Chương 1Huấn luyện viên Huấn luyện viên cao cấp Ross Lyon chỉ thị cho các cầu thủ đội bóng St Kilda trong giải Australian Football League trước trận chung kết AFL 2009 Trong thể thao, hu
Trang 1ể loại:Luật bóng đá
Trang 2Mục lục
1.1 am khảo 1
2 Huấn luyện viên (bóng đá) 2 2.1 am khảo 2
3 Bóng uyền 3 3.1 Lịch sử 3
3.1.1 Nguồn gốc của bóng chuyền 3
3.1.2 Những cải tiến và phát triển sau này 4
3.1.3 Bóng chuyền trong ế vận hội 4
3.2 Luật chơi 5
3.2.1 Sân thi đấu 5
3.2.2 Bóng 5
3.2.3 Cách chơi 6
3.2.4 Tính điểm 6
3.2.5 Libero 7
3.2.6 Những thay đổi trong bộ luật hiện tại 7
3.3 Kĩ thuật đánh bóng chuyền 7
3.3.1 Giao bóng 7
3.3.2 Bắt bước 1 8
3.3.3 Chuyền 2 9
3.3.4 Tấn công / đập bóng 9
3.3.5 Chắn bóng 10
3.3.6 Cứu bóng 10
3.4 Huấn luyện viên 11
3.4.1 Cơ bản 11
3.5 Chiến thuật 11
3.5.1 Các vị trí trên sân 11
3.5.2 Đội hình 12
3.6 Các biến thể của bóng chuyền và trò chơi liên quan 13
3.7 Xem thêm 13
3.8 am khảo 13
i
Trang 3ii MỤC LỤC
3.9 Liên kết ngoài 14
4 Hiến ương Olympic 15 4.1 Mục đích 15
4.2 Nội dung chính 15
4.2.1 Chương 1: Phong trào Olympic và các hoạt động 15
4.2.2 Chương 2: Ủy ban Olympic quốc tế (IOC) 16
4.2.3 Chương 3: Các Liên đoàn quốc tế (IFs) 16
4.2.4 Chương 4: Các Ủy ban Olympic quốc gia (NOCs) 16
4.2.5 Chương 5: ế vận hội 16
4.3 Nguyên tắc cơ bản của lý tưởng Olympic 16
4.4 Bảo vệ lý tưởng Olympic như một niềm tin 16
4.5 am khảo 17
4.6 Liên kết ngoài 17
5 y định thể thao 18 5.1 Xem thêm 18
5.2 am khảo 18
6 Luật bóng ày 19 6.1 Cách chơi 19
6.2 am khảo 20
6.3 Liên kết ngoài 20
7 Luật bóng đá 21 7.1 Luật bóng đá hiện nay 21
7.2 Lịch sử và phát triển 21
7.3 am khảo 21
7.4 Liên kết ngoài 21
8 Bàn thắng (bóng đá) 22 8.1 Đội thắng trận 22
8.2 Luật khi đá loại trực tiếp 22
8.3 Xem thêm 22
8.4 Chú thích 22
8.5 Liên kết ngoài 22
9 Bàn thắng bạc 23 9.1 Nội dung 23
9.2 Xem thêm 23
9.3 am khảo 23
10 Bàn thắng vàng 24 10.1 Nội dung luật 24
Trang 4MỤC LỤC iii
10.2 Bàn thắng vàng tại các giải đấu lớn 24
10.3 Xem thêm 24
10.4 am khảo 24
11 Bóng đá 25 11.1 Tổng quan 25
11.2 Lịch sử 25
11.3 Luật thi đấu 27
11.3.1 Cầu thủ, trang phục và trọng tài 27
11.3.2 Sân thi đấu 27
11.3.3 ời gian thi đấu 28
11.3.4 Trạng thái bóng trên sân 28
11.3.5 Phạm lỗi 29
11.4 Cầu thủ và trận đấu 29
11.4.1 Các hình thức chơi bóng 29
11.4.2 Môi trường thi đấu 30
11.4.3 Cách mạng về chiến thuật 30
11.4.4 Ngôi sao bóng đá 31
11.5 Tổ chức điều hành 31
11.6 Giải đấu chính 31
11.6.1 Cấp quốc tế 31
11.6.2 Cấp quốc gia 32
11.7 Bóng đá và truyền thông 32
11.7.1 Báo viết 32
11.7.2 Truyền hình 33
11.8 Lợi ích kinh tế 33
11.9 Bóng đá và chính trị 34
11.10 Bóng đá trong văn hóa đại chúng 34
11.10.1 Văn hóa bóng đá 34
11.10.2 Cổ động viên 35
11.11 Các loại hình bóng đá khác 35
11.11.1 Futsal 36
11.11.2 Bóng đá bãi biển 36
11.11.3 Loại hình khác 36
11.12 Xem thêm 36
11.13 am khảo 36
11.14 Liên kết ngoài 38
11.14.1 Tổ chức 38
12 Đá phạt trực tiếp (bóng đá) 40 12.1 Tình huống xảy ra 40
12.2 Luật đá 40
Trang 5iv MỤC LỤC
12.3 Cách thực hiện 40
12.4 Chiến thuật 41
12.5 am khảo 41
12.6 Liên kết ngoài 41
13 Điều lệ FIFA về tư cá cầu thủ thi đấu o đội tuyển 42 13.1 Lịch sử 42
13.2 ay đổi trong kỷ nguyên mới 42
13.2.1 Án phạt dành cho các cầu thủ không đủ tư cách 42
13.2.2 Bóng đá trẻ 42
13.3 Các quốc gia có chung một quốc tịch 42
13.4 Hiệp định của Home nations 42
13.4.1 Người quốc tịch Anh sinh ra tại nước ngoài 42
13.4.2 ỏa thuận 1993 42
13.5 Bắc Ireland 42
13.6 Giới tính 42
13.7 am khảo 42
13.8 Liên kết ngoài 43
14 Hiệp phụ (bóng đá) 44 14.1 Tác hại của hiệp phụ 44
14.2 y định 44
14.3 Bàn thắng vàng 44
14.4 Bàn thắng bạc 44
14.5 Chú thích 44
14.6 Liên kết ngoài 44
15 Luật Bosman 45 15.1 Lịch sử 45
15.2 Hệ quả 45
15.2.1 Nhược điểm 45
15.2.2 Ưu điểm 45
15.3 am khảo 45
15.4 Liên kết ngoài 45
16 Luật việt vị (bóng đá) 46 16.1 Nguồn gốc từ 46
16.2 Vị trí việt vị 46
16.3 Phạm lỗi 47
16.4 Không phạm lỗi 47
16.5 Phạt những vi phạm 47
16.6 Xem thêm 47
16.7 am khảo 47
Trang 6MỤC LỤC v
16.8 Liên kết ngoài 47
17 Ném biên (bóng đá) 48 17.1 y định 48
17.2 Xử lý các lỗi vi phạm 48
17.3 Kĩ thuật ném biên 49
17.3.1 Đứng tại chỗ ném biên 49
17.3.2 Chạy lấy đà ném biên 49
17.4 Chiến thuật ném biên 49
17.4.1 Chiến thuật tấn công khi ném biên 49
17.4.2 Chiến thuật phòng thủ khi đối phương ném biên 49
17.5 Chú thích 49
17.6 Liên kết ngoài 49
18 Phạt đền (bóng đá) 50 18.1 Tình huống 50
18.2 Cách thực hiện 50
18.2.1 Bình thường 50
18.2.2 Đá phối hợp 51
18.3 Vi phạm luật đá phạt đền 51
18.4 Chiến thuật cản phá phạt đền 51
18.5 Nhận xét 52
18.6 Luân lưu 11m 52
18.7 am khảo 53
18.8 Liên kết ngoài 53
19 Phạt góc (bóng đá) 54 19.1 y định 54
19.2 Những vi phạm và xử phạt 54
19.2.1 Cầu thủ đá phạt góc không phải là thủ môn 54
19.2.2 Cầu thủ đá phạt góc là thủ môn 55
19.3 Chiến thuật đá phạt góc 55
19.3.1 Chiến thuật tấn công khi đá phạt góc 55
19.3.2 Chiến thuật phòng thủ khi đối phương đá phạt góc 55
19.4 Chú thích 55
19.5 Liên kết ngoài 56
20 ả phát bóng (bóng đá) 57 20.1 y định 57
20.2 Các lỗi vi phạm - Cách xử lý 57
20.3 am khảo 58
20.4 Liên kết ngoài 58
Trang 7vi MỤC LỤC
21.1 Cấu tạo của một sân bóng 59
21.1.1 Các đường giới hạn 59
21.1.2 Khu cầu môn 59
21.1.3 Khu phạt đền 59
21.1.4 Cột cờ góc 60
21.1.5 Cung phạt góc 60
21.1.6 Cầu môn 60
21.1.7 Sự an toàn 60
21.2 Những quyết định của hội đồng luật quốc tế 60
21.2.1 yết định 1 60
21.2.2 yết định 2 60
21.2.3 yết định 3 60
21.2.4 yết định 4 60
21.2.5 yết định 5 60
21.2.6 yết định 6 60
21.3 am khảo 60
21.4 Liên kết ngoài 60
22 ẻ đỏ 62 22.1 Kiểu phạt 62
22.2 Lịch sử 62
22.3 am khảo 62
22.4 Chú thích 62
22.4.1 Chú thích 1 62
22.4.2 Chú thích 2 62
22.4.3 Chú thích 3 62
22.4.4 Chú thích 4 63
22.5 Ngoại lệ 63
22.5.1 Ngoại lệ 1 63
23 ẻ vàng 64 23.1 Lịch sử 64
23.2 Hậu quả 64
23.3 Những lỗi bị phạt thẻ vàng 64
23.4 Các sự cố về thẻ vàng 65
23.5 Chú thích 65
23.6 Liên kết ngoài 65
24 Trang phục bóng đá 66 24.1 Trang bị 66
24.1.1 Trang bị cơ bản 66
Trang 8MỤC LỤC vii
24.1.2 Các trang bị khác 66
24.1.3 Trang bị của trọng tài 66
24.2 am khảo 67
24.3 Liên kết ngoài 67
25 Trạng thái bóng trên sân 68 25.1 Bóng Trong Cuộc 68
25.2 Bóng Ngoài Cuộc 68
25.3 Các cách bắt đầu lại trân đấu 68
25.4 Chú thích 69
25.5 Liên kết ngoài 69
26 Trọng tài (bóng đá) 70 26.1 yền hạn và nghĩa vụ 70
26.2 Sử dụng còi 71
26.3 Trang phục 71
26.3.1 Tổng quan 71
26.3.2 Màu sắc áo 72
26.3.3 Hiện tại 72
26.4 Lịch sử ra đời 72
26.5 Xem thêm 72
26.6 Chú thích 72
26.7 Nguồn, người đóng góp, và giấy phép cho văn bản và hình ảnh 73
26.7.1 Văn bản 73
26.7.2 Hình ảnh 74
26.7.3 Giấy phép nội dung 78
Trang 9Chương 1
Huấn luyện viên
Huấn luyện viên cao cấp Ross Lyon chỉ thị cho các cầu thủ đội bóng St Kilda trong giải Australian Football League trước trận chung kết AFL 2009
Trong thể thao, huấn luyện viên là người trực tiếp
huấn luyện, đào tạo và hướng dẫn các hoạt động củamột đội thể thao hoặc của một cá nhânvận động viên.Một huấn luyện viên, đặc biệt trong một trận đấu lớn,thường được hỗ trợ bởi một hoặc nhiều trợ lý huấnluyện viên Họ có thể là điều phối viên hoặc chuyêngia thể lực
1.1 Tham khảo
• Cassidy, Jones and Potrac, Understanding Sports Coaching: e Social, Cultural and Pedagogical Foundations of Coaching Practice, Routledge, 2008,
ISBN 978-0-415-44272-5
• Jones, Hughes and eenston, An Introduction to Sports Coaching, Routledge, 2007,ISBN 978-0-415-41131-8
1
Trang 10Chương 2
Huấn luyện viên (bóng đá)
Trongbóng đá, huấn luyện viên là người chịu trách
nhiệm điều hành một câu lạc bộ bóng đá hoặc một đội
tuyển quốc gia Huấn luyện viên của một câu lạc bộ
chuyên nghiệp là người chịu trách nhiệm trực tiếp về
quản lý đội bóng, hoặc thậm chí là chủ đội bóng
Trách nhiệm của huấn luyện viên trong một câu lạc bộ
bóng đá bao gồm nhưng không giới hạn những điều
sau:
• Lựa chọn những cầu thủ ra sân cho một trận đấu.
• Đề ra kế hoạch về chiến thuật, và chỉ đạo trên sân.
• Đưa ra nhiệm vụ với huấn luyện viên đội một và
bác sĩ
• Tìm ra các tài năng trẻ cho học viện hoặc đội dự
bị
• Mua và bán các cầu thủ trên thị trường chuyển
nhượng, thậm chí cho mượn
Một số trách nhiệm trên đây còn được chia sẻ cùng
giám đốc thể thao hoặc giám đốc kĩ thuật và cả trợ lý
huấn luyện viên
Trên thực tế, phụ thuộc vào đội bóng, một số trách
nhiệm khác bao gồm:
• Tiếp thị đội bóng, đặc biệt là về giá vé, tài trợ và
buôn bán
• Giữ lợi nhuận cho đội bóng.
Những trách nhiệm trên thường là của các huấn luyện
viên của câu lạc bộ nhỏ
2
Trang 11Chương 3
Bóng chuyền
Bóng uyền là 1 mônthể thao Olympic, trong đó 2
đội được tách ra bởi 1 tấm lưới Mỗi đội cố gắng ghi
điểm bằng cách đưa được trái bóng chạm phần sân đối
phương theo đúng luật quy định.[1]
Bộluậthoàn chỉnh khá rộng Nhưng sơ lược, cách chơi
như sau:vận động viênở 1 đội bắt đầu lượt đánh bằng
cách phát banh (thảy hoặc thả trái banh và đánh bằng
bàn tay hoặc cánh tay), từ ngoài đường biên cuối sân,
qua lưới, và sang phần sân của đội nhận banh Đội nhận
banh không được để banh chạm mặt đất bên phần sân
đội mình Họ được phép chạm banh tối đa 3 lần ông
thường, 2 lần chạm đầu tiên được dùng để chuẩn bị cho
đội tấn công, đội cố gắng trả trái banh qua lưới sao cho
đội bên kia không thể chặn trái để không chạm mặt đất
phần sân đội mình
Lượt banh tiếp tục, với mỗi đội được phép chạm banh
nhiều nhất 3 lần liên tục, đến khi một trong 2 điều xảy
ra (1): đội thắng lượt banh, làm cho trái banh chạm được
mặt đất phần sân đối phương; hay (2): đội phạm lỗi và
thua lượt banh Đội thắng lượt banh ghi được 1 điểm,
và được phép giao banh ở lượt tiếp theo Một vài lỗi phổ
thông thường phạm phải là:
• Khiến banh chạm đất ngoài phần sân đối phương
hoặc không đưa được bóng qua lưới;
• “Cầm hoặc ném” bóng;
• “2 chạm": 2 lần chạm banh bởi cùng một vận động
viên;
• 4 lần chạm banh liên tục bởi cùng một đội;
• Lỗi chạm lưới: chạm vào lưới trong khi lượt banh
chưa kết thúc;
Trái banh thường được chơi bằng bàn tay hoặc cánh
tay, nhưng người chơi được phép đập hoặc đẩy (chạm
banh trong thời gian ngắn) bằng bất kì bộ phận nào
trên cơ thể
Có khá nhiềukĩ thuậtchơi trong bóng chuyền, bao gồm
“spiking” (đập banh) và “blocking” (chắn banh) (bởi vì
những ký thuật chơi đó được thực hiện bên trên lưới
nhảy thẳng đứnglà một trong những kĩ năng được chú
trọng trong thể thao) cũng như “passing” (bắt bước 1),
“seing” (chuyền 2), và các vị trí chơi đặc thù và cấutrúc chơi phòng thủ và tấn công
3.1 Lịch sử 3.1.1 Nguồn gốc của bóng chuyền
William G Morgan
Vào ngày 9 tháng 2 năm 1895 ở Holyoke,
Massachuses, Hoa Kỳ, William G.Morgan, mộthướng dẫn viên môn giáo dục thể chấtYMCA, đã tạonên một môn thể thao mới gọi là “Mintonee” Mônnày được xem là một trò giải trí được khuyên chơitrong nhà và với số lượng người chơi không bị hạnchế Mintonee đã lấy một số đặc trưng của nó từ môn
tennisvàbóng ném Một môn thể thao trong nhà khác,
3
Trang 124 CHƯƠNG 3 BÓNG CHUYỀN
bóng rổ, cũng được tạo ra và chỉ cách nơi đây 10dặm
(16 kilomet), ở thành phố Springfield, Massachuses
chỉ 4 năm về trước Mintonee đã được thiết kế để trở
thành một môn thể thao trong nhà ít thô bạo hơn so
với bóng rổ và dành cho các thành viên cũ của YMCA,
trong khi vẫn cần một chút nỗ lực thể thao Những
luật đầu tiên, được viết bởi William G Morgan, đòi hỏi
một cái lưới cao 6 6 in (1.98 m), một sân 25×50
(7.62×15.24 m), và không giới hạn người chơi Trận đấu
bao gồm 9 lượt với 3 lượt giao banh cho mỗi đội ở mỗi
lượt, và không giới hạn số lần chạm banh cho mỗi đội
trước khi đưa banh qua phần sân đối phương Khi phát
banh lỗi, đội sẽ còn thêm một lần phát banh Đánh
banh không qua lưới được xem là phạm lỗi (tương tự
với phát ra ngoài)—trừ phi đó là lần phát bóng đầu
tiên
Sau một lần quan sát, Alfred Halstead, chú ý tính
“volleying nature” của trò chơi trong trận thể thao biểu
diễn đầu tiên vào năm 1896, tại trường quốc tế đào tạo
YMCA (hiện giờ gọi là Springfield College), trò chơi
nhanh chóng được biết đến với tên “volleyball” (bóng
chuyền) (ban đầu được phát âm thành hai tiếng: “volley
ball”) Luật của bóng chuyền được xây dựng sơ lược bởi
trường quốc tế đào tạo YMCA và trò chơi phát triển
rộng ra ở nhiều YMCA khác.[2][3]
Những phụ nữ Hoa Kỳ gốc Nhật đang chơi bóng chuyền trong
trại giam Manzanar , California, ca 1943.
3.1.2 Những cải tiến và phát triển sau này
ả bóng đầu tiên được sử dụng hiện vẫn còn đang
tranh cãi; một vài nguồn dẫn nói rằng Spalding đã tạo
ra quả bóng đầu tiên vào năm 1896, trong khi các nguồn
khác nói rằng nó được tạo ra vào năm 1900.[4][5][6]Các
luật chơi phát triển dần theo thời gian: ở Philippines
vào năm 1916, kĩ năng và sức mạnh của chuyền 2 và
đập banh đã được xây dựng, và 4 năm sau luật “3 chạm”
và luật cấm phát banh từ hàng phía sau được phát triển
Vào năm 1917, trò chơi chuyển từ 21 sang 15 điểm Vào
năm 1919, khoảng 16 000 quả bóng chuyền được sản
xuất bởiAmerican Expeditionary Force cho quân đội
của họ vàNhững quốc gia thuộc khối Đồng Minh, điều
đa góp phần phát triển bóng chuyền ở các nước mới.[4]
ốc giađầu tiên ngoàiMỹcông nhận bóng chuyền là
1 mônthể thaolàCanadavào năm1900 Hiệp hội quốc
tế,Fédération Internationale de Volleyball(FIVB), đượcthành lập vào năm1947, và Giải vô địch ốc tế đầutiên được tổ chức vào năm1949dành chonamvà năm
1952dành chonữ Mônthể thaonày giờ trở nên phổbiến tạiBrasil,châu Âu(nơi mà đặc biệt là Ý,Hà Lan, vàcác nướcĐông Âuhiện là cường quốc trong mônthểthaonày từ thập niên 1980), ở Nga, và một vài nướckhác gồmTrung ốcvà phần lớn cácquốc giaởchâu
Á, cũng như ởMỹ
Bóng chuyền bãi biển, phiên bản khác chơi trêncátcủabóng chuyền với chỉ 2 người mỗi bên, được chấp nhậnbởiFIVBđể trở thành 1 mônthể thaovào năm1987vàthêm vào các mônthể thaotrong chương trìnhOlympic
vàoế vận hội Mùa hè 1996.[4][7] Bóng chuyền còn
là một môn thể thao trong Paralympics tổ chức bởi
World Organization Volleyball for Disabled(Hiệp hộibóng chuyền cho người tàn tật)
3.1.3 Bóng chuyền trong Thế vận hội
Lịch sử của bóng chuyền Olympic đánh dấu từế vậnhội Mùa hè 1924tạiParis, nơi mà bóng chuyền đượcnhư một phần mô tả sự kiện thể thao củachâu Mỹ Saukhi sự thành lập của FIVB và một số hiệp hội châu lục,bóng chuyền bắt đầu được đề nghị để trở một môn thểthao chính thức Vào năm 1957, một giải đấu đặc biệtđược tổ chức tại kì họpIOClần thứ 53 ởSofia, Bulgaria
để ủng hộ cho đề nghị này Cuối cùng yêu cầu này cũngđược chấp thuận, và bóng chuyền chính thức trở thànhmôn thể thao nằm trong chương trình thi đấu tạiếvận hội Mùa hè 1964.[4]
Giải đấu bóng chuyền Olympic ban đầu chỉ là một giảiđấu bình thường: tất cả các đội thi đấu với các đội cònlại và được xếp hạng theo tỉ lệ chiến thắng, trung bìnhset, và trung bình điểm Một điểm bất cập của hệ thống
giải đấu vòng tròn tính điểmlà những đội chiến thắng
có thể được dự đoán từ trước khi giải đấu kết thúc, điềunày lằm cho khán giả mất đi sự hứng thú đối với kết quảcủa các trận đấu còn lại Để đối phó với trình huốngnày, giải đấu được chia ra làm 2 nhóm cùng với mộtvòng đấu cuối cùng loại bỏ các giải đấu bao gồm cátrận tứ kết, bán kết và chung kết vào năm1972 Con
số các đội tham gia giải đấu Olympic tăng dần qua cácnăm từ 1964 Từ 1996, các sự kiện cho cả nam lẫn nữ
có đến 12 quốc gia thi đấu Mỗi liên đoàn bóng chuyềnchâu lục đều có ít nhất một hiệp hội của một quốc gianằm trong Olympic
Liên Xô từng giành được huy chương vàng nam bóngchuyền vào năm 1964 và 1968 Sau khi giành huychương đồng vào năm 1964 và bạc vào năm 1968, Nhật
Trang 133.2 LUẬT CHƠI 5
cuối cùng cũng có được tấm huy chương vàng bóng
chuyền nam vào năm 1972 Huy chương vàng nữ thuộc
về Nhật vào năm 1964 và 1976 Năm đó, sự ra đời của kĩ
năng phòng thủ mới, tấn công sau hàng chắn, đã giúp
Ba Lan vượt qua Liên Xô sau 5 set đấu sít sao Từ lúc
đội bóng chuyền nam mạnh nhất lúc bấy giờ thuộc về
khối Đông Âu, việc tẩy chay sự dẫn đầu của Mĩ tạiế
vận hội Mùa hè 1980đã không có nhiều ảnh hưởng đến
môn bóng chuyền nam như ở bóng chuyền nữ Liên Xô
sưu tầm huy chương vàng ở môn bóng chuyền nam
thứ ba của họ với chiến thắng 3-1 trước Bun-ga-ri (đội
bóng chuyền nữ của họ cũng có được tấm huy chương
vàng thứ 3) Với việc tẩy chay Liên Xô ởế vận hội
Mùa hè 1984tại Los Angeles, đội Mĩ đã vượt qua Brazil
trong trận chung kết để dành tấm huy chương vàng
Ý giành được chiếc huy chương đầu tiên (huy chương
đồng nam) vào năm 1984, báo hiệu cho sự phát triển
vượt bậc trong bóng chuyền Ý
Tạiế vận hội Mùa hè 1988, Karch KiralyvàSteve
Timmonsđưa đội tuyển Mĩ đến với tấm huy chương
vàng thứ 2 liên tiếp của họ Vào năm 1992, việc đánh
giá thấp Brazil đã khiến các đội được yêu thích như
C.I.S., Hà Lan và Ý gây thất vọng trước cơ hội giành
được tấm huy chương vàng ế vận hội đầu tiên của
họ Đội á quân Hà Lan, huy chương bạc năm 1992, trở
lại dưới sự dẫn dắt của Ron Zwerver và Olof van der
Meulen để giành chức vô địch vào năm 1996 sau chiến
thắng 5 set trước Ý Huy chương đồng nam năm 1996,
Serbia và Montenegro(tham gia khi còn là Liên bang
Nam Tư vào năm 1996 và 2000) đánh bại Nga trong trận
chung kết vào năm 2000, giành tấm huy chương vàng
đầu tiên của họ Vào năm 2004, Brazil chiến thắng đội á
quân Ý trong trận chung kết Vàoế vận hội Mùa hè
2008, đội tuyển Mĩ đã đánh bại Brazil trong trận chung
kết môn bóng chuyền nam
3.2 Luật chơi
3.2.1 Sân thi đấu
Bóng chuyền được chơi trên sân:
- Chiều dài: 18m (59 feet)
- Mép trên cao: 2,43m (7 feet 11 5/8 inches) đối với nam
và 2,24m (7 feet 4 1/8 inches) đối với nữ
Lưu ý: chiều cao này có thể thay đổi đối với từng giải
đấu chuyên nghiệp và nghiệp dư
Sân bóng chuyền
Có một vạch song song và cách lưới 3m trên phần sâncủa mỗi đội, được xem là “vạch tấn công” Vạch “3m”(hoặc 10 foot) này chia phần sân mỗi đội thành “hàngtrước” và “hàng sau” (cũng có thể gọi là sân trước vàsân sau) Lần lượt ta có 3 khu vực: được đánh số nhưdưới đây, bắt đầu từ khu “1”, là vị trí của người giaobóng
Sau khi giành được quyền giao bóng (còn được gọi làsiding out), các thành viên của đội phải di chuyển theochiều kim đồng hồ, với người chơi lúc trước ở vị trí “2”
di chuyển tới vị trí “1” và lần lượt như vậy, người chơi
ở vị trí “1” di chuyển tới vị trí “6”
Sân được bao quanh bởi một diện tích gọi là vùng tự
do, rộng ít nhất là 3m và là nơi người chơi có thể vào
và đánh bóng sau khi phát bóng.[8]Mọi vạch thể hiệnđường biên của sân và vùng tấn công được vẽ hoặc sơntrong phạm vi kích thước của sân Nếu bóng chạm vàovạch thì được xem như là ở trong Có một cọc nhỏ đặttại nơi trực giao của lưới và đường biên và được xem làđường biên đứng Bóng chỉ thực sự qua lưới nếu vượtđược qua giữa hai cọc này (hay đường kéo dài vuônggóc của nó tới trần nhà) mà không chạm vào chúng
3.2.2 Bóng
Trang 146 CHƯƠNG 3 BÓNG CHUYỀN
Sự di chuyển người chơi
y định của FIVB (liên đoàn bóng chuyền thế giới) về
Có 2 đội chơi, mỗi đội gồm 6 người Để bắt đầu trận
đấu, đội giành quyền giao bóng được quyết định bằng
cách tung đồng xu Người chơi ở đội giao bóng (người
giao bóng) tung quả bóng lên và cố gắng đánh bóng
sao cho nó vượt qua lưới và chạm đất trong phần sân
của đối phương Đội bên kia phải phối hợp với nhau
sao cho đưa bóng ngược trở lại qua lưới với nhiều nhất
là 3 lần chạm bóng (không kể một lần chắn bóng)
Những lần chạm bóng đó thường là “bump” (tâng bóng)
hay “pass” (bắt bước 1) để khống chế những đường
bay của bóng và chuyền cho người kiến tạo đợt tấn
công “seer” (chuyền 2); bước tiếp theo (thường lànhững quả chuyền bóng bằng cổ tay đẩy bóng bằngngón tay) người kiến tạo đợt tấn công chuyền bóngcho người thực hiện đợt tấn công “aacker” để ngườinày đập bóng; và cuối cùng là người thực hiện đợt tấncông, người mà “spike” (đập bóng) (nhảy cao lên khôngtrung, giơ một tay cao trên đầu và đập bóng để bóng baynhanh và mạnh xuống mặt đất phần sân đối phương)đánh trả bóng qua lưới Đội khống chế bóng mà đangthực hiện đợt tấn công như đã miêu tả ở trên được gọi
là ở trạng thái “offense” (tấn công)
Đội đang ở trạng thái “defense” (phòng thủ) cố gắngngăn chặn đối phương đánh bóng trực diện xuống phầnsân của mình: người chơi đứng trên lưới nhảy lên vàđưa tay lên cao hết mức có thể (nếu được, có thể đưatay qua phần sân bên kia) để “block” (chắn banh) quảbanh đối phương Nếu banh xuống gần đến mặt đất,vượt qua hàng chắn, những người còn lại của đội phòngthủ có thể cố gắng chặn bóng không cho chạm mặtđất bằng cách “dig” (đào) (thường là dùng tay thuận
để chuyền hoặc lái một cách khó khăn trái banh) Saukhi đào thành công, đội chuyển sang thế tấn công.Trò chơi tiếp tục như trên, đỡ và đánh bóng trở lại bênkia, đến khi bóng chạm đất hoặc người chơi phạm lỗi.Lỗi thường gặp nhất là không thể đưa được bóng quaphần sân đối phương sau 3 lần chạm bóng, hay làmbóng chạm mặt đất bên ngoài phần sân thi đấu ảbóng được tính “in” (trong sân) nếu bất kì phần nàocủa trái bóng chạm đất từ vạch biên và vạch cuối sân trởvào, và một cú đập mạnh có thể làm biến dạng quả bóngđến nỗi khi chạm đất tưởng như nó ra ngoài nhưng thực
sự nó lại trong sân Người chơi có thể khống chế bóng
từ ngoài sân nếu bóng bay ra ngoài phần sân thi đấu.Các lỗi thường gặp khác là người chơi chạm bóng liêntục 2 lần (trừ 1 lần chắn bóng), người chơi “catching”(cầm bóng), chạm lưới trước khi lượt banh kết thúc, hayđưa bất kì bộ phận cơ thể nào qua dưới lưới sang phầnsân đối phương Có rất nhiều lỗi được định nghĩa trongluật chơi, hầu hết là các lỗi hiếm gặp Những lỗi nàythường là hàng sau hay libero đập banh hay chắn banh(người chơi ở hàng sau có thể tham gia tấn công nếu họnhảy đập banh từ sau vạch 3 mét), người chơi không ởđúng vị trí khi trái bóng được giao, tấn công cú giaobóng trực diện hoặc trên lưới, sử dụng người chơi khác
để chơi bóng, đạp vạch biên cuối sân khi giao bóng,thời gian giao bóng quá 8 giây hay giao bóng trước khitrọng tài cho phép,[10]hay chơi bóng khi bóng còn đang
ở phần sân đối phương
Trang 153.3 KĨ THUẬT ĐÁNH BÓNG CHUYỀN 7
trái banh trước đó, thì các thành viên trong đội phải
quay vòng vị trí theo chiều kim đồng hồ Trò chơi tiếp
tục, với đội nào đạt 25 điểm trước (và hơn đối phương
tối thiểu 2 điểm) thắng set đấu đó Trận đấu theo thể
thức đánh 5 ăn 3 và nếu phải đánh đến set thứ 5 thì
đội chiến thắng set chỉ cần đạt 15 điểm trước (vẫn phải
cách đối phương 2 điểm) sẽ là đội thắng trận (Cách tính
điểm khác với từng giải đấu và cấp độ; giải ở các trường
cấp 3 thường chỉ đánh 3 set ăn 2; giảiNCAA) vẫn đánh
đến 25 điểm trong cả năm set ở mùa giải 2008.)[11]
Trước 1999, điểm số có thể được ghi chỉ khi đội ghi
điểm là đội giao bóng và mỗi set chỉ đánh đến 15 điểm
FIVB thay đổi bộ luật vào năm 1999 (với việc thay đổi
bắt buộc vào năm 2000) sang sử dụng bộ luật hiện tại
(thường được biết dưới tên “rally point system” (hệ
thống tính điểm theo lượt đánh), chính thức làm cho
mỗi trận đấu có thể tính toán được thời gian cùng với
dễ dự đoán và thân thiện với việc phát sóng trên truyền
hình
3.2.5 Libero
Năm 1998, vị trí libero được giới thiệu rộng rãi trên
toàn thế giới.[12]Libero là vị trí có kĩ năng phòng thủ
đặc biệt: libero phải mặc đồ tương phản khác hẳn với
các vị trí còn lại trên sân và không được phép chắn
bóng hay tấn công khi bóng nằm hoàn toàn trên mép
lưới Khi lượt đấu chưa bắt đầu, libero được quyền thay
người cho bất kì vị trí nào ở hàng sau của đội, mà không
cần thông báo với trọng tài, Việc thay người này không
được tính vào giới hạn số lần thay người trong một set
của mỗi đội, mặc dù libero có thể chỉ thay thế cho 1
người duy nhất của đội
Libero có thể được chơi như ở vị trí chuyền 2 với một
giới hạn nhất định Nếu libero chuyền bóng cao hơn
tay thì phải đứng sau vạch 3 mét (không được phép
đạp lên vạch); nếu không, trái bóng không được phép
dùng để tấn công trước vạch 3 mét Chuyền bóng dưới
tay có thể được thực hiện ở bất kì vị trí nào trên sân
Libero thông thường là người giỏi kĩ năng phòng thủ
nhất trong đội Ngoài ra, còn có một bảng theo dõi các
libero của trọng tài để kiểm soát libero nào thực hiện
thay người Có thể chỉ có duy nhất 1 libero trong 1 set
(game), nhưng cũng có thể có nhiều libero khác nhau
trong mỗi set đấu mới (game mới)
êm nữa, libero thường không được phép giao banh,
theo bộ luật quốc tế, trừ giải NCAA của nữ, đến khi bộ
luật sửa đổi năm 2004 cho phép libero được phát bóng,
nhưng chỉ trong trường hợp quay vòng đặc biệt Điều
này chỉ chấp thuận đối với 1 người duy nhất mà libero
thế chỗ, không phải tất cả những ai mà libero có thể
thế chỗ) Bộ luật thay đổi đã cho phép các trường cấp 3
và cấp 2 chơi ngay sau đó
Kỹ thuật tấn công duy nhất của Libero khi thi đấu trong
nhà có lẽ là tâng bóng dội trần, lợi dụng trọng trường
làm một quả bóng vài trăm gam tăng thành vài kg khi
dội từ trần nhà thẳng xuống phần sân đối phương, gâykhó khăn trong việc đỡ bóng Tuy nhiên đây là một kỹnăng không dễ Libero được quyền ra vào sân tự do màkhông cần thông báo với trọng tài với mục đích là đểcho các chủ công vào nghỉ
3.2.6 Những thay đổi trong bộ luật hiện tại
Những sửa đổi khác được ban hành năm 2000 bao gồmcho phép phát bóng được chạm lưới, miễn là bóng leolưới và qua được phần sân bên kia Cũng như mở rộngphạm vi được phát bóng ra mọi nơi trong phạm vi sântrên lý thuyết Những sửa đổi khác được thực hiện đểgiảm nhẹ các lỗi ôm bóng hay chạm bóng 2 lần liên tiếp,như cho phép chạm banh nhiều lần đối với 1 người chơi(“double-hits”)
Vào năm 2008, NCAA đã thay đổi một chút trong việctính điểm chiến thắng ở 4 set đầu tiên từ 30 xuống 25đối với nữ (đối với nam vẫn là 30) Nếu như phải đánhset quyết định (set thứ 5), điểm số tối thiểu yêu cầu là
15 êm vào đó, thuật ngữ “game” được dùng để thaythế cho “set”.[11]
Những thay đổi trong luật đã được công bố bởiFIVB
trong những năm gần đây, và họ phát hành bộ luật cậpnhật và năm 2009.[13]
3.3 Kĩ thuật đánh bóng chuyền
Các đội tham gia phải nắm vững các kĩ thuật sau: giaobóng, bắt bước 1, chuyền 2, tấn công/đập bóng, chắnbóng và cứu bóng Các kĩ thuật này còn chứa đựngnhiều kĩ năng cao cấp, chuyên biệt hơn sau nhiều nămphát triển, hoàn thiện và giờ đây đã trở thành tiêuchuẩn cơ bản của bóng chuyền chuyên nghiệp
3.3.1 Giao bóng
Chuẩn bị để phát bóng cao.
Người phát bóng đứng từ ngoài vạch cuối sân để giaobóng, cố gắng đưa bóng sang phần sân đối phương
Trang 168 CHƯƠNG 3 BÓNG CHUYỀN
Người chơi thực hiện cú nhảy phát bóng.
Người phát bóng phải làm cho bóng có đường bay thật
khó và nhanh xuống mặt đất phần sân đối phương để
đối phương không thể đỡ hay kiểm soát được bóng ả
giao banh được gọi là “ace” (giao bóng ăn điểm trực
tiếp) khi đối phương không thể đón được cú giao banh
(để banh chạm đất) hay không kiểm soát được và để
banh đi ra ngoài sân
Trong bóng chuyền hiện đại, có rất nhiều cách giao
banh được chấp nhận:
• Underhand (giao banh thấp): là cú giao banh mà
người giao banh đánh banh bằng cánh tay từ dưới
lên thay vì ném lên và đập banh Giao banh thấp
rất ít thấy ở các giải bóng chuyền chuyên nghiệp
vì trái bóng được giao rất dễ dàng kiểm soát được
• Sky Ball Serve: một dạng của giao banh thấp
nhưng ở đây trái banh được đánh sao cho bay cao
hết mức có thể lên trên không trung để nó rớt
xuống thành một đường thẳng Cách giao banh
này được tạo và sử dụng bởi rất nhiều đội bóng
chuyền ở Brazil nhưng bây giờ đã lỗi thời Ở Brazil,
cú giao banh này còn được gọi là Jornada nas
Estrelas (Du hành giữa các vì sao)
• Topspin: là cú giao banh mà người giao banh ném
bóng cao lên không trung và đánh bóng bằng cổtay, tạo cho nó độ xoáy lớn đủ để làm trái banhlao cắm xuống mặt đất ngay khi bay qua lưới Kĩthuật này cần phải đánh thật mạnh vào bóng vànhằm thẳng vào một vị trí xác định bên phía đốiphương (có thể là sân hoặc người) Đây cũng là kĩthuật ít được sử dụng trong bóng chuyền chuyênnghiệp
• Float: là kĩ thuật giao banh cao nhưng không cung
cấp cho nó độ xoáy nên rất khó xác định hướngbay cho bóng, giống nhưknuckleballtrong bóngchày
• Jump Serve: là kĩ thuật giao banh cao mà ném
bóng thật xoáy lên không trung, sau đó người giaobanh lấy đà dậm nhảy để đánh thật mạnh và xoáyvào trái banh Đây là cách giao phổ biến trongbóng chuyền ở các trường trung học và các giảichuyên nghiệp
• Jump Float: kĩ thuật giao banh cao mà trái banh
được ném cao vừa đủ để người giao banh có thểnhảy lên trước khi đánh được trái banh gần giốngnhư float serve Trái bóng được ném thấp hơntopspin jump serve, nhưng vị trí chạm banh vẫn
là ở trên không trung Cú giao banh này trở nênphổ biến trong các trường trung học và người chơichuyên nghiệp vì nó rất khó để có thể đoán đượchướng đi của bóng
3.3.2 Bắt bước 1
Vận động viên đang dùng tay thuận để bắt bước 1.
Còn được gọi nhận bóng, bắt bước 1 là kĩ thuật đểkhống chế bóng của đối phương đánh sang Việc khốngchế bóng không những ngăn không cho bóng chạmphần sân đội mình mà còn để thực hiện việc chuyềnbóng cho chuyền 2 kiến tạo đợt tấn công
Kĩ thuật bắt bước 1 gồm 2 kĩ thuật cơ bản: đỡ bước 1bằng cánh tay, hoặc búng bóng, vị trí chạm bóng là ởtrên 2 cánh tay, gần với mặt phẳng thắt lưng; đối vớibúng bóng thì kĩ thuật đó, giống như chuyền 2, dùng để
Trang 173.3 KĨ THUẬT ĐÁNH BÓNG CHUYỀN 9
khống chế bóng trên đầu bằng ngón tay Cả hai phương
pháp đều được chấp nhận trong bóng chuyền chuyên
nghiệp, tuy nhiên đối với bóng chuyền bãi biển lại có
một chút thay đổi
3.3.3 Chuyền 2
Nhảy chuyền 2
Chuyền 2 thường là lần chạm bóng thứ hai của đội nhận
bóng Mục đích chính là điều chỉnh bóng sao cho đồng
đội có thể dễ dàng tấn công đối phương Vị trí chuyền
2 đứng ngang hàng với hàng chắn của đội, và đây cũng
vị trí tối quan trọng quyết định ai sẽ là người tấn công
trong đội
Cũng như bắt bước 1, chuyền 2 có thể sử dụng kĩ thuật
bắt bước 1 (đỡ bóng hoặc búng bóng) Nhưng vị trí
này cho phép người chơi có nhiều khả năng điều khiển
bóng hơn; đỡ bóng được sử dụng khi bóng quá thấp,
không thể búng bóng được hay như trong bóng chuyền
bãi biển, việc búng bóng bị luật chơi hạn chế rất nhiều
Ở vị trí chuyền 2, người chơi có thể chuyền bóng ra
trước mặt hoặc sau đầu Người thực hiện chuyền 2 cũng
được phép thực hiện việc khống chế bóng trên không
trung nếu bóng rơi vào vị trí quá gần lưới (không thể
khống chế bóng khi đứng dưới đất) Chuyền 2 thường
đứng ở vị trí cách mép trái sân khoảng ⅔, và hướng
mặt về bên trái (vùng rộng của lưới mà người chơi có
thể thấy được)
Đôi lúc chuyền 2 có thể thực hiện việc đánh bóng trựctiếp sang sân đối phương mà không cần phải chuyềnbóng cho đồng đội Kĩ thuật này được gọi “dump”.[14]Dump phổ biến nhất là đẩy bóng ra sau hoặc phíatrước của chuyền 2 của đối phương đến vị trí số 2 và
4 Chuyền 2 nhiều kinh nghiệm có thể búng bóng cao
và sâu về cạch cuối sân của đối phương hoặc thực hiệnviệc đập banh ngay từ lần chạm banh thứ 2
3.3.4 Tấn công / đập bóng
Đập bóng
Tấn công, còn gọi là “spike” (đập bóng), thường là lầnchạm bóng thứ ba của đội Mục tiêu của việc này là làmcho trái banh lao xuống mặt đất đối phương mà khôngthể bị ngăn chặn Chủ công thực hiện các bước chạynhằm tạo đà tiếp cận bóng (“approach”), nhảy và đậpbóng
Lý tưởng nhất là vị trí chạm bóng đạt được khi cú nhảyđạt độ cao cực đại Tại thời điểm tiếp xúc bóng, cánhtay đập bóng giơ cao hết mức trên đầu, dồn hết sứcđập thẳng vào trái banh, tạo vị trí tiếp xúc banh caonhất có thể để tạo được lực đánh mạnh nhất Ngườiđập bóng quạt mạnh cánh tay xuống, gập cổ tay, vàđồng thời gập toàn bộ cơ thể một cách nhanh chóng
để “lái” banh “Bounce” (nhồi bóng) là từ thông tục đểchỉ cú đập mạnh (gây tiếng động lớn) làm trái bóng đậpvuông góc mặt đất và nảy cao lên không trung “Kill”
Trang 1810 CHƯƠNG 3 BÓNG CHUYỀN
(giết chết) là từ thông tục để chỉ đợt tấn công mà đối
phương không thể trả được bóng đồng nghĩa với việc
ghi được điểm
Bóng chuyền hiện đại có nhiều kĩ thuật tấn công khác
nhau:
• Backcourt (hay backrow)/pipe aack: là đợt tấn
công do hàng sau thực hiện Người thực hiện bắt
buộc phải nhảy từ sau vạch 3 mét trước khi chạm
bóng, nhưng được quyền đáp xuống phần sân
trước vạch 3 mét sau khi đập bóng
• Line and Cross-court Shot (đập dãn biên): khi
bóng bay thẳng theo một đường cong song song
với vạch biên, hoặc chéo sân tạo thành một góc
Cú đập dãn biên (đập chéo sân) với một góc rõ
rệt thường cho kết quả là một đường banh sắc và
chạm xuống phần sân trước vạch 3 mét, còn được
gọi là cut shot
• Dip/Dink/Tip/Cheat/Dump: người chơi không cố
gắng đập banh, chỉ chạm nhẹ vào banh để banh
rơi vào phần sân nằm ngoài tầm với của hàng thủ
• Tool/Wipe/Block-abuse: người chơi không cố tạo
ra đợt tấn công gây khó khăn cho đối thủ, mà
chỉ đập bóng chạm hàng chắn đối phương bay ra
ngoài
• ick hit/"One” (đập nhú): cú tấn công (thường do
vị trí số 3 thực hiện) mà việc tiếp cận và nhảy đập
thực hiện trước khi chuyền 2 đưa bóng Cú chuyền
2 đó (còn gọi là “quick set” (chuyền nhanh)) chỉ
đưa bóng đến vừa đủ trên mép lưới chỗ vị trí số
3 đứng và việc đập bóng gần như xảy ra ngay tức
khắc Đập nhú tỏ ra rất hiệu quả bởi việc gây rối
loạn hàng chắn đối phương
• Slide: là một biến đổi của đập nhú, vị trí số 3 đứng
và đập banh từ phía sau chuyền 2
• Double quick hit/"Stack"/"Tandem": cũng là một
biến đổi khác của đập nhú mà ở đó, có đến hai
người tham gia nhảy lên đập bóng, một ở phía
trước và một từ phía sau hoặc cả hai cùng ở phía
trước chuyền 2; cả hai thực hiện đập nhú cùng lúc
Điều này cũng có dùng để vô hiệu hóa hàng chắn
của đối phương để cho người thứ 4 tham gia tấn
công đập bóng mà có thể không gặp hàng chắn
nào
3.3.5 Chắn bóng
Chắn banh là kĩ thuật dành cho các vị trí đứng ngay
dưới lưới để ngăn các đợt tấn công của đối phương sang
phần sân đội mình
Chắn banh mà chỉ chặn đợt tấn công của bên kia và giữ
không cho bóng sang phần sân của đội mình, còn gọi
là tấn công Một vận động viên có kĩ thuật tốt có thể
3 người đang thực hiện chắn bóng
nhảy lên, đưa gần như toàn bộ cánh tay sang phần sânbên kia và chắn banh của đối phương Điều này đòi hỏiphải đề phòng hướng bay của banh ngay khi đợt tấncông diễn ra Nó còn đòi hỏi phải sự phối hợp thật tốtcủa chân để tạo ra một hàng chắn hiệu quả
Cú nhảy cũng cần phải tính toán chính xác về thời điểmnhảy ngay khi bóng bay qua lưới Lòng bàn tay đượcđiều chỉnh nghiêng xuống tạo góc khoảng 45-60 độ vềphía sân đối phương Từ “roo” (trong tiếng Anh cónghĩa là “nóc nhà") được dùng để chỉ những cú chắnbanh mà hướng toàn bộ lực và đường bay của banhthẳng xuống mặt đất của sân đối phương, ngay khi đốiphương đập banh vào mặt hướng xuống của cánh tay.Ngược lại, cú chắn banh được gọi là phòng thủ, hoặc
“so block” (chắn nhẹ) khi mục tiêu chính chỉ là khốngchế để giảm lực tấn công và điều chỉnh hướng bay củabóng sao cho đội mình có thể dễ dàng tiếp cận Một cú
“so block” hoàn hảo thường là hai cánh tay đưa thẳnglên và lòng bàn tay hơi ngửa lên, ngón tay nghiêng vềphía sau
Chắn banh còn được xếp loại dựa vào số lượng thànhviên tham gia chắn banh Có thể có 1, 2 hay 3 ngườicùng tham gia chắn bóng Một cú chắn thành công là cúchắn bóng sao cho đối phương bị “roo”, cú chắn khiếncho lực tấn công của đối phương bị triệt tiêu hoặc làmcho bóng bay đơn giản để cho đội mình dễ dàng khốngchế bóng được coi cú chắn thành công
Trang 193.5 CHIẾN THUẬT 11
Người đang thực hiện động tác cứu bóng
hoặc đỡ bước 1 Người chơi có thể lao mình về phía
bóng và tiếp đất bằng ngực để vươn tay đến vị trí bóng
sắp chạm đất để ngăn điều đó xảy ra, kĩ thuật đo còn
gọi là “pancake” Kĩ thuật này rất thường được sử dụng
trong bóng chuyền trong nhà
Đôi lúc người chơi có thể ngả hẳn người về phía trước
thật nhanh để cứu bóng Kĩ thuật này đòi hỏi phải có
thêm kĩ thuật để lăn mình nhằm tránh chấn thương
3.4 Huấn luyện viên
3.4.1 Cơ bản
Huấn luyện viêntrong bóng chuyền có thể được chia
làm hai loại: huấn luyện viên chiến thuật và huấn luyện
viên thể lực 2 mục tiêu chính của huấn luyện viên
chiến thuật là chiến thắng trận đấu và sắp xếp chiến
thuật thi đấu cho đội Huấn luyện viên thể lực có nhiệm
vụ là chú trọng vào sự phát triển, tiến bộ của vận động
viên thông qua việc bổ sung các bài tập kĩ năng cơ bản
được gọi là “drills” (rèn luyện) Rèn luyện tập trung
vào việc lặp đi lặp lại nhiều lần và tập luyện các kĩ
thuật di chuyển, đặc biệt là chạy sân, vị trí đứng có liên
quan đến những người khác trong đội, và tiếp xúc bóng
Huấn luyện viên sẽ xây dựng các bài tập mô phỏng lại
các tính huống trong trận đấu tắng tốc độ di chuyển,
khả năng phòng thủ, tính toán thời điểm, giao tiếp với
các thành viên khác trong đội, và làm việc theo nhóm
Tùy vào từng mục tiêu cụ thể mà huấn luyện viên sẽ
thay đổi các bài tập để đạt được yêu cầu chiến thuật
của toàn đội.American Volleyball Coaches Association
là tổ chức lớn nhất tập trung dành riêng cho việc cung
cấp các trọng tài cho bóng chuyền
Hình ảnh từ trận đấu quốc tế giữa Ý và Nga vào năm 2005 Đội Nga bên tay trái vừa thực hiện phát bóng, với 3 người đứng dưới lưới đang di chuyển đến vị trí chắn bóng Hai người khác,
ở vị trí hàng phía sau, đang chuẩn bị cho đợt phòng thủ Đội Ý,
ở bên tay phải, có ba người đang đứng thành một hàng ngang, từng người đang chuẩn bị để sẵn sàng đón bóng bay tới Chuyền
2 đang đợi người bắt bước một trong khi chủ công (áo số 10) đang đứng ở giữa để sẵn sàng nhảy lên đập bóng nếu cú bắt bước 1 đủ tốt Alessandro Fei (áo số 14) không có nhiệm vụ bắt bước 1 và đang chuẩn bị cho cú đập bóng từ hàng sau ở bên phải sân Chú ý rằng 2 libero mặc 2 bộ trang phục khác màu nhau Vị trí số 3 thường được thay thế bởi libero ở vị trí hàng phía sau.
3.5 Chiến thuật 3.5.1 Các vị trí trên sân
Có 5 vị trí trên sân đối với các đội ở cấp độ ưu
tú Chuyền 2, Outside Hier/Le Side Hier, MiddleHier, Opposite Hier/Right Side Hier (Tay đậpngoài/Tay đập bên trái, Tay đập giữa, Tay đập đốidiện/Tay đập phải và Libero/Chuyên gia phòng thủ).Mỗi vị trí đều có một vai trò riêng đặc biệt trong việcchiến thắng trận đấu
• Chuyền 2 có nhiệm vụ điều phối cho đợt tấn công
của toàn đội Họ phải là người chạm bóng lần thứ
2 và trách nhiệm chính trong việc đưa bóng đếnđúng vị trí của các tay đập để ghi điểm Họ phải
có khả năng làm việc với các tay đập, sắp xếp đểgiữ nhịp cho toàn đội và chọn tây đập phù hợpcho đợt tấn công để chuyền banh Chuyền 2 phảingười nhanh nhẹn, có kinh nghiệm, chiến thuậtđúng đắn và có tốc độ trong việc di chuyển khắpmặt sân
• Libero là chuyên gia phòng thủ, người có trách
nhiệm đỡ bước 1/ cứu bóng cho toàn đội Họthường là người có phản ứng nhanh nhất trên sân
và khả năng bắt bước 1 cực tốt Libero có nghĩa
là “tự do” đồng nghĩa với việc họ có thể thay thếcho bất kì ai trên sân trong trận đấu Họ khôngcần phải cao, vì họ không cần chơi bóng trên lưới,
Trang 2012 CHƯƠNG 3 BÓNG CHUYỀN
điều này cho phép những vận động viên thấp với
khả năng bắt bước 1 tốt và kĩ năng phòng thủ siêu
hạng có được một vị trí quan trọng trong thành
công của toàn đội Người được chọn là libero trong
đội có thể chỉ được quyền thay thế cho một vị trí
duy nhất trong đội Libero phải trang phục khác
màu so với các thành viên còn lại trong đội
• Middle bloers (tay chắn giữa) hay Middle
hitters (tay đập giữa) là những vị trí có thể triển
khai các đợt tấn công chớp nhoáng thường ở gần
vị trí của chuyền 2 Họ còn là những chuyên gia
phòng thủ, bởi họ vừa phải cố gắng chặn đợt tấn
công nhanh của đối vừa phải ngay lập tức lập một
hàng chắn kép tại biên Ở các đội không phải mới
tập chơi, mỗi đội đều có 2 middle hier
• Outside hitters (tay đập ngoài/tay đập biên) hay
Le side hitters (tay đập biên bên trái) tấn công
từ phía biên trái cọc biên (antenna) Outside hier
thường là tay đập chủ yếu trong đội và nhận hầu
hết các đường chuyền từ chuyền 2 Những trái bắt
bước 1 không tốt thường được chuyền cho outside
hier hơn là middle hay opposite hier Bởi hầu
hết các đường bóng chuyền cho outside hier đều
cao, outside hier có thể mất một khoảng thời
gian để tiếp cận bóng, thường là bắt đầu lấy đà từ
ngoài vạch biên sân Trong các trận đấu từ nghiệp
dư trở lên, thường có 2 outside hier ở mỗi đội
trong trận đấu
• Opposite hitters hay Right side hitters (tay đập
biên bên phải) đảm nhận việc phòng thủ ở khu
vực dưới lưới Nhiệm vụ chính của họ là tạo ra một
hàng chắn tốt để chặn cú đập từ outside hier của
đối phương và đóng vài trò là một chuyền 2 phụ
Chuyền 2 của đối phương thường đưa về phía bên
phải của antenna
3.5.2 Đội hình
Có 3 đội hình thi đấu tiêu chuẩn trong bóng chuyền
được biết đến dưới tên “4-2”, “6-2” và “5-1”, điều này
phụ thuộc số lượng các tay đập và chuyền 2 ở trên sân
4-2 là đội hình cơ bản được sử dụng bởi những người
mới chơi, trong khi đội đội hình 5-1 lại là đội hình phổ
biến ở bóng chuyền đẳng cấp cao
4-2
Đội hình 4-2 có đến 4 tay đập và 2 chuyền 2 Chuyền
2 thường chuyền banh từ giữa hoặc bên phải của hàng
trên Đội sẽ có 2 tay đập ở vị trí tương ứng Trong đội
hình quốc tế 4-2, chuyền 2 thường chuyền banh từ vị trí
bên phải Đội hình 4-2 quốc tế có thể dễ dàng chuyển
thành các đội hình tấn công khác Các chuyền 2 sẽ xếp
hàng đối diện nhau trong các lần quay vòng đội hình
Hàng tiêu biểu thường có 2 outside hier Bằng cách
xếp như vậy, các thành viên đều sẽ đứng đúng vị trí ởhàng trước hoặc sau Sau khi giao banh, người đứng ởtrí hàng trước đều thay đổi vị trí của mình để chuyền 2luôn được đứng ở giữa lưới Mặt khác, một chuyền 2 sẽ
di chuyển vào vị trí bên phải lưới và có cả tay đập giữa
và tay đập biên; điểm bất tiện ở đây là thiếu offsidehier, điều này cho phép một trong các tay chắn củađối phương “chơi ăn gian” ở hàng chắn giữa
Điểm bất tiện của đội hình tấn công này là chỉ có 2 tayđập, đẩy đội vào tình thế có ít các vũ khí tấn công.Một điểm rõ ràng nữa là có thể thấy chuyền 2 chính làđộng lực cho đợt tấn công, mặc dù điều đó làm suy yếuđợt tấn công, bởi khi chuyền 2 đứng ở giữa sân, họ cóthể 'tip' hay 'dump' Điều đó đồng nghĩa với việc hàngchắn của đối phương phải đề phòng với cả chuyền 2nên trong một vài trường hợp sẽ để lộ sơ hở và giúpcho tay đập của đội mình có thể tấn công dễ dàng hơn
Lợi điểm của đội hình này là luôn có 3 tay đập ở tưthế sẵn sàng, nhiều nhất trong các khả năng tấn công.Tuy nhiên, không chỉ đội hình 6-2 đòi hỏi đội phải có
2 chuyền 2 tốt, mà còn phải là những người chắn bónghiệu quả không chỉ ở vị trí chuyền 2 Ở đẳng cấp quốc
tế, chỉ có đội tuyển nữ quốc gia Cuba mới sử dụng độihình này Nó cũng được dùng trong đội nữNCAA, mộtphần của các bộ luật khác nhau cho phép tới 12[15]lầnthay người trong 1 set (khác với việc cho phép thayngười 6 lần trong bộ luật chuẩn)
5-1
Đội hình 5-1 chỉ có một vị trí làm nhiệm vụ chuyền 2duy nhất ngay cả khi đội quay vòng đội hình Vì vậy đội
sẽ có 3 tay đập ở hàng trên chỉ khi chuyền 2 ở hàng dưới,
và chỉ có 2 khi chuyền 2 ở hàng trên, vậy nên ta có thể
có tới 5 tay đập Người đứng đối diện với chuyền 2 trong
vòng quay 5-1 được gọi là opposite hier Nhìn chung,
opposite hier không đỡ bước 1; họ đứng sau đồng độikhi đối phương phát bóng Opposite hier có thể được
sử dụng như là phương án tấn công thứ 3 (back-row
Trang 213.7 XEM THÊM 13
aack) khi chuyền 2 đang ở hàng trên: đây là phương
án thường được sử dụng để tăng sức tấn công trong các
đội hình hiện đại Bình thường opposite hier là người
có nhiều kĩ năng tấn công nhất trong đội Back-row
aack thường đến từ vị trí bên phải của hàng dưới, vị
trí số 1, nhưng lại gia tăng khả năng của vị trí số 6 trong
bóng chuyền đỉnh cao
Lợi điểm lớn nhất của đội hình này là chuyền 2 luôn
có 3 tay đập để chuyền bóng Nếu chuyền 2 làm tốt
nhiệm vụ của mình thì hàng chắn giữa của đối phương
sẽ không có đủ thời gian để chắn bóng cùng với tay
chắn biên, tăng khả năng thành công khi tấn công
Còn có một vài lợi điểm khác như, giống như đội hình
4-2: khi chuyền 2 ở hàng trên, người đó có quyền nhảy
lên và thực hiện “dump” bóng sang bên kia Điều này
cũng góp phần làm rối loạn hàng thủ của đối phương:
chuyền 2 cũng có thể nhảy và dump hoặc chuyền bóng
cho tay đập đang chờ sẵn Một chuyền 2 tốt sẽ nhận
biết được này để chọn thời điểm thích hợp và phương
án tấn công thích hợp để dump hay chỉ cần chuyền là
đủ để làm rối loạn hàng thủ đối phương
Đội hình tấn công 5-1 thực chất là sự kết hợp của 6-2 và
4-2: khi chuyền 2 ở giữa hàng trên, đợt tấn công trông
như của 4-2; khi chuyền 2 ở hàng dưới, đợt tấn công
trong như của 6-2
3.6 Các biến thể của bóng chuyền
và trò chơi liên quan
Có rất nhiều biến thể dựa trên các quy tắc cơ bản của
bóng chuyền Phổ biến nhất trong đó làBóng chuyền
bãi biển, là môn bóng chuyền chơi trên cát với chỉ hai
người ở mỗi bên, và là biến thể đang cạnh tranh với
bóng chuyền trong việc phổ biến rộng rãi Một vài trò
chơi có liên quan đến bóng chuyền bao gồm:
• Footvolley: Môn thể thao xuất phát từ Brazil,
không dùng bàn tay và cánh tay nhưng hầu như
lại giống bóng chuyền bãi biển
• Hooverball: phổ biến bởi tổng thống Herbert
Hoover, chơi với lưới bóng chuyền và bóng thể
dục; tính điểm như tennis, nhưng trái banh được
bắt lại và ném qua bên kia Trọng lượng của trái
bóng có thể khiến người chơi vận động khá mệt;
hằng năm cũng có giải thường niên được tổ chức
ởWest Branch, Iowa
• Newcomb ball(đôi lúc đọc là “Nuke 'Em”): trong
game này, bóng được bắt và ném thay vì đánh; nó
từng cạnh tranh tính phổ biến với bóng chuyền
đến thập niên 1920
• Prisoner Ball:cũng được chơi trên sân bóngchuyền và bóng chuyền, mục tiêu là làm cho đốithủ ra khỏi sân
• rowballtrỏ nên phổ biến với nữ sinh ởYMCACollege of Physical EducationởChennai(Ấn Độ)trong thập niên 1940
• Towel volleyball: towel volleyball is a popularentertainment outdoors e game takes place involleyball court, forming pairs that hold towels
in their hands and try to throw the ball intothe opponent’s field You can also play withblankets, held by four people ere may be somevariations.[16][17][18]
• Wallyball: là biến thể của bóng chuyển chơi ở sân
racquetballvới quả bóng cao su
[5] “History of Volleyball” SportsKnowHow.com Truy cậpngày 21 tháng 9 năm 2007
[6] “History of Volleyball” volleyball.com Truy cập ngày
21 tháng 9 năm 2007
[7] “FIVB History” Fédération Internationale de Volleyball.Truy cập ngày 21 tháng 9 năm 2007
[8] “Section 1.1”.Official Volleyball Rules 2005(PDF).FIVB
2005 Truy cập ngày 2 tháng 10 năm 2006 e playingcourt is […] surrounded by a free zone which is aminimum of 3 m wide on all sides
[9] “Section 3.1”.Official Volleyball Rules 2005(PDF).FIVB
2005 Truy cập ngày 2 tháng 10 năm 2006 STANDARDS
e ball shall be spherical…
[10] “Section 12.4.4” Official Volleyball Rules 2005 (PDF)
FIVB 2005 Truy cập ngày 12 tháng 9 năm 2006 eserver must hit the ball within 8 seconds aer the firstreferee whistles for service
[11] “2008 Major Rules-Change Proposals”(PDF) ncaa.org.
National Collegiate Athletic Association Ngày 14 tháng
7 năm 2008 Truy cập ngày 12 tháng 10 năm 2008
Trang 2214 CHƯƠNG 3 BÓNG CHUYỀN
[12] Từ này có nghĩa là “tự do” trong tiếng Ý, được phát âm
là LEE-beh-ro (cũng có nhiều vận động viên phát âm
là lih-BEAR-oh) NCAA Mĩ giới thiệu libero vào năm
2002 Peit, Terry; and Pos, Kerri (ngày 28 tháng 2
năm 2002).“Rules changes for the 2002 season” NCAA
Women’s Volleyball Rules Commiee Truy cập ngày 12
tháng 1 năm 2007 e NCAA Women’s Volleyball Rules
Commiee […] approved several rules changes for the
2002 women’s volleyball season including the use of the
libero player
[13] “FIVB Official Rules 2009”.FIVB 2009
[14] “Volleyball glossary” Cambridge University Volleyball
Club Truy cập ngày 20 tháng 3 năm 2007
[15] Welcome to AVCA - the American Volleyball Coaches
Trang 23Chương 4
Hiến chương Olympic
Đuốc Olympic
Hiến ương Olympic là bộ các quy tắc và hướng
dẫn để tổ chứcế vận hội, và điều hànhphong trào
Olympic Phiên bản mới nhất được công bố ngày 2
tháng 8 năm 2015[1]
Được thông qua bởiỦy ban Olympic quốc tế(IOC), hệ
thống hóa các nguyên tắc cơ bản, các quy tắc và luật lệ
Tiếng Pháp và Anh là ngôn ngữ chính thức của Hiến
chương Olympic
4.1 Mục đích
Trong suốt lịch sử của ế vận hội, Hiến chươngOlympic thường giải quyết các tranh cãi Olympic Nhưthể hiện trong phần giới thiệu, Hiến chương Olympicphục vụ ba mục đích chính:
• Để thiết lập các nguyên tắc và giá trị của lý tưởng
Olympic
• Để phục vụ như luật IOC
• Để xác định quyền và nghĩa vụ của bốn thành
phần chính của phong trào Olympic: Ủy banOlympic quốc tế(IOC), cácLiên đoàn quốc tế,Ủyban Olympic quốc gia, vàBan tổ chức ế vận hội
4.2 Nội dung chính
Với 5 chương và 61 điều, Hiến chương Olympic phácthảo chi tiết một số hướng dẫn và quy tắc Những điềunổi bật và khái quát được coi là quan trọng nhất để điềuhành ế vận hội, phong trào Olympic, và ba thànhphần chính Ủy ban Olympic quốc tế, các Liên đoànquốc tế và Ủy ban Olympic quốc gia
4.2.1 Chương 1: Phong trào Olympic và
các hoạt độngĐiều 2: Nhiệm vụ của IOC là tuyên truyền lý tưởng
Olympic và chỉ đạo phong trào Olympic trên toàn thếgiới Điều này bao gồm giữ gìn đạo đức trong thể thao,khuyến khích tham gia vào các môn thể thao, bảo đảm
ế vận hội diễn ra thường xuyên, bảo vệ phong tràoOlympic, và khuyến khích, hỗ trợ sự phát triển của thểthao
Điều 6: ế vận hội là những cuộc thi đấu giữa các vận
động viên trong các môn thể thao cá nhân hay đồngđội không phải giữa các quốc gia
Điều 8: Biểu tượng Olympic gồm năm vòng tròn lồng
vào nhau, từ trái sang phải là màu xanh, vàng, đen,xanh lá cây và đỏ
15
Trang 2416 CHƯƠNG 4 HIẾN CHƯƠNG OLYMPIC
Năm vòng tròn biểu tượng của Thế vận hội.
4.2.2 Chương 2: Ủy ban Olympic quốc tế
(IOC)
Chương này nêu lên tư cách thành viên, các cuộc họp,
và hướng dẫn củaỦy ban Olympic quốc tế(IOC)
4.2.3 Chương 3: Các Liên đoàn quốc tế
(IFs)
Chương 3 nói về vị trí của cácLiên đoàn quốc tế(IFs)
trong phong trào Olympic IFs là các tổ chức phi chính
phủ quốc tế quản lý thể thao ở cấp thế giới và bao gồm
các tổ chức quản lý thể thao như vậy ở cấp quốc gia
Đối với mỗi môn thuộc chương trình ế vận hội, phải
có Liên đoàn quốc tế Những IFs này đảm bảo rằng thể
thao của họ phát triển theo đúng điều lệ và tinh thần
Olympic Với các chứng nhận kỹ thuật của các môn
thể thao đặc thù, IF phải kiểm soát đủ điều kiện thi đấu
cũng như thông tin chi tiết về các địa điểm mà môn đó
diễn ra
4.2.4 Chương 4: Các Ủy ban Olympic quốc
gia (NOCs)
Điều 28: Nhiệm vụ củaỦy ban Olympic quốc tế(NOCs)
là phát triển, thúc đẩy và bảo vệ Phong trào Olympic
trong quốc gia của mình Họ chịu trách nhiệm đại diện
của đất nước họ, quyết định thành phố chủ nhà, và hợp
tác với các cơ quan chính phủ và phi chính phủ tại ế
vận hội
4.2.5 Chương 5: Thế vận hội
Chương này nêu lên việc tổ chức ế vận hội, lựa chọn
các thành phố đăng cai, điều kiện để tham gia, các môn
thể thao, truyền thông, các ấn phẩm, và tuyên truyền
cho phép tại ế vận hội
Ngoài ra, phần 3 của chương này đề cập tới nghi thức
ngoại giao Bao gồm việc sử dụng của lá cờ, ngọn lửa, lễ
khai mạc và bế mạc Olympic Năm vòng tròn của ế
vận hội biểu trưng cho năm châu lục
4.3 Nguyên tắc cơ bản của lý tưởng Olympic
1 Lý tưởng Olympic là triết lý sống, là sự kết hợphài hòa các tố chất của cơ thể, ý chí và tinh thần.Kết hợp thể thao với văn hoá và giáo dục, lý tưởngOlympic tạo ra phong cách sống trên cơ sở niềmvui, những nỗ lực, giá trị giáo dục theo tấm gươngtốt và tôn trọng các nguyên tắc đạo đức cơ bản
2 Mục đích của lý tưởng Olympic là sử dụng thể thao
để phục vụ sự phát triển hài hòa con người, nhằmphát triển một xã hội hòa bình liên quan đến việcgìn giữ phẩm giá con người
3 Phong trào Olympic là hoạt động có tính phối hợp,
tổ chức, phổ biến và thường xuyên, được tiến hànhdưới sự chỉ đạo của Ủy ban Olympic ốc tế, tất
cả các cá nhân và tổ chức mong muốn theo đuổinhững giá trị của lý tưởng Olympic Phong tràoOlympic bao trùm trên khắp năm Châu lục và đạttới đỉnh cao trong việc giúp các vận động viên trênkhắp thế giới tham dự lễ hội ể thao lớn, ế vậnhội Biểu tượng của phong trào Olympic là nămvòng tròn lồng vào nhau
4 Luyện tập thể thao là quyền con người Mọi cánhân đều có thể chơi thể thao không có sự phânbiệt dưới mọi hình thức và theo tinh thần Olympic,đòi hỏi sự hiểu biết lẫn nhau với tình hữu nghị,đoàn kết và cao thượng Tổ chức, điều hành vàquản lý hoạt động thể thao phải chịu sự chỉ đạocủa các tổ chức thể thao độc lập
5 Với nhận định thể thao diễn ra trong khuôn khổ xãhội, các tổ chức thuộc phong trào Olympic sẽ đượchưởng các quyền và nghĩa vụ tự chủ, bao gồm tự
do thiết lập và kiểm soát quy đinh của các mônthể thao, xây dựng cơ cấu và cách quản lý của các
tổ chức của mình,được hưởng quyền bầu cử và cótrách nhiệm đảm bảo tổ chức của mình được quản
lý một cách đúng đắn
6 Mọi phân biệt đối xử đối với quốc gia hay cá nhân
về chủng tộc, tôn giáo, chính trị, giới tính hoặc bất
cứ lý do nào khác đều không phù hợp khi tham giaPhong trào Olympic
7 Để trở thành một phần của phong trào Olympiccần phải tuân thủ Hiến chương Olympic và được
Ủy ban Olympic ốc tế công nhận[2]
4.4 Bảo vệ lý tưởng Olympic như một niềm tin
Hiện đã có một đề nghị từ các luật sư rằng, ở Anh ốc,những người có một niềm tin mạnh mẽ trong phongtrào Olympic có thể hưởng lợi từ việc bảo vệ chống
Trang 254.6 LIÊN KẾT NGOÀI 17
lại sự phân biệt giống như những người theoHồi giáo,
iên Chúa giáo,Do ái giáohay bất kỳ tôn giáo nào
[3] Heys, Tom (ngày 22 tháng 8 năm 2012) “Journal
-Olympism - a protected belie?” Lewis Silkin Truy cập
ngày 6 tháng 2 năm 2014
4.6 Liên kết ngoài
• Hiến chương Olympic (PDF)
• Historical texts of the Olympic Charter
Trang 26Chương 5
Quy định thể thao
y định thể thao thường do mộtcơ quan điều hànhthể thaoban hành riêng cho từngmôn thể thao, hìnhthành nên yếu tố cốt lõi của các quy tắc tương đốibất biến và được đồng thuận Những người chịu tráchnhiệm đối với các hoạt độnggiải tríthường muốn cáchoạt động này được công nhận và tôn trọng giống nhưcác môn thể thao bằng việc tham gia cácliên đoàn thểthaonhưỦy ban Olympic ốc tế, hoặc thành lập cơquan quy định luật lệ của riêng họ Một số hoạt độnggiải trí trở thành các môn thể thao chính thức, ví dụnhư gần đây làđạp xeBMX,trượt ván tuyết,vật ực
tế việc hình thành các quy định thể thao chính thứcvẫn đang trong quá trình phát triển á trình này giúpquảng bá môn thể thao rộng rãi và hiệu quả hơn ytắc cũng quảng bá tính toàn cầu của mỗi môn thể thaokhi đảm bảo rằng cách chơi của môn đó được thực hiệngiống nhau trên toàn thế giới, sử dụng hệ thống luậtchơi tiêu chuẩn và đồng nhất của quốc tế (được banhành bởi cơ quan điều hành thể thao quốc tế tươngứng) được áp dụng đồng bộ lên toàn bộ các hiệp hộithành viên và các giải đấu được công nhận
5.1 Xem thêm
• Mục lục thể thao
5.2 Tham khảo
18
Trang 27Chương 6
Luật bóng chày
Luật bóng ày có đôi chút khác biệt tùy theo giải đấu,
nhưng nhìn chung đều có chung các quy định chơi cơ
diameter 18 ft (5.47 m) 3rd base
home plate
batter's boxes
catcher's box on-deck circle
OUTFIELD (grass, size can vary from 290-400 ft to fence)
INFIELD (dirt)
Grass Line
Sơ đồ của một sân bóng chày kim cương
Trò chơi diễn ra giữa 2 đội, mà trong suốt trận đấu, sẽ
thay phiên nhau tấn công và phòng thủ Một mùa bóng
diễn ra suốt nhiều tháng bởi nhiều đội, gọi là liên đoàn
(league) Mỗi đội trong liên đoàn đấu với mọi đội khác
thuộc liên đoàn một số lần cố định, chứ không phải là
luân phiên đấu (cơ chếround robin) Cuối mùa bóng,
đội thắng nhiều nhất sẽ là vô địch của mùa
Mục tiêu của trò chơi là ghi điểm, gọi là run theo ngôn
ngữ của bóng chày Đội có nhiều runs nhất tại cuối trận
đấu sẽ thắng Một run được ghi khi mà cầu thủ, trong
khi tấn công, có thể đi qua hết các gôn (bases), tạo thành
một hình vuông gọi là kim cương.
Bóng chày dùng quả bóngmàu trắng(dù màu khác vẫn
có thể dùng) với viền đỏ cỡ bằng kích thước 1 nắm tay
Bóng mềm dùng banh trắng hay vàng (hay dùng hơn)
với viền trắng cỡ bằng 2 nắm tay Mỗi đội gồm 9 hoặc
10 người chơi Góc của sân bóng kim cương nơi diễn
ra trận đấu được đặt tên theo thứ tự ngược chiều kimđồng hồ như sau:dĩa nhà(home plate), gôn 1, gôn 2 vàgôn 3
Để bắt đầu trò chơi, đội nhà chơi phòng thủ trước, có 9
cầu thủ phòng thủ ra sân, cố gắng để ngăn cầu thủ đội
khác ghi điểm Đội khách chơi tấn công trước, vì thế sẽ
cố gắng ghi điểm run Run được ghi như sau: bắt đầu
từ vị trí dĩa nhà, mỗi cầu thủ tấn công sẽ cố gắng lấyđược quyền để chạy (ngược chiều kim đồng hồ), đếncăn cứ kế tiếp, và chạm người vào căn cứ ở tại góc đó,tiếp đến căn cứ kế tiếp (theo trật tự), và cuối cùng trở
về dĩa nhà, khi đó là một điểm (run) đã được ghi Để có
được quyền chạy, sẽ nói ở dưới
Trước khi có thể chạy đến các căn cứ, cầu thủ phòng thủ
làm vai trò ném bóng (pitcher,) sẽ đứng ở trung tâm của
sân kim cương ở vị trí định sẵn, gọi là mô đất (mound)
hay rubber - để ám chỉ hình chữ nhật nằm ở trung tâm
của mô đất Tám (hay chín) người chơi còn lại đứng ởtrong sân, đồng thời với ngưới ném bóng, chiếm các vịtrí khác nhau
Cầu thủ tấn công được gọi là người đánh (baer) đứng ở tại dĩa nhà, cầm cây gậy (dài, cứng, đường kính khoảng
2 inch (5 centimeters), chưa tính tay cầm, tay cầmđường kính dài khoảng 1-inch (2.5 centimeters), làmbằng gỗ hay nhôm tùy thuộc vào phiên bản của trò
chơi Người đánh banh đợi người ném bóng ném trái banh về phía dĩa nhà Tại thời điểm thích hợp, người
ném banh ném banh, về phía người đánh, người này
sẽ cố gắng đánh trái banh đi dùng cây gậy Nếu ngườiđánh banh đánh trúng trái banh, thì ngay lập tức bỏ câygậy xuống, và bắt đầu chạy về phía gôn 1 Còn có nhiềucách khác để có thể có quyền chạy về căn cứ, như là đi
bộ khi bị ném banh trúng người
Khi người đánh bắt đầu chạy, anh ta sẽ được gọi là
người chạy (runner) Tại thời điểm này, người chạy sẽ
cố gắng để chạy về phía gôn 1, khi đến được thì gọi là
an toàn (safe), còn không thì gọi là bị loại (out) Khi bị
loại, người chạy phải rời khỏi sân (trở về hàng ghế), nơi
mà các cầu thủ dự bị và huấn luyện viên đang quan sáttrận đấu
Có nhiều cách để đội phòng thủ có thể loại một cầu thủtấn công Nhưng để đơn giản, chỉ đưa ra ở đây 5 cáchđơn giản nhất:
19
Trang 2820 CHƯƠNG 6 LUẬT BÓNG CHÀY
1 “Strike-out": khi đang còn ở dĩa nhà, cầu thủ đánh
banh không thể kiếm được quyền để chạy tới căn
cứ Strike-out xảy ra khi người ném banh cản trở
thành công nỗ lực đánh banh của người tấn công
2 “Ground out": khi người đánh banh đánh banh
xuống đất, mà cầu thủ phòng thủ có thể lấy được
banh, và ném về phía cầu thủ phòng thủ khác đang
đứng ở căn cứ đầu tiên trước khi runner chạy kịp
đến cơ sở đó
3 “Force out": xảy ra khi runner bắt buộc phải chạy
về căn cứ (theo quy định) nhưng không đến kip
trước khi banh đến được tay cầu thủ phòng ngự
đứng tại căn cứ đó Loại “ground out” là một trong
nhiều kiểu của loại “force outs.”
4 “Fly out": xảy ra khi người đánh banh đánh thành
công trái banh lên không trung, nhưng cầu thủ
phòng ngự có thể chụp được trước khi nó rơi
xuống đất, thì sẽ bị loại
5 “Tag out": trong khi đang còn ở giữa 2 căn cứ,
runner sẽ bị loại nếu cầu thủ phòng ngự, đang cầm
banh, chạm được vào người của runner.
Một trận bóng chày được chia thành nhiều lượt đấu
(innings,) nơi mỗi đội sẽ thay phiên nhau tấn công và
phòng thủ, và ngược lại Một lượt đấu kết thúc khi có
6 lần bị loại (outs) xảy ra, 3 lần cho mỗi đội Khi đội
phòng thủ loại được 3 cầu thủ tấn công, vai trò mỗi đội
sẽ được hoán đổi - phóng thủ chuyển sang tấn công và
ngược lại Tùy thuộc vào loại bóng được dùng, mỗi đội
có thể có tối đa 9 cơ hội để ghi điểm (runs)
6.2 Tham khảo
6.3 Liên kết ngoài
• Major League Baseball:Official Baseball Rules
• NCAA:2006 NCAA Baseball Rules (pd)
• NFHS:2006 Baseball Rules Book order page
• Evolution of 19th Century Baseball Rules
Trang 29Chương 7
Luật bóng đá
Luật bóng đá là hệ thống quy định củaFIFAtrong việc
chơibóng đá, kể cả bóng đá trên sân cỏ chính thức,
bóng đá trong nhà…, áp dụng trên tất cả các nước
Có tất cả 17 điều luật trong Luật bóng đá chính thức
Luật này được thiết kế để áp dụng cho tất cả đẳng cấp
bóng đá, mặc dù nó cho phép các liên đoàn bóng đá
quốc gia được phép thay đổi để phù hợp với các giải
trẻ, không chuyên nghiệp, nữ… ông thường, luật chỉ
là một khung cho phép thay đổi linh hoạt tùy vào đặc
điểm trận đấu Ngoài 17 điều luật, nhiều quyết định của
IFAB và các chỉ dẫn cũng được đóng góp vào luật bóng
đá
7.1 Luật bóng đá hiện nay
Luật bóng đá hiện tại bao gồm 17 điều luật sau:
• Luật I:Sân thi đấu
• Luật II:Bóng
• Luật III:Số lượng cầu thủ
• Luật IV:Trang phục của cầu thủ
• Luật V:Trọng tài
• Luật VI:Trợ lý trọng tài
• Luật VII:ời gian trận đấu
• Luật VIII:Bắt đầu và bắt đầu lại trận đấu
• Luật IX:Bóng trong cuộc và bóng ngoài cuộc
• Luật X:Bàn thắng hợp lệ
• Luật XI:Việt vị
• Luật XII:Lỗi và hành vi khiếm nhã
• Luật XIII: Những quả phạt (trực tiếpvàgián tiếp)
7.4 Liên kết ngoài
• Toàn văn Luật bóng đá Việt Nam
• e current Laws of the Game (FIFA)
• Liên đoàn Bóng đá Việt Nam
• Văn bản pháp quy về bóng đá tại Việt Nam
• Văn bản sửa đổi, bổ sung luật thi đấu bóng đá năm2005
• Văn bản sửa đổi, bổ sung luật thi đấu bóng đá năm2006
• y định về kỷ luật của FIFA (FDC)
21
Trang 30Chương 8
Bàn thắng (bóng đá)
Trongbóng đá, một bàn thắng được công nhận khi trái
bóng vượt qua hết vạch vôi khung thành và không có
phần nào của trái bóng còn ở trên vạch vôi, giữa hai cột
dọc và bên dưới xà ngang, mà trước đó không có lỗi vi
phạm luật nào từ phía đội ghi bàn, thủ môn không thể
Đội bóng ghi được nhiều bàn thắng hơn là đội thắng
trận Nếu hai đội ghi được số bàn thắng bằng nhau hay
không có bàn thắng nào được ghi, trận đấu có kết quả
hòa
8.2 Luật khi đá loại trực tiếp
Trong các vòng đấu loại trực tiếp yêu cầu phân định
thắng thua cho một trận đấu hay cho một cặp đấu có
kết quả hòa sau hai trận lượt đi và lượt về, chỉ những
cách sau được cho phép sử dụng để phân định thắng
[1] “Laws of the game (Law 10)” Federation Internationale
de Futbol Associacion (FIFA).Bản gốclưu trữ ngày 21tháng 4 năm 2008 Truy cập ngày 29 tháng 4 năm 2008
8.5 Liên kết ngoài
• Toàn văn Luật bóng đá Việt Nam
• Luật bóng đá (FIFA)
• Liên đoàn Bóng đá Việt Nam
• Văn bản pháp quy về bóng đá tại Việt Nam
• Văn bản sửa đổi, bổ sung luật thi đấu bóng đá năm2005
• Văn bản sửa đổi, bổ sung luật thi đấu bóng đá năm2006
• y định về kỷ luật của FIFA (FDC)
• Luật bóng đá quốc tế (FIFA)
22
Trang 31hơn sẽ trở thành người thắng cuộc và trận đấu sẽ kếtthúc ngay sau hiệp phụ đó.
Đạo luật này bớt “tàn nhẫn” hơn bàn thắng vàng,nhưng thức tế nó cũng không nhận được sự ủng hộcủa người hâm mộ và giới chuyên gia Như tại bán kếtEuro 2004, Séc đã bị loại bởi Hy Lạp do Hy Lạp ghi bànvuơn lên vào đúng những giây cuối cùng của hiệp phụthứ nhất Vì thế, chỉ sau gần một năm áp dụng, nó cũng
Trang 32Chương 10
Bàn thắng vàng
Bàn thắng vàng làbàn thắngtrongbóng đáđược dùng
để quyết định trận đấu trong hiệp phụ Khi có bàn
thắng vàng thì trận đấu được dừng lại ngay và chiến
thắng thuộc về đội có bàn thắng vàng Sau những cải
cách lâu dài, FIFA đã tiến hành "đạo luật” cho hiệp
phụ bằng luật bàn thắng vàng (tiếng Anh: golden goal).
eo nhiều người thì đây là đạo luật thiếu công bằng
10.1 Nội dung luật
Khi hai đội hòa ở hai hiệp đấu chính và đáhiệp phụ,
bất cứ đội nào ghi bàn thắng thì trận đấu sẽ kết thúc và
phần thắng dĩ nhiên thuộc về họ
Điều này đã gây đến những “cái chết bất ngờ", vì thế
nó còn được gọi là luật "Cái Chết Bất Ngờ" (Sudden
Death)
ỞAnh, ngay cả khi đạo luật này được tiến hành, thì FA
vẫn giữ nguyên như cũ, không có luật bàn thắng vàng
hay bạc, hai đội vẫn đá hết 30 phút hai hiệp phụ
Sau 2004, luật này không còn được áp dụng
10.2 Bàn thắng vàng tại các giải
đấu lớn
FIFA chính thức áp dụng luật này tại các vòng chung
kếtWorld CuptừWorld Cup 1998,World Cup 2002
Tại vòng 2World Cup 1998,đội chủ nhà Phápđã vượt
quaParaguaybằng bàn thắng vàng của hậu vệ kỳ cựu
Laurent Blanc ở phút 114 Trước đó Pháp đã ép sân
suốt 2 hiệp chính nhưng Paraguay phòng thủ triệt để
và không thể nào ghi được bàn thắng
Tại vòng 2 World Cup 2002, đội đồng chủ nhà Hàn
ốcđã thắngItalia2-1 bằng bàn thắng vàng ở phút
117 của Ahn Jung Hwan sau khi hai đội hòa 1-1 trong
90 phút chính thức Cũng ở vòng đấu này,Sénégallần
đầu tham dự đã loạiụy Điểnbằng bàn thắng vàng
trong hiệp phụ thứ 2 sau khi 2 đội cũng hòa 1-1 trong
90 phút chính thức nhưng chính họ lại để thua ổ Nhĩ
Kỳ bởi bàn thắng vàng của Ilhan Mansiz ở phút 94 trong
trận tứ kết
UEFA cho áp dụng Luật bàn thắng vàng tại các giải
EURO 1996vàEURO 2000.Tại giảiEURO 1996, trong trận chung kết,CHLB Đức
vàCH Sécđã hòa 1-1 trong 90 phút chính thức Khi thiđấu hiệp phụ, phút 95,Oliver Bierhoffđã ghi bàn thắngvàng cho CHLB Đức đoạt chức vô địch
Tại giảiEURO 2000, đội tuyển Pháp đã 2 lần ghi bànthắng vàng để giành chức vô địch Tại bán kết, khiPháp vàBồ Đào Nhađang hòa 1-1, Pháp được phạt đền
vàZinédine Zidaneđã sút thành công, đưa Pháp vàochung kết Tại trận chung kết với Italia, hai đội cũnghòa 1-1 sau 90 phút và thi đấu hiệp phụ Phút 118,DavidTrezeguetđã ghi bàn thắng vàng quyết định giúp Pháp
vô địch châu Âu lần thứ 2
10.3 Xem thêm
• Bàn thắng bạc
10.4 Tham khảo
24
Trang 33Chương 11
Bóng đá
Bóng đá hay đá banh là mônthể thao đồng độiđược
chơi giữa hai đội với nhau, mỗi đội có 11cầu thủtrên
sân Trò chơi này dùng mộtquả bóngvà thường được
chơi trênsân cỏ hình chữ nhậtvới haikhung thànhở
hai đầu sân Mục tiêu của trò chơi là ghi điểm bằng cách
đưa bóng vào khung thành của đội đối địch Ngoại trừ
thủ môn, các cầu thủ khác đều không được cố ý dùng
tayhoặccánh tayđể chơi bóng Đội chiến thắng là đội
ghi được nhiều bàn thắng hơn khi kết thúc trận đấu
Bóng đá được chơi ở đẳng cấp chuyên nghiệp trên thế
giới Hàng vạn người đếnsân vận độngđể xem các trận
thi đấu có đội bóng mà họ yêu thích, và hàng triệu
người khác theo dõi qua tivinếu không thể đến sân
vận động Ngoài ra, còn rất nhiều người chơi mônthể
thaonày ở đẳng cấp nghiệp dư
eo một cuộc khảo sát công bố vào năm 2001 của
FIFA, tổ chức quản lý bóng đá trên thế giới, có hơn 240
triệu người thường xuyên chơi bóng đá ở hơn 200quốc
gia Luật chơi đơn giản vàdụng cụthi đấu ít tốn kém
giúp cho trò chơi này phát triển mạnh mẽ Ở nhiều
nước, bóng đá có vai trò quan trọng trong cuộc sống
của người hâm mộ, trong cộng đồng địa phương hay
cả quốc gia; do đó có thể nói đây là mônthể thaophổ
biến nhất thế giới
11.1 Tổng quan
Một thủ môn nhoài người phá bóng khỏi cầu môn.
Bóng đá là môn thể thao đồng đội được chơi theo các
quy tắc đề ra trongLuật bóng đá(tiếng Anh: Laws of
the Game) Cácvận động viêntham gia chơi bóng đáđược gọi là cáccầu thủ, họ sử dụng mộttrái bónghình
cầu được gọi đơn giản là quả bóng đá, trái bóng hoặc trái banh Trong trận đấu bóng đá, hai đội, mỗi đội gồm 11 cầu thủ sẽ tìm cách đưa trái bóng vào khung thành (còn gọi là cầu môn), đội nào đưa bóng vào khung thành đối phương nhiều hơn (ghi được nhiều bàn thắng hơn) sẽ là
đội giành chiến thắng, nếu hai đội có số lần đưa bóngvào khung thành đối phương như nhau, hoặc khôngđội nào làm được việc này thì trận đấu sẽ kết thúc vớikết quả hòa
y tắc cơ bản nhất của môn bóng đá là các cầu thủ, trừngười bảo vệ khung thành (được gọi làthủ môn), đượcphép sử dụng bất cứ bộ phận nào trên cơ thể để chơibóng trừ hai cánh tay và bàn tay của họ (tuy nhiên cầuthủ phải dùng tay để thực hiện việcném biên).[2]Trongmột trận đấu thông thường, cầu thủ có thể chơi ở bất
cứ vị trí nào và có thể đưa quả bóng theo bất cứ hướngnào trên sân, trừ trường hợp cầu thủ rơi vào thếviệt
vịthì không thể nhận bóng Dựa vào các quy tắc cơbản này, cầu thủ thường dùng chân để thực hiện cácđộng tác kỹ thuật như rê bóng, lừa bóng, chuyền bóngcho đồng đội, sút bóng, với mục đích chính là tìm cáchđưa bóng vào khung thành đối phương và ngăn khôngcho đối phương đưa bóng vào khung thành đội nhà.Cầu thủ hai đội có thể va chạm nhau thông qua cácpha tranh bóng, tắc bóng nhưng tuyệt đối không đượcphạm những lỗi ghi trong luật như chuồi bóng từ phíasau, đẩy người, tiểu xảo Điều khiển trận đấu là tổtrọngtàibao gồm một trọng tài chính và hai trọng tài biên,trọng tài chính sử dụng một chiếc còi cùng hai loại thẻ,
thẻ vàngvàthẻ đỏ, và có trách nhiệm bắt đầu, kết thúchoặc tạm dừng trận đấu Một trận đấu bóng đá thôngthường có hai hiệp, mỗi hiệp 45 phút với khoảng thờigian 15 phút nghỉ giữa hai hiệp
11.2 Lịch sử
Các môn thể thao tương tự bóng đá hiện đại (với mụcđích đá bóng vào khung thành đối phương) đã xuấthiện ở nhiều nơi trênthế giớitừ rất lâu eoFIFAthì
25
Trang 3426 CHƯƠNG 11 BÓNG ĐÁ
"Trường xuân bách tử đồ" ( ) vẽ vào thời Tống mô tả trẻ
em chơi xúc cúc
dạng bóng đá cổ xưa nhất bao gồm đầy đủ các kỹ thuật
chơi bóng có lẽ xuất phát từTrung ốcvào khoảng
thế kỷ 2 hoặc 3 TCN, mônxúc cúc (��, đá bóng).[3]ỞLa
Mãcổ đại cũng xuất hiện một môn thể thao chơi bóng
có những nét giống bóng đá, đó là mônharpastum
Môn bóng đá với các luật chơi gần như ngày nay bắt
đầu phổ biến từ giữathế kỷ 19tại các trường học trên
nướcAnh Bộ luật bóng đá hiện đại cổ nhất mà ta biết là
bộ luật mà ngày nay thường được biết đến dưới tênBộ
luật Cambridge(tiếng Anh : Cambridge Rules) Sở dĩ có
tên gọi này vì chính trong khuôn viênTrinity College
thuộc Đại học Cambridge, đại diện của năm trường
Eton, Harrow, Rugby, Winchester và Shrewsbury đã
tổ chức họp mặt để thống nhất một luật chơi đầu tiên
cho môn bóng đá.[4]Cũng trongthập niên 1850, các đội
bóng nghiệp dư bắt đầu được thành lập và thường mỗi
đội xây dựng cho riêng họ những luật chơi mới của môn
bóng đá, trong đó đáng chú ý có câu lạc bộSheffield
F.C [5]Việc mỗi đội bóng có luật chơi khác nhau khiến
việc điều hành mỗi trận đấu giữa họ diễn ra rất khó
khăn Nỗ lực đáng kể nhất trong việc chuẩn hóa luật
chơi môn bóng đá là việc thành lậpHiệp hội bóng đá
Anh(e Football Association, thường viết tắt là FA)
vào ngày26 tháng 10năm1863tạiGreat een Street,
Luân Đôn.[6] Sau 5 cuộc họp diễn ra từtháng 10đến
tháng 12, bộ luật đầy đủ và toàn diện đầu tiên của môn
bóng đá gồm 13 điều đã được FA thông qua dưới sự chủ
trì củaEbenezer Cobb Morley.[6]Hiện nay cơ quan chịutránh nhiệm quản lý và theo dõi luật bóng đá trên thếgiới làỦy ban bóng đá quốc tế(International FootballAssociation Board, thường viết tắt là IFAB) IFAB đượcthành lập năm1886[7] tạiManchestertrong một buổihọp với sự có mặt của đại diện FA,Hiệp hội bóng đáScotland(Scoish Football Association),Hiệp hội bóng
đá xứ Wales(Football Association of Wales) vàHiệp hộibóng đá Ireland(Irish Football Association)
Bản đồ phân bố mức độ phổ biến của bóng đá Các quốc gia được tô bằng màu xanh là nơi bóng đá phổ biến nhất, tô bằng màu đỏ là nơi bóng đá ít phổ biến nhất.
Giải thi đấu bóng đá đầu tiên,Cúp FA(FA Cup), được
C W Alcocktổ chức lần đầu cho các câu lạc bộ bóng
đá Anh vào năm1872 Trận thi đấu bóng đá cấp quốc
tế đầu tiên giữa đội tuyểnAnhvàScotlandcũng diễn
ra vào năm1872tạiGlasgow Nước Anh cũng là quêhương của giải đấu liên đoàn đầu tiên, e FootballLeague, liên đoàn này được thành lập năm1888theosáng kiến của giám đốc câu lạc bộ Aston Villa, ông
William McGregor.[8]Giải đấu này bao gồm 12 câu lạc
bộ thuộc miền Trung và miền Bắc nước Anh
Cơ quan quản lý bóng đá thế giới, FIFA (FédérationInternationale de Football Association, Liên đoàn bóng
đá quốc tế) được thành lập vào năm1904tạiParisvớichủ tịch đầu tiên là ôngRobert Guérin, một người Pháp,ngay từ khi thành lập FIFA đã tuyên bố sử dụng và tôntrọng bộ luật bóng đá do FA đưa ra.[9]Từ năm1913, cơquan theo dõi luật bóng đá IFAB bắt đầu bổ sung cácthành viên là đại diện của FIFA Hiện nay ban điều hànhcủa IFAB bao gồm 4 đại diện của FIFA và 4 đại diện đến
từ các liên đoàn khai sinh luật bóng đá là Anh, Scotland,Ireland và xứ Wales Tính cho đến năm2008, FIFA có
208 quốc gia hoặc vùng lãnh thổ có đại diện là thànhviên, nhiều hơnỦy ban Olympic ốc tế3 thành viên
và nhiều hơnLiên Hiệp ốc16 thành viên.[10]Ngày nay, bóng đá đã được chơi ở cấp độ chuyên nghiệptrên khắp thế giới với hàng triệu người đến sân theo dõicác trận đấu[11] cũng như hàng tỷ người theo dõi quatruyền hình.[12] eo một cuộc thăm dò do FIFA tiếnhành năm2001, có trên 240 triệu người từ trên 200 quốcgia thường xuyên chơi bóng đá.[13] Không chỉ là mônthể thao phổ biến nhất thế giới,[14]bóng đá còn có ảnhhưởng lớn đến nền thể thao và xã hội nhiều quốc gia,hãng truyền hìnhESPNtừng cho rằng chính đội tuyển
Bờ Biển Ngàđã giúp ngăn chặn nguy cơ một cuộc nộichiến tạinước nàyvào năm2005, ngược lại cũng chính
Trang 3511.3 LUẬT THI ĐẤU 27
một trận bóng đá đã khởi đầu cho một cuộc chiến với
cái tênChiến tranh bóng đáxảy ra năm1969giữaEl
SalvadorvàHonduras.[15]
11.3 Luật thi đấu
Hiện nay Luật bóng đá chính thức có 17 điều được áp
dụng cho mọi cấp độ chơi bóng và chỉ có một vài sửa
đổi nhỏ cho phù hợp vớibóng đá nữvàbóng đá trẻ
11.3.1 Cầu thủ, trang phục và trọng tài
Mỗi trận đấu bóng đá bao gồm hai đội, mỗi đội 11 cầu
thủ thi đấu chính thức trên sân kể cả 1 thủ môn ủ
môn là người duy nhất được phép chơi bóng bằng tay,
tuy nhiên việc này cũng chỉ được giới hạn trongkhu
cấm địaphía trước khung thành do thủ môn trấn giữ
Bên cạnh số cầu thủ chính thức mỗi đội cũng còn một
số cầu thủ dự bị để thay thế khi cần thiết, thông thường
trong một trận bóng đá thi đấu chính thức, mỗi đội chỉ
được phép thay đổi 3 cầu thủ Cầu thủ sau khi được
thay ra sẽ không thể tiếp tục quay trở lại sân thi đấu.[16]
Người chỉ đạo chiến thuật cho đội bóng làhuấn luyện
viên, vị trí này không phải là quy định bắt buộc được
ghi trong Luật bóng đá.[17]
Trang phục thi đấucủa các cầu thủ thường bao gồm
áo phông, quần soóc, tất cao đến đầu gối, giày và bảo
vệ ống đồng Cầu thủ thi đấu trên sân bị cấm mặc, đeo
hoặc mang theo các đồ vật có thể gây nguy hiểm cho
cầu thủ đối phương như vòng, dây chuyền hoặc đồng
hồ Do là vị trí được sử dụng tay và thường xuyên phải
bay người theo bóng, thủ môn được trang bị kĩ hơn các
cầu thủ khác, họ thường mặc áo phông dài tay, đeo cả
bảo vệ ống đồng và bảo vệ khuỷu tay và mang găng
khi thi đấu.[18]
Điều khiển trận đấu là tổtrọng tài bao gồm 1 trọng
tài chính và 2 trọng tài biên, những người này có toàn
quyền điều khiển trận đấu theo các quy định của Luật
bóng đá, quyết định của trọng tài chính dù đúng hoặc
sai cũng thường là quyết định cuối cùng và không thể
đảo ngược Ngoài ba trọng tài làm việc trên sân còn có
một trọng tài thứ tư (còn gọi là trọng tài bàn) quản lý
việc thay người, theo dõi thời gian bù giờ và thay thế
trọng tài trên sân trong trường hợp cần thiết.[19]
11.3.2 Sân thi đấu
Đường biên dọc 90-120m
9,15m 9,15m
× 2,44m Điểm phát bóng giữa sân
Đường giữa sân
Vòng tròn giữa sân
Vùng cấm địa
Điểm sút quả phạt đền 16,5m
Cáckích cỡ tiêu chuẩn của một sân bóng đá
Do được hình thành ở Anh, luật bóng đá trước đây quyđịnh các kích thước theohệ đo lường Anhtuy nhiênhiện nay các số đo này đã được đổi sang hệSIcho phùhợp với sự phổ biến của bóng đá trên thế giới Mộtsânbóng đátiêu chuẩn cho cáctrận đấu quốc tếcó dạngchữ nhật với chiều dài nằm trong khoảng từ 100 đến
110mét, chiều rộng từ 64 đến 75 m Còn đối với cáctrận đấu ở cấp độ thấp hơn, sân bóng có thể có chiềudài nằm trong khoảng từ 90 đến 120 m (100–130 yd) vàrộng từ 45 đến 90 m (50–100 yd) Hai cạnh dài của sân
bóng được gọi là hai đường biên dọc, hai cạnh còn lại là đường biên ngang Ở chính giữa hai đường biên ngang
là khung thành có dạng chữ nhật[20]với chiều dài 7,32
m và chiều cao 2,44 m Khung thành thường được giănglưới để dễ phân biệt tình huống bóng vào khung thànhhay ra ngoài, tuy nhiên điều này không nằm trong quyđịnh chính thức của Luật bóng đá.[21]
Phía trước mỗi khung thành làkhu cấm địa Khu vựcnày cũng có dạng chữ nhật với chiều dài dọc theođường biên ngang của sân với kích thước 40,3 m dài,16,5 m rộng Ở giữa khu cấm địa, cách khung thành 11
m là điểmđá phạt đền, nơi các cầu thủ thực hiện các
cú sút phạt đền (do cầu thủ đối phương phạm lỗi trongkhu vực cấm địa) Khu cấm địa cũng là nơi duy nhất thủmôn được phép chơi bóng bằng tay Ở phía trong khucấm địa có một hình chữ nhật nhỏ hơn với chiều dài dọctheo đường biên ngang có kích thước 18,3 m dài, 5,5 m
Trang 3628 CHƯƠNG 11 BÓNG ĐÁ
rộng (thường được gọi là khu 5 mét 50), đây là nơi cầu
thủ đối phương tham gia tấn công không được phép va
chạm trực tiếp với thủ môn đang trấn giữ khung thành
11.3.3 Thời gian thi đấu
Một trận thi đấu bóng đá thông thường diễn ra trong
hai hiệp chính thức liên tiếp, mỗi hiệp gồm 45 phút
ngăn cách bằng 15 phút nghỉ giữa giờ Sau khi hiệp 1,
hai đội bóng sẽ phải đổi sân cho nhau để có sự công
bằng trong vòng 1 phút Người có quyền bắt đầu và kết
thúc trận đấu là trọng tài chính Trong các tình huống
phải dừng bóng hoặc bóng ra ngoài sân, trọng tài sẽ
tính thêm giờ, thời gian chết này sẽ được chơi bù vào
cuối mỗi hiệp đấu (được gọi là những phút bù giờ), số
phút bù giờ là ít hoặc nhiều đều hoàn toàn phụ thuộc
vào quyết định của trọng tài chính, kể cả trường hợp nó
khác biệt so với số phút bù giờ do trọng tài thứ tư công
bố trên bảng điện tử.[22] y định về thời gian đá bù
xuất hiện sau trận đấu năm1891giữaStokevàAston
Villa, khi chỉ còn 2 phút là hết giờ, trong tình thế bị
dẫn trước 1–0, đội Stoke bất ngờ được hưởng một quả
phạt đền, thủ môn Villa đã đối phó bằng cách đá bóng
ra khỏi sân và đến khi bóng trở lại sân thì đồng hồ đã
điểm 90 phút và Stoke thua trận.[23]
Trong các giải thi đấu vòng tròn, một trận đấu có thể
kết thúc với tỉ số hòa, tuy nhiên trong các trận đá loại
trực tiếp (như ở các giải Cúp hoặc các trận playo), bắt
buộc phải xác định được một đội giành chiến thắng
Trong trường hợp này, nếu kết thúc 90 phút của 2 hiệp
chính hai đội vẫn hòa, họ sẽ phải thi đấu thêm 2hiệp
phụliên tiếp, mỗi hiệp 15 phút không có nghỉ giữa giờ
Nếu hết 2 hiệp phụ mà kết quả vẫn hòa, hai đội sẽ phải
thiđá luân lưu 11 m(hai đội thay phiên nhau thực hiện
các quả đá phạt đền) để xác định đội giành chiến thắng
Các bàn thắng ghi được trong hai hiệp phụ sẽ được tính
vào kết quả chung cuộc, tuy nhiên các bàn thắng ghi
trong những loạt đá luân lưu 11 m sẽ không được tính
(mà chỉ dùng để xác định kết quả thắng thua) Trong
thập niên 1990và2000, IFAB đã cho thử nghiệm luật
Bàn thắng vàng, theo đó nếu trong hiệp phụ có một đội
ghi được bàn thắng trước, trận đấu sẽ lập tức kết thúc
với kết quả thắng cho đội vừa ghi bàn Luật bàn thắng
vàng đã được sử dụng ở cấp độ thế giới trongWorld Cup
1998vàWorld Cup 2002vớiPháplà đội tuyển đầu tiên
tận dụng được lợi thế này khi giành chiến thắng trước
Paraguaybằng bàn thắng vàng củaLaurent Blanc(năm
1998), Pháp cũng là đội vô địch ở giải đấu năm 1998 Tại
Giải vô địch bóng đá châu Âu 1996,đội tuyển bóng đá
quốc gia Đứcđã giành chức vô địch sau chiến thắng
trướcđội tuyển bóng đá quốc gia Cộng hòa Sécbằng
bàn thắng vàng củaOliver Bierhoff Tại Giải vô địch
bóng đá châu Âu 2004, luật bàn thắng vàng được thay
thế bằng luậtBàn thắng bạctheo đó nếu kết thúc hiệp
phụ đầu tiên mà có một đội dẫn trước về tỉ số, trận đấu
sẽ kết thúc với chiến thắng dành cho đội có lợi thế về
tỉ số Tuy nhiên hiện nay IFAB đã bỏ việc thử nghiệm
cả hai luật này.[24]
Trong các trận đấu loại trực tiếp theothể thức lượt lượt về, thông thường người ta sẽ tính tớiluật bàn thắng sân khách eo đó nếu sau hai trận mà hai đội có kếtquả chung cuộc hòa nhau, đội nào ghi được nhiều bànthắng hơn trên sân khách sẽ là đội giành chiến thắng.Tuy nhiên không phải giải đấu lớn nào cũng sử dụnglợi thế này, ví dụ như tạiCopa LibertadoresởNam Mỹ
đi-11.3.4 Trạng thái bóng trên sân
Sebastian Larsson thực hiện một quả phạt góc cho Birmingham City
eo luật bóng đá, có hai trạng thái bóng chính trên
sân, đó là bóng động và bóng chết ời gian bóng động
trong trận đấu được tính từ thời điểm các cầu thủ bắtđầu trận đấu bằng cú phát bóng giữa sân cho đến khibóng rơi ra ngoài khu vực sân thi đấu hoặc trận đấu
bị ngừng lại bởi quyết định của trọng tài (do cầu thủphạm lỗi, chấn thương hoặc tình huống đặc biệt khác),khi đó bóng rơi vào trạng thái bóng chết Trận đấu lúcnày sẽ được khởi động lại bằng các cách chính sau:
• Ném biên: Khi bóng rơi ra ngoài đường biên dọc
do tác động của một cầu thủ đội nhà (dù ở trênmặt sân hay bay trên không) Đội đối phương sẽđược hưởng quyền ném bóng từ vị trí trên đườngbiên dọc mà bóng rời sân Từ quả ném biên, bànthắng chỉ được công nhận khi chạm chân cầu thủkhác[25]
• Phát bóng: Khi bóng rơi ra ngoài đường biênngang do tác động của cầu thủ tấn công đốiphương Đội phòng ngự sẽ được hưởng quyền phátbóng lên Từ quả phát bóng, nếu bóng được đá vàocầu môn, bàn thắng được công nhận.[26]
Trang 3711.4 CẦU THỦ VÀ TRẬN ĐẤU 29
• Phạt góc: Khi bóng rơi ra ngoài đường biên ngang
do tác động của cầu thủ phòng ngự Đội tấn công
sẽ được hưởng quyền đưa bóng vào trận đấu bằng
cú đá từ điểm đá phạt góc (là điểm nối giữa đường
biên dọc và đường biên ngang) Từ quả đá phạt
góc, nếu bóng được đá vào cầu môn, bàn thắng sẽ
được tính.[27]
• Đá phạt gián tiếp: Khi có cầu thủ bị phạm lỗi nhẹ
Đội đối phương sẽ được hưởng quyền đưa bóng
vào trận đấu, nếu đá bóng trực tiếp vào cầu môn,
bàn thắng không được công nhận Bàn thắng chỉ
được công nhận khi bóng chạm chân một cầu thủ
khác[28]
• Đá phạt trực tiếp: Khi có cầu thủ bị phạm lỗi nặng
(lỗi quy định trong điều 12 của Luật bóng đá, ví dụ
bị phạm lỗi khi đang có lợi thế tấn công, bị phạm
lỗi từ phia sau) Đội đối phương sẽ được quyền đưa
bóng vào trận đấu và bàn thắng ghi vào cầu môn
từ cú đá phạt này sẽ được tính.[28]
• Phạt đền: Khi có cầu thủ tấn công bị phạm lỗi
trong khu vực cấm địa của đội phòng ngự Đội tấn
công sẽ được hưởng cú đá phạt từ vị trí đá phạt 11
m, đây là cú đá chỉ có sự tham gia của một cầu thủ
đội tấn công (người sút phạt đền) và thủ môn đội
phòng ngự.[29]
• ả bóng: Khi trận đấu bị dừng lại không phải do
bóng ra ngoài sân hoặc có cầu thủ bị phạm lỗi (ví
dụ có cầu thủ bị chấn thương, có cổ động viên
nhảy vào sân) Trọng tài sẽ là người cầm bóng và
thả trước sự có mặt của một cầu thủ mỗi đội.[30]
11.3.5 Phạm lỗi
Một cầu thủ đội sọc đỏ đen vi phạm luật 12 bằng việc kê chân
cầu thủ đội sọc trắng xanh.
Mộtlỗixảy ra khi có cầu thủ vi phạm các điều ghi trong
Luật bóng đá Các lỗi vi phạm được quy định trong điều
12 của Luật bóng đá (đôi khi còn được gọi là Luật 12).
Các lỗi thường thấy là câu giờ, đẩy người, kéo áo Đội
có cầu thủ vi phạm sẽ chịu cú đá phạt trực tiếp hoặc đá
phạt đền từ phía đối phương.[2]
Để cảnh cáo cầu thủ phạm lỗi, trọng tài sẽ sử dụng biệnpháp nhắc nhở, nặng hơn là phạtthẻ vàngvà nặng nhất
là phạtthẻ đỏ Cầu thủ bị phạt 2 thẻ vàng hoặc một thẻ
đỏ sẽ bị đuổi khỏi sân và không được thay thế bằngcầu thủ dự bị Cầu thủ ngoài sân nếu có hành vi khôngđúng mực cũng sẽ bị trọng tài sử dụng thẻ vàng hoặcthẻ đỏ để cảnh cáo Với các thành viên ban huấn luyện
và huấn luyện viên trưởng, trọng tài không sử dụngthẻ vàng, thẻ đỏ mà có quyền đuổi trực tiếp người viphạm ra khỏi sân.[2]Trong tình huống xét thấy tiếp tụccho bóng động có lợi hơn cho đội bị phạm lỗi, trọng tài
có quyền tiếp tục cho trận đấu diễn ra và tiến hànhviệc cảnh cáo cầu thủ phạm lỗi sau khi bóng chết, tình
huống này được gọi là phép lợi thế.
Luật phức tạp nhất của bóng đá là luậtviệt vị Luật này
đã có nhiều thay đổi kể từ ngày ra đời, theo quy địnhmới nhất thì một cầu thủ tấn công bị coi là việt vị khi
so với đường biên ngang khung thành đội phòng ngự,cầu thủ này đứng thấp hơn 2 cầu thủ phòng ngự cuốicùng của đối phương (kể cả thủ môn)
11.4 Cầu thủ và trận đấu 11.4.1 Các hình thức chơi bóng
Trẻ em chơi bóng đá.
Với luật chơi đơn giản và trang bị không đòi hỏi cầu kỳ,đắt tiền, mọi người ở mọi lứa tuổi đều có thể chơi bóngnhư một môn giải trí trong các sân tập, tại các giờ họcthể dục hay thậm chí là trên đường phố Tuy nhiên đểchơi bóng chuyên nghiệp thì các cầu thủ thường phảitham gia các câu lạc bộ bóng đá từ khi còn trẻ để đượchuấn luyện kỹ thuật và chiến thuật cơ bản của mônbóng đá Tại các cơ sở đào tạo này, cầu thủ trẻ sẽ đượcrèn luyện cả về thể lực và kỹ chiến thuật cũng như đượctham gia nhiều trận đấu theo từng lứa tuổi để tích lũykinh nghiệm Do tính cạnh tranh rất cao của bóng đáchuyên nghiệp, chỉ một phần nhỏ trong số các cầu thủtrẻ có thể trở thành cầu thủ chuyên nghiệp, số còn lạichấp nhận chơi bóng như một sở thích hoặc tiếp tục sựnghiệp ở các câu lạc bộ bán chuyên nghiệp
Để chơi trọn vẹn một trận đấu bóng dài 90 phút, cầuthủ cần một sức khỏe và độ bền lớn vì tùy theo vị trí,
họ phải di chuyển (chủ yếu là chạy) trên quãng đường
Trang 3830 CHƯƠNG 11 BÓNG ĐÁ
tổng cộng dài từ 6 đến 11 km Bên cạnh đó, cầu thủ bóng
đá còn bị đe dọa bởi các chấn thương rất dễ xảy ra trong
trận đấu hoặc trong lúc tập luyện, chấn thương thường
xảy ra với họ ở chân, ví dụ chấn thương gân khoeo,
chấn thương gót chân và đôi khi thậm chí là gãy chân
Những cái chết trên sân đấu hoặc sân tập, tuy hiếm
gặp nhưng cũng vẫn xảy ra trong môn bóng đá, một
trường hợp như vậy là cái chết của cầu thủ Antonio
PuertangườiTây Ban Nha, anh đã chết trong bệnh viện
sau khi bị ngừng tim ngay trong một trận đấu thuộc
giải La Ligavào ngày25 tháng 8năm2007.[31] Vì sự
tiêu tốn thể lực và các mối đe dọa này, một cầu thủ
bóng đá chuyên nghiệp hiếm khi có đủ 100% khả năng
để thi đấu suốt một mùa giải dài 9 tháng, họ thường
có chiến thuật phân bổ sức lực chú trọng cho các trận
đấu lớn Cũng như nhiều môn thể thao hiện đại khác,
hiện tượngdopingcũng xuất hiện trong bóng đá Sau
một thời gian dài không chấp nhận hợp tác với Ủy
ban chống doping quốc tế(AMA), FIFA vào năm2006
đã đồng ý với đề nghị của IOC về việc tất cả các liên
đoàn bóng đá phải ký công ước quốc tế về chống sử
dụng doping Tuy nhiên FIFA vẫn giữ quyền tự quyết
định hình thức xử phạt với cầu thủ bị phát hiện dùng
doping.[32]
Một trong những đặc điểm hấp dẫn của môn bóng đá
là tính bất ngờ của kết quả trận đấu, về mặt này bóng
đá và bóng chàyđược coi là hai môn thể thao đồng
đội có tính bất ngờ cao nhất.[33]Có thể kể tới trường
hợp củaĐan Mạchvốn tham dựGiải vô địch bóng đá
châu Âu 1992với tư cách đội thay thếNam Tưbị cấm
vận nhưng cuối cùng lại vượt qua nhiều đội mạnh để
trở thành nhà vô địch châu Âu, hay chiến thắng 3-2 tại
chung kếtWorld Cup 1954củaTây ĐứctrướcHungary,
đội trước đó đã thắng họ tới 8-3 tại vòng đấu bảng Có
thể tóm tắt sự bất ngờ trong môn bóng đá bằng câu nói
nổi tiếng của huấn luyện viênSepp Herbergercủa đội
tuyển Đức vô địch World Cup 1954:
11.4.2 Môi trường thi đấu
Những cầu thủ bóng đá hiện đại đầu tiên thường là các
sinh viên, sau đó mới đến giới thượng lưu và công nhân
Ban đầu họ chỉ là các cầu thủ nghiệp dư và lấy bóng đá
như một thú giải trí Một thời gian dài đầuthế kỷ 20,
việc chơi bóng một cách chuyên nghiệp cho các câu lạc
bộ của những ông chủ lớn bị coi như hành động "đi
làm nô lệ"[35]vì đồng lương thấp và điều kiện thi đấu
tồi, ví dụ cầu thủ quốc tế người Phápadée Cisowski
được nhận lương mỗi tháng 400 franc vào năm1961,[36]
chỉ nhiều hơn 30% so với mức lương tối thiểu của Pháp
(SMIC) Tuy các liên đoàn cầu thủ đã được thành lập ở
Anh từ đầu thế kỷ 20, các tổ chức này thực tế đã không
đấu tranh được nhiều cho việc cải thiện tình trạng tồi
tệ đó.[37]Từthập niên 1960, điều kiện thi đấu của bóng
đá chuyên nghiệp bắt đầu thay đổi, từ năm1969cầu
thủ bắt đầu được ký hợp đồng có kỳ hạn ở Pháp,[38] ở
Anh là từ năm1978.[39]
Từthập niên 1970, những “nô lệ đá bóng” bắt đầu trởthành “lính đánh thuê" với điều kiện kinh tế cao hơnkhi họ có sự tư vấn của những người hoặc cơ quan đạidiện.[40]Tuy nhiên ngay cả mức lương của các ngôi saotại các giải bóng đá lớn vẫn còn thua kém so với mứclương của các ngôi saoCông thức 1,NBAhoặcquyềnAnh chuyên nghiệp Ví dụ siêu sao Diego Maradona
được câu lạc bộSSC Napolitrả 7,5 triệu franc Pháp mỗinăm trong khi tay đấmLarry Holmesnhận được hơn 45triệu vào cùng thời gian tương ứng.[41]eo bảng xếphạng năm2006các vận động viên chuyên nghiệp có thunhập cao nhất của tạp chíSports Illustrated[42]thì người
có thu nhập cao nhất trong giới cầu thủ,Ronaldinho,nhận khoảng 32,7 triệuUSD một năm, tương đươngmức của ngôi sao quần vợtRoger Federer(31,3 triệu),nhưng vẫn còn thua xa tay golfTiger Woods (111,9triệu)
Cùng với sự gia tăng của lương cầu thủ, số tiền chuyểnnhượng một cầu thủ từ câu lạc bộ này sang câu lạc bộkhác cũng tăng lên nhanh chóng, nếu như vào năm
1905, cầu thủ Anh Alf Common trở thành cầu thủ bóng
đá đầu tiên được chuyển nhượng với giá 1000 bảngAnh[43]thì vào năm2001, vụ chuyển nhượngZinedineZidanetừJuventussangReal Madridđã lập kỷ lục thếgiới với giá 76 triệu euro.[44] Tại châu Âu có 2 mùachuyển nhượng chính diễn ra vào khoảng thời giangiữa hai mùa giải kế tiếp (từ khoảng tháng 6 đến tháng
9 hàng năm) và khoảng thời gian nghỉ Đông của mộtmùa giải (từ tháng 12 năm trước đến tháng 1 năm sau)
11.4.3 Cách mạng về chiến thuật
Từthập niên 1880đến khoảng năm1925, chiến thuậtphổ biến của các đội bóng là bố trí đội hình gồm 5 cầu
thủ tấn công (tiền đạo), 3 cầu thủ chơi giữa sân (tiền vệ)
và 2 cầu thủ phòng ngự (hậu vệ) Sở dĩ phải bố trí nhiều
tiền đạo như vậy là vì luật việt vị thời gian này quy địnhtiền đạo phải đứng trên ít nhất 3 cầu thủ đối phương.Việc luật việt vị giảm số cầu thủ phải đứng trên từ 3xuống còn 2 đã ảnh hưởng lớn đến chiến thuật và sốlượng bàn thắng, ngay năm đầu tiên áp dụng luật mới,
số bàn thắng ghi ở giải vô địch bóng đá Anh đã tăng
từ 4.700 bàn lên 6.373 bàn.[45]Để ứng dụng luật việt vịmới, huấn luyện viênHerbert Chapmanđã đưa ra chiếnthuật mang tính cách mạng đối với môn bóng đá, chiến
thuật “WM” với 3 hậu vệ, 2 tiền vệ phòng ngự (W ), 2 tiền vệ công và 3 tiền đạo (M).[45]Bộ tứ tiền vệ ở trungtâm thường được gọi là ô vuông kỳ ảo[46] vì họ đóngvai trò quan trọng trong việc điều tiết bóng, phát độngtấn công cũng như ngăn chăn các pha phản công củađối phương
Chiến thuật WM chính thức phá sản vào năm1953sauthất bại nổi tiếng của đội tuyển Anh trước đội tuyểnHungary ngay trênsân vận động Wembley Với chiếnthuật mới “4-2-4”, người Hungary đã hạ người Anh với
Trang 3911.5 TỔ CHỨC ĐIỀU HÀNH 31
tỷ số 6-3 Sau 4-2-4, bóng đá hiện đại bắt đầu chuyển
sang chiến thuật “4-3-3” rồi “4-4-2” Về mặt phòng ngự,
bước tiến đáng kể về chiến thuật là đội hìnhCatenaccio
do huấn luyện viên người ArgentinaHelenio Herrera
đưa ra và được áp dụng phổ biến trong các đội bóng Ý
Tại Đức, đội hình phòng ngự lại thường sử dụng một
cầu thủ phòng ngự tự do (được gọi làlibero) với những
đại diện nổi tiếng nhưFranz BeckenbauerhoặcLothar
Mahaus Kết hợp việc phòng ngự và tấn công, huấn
luyện viên ngườiHà Lan Rinus Michelsđã đưa ra triết
lýbóng đá tổng lựctheo đó mọi cầu thủ cùng tham gia
tấn công hoặc phòng ngự tùy theo tình huống bóng,
chiến thuật này đã đem lại thành công cho câu lạc bộ
Ajax Amsterdamvàđội tuyển bóng đá quốc gia Hà Lan
trongthập niên 1970và1980
Bóng đá hiện đại ngày nay thường sử dụng những đội
hình chắc chắn thay vì chỉ tập trung tấn công hoa mỹ,
vì vậy những đội hình thường được các đội bóng sử
dụng là 4-4-2, 5-3-2, 4-5-1 và đội khi là 5-4-1 tùy theo
đối thủ và điều kiện thi đấu
11.4.4 Ngôi sao bóng đá
Pelé (áo xanh), người được coi là một trong những ngôi sao
bóng đá lớn nhất mọi thời đại.
Bóng đá hiện đại sau hơn 1 thế kỷ hình thành và phát
triển đã sản sinh ra nhiều cầu thủ lớn với khả năng và
thành tích đặc biệt Những người này thường được gọi
là các ngôi sao bóng đá hay siêu sao bóng đá Việc xác
định một cầu thủ là siêu sao hoặc huyền thoại bóng đá
thường gây nhiều tranh cãi, ví dụ danh sáchFIFA 100
gồm 125 cầu thủ còn sống được coi là vĩ đại nhất do
"ông vua bóng đá" người BrasilPelé đưa ra cũng gặp
nhiều chỉ trích vì bị cho là đã bỏ qua nhiều cầu thủ vĩ
đại của quá khứ Hàng năm người ta thường tổ chức
các cuộc bầu chọn cầu thủ xuất sắc nhất ở cấp độ quốc
gia, châu lục và quốc tế Những giải thưởng cầu thủ
được coi là uy tín nhất thế giới gồm giảiả bóng vàng
FIFA(từ năm 2010), giảiả bóng vàng châu Âucủa tạp
chíFrance Football(từ năm1956đến2009), giảiCầu thủ
xuất sắc nhất nămcủa FIFA (từ năm1991đến2009), giải
ả bóng vàng châu Phi(từ năm1970) và giảiCầu thủ
Nam Mỹ xuất sắc nhất năm(từ năm1971)
11.5 Tổ chức điều hành
Tổ chức điều hành và quản lý bóng đá toàn thế giới là
Liên đoàn bóng đá thế giới(FIFA) có trụ sở tạiZürich,
ụy Sĩ Dưới FIFA có 6 liên đoàn bóng đá cấp châu lụcgồm:
• Châu Á:Liên đoàn bóng đá châu Á(AFC)
• Châu Âu:Liên đoàn bóng đá châu Âu(UEFA)
• Châu Đại Dương:Liên đoàn bóng đá châu ĐạiDương(OFC)
• Bắc,Trung MỹvàCaribe:Liên đoàn bóng đá Bắc,Trung Mỹ và Caribe(CONCACAF)
• Nam Mỹ: Liên đoàn bóng đá Nam Mỹ
(CONMEBOL)
• Châu Phi:Liên đoàn bóng đá châu Phi(CAF)
Mỗi một quốc gia thành viên FIFA đều có cơ quan điềuhành riêng Các cơ quan này có mối quan hệ chặt chẽvới FIFA cũng như liên đoàn cấp châu lục của quốc gia
đó Có một số ngoại lệ về quan hệ liên đoàn quốc châu lục, ví dụ nhưÚc nằm ở Châu Đại Dương tuynhiênLiên đoàn bóng đá Úctừ năm2006đã chuyển
gia-về trực thuộc Liên đoàn bóng đá châu Á, hoặc như
Israelthuộc khu vựcTây Átuy nhiênLiên đoàn bóng
đá Israellại trực thuộcLiên đoàn bóng đá châu Âutừnăm1991
11.6 Giải đấu chính 11.6.1 Cấp quốc tế
Bản đồ các quốc gia từng tham dự World Cup, màu càng đậm
là số lần tham dự càng nhiều.
Giải đấu cấp quốc tế lớn nhất của bóng đá thế giới là
World Cup World Cup được FIFA tổ chức lần đầu năm
1930và đến nay đã trở thành giải thi đấu thể thao được
Trang 4032 CHƯƠNG 11 BÓNG ĐÁ
nhiều người theo dõi nhất hành tinh, vượt qua cảế
vận hội, ví dụ vòng chung kếtWorld Cup 2006tổ chức
tạiĐứcđã thu hút 26,29 tỷ lượt khán giả xem truyền
hình trong đó riêng trận chung kết đã thu hút 715,1
triệu khá giả trên khắp thế giới.[47]World Cup được tổ
chức theo thể thức 4 năm một lần với vòng đấu loại
có sự tham gia của trên 190 quốc gia thành viên FIFA
và vòng chung kết có sự góp mặt của 32 đội tuyển
(trước năm1982là 16 đội, trước năm1998là 24 đội),
vòng chung kết củaWorld Cup 2014được tổ chức tại
Brasil.[48]
Trong chương trìnhế vận hội Mùa hècũng có hạng
mục thi đấu của môn bóng đá kể từ năm1900(trừế
vận hội Mùa hè 1932 tổ chức tại Los Angeles) Cho
đến trước ế vận hội Mùa hè 1984, chỉ có các cầu
thủ nghiệp dư được phép tham gia thi đấu (khác với
World Cup không phân biệt cầu thủ chuyên nghiệp
hoặc nghiệp dư).[9] Hiện nay hạng mục bóng đá nam
tại ế vận hội Mùa hè chỉ dành cho các cầu thủ dưới
23 tuổi (với một số cầu thủ nhất định quá 23 tuổi).[49]
Bên cạnh World Cup do FIFA tổ chức, các liên đoàn
châu lục cũng có các giải đấu cấp độ châu lục của riêng
họ, đó làGiải vô địch bóng đá châu Âucủa UEFA,Cúp
bóng đá Nam Mỹcủa CONMEBOL,Cúp bóng đá châu
Phicủa CAF,Cúp bóng đá châu Ácủa AFC,Cúp bóng
đá Bắc, Trung Mỹ và Caribecủa CONCACAF vàCúp
bóng đá châu Đại Dươngcủa OFC Các nhà vô địch của
các giải đấu cấp châu lục cùng với đương kim vô địch
World Cup sẽ gặp nhau tạiCúp Liên đoàn các châu lục,
đây là giải đấu khởi động cho World Cup và được FIFA
tổ chức trước World Cup 1 năm Các câu lạc bộ của từng
châu lục cũng có các giải đấu riêng trong đó đáng chú
ý nhất làUEFA Champions Leagueởchâu ÂuvàCopa
Libertadores de AméricaởNam Mỹ Các câu lạc bộ vô
địch giải đấu cấp châu lục sẽ gặp nhau trongGiải vô
địch bóng đá thế giới các câu lạc bộdo FIFA tổ chức.[50]
11.6.2 Cấp quốc gia
Hai cầu thủ Cesc Fàbregas và Anderson đang tranh bóng trong
một trận đấu thuộc Giải bóng đá ngoại hạng Anh
Tại mỗi quốc gia, cơ quan điều hành bóng đá cấp quốcgia thông thường sẽ chia giải đấu liên đoàn cấp câu lạc
bộ thành nhiều hạng trong đó đội vô địch hạng dưới cóthể lên thi đấu tại hạng trên và đội xếp cuối hạng trên
sẽ phải xuống thi đấu tại hạng dưới Các giải đấu liênđoàn này thông thường được tổ chức thành hai lượt đi
và về theo đó các câu lạc bộ trong cùng hạng sẽ gặpnhau 2 lần Các đội đứng đầu giải đấu liên đoàn hạngcao nhất của mỗi quốc gia sẽ tham dự các giải đấu cấpchâu lục Bên cạnh các giải đấu liên đoàn có phân chiathứ hạng, thông thường mỗi quốc gia còn có một giảicúp theo thể thức đấu loại trực tiếp dành cho câu lạc bộthuộc tất cả các hạng
Tại một số giải vô địch quốc gia, cầu thủ bóng đá đượctrả lương rất cao, đặc biệt là cácsiêu sao bóng đá, cóthể kể tới các giải lớn ởchâu ÂunhưLa Liga(Tây BanNha),Premier League(Anh),Bundesliga(Đức),Serie A
(Ý) vàLigue 1(Pháp)
11.7 Bóng đá và truyền thông 11.7.1 Báo viết
Khi bóng đá mới ra đời, nó ít được đề cập đến trong báochí nói chung và báo chí thể thao nói riêng vì bị coi làquá “bình dân” ậm chí tờe Field(xuất bản tại Anh
từ năm1853) vốn chuyên về các môn thể thao “quý tộc”như đánh golf, tennis, đua ngựa chỉ còn mở hẳn một cộtbáo nhỏ để chê bai và châm biếm môn bóng đá Một ví
dụ khác là tờL'Autocủa Pháp chỉ bắt đầu đăng tin vềbóng đá từ sauChiến tranh thế giới thứ nhất.[51]Tuy nhiên cùng với mức độ phổ biến của bóng đá trênthế giới, báo chí thể thao cũng bắt đầu dành mối quantâm cho môn thể thao này Hàng loạt báo và tạp chíchuyên về bóng đá ra đời, ví dụ các tờA Bola,O Jogo
và Record của Bồ Đào Nha, La Gazzea dello Sport,
TuosportvàCorriere dello Sport - StadiocủaÝ,Marca
vàAscủaTây Ban Nha,OlécủaArgentinavàL'Équipe
của Pháp Những báo và tạp chí chuyên về bóng đánhư vậy bắt đầu được xuất bản trong thời gian giữa
2 cuộc đại chiến thế giới, ngoài tờ tuần báoLe Football Association do chính FIFA xuất bản từ tháng 10 năm
1919thì mãi đến năm1929, tờ báo chuyên về bóng đáđầu tiên mới được xuất bản, đó là tuần báoFootballcủaPháp SauChiến tranh thế giới thứ hai, tờ báo này đượctiếp nối bằng tờ báo nổi tiếngFrance Football
Báo viết không chỉ có vai trò quan trọng trong việcquảng bá môn bóng đá với công chúng mà còn thamgia tổ chức và duy trì các giải đấu Giải đấu danh giá
Cúp các đội vô địch bóng đá quốc gia châu Âuđã đượcchính tờL'Équipecủa Pháp tổ chức lần đầu năm1955.Một số câu lạc bộ cũng dần xuất bản những tờ báo củariêng họ, ví dụ câu lạc bộCeltic FCcho ra đời tuần báo
e Celtic View[52]từ năm1965để chuyên đăng tin tức
về câu lạc bộ Scotland này Câu lạc bộ của ÝAS Roma