Soïng thåìi gian xä doìng âåìi xuäi ngæåüc Täi tråí vãö våïi täi mäüt ngæåìi tháöy Soïng váùn cæï xä vaì loìng täi se sàõt. Näùi khaït khao khäng noïi âæåüc thaình låìi, Laì tháöy täi ch[r]
Trang 1
BÀI THƠ TẶNG THẦY
Thầy mãi mãi là thầy của con
Nhất tự vi sư Lời thầy con nhớ mãi,
Huống chi thầy dạy con từ thuở nhỏ,
Từ nét chữ đầu tiên đến cách sống làm người
Con ra đi chạm ngõ cuộc đời,
Con mới biết đường đời quá rộng,
Con đang sống những ngày thầy đã sống, Hiểu lời thầy thì cũng đã xa xôi
Năm tháng như một dòng sông êm trôi
Đâu ai đếm giọt thời gian rơi tích tắc,
Có những điều ngày xưa con đánh mất, Day dứt lòng con mãi mãi không nguôi
Con vẫn chỉ là cô trò nhỏ mà thôi,
Lời thầy dạy mười năm con chưa thuộc Con ngây ngô cuí xin một điều ước,
Được trở về với bài học đầu tiên
Nguyễn Thị Thu Dung
Tam Sơn ơi, mái trường quê thương nhớ!
Hiu quạnh lòng ta biết nói những gì?
Trang 2Hai mươi năm trước đã đến đây,
Tôi thấy những điều mà chưa một lần được thấy:
Một căn phòng nho nhỏ,
Vài ba cái giường với sáu chị em
Đùm bọc nhau cho qua năm tháng ngày đêm
Có ai đang hiểu ở bên trong?
Những trái tim đang rực lửa yêu đời,
Những con người đang vào lúc ra khơi,
Các cô đang nhấn chìm bao nỗi khó khăn Nào chuyện ở, chuyện ăn, đò ngang, đò dọc
Để miệt mài theo từng trang giáo án
Say sưa từng giờ trên bục giảng,
Để đổi lấy một niềm tin
Một ngày mai tươi sáng
Một bình minh hé rạng
Có những con người nào đẹp hơn thế? Có những trái tim nào hồng son hơn thế? Tôi muốn hái những đoá hoa tươi đẹp nhất
Đem dâng tặng các cô với tất cả tấm lòng chân thật
Các cô ơi! Tôi nguyện hiến dâng cả cuộc đời
Cùng các cô chă sóc những đồi hoa,
Cùng các cô chăm sóc nước non nhà
Hai mươi năm trước tôi đã đến đây
Tôi thấy những điều mà chưa một lần được thấy
Đây có hồ Phú Ninh công trình thế kỉ,
Đem điện nước về, sáng mát quê hương Đây có các cụ làm thơ và đan bịch,
Kể cho tôi nghe câu chuyện ngày xưa
Chuyện rằng núi non bờ cõi nơi đây
Đẹp ơi, là đẹp xưa nay lưu truyền
Trang 3Nào Núi Nhúc, Thác Mui, Danh Sơn, Đức Phú
Đã một thời lừng lẫy quê hương
Đây có các cụ, các cô, các bác
Vừa nhai trầu vừa hát hò khoan
Đây có những cặp tình soi bóng dưới ánh trăng mơ,
Chuyện hò hẹn, tình yêu tha thiết lắm Đây có đàn em nhỏ cắp sách tung tăn
Tương lai đó! Đôi mắt em ngời sáng
Hai mươi năm, giờ lại về đây,
Tôi thấy những điều chưa một lần được thấy
Xóm làng, trường học, đường đi,
Bao điều mơ ước đã nhiều đổi thay
MƯA HỌC TRÒ
Tuổi học trò nhớ lắm những mùa mưa, Đường học về mình che chung mảnh áo Anh khen em:
- Cô bé sao chu đáo!
Em thẹn thùng chân bấm bước thêm nhanh
Mưa học trò, nhớ quá phải không anh?
Vết chân trâu đã bao lần mình vấp,
Cây cầu tre lênh đênh con nước ngập
Vắn áo, chống sào ta dắt qua sông
Mưa học trò, dẫu ướt áo vẫn mong,
Cây mau lớn che mát đường đi học,
Lúa mau vàng, anh nhìn em gánh thóc,
Qua mùa mưa, ta bỗng lớn lên nhiều
Mưa học trò, thương nhớ biết bao nhiêu Mùa hạ ấy Em trở thành cô giáo
Trang giáo án ngỡ bao lần hư ảo,
Mưa cuộc đời đẩy kỉ niệm vời xa
Mưa chiều nay giữa phố đông người qua, Có cô bé che áo mưa cùng bạn,
Nghe bàng hoàng cung đàn mưa dĩ vãng, Mưa học trò, không mất Tại mình quên
Trần Thị Minh Thuý
Trang 4NHỮNG ĐIỀU LẠ TÔI YÊU
Năm mới của em
Không bắt đầu từ mùa xuân
Mùa của cỏ cây hoa lá
Năm mới của em rất lạ
Bởi bắt đầu mùa thu!
Thời gian vẫn trôi
Trái đất đâu dừng lại
Bốn mùa nối nhau đi
Mười hai tháng vẫn về
Chỉ với em thời gian sao lạ thế?
Một năm chỉ chín tháng ba mùa!
Năm ngắn lại mà đời không đơn giản
Một chuyến đò sang là chín tháng nhọc nhằn
Còn mãi trong tôi nỗi băn khoăn
Trang sách cũ ẩn bao điều mới lạ!
Trần Thị
Nhứt
NỖI BUỒN MÙA HẠ
Đã đành một chuyến đò sang
Sao tôi buồn khi thấy màu phương nở?
Em đi qua đời tôi
Để lại tiếng ve vàì nắng hè cháy đỏ Sân trường vắng teo, đâu một tiếng em cười ?
Mùa hè đi qua
Em đi qua
Còn tôi ở lại
Trên con đò chờ khách lúc đầu thu
Trần Thị Nhứt
Trang 5
Em có về thăm lại mái trường xưa?
Cho anh gửi nỗi niềm thương nhớ
Hàng tràm xanh rợp bóng mát sân trường Gốc cây si buông rèm ngủ mãi,
Và thân xà cừ già cỗi trong mưa
Em có về thăm lại mái trường xưa?
Cho anh nhắn đôi lời thăm hỏi
Thầy cô cũ giờ còn ai ở lại?
Mái ngói rêu phong hay đã đổi thay rồi? Con đường đất có hàng tràm cỗi
Thân khẳng khiu như thân lão hao gầy
Vẫn còn đó hay đã thay hàng cây mới
Đang non tơ, dịu mát những trưa nồng? Mười năm xa trường, em có biết không? Lòng anh vẫn mơ về trường cũ,
Thầy cô thân yêu, bè bạn tuổi học tro.ì Sức sống LÀM NGƯỜI nơi ấy đã truyền cho
Nay vẫn ấm trong anh với khát khao thành đạt
Em có về thăm lại mái trường xưa?
Cho anh nhắn sẽ có ngày trở lại,
Tìm tuổi ấu thơ và xin cảm ơn Người
Mái trường ơi, ta nhớ quá đi thôi!
Trần Thị Tín
TÔI GỞI NIỀM ĐAU TRÊN ĐỈNH NÚI
Núi ơi, có giữ niềm đau!
Mà màu khăn trắng ngang đầu khuất che
Mây về cho núi buồn ghê,
Gió mang niềm ấy đi về phương nao?
Rừng xưa giờ hết lao xao,
Trang 6Nghe từ xa vắng sắc màu hư không
Lương Quyết
NHỚ MẸ
Thế là hết chiều nay đâu còn nữa?
Mẹ của tôi vĩnh viễn xa tôi rồi
Còn đâu nữa những chiều buồn xa nhớ Con chạy về nhìn ngắm mẹ thân yêu Giờ còn đâu từ nay xa cách biệt
Cõi âm dương sao xa cách người đời
Để thương đau đong đầy trên mi mắt
Biết bao giờ mới nguôi được trong tôi Hình ảnh mẹ tảo tần trong hôm sớm
Nuôi thân con thành đạt đến hôm này
Một chữ hiếu mà con chưa trả hết
Để bây giờ thương nhớ biết bao nhiêu? Đời của con từ nay xa bóng mẹ
Biết bao giờ gọi lại tiếng mẹ ơi!
Hỡi những ai còn mẹ ở trên đời
Hãy yêu quý và kính người hơn thế nữa Để bớt buồn vì năm tháng mẹ xa
Nguyễn Thị Tư
THƯƠNG HOÀI BẾN QUÊ
Bao năm sống với quê nhà,
Mà thân vò võ như là xa quê
Chiều nay thả dọc triền đê ,
Ngỡ từ xa xứ gọi về cố hương
Lòng riêng, riêng những vấn vương Bao miền đất lạ càng thương quê nghèo! Quê ơi! Còn giữ bao điều,
Tuổi thơ lặn lội bao điều đắng cay
Tình quê ta giữ tháng ngày,
Dù long đong vẫn thương hoài bến quê
Lương Quyết
TÔI VẪN BIẾT
Tôi viết tặng em nhân Ngày nhà giáo,
Trang 7Hai mươi tháng mười một lạnh se,
Nhưng không lạnh bởi một mùa dạy tốt Điểm chín mười em cố hái kính dâng
Ngày từng ngày, từng tiết học trôi qua
Em hăm hở học ghi lời tôi giảng
Trang giáo án từng đêm tôi vẫn soạn
Để cho em bài học thêm hay
Tôi vẫn biết các em nhiều trăn trở
Tuổi học trò nhiều mơ ước mông lung Tương lai rộng bầu trời mênh mông quá Đôi cánh mềm có bay tới được không?
Ưì cứ mơ, cứ ước đi em!
Chuyện mơ ước là điều ai cũng có
Tôi đi trước cũng đã từng mơ ước
Ước mơ nhiều nhưng biết chọn nghen em! Ngày Nhà giáo đôi lời tôi tâm sự
Biết ước mơ, biết hành động thật
nhiều,
Điều thầy giảng từng ngày trên bục
giảng,
Là hành trang em gom góp vào đời
Mai khôn lớn em rời xa tổ ấm,
Hãy nhớ về trường lớp ngày xưa
Tôi vẫn biết ngày mai em rời tổ
Tiễn em đi Ôi những lớp học trò!
Tháng11/ 2005- Nguyễn Hạnh
CƠN MƯA ĐẦU HẠ
Cơn mưa đầu hạ chiều nay,
Mẹ lo nước dềnh luống rạ
Chiếc nón cứ nghiêng nghiêng lạ
Theo cơn gió lớn bên đồng
Cơn mưa đầu hạ chiều nay,
Lội đồng một mình gánh rạ
Dáng mẹ lại thêm vất vả
Con thương mẹ đến nao lòng
Cơn mưa đầu hạ chiều nay,
Ngái cơn mẹ về vừa tạnh
Thương sao có cơn gió lạnh
Con lo mẹ ốm thêm gầy
Trang 8Cơn mưa đầu hạ chiều nay,
Con chợt thấy mình vừa lớn
Trong nỗi nhọc nhằn mẹ gắng
Bao nhiêu mưa nắng mẹ ơi!
Thiều Thị Quy
TRƯỜNG TÔI
Thời gian thấm thoát qua đi,
Bao nhiêu năm ấy ta thì chớ quên
Mái trường ngày đó có tên,
Cô thầy công sức vững bền dựng xây Ngôi trường xinh xắn giờ đây,
Tầng lầu cổng ngõ mỗi ngày đẹp hơn Bồn hoa cây cảnh xanh rờn,
Sân chơi bóng mát biết ơn cô thầy
Chăm lo dạy bảo hằng ngày,
Qua bao thế hệ tình thầy chẳng phai Thành người có đức, có tài,
Tương lai đất nước mỗi ngày tiến nhanh Công lao dạy dỗ trưởng thành,
Các em nhớ mãi thành danh ơn thầy
Ai ơi thăm lại trường này,
Ngôi trường Tam Hiệp mỗi ngày rạng danh
Trần Anh Thuấn
NGẪU HỨNG
Cơn gió thoảng qua,
Làm rụng hoa mướp
Chú ong thảng thót giật mình bay xa Còn tôi bâng quơ nghĩ về quá khứ Niềm vui qua đi thoảng như cơn gió, Nỗi buồn đọng lại nhói đau lòng
người.
Cao Thị Diệu Huyền
Trang 9CHỈ MỘT LẦN THÔI
Cao Thị Diệu Huyền
Tuổi thơ tôi với ngôi trường làng
và cây vông già
Trò chơi đuổi bắt, xoay tròn gốc vông Năm tháng qua đi tôi thành người xa xứ Vẫn đau đáu về ì gốc vông già
và ngôi trường làng bé nhỏ
Thời gian ơi, có bao giờ trở lại?
Để tôi trở thành cô bé ngày xưa,
Hồn nhiên vô tư vui trò con trẻ,
Chỉ một lần thôi! Một lần thôi!
MÃI MÃI BẠN VÀ TÔI
Tôi vẫn nhớ về bạn trong kí ức,
Ngày đầu gặp nhau tình bạn đã thức Từ trong khó khăn trở thành tri kỉ,
Để cùng nhau chia sớt mọi buồn vui Nhớ ngày ấy tôi sốt cao ốm nặng, Bạn thao thức suốt mấy đêm dài,
Chăm sóc tôi dù khó khăn chẳng ngại Tôi thương bạn và không thốt nên lời, Để một mình ấp ủ mãi không nguôi Bạn tôi hỡi xin nhớ nhau hoài!
Để tình bạn mãi mãi vượt thời gian Để tình bạn này theo cùng năm tháng Bạn mãi mãi là bạn của tôi
Tôi mãi mãi là tôi của bạn
Bạn và tôi mãi mãi bạn và tôi,
Dù không gian đã ngàn trùng cách ngăn
Ngô Thị Tỉnh
GIA ĐÌNH
Trang 10Bố là cây to cao rộng lớn,
Đem thân mình che chắn gió sương
Mẹ là hoa, là quả, là chồi non
Hoa và quả cho hương thơm mật ngọt Mẹ cho con giấc ngủ ấm tình thương Mẹ gọi con là tương lai của mẹ
Mẹ yêu con, yêu nhất trên đời
Khi hạn đến, cây vươn mình để sống Lúc gian nan, bố cũng phải ngày đêm
Mẹ cùng bố đảm đang tất cả
Tạo ra con hạt giống tốt ngày mai
Con sẽ hứa là con ngoan của mẹ
Để tương lai con đứng giữa đời
Lòng vững bền bởi bố mẹ cùng bên
Ngô Thị Tỉnh
Ôn kỉ niệm xưa nhớ về trường cũ,
Em bàng hoàng tìm lại dáng thầy xưa Tay bắt mặt mừng tràn trề nỗi nhớ,
Khách sang sông bến cũ đã tìm về
Hạnh phúc nào hơn gặp cùng bục giảng Đất nước ngày mai, trang giáo án đêm vê.ö Thầy cùng em tô hồng thêm trang sử, Để tương lai mãi nhớ ngàn đời
(Về trường mới gặp trò
xưa)
Trần Minh Hùng
Nghe không em hương đời rạo rực,
Từng phút giây náo nức tràn về
Bao giấy trắng chờ em thêu giáo án,
Dệt tơ hương ngày tháng tuổi thơ
Chim én lượn trở mùa xuân thắm
Tuổi hồng đang say đắm chờ em
Yêu đi em cho đời nồng thắm
Vườn hoa yêu, anh dành tặng mình em
Trang 1110 10 2006 Minh Hùng
Mẹ là biển cả trùng khơi,
Biển nuôi con sóng cả đời gian nan
Mẹ già như chuối chín cây,
Gió lay mẹ rụng con phải mồ côi
Mẹ ơi, con nhớ những ngày
Lom khom mẹ lượm quả đào vườn sau, Gió mưa gánh nặng tháng ngày,
Gánh con ra ruộng rồi trưa gánh về
- Hát ru mẹ hát thế này:
Con ơi, con ngủ cho ngoan,
Lớn lên gắng học để toan giúp đời
Mẹ còn hát, đất quê nhà:
Đất quê ta cát trắng, nước mặn đồng chua,
Trên thì núi, dưới là sông, cánh đồng chật hẹp
Bao đời cha ông cày xới, lượm đói nghèo Nhưng con ơi, mưa dễ thấm, dễ mềm lòng thương mến,
Người đi xa nhớ muối mặn gừng cay
Lớn lên con vì quê hương và mẹ
Mẹ đã đi rồi sao mẹ ơi?
Con thương nhớ mẹ biết đời nào khuây! Nguyễn Tấn Ngành THƯƠNG LẮM BẠN ƠI
Mùa đông rồi lại đến
Heo may luồn qua tay
Mưa ngậm ngùi thương nhớ
Ướt nhoà cả cõi mơ
Còn đâu nữa ngày thơ
Em nhìn kìa chim én
Giấc mơ miền xanh trong
Tuổi thơ sao yên lành
Giữa ồn ào thị thành
Lạ quen người tứ xứ
Ngày xưa về nôn nao
Tiếng gió lùa xào xạc
Ngỡ tiếng thầy gõ bảng
Tiếng mưa rơi rì rào
Tiếng bạn mình thương sao
Lúc này bạn nơi nao
Có mơ về thầy cũ
Trang 12Huỳnh Thị Thọ
MỜI ANH VỀ THĂM QUÊ EM
Mời anh về thăm lại quê em,
Núi Thành ngày nay khác lắm rồi
Nắng cát đường xa, người vất vả
Nay mọc lên cao những mái nhà
Mời anh về thăm lại chốn quê em
Tiên phong, mở đầu kinh tế mở
Trường Hải, Hoa Chen, Công ty Cát
Và đang xây nữa những công trình
Mời anh về thăm lại chốn quê em,
Biển Rạng, Bàn Than, cảng Kì Hà
Sóng nước trong xanh như tiên động
Vẫn dập dìu gọi khách muôn phương
Mời anh về thăm lại chốn quê em,
Ruộng đồng bát ngát vương hương lúa Tôm cá đầy khoang, ắp tiếng cười
Núi Thành chuyển mình vang nhịp sống, Mở rộng vòng tay đón tiếp người
Lại Thị Hạnh
Tam Hiệp - Mùa thu naỳ
Sáng mùa thu nắng vàng rực rỡ,
Đàn em thơ hớn hở tựu trường
Cặp sách trong tay, thiên thần nhỏ,
Mỗi bước em đi, mỗi nhịp cầu
Mái đỏ tường vôi hai tầng mới,
Hàng cây xanh mát toả bóng tròn
Sáng sáng, chiều chiều vui ca hát,
Vang vọng âm thanh khắp xóm làng
Mãi nhớ ghi những thiên thần nhỏ,
Tam Hiệp xưa vất vả bao điều
Nay chuyển mình là nhờ em đó
Mở vòng tay bừng sáng bình minh
Lại Thị Hạnh
GỬI EM CÔ GIÁO
Trang 13Chút gió đông gửi hương trong đó,
Gửi cho em cô giáo của anh
Anh cho gì sao ngần ấy năm
Em hờn trách lòng anh nặng trĩu
Nhiều lắm em ơi, anh muốn gửi
Vầng trăng khuya- ánh mắt nụ cười
Ngày hoa khoe sắc rừng người và cây
Gửi em một chút tình say
Hương trường gió trẻ ngất ngây đi về Gửi em một chút tình quê
Tình thầy, nghĩa bạn, tình cô và trò
Gửi em chút nắng hẹn hò
Em về sưởi ấm giữa mùa gió đông
Muốn gửi nhiều lắm em biết không
Chờ anh giây phút đông này năm sau
Trần Xuân Thông
SẮC MÀU
Thu, vàng cả sắc lá
Thu, trắng màu áo em
Thu, xanh ghế em ngồi
Thu, rộn ràng khắp chốn
Thu, hối hả em anh
Thu, giục ta đến trường
Nguyễn Thị Ngọc Tâm
Thường xuyên không thuộc bài
Đến lớp lại quậy phá
Trang 14Trò làm cô khổ quá
Vì cứ mãi nghĩ suy
Đến lúc trò biết nghĩ
Thương cô trò ngoan hiền
Biết chăm lo cho lớp
Khiến các bạn ngạc nhiên
Giờ trò đã đi xa
Vẫn không quên chuyện cũ
Trong cánh thư gửi về
Cô ơi, em xin lỗi!
Trần Thị Tín
THOÁNG XAO LÒNG
Ước gì suối chảy là thơ,
Cho thầy dạy địa ngẫn ngơ chút tình,
Không gian ôm cả vào mình,
Dạy cho lớp trẻ bóng hình quê ta
Mai đây dù có đi xa,
Trò còn nhớ lớp nhớ thầy nữa không?
Còn nhớ phấn trắng bảng đen
Những vần mực nhỏ còn oen trên bàn Hè về phượng đỏ tràm vàng,
Trò đi thầy ở đôi đàn chia li
Ước gì giọt lệ bờ mi,
Trò còn giữ mãi khi đi sang bờ
Thời gian nào có đợi chờ,
Trò về trống vắng, thầy đi xa rồi
Đừng buồn trò nhé trò ơi,
Phải luôn giữ trọn những lời thầy khuyên!
Trần Xuân Thông
NIỀM ƯỚC VỌNG
Mừng năm học mới với ba không
Giáo dục rồi đây có đẹp không?
Ngọn đuốc văn minh rừng rực sáng
Tiếng chuông giáo dục sẽ thành công.
Hào hoa phong nhã nhuần tài đức
Mải miết ngợi ca khéo mất rồng!
Khai phá hậu sinh công trọng đại,
Góp phần dựng nước xứng cha ông Tháng 9 năm 2006
Nguyễn văn Hà
Trang 15Lòng Thầy
Bên trang giáo án sáng ngời,
Hiện lên từng chữ, từng lời thân
thương.
Tấm lòng thầy giáo mến thương, Trọn đời yêu trẻ, yêu trường không phai.
Lương Thị Xuân Ngọc
CƠN MƯA CHIỀU TRÊN NGÔI TRƯỜNG QUÊ TÔI
Ôi, cơn mưa chiều nay quá đổi say mê,
Đột ngột quá người đi về vội vả
Cơn mưa chiều, khiến lòng tôi rất lạ,
Hẳn bất ngờ vì những chuyện không đâu Cơn mưa chiều, sao mưa quá lâu,
Hẳn nôn nóng lòng người đi vội
Cơn mưa chiều khiến đất trời mau tối, Nên lòng người ở lại cũng nôn nao
Cây trong trường bỗng chốc lại xôn xao, Nghe gió rạt rào uống từng ngụm nước Tôi như người mộng du,
Đứng dưới hàng cây trú mưa tìm về nỗi nhớ,
Tuổi thơ tôi trổi dậy nỗi đau đời,
Đứa bé ngày xưa , mòn chân bỏng cát, Mẹ tôi thân gầy một thời lam lũ,
Ngày hai bữa ăn chưa no lòng, củ sắn củ khoai
Tôi như người mộng du,
Đi dưới mưa giữa ngôi trường và làng quê Tam Hiệp
Cát bạc màu hoá thành huyền thoại,
Cát gặp người lấp lánh ánh tương lai Tất bật ngày đêm hối hả những công trường,
Kìa Ô tô Trường Hải, nọ thức ăn Hoa Chen Tam Hiệp quê tôi bây giờ xinh xắn lắm! Sau bao lần hạnh phúc được hoá thân, Bạn hỡi, hãy ghé về thăm Tam Hiệp quê tôi!
Đất sẽ mở rộng vòng tay đón nhận
người về
Nghĩa ân tình sâu nặng tấm lòng người trải thảm chờ mong
Lê Văn Hảo