đồng-tử lãnh vai thụ-nhận : thu điệnlực, nhận lời
din-dy, v v Một vai tuồng hoàn-toàn hy-ỉnh Vì thế tôi lập lại mãi đồng-tử phải được kính-sỀ ít nữa là vì
chỗ thiệt thòi ấy
Trái lại nhà thôi.miên biều-dương sự hoạt-động không
“gừng Các phép huấn-luyện nhà thôi-miên đều tập-tru
Yề một hướng: linh-dộng Tĩnh-thần linh-hoạts ý-chí mị
sẽ, cử-chỉ he
ANH-HUGNG CUA Ý-CHÍ
Y-chi mạnh cho ta hai thứ ảnh-hưởng :
Trang 201) Đối với nhà thôi-miên ý-chí tăng-gia trực-tiếp
sự xuất-phát nhân-diện :
2) Đối với đồngaử ý-chí chi-phéi đồngtử theo
nguyên-tắc khoa thăn-giao cách-cảm
BON PHEP LUYEN Y.CHI
Phép luyệa ý-chí là tất :š một chương-trình qui-mi
xin trích ra dây vài phếp :ập-luyện theo lối các nhà thần
học Chính những lối luy‡a xem mồi « trẻ con » thường
mang lại kếcquả tốt dep E Coué trong quyền «Lư
mattrite de soi ®, đã thu nhặt phương-pháp tự-kỷ ám-thị
của ông vào một câu *ngây thơ»: « Mỗi , trong
uaa » (Tous les jours,
mại phương-diện, t8i phét-tritn kh
@ tous les points de vue, je vais de mieux en mieux)
2) PHEP LUYEN HON BA CON
Mật phương-phấp « tré con® duge cée nhà thần-học
chủ-trương
Lựa một hòn đí nhà đã từng chịu p-lực của sương
gió và nhờ thời-gian mài đũa Thứ đá nhỏ, tròn vừa bỗ tối
Mỗi ngày đúng giờ, di dủ 100 bước, cầm hòa để đề
ở một chỗ nhứt-định, dười một gốc cây chẳng hạn
Ngày hôm sau cống vào giờ ấy, cầm hòn đá dy trong
tay di nguge Ipi 100 bước, cũng đề ở môt chỗ nhớt-định
Đếm đủ 100 bước không dư không thiếu Nhỡ có lầm lộn
thì khởi sự đếm- lại Trong khi dị, nên tập-trang sức mạnh
ý-chí vào mật việc : Tôi kiên-tâm luyện chí: mạnh-mế phi-thường » hí tôi trở nên Khi nắm hòa đá trong tay, nên dùng tự-kỷ ám-thị đề truyền sức mạnh ý-chí của ta vào hòn đá: €Đá, mỉ tượng- trưng sự cương-quyết vô-biển của ta.»
Đủ 3 tháng LŨ ngày, cất hòn đá trong cái túi gift trong mình như lá bùa hộ- Mỗi khi có việ: cần dùng đến ý-chí, hòo đá mầy,
hố ý-chí không
#00 cia tay sẽ giúp ta một sức mạnh linh-diệu
trước kia đã từng tham-gia trong cuộc
9) CÁCH ĐỐT THUỐC NGƯỢC ĐẦU
Hết thuấc là một tật có bại cho các nhà thôi-miên
vì chất thuốc làm hoasg-phí điệm-lực trong người, Như: biết dùng một thối quen cũng có thề rèn luyện một ý-chí cương-quyết-
“Theo phép luyện hòa đá trên đây của các nhà thần Thạc, từ năm 1937 tôi nhứt định mỗi khi hút thuốc thì phải đết đầu có in hàng chữ
“Tứ ấy đến nay, tôi nhớ kỹ chưa tự-ý vi-phạm sự quyết định dé lia nao Đòi khi có quên, thì tôi cũng đốt trở lại đầu có chữ
Mỗi lần cầm điếu thuốc, trong tâm-thần như bị khiêu
ơi và dược nhắc nhở về ý-muốn dã định.