Mai thầy về, mùa gọi nắng lên cao Vai áo bạc như màu trang vở cũ Con muốn gọi sao lòng đau nghẹn ứ Đã bao lần con ngỗ nghịch thầy ơi Không đề Cầm bút lên định viết một bài thơ Chợt nhớ r
Trang 1Khi thầy về nghỉ hưu
Cây phượng già treo mùa hạ trên cao
Nơi bục giảng giọng thầy sao chợt thấp:
"Các con ráng… năm nay hè cuối cấp…"
Chút nghẹn ngào… bụi phấn vỡ lao xao
Ngày hôm qua hay tự tháng năm nào
Con nao nức bước vào trường trung học
Thương cây lúa hóa thân từ hạt thóc
Thầy ươm mùa vàng, đất vọng đồng dao
Mai thầy về, sân trường cũ nằm đau?
Hay nỗi nhớ lấp vùi theo cát bụi?
Dẫu cay đắng, dẫu trăm nghìn đau tủi
Nhọc nhằn nào thầy gửi lại ngày sau?
Mai thầy về, mùa gọi nắng lên cao
Vai áo bạc như màu trang vở cũ
Con muốn gọi sao lòng đau nghẹn ứ
Đã bao lần con ngỗ nghịch thầy ơi
Không đề
Cầm bút lên định viết một bài thơ
Chợt nhớ ra nay là ngày nhà giáo
Chợt xấu hổ cho những lần cao ngạo
Thì ra con cũng giống bấy nhiêu người
Cầm bút lên điều đầu tiên con nghĩ
Đâu là cha, là mẹ, là thầy…
Chỉ là những cảm xúc vu vơ, tầm thường, nhỏ nhặt… Biết bao giờ con lớn được,
Thầy ơi !
Con viết về thầy, lại “phấn trắng”,”bảng đen”
Lại “kính mến”, lại “hy sinh thầm lặng”…
Những con chữ đều đều xếp thẳng
Sao lại quặn lên những giả dối đến gai người
Đã rất chiều bến xe vắng quạnh hiu
Chuyến xe cuối cùng bắt đầu lăn bánh
Cửa sổ xe ù ù gió mạnh
Con đường trôi về phía chẳng là nhà…
Mơ màng nghe tiếng cũ ê a
Thầy gần lại thành bóng hình rất thực
Có những điều vô cùng giản dị
Sao mãi giờ con mới nhận ra
Trang 2 GỬI VỀ CÔ GIÁO DẠY VĂN
Có thể bây giờ cô đã quên em
Học trò quá nhiều, làm sao cô nhớ hết
Xa trường rồi, em cũng đi biền biệt
Vẫn nhớ lời tự nhủ: sẽ về thăm
Có thể bây giờ chiếc lá bàng non
Của ngày em đi đã úa màu nâu thẫm
Ai sẽ nhặt dùm em xác lá
Như em thuở nào ép lá giữa trang thơ ?
Ước gì Hiện tại chỉ là mơ
Cho em được trở về chốn ấy
Giữa bạn bè nối vòng tay thân ái
Được vui-buồn-cười-khóc hồn nhiên
Em nhớ hoài tiết học đầu tiên
Lời cô dạy: "Văn học là nhân học"
Và chẳng ai học xong bài học làm người! Chúng em nhìn nhau khúc khích tiếng cười Len lén chuyền tay gói me dầm cuối lớp
Rồi giờ đây theo dòng đời xuôi ngược
Vị chua cay thuở nào cứ thấm đẫm bờ môi
Những lúc buồn em nhớ quá - Cô ơi!
Bài học cũ chẳng bao giờ xưa cũ
GỬI VỀ CÔ GIÁO DẠY VĂN
Có thể bây giờ cô đã quên em
Học trò quá nhiều, làm sao cô nhớ hết
Xa trường rồi, em cũng đi biền biệt
Vẫn nhớ lời tự nhủ: sẽ về thăm
Có thể bây giờ chiếc lá bàng non
Của ngày em đi đã úa màu nâu thẫm
Ai sẽ nhặt dùm em xác lá
Như em thuở nào ép lá giữa trang thơ ?
Ước gì Hiện tại chỉ là mơ
Cho em được trở về chốn ấy
Giữa bạn bè nối vòng tay thân ái
Được vui-buồn-cười-khóc hồn nhiên
Em nhớ hoài tiết học đầu tiên
Lời cô dạy: "Văn học là nhân học"
Và chẳng ai học xong bài học làm người!
Trang 3Chúng em nhìn nhau khúc khích tiếng cười Len lén chuyền tay gói me dầm cuối lớp
Rồi giờ đây theo dòng đời xuôi ngược
Vị chua cay thuở nào cứ thấm đẫm bờ môi
Những lúc buồn em nhớ quá - Cô ơi!
Bài học cũ chẳng bao giờ xưa cũ
HÈ KỈ NIỆM!
hè ơi hè đến làm chi
để thầy trò phải biệt ly nghẹn ngào
luyến lưu rồi củng xa nhau
chỉ còn kỉ niệm ngày nào đấp xây
thầy trò như gió như mây
hợp tan tan hợp mang đầy nhớ nhung
em là tên, thầy là cung
thầy đưa em tới một vùng bao la
dâng thầy muôn vạn đóa hoa
cùng bao tiếng hat gọi là tiển đưa
dẫu trời hay nắng hay mưa
trong tôi vẫn mãi nhớ mùa phượng rơi
em là thuyền nọ ra khơi
thầy là bến đổ chờ người đáo lai
Nhớ Thầy !
Khi em mãi nhìn ngu ngơ qua cửa
Thầy ân cần, âu yếm đến bên em
Viết bài đi ! Ơi ! Cô bé dịu hiền…
Bảng sẽ khóc ! Nếu không nhìn nó đấy !
Bụi bay bay rơi đầy trên trang giấy
Phấn vương vương trên mái tóc điểm sương Rớt xuống theo những thao thức đêm trường
Trang 4Rơi mất cả…tuổi Thầy theo năm tháng !
Có những lúc mắt Thầy như bãng lãng !
Hạt buồn theo những lời giảng ấm nồng
Bụi thời gian như chợt bỗng mênh mông… Nào ai biết lòng Thầy không tĩnh lặng !
Rơi rơi mãi…những cơn mưa bụi phấn
Trên suốt cuộc đời Thầy vẫn không màng Bục giảng trên cao như chợt thênh thang…
Thầy trơ trọi - Mang khuôn vàng trao lại !
Có những lúc lời Thầy vang vang mãi
Hạt phấn đầy trên vai áo Thầy tôi
Bụi rơi rơi trong suốt cả cuộc đời
Nào ngăn được lòng Thầy như biển rộng !
Rơi cho đời những tin yêu - mơ mộng…
Trên nhân gian - Thầy trao hết cho người Tóc Thầy như bạc - bạc mãi không thôi
Vương lấm tấm biết bao là bụi phấn !
Em bỗng thấy cả lòng mình trầm lắng
Yêu làm sao hình bóng quá thân thương
Phút giây xưa, những buổi ở Giảng đường Nầy là bạn - Là Thầy - Là phấn trắng !
Làm sao nói - Tình Thầy luôn sâu nặng
Có thể là theo suốt cả cuộc đời
Nào những bâng khuâng, nhung nhớ đầy vơi ! Quên đi ư ? Sẽ là điều…không thể !
Ngày xưa ấy ! Niềm mến thương là thế
Thầy yêu ơi ! Xin trao mãi về Thầy !
Dạy dỗ ta…bao lẽ phải, điều hay…
Khi tuổi Thầy…mãi đầy cùng bụi phấn !
Trang 5Em kính dâng một đoá Hồng xinh thắm
Tuổi Thầy theo năm tháng vẫn Bình yên
Còn bao yêu thương - cũng mãi dành riêng… Thơ Tặng Thầy Cô : Ngày Nhà Giáo
Trang 6Thư gởi cô giáo cũ
Có lẽ con vô tình quá phải không cô ?
Mấy năm rồi không về thăm cô được
Quá chật vật trên lối đời con bước,
Sỏi đá vô tình hằn xước dấu chân con
Con lớn lên giữa cảnh đời trôi nổi
Lối rẽ chia đôi, con dấn bước khôn lường
Đôi khi nuối tiếc…lén nhìn vào cửa lớp
Các bạn đang ngồi chăm chú nghe cô…
Mơ ước ngày nào cô vun vén cho con
Có nắng, có hoa, có mặt trời và gió…
Mà giấc mơ mãi nằm vùi đâu đó
Gềnh thác khôn cùng con vướng lối cô ơi !
Tự trách mình như gió thoảng qua tai
Tiếng cô giảng bài vẫn quẩn quanh trong giấc ngủ Tháng ngày chơ vơ con lạc loài chưa đủ
Sực tỉnh, quanh mình mưa nắng thân con !
Đại Hàn 27C1
Thơ cho em
Cô sợ lắm tiếng ve kêu rộn rã
Bởi chia tay không ai muốn bao giờ
Nhưng ve vẫn kêu và mùa hè vẫn đến
Như cuộc đời sao tránh những buồn vui
Các em về với miền quê xa lắc,
Với thành đô vang rộn tiếng tàu xe
Còn lại đây - cô với sân trường lặng lẽ,
Với mùa hè và cả tiếng ve kêu
Còn đâu nữa những giờ em lên lớp
Cô làm học trò tròn mắt mãi lắng nghe,
Tim hồi hộp thấy lại mình trong đó
Trang 7Tưởng hôm nào, giờ lên lớp đầu tiên
Mùa phượng đỏ - chia tay đàn em nhỏ,
Nỗi buồn vui như nắng nhẹ sân trường
Em ra trường làm cô giáo trẻ,
Chỉ còn cô bao nỗi nhớ trào dâng
Ôi, lặng lẽ con đò đưa đón khách,
Khách đi rồi chỉ còn bến với sông
Bến yên tĩnh còn sông thì cứ chảy
Chỉ còn đò trăn trở mãi mà thôi
Cô Kim Thành - Tổ Văn
Người lái đò thầm lặng
Thầm lặng những "chuyến đò không tên"
Cô trăn trở với bao "người khách lạ"
Học trò cô mỗi người đi một ngả
Mỗi bàn tay xây đắp một công trình
Cô thấy không khi mỗi buổi bình minh,
Sau đó là ánh hồng rạng rỡ,
Chính cô mang ánh hồng sớm đỏ
Ban tặng cho chúng em
Ánh hồng cô những tri thức không tên
Theo chúng em đến mọi miền đất lạ
Lòng cô mênh mông quá !
Khi cô luôn trở trăn về những nẻo vào đời
Em mang trong tim niềm kiêu hãnh ngọt lời
Vì được làm "khách lạ" trong chuyến đò không tên năm ấy Trong sâu thẳm vẫn vang lời cô dạy:
"Em hãy đi bất cứ đâu khi tổ quốc cần "
Ngày 20 tháng 11 đến gần
Em - một người "khách lạ" trong chuyến đò dạo ấy
Xin thành kính chúc cô,người đưa đò vĩ đại
Còn cuộc sống là còn cô mãi mãi
Trang 8Người giáo viên của hôm nay và của cả mai sau
Thanh Nga ĐH2C2
Ngày về bến đợi
Mòn gót lãng du con về thăm trường cũ
Tìm dáng thầy giữa mùa lũ mênh mông
Bến xưa ơi ! Ông lái có còn không ?
Để viễn khách đáp đền ơn tri ngộ
Dạ ngập ngừng khi về đây, đất cũ
Chính nơi này con ngoảnh mặt bước đi
Lời thầy răn con vẫn mãi khắc ghi
"Lấy nhân nghĩa trả ơn đời dù đen bạc"
Con trôi xuôi theo dòng đời tất bật
Quên dáng thầy năm tháng đứng trông theo Giờ về đây con tay trắng vẫn nghèo
Lòng ray rứt vì phụ lòng mong mỏi
Chợt sững người phảng phất trong sương khói
Di ảnh thầy trên bến đợi lẻ loi !
Thầy ơi !
Vâng lời thầy con đi tìm chân lý
Thắp sáng lên điều thiện mỹ ở đời
Nhưng con chửa kịp thành người
Sao thầy vội bỏ về nơi vĩnh hằng
Đào Uyên ĐH2C1
Lên lớp
Bài giảng đầu tiên hay trang đời mở ngõ
Có gió lộng từ cuộc đời hay gió buổi mai lên ?
Sự sống sinh sôi từ bỡ ngỡ bắt đầu
Bao ánh mắt học trò bấy nguồn mạch tin yêu Lớp học bừng sáng
Nắng lung linh trên những mái đầu
Nghe phấn đi trên bảng
Trang 9Ước mơ nào quen quen
Một cụm mây bỏ trời
Ghé ngang khung cửa lớp
Chim bay trong cuộc đời
Có dừng nghe lời giảng ?
Như cây lá ra hoa trong buổi chào mùa Như chim sẻ cho bình minh tiếng ca ríu rít Từng trang giáo án
Từng trang đời miên man tiếp nối
Ta cho đời bao mơ ước hôm nay
Điệp khúc quen - dạo nhạc ngày ngày
Lê Huỳnh Diệu – Tổ văn
Hoài niệm về cô giáo cũ
Gửi niềm thương theo làn gió nhẹ
Thoáng nhớ về với mái trường xưa
Khoảng trời nào hai buổi sớm trưa
Cô vẫn đến đón đưa đàn em nhỏ
Mùa lũ đến Bầy chim non thơ dại
Cứ ngày ngày trông bóng cô sang
Chiếc xuồng con điên điển rụng vàng
Đưa đến lớp không ngày nào trễ hẹn
Đường đến trường đầy những bông hoa tím Tím lục bình, tím kỷ niệm ấu thơ
Để bây giờ vẫn mãi nhớ về cô
Và nhớ mãi khoảng trời riêng ngày ấy
Nguyễn Ngọc Giàu ĐH5B
Buổi cuối
~Chu Minh Vũ~
Tôi nhớ tiếng trống trường ngày cuối
Giòn đanh làm vỡ nước mắt nhau
Tôi nhớ cây bút bi viết vội
Chữ ký của mình có đủ nét đâu
Trang 10Ngày ấy nằm rưng rưng trên lá
Đổ bóng xuống thầy thương lắm thầy ơi
Cả lớp cười toe nghiêng đầu chụp ảnh
Bóng lớn nào che hết bóng thầy tôi
Chùm hoa lửa đốt mùa thi hừng hực
Cũng chạnh lòng ngày cuối bên nhau
Rồi sẽ nhớ và chùm hoa cũng nhớ
Ép trao tay rồi chẳng dám phai đâu
Thầy kể chuyện cuối năm về tâm hồn cao thượng
Và khát khao được vỗ cánh mặt trời
Khóc trên vai có vị mồ hôi mặn
Nụ cười buồn tha thẩn trên môi
Lưu luyến bàn chân hàng ngày qua cổng
Ai sẽ trở về dưới tán bàng xưa
Ngày mai thầy lại qua và ngóng đợi
Tiếng chim sẻ nào về hót tiếng ngu ngơ