Một mùa thu như bao mùa thu trước Nắng hồng lên trong mắt biếc học trò Phấn trắng, bảng đen, nét mực thầy vẫn đỏ Sao con tìm mà chẳng thấy ngày xưa.... Thời gian qua, mùa thu nay có khác
Trang 1Một mùa thu như bao mùa thu trước Nắng hồng lên trong mắt biếc học trò Phấn trắng, bảng đen, nét mực thầy vẫn đỏ Sao con tìm mà chẳng thấy ngày xưa
Thời gian qua, mùa thu nay có khác
Bao chuyến đò qua chốn ấy sông sâu
Nghĩa thầy cô một đời không trả hết
Dẫu đời con qua biết mấy nhịp cầu
Trang giáo án bao năm thầy vẫn mở
Mà tập bài thầy chấm đã khác xưa
Chúng con đi, biết khi nào về lại
Có bao giờ tìm được thuở ngây thơ
Mùa qua mùa, bụi thời gian rơi rắc
Nên tóc thầy một sáng bỗng bạc thêm
Trời xanh vẫn bình yên ngoài cửa lớp
Chữ nghĩa tình muôn thuở chẳng nguôi quên
Trang 2BUỔI SÁNG ĐẾN TRƯỜNG
Như con chim non trong ngày nắng mới
Tà áo tinh khôi lòng phơi phới thanh bình Chân bước khẽ trong bình minh chói lọi
Hoa trên môi và nhiệt huyết trong tim
Nắng vàng ơi hãy sưởi ấm bước chân em
Làn gió ơi hãy vờn lên tóc em
Cho đôi mắt trong sáng mãi niềm vui
Và nét cười luôn rạng rỡ trên môi
Cho em được lớn khôn thêm bởi bao tri thức Cho em nhân hậu hơn bởi bao điều đã học Buổi sáng đến trường
Em sẽ lớn khôn
Em đi từ chiều mưa
Đến nơi anh nắng hạ
Em đi từ mùa thu
Đến anh, miền băng giá
Sông bắt nguồn từ đâu?
Mà âm thầm lặng lẽ
Nước chảy dưới chân cầu
Cho lòng em quạnh quẽ
Em nhặt từng tia nắng
Tận cuối chân trời xa
Góp thành ngọn lửa nhỏ
Gửi cho người phương xa
Em đón từng ngọn gió
Em đón từng cơn mưa
Cho lá rơi đầy ngõ
Lối về - ai tương tư
Em đi từ mùa hạ
Em đến từ mùa đông
Gió lùa qua ô cửa
Cho úa sắc lá vàng
Trang 3Đến bao giờ - bao giờ
DÙNG DẰNG
Ai giăng rêu Thành cổ Phủ đầy lối hẹn xưa,
Để một người trở lại Tiếc một thời trú mưa
Ai đưa thuyền sang bến Giữa dòng Hương lững lờ Khách qua cầu ngơ ngẩn Trách một thời ngẩn ngơ!
Mây vương rồi Núi Ngự Nhập nhòa chiều lê thê… Trời xanh cao rộng thế Sao gió bay…dùng dằng
Huế ơi, ngày trở lại Phượng thả đầy lối xưa Dậm chân vùi quá khứ Càng ướt màu nhớ thương!
THƠ VIẾT KHI CHIA TAY
( Tặng A.H )
Khi nói lời chia tay
Đoạn cuối của chuyện tình
Trang 4Tôi không còn là tôi
Và cả em cũng vậy
Chiều trên góc phố
Ai đón ? Ai đưa ?
Những trưa nắng gắt
Ai về với ai ?
Xa một lần hay muôn thủa ?
Mà dòng sông Hương nức nở
Gió trong vườn tràn nỗi nhớ
Tôi biết mình đã già
Năm tháng đi xa
Gom không đủ lời tình tự
Xin gió vẫn cứ mãi là gió
Và em vẫn cứ mãi là em
Còn tôi
Cô đơn bước về phía trước
Dòng đời ngược - xuôi
Dấu chân in mấy nẻo
Rong rêu rồi cũng xoá nhoà
Biển khuya
Khuya rồi anh sóng tràn dâng bãi vắng Cho hàng dương khua gió, gọi trăng về
Trang 5Cho lòng em theo sóng vỗ đam mê
Bởi vì đâu sóng ngàn năm vẫn động
Vì đâu em lòng lắng chẳng được nào
Như ghe lạc giữa trời không phương hướng
Vẫn hòai công tìm bến đỗ bên nhau
Lẽ nào anh không hiểu được tình em
Loài chim nhỏ mang tâm hồn của biển
Dẫu có lúc cuối chân trời tan biến
Rồi mùa sau cũng sẽ tự quay về
Khuya rồi anh ngủ đi đừng trăn trở
Uổng thời gian không dệt kịp cơn mơ
Chỉ mình em tâm sự cùng gió hát
Sóng về nghe trăn trở đến bạc đầu
MUỘN !
Cũng đành còn lại mình ta, Dòng sông kỷ niệm Chia xa cuộc tình
Còn chi giữa chốn hoang vu, Một vầng mây trắng Bồng bềnh bay đi
Nắng chiều, Nhạt cánh hồng phai
Trang 6Cho se sắt lại Nỗi buồn phôi pha
Anh về, Heo hút nẻo xa
Em về, Sông vắng chảy qua đời buồn
Sao em không trở lại nguồn, Cho tình miên viễn
Cho hồn nguyên sơ ?
Muộn rồi ! Anh hỡi chia xa Vầng trăng đã khuyết
Nỗi chờ trong nhau
TỰ VẤN
Vì sao nhỉ ngày không làm thơ nữa Trời đầy mưa còn ký ức cũ càng Tôi đã dặn lòng mình : “ Yên ngủ…”
Đã qua rồi sao còn khóc ngày xưa…
Vì sao nhỉ hết mưa rồi lại nắng Bất an nào mãi quanh quẩn theo mùa Nhớ cùng quên vẫy vùng, ngập ngụa Đàn di đi mang theo cả dấu chân
Vì sao nhỉ, hồn nhiên và đa cảm
Trang 7Cảm xúc khi nào mà chẳng …lạ
Có tan nhòa như bóng nước thời gian
Vì sao nhỉ trong giấc mơ gặp gỡ Xòe tay ra em cho cả…mối tình
Ôi đôi mắt chưa một lần soi tỏ
Thấy bóng mình ở đó hay chưa
Vì sao giữa đất dài trời rộng
Tôi tìm anh không một nẻo đường
Mùa thu tóc ngắn
Em đừng buồn hỡi mùa thu tóc ngắn
Lá thời gian bàng bạc, má em gầy
Anh đã khóc những buổi chiều bạc mệnh Ngày qua đi còn ký ức buồn tênh
Anh đã yêu một mùa thu tóc ngắn
Mắt tròn xoe cặp xách dạo sân trường
Em vừa đến một ngày thu đầy nắng Vội vàng đi cho năm tháng hanh hao
Anh thương nhớ ngày tháng mười xa lắc Những nỗi buồn cũ kỉ giữ trong lòng
Trang 8Em có biết gì như là vụn vỡ
Nên mùa thu u uẩn đến nhạt nhòa
Anh chưa gặp tháng mười trong cổ tích Công chúa còn đang ngủ giữa rừng già
Em có đợi nước mắt nào nóng hổi
Hồi sinh cả những thương nhớ khô cong