Trong khi Jace biết anh dám liều tới mức nào vì Clary, liệu cô có thể dùng năng lực mới phát hiện để cứu Thành Phố Pha Lê, dẫu cái giá phải trả lớnđến mức nào không?. “Bọnmình đang tính
Trang 2Thành phố pha lê
Trang 4Thành phố pha lê (City of Glass)
Phần 3 series Vũ khí bóng đêm
Tác giả: Cassandra Clare
Dịch giả: Hà Ly
Kích thước: 14.5 x 20.5 cm
Trang 6Chụp pic: Takenna
Type
hanakimi: Phần 1 got7_no1: Phần 2
le huye n: Phần 3-hế t
Beta: hoahanhanh
Tạo prc: Dâu Lê
Trang 7Nguồn: luv-ebook.com
Ebook: Đào Tiểu Vũ eBook -
http://www.dtv-ebook.com
Trang 8Trong hành trình vén tấm màn bí mật, khám phá quá khứ của gia đình, Clary kết bạn với một Thợ Săn Bóng Tối bí ẩn - Sebastian Trước việc Valentine đang tập trung toàn lực để tiến hành diệt chủng giới Nephilim, các Thợ Săn
Trang 9Bóng Tối buộc phải hợp tác với những kẻ thù truyền kiếp để đánh bại ông ta Nhưng cư dân Thế Giới Ngầm và Thợ Săn Bóng Tối có thể bỏ nỗi hiềm khích sang một bên hay không? Trong khi Jace biết anh dám liều tới mức nào vì Clary, liệu cô có thể dùng năng lực mới phát hiện để cứu Thành Phố Pha Lê, dẫu cái giá phải trả lớn
đến mức nào không?
Hãy đến với tập ba của series bán chạy trên
toàn thế giới - Vũ khí Bóng Đêm - để bị hớp
hồn bởi những câu chuyện tình buồn, những bí mật đáng sợ của quá khứ và một cuộc chiến gay
cấn giữa Thiện và Ác? Bên nào sẽ giành phần
thắng đây?
Trang 10Thành phố Pha Lê là phần 3 series Vũ khí bóng đêm, xuất bản ở Mỹ từ năm 2009, được
xếp vào danh sách tiểu thuyết ăn khách nhất do New York Times bình chọn, Top 10 cuốn sách dành cho tuổi teen do Hiệp hội thư viện Mỹ trao
tặng năm 2009.
Trọn bộ series Vũ khí Bóng Đêm (The
Mortal Instruments) do Chibooks xuất bản:
Thành phố Xương (City of Bones, phần 1)
Trang 11Thành phố Tro Tàn (City of Ashes, phần 2)
Thành phố Pha Lê (City of Glass, phần 3)
Trang 12Tác giả
Trang 13Cassandra Clare (27/07/1973), tên thật là Judith Rumelt, nhà văn người Mỹ chuyên viết
về thể loại tiểu thuyết kỳ ảo Từng làm việc tại nhiều tạp chí và tòa báo cỡ nhỏ, trong đó có The
chung với Holly Black) Ngoài ra cô còn viết nhiều truyện ngắn và fan-fic khác.
Trang 14Mục lục
Phần 1: Lằn lửa bay chớp lên không
Trang 156 Không hòa thuận
7 Nơi thiê n thần không dám tới
8 Một người sống
9 Dòng máu tội lỗi
Phần 2: Những ngôi sao đen
Trang 16Phần 3: Đường lên thiên đường
16 Đức tin
17 Câu chuyệ n Thợ Săn Bóng Tối
18 Xin chào và tạm biệ t
19 Pe nie l
20 Phá vỡ thế cân bằng
Phần kết: Ngang bầu trời sao
Trang 17Dành tặng cho mẹ tôi.
“Tôi chỉ đếm những khoảng thời gian tỏa sáng.”
Trang 18Hỡi con đường thoát khỏi Địa ngục tới với Ánh sáng
Sao ngươi dài và gian khổ biết bao
nhiêu
- JOHN MILTON,
Thiên đường đã mất
Trang 19Phần 1: Lằn lửa bay chớp lên không
Loài người sinh ra là để khốn khó Như lằn lửa bay chớp lên không
-Job 5:7
Trang 201 Cổng dịch chuyển
Cái lạnh đột ngột của tuần trước đãqua; mặt trời rực rỡ tỏa sáng trên caotrong khi Clary chạy vội trên khoảng sântrước nhà chú Luke phủ lớp bụi dày, mũ
áo khoác kéo lên giữ cho tóc cô khônglòa xòa xuống mặt Thời tiết có thể đã
ấm lên nhưng những cơn gió lạnh tạt tới
từ dòng East River quả thực vẫn cắt dacắt thịt Trong gió có hơi hướm của mùihóa chất nhàn nhạt hòa cùng mùi nhựađường, xăng dầu của Brooklyn và mùiđường cháy từ xí nghiệp bỏ hoang ở cuốiđường
Trang 21Simon ngồi ườn trên chiếc ghế tựa đãhỏng lò xo ở hiên trước và đợi cô Cậu
để chiếc DS[1] thăng bằng trên hai đầugối quần bò xanh và đang dùng bút cảmứng thật lực tấn công cái màn hình “Ghiđiểm,” cậu nói khi cô bước lên bậc tamcấp “Mình đâm tung đít xe trong MarioKart đây này.”
[1] DS hay còn gọi là máy Nitendo DS, là hệ máy điện tử cầm tay do hãng Nitendo phát triển và sản xuất - ND.
Clary hạ mũ xuống, lắc tóc khỏi lòaxòa xuống mắt và lần tìm chìa khóa trongtúi áo “Cậu đã ở đâu thế? Mình gọi cho
Trang 22cậu cả sáng nay rồi.”
Simon đứng dậy, nhét cái máy hìnhchữ nhật vào cặp “Mình ở nhà Eric Bannhạc có buổi tập.”
Clary ngừng vặn ổ khóa - lúc nào ổkhóa cũng kẹt hết – đủ lâu để nhíu mày
nhìn bạn “Ban nhạc có buổi tập? Vậy là
cậu vẫn ”
“Trong ban nhạc? Sao lại khôngchứ?” Cậu bạn tới gần cô “Đây, để mìnhgiúp cho.”
Clary đứng im trong khi Simon điệu
Trang 23nghệ vặn chiếc chìa khóa với lực vừa đủ,làm cái ổ khóa cũ gỉ cứng đầu chịu mở
ra Tay cậu với làn da lành lạnh, giốngnhiệt độ ngoài trời lướt nhẹ qua tay cô
Cô hơi rùng mình Họ đã thôi cố gắnghình thành mối quan hệ yêu đương vàotuần trước, vậy mà tới giờ cô vẫn thấybối rối mỗi khi gặp cậu bạn
“Cám ơn.” Cô cầm lại chìa khóa màkhông buồn nhìn bạn
Trong phòng khách khá nóng nực.Clary treo áo khoác lên mắc trong hànhlang trước và bước vào phòng ngủ chokhách, Simon theo sát gót Cô nhăn mặt
Va li của cô mở tung ở trên giường như
Trang 24cái vỏ sò, quần áo và những cuốn tập vứtbừa bãi khắp nơi.
“Mình tưởng cậu chỉ ở Idris trong haingày,” Simon nói, nhìn đống bừa bộn cóchút chê trách
“Đúng thế, nhưng mình chẳng biết cầnmang theo gì nữa Mình chẳng có cái váynào, mà nếu mình không được phép mặcquần dài ở đó thì sao đây?”
“Sao cậu lại không được mặc quầndài ở đó chứ? Idris là một đất nướckhác, không phải một thế kỷ khác.”
Trang 25“Nhưng những Thợ Săn Bóng Tối rất
cổ hủ, và Isabelle luôn mặc váy-” Claryngừng nói và thở dài “Chẳng có gì đâu.Chỉ là mình xả tất cả lo lắng về mẹ lên tủquần áo ấy mà Nói về chuyện khác đi.Buổi tập ra sao? Vẫn chưa có tên choban nhạc hả?”
“Ổn.” Simon nhảy phắt lên bàn ngồi,hai chân đung đưa trên mặt sàn “Bọnmình đang tính tới một khẩu hiệu mới.Một cái gì đó nghe mỉa mai, như kiểu
“Chúng tôi đã thấy hàng triệu khuôn mặt
và khiến tới tám mươi phần trăm say nhưđiếu đổ.”
“Cậu đã nói với Eric và những thành
Trang 26viên khác…”
“Rằng mình là ma cà rồng? Không.Cậu đâu thể chêm chuyện đó vào cuộctrò chuyện bình thường được.”
“Có lẽ là không, nhưng các cậu là
bạn Họ nên biết Và hơn nữa, rồi họ sẽ
nghĩ cậu giống một vị thần nhạc rock,giống như ma cà rồng Lester ấy.”
“Lestat,” Simon nói “Đó là ma càrồng Lestat[2] Và hắn ta là nhân vật giảtưởng Dù sao, mình cũng đâu thấy cậuchạy khắp nơi loan tin cho bạn bè rằngcậu là Thợ Săn Bóng Tối đâu.”
Trang 27[2] Ma cà rồng Lestat là nhân vật trong tiểu thuyết cùng tên của nhà văn Anna Rice.
“Bạn bè nào? Cậu là bạn mình.” Côngồi lên giường và ngước nhìn Simon
“Và mình đã nói cho cậu biết, đúngkhông?”
“Vì cậu không còn lựa chọn nàokhác.” Simon nghiêng đầu quan sát cô.Ánh đèn ngủ chiếu lên mắt cậu, biến màumắt cậu thành màu bạc “Mình sẽ rất nhớcậu khi cậu đi vắng.”
“Mình cũng nhớ cậu,” Clary nói, dù
cô đang nổi da gà vì sự phấn khích đangphập phồng trong lồng ngực khiến cô khó
Trang 28lòng tập trung Mình sẽ tới Idris! Trí óc
cô đang ngâm nga Mình sẽ thấy quê
hương của Thợ Săn Bóng Tối, thấy Thành Phố Pha Lê Mình sẽ cứu mẹ .
Và mình sẽ ở cùng Jace.
Đôi mắt Simon lóe sáng như thể ngheđược suy nghĩ của cô, nhưng giọng cậulại từ tốn “Nói cho mình nghe lại xemnào – Vì sao cậu phải tới Idris? Vì sao
cô Madeleine và chú Luke không thể loliệu chuyện này mà không có cậu?”
“Mẹ mình có được thuốc phép đưa
mẹ vào trạng thái hiện nay từ một pháp
sư - tên là Ragnor Fell Cô Medeleine
Trang 29nói cô cháu mình phải tìm ra ông ta nếumuốn có thuốc giải Nhưng ông ta lạikhông biết cô Madeleine Fell biết mẹmình và cô Medeleine nghĩ ông ta sẽ tinmình vì mình rất giống mẹ Còn chú Lukethì không thể đi cùng mình Chú có thểtới Idris nhưng rõ ràng chú không thể đặtchân vào Alicante mà không có sự đồngthuận từ Clave, mà họ thì chẳng bao giờbuồn đồng ý rồi Và đừng nói gì với chú,
làm ơn nhé - chú ấy không vui về chuyện
không được đi cùng mình Nếu chú màkhông biết cô Madeleine từ trước, mìnhkhông nghĩ chú sẽ cho mình đi đâu.”
“Nhưng nhà Lightwood cũng ở đó CảJace nữa Họ sẽ giúp cậu Ý mình là,
Trang 30Jace đã nói sẽ giúp cậu, đúng không?Jace không phiền khi cậu đi cùng à?”
“Tất nhiên là anh ấy sẽ giúp mìnhrồi,” Clary nói “Và tất nhiên anh ấykhông phiền Anh ấy thấy bình thường.”
Về điểm đó thì cô nói dối đấy
Clary đã đi thẳng tới Học Viện ngaysau cuộc nói chuyện với cô Madeleinetại bệnh viện Jace là người đầu tiên côcho biết bí mật của mẹ, thậm chí trước
cả chú Luke Và anh đứng đó mà nhìn cô,mặt mũi trắng bệch dần theo từng lời cônói, như thể không phải cô đang giảithích cách cứu mẹ, mà là đang chầm
Trang 31chậm rút cạn máu anh bằng một phươngpháp độc ác nào đó.
“Em sẽ không đi,” anh nói ngay khi côgiải thích xong “Kể cả nếu anh phải trói
em lại và ngồi đè lên em cho tới khi ýtưởng điên rồ của em qua đi, em sẽkhông tới Idris.”
Clary cảm thấy như bị ăn tát Cô đã
nghĩ anh sẽ vui lòng Cô đã chạy suốt
quãng đường dài từ bệnh viện tới HọcViện để báo tin cho anh, thế mà anh đứngtrước cửa nhìn cô bằng cái nhìn ảm đạmcủa thần chết “Nhưng anh được đi.”
“Đúng, bọn anh sẽ đi Bọn anh phải
Trang 32đi Clave đang triệu tập mọi thành viêncủa Clave đang nhàn rỗi trở lại Idris dựbuổi họp Hội Đồng lớn Họ sẽ biểuquyết nên làm gì với Valentine và vì bọnanh là người cuối cùng thấy ông ta-”
Clary gạt điều đó sang bên “Vậy nếuanh đi, sao em lại không được đi cùng?”
Sự thẳng thắn trong câu hỏi hình nhưchọc anh nổi sung hơn “Vì em ở đây antoàn hơn.”
“Ồ, vậy là ở đây an toàn à? Em suýtchết cả chục lần trong tháng vừa rồi, vàlần nào cũng ở ngay New York.”
“Vì Valentine đã tập trung truy tìm hai
Trang 33món Bảo Bối Thiên Thần ở đây.” Jace
rít qua kẽ răng “Giờ ông ta sẽ nhắm tớitới Idris, như chúng ta đều biết-”
“Chúng ta đâu thể biết chắc về bất cứđiều gì.” đúng lúc đó, MaryseLightwood cất tiếng Bà đang đứng trongbóng tối của cửa hành lang, khuất khỏitầm nhìn của cả hai người; giờ bà đangbước tới, tiến vào vùng sáng chói mắt ởhành lang Ánh sáng tố cáo từng vết hằncủa sự kiệt sức trên khuôn mặt bà Chồng
bà, Robert Lightwood, bị dính quỷ độctrong trận chiến tuần trước và lúc nàocũng cần có người ở bên chăm sóc;Clary có thể tưởng tượng ra bà mệt mỏitới mức nào “Và Clave muốn gặp
Trang 34Clarissa Con biết mà Jace.”
“Hội Clave sẽ làm mọi chuyện rốitung lên hết.”
“Jace,” Maryse nói, nghe hoàn toàngiống giọng một phụ huynh “Nói năngcho cẩn thận.”
“Clave muốn nhiều thứ,” Jace sửa lại
“Chúng ta không cần phải đáp ứng tấtcả.”
Maryse lườm anh, như thể bà biếtchính xác anh đang nói gì và không hềhài lòng với điều đó “Clave thường
Trang 35xuyên đúng, Jace ạ Họ không phải tựdưng muốn nói chuyện với Clary, saunhững gì con bé đã trải qua Những điềucon bé có thể nói với họ-”
“Con sẽ nói cho họ biết mọi điều họmuốn,” Jace nói
Maryse thở dài và hướng đôi mắt màulam sang Clary “Vậy theo cô hiểu thìcháu muốn tới Idris?”
“Chỉ vài ngày thôi ạ Cháu sẽ khônggây rối gì đâu,” Clary nói, ánh mắt vannài nhìn cô Maryse, tảng lờ đi cái lườmcháy má của Jace “Cháu thề.”
Trang 36“Vấn đề là không phải là cháu có gâyrắc rối gì hay không; vấn đề là cháu cómuốn gặp Clave khi cháu ở đó không Họmuốn nói chuyện với cháu Nếu cháu bảokhông, cô không nghĩ chúng ta có đủthẩm quyền để đưa cháu theo cùng.”
“Không-” Jace mở miệng
“Cháu sẽ gặp Clave,” Clary ngắt lời,
dù ý nghĩ đó khiến cô hơi ớn Phái viênduy nhất của Clave mà cô biết là ĐiềuTra Viên, và bà ta không hẳn là người côthích ở cạnh
Maryse day day thái dương “Vậychuyện đã giải quyết xong.” Nhưng với
Trang 37bà, có lẽ vấn đề chưa đi đến đâu; giọng
bà nghe căng và mảnh như dây vĩ cầm bịcăng quá trớn “Jace, tiễn Clary về và tớigặp mẹ trong thư viện Mẹ muốn nóichuyện với con.”
Bà biến mất trong bóng tối và khôngnói lấy một lời tạm biệt, Clary nhìn theo,cảm thấy như vừa bị nhúng nước đá.Alec và Isabelle có vẻ rất yêu quý mẹ,
và cô cũng biết Maryse không phảingười xấu thực sự, nhưng bà chưa cho cô
cảm giác ấm áp.
Miệng Jace mím lại thành chỉ “Giờxem em đã làm gì nào.”
Trang 38“Dù cho anh không hiểu nguyên do thì
em cũng vẫn phải tới Idris,” Clary nói
“Em cần làm điều đó vì mẹ.”
“Mẹ Maryse quá tin Clave,” Jace nói
“Mẹ luôn tin họ hoàn hảo, mà anh khôngthể khuyên giải mẹ được, vì-” Anh ngừngngang
“Vì những điều Valentine nói.”
Cô mong đợi một sự bùng nổ, nhưng,
“Không ai hoàn hảo,” là tất cả những gìanh nói Anh giơ tay và dùng ngón cái trỏchọt chọt nút thang máy “Thậm chí làClave.”
Trang 39Clary khoanh tay trước ngực “Đóthực sự là lý do anh không muốn em đi?
Vì nơi đó không an toàn?”
Sự bất ngờ thoáng hiện trên gươngmặt anh rồi biến mất rất nhanh “Emmuốn nói gì nào? Còn vì lý do gì mà anhkhông muốn em đi đây?”
Cô nuốt khan “Vì-” Vì anh nói với
em anh đã không còn cảm giác với em,
và anh biết không, nói ra thì thật kỳ nhưng em vẫn còn tình cảm với anh Và
em cá là anh biết
“Vì anh không muốn em gái nhỏ nhằngnhẵng bám đuôi anh?” Có sự sắc lạnh
Trang 40trong giọng nói của anh, nửa chế giễunửa gì đó.
Thang máy kêu rổn rảng đi tới Đẩycửa sang bên, Clary bước vào và quaynhìn Jace “Em không tới Idris vì anh sẽđến đó Em đi vì em muốn giúp mẹ em
Mẹ chúng ta Em phải giúp mẹ Anh
không hiểu sao? Nếu em không làm, cóthể mẹ sẽ không bao giờ tỉnh dậy Ít nhấtanh cũng phải giả vờ có quan tâm tới mẹchứ.”
Jace đặt tay lên vai cô, đầu ngón tayvuốt nhẹ qua làn da trần ở rìa cổ áo, làmcho Clary không thể khống chế nổi cơnrùng mình chạy tới tận từng dây thần
Trang 41kinh Dù không muốn thấy nhưng Claryvẫn nhận ra, giờ hai mắt anh trũng xuống
và má hóp thấy rõ Chiếc áo len đen anhmặc chỉ làm nổi bật những vết bầm tím,
và cả hàng lông mi dài đen nữa mà thôi;con người anh là tổng thể của những sựđối lập, một bức hình dùng ba tông màuchính là đen, trắng và xám, với nhữngđường nét chấm phá màu vàng ở đây đó,giống như mắt là một điểm nhấn-
“Hãy để anh làm việc đó.” Anh nhẹgiọng, khẩn khoản nói “Anh có thể giúp
em Hãy nói xem anh phải đi đâu, phảinhờ ai Anh sẽ lấy cho em mọi thứ emcần.”
Trang 42“Cô Madeleine nói với pháp sư rằng
em sẽ tới gặp ông ta Ông ta mong gặp côcon gái chứ không phải cậu con trai củaJocelyn.”
Bàn tay Jace nắm chặt lấy vai cô
“Vậy nói với cô ấy rằng kế hoạch bị thayđổi Anh sẽ đi chứ không phải em
Không phải em.”
“Jace à-”
“Anh sẽ làm bất cứ điều gì,” anh nói
“Bất cứ điều gì em cần, nếu em hứa ởlại.”
Trang 43“Em không thể.”
Anh thả cô ra, như thể cô vừa đẩy
anh “Vì sao không?”
“Vì,” cô nói “Đó là mẹ em, Jace.”
“Và mẹ anh nữa.” Giọng anh nghelạnh lùng làm sao “Nhưng, vì sao côMadeleine không tới nói chuyện với cảhai chúng ta? Vì sao chỉ nói với em?”
“Anh hiểu lý do mà.”
“Vì,” anh nói, càng lạnh lùng hơn,
“với cô ấy, em là con gái Jocelyn
Trang 44Nhưng anh sẽ luôn là con trai củaValentine.”
Anh đóng sầm cửa, ngăn cách haingười họ Trong giây phút đó cô nhìn anhqua song cửa - những chấn song chia cắtkhuôn mặt anh thành hàng loạt những hìnhthoi được viền kim loại Một đôi mắtvàng đang nhìn chằm chằm cô qua mộtmắt hình thoi, sự giận dữ cuồng nộ hiệnlên từ sâu thẳm trong đó
“Jace-” cô mở lời
Nhưng với một cú nảy và tiếng rổnrảng, thang máy đã bắt đầu hoạt động,đưa cô trở xuống bóng tối im lặng của