Người Việt Nam phải nhớAi bảo em là giấy trắng Cho ta viết mãi không đầy Ai bảo em là gừng cay Cho ta không vơi muối mặn Ai bảo em lòng sâu nặng Cho ta mực cạn bút mòn Ai bảo em thắm sắt
Trang 1Người Việt Nam phải nhớ
Ai bảo em là giấy trắng
Cho ta viết mãi không đầy
Ai bảo em là gừng cay
Cho ta không vơi muối mặn
Ai bảo em lòng sâu nặng
Cho ta mực cạn bút mòn
Ai bảo em thắm sắt son
Cho ta giang sơn gấm vóc
Cha Lạc Long Quân nói khẽ
Trăm con một Mẹ Âu Cơ
Quê hương từ thuở dựng cờ
Đã năm ngàn năm Văn Hiến
Hồn thiêng lung linh khói quyện
Dày trang sử ngọc đan thanh
Của bao thế hệ cha anh
Đã từ ngàn xưa để lại
Hôm nay, không gì thay đổi
Ngày mai, chẳng chút lung lay
Dù cho nam bắc đông tây
Nhớ nghe, hùng anh nước Việt
Ai bảo em trang oanh liệt
Cho ta dõng dạc tuyên ngôn
Ai bảo em vẹn sắt son
Cho ta đội trời đạp đất
Ai bảo em con chim Lạc
Cho ta mạnh cánh chim Hồng
Ai bảo em núi chờ sông
Cho ta quê hương nguồn cội
Ngàn xưa, không hề thay đổi
Ngàn sau, chẳng chút đổi thay
Nhớ nghe, đừng cạn lòng này
Ai người Việt Nam phải nhớ
Trang 2Tháng 9 – 2008 Mặc Giang