NHỮNG TẤM LÒNG NHÂN ÁI Kính tăng các Tăng, NI sinh- học viện Phát giáo Việt Nam Gió lạnh đầu mùa tê buốt thịt da Cơn lũ đi qua, miềnTrung chìm trong biển nớc Ôi gian khổ chẳng thể nào
Trang 1NHỮNG TẤM LÒNG NHÂN ÁI
( Kính tăng các Tăng, NI sinh- học viện Phát giáo Việt Nam)
Gió lạnh đầu mùa tê buốt thịt da
Cơn lũ đi qua, miềnTrung chìm trong biển nớc
Ôi gian khổ chẳng thể nào đo đợc
Làng xóm đẹp tơi bỗng xơ xác, tiêu điều !
Lũ lụt tràn lên những mái tranh nghèo
Màu ngói đỏ bỗng biến thành bùn đất
Nóc trắng xóa dâng trời cao ngất
Biết bao ngời đã vĩnh viễn đi xa
Gian khổ, dau thong dong lệ ớt nhòa
Cả nớc hớng về đây dâng tấm lòng thơm thảo
Bao học trò cha no cơm, cha ấm áo
Đức Phật từ bỉ lòng mở rộng nhân từ
Về với mái trờng nhiều dông bão, nắng ma
Về với quê nghèo bùn còn vơng áo trắng
Các Tăng, Ni sinh dành tình sâu nghĩa nặng
Cho những học trò còn vất vả gian nan
Cám ơn đức Phật từ bỉ với tấm lòng vàng
Các phật tử, Tăng nỉ sinh dâng cho đời niềm vui, niềm hạnh phúc
Cứu khổ chúng sinh mỗi giờ mỗi lúc
Để bớt đau thơng, bất hạnh trên đời
Cho chúng con lòng yêu mến con ngời
Biết san sẻ " Lá lành đùm lá rách"
Để hoa phợng sáng bừng trên trang sách
Chân, thiện, mỹ rạng ngời từ bài giảng của thầy cô
Cám ơn các Tăng, Ni sinh chắp cánh ớc mơ
Gieo niềm tỉn vào chân trời hy vọng
Yêu đất nớc, yêu con ngời, cuộc sống
Biết thơng những ai đau khổ ở trên đời
Các Tăng, Ni sinh lại đi khắp bốn phơng trời
Để nối mãi vòng tay nhân ái
Lòng từ bi Đức Phật còn gửi lại
Trong trang sách tuổi thơ, trang giấy học trò
Mai các Thay, cacTang Ni sinh tro lai thu đô
Cho chúng con gửi ớc mơ về đất Rồng thơng nhớ
Chiêu Hà Nội có còn ma trên phố ?
Gió lạnh đầu mùa mà nồng ấm nghĩa tình sâu !
(Giáo viên Trần Ngọc Liên cùng tập thể các CBGV và HS trờng THCS H-
ng Dong- TP Ha Tinh kính tặng.)