[r]
Trang 1đề bài: tởng tợng 20 năm sau em về thăm lại ngôi trờng, hãy viết th kể lại cho một ngời bạn
Hạ Long, ngày 23/11/2030 Hải xa nhớ!
Hôm nay cơ quan tớ đợc nghỉ, tớ chẳng biết làm gì cả nên tớ viết th cho cậu Mặc dù ở cái xã hội của năm 2030 này phơng tiện liên lạc dã trở nên cực kì phong phú nhng tớ thấy chỉ những dòng th mới có thể lột tả đợc những gì đợc coi là thật lòng nhất Đầu tiên cho tớ hỏi thăm sức khoẻ hai vợ chồng cùng các con của cậu nha! Và bây giờ tớ sẽ kể lại chuyến thăm lạ ngôi trờng THCS quảng phong ngày nào cho cậu nghe nha!
Hải à! Trờng mình khác xa lắm rồi! Cậu có biết không? từ khuôn viên đến ca ngôi trờng cũng đã đợc mở rộng nhiều rồi! Nào đâu ngôi trờng bé nhỏ mà xinh xinh ngày xa? mà bây giờ thay vào đó là một ngôi trờng ba tầng- một ngôi trờng chuẩn quốc gia! Không chỉ thế đâu Hải ạ, số học sinh của trờng không phải là con
số khiêm tốn 300 nữa mà bây giờ tổng số học sinh của trờng đã là hơn 3000 vì cảng Giảng Võ ở quê đã đợc hoàn thiện Tớ thấy rất vui vì điều đó nhng vẫn con đâu đó một nỗi lâng lâng buồn vì những ngày đùa nghịch vui tơi, trong sáng, hồn nhiên trong lúa tuổi học trò của tụi mình đã nằm lại trong quá khứ Những cô cậu học sinh ngày nào giờ đã là những ông bố, bà mẹ ngoài 30 rồi! Cậu có thấy thế không?
Hôm về đén trờng tớ không khỏi ngạc nhiên khi thấy thầy Phúc- Hiệu trởng trờng mình ngày xa với mái tóc bạc trắng ngồi ở hàng ghế Đại biểu dụ buổi lễ, tớ gật đầu chào thầy, hình nh thầy vẫn còn nhận ra tớ Bên cạnh đò là các thầy cô giáo công tác ở trờng đã nghỉ hu Thật đặc biệt, cậu có biết không? tớ thấy cô Thảo- cô giáo chủ nhiệm nam cuối cấp của tụi mình đó! Tuy giờ cô đã nghỉ hu nhng dờng
nh cô vẫn còn rất tơi trẻ để tiếp nối chơng trình văn nghệ, cô lên hát một bài ngồi dới nghe tớ thấy giọng cô vẫn ấm áp, truyền cảm nh ngày nao! Khi cô hát xong, cả hơn 3000 cháu học sinh ngồi dới cũng nh chúng tớ đều vỗ tay tán thởng Tớ ra chào cô, tuy cô không nhận ra tớ nhng tớ không trách cô vì cậu học trò nghịch ngợm thửa nào giờ đã là một luật s chững chạc ngoài 30
đợt này lớp mình cũng về đợc khá đông đủ, chỉ thiếu mấy bạn vì lí do cá nhân mọi ngời đã không quản ngại khó khăn, công việc để về thăm lạ ngôi trờng thiêng liêng đã chắp cánh cho họ bay cao, bay xa trên bầu trời nào ông luật s, bà bác sĩ, ngời giáo viên, ngời làm ruộng đều thấy nh mình trrẻ lại, về lại với 20 năm trớc Nhìn những cháu học sinh, tớ lại nhớ đến những lúc tụi mình còn đợc che chở dới vòng tay của các thầy cô- những ngời cha, ngời mẹ thứ hai ở trờng
Sau khi buổi lễ kết thúc, tụi mình làm một bữa cơm mời các thầy cô giáo có thể bữa cơm không đợc chu toàn cho lắm nhng ẩn chứa trong đó là tình tôn s trọng
đạo không thể thay đổi trong con ngời tụi mình Vậy là những thầy trò của 20 năm
về trớc lại đợc gặp nhau và ôn lại những kỉ niệm xa hôm đó tớ rất vui và chính vì thế mà tớ đã uống say mềm cả ngời và phải nhờ mấy bà đa về khách sạn ở gần tr-ờng đấy!
Sáng hôm sau tụi mình qua nhà chào thầy cô rồi lên xe trở về nhà Nhng trong đầu tớ lúc đó cứ nghĩ "không biết bao giờ mới lại có đợc một dịp về thăm lại trờng đầy ý nghĩa nh thế này đây!"
Ôi! lại sắp phải nói lời tạm biệt cậu rồi! Bà xã lại gọi ra ăn cơm rồi đây này! thôi tớ cũng dừng bút tại đây thôi! một lần nữa chúc gia đình cậu mạnh khoẻ, hạnh phúc, chúc hai vợ chồng công tác tốt! Tạm biệt!
1
Trang 2B¹n th©n
Hµ Quang M¹nh
2