Khụng, chưa đủ, cụ Nguyễn cũn rất đẹp giai khi trẻ, đẹp lóo lỳc già lại rất “ăn hỡnh”, “ăn ảnh” khiến giới họa sĩ, nhiếp ảnh hễ gặp là mờ liền, là khụng thể khụng động chõn động tay kịp
Trang 1Độc đáo Nguyễn Tuân
Nguyễn Tuõn (1910-1987) khụng chỉ là nhà văn nổi tiếng tài hoa với những “Vang búng một thời” (1940), “Tựy bỳt sụng Đà”, “Sụng Tuyến”, “Hà Nội đỏnh Mỹ”, “Tạp văn Phở” “Cốm giũ”, “cõy”… Ở đất kinh kỳ mà cũn được bạn đọc biết đến như một bậc thầy về cõu chữ, cha đẻ của “chủ nghĩa xờ dịch”, một người Hà Nội sành điệu trong ẩm thực, trong thỳ chơi hoa cảnh… rồi cú thời cũn bảo là “ngụng”, là “phức tạp” và cả
“tạch tạch số” (tiểu tư sản) nữa Tưởng thế là đó “đó một đời văn”!
Khụng, chưa đủ, cụ Nguyễn cũn rất đẹp giai (khi trẻ), đẹp lóo (lỳc già) lại rất “ăn hỡnh”, “ăn ảnh” khiến giới họa sĩ, nhiếp ảnh hễ gặp là mờ liền, là khụng thể khụng động chõn động tay kịp thời chớp lấy dự là khoảnh khắc.
Tụi cú trong tay khoảng 100 bức ảnh, bức minh họa về Nguyễn Tuõn được cắt từ cỏc bỏo, được bạn bố thương quý cho Cỏc bức ảnh, bức họa vẽ cụ Nguyễn khụng cỏi nào giống cỏi nào, nhưng chỉ nhỡn thoỏng qua ai ai cũng nhận ra cụ.
Riờng về cỏc bức ký họa, mấy chục kiểu, tụi thấy kiểu nào cũng đẹp mặc dự chẳng kiểu nào giống kiểu nào, do nhiều họa sĩ vẽ,
vẽ trong nhiều thời gian, nhiều khoảnh khắc.
Trang 2Ký hoạ ch©n dung nh v à ăn Nguyễn Tu©n của c¸c hoạ
sĩ Văn Cao, Th nh Ch à ương, Sĩ Ngọc, Qu¸ch Đại
Hải, Tạ Ty, Phạm Minh Hải.
Bức ông Tạ Tỵ vẽ cụ lúc trẻ nên gầy và có mái tóc mang dấu ấn nghệ sĩ trẻ của một thời bồng bềnh sóng lượn Bức do một họa
sĩ ký tên là Văn (Văn Cao?) vẽ năm 1946 cạnh bức vẽ năm
1947 trên giấy học trò kẻ ôli, Nguyễn Tuân do hoàn cảnh
kháng chiến khó khăn có vẻ hom hem nhưng đã xuất hiện cái tẩu (dùng với chiếc batoong làm nên một phong cách Nguyễn Tuân, một dấu hiệu nhận ra Nguyễn Tuân)… Có lẽ đây là
những ký họa đầu tiên về cụ.
Rồi tiếp theo là những bức vẽ Nguyễn Tuân rất thoáng, rất tự tin của họa sĩ Thành Chương trên báo Văn nghệ Kế là bức họa sĩ Sỹ Ngọc vẽ năm 1987 với câu trêu ghẹo: “Tết Mèo ông đến chơi tôi, tặng ông một cành mai ông cười”!… Và sau nữa
là những nét vẽ đượm chất tài hoa nhưng cũng gửi gắm nhiều
Trang 3thành kính của Phạm Minh Hải, Quách Đại Hải…
Có những bức vẽ tác giả không ký tên, lại có những bức đến tay tôi không rõ xuất xứ Là thế nên nhân đây cũng được tỏ lòng cảm ơn và xin các họa sĩ ghi cho hai chữ “đại xá” Tôi tin
là giới họa sĩ sẽ chấp nhận bởi vì Nguyễn đã thuộc về công chúng và bởi vì chúng ta - tôi và các anh đều rất yêu Cụ
Ng« VÜnh B×nh.