Thương em anh cũng muốn thương Nước thì muốn chảy ,nhưng mương chẳng đào, Em về lo liệu thế nào, Để cho nước chảy lọt vào trong mương.. anh thương Anh đi mua gỗ đóng giường tám thang Bốn
Trang 1Ca dao- Tục ngữ VN (Chủ đề: Tình yêu)
Bởi anh sơ ý buổi đầu, Phải chi tới bỏ miếng trầu là xong Bây giờ gá nghĩa vô vòng Như rương khóa chặt, ai hòng mở ra.
***
Chim khôn kêu tiếng rảnh rang, Người khôn nói tiếng dịu dàng dễ nghe.
Bóng trăng ngả lộn bóng tre Chàng ơi, đứng lại mà nghe em thề Vườn đào, vườn lựu, vườn lê Con ong vô hút nhụy, con bướm xê ra ngoài.
Chàng về nghĩ lại mà coi
Trang 2Tâm tình em ở, gương nào soi cho bằng ?
***
Chim phượng hoàng bay ngang qua chợ, Nghe anh có vợ, em mới lấy chồng Chầu rày cá đã theo sông,
Bến hiền thuyền đậu, anh trông nỗi gì ?
***
Chim quyên ăn trái ổi tàu,
Xứng đôi mẹ gả, ham giàu mà chi Ham giàu đã thấy giàu chưa,
Bữa ăn nước mắt như mưa tháng mười.
***
Chim quyên nó đỗ nhành dâu
Giả đò lơ láo kiếm sâu đỡ lòng.
Lạy trời cho nổi gió nồm
Cho người thục nữ mủi lòng ngủ say
Đôi ta như lửa mới nhen
Như trăng mới mọc,như đèn mới khêu.
Trang 3Chăn kia nửa đắp nửa hờ,
Gối kia nửa đợi,nửa chờ duyên em.
***
Tình anh như nước dâng cao,
tình em như dải lụa đào tẩm hương.
***
Thương em vô giá quá chừng,
Trèo non quên mệt,ngậm gừng quên cay.
***
Đầu năm ăn quả thanh yên,
Cuối năm ăn bưởi cho nên đèo bòng.
Vì cam cho quýt đèo bòng,
Vì em nhan sắc cho lòng anh thương.
***
Đôi ta như đũa trong kho,
Không tề,không tiện,không so cũng bằng.
Đôi ta như thể con bài,
Đã quyết thì đánh,đừng nài thấp cao.
Đôi ta như đá với dao,
Năng liếc năng sắc,năng chào năng quen.
***
Dẫu mà không lấy được em
Anh về đóng cửa ,cài rèm đi tu.
-Tu mô cho em tu cùng
May ra thành Phật thờ chung một chùa.
***
Trang 4Đường xa xa thật là xa!
Mượn mình làm mối cho ta một người.
Một người mười tám đôi mươi,
Một người vừa đẹp vừa tươi như mình.
Thương em anh cũng muốn thương
Nước thì muốn chảy ,nhưng mương chẳng đào,
Em về lo liệu thế nào,
Để cho nước chảy lọt vào trong mương.
***
Vì mây cho núi lên trời,
Vì cơn gió thổi hoa cười với trăng.
Vì chuôm cho cá bén đăng
Vì tình nên phải đi trăng về mờ.
Buồn trông chênh chếch sao mai,
Sao ơi,sao hỡi,nhớ ai sao mờ.
Lạy trời cho gió nổi lên Cho manh chiếu rách lên trên sập vàng
***
Trang 5Hôm qua anh đến chơi nhà Thấy mẹ nằm võng, thấy cha nằm giường
Thấy em nằm đất anh thương Anh đi mua gỗ đóng giường tám thang
Bốn góc thì anh bịt vàng Bốn chân bịt bạc, tám thang chạm rồng
Ðôi ta như thể con tằm Cùng ăn một lá, cùng nằm một nong
Ðôi ta như thể con ong Con quấn con quít, con trong con ngoài
Ðôi ta như thể con bài Chồng đánh, vợ kết chẳng sai con nào
***
Hôm qua tát nước đầu đình
Bỏ quên chiếc áo trên cành hoa sen
Em bắt được thì cho anh xin Hay là em để làm tin trong nhà
Áo anh sứt chỉ đường tà
Vợ anh chưa có, Mẹ già chưa khâu
Áo anh sứt chỉ đã lâu Mai mượn cô ấy sang khâu cho dùm
Khâu rồi anh sẽ trả công Mai mốt lấy chồng anh sẽ giúp cho Giúp em một thúng xôi vò Một con lợn béo, một vò rượu tăm Giúp em đôi chiếu em nằm Ðôi chăn em đắp, đôi tằm em đeo Giúp em quan tám tiền cheo Quan hai tiền cưới, lại đèo buồng cau
***
Ghe em rẽ vô ngọn, anh chẳng đón chẳng chờ
Ghe anh tách bến tách bờ, em buồn cho trăng mờ sao lặn Mình lấy nhau chẳng đặng bởi bà mai lưỡi vắn ít lời
Mật đường dù chẳng đi đôi Chút hương rớt lại, một đời chưa quên
***
Trang 6Hôm qua anh đến chơi nhà Thấy mẹ nằm võng, thấy cha nằm giường
Thấy em nằm đất anh thương Anh đi mua gỗ đóng giường tám thang
Bốn góc thì anh bịt vàng Bốn chân bịt bạc, tám thang chạm rồng
Cô nào đẹp nhất xin nhường cho tôi
Con mắt em liếc cũng ngoan, Cái chân em bước tựa đàn năm cung Đàn năm cung ta say cung điệu,
Ta với mình dan díu từ đây.
Còn duyên đóng cửa kén chồng, Hết duyên mở cửa gọi ông ăn mày.
Tôi van ông rẽ vào đây, Giường cao,chiếu sạch,gối mây ông nằm.
Duyên tôi xưa đáng một trăm, Bây giờ ế ẩm xin ông năm hào.
Trang 7Ðờn cò lên trục kêu vang
Qua còn thương bậu, bậu khoan có chồngMuốn cho nhơn nghĩa đạo đồng
Qua đây thương bậu hơn chồng bậu thươngChiều nay qua phản bạn hồi hươngNghe bậu ở lại vầy vương nơi nàoGhe tui tới chỗ cắm sào
Nghe bậu có chốn muốn nhào xuống sông
==========================
Ðêm qua nguyệt lặn về Tây
Sự tình kẻ ấy, người đây còn dàiTrúc với mai, mai về trúc nhớ
Trúc trở về, mai nhớ trúc không
Bây giờ kẻ Bắc, người Ðông
Kể sao cho xiết tấm lòng tương tư
=========================
Chanh chua anh để giặt quần,
Người chua anh để làm thần gốc đa.Chanh chua thì khế cũng chua,
Chanh bán có mùa,khế bán quanh năm
=========================
Chẳng qua duyên nợ sụt sùi
Anh giận anh đổ cái gùi em đi
-Chim kêu dưới suối từ bi
Nghĩa nhân còn bỏ,kể chi cái gùi
========================
Trên rừng có cây bông kiểng,
Dưới biển có cá hóa long
Anh đi lục tỉnh giáp vòng,
Tới đây Trời khiến đem lòng thương em
Trang 8Có nam có nữ thời mới nên xuân.
Có nên thì nói rằng nên,
Chẳng nên,sao để đấy quên,đây đừng Làm chi cho dạ ngập ngừng,
Đã có cà cuống thì đừng hạt tiêu.
========================
Chuông vàng đánh nhẹ kêu thanh, Trai khôn nói ít,gái lanh biết nhiều Rựa hay bén chẳng bằng rìu,
Muốn nên cơ nghiệp phải chiều lòng em.
========================
Chưa quen đi lại cho quen,
Tuy rằng cửa đóng mà then không cài.
Kẻ khinh người trọng vãng lai,
Song le cũng chửa có ai bằng lòng.
========================
Chưa đi anh đã vội về
Đã đi đừng vội,vội về đừng đi.
========================
Chừng nào cho bắt được tay
Gối luồn một gối dạ này mới ưng Chừng nào cho mõ xa đình
Hạc xa hương án chung tình mới xa.
========================
Dang tay bắt bướm đậu hoa,
Bướm bay đâu mất bỏ hoa một mình.
Làm vầy há dễ tức mình,
Sao chị em mình chẳng biết làm răng.
Tứ bề tường vách cấm ngăn,
Ong bay,bướm lượn đãi đằng mùi hoa,
Để coi xem bướm giỡn hoa,
Giỡn hoa xong lại giỡn tà áo anh.
Trang 9Dâu cỏ nhỏ lá chàng ơi, Chàng nên đi chọn những nơi dâu tàu.
-Dâu cỏ nhỏ lá mà xinh, Dâu tàu to lá nhưng mình không ưa.
=========================
Dạ anh,dạ bưởi,dạ bòng, Ngoài da xanh lét,trong lòng chua le.
Dạ em ăn ở làm ri, Anh còn bán tín,bán nghi lẽ nào.
==========================
Dầu ai nói bắc,nói nam,
Em đây vẫn vững như cam trên cành.
Dầu ai nói tỏi,nói hành,
Em đây vẫn vững như thành mới xây.
=========================
Dở dang,dang dở vì sông,
Ngày làm công nhật,đêm trông dạ chàng.
-Tưởng tơ,tơ tưởng vì tơ, Trăng lồng bóng nguyệt,gió đưa phong tình.
Dời chân bước xuống lề đình,
Họa may có gặp bạn tình hay không?
========================
Duyên kia lá thắm chỉ hồng,
Thuyền quyên sánh với anh hùng nên chăng?
Lững lờ đầu Cuội trong trăng.
Thử xem bạn nghĩa :Đãi đằng cùng ai? Sách có chữ rằng:Xuân bất tái lai,
Kẻ hay cách nọ,người tài cách kia.
Trang 10Duyên là tóc,tóc là tơ,
Xe tơ kết tóc,bậu chờ trông ai?
Tóc bậu mới chấm ngang vai,
Cha mẹ thương ít,nhưng trai thương nhiều Cho dầu bậu trong trắng mĩ miều, Nhiều nơi lắm chốn,anh chiều được đâu.
===========================
Trao thư mà nỏ trao lời
Đem thư mà đốt cho rồi thư đi.
Trao thư thì chẳng muốn cầm
Thư rơi xuống đất,khóc thầm với thư.
===========================
Mưa từ trong núi mưa ra,
Mưa khắp thiên hạ mưa qua chùa Thầy.
Đôi ta bắt gặp nhau đây,
Như con bò gầy gặp bãi cỏ hoang.
===========================
Đêm nằm ở dưới bóng trăng,
Thương cha,nhớ mẹ không bằng nhớ em.
===========================
Thấy anh như thấy mặt trời,
Chói chang khó ngó,trao lời khó trao.
Bây giờ chưa rõ tiêu hao,
Còn chờ chi đó,má đào phôi pha.
===========================
Nắng đâu nắng mãi thế này.
Nắng suốt cả ngày chẳng thấy bóng râm.
Hỡi người thục nữ tri âm,
Có muốn đứng mát thì cầm lấy ô.
Trang 11Trời mưa ướt cánh hoa bèo
Thương anh cho dẫu anh nghèo cũng thương
Trồng trầu thì phải khai mương
Thương anh lặn lội con đường nợ duyên
===========================
Trời mưa ướt lá trầu xanh
Tay em giờ đã che người bên em
Ví dầu bậu hỡi trong đêm
Nghe mưa đêm đổ bên thềm buồn không ?
Ai đem con sáo sang sông
Để cho con sáo sổ lồng bay xa
===========================
Trời mưa ướt cánh chim quyên
Cho nay vườn nhãn chim quyên không dừng
Tay bưng dĩa muối dĩa gừng
Gừng cay muối mặn xin đừng quên nhau Trăm năm lòng chẳng phai màu
Dây trầu vẫn quấn thân cau trọn tình
Quên trời, quên đất, quên người,
Trong tôi còn lại nụ cười của em
Mộng về lật giở lại xem
Để thêm nhung nhớ, để thêm đợi chờ
Này đây một vạt nắng mơ
Còn đây là một tên khờ đang yêu
===========================
Trang 12Ước gì anh hoá ra hoa
Ðể em nâng lấy rồi mà cài khăn
Ước gì anh hoá ra chăn
Ðể cho em đắp em lăn cùng giường
Ước gì anh hoá ra gương
Ðể cho em cứ vấn vương soi mình
Ước gì sông hẹp một gang
Bắc cầu trải gấm cho chàng sang chơi
==========================
Trâu kia kén cỏ bờ ao Anh kia không vợ đời nào có con Người ta con trước, con sau
Thân anh không vợ như cau không buồng Cau không buồng như tuồng cau đực Trai không vợ cực lắm anh ơi
Người ta đi đón, về đôi
Thân anh đi lẻ, về loi một mình
==========================
Quạ kêu nam đáo nữ phòng
Người dưng khác họ đem lòng nhớ thương
Liệu bề đát được thì đương
Đừng gầy rồi bỏ thói thường cười chê
==========================
Yêu nhau thời ném miếng trầu
Ghét nhau ném đá vỡ đầu nhau ra
Yêu nhau cau sáu bổ ba
Ghét nhau cau sáu bổ ra làm mười.
Lọng vàng che nải chuối xanh,
Tiếc con chim phượng đậu cành tre khô.
Con công ăn lẫn với gà,
Rồng kia rắn nọ,cao đà sao nên!
========================
Trang 13Cưới em có cánh con gà,
Có dăm sợi bún,có vài hạt xôi.
Cưới em còn nữa anh ơi!
Có một đĩa đậu,hai muôi rau cần.
Có xa dịch lại cho gần,
Nhà em thách cưới có ngần ấy thôi.
Hay là nặng lắm anh ơi!
Để em bớt lại một muôi rau cần.
=========================
Sông sâu nước chảy làm vầy,
Ai xui em đến chốn này gặp anh? Đào tơ sen ngó xanh xanh,
Ngọc lành phải giá,gái lành phải duyên.
Cho hay tiên lại gặp tiên,
Phượng hoàng há dễ đứng bên đàn gà.
=========================
Sông kia bên lở bên bồi,
Bên lở thì đục,bên bồi thì trong Sông kia nước chảy đôi dòng,
Biết rằng bên đục,bên trong,bên nào?
Trăm kia đổi lấy lạng vàng,
Mua gương để thiếp với chàng soi chung.
Chàng về sắm sửa loan phòng,
Thiếp xin điểm phấn,tô hồng thiếp theo.
=========================
Chàng về để áo lại đây,
Áo thời thiếp mặc,gối mây đợi chờ Con vua lấy thằng bán than,
Nó đem lên ngàn cũng phải đi theo.
Con quan đô đốc,đô đài,
Lấy thằng thuyền chài cũng phải lụy mui.
Trang 14Em như rau má mọc bờ giếng khơi Nếu anh mà chửa có nơi,
Em xin vượt bể qua vời theo anh.
=========================
Từ phen ra tới giang tân,
Sớm theo dặm tuyết,đêm lần ngàn mưa.
Tiếc công chứa nước đan lờ,
Để cho con cá vượt bờ nó đo.
=========================
Tiếc thay cái tấm lụa đào,
Áo rách chẳng vá,vá vào áo tơi Trời kia có thấu chăng trời?
Lụa đào mà vá áo tơi sao đành!
=========================
Lưỡi câu anh uốn đã vừa,
Sợ lòng cha mẹ kén lừa nơi đâu Vực sâu thì mặc vực sâu,
Dẫu sâu hay cạn,nỡ đâu lừa hoài.
Chiều chiều vịt lội cò bay
Con voi bẻ mía chay ngay vô rừng Vào rừng bứt một sợi mây
Đem về làm gióng, mẹ mày đi buôn
Đi buôn chẳng lỗ thì lời
Đi ra cho thấy mặt trời mắt trăng.
***
Chiều chiều ra đứng ngõ sau,
Sông sâu nước chảy, ruột đau từng hồi.
Tội tình thiếp lắm chàng ơi!
Trầu ăn không đỏ vì vôi quệt già.
Trang 15Hễ anh gỡ được thì nàng lấy anh.
***
Đấy đông thì đây bên tây,
Đây chưa có vợ,đấy nay chưa chồng.
Con trai chưa vợ đã xong,
Con gái chưa chồng buồn lắm em ơi.
***
Nghĩ xa thôi lại nghĩ gần,
Làm thân con nhện mấy lần vương tơ Chắc đâu trong đục mà chờ,
Hoa thơm mất tuyết,biết nhờ vào đâu.
Số giàu lấy khó cũng giàu,
Số nghèo chín đụn,mười trâu cũng nghèo.
Phải duyên phải kiếp thì theo,
Thân em có quản khó nghèo làm chi! Chữ nhân duyên thiên tải nhất thì Giàu ăn,khó chịu,lo gì mà lo.
***
Trang 16Tuổi em mười tám đang tròn,
Rắp mua trầu lộc,cau non đến nhà.
Trai làng ở góa còn đông,
Cớ sao em lại lấy chồng ngụ cư? Ngụ cư có thóc cho vay,
Có lụa bán đầy em lấy ngụ cư.
***
Sông sâu cá lặn biệt tăm
Chín trăng cũng đợi, mười năm cũng chờ
Sông sâu cá lặn vào bờ
Lấy ai thì lấy , đợi chờ nhau chi
***
Sông dài cá lội biệt tăm
Phải duyên chồng vợ trăm năm cũng chờ
***
Sông sâu còn có thể dò
Nào ai lấy thước mà đo lòng người
***
Trang 17Sông sâu có thể bắc cầu
Lòng người nham hiểm biết đâu mà mò
Mình nói dối ta mình chửa có chồng,
Để ta mang cốm,mang hồng sang sêu.
Ta sang mình có chồng rồi,
Để cốm ta mốc,để hồng long tai Ngỡ là long một ,long hai,
Ai ngờ long cả trăm hai quả hồng.
Em ơi anh muốn lấy em
Nhưng phận anh nghèo, nhà vách cột xiêu
Nếu em để dạ thương anh
Anh mang chỉ đỏ sang nhà rước em
***
Trang 18Liệu cơm mà gắp mắm ra,
Liệu cửa liệu nhà,em lấy chồng đi.
Nữa mai quá lứa lỡ thì,
Cao thì chẳng tới,thấp thì không thông.
***
Bờ sông lại lở xuống sông,
Đàn bà mà lấy đàn ông thiệt gì.
***
Cái cóc lặn lội bờ sông,
Muốn lấy vợ đẹp nhưng không có tiền.
***
Giếng trong mà nước hôi phèn, Tuy rằng em đẹp nhưng hèn mẹ cha.
***
Tiếc công anh đào ao thả cá,
Năm bảy tháng trường họ lạ đến câu.
***
Dưới có đất rộng,trên có trời cao Tại cha cùng mẹ,chớ em nào phụ anh Thôi đừng tráo trở giấu quanh, Mắt đà thất rõ em tham sang giàu.
***
Cau già quá lứa bán buôn,
Em già quá lứa,có buồn không em?
Trang 19Cau già quá lứa bửa phơi,
Em già quá lứa,có nơi đợi chờ.
***
Sáng trăng suông,sáng cả bờ sông
Ta được cô ấy ta bồng ta chơi.
Cá gặp nước con ngược con xuôi.
Chẳng tham nhà ngói rung rinh, Tham vì một nỗi anh xinh miệng cười Miệng cười anh đánh mấy mươi, Chân đi đáng nén,miệng cười đáng trăm.
***
Thôi đừng lấy chú biện tuần,
Tuy rằng bóng bẩy,nợ nần chan chan Thà rằng lấy chú xẩm xoan,
Công nợ chẳng có,hát tràn cung mây.
***
Tiền chì mua mớ tôm tươi,
Mua rau mới hái,mua người đảm đang Tiền trinh mua vội,mua vàng
Mua rau cuống héo,mua nàng ngẩn ngơ Người ta thích lấy nhiều chồng, Tôi đây chỉ thích một ông thật bền Thật bền như tượng đồng đen,
Trăm năm quyết với cùng em một lòng.
Trang 20Dã tràng xe cát biển Đông,
Biết rằng có thật hay không mà chờ.
Trách cây,trách lá bơ vơ,
Nợ trần biết trả bao giờ cho xong.
***
Duyên kia ai đợi mà chờ,
Tình kia ai tưởng mà tơ tưởng tình.
***
Cô kia má đỏ hồng hồng,
Cô chửa lấy chồng còn đợi chờ ai? Buồng không lần lữa hôm mai, Đầu xanh mấy chốc da mồi tóc sương.
***
Chăn kia nửa đắp nửa phòng,
Gối kia nửa tựa nửa mong duyên chàng.
Chẳng ai phụ bạc như chàng,
Bẻ cành gai bạc,lấp đàng lối đi.
***
Trang 21Chàng về thiếp chẳng dám van,
Mừng chàng bốn chữ bình an lại nhà Thảm lòng anh lắm nàng ơi,
Bao giờ cho hợp duyên tôi cùng nàng.
Chăn kia nửa đắp,nửa hờ,
Gối kia nửa đợi,nửa chờ duyên em.
Chăn kia nửa đắp,nửa không,
Gối kia nửa đợi,nửa trông cô nàng.
***
Đố anh thêu được hoa quỳ,
Đố anh thêu được bốn vì cành hoa.
Anh về mượn thợ thêu đi,
Anh mà thêu được,em thì mất khăn.
***
Chiều chiều ra đứng bờ ao,
Nước kia không khát,khát khao duyên chàng.
Chiều chiều ra đứng bờ biển,
Nhện giăng tơ đóng,cảm phiền thương em.
***
Chiều chiều ra đậu vườn hoa,
Có cho bướm đậu hay lùa bướm đi?
Bướm đậu ai dám lùa đi, Vườn hoa thêm đẹp,người thì có đôi.
***
Chiều chiều con quạ lợp nhà,
Con cu chẻ lạt,con gà đưa tranh.
Ai làm em bén duyên anh?
Cho mây lấy núi,cho trăng lấy gió ngàn.
Trang 22Chỉ điều ai khéo vấn vương,
Mỗi người một xứ mà thương nhau đời.
Chữ tình ai bứt cho rời,
Tơ hồng đã định,đổi đời đặng đâu.
***
Chỉ ngũ sắc xanh ,đỏ,tím ,vàng
Bùa yêu ăn phải,dạ càng ngẩn ngơ
Biết rằng đâu trong ,đục mà chờ
Hoa xuân mất tuyết,dễ mong nhờ cậy ai.
***
Chỉ tơ đứt mối thình lình Thương chưa phỉ dạ mà tình đứt xa.
Chỉ tơ quấn ống tre bông Gái duyên chẳng đặng,xuống sông trầm mình.
Chỉ tơ rối rắm trong guồng,
Xa em phải chịu lòng buồn thiết tha.
Chỉ thắm xe với tơ vàng,
Ta xe chỉ lại đắp đàng đi chung.
***
Chỉ thề nước thắm non xanh,
Theo nhau cho trọn,tử sanh cũng đành Trời cao biển rộng mênh mông,
Ở sao cho trọn tấm tình phu thê.
Trót đà ngọc ước,vàng thề,
Dù mà cách trở giang khê cũng đành.
Chỉ vì cách một con sông, Cho thuyền xa bến,em không thấy chàng.