CÁC ĐẶC TRƯNG GIAO TIẾP CƠ BẢN CỦA NGƯỜI VIỆT NAM... QUAN HỆ GIAO TIẾPTÌNH CẢM LÀM NGUYÊN TẮC ỨNG XỬ Yêu nhau yêu cả đường đi, ghét nhau ghét cả tông ti họ hàng, Yêu nhau cau sáu bổ ba,
Trang 1CÁC ĐẶC TRƯNG GIAO TIẾP
CƠ BẢN CỦA NGƯỜI VIỆT NAM
Trang 21 THÁI ĐỘ GIAO TIẾP (cộng đồng)
• Vừa thích giao tiếp lại vừa rất rụt rè
Thích thăm viếng.
Hiếu khách
“Khách đến nhà không gà thì gỏi”
“Đói năm không ai đói bữa”.
• Cộng đồng và tính tự trị
Trang 32 QUAN HỆ GIAO TIẾP
TÌNH CẢM LÀM NGUYÊN TẮC ỨNG XỬ
Yêu nhau yêu cả đường đi, ghét nhau ghét cả tông ti họ hàng,
Yêu nhau cau sáu bổ ba, ghét nhau cau sáu bổ ra làm mười;
Yêu nhau chín bỏ làm mười
Yêu nhau củ ấu cũng tròn, ghét nhau bồ
hòn cũng méo;
Yêu nhau mọi việc chẳng nề, dẫu trăm chỗ lệch cũng kê cho bằng…
Một bồ cái lí không bằng một tí cái tình…
Trang 4Ưa tìm hiểu, quan sát, đánh
giá…
Tuổi tác, quê quán, trình độ học vấn, địa vị xã hội, tình trạng
gia đình (bố mẹ còn hay mất, đã có vợ/chồng chưa, có con chưa, mấy trai mấy gái…)
3 ĐỐI TƯỢNG GIAO TIẾP
Trang 5TUỲ MẶT GỬI LỜI, TÙY NGƯỜI
GỬI CỦA
• Chọn mặt gởi vàng
Đi với Bụt mặc áo cà sa đi với ma mặc áo giấy.
Trang 64.TRỌNG DANH DỰ
• Tốt danh hơn lành áo;
• Đói cho sạch rách cho thơm
Trâu chết để da người ta chết để tiếng
Trang 7DANH DỰ GẮN VỚI NĂNG LỰC GIAO TIẾP
Lời hay nói ra để lại dấu vết, tạo thành tiếng tăm
Lời dở truyền đến tai nhiều người tạo nên tai tiếng.
Trang 8MẮC BỆNH SĨ DIỆN
Một miếng giữa làng bằng một sàng xó
bếp.
Ở đời muôn sự của chung, hơn nhau một tiếng anh hùng mà thôi
Đem chuông đi đấm nước người, không
kêu cũng đấm ba hồi lấy danh
Một quan tiền công không bằng một đầng tiền thưởng
Trang 95 CÁCH THỨC GIAO TIẾP
Về cách thức giao tiếp, ưa
Sự tế nhị,
Yù tứ Và trọng sự hoà thuận.
• thiếu tính quyết đoán.
• rất hay cười
Trang 10TÍNH TẾ NHỊ
“vòng vo tam quốc”,
• _ miếng trầu là đầu câu chuyện
– thay thế bằng chén trà, điếu thuốc lá, li bia…
– Để biết người đối thoại còn cha mẹ hay
không, có thể hỏi: Các cụ nhà ta vẫn
mạnh giỏi cả chứ?
Trang 11TÍNH Ý TỨ
Để biết người phụ nữ đang đối thoại có chồng chưa, người ý tứ sẽ hỏi
Chị về muộn thế này liệu ông xã có
phàn nàn không?
Để tỏ tình người con trai vòng vo
Chiếc thuyền giăng câu đậu ngang
côn cát, đậu sát mé nhà,
Anh biết em có một mẹ già-muốn vô
phụng dưỡng biết là đặng không?
Trang 12TÍNH Ý TỨ tt
• Thói quen đắn đo, cân nhắc kỹ
càng khi nói
• Ăn có nhai nói có nghĩ;
• Chó ba quanh mới nằm, người ba năm mới nói;
• Biết thì thưa thì thốt, không biết thì dựa cột mà nghe…
• Người khôn ăn nói nữa chừng, để cho người dại nữa mừng nữa lo
Trang 13TRỌNG SỰ HÒA THUẬN
Một sự nhịn là chín sự lành;
Chồng giận thì vợ bớt lời, cơm sôi nhỏ lửa có đời nào khê…
Trang 14TRỌNG SỰ HÒA THUẬN tt
XƯNG HÔ
• Thứ nhất, có tính chất thân mật
hoá (trọng tình cảm)
• Thứ hai, có tính chất cộng đồng
hoá cao–trong hệ thống này,
không có những từ xưng hô
chung chung mà phụ thuộc vào tuổi tác, địa vị xã hội, thời gian, không gian giao tiếp cụ thể
Trang 15Cùng là hai người, nhưng cách xưng hô có khi đồng thời tổng hợp được hai quan hệ khác
nhau: chú-con, ông-con,
bác-em, anh-tôi…
Lối gọi nhau bằng tên con, tên cháu, tên chồng; bằng thứ tự sinh (Cả, Hai, Ba,Tư…)
Trang 16• TỤC KIÊNG TÊN RIÊNG
• TỤC NHẬP GIA VẤN HUÝ
( vào nhà ai, hỏi tên chủ nhà để khi nói nếu có động đến từ đó thì phải nói chệch đi).
Trang 17Chửi một cách bài bản, cân đối, nhịp
nhàng, đầy chất thơ; không chỉ lời chửi mà cách thức chửi, dáng điệu chửi…cũng mang tính nhịp điệu Với lối chửi có vần điệu, cấu trúc chặt chẽ, người Việt có thể chửi từ giờ này qua giờ khác, ngày này qua ngày khác mà không nhàm chán
Đó là một nghệ thuật độc đáo mà có lẽ
không một dân tộc nào trên thế giới có được
Trang 18• Tiếng nói nhẹ bao nhiêu, dáng người
mềm bấy nhiêu; mềm bao nhiêu,
chín bấy nhiêu; chín bao nhiêu tươi bấy nhiêu; tươi bao nhiêu tình bấy
nhiêu Như ghét, như yêu, như chiều, như ngượng Lông mày ngài, đôi mắt phượng, cô chờ ai ?
• Không chỉ tiểu thuyết mà ngay cả
văn chính luận Việt Nam cũng có
thể mang đầy chất thơ nhờ cấu tạo cân đối, nhịp nhàng
Trang 19“Làng trên xóm dưới, bên sau bên
trước, bên ngược bên xuôi! Tôi có con gà mái xám nó sắp ghẹ ổ, nó lạc ban sáng, mà thằng nào con nào, đứa ở
gần mà qua, đứa ở xa mà lại, nó dang tay mặt, nó đặt tay trái, nó bắt mất
của tôi, thì buông tha thả bỏ nó ra,
không tôi chửi cho đời!
Trang 20Chém cha đứa bắt gà nhà bà! Chiều hôm qua, bà cho nó ăn nó hãy còn, sáng hôm nay con bà gọi nó nó hãy còn, mà bây giờ nó đã bị bắt mất
Mày muốn sống mà ở với chồng
con mày thì buông tha thả bỏ nó ra, cho nó về nhà bà Nhược bằng mày chấp chiếm, thì bà đào mả thằng
tam tứ đại nhà mày ra, bà khai quật săng bằng ngũ đại gia nhà mày lên
Trang 21Nó ở nhà bà, nó là con gà, nó về nhà
mày nó biến thành cú thành cáo,
thành thần nanh đỏ mỏ, nó mổ chồng mổ con, mổ cả nhà mày cho mà xem Ới cái thằng chết đâm, cái con chết xỉa kia! Mày mà giết gà nhà bà thì một
người ăn chết một, hai người ăn chết hai, ba người ăn chết ba mày xuống âm phủ thì quỷ sứ thần linh nó rút
ruột ra…”