1. Trang chủ
  2. » Giáo án - Bài giảng

những bài văn miêu tả, tự sự lớp 7 hay nhất

25 334 0

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Định dạng
Số trang 25
Dung lượng 546,96 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Những bài văn hay được chọn lọc từ các trường, thành phố, tỉnh. Kể lại 1 câu chuyện em gặp ở trường, KỂ LẠI CÂU CHUYỆN TRONG MỘT BÀI THƠ CÓ TÍNH CHẤT TỰ SỰ,Kể lại nội dung câu chuyện trong bài thơ Lượm của nhà thơ Tố Hữu,TẢ CẢNH ðẸP EM ðà GẶP TRONG KÌ NGHỈ HÈ,CHÂN DUNG NGƯỜI BẠN CỦA EM

Trang 2

Bài số 01

“Tùng! Tùng ! Tùng!”- tiếng trống tan học vừa dứt, tôi vội chạy ngay về nhà với hộp quà cầm trên tay Ôi! Con ñường hôm nay sao mà dài quá, ñi mãi một lúc tôi mới về nhà Tôi khẽ ñi vào phòng khách,

mẹ ñang ngồi say sưa ñọc báo Nhìn thấy tôi, mẹ ngạc nhiên bảo:

- Ơ, sao hôm nay về trễ thế con? Còn quà gì ñó?

- Mẹ ơi, hôm nay cô giáo ñã cho chúng con một bất ngờ cảm ñộng vào tiết sinh hoạt lớp ñấy ạ! ðể con kể

cho mẹ nghe nhé!

- Ừ, con kể ñi!- Mẹ tôi vui vẻ trả lời

- Dạ, hôm nay vào tiết tư, chúng con ñang học thực hành môn Tin ở phòng thực hành thì bỗng có vài bạn

xin thầy cho về lớp trước

Mọi người còn chưa hết ngạc nhiên thì tiết tư kết thúc Tất cả chạy ùa vào lớp Lớp học ñược trang trí rất ñẹp: những quả bong bong nhỏ xinh ñược treo khắp các cửa sổ cùng những dải kim tuyến lấp lánh

Trên bảng ñược viết dòng chữ: “Chúc mừng sinh nhật” bằng phấn phấn màu rất ñẹp Con vô cùng ngạc

nhiên vì không biết các bạn tổ chức sinh nhật cho ai, mà trong tháng mười này lại có ngày sinh nhât của

con

- Chà, thú vị thật ñó, con mau kể tiếp ñi! – Mẹ tôi háo hức nói

- Vâng ạ Thế rồi, cô giáo bước vào lớp và bắt nhịp cho các bạn hát bài “Happy birthday” Cô và các bạn

ñồng thanh hát và vỗ tay rất nhịp nhàng Rồi, cô thay mặt cho tập thể lớp phát biểu rằng: “Các con ạ,

tháng Mười này lớp ta có sinh nhật của các bạn Uyên Phương, Bảo Khánh và Như Ngọc Cô và ban cán

sự lớp ñã bí mật tổ chức sinh nhật cho các bạn Cô chúc các con có một bữa tiệc sinh nhật thật vui vẻ bên

tập thể lớp, ngày càng chăm ngoan, học giỏi ñể ba mẹ và thầy cô vui lòng nhé! Cả lớp cho các bạn một

tràng vỗ tay nào!” “Hoan hô cô giáo! Hoan hô cô giáo!” Và, tiếng vỗ tay từ các bạn vang lên không

ngớt Cô cho chúng con lên bảng ñể nhận quà sinh nhật từ lớp Rồi cả lớp ngồi thưởng thức những tiết

mục văn nghệ tuyệt vời của các bạn Chúng con xúc ñộng vô cùng Con ñược ñại diện cho các bạn lên

phát biểu Mọi việc ñều bất ngời khiến con lúng túng quá, phải mất mấy phút con mới nói ñược lời cảm

ơn cô và các bạn: “Chúng con xin cảm ơn cô giáo và các bạn trong lớp ñã tổ chức sinh nhật cho chúng

ðỀ 1 KỂ LẠI MỘT CHUYỆN LÝ THÚ EM GẶP Ở TRƯỜNG

Trang 3

con ðây là bữa tiệc sinh nhật ý nghĩa nhất mà chúng con sẽ khơng bao giờ quên Chúng con hứa sẽ cố gắng chăm ngoan, học giỏi để khơng phụ long cơ giáo và các bạn ” Cả lớp vỗ tay rào rào khơng ngớt khiến con sung sướng vơ cùng Thật là thú vị và cảm động phải khơng mẹ?

- Ừ, từ nay con phải chăm ngoan, học thật tốt để xứng đáng với tình yêu thương mà cơ và các bạn đã dành cho con đấy!

- Vâng ạ! con xin hứa!

Sau bữa tiệc sinh nhật đĩ, cơ trị chúng tơi đã gắn bĩ với nhau hơn rất nhiều Tập thể lớp 7/3 chúng tơi nhất định sẽ luơn đồn kết, yêu thương và giúp đỡ lẫn nhau Cảm ơn cơ giáo và các bạn đã cho chúng tơi một bữa sinh nhật tuyệt vời và ý nghĩa

Bài số 02

Sau bữa cơm, gia đình tơi quây quần trong phịng khách Bỗng tơi chợt nhớ đến chuyện sáng nay và muốn kể ngay cho bố mẹ nghe Thế là tơi nhanh nhảu “Bố mẹ ơi, lớp con cĩ chuyện này vui lắm Con kể cho bố mẹ nghe nhé” Bố mẹ tơi mỉm cười gật đầu, tơi hào hứng:

“Hơm nay, ở lớp con, cơ giáo đã kể cho chúng con nghe một câu chuyện, vui và cảm động lắm Câu chuyện vừa xảy ra vào ngày chủ nhật, hơm 20-11 Ba bạn Nga lớp con là bác sĩ, đồng thời là hội trưởng hội phụ phuynh của lớp Chiều thứ 7, ngày 19-11, ba của bạn Nga ghé thăm cơ và tặng cơ một chục cam sành Cơ giáo con cảm ơn bác hội trưởng nhưng đã đem túi cam tặng lại cho thím Tư, một thím nghèo, sống cơ đơn ở căn nhà nhỏ đầu hẻm Ai ngờ, lần này, thím Tư thấy chục cam lớn quá, một mình ăn khơng hết, bèn mang đến tặng lại cho một người bà con đơng con, nghèo hơn mình Cả cơ giáo, cả thím Tư lẫn người bà con nghèo của thím đều khơng giở kỹ túi cam nên khơng thấy một tấm thiệp nhỏ lọt giữa những quả cam sành to tướng, tấm thiệp do Nga cắt và ghi vào đĩ lời chúc mừng cơ thật tình cảm”

Tơi dừng lại, nghiêng mặt nhìn bố mẹ, cười lém lỉnh “Bố mẹ đốn thử chuyện gì sẽ xảy ra sau đĩ?” Chưa đợi bố mẹ trả lời, tơi nĩi luơn “Bố mẹ chịu rồi phải khơng?” ðể con kể tiếp nghe Túi cam khơng dừng ở đĩ Một lần nữa, nĩ lại “lên đường”, nhưng đi đâu? Hay lắm bố mẹ ơi ðể con kể tiếp cho cả nhà nghe nhé! Người bà con của thím Tư ai ngờ lại là bệnh nhân của ơng bác sĩ, ba của Nga Bà ấy rất biết ơn ơng đã chữa cho bà ấy khỏi bệnh nhưng vì nhà nghèo, con đơng, bà chưa cĩ tiền mua quà đến cám ơn ơng May quá, thím Tư lại mang cho chục cam sành thật to Thế là ngay sáng hơm sau, 20-11, người bà con thím Tư đã mang túi cam đến tặng ơng bác sĩ”

Trang 4

Cả nhà tôi vỗ tay tán thưởng Hành trình của túi cam, trong câu chuyện kể của tôi thú vị quá

Nhưng, cái ựáng chia sẻ nhất về túi cam giản dị, bé nhỏ, ựó là nó trĩu nặng ân tình

Bài số 03

Câu chuyện bắt ựầu từ buổi trưa hôm ấy Sau khi dùng cơm trưa xong, thầy hiệu trưởng ở lại trường

ựể chờ cuộc họp lãnh ựạo vào buổi chiều Trưa ấy, mặt trời ựổ xuống mặt ựất cái nắng cháy da bỏng thịt Cái nắng giữa lòng Sài Gòn cứ như thiêu ựốt vạn vật Từng lá cây, ngọn cỏ ựứng im lìm như ựang chết khát bên ựường Dưới khuôn viên trường, giờ này chẳng còn học sinh nào nữa Chỉ có cái nắng tha

hồ nhảy nhót, ựùa giỡn trên sân trường Cái oi bức của buổi trưa hè khiến thầy hiệu trưởng phải mở toang

cả hai cánh cửa sổ ở tầng hai ựể mong có chút gió ùa vào Thầy nhìn xuống sân trường Chợt thầy thấy một cậu học trò dáng người thấp bé ựang ựi ựi lại lại trên sân trường Qua cặp kắnh cận dày cộp thầy chẳng thấy rõ Do ựó thầy bước xuống tầng trệt và gọi cậu học sinh ấy vào đó là một cậu bé có nước da hơi ngăm ựen nhưng ựôi mắt sáng ngời nghị lực Cậu mặc chiếc áo ựã cũ nhưng sạch sẽ và chiếc quần xanh sờn bạc màu

Thầy cất tiếng hỏi cậu học trò nhỏ:

- Sao buổi trưa con không về nhà mà lại tha thẩn ngoài nắng thế kia? Nhà con ở ựâu? Con tên gì, học lớp mấy?

Cậu bé lắ nhắ trả lời:

- Thưa thầy, nhà con ở quận 4 Từ trường về nhà con rất xa nên con ở lại trường ựến chiều mới về Con tên Trần Phú Tài, học lớp 7A7

Thầy lại hỏi:

- Tại sao con không ựăng ký học bán trú như bao bạn khác cho tiện việc ựi lại?

Cậu học trò ựáp:

- Thưa thầy, bố mẹ con ựều là công nhân, làm việc vất vả từ sáng ựến chiều tối mới về Gia ựình con khó khăn nên không thể kham nổi tiền học bán trú

- Thế thì con ăn trưa ở ựâu? Con có nhà người quen ở ựây à?

- Thưa thầy, không ạ Sáng nào bố mẹ cũng ựưa con ựến trường rồi cho con năm nghìn ựồng Một nghìn con dùng ựể mua xôi ăn sáng Còn lại bốn nghìn con dùng ựể ăn cơm trưa ạ

Nghe Tài hồn nhiên kể, thầy hiệu trưởng chạnh lòng khi mường tượng ựến bữa cơm trưa ựạm bạc của cậu học trò nghèo có lẽ sẽ chỉ có rau và cá vụn Thầy xoa ựầu Tài và nói:

Trang 5

- Hoàn cảnh gia ựình khó khăn mà con vẫn cố gắng ựến trường là rất ựáng quắ Hẳn con học rất giỏi Thầy rất vui khi có một người học trò như con Cứ thế mà phát huy con nhé Mà này, con làm gì mà ựi lại loanh quanh giữa trưa nắng thế kia?

Tài cười nói:

- Thưa thầy, ăn trưa xong con không biết làm gì nên ựi nhặt rác ựể trường mình sạch và ựẹp hơn

Nói rồi Tài vòng tay cúi chào thầy rồi chạy ra sân trường tiếp tục nhặt từng cái bao nilông, từng chiếc lá trên sân trường Nắng sân trường dường như dịu lại Thầy hiệu trưởng trở lại phòng làm việc với bao suy nghĩ nhưng niềm vui vẫn rạng ngời trên mặt thầy suốt cả ngày hôm ựó

Trong buổi sinh hoạt dưới cờ tuần sau, thầy hiệu trưởng khen ngợi, tuyên dương tấm gương vượt khó và trao cho Tài học bổng của trường Thầy còn cho Tài ựược học bán trú miễn phắ

Bài số 04

Chiều qua, khi hồi trống tan trường vừa ựiểm tôi vội vã ựi thẳng về phắa nhà xe Trên con ựường quen thuộc, ựôi chân tôi guồng những vòng xe về nhà mà trong lòng háo hức Tôi vừa xúc ựộng lại vừa thấy vui vui Tôi mạnh mẽ hơn Tôi ựạp mong sao ựược kể thật nhanh cho cả nhà nghe câu chuyện cảm ựộng mà tôi vừa ựược chứng kiến ở trường mình

Chả là ựể thể hiện lòng biết ơn thực sự của các thế hệ con cháu ựối với sự hy sinh của cha ông, trường tôi có mời một ựoàn ca nhạc về trường biểu diễn điều ựặc biệt là các ca sĩ ựều là những người ựã phải gánh chịu ắt nhiều những di chứng của chất ựộc màu da cam Người thì bị mất ựôi chân, người thì không con ựôi mắt đáng thương hơn khi có những người dường như chỉ còn tồn tại một vài bộ phận trong con người Thế nhưng tất cả những con người ấy ựã khiến cho cả trường chúng tôi phải vô cùng khâm phục bởi họ là những tấm gương tuyệt vời về ý chắ và sự quyết lâm

Thú thực, mới ựầu chúng tôi ựi xem chỉ vì ựứa nào cùng háo hức tò mò Thế nhưng khi tấm màn nhung khép lại chương trình biểu diễn thì chúng tôi ựứa nào ựứa nấy ựều cảm thấy xúc ựộng sâu xa Buổi diễn bắt ựầu bằng những lời giới thiệu chân thật và lay ựộng lòng người của chú trưởng ựoàn Nó dường như là một bài diễn thuyết ựược chuẩn bị kỹ càng từ trước Thế nhưng khi chắnh những mảnh ựời ựau khổ kia lên tiếng thì mọi người bắt ựầu rơi nước mắt Những cái tên, những quê quán, những cuộc ựời và những lý doẦ Tất cả, tất cả ựều bắt ựầu bằng những ước mơ, những khát khao yên bình và hạnh phúc Thế nhưng chiến tranh ựã cướp ựi tất cả Chiến tranh tàn bạo ựến mức không cho cả những ước mơ nhỏ nhoi nhất ựược hình thành

Trang 6

Mười ca sĩ là mười cảnh tàn tật khác nhau, mười lý do bất hạnh khác nhau Và tất nhiên phía sau mười con người cần ñược cảm thông và chia sẻ ấy còn bao nhiêu người khác ñang ngày ñêm ngậm ngùi

ôm những nỗi ñau ñớn xót xa

Khác hẳn với màn giới thiệu, buổi trình diễn lại chẳng có một chút gì gợi ra cảnh ñau thương Rất nhiều và rất nhiều bài hát ñã ñược biểu diễn bởi những chất giọng khác nhau Thế nhưng chúng ñều có chung một ñặc ñiểm ñó là ñều ngợi ca những ước mơ, lòng bác ái và sự công bằng; ngợi ca những ước

mơ và khát khao của tuổi thơ của những người ñang sống và cả những người ñã khuất Chương trình cuốn hút tất cả người xem, thậm chí nhiều bạn, trong ñó có cả tôi ñã bước lên sân khấu ñể tặng hoa và ñể cùng hát lên những lời ca chia sẻ Chúng tôi ñã khóc, khóc thực sự trong niềm thân ái, trong sự yêu thương và mong ước ñược sẻ chia

Buổi trình diễn nằm ngoài sự hình dung của tất cả chúng tôi Nó thực sự khiến chúng tôi bất ngờ và xúc ñộng Câu chuyện ñược tôi kể cho gia ñình nghe ngay sau khi mọi người dùng xong cơm trưa Nhấp một chút nước trà, bố tôi vừa dặn ñò vừa tâm sự: "Các con còn nhỏ hiểu ñược như thế là rất quý Thế nhưng, những gì các con ñã làm là chưa thật lớn ñâu Các con còn phải làm nhiều việc tốt lành hơn nữa ñể ñền ñáp công ơn của những người ñã hy sinh ñể mang lại hạnh phúc cho cuộc ñời mình”

Trang 7

Bài số 01: Kể lại nội dung câu chuyện trong bài thơ ''Lượm'' của nhà thơ Tố Hữu

Cứ vào những mùa thu lá rụng, ở nước Pháp xa xơi tơi lại nhớ về Việt Nam ngày cịn kháng chiến, nhớ về đứa cháu thân yêu đã hi sinh mà tơi thường gọi bằng cái tên trìu mến: Lượm

Hai chú cháu tơi quen nhau tình cờ như một sự sắp đặt thú vị ở phố Hàng Bè, Thành phố Huế

Thoạt nhìn cái dáng loắt choắt, gầy gầy, đơi chân thoăn thoắt như nhún nhẩy, cái đầu nghênh nghênh, tự

cao, kiêu hãnh, tơi đốn ngay, đây là một cậu bé nhanh nhẹn, hoạt bát liền bắt chuyện làm quen như cơng

việc thường nhật của một nhà Cách mạng Chú bé cởi mở dẫn tơi đi trên cánh đồng thơm mùa lúa chín

vừa huýt sáo vừa nhảy nhĩt như chú chim chích hồn nhiên và vơ tư Khẽ khàng đến mức độ cẩn trọng, từ

tốn, cậu bé nắm tay tơi đi nhè nhẹ: ‘Chú Tố Hữu biết khơng, con đường hai chú cháu mình đang đi chính

là con đường tắt tới đồn Mang Cá – nơi cháu đang làm việc Cháu thường xuyên đi liên lac qua con

đường này nên cứ chiều chiều lại được nghe tiếng chim đa đa hĩt vui ơi là vui ! Cịn thích hơn cả ở nhà

ấy chứ !’

Nhìn cái cách Lượm kể lể mới đáng yêu làm sao, chẳng khác gì một đứa trẻ lần đầu tập đọc, hai má

đỏ ửng như trái bồ quân, híp mí cười ngộ nghĩnh : "Thơi ! Chào đồng chí"

Cậu bé mỗi lúc một xa theo cái bong nhỏ tung tăng chiếc xắc và mũ ca lơ đội lệch bên đầu Cách cái ngày tơi gặp Lượm khơng xa thì khoảng đầu tháng sáu, dưới chiến khu cĩ gửi lên cho tơi một bức thư mà

mới thống qua dịng đầu tơi đã khơng kìm được nước mắt : "Lượm ! Cháu tơi !’

Trong một lần đưa thư khẩn cấp, mọi người đều ra chiến dịch, Lượm đành phải nhận trách nhiệm của một chiến sĩ đưa thư nhỏ tuổi Cậu bé bỏ thư vào bao và mỉm cười hạnh phúc như niềm tự hào được

đi đánh trận Mặc bom, mặc đạn, cứ thế đường ta đi, sợ chi cái chết Cậu bé chạy như bay trên con đường

quê một màu lúa chin tay giữ chặt chiếc xắc bên mình Thế rồi… ’Lượm !’ Tơi nghẹn ngào khơng nĩi

nên lời : Lượm đã hi sinh !

Ngay cả khi lìa khỏi trần đời, tay em vẫn nắm chặt bức thư như hình ảnh một chiến sĩ quyết tâm bảo

vệ đến cùng nền độc lập của dân tộc Trên cánh đồng dường như vẫn phảng phất trong hương sữa lời cậu

bé nĩi với tơi như lần đầu gặp mặt : hồn nhiên, vơ tư, nhí nhảnh Giờ đâu cịn hình ảnh Lượm của ngày

xưa, đâu cịn chú chim chích như ngày nào vừa huýt sáo, vừa nhảy nhĩt trên đồng

ðỀ 2 KỂ LẠI CÂU CHUYỆN TRONG MỘT BÀI THƠ CĨ TÍNH CHẤT TỰ SỰ

Trang 8

Cái chết của Lượm như một hồi kèn thúc giục quân dân ta tiếp tục xông lên chiến ựấu bảo vệ Tổ quốc Lượm mãi mãi khắc sâu trong tâm trắ tôi về một chiến sĩ nhỏ tuổi gan dạ, dũng cảm, quên ựi cái

ỔtôiỖ của mình ựể bảo vệ cái ỔtaỖ lớn hơn đó là sự trường tồn của non sông ựất nước Việt Nam

Bài số 02: Kể lại nội dung câu chuyện ựược ghi trong một bài thơ Lượm của Tố Hữu

Một ngày cuối năm 1947, nhà thơ Tố Hữu có chuyến công tác ựến tỉnh Thừa Thiên Ờ Huế Hôm ấy ựến ựồn Mang Cá, ông thấy không khắ chiến ựấu của chiến sĩ rất sôi nổi nên rất vui mừng Sau khi báo cáo tình hình của ựồn, các ựồng chắ chỉ huy ựồn mới nhà thơ ựi tham quan tình hình xung quanh Bất chợt ông nhìn thấy chú bé khoảng hơn 10 tuổi trông rất lanh lẹ và hoạt bát ựang xem xét những bao thư trong túi xắc Nhà thơ nhìn chú bé rất chăm chú

Cậu bé có dáng người nhỏ nhắn nhưng rất nhanh nhẹn, ựôi chân cứ thoăn thoắt chạy ựi chạy lại hỏi han nhưng người xung quanh ựiều gì ựó Bên hông chú chiếc xắc nhỏ xinh cứ lắc ựập tung tẩy đôi mắt cậu mở to, trong sáng, hồn nhiên, rất hợp với chiếc mũ ca lô xinh xắn ựội lệch trên ựầu đồng chắ Tố Hữu hỏi một chiến sĩ ựi cùng thì ựược trả lời:

- Báo cáo ựồng chắ, ựó là em Lượm, liên lạc viên xuất sắc nhất của ựồn hiện nay Có lẽ em ựang hỏi ựể ựưa thư cho mọi người

Nhà thơ Tố Hữu vui vẻ lại gần chú bé lượm hỏi chuyện:

- Thế cháu mấy tuổi rồi?

- Dạ, cháu 11 tuổi ạ!

- đi liên lạc cháu thấy thế nào?

- Dạ, vui lắm chú ạ! Mọi người ai cũng vui vẻ, hăng hái Ở ựồng Mang Cá cháu còn thắch hơn ở nhà nữa

- Nếu thành Huế ai cũng như cháu thì quân Pháp sẽ bại trận trong một ngày không xa

Nhà thơ chưa kịp hỏi chuyện thêm thì Lượm ựã cất tiếng chào ựể tiếp tục ựi làm nhiệm vụ

Bẵng ựi một vài tháng, một hôm nhà thơ Tố Hữu ựang làm việc ở cơ quan thì có một ựồng chắ trong ban chỉ huy ựồng Mang Cá xin ựược vào báo cáo Sau khi làm xong việc, nhân ựược gặp người quen, Tố Hữu và ựồng chắ ở ựồng Mang Cá hàn huyên trò chuyện Nghe hỏi ựến tình hình anh em trong ựồn, ựồng chắ ở ựồng Mang Cá bỗng trầm xuống, ngậm ngùi nói:

- Anh có nhớ chú bé Lượm liên lạc không? Cháu bé mà anh rất thắch ấy Ầ Cháu ựã hi sinh rồi!

Trang 9

Tố Hữu sững người

- Hôm ấy, như mọi ngày, Lượm nhận công văn của ựồn ựể chuyển ựến vùng ngoại ô Em tức tốc ựi ngay Không ngờ trên ựường ựi, em gặp ngay một ổ phục kắch của quân ựịch Em vội lánh chạy nhưng không kịp, giặc ựã bắn theo tới tấp Lượm hi sinh! Khi chúng tôi nhận ựược tin rồi cùng dân làng chạy ra thì thấy người em ựã lạnh, chỉ riềng làn môi là vẫn còn mỉm cười Một tay chú giữ chiếc ca lô, tay kia cầm chặt bông lúa sữa Cách ựó không xa, dưới lòng mương, những mảnh vụn của tờ ựiện khẩn ựã nát vụn, ướt sũng

đồng chắ ấy vừa kể xong thì òa khóc Nhà thơ Tố Hữu cũng nghẹn lời

Sau ngày hôm ấy, bài thơ ỘLượmỢ ra ựời và nhanh chóng lan truyền rộng rãi trong các ựội thiếu niên nhi ựồng bài thơ như nhắc nhở chúng ta phải sống sao cho xứng ựáng với những anh hùng thiếu niên Các anh ấy tuy nhỏ tuổi nhưng là những con người dũng cảm, dám hi sinh mình cho tổ quốc Và nếu không có chiến tranh thì các anh các chị cũng hạnh phúc như chúng ta bây giờ

Bài số 03: Kể lại nội dung câu chuyện ựược ghi trong một bài thơ đêm nay Bác không ngủ

Trong cuộc ựời tôi, những ngày tháng ựẹp nhất là những ngày tôi ựược sống và chiến ựấu bên cạnh Bác Những ngày ấy thực sự ựã ựể lại trong tôi những kỷ niệm không thể nào quên

Lúc ấy, tôi là một anh lắnh mới (người chiến sĩ khi ựó thường ựược gọi là ựội viên) đơn vị tôi vừa mới hành quân ra mặt trận thì cũng vừa lúc Bác trực tiếp ra chiến trường ựể chỉ ựạo tiến quân đêm ựó Bác ngủ lại cùng anh em ở ựơn vị Và cũng trong ựêm ựó, Bác ựã ựể lại trong niềm yêu kắnh của tôi một

ấn tượng khó phai

Khoảng quá nửa ựêm khi tất cả anh em chiến sĩ ựã say sưa trong giấc ngủ thì không hiểu sao tôi lại bỗng nhiên chợt thức Tôi chưa kịp nhổm dậy nhưng ựã nhìn thấy khuôn mặt Bác Bác còn thức và hình như Bác chưa hề ngủ Bác ngồi trầm ngâm lặng yên bên bếp lửa Ngoài trời mưa ựã lác ựác rơi Tôi nhìn dáng Bác, càng nhìn tôi lại càng thương Bác ựang khơi ngọn lửa Người cha già tóc bạc ựang ựốt lửa sưởi ấm cho tôi

Tôi vẫn lặng yên và quan sát Tôi thấy Bác ựứng dậy Bác ựi dém lại những mảnh chăn một cách nhẹ nhàng Nhìn Bác, tôi mơ màng như ựang nằm trong giấc mộng Bác mênh mông quá! Ấm nóng và cao quý quá! Tôi thổn thức và thì thầm hỏi nhỏ:

Ờ Bác ơi! Bác chưa ngủ! Bác có lạnh lắm không?

Trang 10

Bác quay lại nhìn tôi trìu mến:

Ờ Chú cứ việc ngủ ngon Ngày mai ựi ựánh giặc

Tôi vâng lời Bác nhắm mắt nhưng không sao ngủ ựược Tôi bồn chồn, nằm và lo Bác ốm Chiến dịch vẫn còn dài và bao khó khăn vẫn ựợi chờ phắa trước

Lần thứ ba tôi tỉnh giấc Tôi hốt hoảng giật mình khi thấy Bác vẫn ngồi ựinh ninh, chòm râu im phăng phắc Tôi vội vàng luống cuống:

Ờ Bác ơi! Trời sắp sáng mất rồi, Bác nghỉ ựi một lát Bác vẫn nhẹ nhàng như lần trước:

Ờ Chú cứ việc ngủ ngon Ngày mai ựi ựánh giặc

Bác ngủ không ngon vì Bác không thấy an lòng Trời mưa như vậy không biết các cô chú dân công

ăn ngủ làm sao Ở trong rừng mà có mỗi manh áo mồng thì chắc là ướt mất Bác thấy nóng ruột quá Bác mong sao trời sáng thật mau

Tôi nhìn Bác, lòng tôi ấm áp và vui sướng mênh mông đêm ấy, tôi thức luôn cùng Bác Tôi cảm thấy hạnh phúc vô cùng bởi tôi ựã nhận ra một ựiều ựường như ựã trở thành chân lý: Bác của chúng ta vĩ ựại bởi Bác ựã dành trọn cuộc ựời cho những lo lắng và yêu thương

Bài số 04: Kể lại nội dung một câu chuyện ựược ghi trong bài thơ Lượm

đó là những ngày ở Huế bắt ựầu cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp xâm lược, năm 1947 Tôi lúc bấy giờ ở Hà Nội nhận lệnh khẩn cấp về Huế Trên ựường ựi, tôi tình cờ gặp một chú bé giao liên tên Lượm, ở Hàng Bè Lượm là một chú bé có dáng người nhỏ nhắn mà nhanh nhẹn Chú ựeo một cái túi xinh xinh bên mình Chú có một ựôi chân thoăn thoắt và cái ựầu nghênh nghênh Vẻ hồn nhiên và vui tươi ấy càng ựược tôn thêm bởi chiếc ca lô ựội lệch, và mồm luôn huýt sáo như chú chim chắch nhảy trên ựường vàng

Giữa những ngày kháng chiến toàn dân, chú bé liên lạc như làm tăng thêm niềm tin trong lòng người lắnh chúng tôi Tranh thủ phút rảnh rỗi, tôi lại gần hỏi han, trò chuyện với chú Chú vừa cười vừa nói với tôi:

- Cháu ựi làm liên lạc vui lắm chú à! Ở ựồn Mang Cá với các chú, các anh vệ quốc quân thắch hơn ở nhà Tôi thật sự xúc ựộng trước sự vô tư và hồn nhiên của chú bé Cháu cười mà hai mắ hắp cả lại, má ựỏ nâu như trái bồ quân chắn tới Chiến tranh còn dài, chúng tôi chia tay nhau, mỗi người ựều quyết tâm làm tròn bổn phận của mình Tôi lưu luyến nhình theo bóng Lượm xa dần mà lòng thầm mong gặp lại cháu trong ngày khải hoàn ca chiến thắng

Trang 11

Nhưng chiến tranh vẫn chứa nhiều tàn nhẫn Vào một ngày tháng sáu, có giao liên ựem tin ựến, tôi bàng hoàng ựược tin Lượm ựã hi sinh!

Mắt tôi nhoà ựi theo lời kể của người liên lạc

"Lượm hi sinh khi ựang làm nhiệm vụ Cháu bị một viên ựạn ựịch bắn tỉa Nhìn cháu nằm trên lúa, tay còn nắm chặt bông, lá thư ựề "Thượng khẩn" còn nằm trong cái xắc mọi người không cầm ựược nước mắt "

Cổ họng tôi nghẹn lại, hình ảnh yêu thương ngày nào của cháu hiện lên rõ mồn một: một chú bé nhỏ nhắn, nhanh nhẹn, bên mình ựeo chiếc sắc trông rất ra dáng cán bộ, ựầu ựội chiếc mũ ca lô ựội viên, lúc nào cũng ngước nhìn trời xanh, huýt sáo vang lừng Hình ảnh ấy chẳng khác một chú chim non nhảy nhót trên con ựường quê hương phủ vàng rơm mới

Tôi giật mình tỉnh giấc, nước mắt còn ựẫm trên mi

Giấc mơ trôi qua mà lòng tôi mãi còn bồi hồi xúc ựộng Khói lửa chiến tranh ựã tắt hẳn lâu rồi Lớp trên chúng tôi ựang sống những ngày tháng thanh bình và có thể nói là ựầy ựủ, sung túc Tất cả là do cha

mẹ ựã không quản công lao chăm chút, nhưng không thể không kể ựến sự hi sinh to lớn của những người anh hùng, trong ựó có Lượm - chú giao liên quả cảm!

Hãy ngủ yên Lượm ơi! Chúng tôi xin hứa sẽ cố gắng học thật giỏi ựể gìn giữ và xây dựng ựất nước này Giữa những ngày tháng thanh bình, trang viết của tôi thay nén hương thơm, xin ựược tri ân những người anh hùng vị quốc vong thân

Bài số 05: Kể lại nội dung bài thơ đêm nay Bác không ngủ của Minh Huệ

Mùa thu năm 1950, đảng và Chắnh phủ ta quyết ựịnh mở chiến dịch Cao Ờ Bắc Ờ Lạng (còn gọi là chiến dịch Biên giới) nhằm phá vỡ phòng tuyến bao vây căn cứ Việt Bắc của thực dân Pháp, mở ựường liên lạc giữa nước ta với các nước anh em như Trung Quốc, Liên XôẦ Quân ta chuẩn bị lực lượng tương ựối kĩ, có sự phối hợp chặt chẽ trên các chiến trường ựể giành thắng lợi

Trước khi chiến dịch mở màn, Bác ựến thăm một ựơn vị bộ ựội và nghỉ lại nơi trú quân đêm mưa, trời lạnh, chiến sĩ ngủ quây quần bên Bác Riêng Bác không ngủ Người ngồi bên ựống lửa, hai tay bó gối, ựôi mắt trầm ngâm, những vết nhăn như sâu hơn trên vầng trán rộng

đêm ựã khuya Cảnh vật chìm trong bóng tối Thỉnh thoảng văng vẳng ựâu ựó tiếng vỗ cánh của loài chim ăn ựêm Tiếng mưa rơi tắ tách trên mái lán đồng ựội của tôi ựang ngủ say sau một ngày hành

Trang 12

quân vất vả Tôi trở mình, quay mặt về phía ñông lửa và lặng lẽ nhìn Bác – người Cha già kính yêu của quân ñội và nhân dân Việt Nam Bác khơi cho bếp lửa cháy bùng lên, hơi ấm toả khắp căn lều dã chiến Rồi Bác ñi dém chăn cho từng chiến sĩ Bác coi trọng giấc ngủ của bộ ñội nên nhón chân rất nhẹ nhàng,

cố gắng không gây ra tiếng ñộng Bác ân cần săn sóc các chiến sĩ, không khác gì bà mẹ hiền thương yêu lo lắng cho ñàn con

Tôi dõi theo từng cử chỉ của Bác mà trong lòng trào lên tình cảm yêu thương và biết ơn vô hạn Ánh lửa bập bùng in bóng Bác lồng lộng trên vách nứa ñơn sơ Tình thương của Bác ñã sưởi ấm trái tim chiến

sĩ trước giờ ra trận Tôi cảm thấy mình như ñược che chở trong tình thương bao la, nồng ñượm ấy Lòng tôi bồi hồi, rưng rưng một niềm xúc ñộng Tôi thì thầm hỏi nhỏ:

– Thưa Bác, sao Bác chưa ngủ ạ? Bác có lạnh lắm không?

Bác không trả lời câu hỏi của tôi mà ân cần khuyên nhủ:

– Chú cứ việc ngủ ngon, ñể lấy sức ngày mai ñánh giặc!

Vâng lời Bác, tôi nhắm mắt mà lòng vẫn thấp thỏm không yên Những chiến sĩ trẻ chúng tôi sức dài vai rộng, còn Bác vừa yếu lại vừa cao tuổi

Thời gian vẫn âm thầm trôi qua Trời ñang chuyển dần về sáng Lần thứ ba thức dậy, tôi giật mình thấy Bác vẫn ngồi im như pho tượng, ñôi mắt trĩu nặng suy tư ñăm ñăm nhìn ngọn lửa hồng Không thể ñành lòng, tôi bèn lên tiếng:

– Thưa Bác! Xin Bác chợp mắt một chút cho khỏe ạ!

Bác cất giọng trầm ấm bảo tôi:

- Cháu ñừng bận tâm! Bác không thể yên lòng mà ngủ Trời thì mưa lạnh thế này, dân công ngủ ngoài rừng, tránh sao cho khỏi ướt?! Bác nóng ruột lắm, chỉ mong trời mau sáng!

Nghe Bác nói, tôi càng hiểu tình thương của Người sâu nặng, bao la biết chừng nào! Bác lo cho chiến sĩ, dân công, cũng là lo cho chiến dịch, cho cuộc kháng chiến gian khổ mà anh dũng của toàn dân Tình thương ấy bao trùm lên ñất nước và dân tộc

Sung sướng và tự hào biết bao, tôi ñược làm người chiến sĩ chiên ñấu dưới ngọn cờ vinh quang của ðảng, của Bác! Bác ñã khơi dậy trong tôi tình ñồng ñội, tình giai cấp ñẹp ñẽ và cao quý Không ñành lòng ngủ yên trong chăn ấm, bên bếp lửa hồng, khi những ñồng ñội của mình còn phải chịu bao gian khổ, tôi thức luôn cùng Bác Dường như hiểu ñược lòng tôi, những ngọn lửa hồng cũng nhảy múa reo vui và càng thêm rực sáng

Ngày đăng: 09/10/2017, 20:28

TỪ KHÓA LIÊN QUAN

w