THAY Cơn gió vô tình thổi mạnh sáng nay Con bỗng thây tóc thầy bạc trăng Cứ tự nhú răng đó là bụi phân Mà sao lòng xao xuyến mãi không nguôi Bao năm rồi?. Thây ơi.... Lớp học trò ra đi
Trang 1THAY
Cơn gió vô tình thổi mạnh sáng nay
Con bỗng thây tóc thầy bạc trăng
Cứ tự nhú răng đó là bụi phân
Mà sao lòng xao xuyến mãi không nguôi Bao năm rồi ? Đã bao năm rồi hở ? Thây ơi Lớp học trò ra đi, còn thầy ở lại
Mái chèo đó là những viên phân trăng
Và thầy là người đưa đò cần mẫn
Cho chúng con định hướng tương lai
Thời gian ơi xin dừng lại đừng trôi
Cho chúng con khoanh tay cúi đầu lầAn nữa Gọi tiếng thầy với tất cả tin yêu
NGƯỜI LÁI ĐÒ TRÊN DÒNG ĐỜI
Một dòng đời - một dòng sông
Mây ai là kẻ đứng trông bến bờ
Muốn qua sông phải có đò
Đường đời muôn bước phải nhờ người đưa Tháng năm dầu dãi năng mưa
Con đò trí thức thây đưa bao người
Qua sông gửi lại nụ cười
Tình yêu con gửi lại người cha thương
Con đò mộc - mái đầu sương
Theo con di ¡khắp muôn phương mai này Khúc sông ây vẫn ngày ngày
Thây đưa những chuyên do day qua song Hoài niệm áo trắng
Áo trắng sương mai bám theo tà
DỊu dàng trong g1ó ngỡ thiên nga
Nghiêng nghiêng ánh mắt xuôi nón lá
Nụ cười rạng rỡ dáng thướt tha
Ứng đỏ mùa xuân say hương má
Ngơ ngắn sắc hương thắm đời hoa
Hoài niệm một thời ngây thơ ấy
Đề xót lòng thêm chút mặn mà
NGƯỜI LÁI ĐÒ TRÊN DÒNG ĐỜI
Một dòng đời - một dòng sông
Mây ai là kẻ đứng trông bến bờ
Muốn qua sông phải có đò
Đường đời muôn bước phải nhờ người đưa Tháng năm dầu dãi năng mưa
Con đò trí thức thây đưa bao người
Trang 2Qua sông gửi lại nụ cười
Tình yêu con gửi lại người cha thương
Con đò mộc - mái đầu sương
Theo con đi khắp muôn phương mai này Khúc sông ấy vẫn ngày ngày
Thay đưa những chuyến đò đây qua sông Hoài niệm áo trắng
Áo trăng sương mai bảm theo tà
Dro dang trong gid ned thitn nga
Nghiêng nghiêng ảnh mất xuôi nóa lá
Nụ cười rạng rỡ dáng thưới tia
[ng đồ mùa xuân say hương má
Ngơ ngân sắc hương thâm đời hoa
Hoài niệm mội thời ngày thơ ay
Đề xót lòng thêm chit man ma