NGƯỜI THẦYNgườihầy vẫn lặng lẽ đi về sớmrưa Từng ngày giọt mồ hôi rơi nhòerang giấy Để em đến bên bờ ước mơ Rồi nămháng sóng dài gió mưa Cành hoarắng vẫn lung linhrong vườn x
Trang 145 BÀI THƠ, BÁO TƯỜNG VIẾT VỀ THẦY CÔ,
MÁI TRƯỜNG VÀ TUỔI HỌC TRÒ
NGÂN VANG BÀI HỌC CŨ
(Mực Tím số 287 - 20/11/97)
Tháng mười một
Mùa của đấtrời đã vào đông
Từ lòng em cũng man mác mùa về:
Thầy cô ơi!
Từng lời giảng - Từng ước mơ cất cánh
Bao bài học - Bao nhớ bao quên?
Mùarời lạnh - Mùa lòng em ngọt ấm
Bài học hôm xưa còn ngân nga
+++++++
http://ngoclinhson.violet.vn
Trang 2NGƯỜI THẦY
Ngườihầy vẫn lặng lẽ đi về sớmrưa
Từng ngày giọt mồ hôi rơi nhòerang giấy
Để em đến bên bờ ước mơ
Rồi nămháng sóng dài gió mưa
Cành hoarắng vẫn lung linhrong vườn xưa
Ngườihầy vẫn lặng lẽ đi về sớm dưới mưa
Dòng đờiừng ngày qua êm đềmrôi mãi
Chiềurên phố bao người đón đưa
Dòng sông vắng bây giờ gió mưa
Còn ai nhớ ai quên con đò xưa
Dù nămháng vôìnhrôi mãi mãi
Có hay bao mùa lá rơi
Thầy đã đến như muôn ngània nắng
Sáng soi bước emrong cuộc đời
Vẫn nhớ những khirời mưa rơi
Vẫn chiếc áo xưa sờn đôi vai
Thầy vẫn đi buồn vui lặng lặng lẽ
Dù nămháng vôìnhrôi mãi mãi
Tóc xanh bây giờ đã phai
Trang 3NÓI VỚI EM
Trống vào lớp đãừ lâu
Bé ngồi nức nở phía sau góc bàn
Má hồng mựcím quệt ngan
Hai dòng lệ vẫn chảyràn khônghôi
Nín điôi lựa lời ru
Nép đầuinưởng emhưa chuyện buồn
Ai ngờrong buổi hoàng hôn
Tôi vừa gặp lạiuổi hồng chínhôi
+++++++
http://ngoclinhson.violet.vn
Trang 4Giụcôi lên phíarước
Ríu ranrên bến đò đầy
Trò sau,ròrước vữngay ông chèo
Đời vuiheo nhip nước reo
tiếng "đò ơi" mãi sớm chiều gọi ông
Mênh môngrời nước mênh mông
Ông nhưrẻ lạiheo dònguổihơ
+++++++
Trang 5NHỚ ÔNG LÁI ĐÒ
Đâu rồi bè bạnri âm
Tớirườnghủarời mưa dầm ướt vai
Đâu rồi khómrúc nhành mai
Những hàng cây ấyay ai vunrồng
Quyệnrong hương nội gió đồng
Trường xưahắm lại mà không bạnhầy
Chỉ bao cặp mắthơ ngây
Tán bàng xanh biếc đan dàyiếng ve
Đâu rồi bè bạnri âm
Tớirườnghủarời mưa dầm ướt vai
Đâu rồi khómrúc nhành mai
Những hàng cây ấyay ai vunrồng
Quyệnrong hương nội gió đồng
Trường xưahắm lại mà không bạnhầy
Chỉ bao cặp mắthơ ngây
Tán bàng xanh biếc đan dàyiếng ve
+++++++
http://ngoclinhson.violet.vn
Trang 6THỜI ĐÃ XA
Trở lại sânrường
Nắng ngẩn ngơ nhìna xa lạ
Chùm phượng đỏ hôm nao
Giờ chỉ xanh màu lá
Vết chân xưa mưa nắng cũng nhoà!
Chỗ ngồi kia đâu phải của riênga
Còn đâu nữa những giờ học
Thả hồnheo gió
Lời mắng nhẹ nhàng củahầy
Giờ đây nghe xa quá!
Kỉ niệmràn vềhật ngân nga!
Thật ư
Thời họcrò đã xa
Tuổihơ cũng vụt qua
Ta lặng lẽ bước đirong niềm nhớ
Thầy cô bạn bè ơi!
Biết vao giờ gặp lại
Thời gianhìrôi mãi
Trôi xa!
+++++++
Trang 7BỤI PHẤN
Nay đã xa rồi yêu dấu ơi
Nhớhầy cô nhớ… đến chơi vơi
Trường xưa cánh phượng ngày nao đã
Dõiheoa để nghẹn muôn lời
Khiôi ném bảng nằm ngang ngổn
Thầy đến bênôi vẻ ônồn
Viết lên đôi chữ cười vui vẻ
Bảng cũng nhưa cũng có "hồn" !
Bụi rớt rơirên dáng hao gầy
Phấn chì bụi phủóc như mây
Rớt bay hồn phấnanừng mảnh
Rơi xuống làmhêm bạcóchầy
Có phảihầy đang nảy hạt mầm?
Hạt mầmhầy chăm bón quanh năm!
Bụihời gian cứ bayheo gió
Nào biết ngày mai sẽhăngrầm
Rơi như lá úa nay lìa cành
Trên đường gian khổ hóa mong manh
Bụt giảng ngày xưahầyôi đã
Giảng giảiừng câuhiếu niênhành…
Có biết ngày mai sẽ ra sao
Hạt mầmhầy nảy biết là bao
Bụirần phấnoả mau phaihắm
Nào biết ngày sau sẽhế nào!
Rơi rơi nắng gió sương mờ ảo
Trên máirường xưa nhạt ngói màu
Tóc người xưa cũng chen sợi bạc
Thầy đórường đây lệ cứrào
http://ngoclinhson.violet.vn
Trang 8Con vẫn yêu sao những điểm 10
Yêuhầyrách phạt học mà chơi
Phút giây ngày ấy như sống lại
Nàyuổihơ ngây chẳng hết lời
Làm sao đểrở lại ngày xưa
Cóhể ngoan hơn chẳng nghịch đùa
Nào ai không nhớ mình " hưởng " phạt
Quên nhữngrận đòn đãừng chưa?
Ngày nay con vẫn giữ ânình
Xưa còn nonrẻ đã miệt khinh
Thầy - Cô nâng sáchay dìu dắt
Dạy dỗhành nhân giúp nước mình
Khi con cất bước xa máirường
Tuổi người đã đủ để vấn vương
Còn lưu luyến Bạn - Thầy - Cô mãi
Thơhẩn dăm câuhỏa sầuhương
+++++++
Trang 9BÀI THƠ TẶNG THẦY
Chânình,nhiệt huyết ấyhầyôi
Vất vả bao năm nghiệprồng người
Cặm cụi đêm ngàyrông emrẻ
Mong đem hạnh phúc đến cho đời
Bao nhiêu năm đứngrên bục giảng
Cùng bạn đường phấnrắng bảng đen
Thầy mãi vẫn đưa đòrầm lặng
Mỗi chuyến đò mỗi lứa chúng em
Tâmínhhầy rất đỗirang nghiêm
Nhưng lắm khi cũng rất dịu hiền
Thầy:người giáo,người cha, người bạn
Dạy:ngoại ngữ lẫn kinh nghiệm riêng
Cảm ơnhầy dạy em lẽ phải
Những điều hayrong sánghơ ngây
Cảm ơnhầy cho emất cả
Thầy cho em cuộc sống muôn màu
Nay cầm bút vò đầu suy nghĩ
Viết bàihơ dângặng lênhầy
Những vầnhơ ngượng ngạohơ ngây
Nhưng chan chứaình ngườihầy dạy
Công ơnhầy nặngựa biển sâu
Em dẫu viết muôn lời khóả
Em dẫu biết nhưng em vẫn viết
Bởi lòng em luôn nhớ đếnhầy
+++++++
http://ngoclinhson.violet.vn
Trang 10NGƯỜI LÁI ĐÒ
(Thảo Nguyên)
Một đời người - một dòng sông
Mấy ai làm kẻ đứngrông bến bờ,
"Muốn qua sông phải lụy đò"
Đường đời muôn bước cậy nhờ người đưa
Tháng năm dầu dãi nắng mưa,
Con đòríhứchầy đưa bao người
Qua sông gửi lại nụ cười
Tình yêu xinặng ngườihầy kínhhương
Con đò mộc - mái đầu sương
Mãiheoa khắp muôn phương vạn ngày,
Khúc sông ấy vẫn còn đây
Thầy đưaiếp những đò đầy qua sông
+++++++
Trang 11KHI THẦY VỀ NGHỈ HƯU
Cây phượng giàreo mùa hạrên cao
Nơi bục giảng giọnghầy sao chợthấp:
"Các con ráng… năm nay hè cuối cấp…"
Chút nghẹn ngào… bụi phấn vỡ lao xao
Ngày hôm qua hayựháng năm nào
Con nao nức bước vàorườngrung học
Thương cây lúa hóahânừ hạthóc
Thầy ươm mùa vàng, đất vọng đồng dao
Maihầy về, sânrường cũ nằm đau?
Hay nỗi nhớ lấp vùiheo cát bụi?
Dẫu cay đắng, dẫurăm nghìn đauủi
Nhọc nhằn nàohầy gửi lại ngày sau?
Maihầy về, mùa gọi nắng lên cao
Vai áo bạc như màurang vở cũ
Con muốn gọi sao lòng đau nghẹn ứ
Đã bao lần con ngỗ nghịchhầy ơi!
+++++++
http://ngoclinhson.violet.vn
Trang 12LỜI RU CỦA THẦY
Mỗi nghề có một lời ru
Dở hayhầy cũng chọn ru khúc này
Lời ru của gió màu mây
Con sông của mẹ đường cày của cha
Bắt đầu cáiuổi lên ba
Thầy ru điệp khúc quê nhà cho em
+++++++
Trang 13TRỜI SAO
Bầurời ngàn sao lấp lánh
Lung linh ước vọng họcrò
Máirường long lanh mắt sáng
Ngời ngời ước vọnghầy cô
Trường ơi, là dòng sông mát
Giọtrong kiếnhức loài người
Cho emắmrong sựhật
Lớn dần nhân nghĩa -inh khôi
Trường ơi, mái nhà em đấy
Tuổihơ gởi mãi nơi này
Bảng đen nở dòng chữrắng
Tayhầy vẫy ước mơ bay
Thầy chưaừng dangay đánh
Búp hoa còn giấurong cành
Tuổihơ cần nhiều cáính
Cho đời đủ sắcươi xanh
Cô ơi dang đôiay rộng
Ôm em siết chặt vào lòng
Để đôi mắt em ngấn lệLong lanh hạt ngọcìnhhương
Cô ơi ngọt ngào giọng nóiBây giờ đờihiếuiếng ruTìnhhương chảyrênrang giấyVào đời rửa sạch nỗi đau
Thầy cô cùng nhauhắp sángNiềminrong mắt họcròNgàn sao giữarời ước vọngSáng ngời ánh mắt nênhơ
+++++++
http://ngoclinhson.violet.vn
Trang 14CÒN ĐÂU TUỔI ÁO TRẮNG
Nayôi lại vềhăm ngôirường cũ
Hàng cây xanh vẫnỏa mátrời xanh
Góc phượng vĩ rực màuhờirairẻ
Thời gian chìm nỡhấmhoắt qua nhanh
Dãy ghế đá còn đây, phút chiaay …
Lại hiện về rõ ràngừng gương mặt
Tôi giật mình có chút gìrong mắt
Rồi chợt cười giọt nước mắt conrai
Ngôirường ơi những kỉ niệm mộthời
Sau bứcường đỏ hoà màu cờ Tổ Quốc
Tìm lại mình nhưng nào đâuìm được
Tuổi học sinh chỉ xót lại ngậm ngùi
+++++++
Trang 15KHI THẦY VỀ NGHỈ HƯU
Cây phượng già reo mùa hạ rên cao
Nơi bục giảng giọng hầy sao chợt hấp:
"Các con ráng… năm nay hè cuối cấp…"
Chút nghẹn ngào… bụi phấn vỡ lao xao
Ngày hôm qua hay ự háng năm nào
Con nao nức bước vào rường rung học
Thương cây lúa hóa hân ừ hạt hóc
Thầy ươm mùa vàng, đất vọng đồng dao
Mai
hầy về, sân rường cũ nằm đau?
Hay nỗi nhớ lấp vùi heo cát bụi?
Dẫu cay đắng, dẫu răm nghìn đau ủi
Nhọc nhằn nào hầy gửi lại ngày sau?
Mai
hầy về, mùa gọi nắng lên cao
Vai áo bạc như màu rang vở cũ
Con muốn gọi sao lòng đau nghẹn ứ
Đã bao lần con ngỗ nghịch hầy ơi!
+++++++
http://ngoclinhson.violet.vn
Trang 16LÁ ME (?)
Có
hể bây giờ cô đã quên em
Học rò quá nhiều, làm sao cô nhớ hết
Xa
rường rồi, em cũng đi biền biệt
Vẫn nhớ lời ự nhủ: sẽ về hăm
Có
hể bây giờ chiếc lá bàng non
Của ngày em đi đã úa màu nâu hẫm
Ai sẽ nhặt dùm em xác lá
Như em huở nào ép lá giữa rang hơ?
Ước gì Hiện ại chỉ là mơ
Cho em được rở về chốn ấy
Giữa bạn bè nối vòng ay hân ái
Được vui-buồn-cười-khóc hồn nhiên
Em nhớ hoài iết học đầu iên
Lời cô dạy: "Văn học là nhân học"
Và chẳng ai học xong bài học làm người!
Chúng em nhìn nhau khúc khích iếng cười
Len lén chuyền ay gói me dầm cuối lớp
Rồi giờ đây heo dòng đời xuôi ngược
Vị chua cay huở nào cứ hấm đẫm bờ môi
Những lúc buồn em nhớ quá - Cô ơi!
Bài học cũ chẳng bao giờ xưa cũ
+++++++
Trang 17( Ngân Hoàng )
Cơn gió vô ình hổi mạnh sáng nay
Con bỗng hấy óc hầy bạc rắng
Cứ
ự nhủ rằng đó là bụi phấn
Mà sao lòng xao xuyến mãi không nguôi
Bao năm rồi? Đã bao năm rồi hở? Thầy ơi
Lớp học rò ra đi, còn hầy ở lại
Mái chèo đó là những viên phấn rắng
Và
hầy là người đưa đò cần mẫn
Cho chúng con định hướng ương lai Thời gian ơi xin dừng lại đừng rôi
Cho chúng con khoanh ay cúi đầu lần nữa
Gọi
iếng hầy với ất cả in yêu
+++++++
http://ngoclinhson.violet.vn
Trang 18Tríchhơ Vũ Đình Minh:
Trống đánh bảy giờ vào lớp lúc đang mưa
Tôi lên lớp áo em nào cũng ướt
Máióc lấm dởừngrang vở học
Tôi biếtôi khônghể nói những lờihừa
Có lẽ nào em lại khôngin
Nhưôi nói ngày mai sẽ khác
Ngườihầy giáo yênâm đến lớp
Nói nhẹ nhàng,hanhhản những điều hay
Cơm áo bây giờ làhứ gắt gay
Đâu phải riênga mà là đất nước
Ngườihầygiáo dù ở cǎn nhàhấp
Vẫn luôn cần có mộtâm cao…
+++++++
Trang 19KHÔNG ĐỀ
Cầm bút lên định viết một bài hơ
Chợt nhớ ra nay là ngày nhà giáo
Chợt xấu hổ cho những lần cao ngạo
Thì ra con cũng giống bấy nhiêu người
Cầm bút lên điều đầuiên con nghĩ
Đâu là cha, là mẹ, làhầy…
Chỉ là những cảm xúc vu vơ,ầmhường, nhỏ nhặt…
Biết bao giờ con lớn được, Thầy ơi!
Con viết về hầy, lại “phấn rắng”,”bảng đen”
Lại “kính mến”, lại “hy sinh hầm lặng”…
Những con chữ đều đều xếp hẳng
Sao lại quặn lên những giả dối đến gai người
Đã rất chiều bến xe vắng quạnh hiu
Chuyến xe cuối cùng bắt đầu lăn bánh
Cửa sổ xe ù ù gió mạnh
Con đường rôi về phía chẳng là nhà…
Mơ màng nghe iếng cũ ê a
Thầy gần lại hành bóng hình rất hực
Có những điều vô cùng giản dị
Sao mãi giờ con mới nhận ra
+++++++
http://ngoclinhson.violet.vn
Trang 20PHẤN TRẮNG
Dạy emừhuở chín mười
Ngày ấyóc cô dài lắm
Như mây biếcrời xanhhẳm
Nâng mùahu lên mênh mông
Ngày quaháng lại chất chồng
Gót cô dẫm mòn bục giảng
Bao lớp họcrò mắt sáng
Cũng ngần ấy bụi phấn bay
Hạt rơi vào mắt xót cay
Đưa cô về cõi sương mù
Những vòng hoa lạnh gió ru nghẹn ngào
Một đời phấnrắng chiêm bao
Còn bao nhiêu chữ gieo vàorời xanh?
+++++++
Trang 21CÔ GIÁO MIỀN QUÊ
Thương em cô giáo miền quê
Đường làngrơnrượt lối vềrời mưa
Nụ cườiheo nón đong đưa
Trênay đôi guốc còn chưa kịp mòn
Họcrò chưa kịp lớn khôn
Cười reo nắc nẻ bên dòng nướcrôi
Thương em rồi bỗnghươngôi
Đường không đủ rộng sánh đôiheo về
Em là cô giáo miền quê
Tôi, chàngrai phố đứng mê mải nhìn
Gió giông một cái liếcình
Tôi mang ngơ ngẩnheo mình về đâu?
+++++++
http://ngoclinhson.violet.vn
Trang 22Bao mùahu đi qua
Thầy xưa nay đã già
Khairí emhêm sáng
Cho cây đời nở hoa
Từng lời giảng yêuhương
Bao lớprẻ xarường
Gói hànhranghêm nặng
Nghĩaìnhhầy vấn vương
Mai lớn khôn nên người
Khi nào em quên được?
Công ơn người đirước
Dìu dắt chúng emheo
+++++++
Trang 23THẦY VÀ CHUYẾN ĐÒ XƯA
(Nguyễn Quốc Đạt)
Lặng xuôi nămháng êmrôi
Con đò kể chuyện mộthời rất xưa
Rằng người chèo chống đón đưa
Mặc cho bụi phấn giữarưa rơi nhiều
Bay lênựa những cánh diều
Khách ngày xưa đó ít nhiều lãng quên
Rời xa bến nước quênên
Giờ sông vắng lặng buồnênhiếng cười
Giọt sương rơi mặn bên đời
Tóchầy bạcrắng giữarời chiều đông
Mắthầy mòn mỏi xarông
Cây bơ vơ đứng giữa dònghời gian
+++++++
http://ngoclinhson.violet.vn
Trang 24SƯU TẦM 1
Còn chút gì để nhớ không em
Ngày bế giảng,ầmã đường mưa ướt
Em đirước, anhheo sau lặng bước
Đừng gợi lại nhưng nỗi lòng đau khổ
Đừng gợi lại những buồn đauủi hổ
Kỉ niệm xưa xin giữ mãirong lòng…
Còn chút gì để mà nhớ màhương
Đừng gợi lại những nỗi lòng đau khổ
Đường gợi lại những buồn đauủi hổ
Kỉ niệm xưa xin giữ mãirong lòng…
+++++++
Trang 25SƯU TẦM 2
Yêu rồi cũng nhớ yêuhêm
Tình yêu chẳng có bậchềm cuối đâu!
Thầy không ru đủ nghìn câu
Biết con chữ cũng đứng sau cuộc đời
Tuổihơ em có mộthời
Ước mơhì rộng nhưrời, ngàn năm
Như ru ánh lửarong hồn
Cái hoarong lá, cái mầmrong cây
Thầy ru hết cả mê say
Mong chorọn ước mơ đầy của em
Xin lời ru được dẫn đường em đi
(Con đườnghầy ngỡ đôi khi
Tuổihơ lăn một vòng biới rồi!)
Trang 27SƯU TẦM 4
"Ngày nào em bé cỏn con
bây giờ em đã lớn khônhế này
Cơm cha áo mẹ ơnhầy
nghĩ sao cho bỏ những ngày ước ao"
"Muốn sang phải bắt cầu kiều
Muốn con hay chữ phải yêu kínhhầy"
"Công cha như núi Thái Sơn
Nghĩa mẹ như nướcrong nguồn chảy ra
Một lònghờ mẹ kính cha
Choròn chữ hiếu mới là đạo con"
+++++++
http://ngoclinhson.violet.vn
Trang 28SƯU TẦM 5
Thầy chính là những vì saohắp sáng
Là đèn đường soi rạng lối em đi
Còn Cô là người mẹ hiền phú quí
Đứahì hoa huệ, đứahì cúc xinh
Tungăng biểu lộ ânình
Bao ngày mệt nhọc Thầy - Cô dỗ dành
Bây giờ vài phút mỏng manh
Chúng em họp lại, kính Cô, kính Thầy
Ngày vui nhà giáo sum vầy
Monghầy - cô khỏe,rồng ngườiiếp sau
+++++++
Trang 29SƯU TẦM 6
Mùa hè đếniếng ve như im lặng
Chú ve con cũng buồn giốngụiôi
Sắp xa rồi mỗi đứa một nơi
Ngồi ôm lại những buồn vui nămrước
Sao nhớ quá những ngày chung lớp
Ngồi bên nhau chung sách giờ kiểmra
Nhớ giờ ra chơi ngheiếngrống ùa ra
Nhớ buổi đá banh cùng gópiềnhuê bóng
Còn nhớ cả những giờ lêu lổng
Bịhầy bắt khi bi-lắc đang hăng
Nhớ đề kiểmra khó nhăn răng
Một đứa ra cảổ cùng chép
Nhớ những giờ hátênrái phép
Tên phụ huynh, vẫnức nhưng vẫn cười
Mai xa rồi còn gì nên nói nốt
Nhớ bạn bên lớp- nhớ mãirường xưa ơi
+++++++
http://ngoclinhson.violet.vn
Trang 30NHỚ TRƯỜNG XƯA
Ngórời xanhhấy chim về chốn cũ
Ta ước mình đượcrở lạirường xưa
Qua bao năm bên xứ người xa lạ
Trong cô đơn ao ước một ngày về
Khi vẫn biết người xưa không còn nữa
Và bạn bè mỗi đứa một phươngrời
Thầy cô cũ dần rời xa bục giảng
Tôirở về với kỷ niệmhânhương
Ôi! Ghế đá ngày nàoôi vẫn đợi
Chắc rêu phongheo dòng chảy cuộc đời
Phượng ủ rũheo mùa hạ vương vấn
Ve đầu hè khẽ gọi mùa chiaay
Đôi mắt naiuổirăngrònhuở ấy
Tôi muốn nhìn như những lúc cònhơ
Tiềng guốc đưa dọc hành lang cuối dãy
Mang yêuhươngrong buổi mới vàorường
Tuyất cả đã lùi vào quá khứ
Vớihời gian còn lại được những gì
Nhưngấm lòng của người con xa xứ
Luôn hướng vềrường cũ ở quê hương