Bài 25. Cô Tô tài liệu, giáo án, bài giảng , luận văn, luận án, đồ án, bài tập lớn về tất cả các lĩnh vực kinh tế, kinh...
Trang 1Chào mừng các thầy, cô giáo
đến dự hội giảng
Giáo viên:
Nguyễn Thị Huyền Trang
Trang 2TiÕt 103 +
104 :
Nguyễn Tuân
Trang 3Nguyễn Đình Thi cho rằng:
“Nguyễn Tuân là một trong
những nhà văn lớn mở đường
Trang 4MỘT SỐ TÁC PHẨM CHÍNH CỦA NGUYỄN TUÂN
Trang 6* Địa danh Cô Tô :
Trang 83 Đọc :
Văn bản Cô Tô
ở đảo Cô Tô
Cuộc sống sinh hoạt của ng ời dân trên
đảo
4 Bố cục : 3 phần
Trang 9II Tìm hiểu chi tiết:
1 Vẻ đẹp của Cô Tô sau cơn bão :
Trang 10* Tác giả đã sử dụng các tính từ gợi tả màu sắc và ánh sáng vừa tinh tế, vừa gợi cảm:
- Xanh mượt của cây:
Là màu xanh tốt tươi,
xanh mượt mà, mỡ
màng, như vừa được gột
rửa sau cơn mưa.
Trang 11- Lam biếc của biển:
+ Lam: Xanh đậm hơn da trời.
+ Biếc: Màu xanh pha màu lục.
> Hai màu này phối kết hợp với nhau tạo nên một màu xanh đậm đặc mà lại sáng nhờ có ánh nắng
chiếu vào Đây là màu biển sau cơn bão.
Trang 12“…Biển xanh như gì nhỉ ? Xanh như lá chuối non,
xanh như lá chuối già, xanh như mùa thu ngả cốm
làng Vòng Nước biển đang đổi từ màu xanh này sang
vẻ xanh khác Nước xanh như cái vạt áo Kim Trọng
trong tiết thanh minh ? Thế thì nước biển xanh như vạt áo nước mắt của ông Tư Mã nghe đàn tì bà trên
sông Giang Châu thì có đúng không ? Chưa được ư ? Hay là nói thế này, nước biển chiều nay như một trang
sử của loài người… mà nhìn cho kĩ mà xem, nước biển đang xanh cái xanh xăng dầu của những người thiếu quê hương…”
Đoạn văn miêu tả màu nước biển của Cô Tô:
Trang 13- Vàng giòn của cát:
là màu vàng khô, sáng, một sắc vàng
ấm nóng và khỏe khoắn Ẩn dụ
chuyển đổi cảm giác: Từ thị giác
chuyển sang vị giác
Trang 14Tác giả Nguyễn Tuân viết : “Trèo lên nóc đồn nhìn
ra bao la Thái Bình Dương…mà càng thấy yeu mến hòn đảo như bất cứ người dân chài nào đã từng đẻ
ra và lớn lên theo mùa sóng ở đây.”
Em có cảm nhận gì về tình
cảm của tác giả dành cho Cô
Tô qua câu văn trên ?
Trang 152 Cảnh mặt trời mọc trên biển đảo Cô Tô
Trang 16Nhà văn Nguyễn Tuân đã từng viết trong tập Ký
Nguyễn Tuân: “Từ hòa bình tới giờ, mình vẫn chỉ là
một anh thấy vầng thái dương mọc trên chân trời
đất liền đã thức dậy từ lúc gà gáy canh tư trên bờ cát bể Mất công rình nửa tiếng mà vẫn cứ nhỡ có khối anh nhỡ mặt trời mọc hằng nửa tháng liền.”
Sau khi đọc đoạn văn trên,
em hãy cho biết, tại sao tác giả phải cố “rình” để thấy cảnh mặt trời lên?
Trang 17“ Mặt trời nhú lên dần dần, rồi lên cho kì hết.Tròn
trĩnh phúc hậu như lòng đỏ một quả trứng thiên
nhiên đầy đặn.”
+ Hình ảnh mặt trời "nhú lên" rồi lên cho kỳ
hết cho người đọc cảm nhận được bước đi chầm
chậm của thời gian trong sự nín thở hồi hộp của tác
giả
+ Tính từ “ tròn trĩnh”, “phúc hậu” được danh từ
hoá làm chủ ngữ đầu câu nhấn mạnh được dáng vẻ, thần thái của mặt trời
+ Đặc biệt: bằng phép so ánh đã kéo hai sự vật:
Trang 18“ Quả trứng hồng hào thăm thẳm và đường bệ đặt lên một mâm bạc đường kính mâm rộng bằng cả
một cái chân trời màu ngọc trai nước biển hửng
hồng.”
=> Ba tính từ liên tiếp đặt cạnh nhau: tả màu sắc, hình dáng và trạng thái mặt trời làm cho hình ảnh mặt trời nổi bật trên “mâm bạc”màu ngọc trai Tạo tương phản màu sắc mạnh mẽ.
Trang 19“ Y như một mâm lễ phẩm tiến ra từ trong bình
minh để mừng cho sự trường thọ của tất cả những người chài lưới trên muôn thuở biển Đông ”
Hình ảnh so sánh mang vẻ đẹp trang trọng, uy nghi lộng lẫy.Vẻ đẹp của mặt trời lên trên biển
Cô Tô là quà tặng vô giá của thiên nhiên cho con người lao động suốt đời gắn bó với biển cả.
Trang 20“ Vài chiếc nhạn mùa thu chao đi chao lại trên mâm bể sáng dần lên cái chất bạc nén Một con hải âu bay ngang, là là nhịp cánh ”
Nét chấm phá cuối cùng đã hoàn tất bức tranh làm cho bức tranh sống động đầy chất thơ
Trang 213 Cảnh sinh hoạt và lao động của con người trên đảo
Trang 22“…Cái giếng nước ngọt ở ria một hòn đảo giữa
bể, cái sinh hoạt của nó vui như một cái bến và đậm đà mát nhẹ hơn mọi cái chợ trong đất liền.”
giếng nước ngọt là kinh hồn của đảo Thứ quý giá nhất của người dân biển đảo Nó là nơi gặp
gỡ và là nơi diễn ra mọi sinh hoạt của người
dân trên đảo nên nó coa cái mát của bến, cái
vui của chợ Đó là vẻ đẹp độc đáo mà chỉ riêng nơi đây mới có.
Trang 23“…Trông chị Châu Hòa Mãn địu con, thấy nó dịu dàng yên tâm như cái hình ảnh biển cả là
mẹ hiền mớm cá cho lũ con lành”
=> Gợi lên không khí đầm ấm, thanh bình
=> “Biển cả là mẹ hiền ” sau giông bão: phải chăng đây còn là hình ảnh cuộc sống XHCN mới đang ùa đến trên đảo.
Trang 24Có một hình ảnh rất độc đáo “…
Lòng giếng vẫn còn rớt lạ vài cái lá cam lá quýt." có bạn cho là thừa, có bạn lại nói là có dụng ý nghệ thuật,
em đồng ý với ý kiến nào? Tại sao?
Là dấu hiệu để chứng minh cho trận bão vừa đi qua, không có nó người ta không hình dung
được Cô Tô vừa qua một cơn giông tố, bởi cuộc sống nơi đây vẫn diễn ra một cách bình yên,
rộn ràng, ấm áp mhư không có gài bất thường xẩy ra.
=> Phải chăng tác giả muốn khẳng định: Người dân Cô Tô đã quen sống với bao sóng to gió
lớn; bào tố thiên nhiên làm cho cuộc sống của
họ bị xáo trộn