Đối với nhiếp ảnh thì còn là vận dụng thêm các yếu tố kỹ thuật nhằm can thiệp vào bố cục (ví dụ: DOF), loại bố cục này được áp dụng cho các ảnh có setup, (ví dụ: ảnh tĩnh vật) hoặc dùn[r]
Trang 1Bố cục
Ai trong chúng ta cũng đều thích cái đẹp và hơn thế nữa chúng ta đều muốn mình tạo ra cái đẹp Và một tác phẩm ưng ý, một tác phẩm đẹp là ước muốn không chỉ của các nhiếp ảnh gia mà của mọi người khi cầm máy ảnh để chụp ảnh
Để trở thành một nhiếp ảnh gia với các bức ảnh để đời quả lá khó, nhưng để có được những bức ảnh đẹp thì cũng không khó lắm nếu ta nắm được các nguyên tắc nhiếp ảnh cơ bản nhất
Xin giới thiệu với các bạn bố cục cơ bản trong nhiếp ảnh Các nhiếp ảnh gia, nhà báo trước khi có những tấm ảnh đẹp, để đời thì chắc chắn trong đầu họ cái bố cụ này đã nằm sẵn từ lúc nào
Mời các bạn xem tấm hình sau:
Trang 2Quan sát hình trên ta thấy:
Hai dòng kẻ dọc và ngang chia hình thành 3 phần bằng nhau và gặp nhau tại 4 điểm
Trong nhiếp ảnh ta gọi 4 đường đó là 4 đường mạnh và 4 điểm đó là 4 điểm mạnh Hai đường nằm ngang còn gọi là hai đường chân trời
Trong khi chụp hình người chụp phải cố gắng đưa chủ đề cần chụp vào gần hoặc trùng các đường mạnh, điểm mạnh trên
Đây là bố cục căn bản nhất, bất cứ người chụp ảnh nào cũng cần phải ghi nhớ trong đầu để mỗi khi nhìn, ngắm chụp đều lôi ra để áp dụng
Và dĩ nhiên là trong cả hội họa, điện ảnh, kiến trúc thì đây cũng là bố cục cơ bản nhất
ví dụ:
Trang 3Ngoài ra ta còn gọi hai đường ngang là hai đường chân trời Khi chụp ảnh phong cảnh có đường chân trời thì ta đặt đường chân trời nằm gần hoặc ngay tại hai đường trên tùy ý đồ thể hiện của ta
Ví dụ: Khi muốn thể hiện sự bao la của bầu trời, thì ta chọn đường dưới là đường chân trời
Trang 41.Đường chân trời ( đường tầm mắt) ở 1/3 hoặc 2/3 chiều cao bức ảnh.
2.Mỗi khuôn hình chỉ có một điểm mạnh (điểm nhấn, chủ thể)
3 Điểm mạnh này không đặt giữa ảnh mà phải ở toạ độ 1/3 rộng x 1/3 cao trong khuôn hình 4.Hướng ánh mắt người xem từ ngoài vào trong bức ảnh
5.Tận dụng nét lượn chữ S trong bối cảnh (nếu có)
(4-5: áp dụng luật xa gần nhằm tăng chiều sâu của bức ảnh)
Trang 5BỐ CỤC TRONG NHIẾP ẢNH
1/ Định nghĩa về bố cục: có 2 dạng bố cục
1.1/ Bố cục tạo hình: là sắp xếp, tổ chức các thành phần đối tượng theo các nguyên tắc nhằm tạo ra
1 sản phẩm đẹp, hợp lý, hoặc chuyển tải được ý đồ, mong muốn của tác giả Đối với nhiếp ảnh thì còn là vận dụng thêm các yếu tố kỹ thuật nhằm can thiệp vào bố cục (ví dụ: DOF), loại bố cục này được áp dụng cho các ảnh có setup, (ví dụ: ảnh tĩnh vật) hoặc dùng làm nguyên lý để nhận dạng các khung cảnh có sẵn để đưa vào ống kính
1.2/ Bố cục khung hình: là bố trí, dịch chuyển khung hình sao cho bức ảnh có bố cục đẹp nhất theo
các nguyên tắc tỉ lệ Dạng bố cục này được áp dụng trong trường hợp cắt cảnh, frame hình, ngắm nghía trước khi chụp và crop hình sau khi chụp
2/ Các thành phần, đối tượng (elements) của bố cục
2.1/ Các thành phần định lượng: là các vật thể (object)
[a] Điểm (Point)
Tuyến (Path), đường (Line)
- Đường thẳng
- Đường gẫy khúc
- Đường cong
[c] Hình dạng (Shape): là các hình được tạo bởi các đường cơ bản.
[d] Mặt (Face): mặt phẳng, mặt cong…
[e] Khối (Block)
Lưu ý: các đối tượng trên có thể là 1 đối tượng cụ thể, riêng lẻ hoặc là 1 tập hợp các đối tượng đơn lẻ, ví dụ đường thẳng có thể là 1 sợi dây, 1 cái cây nhưng cũng có thể là tập hợp những bông hoa được xếp theo hàng, tương tự 1 face có thể là 1 tờ giấy, 1 tấm vách nhưng cũng có thể là 1 thảm cỏ, hay 1 tấm lưới là 1 face nhưng cũng là tập hợp các sợi dây là các line…
2.2/ Các thành phần định tính: Là các tính chất của các sự vật
[a] màu sắc: độ đậm nhạt màu, tương phản màu, màu tương tự…
bề mặt, độ chi tiết, chất liệu…
[c] Độ lớn nhỏ: kích thước của đối tượng, mối tương quan giữa các đối tượng với nhau.
[d] Giá trị sáng: Độ đậm nhạt, tối sáng
[e] Độ rõ nét: sharp hay blur
[f] DOF: độ sâu ảnh trường
[g] Phương, Hướng: Đứng, ngang, xiên, đường dẫn theo tuyến
Trang 6[h] Luật phối cảnh (luật viễn cận): gần lớn xa nhỏ, tiền cảnh, trung cảnh, hậu cảnh.
3/ Điểm nhấn trong bố cục:
[b]3.1/ Điểm nhấn là những thành phần chính, hoặc đối tượng chính:
Thông thường trong mỗi tác phẩm đều có điểm nhấn trong bố cục, tùy theo ý đồ sáng tạo hay
ý muốn diễn tả của tác giả mà tác phẩm sẽ được nhấn ở đâu và theo hình thức nào.
Điểm nhấn là đặc điểm nổi bật của tác phẩm, nó gây chú ý và thu hút người xem khi xem tác phẩm Thông thường nó cũng là điểu tác giả muốn điễn tả hay nhấn mạnh.
Điểm nhấn được gọi là “tiêu điểm” (focus), ta nhận thấy là không phải ngẫu nhiên mà vấn đề
“lấy nét” trong nhiếp ảnh được gọi là “focus” vì đây là đặc điểm thông dụng và quan trọng nhất của tiêu điểm.
Một số đặc điểm thường được áp dụng để tạo điểm nhấn trong bố cục (trong các gạch đầu dòng sau đây em dùng từ “điểm” mang ý nghĩa tổng quát, nó có thể là điểm, vùng, đối tượng, vật thể…):
- Điểm rõ nét.
- Điểm sắc nét
- Điểm chi tiết
- Điểm gần nhất
- Điểm lớn nhất, hoặc nhỏ nhất
- Điểm cao nhất, hoặc thấp nhất
- Điểm sáng nhất
- Điểm tối nhất
- Màu rực rỡ nhất
- Màu đậm nhất
- ………
Ta nhận thấy trong một số liệt kê điển hình trên thì điểm nhấn là những đặc tính hay đặc điểm trội nhất của đối tượng, vật thể hay tổng thể…
[b]3.2/ Điểm nhấn không phải đối tượng chính:
Đôi khi trong 1 tác phẩm, điểm nhấn không là đối tượng chính, mà là 1 trong những đối tượng chính hay là 1 thành phần của đối tượng chính
Lúc này điểm nhấn đóng vai trò tác động, giúp cho chủ thể nổi bật lên, và bản thân nó cũng nổi bật gây chú ý
Điểm nhấn dạng này thường nhỏ nhắn nhưng tinh tế, sự xuất hiện của nó thường là những chi tiết đắt giá, nó mang đến những thông điệp, thể hiện trạng thái, hay nhấn mạnh tính cách của nhận vật,
Trang 7tính chất của chủ đề.
Nó có thể là 1 chiếc nhẫn trên tay nhân vật sẽ mô tả tình trạng hôn nhân, 1 chiếc khăn tay thể hiện
sự chu đáo, 1 cái kẹp tóc hay nữ trang thể hiện nữ tính…