1. Trang chủ
  2. » Giáo án - Bài giảng

tho 20.11

5 350 0
Tài liệu đã được kiểm tra trùng lặp

Đang tải... (xem toàn văn)

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Tiêu đề Thơ 20.11
Tác giả Nguyễn Thụy Diễm Chi, Phạm Thị Thanh Nhàn, Trần Ngọc Hưởng, Nguyễn Trọng Di, Lê Thị Dung
Người hướng dẫn Đặng Nguyễn Tú Trân
Trường học Trường Đại Học
Chuyên ngành Văn học
Thể loại Bài thơ
Năm xuất bản 1997
Thành phố Hà Nội
Định dạng
Số trang 5
Dung lượng 264,5 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

GỬI VỀ CÔ GIÁO DẠY VĂNCó thể bây giờ cô đã quên em Học trò quá nhiều, làm sao cô nhớ hết Xa trường rồi, em cũng đi biền biệt Vẫn nhớ lời tự nhủ: sẽ về thăm.. Hiện tại chỉ là mơ Cho em đư

Trang 1

GỬI VỀ CÔ GIÁO DẠY VĂN

Có thể bây giờ cô đã quên em

Học trò quá nhiều, làm sao cô nhớ hết

Xa trường rồi, em cũng đi biền biệt

Vẫn nhớ lời tự nhủ: sẽ về thăm

Có thể bây giờ chiếc lá bàng non

Của ngày em đi đã úa màu nâu thẫm

Ai sẽ nhặt dùm em xác lá

Như em thuở nào ép lá giữa trang thơ ?

Ước gì Hiện tại chỉ là mơ

Cho em được trở về chốn ấy

Giữa bạn bè nối vòng tay thân ái

Được vui-buồn-cười-khóc hồn nhiên

Em nhớ hoài tiết học đầu tiên

Lời cô dạy: "Văn học là nhân học"

Và chẳng ai học xong bài học làm người!

Chúng em nhìn nhau khúc khích tiếng cười

Len lén chuyền tay gói me dầm cuối lớp

Rồi giờ đây theo dòng đời xuôi ngược

Vị chua cay thuở nào cứ thấm đẫm bờ môi

Những lúc buồn em nhớ quá - Cô ơi!

Bài học cũ chẳng bao giờ xưa cũ

Nguyễn Thụy Diễm Chi

Bài thơ này do Trinh T Tran ( trinh16@juno.com ) sưu tầm Hoa Và Ngày 20-11

Nụ hoa hồng ngày xưa ấy

Còn rung rinh sắc thắm tươi

20-11 ngày năm ấy

Thầy tôi tuổi vừa đôi mươi

Cô tôi mặc áo dài trắng

Tóc xanh cài một nụ hồng

Ngỡ mùa xuân sang quá

Học trò ngơ ngẩn chờ trông

Nụ hoa hồng ngày xưa ấy

Xuân sang, thầy đã bốn mươi

Mái tóc chuyển màu bụi phấn

Nhành hoa cô có còn cài ?

Nụ hoa hồng ngày xưa ấy

Trang 2

Tà áo dài trắng nơi nao,

Thầy cô- những mùa quả ngọt

Em bỗng thành hoa lúc nào

PHẠM THỊ THANH NHÀN

(Hội bút Hương Đầu Mùa)

Bài này do Sao Mai ( hafamily@juno.com ) sưu tầm XIN LỖI CÁC EM

Tôi đâu phải người làm nông

Cày xong đánh giấc say nồng một hơi

Chuông reo tan buổi dạy rồi

Còn nghe ray rứt nỗi đời chưa yên

Trách mình đứng trước các em

Dửng dưng cả tiếng hồn nhiên gọi: Thầy!

Rụng dần theo bụi phấn bay

Ước mơ một thuở căng đầy tuổi xanh

Dẫu là lời giảng của mình

Cơn ho chợt đến vô tình cắt ngang

Dẫu là tiết học vừa tan

Bước qua cửa lớp đôi lần hụt hơi!

Hiểu dùm tôi các em ơi

Giấu bao ám ảnh khôn nguôi từng giờ

Cảnh đời chộn rộn bán mua

Áo cơm nào dễ chi đùa với ai

Vờ quên cuộc sống bên ngoài

Nhiều điều xa lạ nói hoài riết quen

Dở hay, yêu ghét, trắng đen

Còn bao sự thật đã nhìn thẳng đâu

Ai còn dằn vặt đêm sâu

Trong từng sợi tóc bạc màu truân chuyên

Thật lòng tạ lỗi các em

Hiểu ra khi đã lớn lên mai này!

TRẦN NGỌC HƯỞNG

Biết Có Bao Giờ

Kính tặng cô

Dòng sông lớn dần theo năm tháng

Người lái đò tuổi bạc thời gian

Đưa người khách sang sông

Đưa khát vọng vào bờ

Nhưng biết bao giờ,

Trang 3

Người khách

Quay đầu ngó lại ?!

Như Nhã

(Mực Tím số 287 - 20/11/1997

Một Đời

Tôi đứng cao, không phải giữa cuộc đời

Mà phấn cầm tay, một mình bục giảng

Cái bệ gạch xây đơn sơ kiên nhẫn

Nhiều lúc thay bằng ghế gỗ chông chênh

Gập ghềnh đường đi những ngày tuổi xuân

Có khó khăn, có hay dở điệp trùng

Những lớp học sinh hằng ngày tiếp cận

Có nụ cười xen nước mắt rưng rưng

Gần gũi thân thương lại là cách biệt

Tôi vẫn xa trong rộn rã sân trường

Lời nói nhỏ giữa bạt ngàn xao xuyến

Của lớp người sau mơ vượt đại dương

Đơn sơ là những phần đóng góp của mình

Vào những ngày qua, chiến tranh gian khổ

Ngọn đèn thắp lớp đêm che chắn lại

Chỉ còn soi trang vở trắng học trò

Nay đã bảy mươi, nhìn lại cuộc đời

Năm tháng đi rồi chắt chiu còn lại

Một đốm lửa nhen, nhiều mơ ước nhỏ

Công việc khai tâm khiêm tốn người thầy

Nguyễn Trọng Di

Bài này do Nhi Tran ( nhitran@hotmail.com ) sưu tầm

TƯƠNG LAI

Ngoài khung cửa trầm tư cây bàng lá đỏ Dưới sân trường hoa điệp nở vàng ươm

Trang 4

Hương của đất và hương của trời cùng hòa quyện

Giữa trời kia vang tiếng hót trong ngần

Con chim non đã biết tự mình bay

chập chững

Cành cây nâng đỡ những bước chuyền Nhìn lại sau mình và nhìn lên phía trước

Đường chân trời rộng mở những cánh cửa trí thức còn đóng chặt

Ai là người tiến lên ?

và ai là người lùi lại ? Vẫn nhớ lời cô dặn:

"Nên làm gì để giúp ích tương lai"

Lê Thị Dung

Do Đặng Nguyễn Tú Trân ( banglang@hotmail.com ) sưu tầm

Trang Chính | Mục Lục

Ngày đăng: 25/09/2013, 13:10

Xem thêm

TỪ KHÓA LIÊN QUAN

TÀI LIỆU CÙNG NGƯỜI DÙNG

TÀI LIỆU LIÊN QUAN

w