Anh ra đi, cha đánh, mẹ rầy, Không đi thì sợ dưới này bậu trông, Ra đi lội suối băng sông, Tới đây nuôi bậu, lòng không muốn về.. Anh ngồi mé ao, thấy cá lao xao lên ngớp, Con đặng, con
Trang 1Ca Dao Tình Yêu An Giang
Anh muốn về Long An, Vàm Cỏ,
Mấy lời em to nhỏ, anh bỏ sao đành,
Chừng nào chiếc xáng nọ bung vành, Núi kia hết đá, anh mới đành xa em
Anh như con nhạn bơ thờ,
Sớm ăn, tối đậu cành tơ một mình
Anh đây một vợ hai con,
Lấy thêm em nữa cho tròn một mâm
Anh đương viết liễn trong đình,
Nghe chồng em nói, giật mình té lăn
Anh đừng môi miếng, miếng môi,
Ở đây nói vậy, chớ có đôi ở nhà
Anh ơi, đừng thấy tóc dài mà phụ tóc ngắn, Đừng thấy da trắng mà phụ da đen,
Trang 2Đừng thấy bóng trăng mà phụ bóng đèn,
Bóng trăng một thuở, bóng đèn trăm năm
Anh ra đi, cha đánh, mẹ rầy,
Không đi thì sợ dưới này bậu trông,
Ra đi lội suối băng sông,
Tới đây nuôi bậu, lòng không muốn về
Anh thương em cởi áo vo tròn,
Chờ cha mẹ ngủ, chun lòn cửa sau
Anh thương em lẫn đẫn, lờ đờ,
Xuống sông hỏi cá, lên bờ hỏi chim
Anh thương em, thương dại thương dột,
Thương lột da óc, thương tróc da đầu,
Ngủ đi thì nhớ, thức dậy thì thương,
Giục ngựa buông cương lên đường thượng lộ,
Hỡi ông trời, mới ngộ lại xa
Anh thấy em nho nhỏ, lại có hương nhan,
Chân mày em loan, con mắt em phụng,
Anh đi nội lục tỉnh này mà ưng bụng chỏ có mình em
Trang 3
Anh ngồi mé ao, thấy cá lao xao lên ngớp,
Con đặng, con được, con nhỏ, con to,
Thấy em còn nhỏ anh lo,
Chờ em thì được nhưng sợ rồi uổng công
Anh xa em như bướm xa hoa,
Như Thúy Kiều xa Kim Trong, Bá Nha xa Tử Kì
Anh ngồi mé ao, thấy cá lao xao lên ngớp,
Con đặng, con được, con nhỏ, con to,
Thấy em còn nhỏ anh lo,
Chờ em thì được nhưng sợ rồi uổng công
Anh xa em như bướm xa hoa,
Như Thúy Kiều xa Kim Trong, Bá Nha xa Tử Kì
Anh về, em nắm áo la làng,
Duyên đây không kết, bỏ giữa đàng cho ai?
Ba bốn bữa rày anh có bụng trông,
Kẻ lên người xuống mà không thấy nàng
Trang 4
Biết thuở nào bắt tay bạn ngọc,
Bây giờ nằm trằn trọc thâu đêm
Bông xứng bông, bình lại xứng bình,
Mực tàu xứng viết, hai đứa mình xứng đôi
Bông tàn, hết nhụy, bướm lui,
Bây giờ anh dứt nghĩa bỏ tui sao đành
Bước lên trường án, vỗ ván cái rầm,
Sen đầm còn ngủ, lính thú còn canh,
Bước lên xe lửa ành ành,
Anh không bỏ bậu, sao bậu đành bỏ anh
Cha mẹ già lẫn lộn em ơi,
Thương thời đừng chấp, chấp thời đừng thương
Chẳng ưng thì nói buổi đầu,
Để chi dan díu nửa chầu lại thôi
Vĩ Chẻ tre lựa lóng đan sàng,
Chờ ba năm nữa cho nàng lớn khôn
Trang 5
Chén rượu lưu li, chân quỳ tay rót,
Cha mẹ uống rồi, dời gót theo anh
Chỉ tơ đứt mối thình lình,
Vì nghèo nên phải xa mình, sang phương
Chiếc chiếu treo là ngãi,
Chiếc chiếu trải là tình,
Thiên minh minh, địa cũng minh minh,
Họ xa kệ họ, hai đứa mình đừng xa
Chim quyên đậu lái ghe bầu,
Miệng kêu bớ Bảy, xuống lầu trao thơ
Chợ Sài Gòn chà gạo lức,
Chợ Bến Lức chà gạo vàng,
Chợ Sóc Trăng chà gạo lộn trấu càng,
Anh thương em là thương lời ăn tiếng nói dịu dàng, Chớ không phải thấy em bịt răng vàng mà thương
Có mặt mình ăn muối cũng ngon,
Không mặt mình, ăn cá cũng héo hon trong lòng
Trang 6
Công anh hoạn dưỡng cây tùng,
Xanh tươi trên đọt mà gốc sùng hổng hay
Cục thủy tinh nằm trên hòn đá trắng, Năm bảy bữa rày sao vắng tiếng em?
Củi tre dễ nấu, chồng xấu dễ xài,
Ham chi bóng sắc, nó đọa đày tấm thân
Dầu cho bữa đói bữa no,
Thác thời một chỗ, số cho trọn đời
Đó chê đây, đây cũng lịch sự,
Đó ăn mâm vàng đây ngự tòa sen
Dốc lòng trồng trúc ngay hàng,
Ai dè trúc mọc lộn đàng khó coi
Đây trai thời đó cũng trai,
Mặc tình nhi nữ đành ai thì đành
Đây đã chèo lơi chờ người tri kỉ,
Gặp mặt chuyện trò cho phỉ ước mơ
Trang 7
Đêm khuya vạch vách trao thơ,
Xin anh cưới vợ đừng chờ uổng công !
Đêm năm canh, ngày sáu khắc rõ ràng,
Huệ không sương phải héo,
Anh mảng sầu nàng anh phải hư
Đi ngang cầu sắt,
Nắm tay cho chắc,
Miệng hỏi gắt chung tình,
Ưng không ưng thì nói, chứ đừng cười đẩy đưa
Đũa so le, tại anh bó lỏng,
Đây em đợi chờ, hư hỏng tại anh
Thân anh như phụng lạc bầy,
Thấy em lẻ bạn muốn gầy duyên loan
Ghe lui khỏi bến còn dầm,
Người thương đâu vắng chỗ nằm còn đây
- Em sao lòng lại đổi lòng,
Nhiều tay tham bưởi bỏ bòng lắm anh
Trang 8
Em ngồi trước mũi ghe lê,
Gió đưa song dập, anh ngồi kề một bên
Em nhớ ngày nào nhìn ao cá lội,
Anh chỉ anh thề không lỗi nghĩa cao sơn, Bây giờ anh đã giàu sang,
Anh quên lời hứa ban đầu cùng em
Em ơi, thương làm chi cho uổng công trình,
Họ về xứ họ, bỏ mình bơ vơ
Giả đò mua khế bán chanh,
Giả đi đòi nợ, thăm anh kẻo buồn
Gió lên cho héo lá lan,
Cho thiếp gặp chàng duyên nợ đẹp đôi
Hát một câu, thấu tới trong buồng,
Kêu anh thức dậy, đẩy xuống bơi theo
Khi đầu em nói em thương,
Bây giờ gánh nặng giữa đường đứt dây,
Trang 9Tưởng là rồng ấp được mây,
Ai ngờ, rồng ấp phải cây chổi cùn !
Khi say một chén cũng say,
Khi nên tình nghĩa, một ngày cũng nên
Kinh Xáng mới đào, tàu đương chạy,
Anh thương em thì thương đại,
Đừng ngại, bớ điệu chung tình
Con nhạn bay cao khó bắn,
Con cá ao huỳnh (sâu) khó câu
Lạt mục vì bởi tre non,
Lạt như giống bậu, còn son không thèm
Lên non tìm ngọc, xuống biển tìm châu, Gởi lời bạn cũ đừng sầu,
Không mai thì mốt, anh bắc cầu thăm em
Lên xe, xe thét, xe gầm,
Lòng thương người nghĩa dãi dầm nắng mưa
Trang 10
Màn treo phết đất, gió phất màn lên,
Ruột đứt từng đoạn, cũng vì em có chồng
Mâm thau chùi sáng, để xuống ván cái xèng,
Em đừng chê anh áo rách quần phèn,
Con nhà ruộng rẫy có hèn hơn ai?
Miệng lằn, lưỡi mối nào yên,
Xa nhau cũng bởi láng giềng dèm pha
Một lời thề, không duyên thời nợ,
Hai lời thề, không vợ thời chồng,
Ba lời thề, khai núi lấp sông,
Em quyết theo anh cho trọn, kẻo uổng công anh chờ
Một mai thiếp có xa chàng,
Đôi bông thiếp trả, đôi vàng thiếp xin
Một nhành tre, năm ba nhành trảy, sáu bảy nhành gai, Nhà ai cửa đóng then cài,
Anh vô không đặng, đứng ngoài anh trông
Mù u bông trắng, lá quắn, nhụy huỳnh,
Trang 11Có con gái đẹp không gả cho mình,
Chờ khi đi cấy mình rình, mình ôm
Năm thìn trời bão thình lình,
Kẻ trôi người nổi, hai đứa mình còn đây,
Tơ hồng nay đã về tây,
Bà nguyệt ở lại xe dây hai đứa mình
Nắng một ngày héo cọng dây dưa,
Anh đi đâu ngồi đó, trời trưa chưa về
Ngày anh làm lễ tơ hồng,
Đêm em bẻ gãy chữ đồng với anh
Ngó lên trời, trời cao lồng lộng,
Ngó dưới đất, đất rộng mênh mông,
Anh với em gá nghĩa chung tình,
Dù ăn cơm quán, ngủ đình cũng ưng
Nước lên gặp bổi nổi rêu,
Tôi với mình nằm trại ngủ lều cũng xong
Ô rô tía, bạc hà cũng tía,
Trang 12Ngọn lang giâm, ngọn mía cũng giâm, Anh thấy em tốt mã anh lầm,
Bây giờ rõ lại, vàng cầm cũng buông
Qua như con én trên cành,
Muốn kề trái hạnh cũng đành bay xa
Ra đây chẳng lẽ về luôn,
Để khăn xéo lại, lệ tuôn em chùi
Rừng che bóng mát,
Con thác lác nhảy nhào,
Hỏi thăm bậu có chỗ nào hay chưa?
Sông sâu nước chảy ngập kiều,
Dầu anh có phụ, còn nhiều nơi thương
Thấp đăng, cá nhảy qua lờ,
Anh đừng xí gạt em chờ uổng công !
Theo anh cho ấm tấm thân,
Khỏi qua non nọ, khỏi lần núi kia
Trang 13
Thôi thôi bình tích bể rồi,
Chén chung lỡ bộ bạn ngồi với ai?
Thùng thùng, cắc cắc lửa cháy thành than, Vắng nhau một bữa ruột gan rã rời,
Dậm chân xuống đất kêu trời,
Người thương còn đó, trao lời khó trao
Thương cha thương mẹ có khi,
Thương em lúc đứng, lúc đi, lúc ngồi, Thương cha thương mẹ có hồi,
Thương em lúc đứng lúc ngồi cũng thương
Tiếng anh nho sĩ học trò,
Sao anh can dạ không dò ý em?
Tôi thương chàng, thương thiệt, chàng ôi, Chàng đừng nói chuyện thả trôi qua dòng
Tới đây vai gánh miệng trao,
Ai mua duyên ngọc, má đào, bán cho !
Tôm càng lột vỏ bỏ đuôi,
Trang 14Giã gạo cho trắng mà nuôi mẹ già.
Trời mưa nhỏ giọt đọt gừng,
Đôi ta từ nhỏ đã từng thương nhau
Trồng tre chẳng dám ăn măng,
Để cho măng lớn kết bè đưa dâu,
Đưa dâu thì đưa bằng ghe,
Đừng đưa bằng bè rách áo cô dâu !
Tuy anh nghèo như dòng họ anh đông, Người giúp một đồng, cũng đủ cưới em
Vái trời cho đặng vuông tròn,
Trăm năm giữ vẹn lòng son cùng chàng
Vượn bồng con lên non hái trái,
Đoạn sầu này để lại cho ai?
Xấu lá gói chẳng đặng nem,
Vì anh chậm bước nên em lấy chồng
Xóm trên giăng lưới, xóm dưới giăng câu,
Trang 15Trách ai làm đêm thảm ngày sầu,
Cơm ăn không đặng, nhai trầu giải khuây