Tác giả - Thạch Lam 1910-1942, tên thật là Nguyễn Tường Vinh em Nhất Linh và Hoàng Đạo - Tự lực văn đoàn - Quan niệm văn chương lành mạnh, tiến bộ - Thạch Lam có biệt tài về truyện ngắn
Trang 1KIỂM TRA BÀI CŨ
-Nêu đặc điểm cơ bản của văn học Việt Nam từ đầu thế kỉ xx đến Cách mạng
tháng Tám năm 1945?
-Tại sao nói văn học giai đoạn này phát triển với tốc độ hết sức nhanh chóng?
Trang 2Hai đứa trẻ
Đọc văn Tiết 37, 38
-THẠCH
Trang 3LAM-I TÌM HIỂU CHUNG
1 Tác giả
- Thạch Lam (1910-1942), tên thật là Nguyễn Tường Vinh (em Nhất Linh và Hoàng Đạo - Tự lực văn đoàn)
- Quan niệm văn chương lành mạnh, tiến bộ
- Thạch Lam có biệt tài về truyện ngắn , đặc biệt là
truyện ngắn trữ tình
- Văn phong trong sáng, giản dị, tinh tế cất lên từ
một tâm hồn đôn hậu và giàu xúc cảm với cuộc đời.
Trang 4THẠCH LAM
(Sĩ Ngọc
vẽ)
Trang 5Đường THẠCH LAM – Cẩm Giàng
Trang 62 Tác phẩm
- Truyện ngắn:
Gió đầu mùa (1937) Nắng trong vườn (1938) Sợi tóc (1942)
- Tiểu thuyết: Ngày mới (1939)
- Tiểu luận: Theo dòng (1941)
- Tuỳ bút:Hà Nội băm sáu phố phường
(1943)
Truyện “ Hai đứa trẻ ” rút trong tập
Trang 73 Truyện ngắn trữ tình
- Cốt truyện đơn giản
- Chủ yếu khai thác thế giới nội tâm nhân vật với những biến thái tinh vi, mơ hồ nhất
Truyện ngắn mang dáng dấp một bài thơ trữ tình
hoà giải
giao thoa
Trang 8Tiếng trống thu không
từng tiếng một vang ra để gọi buổi chiều.
Phương tây đỏ rực như lửa cháy
mây ánh hồng như hòn than sắp tàn.
Dãy tre làng trước mặt đen lại
cắt hình trên nền trời.
Chiều, chiều rồi
Một chiều êm ả như ru, văng vẳng tiếng ếch nhái
theo gió nhẹ đưa vào
Liên ngồi yên lặng
đôi mắt chị bóng tối ngập đầy dần
và cái buồn của buổi chiều quê thấm thía vào tâm hồn ngây thơ
Liên không hiểu sao,
nhưng lòng buồn man mác trước cái giờ khắc của ngày tàn.
II ĐỌC- HIỂU VĂN BẢN
Trang 9II ĐỌC- HIỂU VĂN BẢN
1.Bức tranh phố huyện
a Khung cảnh phố huyện
Không
gian: Phố huyện nhỏ bé dãy tre làng, phiên chợ tàn, góc chợ
đơn sơ, ga xép, hàng quán lụp xụp Vùng quê nghèo, tiêu điều, tàn lụi
Vận động từ chiều tàn đến đêm, khuya Gợi cảm giác buồn, sự sống đuối dần theo từng thời khắc của ngày tàn
Thời gian:
Trang 10 Bóng tối và ánh sáng:
Bãng tèi ¸nh s¸ng
-Đường phố và các ngõ
con chứa đầy bóng tối
- Tối hết cả con đường
thăm thẳm ra sông
- Trống cầm canh chìm
vào bóng tối
Khe ánh sáng, đèn hoa kì leo lét, vệt sáng đom đóm, quầng sáng quanh ngọn đèn chị Tí, hột sáng thưa thớt, chấm lửa nhỏ và vàng từ bếp lửa gánh phở
Ám ảnh, trở đi trở lại
dày đặc, bao phủ lên
phố huyện
Bé nhỏ, chập chờn, yếu
ớt càng về sau càng
nhạt nhoà
><
Nghệ thuật lấy ánh sáng tả bóng tối
>
Phố huyện ngập chìm trong bóng tối
Trang 11 Âm thanh
+ Tiếng trống thu không→châm rãi, rời rạc
+ Tiếng ếch nhái kêu ran→buồn tẻ, vắng lặng
+ Tiếng muỗi vo ve→ngưng đọng
nhỏ, yếu chậm, buồn
→ Gợi cảnh vắng vẻ, u buồn, tịch mịch
Hình ảnh
+ Chợ chiều đã vãn
+ Rác rưởi phế thải cuộc sống nghèo nàn, xơ xác, tiêu điều
Mùi vị
+ Mùi âm ẩm bốc lên mùi cát bụi→mùi của đất quê
Phố huyện hiện lên tẻ nhạt, buồn vắng, tĩnh lặng,
xơ xác, tiêu điều, ngưng đọng và ngập đầy bóng tối
Trang 12b Những mảnh đời của phố huyện
- Mấy đứa trẻ con nhà ngèo nhặt nhạnh những thanh
nứa, thanh tre
- Chị em Liên với gian hàng bé nhỏ
- Mẹ con chị Tí ngày mò cua bắt tép, tối dọn hàng nước
- Bác phở Siêu lưng vốn khá nhất
nguy cơ đáng sợ hơn
- Gia đình bác xẩm với tiếng đàn ế ẩm
- Cụ Thi điên
→kiếp sống lay lắt, tội nghiệp
→ cầm cự, cầm chừng trong vô vọng
→sự tồn tại vất vưởng
→người còn mà đời tàn quá nửa
Trang 13Những mảnh đời nghèo khổ, nặng lo cơm áo
Cuộc sống buồn tẻ, bế tắc, lụi tàn, quẩn quanh
Những con người không bao giờ biết đến ánh sáng
và hạnh phúc
Tâm hồn vẫn ánh lên vẻ đẹp của tình người, tình yêu quê hương và niềm tin vào một ngày mai tươi sáng hơn
Nghệ thuật
- Hình ảnh ngọn đèn ( lặp lại 6 lần ) như một ám ảnh trở
đi trở lại
- Giọng văn chậm rãi, đều đặn, man mác buồn, bàng
Tóm lại:
Tấm lòng nhân hậu , nỗi niềm trắc ẩn , sự cảm
Trang 14BÀI TẬP VỀ
NHÀ
Làm sáng tỏ nhận định sau của Vũ Ngọc Phan:
“Văn Thạch Lam thường hiếm khi thừa lời, thừa chữ, không uốn éo làm duyên một cách cầu kì, kiểu cách nhưng vừa giàu hình ảnh và nhạc điệu, lại vừa uyển chuyển, tinh tế.”