tap lam van lop 7 bai viet so 1 tài liệu, giáo án, bài giảng , luận văn, luận án, đồ án, bài tập lớn về tất cả các lĩnh...
Trang 1MỤC LỤC ‐ Bài viết số 1 ‐ Văn lớp 7
Đề 1: Kể cho bố mẹ nghe một chuyện lí thú (hoặc cảm động, hoặc buồn cười,…) mà em
gặp ở trường
Đề 2: Kể lại nội dung câu chuyện được ghi trong một bài thơ có tính chất tự sự (như Lượm
hoặc Đêm nay Bác không ngủ) theo những ngôi kể khác nhau (ngôi thứ ba hoặc ngôi thứnhất)
Đề 3: Miêu tả một cảnh đẹp mà em đã gặp trong mấy tháng nghỉ hè (có thể là phong cảnh
nơi em nghỉ mát, hoặc cánh đồng hay rừng núi quê em)
Đề 4: Miêu tả chân dung một người thân.
‐ Đưa ra thời gian, địa điểm chính xác câu chuyện em sắp kể (bao giờ, ở đâu)
‐ Những nhân vật trong câu chuyện là gi? Em có mặt trong đấy không hay chỉ chứng kiến
và kể lại?
‐ Diễn biến của câu chuyện Trong truyện có các tình tiết cảm động, vui, buồn hoặc gâycười hay không?
‐ Kết thúc câu chuyện em rút ra bài học gì? Em có suy nghĩ gì về câu chuyện đó không?
‐ Ghi lại thái độ của bố mẹ?
‐ Bố mẹ có lời khuyên gì hay không?
Kết bài:
‐ Không khí gia đình sau khi nghe câu chuyện em kể
Trang 2‐ Nêu cảm xúc và suy nghĩ của bạn thân.
Bài tham khảo
Bài tham khảo 1
Vào một thứ hai đầu tuần, tiết đầu tiên của lớp em là tiết Văn Cả lớp em ai cũng mong là
cô Tám sẽ vẫn dạy chúng em ở môn học này… Nhưng có lẽ là không… Một cô giáo rất
lạ bước vào lớp Cả lớp em sững sờ nhìn cô và có một bạn ở phía cuối lớp hỏi: “Cô ơi! Côgiáo của chúng em đâu rồi ạ?” Cô trả lời: “Cô của em đã chuyển trường dạy rồi! Cô ấy sẽkhông dạy trường này nữa! Từ hôm nay cô sẽ là giáo viên phụ trách môn Văn của các em”.Lúc đó, cả lớp rất buồn! Khi về nhà, em chạy ngay vào phòng kể cho mẹ nghe
Tiết học hôm đó, đột nhiên lại buồn bã, không sôi nổi như lúc trước Hết tiết học, có bạntrong lớp khóc vì không biết cô dạy ở đâu, làm gì, có vui vẻ như ở đây không… rất nhiềucâu hỏi đặt ra Nhưng sẽ không có câu trả lời…….! Mẹ ơi! Con có giác rất khó chịu, mỗikhi nhớ đến cô, con lại không kèm được nước mắt!
Cô Văn của con là một người nhỏ con, tóc dài, uốn rất đẹp! Cô mặt áo dài rất xinh! Mắtcủa cô hiền từ như bà tiên Khi cô ngồi trên ghế đá, dưới góc “hoa học trò” cô tâm sự vớichúng con về những câu chuyện học hành, bạn bè, gia đình,….! Cô càng hiền dịu hơn khinhững lá phượng màu vàng rơi nhè nhẹ xuống!
Con nhớ những nhớ lúc cô giảng, giọng cô thật ấm áp, dịu dàng, làm cho các bài học rất dễ
đi vào lòng người khác Khi học xong, cô lại kể những chuyện cổ tích, hài, hay là chuyệncủa cô! Nhưng giờ đây sẽ không còn nghe được giọng nói ấm áp của lúc trước nữa! Dù côgiáo bây giờ giảng rất hay nhưng không thể làm con quên được cô! Con yêu cô lắm! Côkhông làm cho chúng con run sơ mỗi khi làm bài kiểm tra! Cô lại tuyên dương, khenthưởng những bạn có thành tích học tập tốt! Cô như một người bạn mỗi khi trò chuyệncùng con, lại như một người mẹ khi con buồn! Cô đối xử với các cô giáo cũng như học tròrất tốt, gần gũi và cũng được rất nhiều phụ huynh quí mến
Con còn nhớ vào ngày sinh nhật của cô, chúng con góp tiền lại mua một chiếc bánh sinhnhật nho nhỏ, chỉ mong cô vui Chúng con còn viết lên bảng những câu chúc mừng, vẽnhững chiếc bánh kem, hoa, lá, có bạn còn vẽ chân dung của cô lên bảng nữa nhưng vẽ xấulắm! Khi biết cô sắp lên lớp, chúng con ra đón cô và bịt mắt cô lại! Khi cô bước vào lớp,phòng học tối lắm, và những cây pháo nho nhỏ được thắp lên, chúng con hát Chúc mừngsinh nhật cô! Cảnh lúc ấy thật đẹp, lung linh! Lúc đó cô rất cảm động và… cô đã
Trang 3khóc….những giọt nước mắt hạnh phúc! Cô trò ta còn chụp hình và trét bánh kem vào mặtnữa! Lúc đó thật vui…… nhưng….bây giờ… sẽ không còn cơ hội nữa!
Vào ngày khai giảng năm học, chúng con rất buồn, không ai nở nụ cười nào Nhưng….lúc
ấy chúng con thấy được một bóng người quen thuộc ‐ người mà chúng con thường thấy khigiảng bài, trò chuyện……chính là cô… cô giáo dạy Văn! Bấy giờ không còn những giọtnước mắt buồn nữa thay vào đó là những nụ cười hạnh phúc khi cô trở lại! Chúng con ùa
ra, ôm cô, những giọt nước mắt hạnh phúc rơi xuống! Cảm giác thật bất ngờ và hạnh phúc,một cảm giác mà không có lời văn nào diễn đạt được!
Lúc trước, chúng con cứ ngỡ sẽ không nghe được giọng nói ấm áp của ngày xưa Và lúc ấy,chúng con lại nghe được giọng nói đó, những câu hỏi như Con có khỏe không? Con họcthế nào? Có quen với cô giáo mới không? ! Không chỉ chúng con, mà những anh chị lớplớn ‐ những người mà gặp cô lâu hơn chúng con, cũng ra đón cô và cũng…khóc! Chúngcon còn định nâng cô lên nhưng cô không chịu! Sau khi gặp tụi con, cô vào trong và gặpnhững thầy cô cũ! Thầy cô ở trường cũng rất bất ngờ!
Nguyên ngày khai giảng, đột nhiên lại có cảm giác vui vẻ lạ thường mà cô T mang đến!Khi hết chương trình chúng con lại ra ôm cô! Có bạn còn xách cặp giúp cô! Cô chủ nhiệmlớp con còn lấy máy ra chụp tụi con và cô! Khi nói chuyện với cô thỳ mới biết cô bị điều đivào trường N.T.T‐ một ngôi trường thuộc loại khá giỏi! Chắc ngày hôm đó là ngày hạnhphúc nhất của chúng con! Cô còn hứa là ngày 20/11 cô sẽ về trường để thăm tụi con!Chúng con rất mừng khi cô nói như thế!
Nhưng cuộc vui nào cũng có khi tàn, chúng con ôm cô như chưa bao giờ ôm ‐ không muốnbuông tay ra! Sợ cô đi rồi sẽ không trở lại nữa! Và lúc ấy, người khóc là cô, những giọtnước mắt yêu thương, không muốn rời xa chúng con! Giot nước mắt từ từ lăn trên má cô,nhưng con không muốn cô khóc! Các bạn đã cố gắng cười khi cô đi! Và… cô đãđi……bóng của cô từ từ mờ dần và….khuất xa tầm mắt!
Khi kể xong mẹ em khuyên: “Con đừng buồn nữa và cũng đừng khóc, nếu cô T biết conbuồn thì cô có vui không? Thôi, nín đi con! Cô sẽ trở lại mà! Nhưng cô đi, đâu phải là do
cô muốn đâu! Nhà trường điều đi mà! Theo mẹ biết thì cô con đã dạy trường SD được 17năm rồi! Đến lúc cô phải đi thôi! Con hãy thông cảm cho cô và hãy cố gắng học tập nhacon!” Nghe lời mẹ, em không khóc nữa, nhưng hình bóng của cô sẽ in mãi mãi trong timcủa em và các bạn! Cô ơi… !
Trang 4Bài tham khảo 2:
Chiều qua, khi hồi trống tan trường vừa điểm tôi vội vã đi thẳng về phía nhà xe Trên conđường quen thuộc, đôi chân tôi guồng những vòng xe mạnh mẽ hơn Tôi đạp xe về nhà màtrong lòng háo hức Tôi vừa xúc động lại vừa thấy vui vui Tôi mong sao được kể thậtnhanh cho cả nhà nghe câu chuyện cảm động mà tôi vừa được chứng kiến ở trường mình.Chả là để thể hiện lòng biết ơn thực sự của các thế hệ con cháu đối với sự hy sinh của chaông, trường tôi có mời một đoàn ca nhạc về trường biểu diễn Điều đặc biệt là các ca sĩ đều
là những người đã phải gánh chịu ít nhiều những di chứng của chất độc màu da cam.Người thì bị mất đôi chân, người thì không con đôi mắt Đáng thương hơn khi có nhữngngười dường như chỉ còn tồn tại một vài bộ phận trong con người Thế nhưng tất cả nhữngcon người ấy đã khiến cho cả trường chúng tôi phải vô cùng khâm phục bởi họ là nhữngtấm gương tuyệt vời về ý chí và sự quyết lâm
Thú thực, mới đầu chúng tôi đi xem chỉ vì đứa nào cùng háo hức tò mò Thế nhưng khi tấmmàn nhung khép lại chương trình biểu diễn thì chúng tôi đứa nào đứa nấy đều cảm thấyxúc động sâu xa
Buổi diễn bắt đầu bằng những lời giới thiệu chân thật và lay động lòng người của chútrưởng đoàn Nó dường như là một bài diễn thuyết được chuẩn bị kỹ càng từ trước Thếnhưng khi chính những mảnh đời đau khổ kia lên tiếng thì mọi người bắt đầu rơi nước mắt.Những cái tên, những quê quán, những cuộc đời và những lý do… Tất cả, tất cả đều bắtđầu bằng những ước mơ, những khát khao yên bình và hạnh phúc Thế nhưng chiến tranh
đã cướp đi tất cả Chiến tranh tàn bạo đến mức không cho cả những ước mơ nhỏ nhoi nhấtđược hình thành Mười ca sĩ là mười cảnh tàn tật khác nhau, mười lý do bất hạnh khácnhau Và tất nhiên phía sau mười con người cần được cảm thông và chia sẻ ấy còn baonhiêu người khác đang ngày đêm ngậm ngùi ôm những nỗi đau đớn xót xa
Khác hẳn với màn giới thiệu, buổi trình diễn lại chẳng có một chút gì gợi ra cảnh đauthương Rất nhiều và rất nhiều bài hát đã được biểu diễn bởi những chất giọng khác nhau.Thế nhưng chúng đều có chung một đặc điểm đó là đều ngợi ca những ước mơ, lòng bác ái
và sự công bằng; ngợi ca những ước mơ và khát khao của tuổi thơ của những người đangsống và cả những người đã khuất Chương trình cuốn hút tất cả người xem, thậm chí nhiềubạn, trong đó có cả tôi đã bước lên sân khấu để tặng hoa và để cùng hát lên những lời cachia sẻ
Chúng tôi đã khóc, khóc thực sự trong niềm thân ái, trong sự yêu thương và mong ước
Trang 5được sẻ chia Buổi trình diễn nằm ngoài sự hình dung của tất cả chúng tôi Nó thực sựkhiến chúng tôi bất ngờ và xúc động Câu chuyện được tôi kể cho gia đình nghe ngay saukhi mọi người dùng xong cơm trưa Nhấp một chút nước trà, bố tôi vừa dặn đò vừa tâm sự:
"Các con còn nhỏ hiểu được như thế là rất quý Thế nhưng, những gì các con đã làm làchưa thật lớn đâu Các con còn phải làm nhiều việc tốt lành hơn nữa để đền đáp công ơncủa những người đã hy sinh để mang lại hạnh phúc cho cuộc đời mình”
Bài tham khảo 3:
“Tùng! Tùng ! Tùng!”‐ tiếng trống tan học vừa dứt, tôi vội chạy ngay về nhà với hộp quàcầm trên tay Ôi! Con đường hôm nay sao mà dài quá, đi mãi một lúc tôi mới về nhà Tôikhẽ đi vào phòng khách, mẹ đang ngồi say sưa đọc báo Nhìn thấy tôi, mẹ ngạc nhiên bảo;
‐ Ơ, sao hôm nay về trễ thế con? Còn quà gì đó?
‐ Mẹ ơi, hôm nay cô giáo đã cho chúng con một bất ngờ cảm động vào tiết sinh hoạt lớpđấy ạ! Để con kể cho mẹ nghe nhé!
‐ Ừ, con kể đi!
‐ Mẹ tôi vui vẻ trả lời
‐ Dạ, hôm nay vào tiết tư, chúng con đang học thực hành môn Tin ở phòng thực hành thìbỗng có vài bạn xin thầy cho về lớp trước Mọi người còn chưa hết ngạc nhiên thì tiết tưkết thúc Tất cả chạy ùa vào lớp Lớp học được trang trí rất đẹp: những quả bong bong nhỏxinh dược treo khắp các cửa sổ cùng những dải kim tuyến lấp lánh Trên bảng được viếtdòng chữ: “Chúc mừng sinh nhật” bằng phấn phấn màu rất đẹp Con vô cùng ngạc nhiên vìkhông biết các bạn tổ chức sinh nhật cho ai, mà trong tháng mười này lại có ngày sinh nhâtcủa con
‐ Chà, thú vị thật đó, con mau kể tiếp đi! –Mẹ tôi háo hức nói
‐ Vâng ạ Thế rồi, cô giáo bước vào lớp và bắt nhịp cho các bạn hát bài “Happy birthday”
Cô và các bạn đồng thanh hát và vỗ tay rất nhịp nhàng Rồi, cô thay mặt cho tập thể lớpphát biểu rằng: “Các con ạ, tháng Mười này lớp ta có sinh nhật của các bạn Uyên Phương,Bảo Khánh và Như Ngọc Cô và ban cán sự lớp đã bí mật tổ chức sinh nhật cho các bạn
Cô chúc các con có một bữa tiệc sinh nhật thật vui vẻ bên tập thể lớp, ngày càng chămngoan, học giỏi để ba mẹ và thầy cô vui lòng nhé! Cả lớp cho các bạn một tràng vỗ taynào!” “Hoan hô cô giáo! Hoan hô cô giáo!” Và, tiếng vỗ tay từ các bạn vang lên khôngngớt Cô cho chúng con lên bảng để nhận quà sinh nhật từ lớp Rồi cả lớp ngồi thưởng thức
Trang 6những tiết mục văn nghệ tuyệt vời của các bạn Chúng con xúc động vô cùng Con đượcđại diện cho các bạn lên phát biểu Mọi việc đều bất ngời khiến con lúng túng quá, phảimất mấy phút con mới nói được lời cảm ơn cô và các bạn: “Chúng con xin cảm ơn cô giáo
và các bạn trong lớp đã tổ chức sinh nhật cho chúng con Đây là bữa tiệc sinh nhật ý nghĩanhất mà chúng con sẽ không bao giờ quên Chúng con hứa sẽ cố gắng chăm ngoan, họcgiỏi để không phụ long cô giáo và các bạn.” Cả lớp vỗ tay rào rào không ngớt khiến consung sướng vô cùng Thật là thú vị và cảm động phải không mẹ?
‐ Ừ, từ nay con phải chăm ngoan, học thật tốt để xứng đáng với tình yêu thương mà cô vàcác bạn đã dành cho con đấy!
‐ Vâng ạ! con xin hứa! Sau bữa tiệc sinh nhật đó, cô trò chúng tôi đã gắn bó với nhau hơnrất nhiều Tập thể lớp 7/3 chúng tôi nhất định sẽ luôn đoàn kết, yêu thương và giúp đỡ lẫnnhau Cảm ơn cô giáo và các bạn đã cho chúng tôi một bữa sinh nhật tuyệt vời và ý nghĩa./
Bài tham khảo 4:
Sau bữa cơm, gia đình tôi quây quần trong phòng khách Bỗng tôi chợt nhớ đến chuyệnsáng nay và muốn kể ngay cho bố mẹ nghe Thế là tôi nhanh nhảu “Bố mẹ ơi, lớp con cóchuyện này vui lắm Con kể cho bố mẹ nghe nhé” Bố mẹ tôi mỉm cười gật đầu, tôi hàohứng:
“Hôm nay, ở lớp con, cô giáo đã kể cho chúng con nghe một câu chuyện, vui và cảm độnglắm Câu chuyện vừa xảy ra vào ngày chủ nhật, hôm 20 ‐ 11 Ba bạn Nga lớp con là bác sĩ,đồng thời là hội trưởng hội phụ phuynh của lớp Chiều thứ 7, ngày 19 ‐11, ba của bạn Ngaghé thăm cô và tặng cô một chục cam sành Cô giáo con cảm ơn bác hội trưởng nhưng đãđem túi cam tặng lại cho thím Tư, một thím nghèo, sống cô đơn ở căn nhà nhỏ đầu hẻm Aingờ, lần này, thím Tư thấy chục cam lớn quá, một mình ăn không hết, bèn mang đến tặnglại cho một người bà con đông con, nghèo hơn mình Cả cô giáo, cả thím Tư lẫn người bàcon nghèo của thím đều không giở kỹ túi cam nên không thấy một tấm thiệp nhỏ lọt giữanhững quả cam sành to tướng, tấm thiệp do Nga cắt và ghi vào đó lời chúc mừng cô thậttình cảm”
Tôi dừng lại, nghiêng mặt nhìn bố mẹ, cười lém lỉnh “Bố mẹ đoán thử chuyện gì sẽ xảy rasau đó?” Chưa đợi bố mẹ trả lời, tôi nói luôn “Bố mẹ chịu rồi phải không?” Để con kể tiếpnghe Túi cam không dừng ở đó Một lần nữa, nó lại “lên đường”, nhưng đi đâu? Hay lắm
bố mẹ ơi Để con kể tiếp cho cả nhà nghe nhé! Người bà con của thím Tư ai ngờ lại là bệnhnhân của ông bác sĩ, ba của Nga Bà ấy rất biết
Trang 7ơn ông đã chữa cho bà ấy khỏi bệnh nhưng vì nhà nghèo, con đông, bà chưa có tiền muaquà đến cám ơn ông May quá, thím Tư lại mang cho chục cam sành thật to Thế là ngaysáng hôm sau, 20 ‐ 11, người bà con thím Tư đã mang túi cam đến tặng ông bác sĩ”.
Cả nhà tôi vỗ tay tán thưởng Hành trình của túi cam, trong câu chuyện kể của tôi thú vịquá Nhưng, cái đáng chia sẻ nhất về túi cam giản dị, bé nhỏ, đó là nó trĩu nặng ân tình
Bài viết số 1 lớp 7
Đề 2: Kể lại nội dung câu chuyện được ghi trong một bài thơ có tính chất tự sự (như Lượm hoặc Đêm nay Bác không ngủ) theo những ngôi kể khác nhau (ngôi thứ ba hoặc ngôi thứ nhất).
Hướng dẫn lập dàn ý
A Mở bài: Giới thệu (tưởng tượng) về câu chuyện mà em định kể (Lượm hay Đêm nay
Bác không ngủ) Lưu ý xác định ngôi kể ngay từ đầu ?(đóng vai nhân vật người chú hoặcnhân vật anh lính – ngôi thứ nhất; đóng vai một người đứng ngoài câu chuyện để kể lại –ngôi thứ ba)
B Thân bài:
1 Kể lần lượt các chi tiết, các sự kiện diễn ra trong câu chuyện: Ví dụ: Với chuyện Lượm,
ta lần lượt kể:
‐ Chi tiết người chú gặp Lượm
‐ Ấn tượng của người chú về hình dáng và tính cách Lượm
‐ Chi tiết Lượm đi chuyển thư
‐ Lượm hi sinh,… 2 Suy nghĩ của người kể và con người Lượm hoặc về Hồ Chí Minh
C Kết bài: Tưởng tượng về kết thúc của câu chuyện, ví dụ:
‐ Sau ngày giải phóng, người chú về thăm mộ Lượm
‐ Anh lính sau đó được đi làm cùng Bác
Bài viết tham khảo
Bài tham khảo 1:
Một ngày cuối năm 1947, nhà thơ Tố Hữu có chuyến công tác đến tỉnh Thừa Thiên – Huế.Hôm ấy đến đồn Mang Cá, ông thấy không khí chiến đấu của chiến sĩ rất sôi nổi nên rất
Trang 8vui mừng Sau khi báo cáo tình hình của đồn, các đồng chí chỉ huy đồn mới nhà thơ đitham quan tình hình xung quanh Bất chợt ông nhìn thấy chú bé khoảng hơn 10 tuổi trôngrất lanh lẹ và hoạt bát đang xem xét những bao thư trong túi xắc Nhà thơ nhìn chú bé rấtchăm chú.
Cậu bé có dáng người nhỏ nhắn nhưng rất nhanh nhẹn, đôi chân cứ thoăn thoắt chạy đichạy lại hỏi han nhưng người xung quanh điều gì đó Bên hông chú chiếc xắc nhỏ xinh cứlắc đập tung tẩy Đôi mắt cậu mở to, trong sáng, hồn nhiên, rất hợp với chiếc mũ ca nô xinhxắn đội lệch trên đầu Đồng chí Tố Hữu hỏi một chiến sĩ đi cùng thì được trả lời:
‐ Báo cáo đồng chí, đó là em Lượm, liên lạc viên xuất sắc nhất của đồn hiện nay Có lẽ emđang hỏi để đưa thư cho mọi người
Nhà thơ Tố Hữu vui vẻ lại gần chú bé Lượm hỏi chuyện:
‐ Thế cháu mấy tuổi rồi?
‐ Dạ, cháu 11 tuổi ạ!
‐ Đi liên lạc cháu thấy thế nào?
‐ Dạ, vui lắm chú ạ! Mọi người ai cũng vui vẻ, hăng hái Ở đồn Mang Cá cháu còn thíchhơn ở nhà nữa cơ
‐ Nếu thành Huế ai cũng như cháu thì quân Pháp sẽ bại trận trong một ngày không xa Nhàthơ chưa kịp hỏi chuyện thêm thì Lượm đã cất tiếng chào để tiếp tục đi làm nhiệm vụ.Bẵng đi một vài tháng, một hôm nhà thơ Tố Hữu đang làm việc ở cơ quan thì có một đồngchí trong ban chỉ huy đồn Mang Cá xin được vào báo cáo Sau khi làm xong việc, nhânđược gặp người quen, Tố Hữu và đồng chí ở đồn Mang Cá hàn huyên trò chuyện Nghe hỏiđến tình hình anh em trong đồn, đồng chí ở đồn Mang Cá bỗng trầm xuống, ngậm ngùinói:
‐ Anh có nhớ chú bé Lượm liên lạc không? Cháu bé mà anh rất thích ấy … Cháu đã hi sinhrồi! Tố Hữu sững người
‐ Hôm ấy, như mọi ngày, Lượm nhận công văn của đồn để chuyển đến vùng ngoại ô Emtức tốc đi ngay Không ngờ trên đường đi, em gặp ngay một ổ phục kích của quân địch Emvội lánh chạy nhưng không kịp, giặc đã bắn theo tới tấp Lượm hi sinh! Khi chúng tôi nhậnđược tin rồi cùng dân làng chạy ra thì thấy người em đã lạnh, chỉ riêng làn môi là vẫn cònmỉm cười Một tay chú giữ chiếc ca nô, tay kia cầm chặt bông lúa sữa Cách đó không xa,
Trang 9dưới lòng mương, những mảnh vụn của tờ điện khẩn đã nát vụn, ướt sũng.
Đồng chí ấy vừa kể xong thì òa khóc Nhà thơ Tố Hữu cũng nghẹn lời
Sau ngày hôm ấy, bài thơ “Lượm” ra đời và nhanh chóng lan truyền rộng rãi trong các độithiếu niên nhi đồng Bài thơ như nhắc nhở chúng ta phải sống sao cho xứng đáng vớinhững anh hùng thiếu niên Các anh ấy tuy nhỏ tuổi nhưng là những con người dũng cảm,dám hi sinh mình cho tổ quốc Và nếu không có chiến tranh thì các anh các chị cũng hạnhphúc như chúng ta bây giờ
Bài tham khảo 2:
Trong cuộc đời tôi, những ngày tháng đẹp nhất là những ngày tôi được sống và chiến đấubên cạnh Bác Những ngày ấy thực sự đã để lại trong tôi những kỷ niệm không thể nàoquên
Lúc ấy, tôi là một anh lính mới (người chiến sĩ khi đó thường được gọi là đội viên) Đơn vịtôi vừa mới hành quân ra mặt trận thì cũng vừa lúc Bác trực tiếp ra chiến trường để chỉ đạotiến quân Đêm đó Bác ngủ lại cùng anh em ở đơn vị Và cũng trong đêm đó, Bác đã để lạitrong niềm yêu kính của tôi một ấn tượng khó phai
Khoảng quá nửa đêm khi tất cả anh em chiến sĩ đã say sưa trong giấc ngủ thì không hiểusao tôi lại bỗng nhiên chợt thức Tôi chưa kịp nhổm dậy nhưng đã nhìn thấy khuôn mặtBác Bác còn thức và hình như Bác chưa hề ngủ Bác ngồi trầm ngâm lặng yên bên bếp lửa.Ngoài trời mưa đã lác đác rơi Tôi nhìn dáng Bác, càng nhìn tôi lại càng thương Bác đangkhơi ngọn lửa Người cha già tóc bạc đang đốt lửa sưởi ấm cho tôi
Tôi vẫn lặng yên và quan sát Tôi thấy Bác đứng dậy Bác đi dém lại những mảnh chăn mộtcách nhẹ nhàng Nhìn Bác, tôi mơ màng như đang nằm trong giấc mộng Bác mênh môngquá! Ấm nóng và cao quý quá! Tôi thổn thức và thì thầm hỏi nhỏ:
‐ Bác ơi! Bác chưa ngủ! Bác có lạnh lắm không?
Bác quay lại nhìn tôi trìu mến:
‐ Chú cứ việc ngủ ngon Ngày mai đi đánh giặc
Tôi vâng lời Bác nhắm mắt nhưng không sao ngủ được Tôi bồn chồn, nằm và lo Bác ốm.Chiến địch vẫn còn dài và bao khó khăn vẫn đợi chờ phía trước
Lần thứ ba tôi tỉnh giấc Tôi hốt hoảng giật mình khi thấy Bác vẫn ngồi đinh ninh, chòmrâu im phăng phắc Tôi vội vàng luống cuống:
Trang 10‐ Bác ơi! Trời sắp sáng mất rồi, Bác nghỉ đi một lát Bác vẫn nhẹ nhàng như lần trước:
‐ Chú cứ việc ngủ ngon Ngày mai đi đánh giặc Bác ngủ không ngon vì Bác không thấy anlòng Trời mưa như vậy không biết các cô chú dân công ăn ngủ làm sao Ở trong rừng mà
có mỗi manh áo mồng thì chắc là ướt mất Bác thấy nóng ruột quá Bác mong sao trời sángthật mau
Tôi nhìn Bác, lòng tôi ấm áp và vui sướng mênh mông Đêm ấy, tôi thức luôn cùng Bác.Tôi cảm thấy hạnh phúc vô cùng bởi tôi đã nhận ra một điều đường như đã trở thành chânlý: Bác của chúng ta vĩ đại bởi Bác đã dành trọn cuộc đời cho những lo lắng và yêuthương
Bài tham khảo 3:
Đó là những ngày ở Huế bắt đầu cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp xâm lược, năm
1947 Tôi lúc bấy giờ ở Hà Nội nhận lệnh khẩn cấp về Huế Trên đường đi, tôi tình cờ gặpmột chú bé giao liên tên Lượm, ở Hàng Bè Lượm là một chú bé có dáng người nhỏ nhắn
mà nhanh nhẹn Chú đeo một cái túi xinh xinh bên mình Chú có một đôi chân thoăn thoắt
và cái đầu nghênh nghênh Vẻ hồn nhiên và vui tươi ấy càng được tôn thêm bởi chiếc ca lôđội lệch, và mồm luôn huýt sáo như chú chim chích nhảy trên đường vàng
Giữa những ngày kháng chiến toàn dân, chú bé liên lạc như làm tăng thêm niềm tin tronglòng người lính chúng tôi Tranh thủ phút rảnh rỗi, tôi lại gần hỏi han, trò chuyện với chú.Chú vừa cười vừa nói với tôi:
"Cháu đi liên lạc Vui lắm chú à
Ở đồn Mang Cá Thích hơn ở nhà"
Tôi thật sự xúc động trước sự vô tư và hồn nhiên của chú bé Cháu cười mà hai mí híp cảlại, má đỏ nâu như trái bồ quân chín tới Chiến tranh còn dài, chúng tôi chia tay nhau, mỗingười đều quyết tâm làm tròn bổn phận của mình Tôi lưu luyến nhình theo bóng Lượm xadần mà lòng thầm mong gặp lại cháu trong ngày khải hoàn ca chiến thắng
Nhưng chiến tranh vẫn chứa nhiều tàn nhẫn Vào một ngày tháng sáu, có giao liên đem tinđến, tôi bàng hoàng được tin Lượm đã hi sinh! Mắt tôi nhoà đi theo lời kể của người liênlạc
Trang 11"Lượm hi sinh khi đang làm nhiệm vụ Cháu bị một viên đạn địch bắn tỉa Nhìn cháu nằmtrên lúa, tay còn nắm chặt bông, lá thư đề "Thượng khẩn" còn nằm trong cái xắc mọingười không cầm được nước mắt "
Cổ họng tôi nghẹn lại, hình ảnh yêu thương ngày nào của cháu hiện lên rõ mồn một: "Chú
bé loắt choắt
Cái xắc xinh xinh Cái chân thoăn thoắt Cái đầu nghênh nghênh
Ca nô đội lệch Mồm huýt sáo vang Như con chim chích Nhảy trên đường vàng"
Tôi giật mình tỉnh giấc, nước mắt còn đẫm trên mi
Giấc mơ trôi qua mà lòng tôi mãi còn bồi hồi xúc động Khói lửa chiến tranh đã tắt hẳn lâurồi Lớp trên chúng tôi đang sống những ngày tháng thanh bình và có thể nói là đầy đủ,sung túc Tất cả là do cha mẹ đã không quản công lao chăm chút, nhưng không thể không
kể đến sự hi sinh to lớn của những người anh hùng, trong đó có Lượm ‐ chú giao liên quảcảm!
Hãy ngủ yên Lượm ơi! Chúng tôi xin hứa sẽ cố gắng học thật giỏi để gìn giữ và xây dựngđất nước này Giữa những ngày tháng thanh bình, trang viết của tôi thay nén hương thơm,xin được tri ân những người anh hùng vị quốc vong thân
Bài tham khảo 4:
Mùa thu năm 1950, Đảng và Chính phủ ta quyết định mở chiến dịch Cao – Bắc – Lạng(còn gọi là chiến dịch Biên giới) nhằm phá vỡ phòng tuyến bao vây căn cứ Việt Bắc củathực dân Pháp, mở đường liên lạc giữa nước ta với các nước anh em như Trung Quốc, LiênXô… Quân ta chuẩn bị lực lượng tương đối kĩ, có sự phối hợp chặt chẽ trên các chiếntrường để giành thắng lợi
Trước khi chiến dịch mở màn, Bác đến thăm một đơn vị bộ đội và nghỉ lại nơi trú quân.Đêm mưa, trời lạnh, chiến sĩ ngủ quây quần bên Bác Riêng Bác không ngủ Người ngồi