Mùa thu Hà NộiDịu dàng mùa thu AT - Hà Nội hôm nay dường như ngày càng chật chội và xô bồ hơn.. Nhiều lúc chúng ta bỗng thấy chạnh lòng vì hình như Hà Nội đang mất dần cái sự thanh lịch,
Trang 1Mùa thu Hà Nội
Dịu dàng mùa thu
AT - Hà Nội hôm nay dường như ngày càng chật chội và xô bồ hơn Khói bụi, kẹt xe đã trở thành chuyện thường ngày Và cái sự bon chen, đố kỵ ngày một hiển hiện rõ hơn.
Nhiều lúc chúng ta bỗng thấy chạnh lòng vì hình như Hà Nội đang mất dần cái sự thanh lịch, dịu dàng và hào hoa ngày nào Nhưng trong nhịp sống hối hả của thời hiện đại ấy, đôi khi ta vẫn bắt gặp những khoảnh khắc rất riêng, rất Hà Nội Và ta chợt nhận ra rằng
dù Hà Nội có hiện đại bao nhiêu, có xô bồ bao nhiêu thì sự tinh tế và lắng đọng vẫn mãi tỏa sáng trong tâm hồn Hà Nội bây giờ.
Minh họa: Mặc Tuân
Như sáng nay thu về
Mẹ đi bộ buổi sáng về muộn hơn mọi khi Mẹ vừa chuẩn bị bữa sáng vừa líu ríu kể chuyện Mẹ bảo hôm nay chuyển mùa, hồ thu đến lạ, không khí mát lành hơn nên đi thêm mấy vòng Bố cười hiền: " Thảo nào tôi đợi mãi mới thấy bà về Đói meo cả bụng!" Sáng nay bố cũng dậy sớm ngồi uống trà sáng bên hiên Có tiếng chim ríu rít trong tán hoàng lan bên nhà hàng xóm nghe thật vui tai Mẹ ngồi bệt xuống hiên, vừa xào mì vừa thủ thỉ chuyện mùa thu của mấy chục năm về trước Thỉnh thoảng lại nghe giọng bố chế giễu: " Bà lại bắt đầu mộng mơ rồi đấy! Còn trẻ con lắm à?"
Trang 2Mẹ nổi cáu: " Ông buồn cười thật Tôi đang nói chuyện ngày xưa cơ mà?" Nghe người lớn đùa bỡn nhau mà thấy lòng như dịu lại Sớm nay không thấy bố kêu đau đầu nữa Mọi hôm, cứ tầm này là mẹ lại phải ngồi xoa đầu cho bố Mỗi khi đông sang hay hè về, vết thương cũ của bố lại tái phát Mẹ nhìn bố khẽ cười: " Mùa thu thật dễ chịu ông nhỉ" Bố lặng thinh không nói, mắt lim dim theo tiếng chim thánh thót trên mái hiên, thấy lòng thật thư thái trong ngày chuyển mùa.
Mùa thu thật dịu dàng Dịu dàng trong từng nét phố, từng dáng người Chợt thấy hè phố hôm nay như rộng thênh thang Vẫn hơn một mét thôi chứ có ai nới thêm ra đâu Nhưng nắng vẫn mênh mang, gió vẫn đùa lá vàng khô bay lạo xạo trên nền gạch đỏ au Dường như vạn vật đều đang vui cười Cô lao công chậm rãi từng nhát chổi sáng Cô sợ làm đau
những vệt nắng tươi.
Chú bé bán báo tựa lưng vào gốc sấu già mơ mộng, để ông khách cứ ngóng hoài bên giọt cà phê lách tách rơi Bến xe buýt hôm nay vẫn đông nhưng không có vẻ chen lấn, sốt ruột, vội vã lắm Không biết có phải tại những chiếc lá sấu già vàng rộm đang rơi kia? Hay bởi những bông hoa
li ti trắng muốt? Hay bởi gió heo may nhẹ nhàng mát mẻ đưa lại thứ mùi hương thơm dịu, hăng hắc?
Có quá nhiều lý do mà tôi cố đoán già đoán non cũng không ra Chỉ biết rằng sắp muộn giờ làm rồi mà đôi chân vẫn cứ bình thản đi Ai nỡ dửng dưng trước những thứ đáng yêu của thiên nhiên ấy cơ chứ.
Bữa ấy đến cơ quan thế nào cũng có mấy cô cậu khác đến muộn Lại lý
do tắc đường, hỏng xe Buồn cười quá! Sếp biết thừa là đang nói dối Chắc lại mải nghe nhạc Phú Quang trong quán lá? Hay mải mê ngắm nhưng cánh hoa lan rừng đong đưa trong quán cà phê? Rồi tán gẫu Rồi mộng mơ
Nhưng sếp vẫn cứ tỏ ra rất tin là thật Hôm ấy sếp cũng ngẩn ngơ nhìn ra bancông nơi có những bông hoa điệp cuối mùa đang thả hồn trong nắng
Và lén viết vào cuốn sổ nhỏ mấy vần thơ cóc Dù sếp cố giấu nhưng thế nào mấy hôm sau cả cơ quan cũng được đọc hết.
Chiều Em không muốn đi shopping Tôi thấy lạ Em đòi đi ra hồ Tây Tôi đùa: " Để làm gì?" Em giận: " Để đi dạo chứ còn đi đâu!" Tôi nhìn em hồi lâu Thấy trong mắt em có cái gì đó thật trong trẻo Tôi chở em trên chiếc
xe máy cũ mèm qua mấy con phố cổ Thi thoảng em lại đưa tay ra đón
Trang 3những chiếc lá vàng xanh đang xoay xoay trong gió Nghịch ghê! Tôi nhắc em ngồi cho vững Từ ngày quen em, tôi luôn coi em là cô búp bê bé bỏng cần được chăm sóc.
Bất chợt em đòi xuống xe Tôi đoán là em đã đổi ý, muốn đi ăn một cái gì
đó Nhưng không, em sà xuống bên một gánh cốm xanh non ven đường Đôi mắt em mở to hấp háy, nhìn chăm chăm vào đụn cốm nằm gọn ghẽ trong chiếc lá sen Mùi cốm mới nồng đượm tỏa vào không khí Em mua một gói rồi lại đòi đi tiếp.
Hồ Tây rộng mênh mông, lao xao con sóng biếc Xa xa, thấp thoáng những cánh chim nâu xám thả trôi theo dòng nước Hình như sâm cầm
đã bay về? Làn sương mỏng mảnh bay lên Gió lành lạnh làm em se sắt
Em nép vào vai tôi bé nhỏ Tôi và em cùng nhẩn nha những hạt cốm xanh non đầu mùa Thấy vị bùi ngậy đọng lại nơi cổ Em thì thầm hát Nhớ Hà Nội mùa thu Em hát không đúng nhạc nhưng giọng rất trong.
Tôi thấy buồn cười Em hôm nay khác quá! Em cười thẹn thùng Dịu dàng như heo may mùa thu Gió đùa tóc em bối rối Lẫn trong gió có mùi hoa nhài thoang thoảng bay ra từ tóc em Tôi ngẩn ngơ trong chiều Không biết bởi vì em hay vì mùa thu ?
ĐÌNH QUANG