NHỮNG VẦN THƠ HAYNHỮNG VẦN THƠ HAY Điều khó nhất trên đời là làm một trang nam tử Ý chí vững vàng mà tình cảm lại mênh mang AI CŨNG CÓ NHỮNG PHÚT YẾU LÒNG NHƯ THẾ Thanh Hà Em biết rằng
Trang 1NHỮNG VẦN THƠ HAY
NHỮNG VẦN THƠ HAY
Điều khó nhất trên đời là làm một trang nam tử
Ý chí vững vàng mà tình cảm lại mênh mang
AI CŨNG CÓ NHỮNG PHÚT YẾU LÒNG NHƯ THẾ
Thanh Hà
Em biết rằng anh sẽ chẳng yêu em
Nụ hôn ấy chỉ là phút giây nông nổi
Em dại dột, em trẻ con, em yếu đuối
Anh bỗng hóa thành người lớn bao dung
Em biết rằng anh sẽ chẳng yêu em
Bởi trái tim anh đã có thừa người khác
Bản tình ca ở bên em anh hát
Sẽ có người diễm phúc sau em
Em biết rằng anh sẽ chẳng nhớ em
Những gì thoảng qua mấy ai còn giữ lại
Nhưng với em đó sẽ là mãi mãi
Đừng bận lòng chi với một kẻ qua đường
Đừng bận lòng vì lỡ nói yêu thương
Ai cũng có phút yếu lòng như thế
Trang 2Em chẳng trách đâu vì tình yêu có thể
Đến bên nhau bằng những phút dối lừa
Xin em đừng nặng lời trách nhau
Nụ hôn ấy đâu chỉ là phút giây nông nổi
Em dại dột, em trẻ con, em yếu đuối
Anh có hơn chi tuổi trẻ dại khờ
Đừng bên anh chỉ như một giấc mơ
Xin em hãy tin những bản tình ca anh hát
Trái tim anh chỉ mình em định đoạt
Chẳng thể có người diễm phúc sau em
Đừng tự ti như thế nữa đi em
Anh biết sự cao thượng trong tình yêu nơi em là có thậtNhưng nếu thiếu nhau còn gì để mất
Lòng tốt kia làm người khác đau lòng
Dẫu ngàn lần anh vẫn nói vậy thôi
Anh yêu em và mãi là thế đấy
Đừng nghĩ ai cũng có những phút yếu lòng như vậyĐến bên nhau bằng phút giây dối lừa
BIỂN TÌNH ANH
Trang 3Em đừng hỏi anh bằng những câu hỏi
Sao anh yêu mà lại chẳng nói lời ?
Em có hiểu những lúc biển trầm lắng
Ở trong lòng ngầm sóng vẫn sục sôi
Anh thương nhớ cả khi tim vụn vỡ
Và yêu em cả khi cạn máu hồng
Em có hiểu ngôn ngữ anh muốn nói
Thơm vô cùng đợm hương sắc thủy chung
Anh không nói nhưng rồi em sẽ hiểu
Anh yêu em hơn mọi thứ trên đời
Anh muốn nói bằng tình yêu diệu vợi
Biển tình anh sâu thẳm lắm em ơi !!!
BỞI YÊU EM NÊN SẦU KHỔ DỊU DÀNG
Nguyễn Tất Nhiên
Bởi yêu em nên sầu khổ dịu dàng
Những kỉ niệm đời xin hãy còn xanh
Có một ngày mình bỏ trường bỏ lớp
Cùng ra đi như định luật Trời dành
Nắng bờ sông như màu trang vở cũ
Thuở học trò em làm khổ ai chưa?
Trang 4Anh muốn khóc trong buổi đầu niên học
Bàn tay xương cầm hờ hững văn bằng
Em hãy đứng trước gương làm dáng
Tự khen minh: "đẹp quá!" đi em
Lỡ mai kia mốt nọ theo chồng
Còn đôi chút luyến lưu thời con gái
Em hãy ra bờ sông nhìn nắng trải
Nhớ cho mình dáng dấp người yêu
Lỡ dòng đời tóc điểm muối tiêu
Còn giây phút chạnh lòng như mới lớn
Mình hãy trách đời nhau nhiều hư hỏng
Rồi giận hờn cho kỉ niệm đầy tay
Thu miền Nam không thấy lá vàng bay
Anh phải nói: buồm chúng ta màu trắng
Tình cứ đuổi theo người như chiếc bóng
Người thì không bắt bóng được bao giờ
Anh muốn khóc trong buổi đầu niên học
Bởi yêu em nên sầu khổ dịu dàng
BƯỚC EM TRÊN SÂN YÊU
Trang 5Em rón rén bước vào đời anh
Như một chú chim non nhỏ bé
Ngơ ngác đứng giữa sân yêu vắng vẻ
Khe khẽ cất tiếng hát gọi mời xuân
Em gọi nắng xuống giữa đời anh
Buông những đốm hoa vàng óng ả
Xuân đi qua đã bước vào mùa hạ
Sao sân yêu vẫn thiếu những tiếng cười
Em run rẩy đứng giữa đời anh
Trong cơn mưa giông dài , buốt giá
Đã chớm Thu tắt rồi tia nắng hạ
Trên sân yêu lác đác xác lá vàng
Em lặng lẽ bước khỏi đời anh
Trong một ngày Đông mưa giăng xám
Gót hồng đau trên sân yêu ảm đạm
Tuyết rơi rơi khuất lối đến tim người
CẦN THIẾT
(Nguyên Sa)
Không có anh lấy ai đưa em đi học về
Trang 6Lấy ai viết thư cho em mang vào lớp học
Ai lau mắt cho em ngồi khóc
Ai đưa em đi chơi trong chiều mưa
Những lúc em cười trong đêm khuyaLấy ai nhìn những đường răng em trắngĐôi mắt sáng là hành tinh lóng lánhLúc sương mờ ai thở để sương tan
Ai cầm tay cho đỏ má hồng em
Ai thở nhẹ cho mây vào trong tóc
Không có anh nhỡ một mai em khócÁnh thu buồn trong mắt sẽ hao đi
Tóc sẽ dài thêm mớ tóc buồn thơ
Không có anh thì ai ve vuốt
Không có anh lấy ai cười trong mắt
Ai ngồi nghe em nói chuyện thu phong
Ai cầm tay mà dắt mùa xuân
Nghe đường máu run từng cành lộc biếc
Không có anh nhỡ ngày mai em chếtThượng đế hỏi anh sao tóc em buồn
Trang 7Sao tay gầy, sao đôi mắt héo hon
Anh sẽ phải cúi đầu đi về địa ngục
CHÊ EM CÒN NHỎ
Chê em còn nhỏ, anh chả thương
Em ghét anh ghê kẻ tầm thường
Em thèm ai nhớ, mong ai đến
Hờn dỗi một thời chuyện vấn vương
Em chẳng như anh, một ông già
Vô duyên thích bám riết người ta
Ừ, em giận đó , làm sao ha?
Cầm ve, cầm vuốt, tránh em xa!
Nếu em còn nhỏ, lỗi em sao?
Vì chú dại khờ mới thôn thao
Đi theo cô nhóc rồi ảo não
"Bố thí cho anh chút ngọt ngào"
CHO ANH
Gửi cho anh chút mây trời lãng đãng
Phố trên cao vàng ngát những đóa quỳChiều cao nguyên nền trời xanh vời vợiChút sương mờ nhè nhẹ bóng người đi
Trang 8Em bé nhỏ giữa đời xa lạ vậy
Trở về đây nghe phố gọi mùa lên
Hoa quỳ nở trên đồi xa ngút mắt
Ươm vàng trên những mơ ước không tên
Gửi cho anh chút tình như lá mới
Giữ cho ta những kỷ niệm hao gầy
Mưa nắng mãi nên đời chai sạn thế
Biết làm chi để giữ được mình đây?
CHO MỘT NGÀY XA
Đào Thanh Thủy Giang
Em chẳng biết tình yêu đến từ đâu
Cũng chẳng biết từ khi nào con tim mình thổn thức
Anh chợt đến thỏa lòng em khao khát
Yêu và được yêu (!)
Con tim anh rộng lớn được bao nhiêu
Có đủ sức chứa hộ em những niềm tin, hy vọng?
Biết rằng nếu yêu anh
Biển đời em dậy sóng
Con thuyền tình yêu liệu có cập bến bờ
Trang 9Chưa đủ tự tin để gửi gắm ước mơ
Chưa đủ lớn khôn để sống bằng lý trí
Em nhỏ bé trước đời muôn ngả rẽ
Con đường nào em đến được với anh?
CHO MỘT NGƯỜI
(Anh Ngọc)
Tiễn người ra cửa rồi
Tôi quay vào lặng lẽ
Chợt thấy mình cô đơn
Trang 10CÔ BÉ TÔI YÊU
Cô bé tôi yêu, thích ở nhà,
Ra vườn ve vuốt những cành hoa
Cùng tôi âu yếm chờ sao rụng,
Vào những đêm trăng sáng nhạt nhòa
Cô bé tôi yêu, rất dịu dàng,
Tuy rằng đôi lúc thật ương ngang,
Tuy rằng đôi lúc hay hờn dỗi,
Tôi vẫn yêu hơn cả ngọc, vàng
Cô bé tôi yêu ngoan lắm cơ,
Cô hiền, đôi lúc giống Ma-Sơ
Nhưng mà có lúc, thôi không nói,
Nói sợ cổ nghe, bị nhéo giờ
Trang 11Cô bé tôi yêu, rất ngọt ngào,
Mỗi lần cô lỡ nhéo tôi đau,
Lại bên thỏ thẻ :"Em xin lỗi,
Đau hở ? lại đây nựng chút nào"
Cô bé tôi yêu, chẳng thích đùa,
Một hôm, lỡ dại khổ tôi chưa,
Khen cô hàng xóm, nhà bên cạnh,
Một trận lôi đình, cả tháng mưa
Cô bé tôi yêu, thích nói nhiều,
Suốt ngày, thảnh thót gọi "Anh yêu"
Líu lo như tiếng Hoàng Anh hót,
Tôi vẫn thèm nghe cả sáng chiều
ĐÀ LẠT
(Gia Dũng)
Này cô bé đứng nhìn ta như thế
Giữa khi chiều Đà Lạt ngập ngừng trôi
Trời trở giớ mùa thu xao xác quá
Ta biết về đâu được, em ơi?
Đà Lạt nhiều thông, Đà Lạt lắm đồi
Trang 12Trập trùng đèo lên nhấp nhô dốc xuốngLãng đãng sương sa nhạt nhòa chiều muộn
Mà con đường thì heo hút chênh vênh
Ta lạc về đây lạ cảnh lạ tình
Chỉ ánh mắt em nhìn như là quen ấy
Em tên gì, nhà gần hay xa vậy
Vườn nhà em trồng những hoa chi?
Biết mấy độ xuân hoa chắc đã dậy thì
Cửa vườn đóng hay đang còn bỏ ngỏ
Thấp thoáng vào ra chập chờn trăng gió
Có con ong nào lạc lối chưa, em?
Đà Lạt chiều em gió gác trăng thềm
Một chút sương mơ ảo huyền mộng mịMột chút tơ vương rối hồn thi sĩ
Gỡ giùm ta giăng mắc, hỡi em
ĐÊM TRĂN TRỞ
Em kéo màn đêm làm chăn
Đắp lên hình hài cô độc
Màu nhung vỡ oà trên tóc
Thần mộng thở dài quẩn quanh
Trang 13Bên vách chập chờn bóng anh
Kết bằng muôn màu của tối
Một chút buồn
Một chút tội
Giằng co với giấc chiêm bao
Em gầy guộc, anh xanh xao
Chỉ nhìn nhau bằng khoé mắt
Tình yêu ví như khuyết tật
Dấu vùi vào góc tối tăm
Để được gì ? Còn bao năm
Nếp nhăn trả về tuổi tác
Màn đêm bấy giờ có khác
Hôm này em đang trở trăn
Em kéo màn đêm làm chăn
Đắp thêm cho dầy bóng tối
Bóng anh gầy, em không tội
Hỏi lòng còn yêu
Đêm tan !
ĐIỀU ANH KHÔNG BIẾT
Trang 14Phi Tuyết Ba
Riêng điều ấy không bao giờ anh biết
Có một lần em lỡ hẹn với anh
Chiều vàng xanh nơi góc phố xanh
Em đến gần cánh cửa xanh hé mở
Bên bậc cửa có một đôi guốc đỏ
Đôi chân em sao khó bước qua
Chỉ một bước nữa thôi là hết cách xa
Anh gần lắm phía bên kia đôi guốc
Chẵng biết vì sao chân em lui bước
Chiều dương xanh bên cánh cửa xanh
Có lẽ nào em lỡ hẹn cùng anh
Đôi guốc đỏ biết rằng em đã tới
BÀI THƠ ĐÔI DÉP
(st)
Bài thơ đầu anh viết tặng em
Là bài thơ anh kể về đôi dép
Khi nổi nhớ ở trong lòng da diết
Những vật tầm thường cũng viết thành thơ
Hai chiếc dép kia gặp nhau tự bao giờ
Trang 15Có yêu nhau đâu mà chẳng rời nữa bước
Cùng gánh vác những nẻo đường xuôi ngượcLên thảm nhung xuống cát bụi cùng nhau
Cùng bước, cùng mòn, không kẻ thấp người caoCùng chia xẻ sức người đời chà đạp
Dẫu vinh nhục không đi cùng người khác
Số phận chiếc này phụ thuộc chiếc kia
Nếu ngày nào một chiếc dép mất đi
Mọi thay thế đều trở nên khập khiểng
Giống nhau lắm nhưng người đời sẽ biết
Hai chiếc này chẳng phải một đôi đâu
Cũng như mình trong những lúc vắng nhauBước hụt hẫng cứ nghiêng về một phía
Dẫu bên cạnh đã có người thay thế
Mà trong lòng nỗi nhớ cứ chênh vênh
Đôi dép vô tri khắng khít song hành
Chẳng thề nguyền mà không hề giả dối
Chẳng hứa hẹn mà không hề phản bội
Lối đi nào cũng có mặt cả đôi
Trang 16Không thể thiếu nhau trên bước đường đời
Dẫu mỗi chiếc ở một bên phải trái
Nhưng tôi yêu em bởi những điều ngược lại
Gắn bó đời nhau bằng một lối đi chung
Hai mảnh đời thầm lặng bước song song
Sẽ dừng lại khi chỉ còn một chiếc
Chỉ còn một là không còn gì hết
Nếu không tìm được chiếc thứ hai kia
ĐÚNG NGHĨA TÌNH YÊU
Phạm Mạnh Hà
Anh sợ rằng tình yêu ấy mong manh
Và biết đâu chừng một ngày kia lại trở thành cổ tích
Dẫu không muốn ở hai đầu khoảng cách
Anh:"Vạnlý trường thành xa mãi bến bờ em "
Chẳng thể nào em hiểu được cho anh
Những nhớ nhung đợi chờ mòn mỏi
Cả nỗi hoài nghi và niềm tin oà vỡ
Chuyện của một người Muôn thủa phải không em?
Anh muốn được yêu! Đơn giản chân thành
Bằng mắt, bằng môi, bằng nồng nàn tay siết
Đời sống tận cùng nào phải anh không biết
Nhưng anh muốn chúng mình đúng nghĩa với tình yêu
Trang 17EM BẢO ANH ĐI ĐI
Kapuchikian, Nga Người dịch: Huyền Anh
Em bảo: anh đi đi!
Sao anh không ở lại?
Em bảo: đợi chờ chi!
Sao anh xa em mãi?
Lời em buông cứng cỏi,
Em có về Quảng Ngãi với anh không?
Khi mùa xuân còn ngập ngừng ngoài ngõ
Đất miền trung đã qua mùa mưa gió
Nụ hoa vàng xoè nắng sóng bên sông
Em có về Quảng Ngãi với anh không?
Trong tháng Chạp nước sông Trà xanh lắm
Tuổi thơ anh bao lần chung tắm
Lá thuyền nưa còn trôi mãi giữa dòng
Trang 18Em nhớ về đừng nở để anh mong
Khi lang thang giữa phố phường Quảng Ngãi
Gặp kẹo gương thơm lừng môi con gái
Ngọt câu hò lơ đãng bến Tam Thương
Em nhớ về hởi người thương
Bờ xe nước tạc thơi gian đó
Ai cắt cớ nói chi bao điều khó
Đá La Hà vẫn trỗi mọc còn kia
Dẫu lòng ta không một chút cách chia
Anh hái tặng em đóa sen hồng Liên Chiểu
Và Quảng Ngãi khi em về sẽ hiểu
Cõi lòng anh là ngọn sóng sông Trà
Trang 19Vươn cao trong bão tố
Em là chim mùa xuân
Bay vờn trên biển cả
Trang 20Vui, lo, buồn, giận "người ta" ấy
Và có người "theo" khỏi sợ ma!
Nếu như em đã có "nguời ta"
Em sẽ bắt khao bánh, kẹo, quà
Yaourt, xoài, ổi, me, mận, quít
Và những những gì em chưa nhớ ra
GHEN
(Nguyễn Bính)
Cô nhân tình bé của tôi ơi!
Tôi muốn môi cô chỉ mỉm cười
Những lúc có tôi, và mắt chỉ
Nhìn tôi những lúc tôi xa xôi
Trang 21Tôi muốn cô đừng nghĩ tới ai,
Đừng hôn dù thấy bó hoa tươi
Đừng ôm gối chiếc đêm nay ngủ, Đừng tắm chiều nay biển lắm người
Tôi muốn mùi thơm của nước hoa
Mà cô thường xức, chẳng bay xaChẳng làm ngây ngất người qua lạiDẫu chỉ qua đường khách lại qua
Tôi muốn những đêm đông giá lạnhChiêm bao đừng lẩn quất bên cô.Bằng không, tôi muốn cô đừng gặpMột trẻ trai nào trong giấc mơ
Tôi muốn làn hơi cô thở nhẹ
Đừng làm ẩm áo khách chưa quenChân tôi in vết trên đường bụi
Chẳng bước chân nào được giẫm lên
Nghĩa là ghen quá đấy mà thôi,
Thế nghĩa là yêu quá mất rồi,
Và nghĩa là cô và tất cả,
Trang 22Cô, là tất cả của riêng tôi.
GỬI MỘT MIỀN TRUNG
(ST) (Em là con gái Hà Nội
Viết thơ gửi về miền Trung
Em gọi nơi ấy là quê nội
Giờ nhớ quê nhiều có phải tại anh không?)
Ai bảo anh ghé lại miền Trung
Nơi ấy quê em bốn mùa nắng cháy
Gió lào gắt gao giữa ngày tháng 7
Lỡ một lần còn thương nổi lần sau ?
Người miền Trung chẳng dễ quên mau
Cát trắng hàng dương bóng đổ dài trên bãi
Mắm tép, tôm chua ăn một lần nhớ mãi
Có đủ cay mắt trai Hà Nội không anh?
Rồi mai này nhịp chân bước nhanh nhanh
Những vòng xe đưa anh về phố thị
Có bao giờ, một lần thôi, nhớ nhỉ?
Phút ngơ ngẩn buồn tại một ngã ba ?
Trang 23Mai mai này sẽ là xa thật xa
Có nỗi nhớ chỉ thuộc về ký ức
Và anh - gã lãng du phiền phức
sẽ là một phần trong nỗi nhớ quê em
Rồi có bao giờ anh trở lại miền Trung
Nắng gió quê xa bốn mùa bỏng cháy
Con gái miền Trung cũng vậy
dù chính mình cũng chẳng hiểu tại sao?
HAI SẮC HOA TI GÔN
TTKH
Một mùa thu trước, mỗi hoàng hôn
Nhặt cánh hoa rơi chẳng thấy buồn
Nhuộm ánh nắng tà qua mái tóc
Tôi chờ người đến với yêu đương
Người ấy thường hay ngắm lạnh lùng
Dải đường xa vút bóng chiều phong
Và phương trời thẳm mờ sương cát
Tay vít giây hoa trắng chạnh lòng
Người ấy thường hay vuốt tóc tôi
Thở dài trong lúc thấy tôi vui
Trang 24Bảo rằng: hoa giống như tim vỡ
Anh sợ tình ta cũng vỡ thôi
Thuở đó nào tôi đã hiểu gì
Cánh hoa tan tác của sinh ly
Cho nên cười đáp: Màu hoa trắng
Là chút lòng trong chẳng biến suy
Đâu biết lần đi một lỡ làng
Dưới trời đau khổ chết yêu đươngNgười xa xăm quá, tôi buồn lắm!
Trong một ngày vui pháo nhuộm đường
Từ đấy thu rồi, thu lại thu
Lòng tôi còn giá đến bao giờ
Chồng tôi vẫn biết tôi thương nhớ
Người ấy, cho nên vẫn hững hờ
Tôi vẫn đi bên cạnh cuộc đời
Ái ân lạt lẻo của chồng tôi
Mà từng thu chết, từng thu chết
Vẫn giấu trong tim bóng một người
Buồn quá! Hôm nay xem tiểu thuyết
Trang 25Thấy ai cũng ví cánh hoa xưa
Nhưng hồng, tựa trái tim tan vỡ
Và đỏ như màu máu thắm pha
Tôi nhớ lời người đã bảo tôi
Một mùa thu trước rất xa xôi
Đến nay tôi hiểu thì tôi đã
Làm lỡ tình duyên cũ mất rồi
Tôi sợ chiều thu phớt nắng mờ
Chiều thu, hoa đỏ rụng chiều thu
Gió về lạnh lẽo, chân mây trắng
Người ấy sang sông đứng ngóng đò
Nếu biết rằng tôi đã lấy chồng
Trời ơi, người ấy có buồn không?
Có thầm nghĩ tới loài hoa vỡ
Tựa trái tim phai, tựa máu hồng
HÌNH NHƯ?!
Lê Viết Đỗ
Hình như em có điều chi lạ lắm!
Không ngịch đùa, không giận dỗi trẻ con
Má biết hồng khi mắt ai nhìn ngắm
Trang 26Giữa cảnh quen thấy xao xuyến tâm hồn
Hình như em không là em nữa ấy
Mỗi tối về ngơ ngẫn ngắm trời sao
Tà áo dài trông xinh xinh biết mấy
Bao lạ kỳ em chẵng hiểu vì sao
Hình như em đã biết "yêu" rồi đấy
Lòng nôn nao mỗi khi gặp người ta
Em biết rồi hay em đã lớn
Nên má hồng, tóc bím với môi hoa
HỌC QUÊN ĐỂ NHỚ
(Đặng Vương Hưng)
Học Quên để nhớ cho nhiều
Học hờn giận để cưng chiều đấy thôi
Trang 27Học già dặn để ngây thơ thủa nào
Tôi giờ còn lại chiêm bao
Cố trần tục để thanh tao kiếp người
Mải mê học khóc cho cười
Quên hờ hững để cùng người đam mê
HỒN THƠ ĐIÊN
Nếu giả sử lòng không yêu đến thế
Trời đâu buồn mỗi lúc giọt mưa sa
Cỏ cây nghiêng đón gió về lặng lẽ
Tiễn mùa đi rưng ngấn lệ nhạt nhoà
Ta ngồi ôm lưng chừng cơn mộng mịNghe hình như phía nổi nhớ chênh vênhLại khăng khăng nhủ rằng đời vô vị
Đơn độc chi mà tự buộc lấy mình
Trói gánh sầu vào vai thô, túng quẩnBán cho đời ngang dọc mấy niềm riêngRao tiếng rao vọng từ lòng u uẩn
Có khi hồn những tưởng hoá hồn điên
Trang 28Thì cũng mặc, điên cho đời bớt khổYêu người ta, yêu cho hết con tim
Ghen, ghen đi, vạch lòng ra thổ lộ
Để nghiền tan côi cút phiến môi mềm
Ta vẫn ngồi nhuộm sầu làn mi úa
Lắm Xuân rồi hụt mất bóng lương duyên
Đã gặp người và xa người mấy thủaThơ học hằn đội mãi lốt truân chuyên
I don’t promise that
I will make U laugh,
but I can cry with U
If one day…
U want to run away,
Don’t be afraid to call me
I don’t promise to ask U
to stop…
but I can run with U
If one day…
Trang 29U don’t want to listen
to anyone…
Call me
I promise to be there for U
And I promise to be very quite
But if one day U call…
And there is no answer…
Come fast to see me
Don’t ever forget that!
through bad times
and good,
I’ll always be there for U
I am sorry…
For everything wrong I’ve ever done,
I wish I could do worst!!!
Trang 30I’m writing this
because
what if
tomorrow never comes?
what if
I never get to say goodbye
or give U a big hug?
what if
I never get to say I’m sorry or I love U?
because
what if tomorrow never comes?
KHI YÊU TA BẮT ĐẦU NÓI DỐI
(ST)
Thầy văn học đọc cho chúng tôi nghe câu phương ngôn
"Khi yêu người ta bắt đầu nói dối"
Có đúng thế không hỡi bạn bè cùng tuổi?
Lứa tuổi bắt đầu yêu
Sáng nay em gửi gắm gì qua ánh mắt nhìn
Mà khiến anh đêm về khó ngủ
Ở gần thôi mà sao vẫn nhớ
Ngày ngắn vô cùng - không đủ để nhìn nhau
Trang 31Ðừng ai hiểu lầm ai muốn làm cao
Dù đôi lúc ngó lơ sang chỗ khác
Thì ra, thầy bảo mà đúng thật
Khi biết yêu trước tiên mình tự dối mình
Rồi nếu lỡ bạn bè nhắc đúng một cái tên
Tự dưng em quá chừng xấu hổ
Má đỏ bừng và không cười nói nữa
Có ai hỏi: "Hắn đấy à ?"
vội đáp: "còn lâu!"
Và anh thì có khác gì đâu
Cũng bối rối rồi vội vàng phủ nhận
Ai lại dám tỏ bày niềm xúc động
Nên bất ngờ phải nói "Có" thành "Không"
Bài hát anh hát cho cả lớp nghe chung
Sao ánh mắt cứ nghiêng về một phía ?
Tự dưng em không dám lên lớp trễ
Chỉ sợ anh chê : con bé ấy lười !
Tự dưng em vui hơn và anh càng thấy yêu đời
Anh đi dạo thường xuyên hơn ngang căn phòng em ở
Em cũng chợt thích ngồi bên cửa sổ
Trang 32Chỉ cần một cái nhìn là hai đứa sẽ ngủ ngon
Nhưng bạn bè ơi,
đừng tìm hiểu gì hơn
Em sẽ bảo em chỉ ngồi hóng gió
Anh sẽ giải thích rằng anh đi ngang căn phòng đó
như đi ngang bao căn phòng khác của trường
Khi biết yêu ai cũng ngỡ mình vẫn bình thường
Dù thật sự có rất nhiều thay đổi
Mà thay đổi trước tiên là bắt đầu nói dối
Nhưng là sự nói dối vụng về trẻ nít rất dễ thương
Và dĩ nhiên là đáng được khoan dung
Hãy tha thứ cho những người vì bắt đầu yêu nên bắt đầu nói dối
KHÔ KHAN
(ST)
Chợt một ngày em bảo anh khô khan
Không nói nổi dù một lời của gió
Không dịu dàng và mượt mà như cỏ
Không êm đềm hay lơi lả như trăng
Anh nghe lòng nhói nỗi bâng khuâng
Em nói đúng, buồn thay em nói đúng
Trang 33Gã đàn ông trong anh lại vụng
Nói lời trái tim mà lạc giữa ngôn từ
Nhưng lẽ nào em chẳng nhận ra ư?
Anh không nói vậy mà anh đã nói
Bằng nỗi khát khao tưởng chừng không có tuổiBằng niềm đam mê còn trẻ mãi không già
Và lẽ nào em lại chẳng nhận ra
Giữa cái khô khan có chút gì bối rối
Giữa cuộc sống đang trôi đi rất vội
Anh đờ đẫn cuốn theo những lo lắng rất đời
Hãy gọi cho anh khi đêm đã khuya rồi
Khi anh đã về với mình rất thật
Khi anh thấy tận trong anh sâu nhất
Ánh mắt em nhìn trách móc suy tư
Em vẫn còn thao thức đấy ư?
Vằng vặc thế mà trăng vẫn khuyết
Anh sẽ nói và mong em sẽ biết
Có những lời gửi đến chỉ mình em
KHOẢNG LẶNG TRÁI TIM
Trang 34Khi chuyện cũ chỉ còn là kỷ niệm
Em có tìm về năm tháng xưa không ?
Em có tìm về trong khoẳng khắc đợi mong ?
Giọt nước mắt đầm đìa câu hờn dỗi …
Em có tìm nụ cười xưa bối rối ?
Kỷ niệm ngày nào thành câu chuyện xa xăm …
Em có tìm về nơi chốn cũ mùa trăng ?
Lá vẫn rơi trải vàng con đường nhỏ
Kỷ niệm xưa anh chôn vào bụi cỏ
Ngày xưa ơi ! Giờ đây em đã xa …
Em có tìm về mỗi dấu chân anh qua ?
Phố cũ,trường xưa,hàng cây,thư viện …
Em có tìm về những lần anh trễ hẹn ?
Thoáng giận hờn rồi trách móc vu vơ …
Em có tìm về những ngày mình làm thơ ?
Trao cho nhau cùng những dòng lưu bút
Thơ của anh nồng nàn và gấp rút
Còn thơ em trong sáng đến lạ kỳ …
Anh khao khát một ngày em trở về …
Trang 35Dẫu biết rằng chẳng bao giờ như thế
Thật dịu dàng,anh lặng thầm - Rất khẽ …
Đi tìm em …
Trong khoảng lặng trái tim … !
LẦN CHẠM TAY SAU CÙNG
Ta đưa tay chạm nhau thêm một lần
Nghe thương yêu dâng đầy trên đỉnh nhớ
Đan chặt lại, chặt lại rồi kẽ hở
Đâu ngờ đời trôi, vuột mất tương lai
Bàn tay anh mai sẽ nắm tay ai ?
Đốt khẳng khiu vuốt ve, niềm đau chạnh
Ngón thon buồn em hửng hờ đêm lạnh
Giữ mong manh một chút kỷ niệm gầy
Từ giã nhau, xa từng phút từng ngày
Để được gì ngoài những lời oán trách
Hướng tương lai đánh đổi bằng thử thách
Hạnh phúc đành đáp lại với đau thương
Để sáng nay em vén tóc soi gương
Thấy nổi buồn đọng trên đôi trủng mắt
Hai giòng lệ lăn dài, giọt trong vắt
Trang 36Cùng linh hồn tắm gội những sầu bi.
Em rút tay không muốn chạm bàn tay
Sợ nhớ anh nghẹn ngào - dòng kí ức
Thế rồi Bàn tay buồn ôm đơn côi, chật vật
Không chạm lấy bàn tay mình mong dĩ vãng trôi xa
(Hay sợ chạm trúng nổi buồn theo mây gió thênh thang.)
MỘT CHIỀU NGƯỢC GIÓ
(st)
Em ngược đường, ngược nắng để yêu anh
Ngược phố tan tầm, ngược chiều gió thổi
Ngược lòng mình tìm về nông nổi
Lãng du đi vô định cánh chim trời
Em ngược thời gian, em ngược không gian
Ngược đời thường bon chen tìm về mê đắm
Ngược trái tim tự bao giờ chai lặng
Em đánh thức nỗi buồn, em gợi khát khao xanh
Mang bao điều em muốn nói cùng anh
Chợt sững lại trước cây mùa trút lá
Trái đất sẽ thế nào khi mầu xanh không còn nữa
Và sẽ thế nào khi trong anh không em?
Trang 37Em trở về im lặng của đêm
Chẳng còn nữa người đông và bụi đỏ
Phố bỗng buồn tênh, bờ vai hút gió
Riêng chiều này - em biết, một mình em
MỘT CHÚT KON TUM
(Tạ Văn Sỹ)
Mới lần đầu em đến thăm anh
Anh đưa em thăm phố yên lành
Kon Tum nhỏ với hàng thông nhỏ
Chầm chậm thôi, vội bước chi nhanh
Em thấy không phố bốn bề xanh
Rừng vây quanh núi cũng vây quanh
Đất vẫn xuôi mà sông chảy ngược
Con nước trôi về phía thác ghềnh
Ôi những con đường nối phố với rừng
Mang thiên nhiên gần quả đồi gần
Người ở đây hồn người rất rộng
Đi cùng anh tới vài con dốc
Có gì đâu mà em mõi chân
Trang 38Mai tạm biệt anh, về phố lớn
Mang theo về một chút Kon Tum
* Kon Tum có con sông Đắk Blà nổi tiếng, nó chảy ngược về phía thác ghềnh và nhập vào dòng Sesan đi ngang qua thị xã Kon Tum
* Bài thơ được sưu tầm nhân kỹ niệm lần tham gia đào tạo đề án 112CP tại Kon Tum năm 2006
Phần 4.
MỘT NỬA
(st)
Thượng đế tạo ra cuộc đời là một nửa
Một nửa niềm vui, một nửa tình yêu
Một nửa nỗi buồn cộng một nửa hắt hiu
Chắt lại cho một nửa con người đang hối hả
Nhịp sống nặng vốn từng cơn vất vả
Một nửa em vẫn tìm một nửa anh
Mỗi nhịp đời qua anh bước rất nhanh
Có khi nào bỏ qua cái gọi là một nửa?
Trang 39Thêm một tiếng chim gù
Thành ban mai tinh khiết
Dĩ nhiên là tôi biết
Thêm một lắm điều hay
Nhưng mà tôi cũng biết
Thêm một phiền toái thay
Thêm một lời dại dột