1. Trang chủ
  2. » Giáo Dục - Đào Tạo

Bài văn 9 điểm với đề bài Kỉ niệm về thầy (cô) giáo.

2 662 0

Đang tải... (xem toàn văn)

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Định dạng
Số trang 2
Dung lượng 34 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Bài văn đạt 9 điểm. Kỉ niềm với thầy (cô) giáo. (Một lần quên áo mưa).KỈ NIỆM VỚI THẦY (CÔ) GIÁO. Tôi không phải là một họa sĩ, vậy mà tôi luôn khao khát vẽ cho mình một bức tranh. Bức tranh có thể lưu lại từng đường nét gương mặt cô ngày hôm đó trong mắt tôi. Cô tên là Phương – giáo viên chủ nhiệm tôi năm lớp 1. Hình ảnh cô chắc chắn sẽ mờ dần trong tôi nếu như không có ngày hôm đó. Kỉ niệm trong veo, ấm áp nhất trong suốt quãng đời học sinh của tôi.

Trang 1

KỈ NIỆM VỚI THẦY (CÔ) GIÁO.

Tôi không phải là một họa sĩ, vậy mà tôi luôn khao khát vẽ cho mình một bức tranh Bức tranh có thể lưu lại từng đường nét gương mặt cô ngày hôm đó trong mắt tôi

Cô tên là Phương – giáo viên chủ nhiệm tôi năm lớp 1 Hình ảnh cô chắc chắn sẽ mờ dần trong tôi nếu như không có ngày hôm đó Kỉ niệm trong veo, ấm áp nhất trong suốt quãng đời học sinh của tôi

Tôi còn nhớ hôm đó là buổi tan trường năm tôi học lớp 1 Trời mưa Mưa vào lúc tan trường thật oái oăm Tôi đứng nép vào cửa phòng lớp học, buồn bã nhìn những giọt mưa rơi xuống từ mái hiên Chúng trong suốt, rơi lộp độp, hòa mình vào những vũng nước lớn Những cái bóng nước như đang chơi trốn tìm trên sân trường Âm thanh của mưa nghe thật mòn mỏi Tôi bỗng thất nhớ bố… Bố đi công tác cũng đã rất lâu rồi Nhà chỉ có 3 mẹ con, mẹ tôi bận đi làm suốt ngày Mẹ chẳng bao giờ đến đón tôi đau Từng bạn từng bạn có bố mẹ đón đều về dần chỉ còn lại mình tôi dưới mái hiên vắng Cảm giác nhìn các bạn được bố mẹ đón về thật có chút buồn bực cùng tủi thân Gió từ bên ngoài thổi vào lạnh quá Mình đói rồi Haizz “Keox~ketj” tiếng cửa kéo dài, tôi chậm dãi ngước lên Một người phụ nữ có gương mặt hiền dịu như một cô tiên Phải, đó chính

là cô Phương Cô nhẹ nhàng cất tiếng hỏi:

- Sao em còn chưa về, các bạn đã về hết rồi mà?

- Thưa cô, tại… em không mang áo mưa nên… - Tôi ấp a ấp úng phần hơi sợ, phần rất ngạc nhiên

Cô nhìn tôi rồi lại nhìn vào phương xa, vào khoảng không giăng đầy những giọt mưa trắng xóa mịt mù

- Em không chờ được đâu Mưa còn lâu đấy Thôi cô trở em về Tôi biết mình thật đoảng Ở nhà mẹ vẫn luôn miệng dặn tôi luôn phải mang theo áo mưa khi đi học, vậy mà tôi vẫn cứ chủ quan Nhưng tôi cũng không muốn phiền đến cô, tôi muốn mình phải tự gánh chịu hậu quả

từ chính lỗi lầm của bản thân mình Nhưng rồi ánh mắt cô, ánh mắt

không còn nhìn vào phương xa nữa mà rọi vào tôi như muốn nói rằng:

“Thôi nào, em không đợi được đâu! Lên cô trở em về Đừng ngại!” Tôi cũng bị khuất phục Tôi theo cô ra lán xe Bước đi sau lưng cô tôi cảm thấy thật an toàn Dường như có một niềm vui nào đó đang len lỏi vào từng ngõ ngách trong tim tôi Bầu không khí bỗng trở nên ấm áp vô cùng Ngồi trên xe trùm chung một áo mưa với cô tôi cảm thấy vừa xa lạ, vừa quen thuộc đến diệu kì Đây là lần đầu tiên tôi ở gần cô đến vậy Theo gió, mưa cứ ràn rạt ràn rạt tạt vào tà áo mưa cô che cho tôi Tôi thu mình lại và bất giác thấy mình như chú gà con núp sau đôi cánh của gà mẹ Cái cảm giác được che trở, bao bọc ấy thật khó quên Trong không gian nhỏ hẹp, mùi hương của cô nhẹ nhàng lan tỏa Nó rất giống với mùi hương

Trang 2

của mẹ tôi Khẽ xiết áo cô, lòng tôi ấm lại Mùi hương ấy cứ mơn man như xoa dịu, vỗ về tôi vậy

- Sau này em nên bỏ sẵn áo mưa vào trong cặp để phòng khi nhỡ ra thì có thể dùng

- Vâng ạ - Tôi đáp

Thực ra thì tôi cũng nghĩ như vậy Quả thật áo mưa rất cần thiết Nhưng lời nhắc nhở của cô lại mang đến một sức mạnh diệu kì khác Nó giúp tôi sau này vẫn nhớ mãi khiến cho trong cặp tôi chẳng bao giờ vắng bóng chiếc áo mưa

Ngồi trên xe cô tôi cứ miên man mường tượng ra cái không khí hồ hởi, cảm động khi gia đình tôi đón cô Tôi sẽ mời cô vào nhà Tôi sẽ pha cho cô một cốc nước thật ấm Và nếu mẹ tôi về rồi hẳn mẹ sẽ phải biết ơn

cô nhiều lắm Cứ thế xe đã dần về đến nhà tôi từ lúc nào tôi cũng không hay Nhưng thật tiếc, cô đã không vào nhà Những giọt nước phả vào má

cô theo những lọn tóc xõa trên trán lăn vào lòng tôi lạnh ngắt Tôi sẽ chẳng thể nào mời cô một cốc nước ấm, cũng không thể để mẹ tôi cảm ơn

cô Cô nhìn tôi nhẹ nhàng bảo:

- Em vào trong nhà đi kẻo ướt – Rồi cô vội vàng quay xe

Tôi chỉ kịp cất tiếng chào vội vã:

- Em chào cô

Nhìn theo bóng cô khuất dần vào màn mưa mù mịt lòng tôi mang theo một nỗi buồn man mác Nỗi buồn đó cứ đeo đuổi tôi trong suốt mấy ngày sau đó Có lẽ bời vì suy nghĩ: “ Phải chăng mình đã làm gì khiến cô phật ý?” Và còn tại sao suy nghĩ đó lại ở trong lòng tôi lâu đến vậy là vì những ngày sau đó tôi không thấy cô ở trường Quả thực tôi vẫn sẽ tin vào cái suy nghĩ vớ vẩn ấy nểu như… tôi không biết được tin cô bị ốm từ

lũ bạn Cái tin đớ như thức tỉnh tôi đang trong cơn u mê Giở tôi đã hiểu

cả rồi Hiểu được ánh mắt của cô vào nơi xa, hiểu được tại sao cô lại vội vàng đến thế Chính trong khoảng khắc đó một khao khát đã nảy nở trong lòng tôi Một bức tranh về cô, về ánh mắt mà mỗi lân nhìn vào tôi đều có thể nhận ra: ánh mắt của người mẹ hiền dành cho đứa con yêu

Thời gian trôi qua, tôi cũng không còn học cô nữa Và khao khát vẽ một bức tranh về cô có lẽ cũng không còn sôi sục trong tôi như ngày đó Nhưng có một điều sẽ không bao giờ thay đổi đó chính là những kí ức cùng tình cảm mà tôi dành cho cô trong suốt những tháng ngày tươi sáng

đó Kể từ sau ngày hôm đó tôi đã có một bài học vô cùng quý giá: chiếc

áo mưa đã trở thành một người bạn thân thiết chẳng bao giờ vắng bóng trong ngăn cặp của tôi nữa Vi cô đã dặn như vậy mà Phải không?

Hin.

Ngày đăng: 05/12/2016, 16:06

TỪ KHÓA LIÊN QUAN

🧩 Sản phẩm bạn có thể quan tâm

w