Cha tôi già, mẹ tôi yếu, Em tôi còn nhỏ xíu dại khờ, Cậy anh vô làm rể thử cha mẹ nhờ đôi năm.. Con cá làm ra con mắm, Vợ chồng già thương lắm mình ơi.. Đi ngang nhà bạn, Nghe cha mẹ bạn
Trang 1Ca Dao Tình Yêu Trà Vinh
Anh về ngoài Huế lâu vô,
Vẽ tranh họa đồ để lại cho em
Buồn rầu, buồn rĩ, buồn nỉ, buồn non,
Buồn vì một nỗi sớm con, muộn chồng Cầu cao, ván yếu, gió rung,
Em đi không được cậy cùng có anh
Cha tôi già, mẹ tôi yếu,
Em tôi còn nhỏ xíu dại khờ,
Cậy anh vô làm rể thử cha mẹ nhờ đôi năm Chẻ tre đươn bội trồng hành,
Hai đứa mình đành, phụ mẫu không đành, Giả như gáo nước tưới lửa thành sao đang Con cá làm ra con mắm,
Vợ chồng già thương lắm mình ơi
Con quạ nó đậu nhánh gáo,
Nó kêu nam đáo, nữ phòng,
Biểu với cô Hai đừng lấy hai chồng,
Dao phay kia hai lưỡi nó hòng phanh thây
Con cuốc xa đôi, nó còn than khóc,
Huống chi vợ chồng phân tóc, lìa tơ
Đèn ai leo lét trên non,
Giống đèn bạn ngọc, ẵm con trông chồng
Đêm qua xuống bói ông thầy,
Sáng nay xuống đám ruộng này gặp em
Đi đâu bỏ nhện giăng mùng,
Bỏ đôi chiếu lạnh, bỏ phòng quạnh hiu
Đi ngang nhà bạn,
Nghe cha mẹ bạn bàn soạn gả bạn lấy chồng,
Tứ bề cửa đóng loan phòng,
Làm sao vô đặng, hỏi nàng ưng không?
Đó đủ đôi ăn rồi lại ngủ,
Đây một mình thức đủ năm canh
Trang 2Đôi ta mới gặp hôm nay,
Cho hun một cái, em hai đừng phiền !
Có hun thì hun cho liền,
Đừng có làm lộ, láng giềng họ hay
Chiều nay anh phải hồi hương,
Xin bậu ở lại đừng thương nơi nào
Em bán giống chi mà đi chiếc xuồng nho nhỏ, Sóng dập gió vùi lao khổ anh thương
Em bước vô mùng con mắt ngó quanh,
Nghiêng mình nằm xuống tử sanh nhờ trời
Gá duyên anh giữ, em gìn,
Đừng cho lậu tiếng, xấu mình xấu tui
Giả đò ra lộ thăm dương,
Lộ dương không ngó, người thương ngó hoài, Gió đưa gió đẩy bông trang,
Bông búp về nàng, bông nở về anh
Gió đưa bụi chuối te tàu,
Chàng nam thiếp bắc, làm giàu ai ăn?
Gió đưa nước, nước xao dờn dợn,
Gió đưa mây, mây chạy dật dời,
Đó với đây duyên nợ sờ sờ,
Sao còn thủ tiết mà chờ trông ai?
Gió lao xao tàu cau ngã liệt
Nghe em lấy chồng, em rũ liệt chân tay
Giọt nước mắt rơi cái độp,
Anh lấy cái hộp đậy liền,
Đôi ta thương trộm, xóm giềng đều hay
Hồi nào nhắn xuống nhắn lên
Bây giờ tôi đứng một bên không chào
Khăn bàn lông hai cắc mốt, nó tốt như rồng, Sao em không đội, để má hồng nắng ăn? Khen ai lập cái cầu một trăm ba mươi sáu nhịp,
Trang 3Em đi không kịp gá nghĩa cùng chàng,
Phải điệu tào khang sao anh đành vội dứt? Đêm em nằm thao thức, tả bức thư rơi,
Bấy lâu nay em mang tiếng chịu lời,
Bây giờ em hỏi thiệt: Anh ở đời với em không?
Lá đa rụng xuống bên đình,
Bà ngoại sanh má, má sanh mình dễ thương
Lao xao song bủa dưới thoàn,
Vắng em một bữa, ăn vàng không ngon
Lỡ khi ăn miếng trầu anh,
Đêm lo ngày sợ, mặt xanh như chàm
Mà loan gối phượng ai ôm,
Em than phận khó, đêm hôm một mình
Mảng (mải) coi cây lí, cây đào,
Mảng coi lê lựu, quên chào bạn xưa
Mẹ em ham ăn cá thu,
Gả em xuống biển mù mù biệt tăm
Một mình thiếp chịu một mình,
Một ôm củi quế, một mình gạo châu
Mưa sa nhỏ giọt đọt gừng,
Đôi ta còn nhỏ xin đừng nhớ thương
Con cò trắng lượn quanh đám cấy,
Bước đến đây sao thấy dạ bồi hồi,
Chẳng duyên chẳng nợ thì thôi,
Phải duyên phải nợ, em đáp lời cùng anh Ngó lên trên rừng thấy cặp chim đương đá, Ngó ra ngoài biển thấy cặp cá đương đua, Anh về lập miếu thờ vua,
Lập trang thờ mẹ, lập chùa thờ cha
Anh về bán gốc cây đa,
Bán cặp trâu già, mới cưới đặng em
Ngồi xóm trên giăng lưới, xóm dưới giăng câu,
Ai làm cho trai thảm gái sầu,
Cơm ăn chẳng đặng, ăn trầu giải khuây
Phải lứa phải đôi thì ừ cho rảnh,
Đừng làm mặt bảnh mang tiếng đèo bồng,
Trang 4Bốn mùa xuân hạ thu đông,
Ngày qua tháng lại ế chồng, bậu ơi !
Ra đi phụ mẫu đứng trông,
Tới đây gặp bậu lại không muốn về
Thằn lằn chắc lưỡi giao đuôi,
Nghe em có chốn, nghĩ phận tui, tui buồn
Trách mẹ với cha chớ qua không trách bậu, Cha mẹ ham giàu gả bậu đi xa
Trời mưa năm bảy đám sụt sùi,
Nhái bầu kêu đồng trống dạ bùi ngùi nhớ anh