Những điều đã học được ở mỗi kiếp sinh, sẽ được lưu giữ lại trong linh thân linh hồn, vì thế chúng ta nên tin tưởng rằng kết quả của sự cố gắng học tập tu dưỡng không bao giờ mất; không
Trang 1DÃ TRUNG TỬ
PHÉP ĐỐI NHÂN XỬ THẾ
NHÀ XUẤT BẢN TÔN GIÁO
Đồng Đạo có thể đọc tài liệu nầy trên một số trang Web của Cao Đài giáo hay vào trực tiếp Website: caodaigiao.com
hoặc biên thư hay gọi điện về
Trang 2Con người theo Đạo học, tuy là thể xác có sanh
có diệt, nhưng linh hồn vẫn trường tồn qua nhiều kiếp sinh khác nhau Những điều đã học được ở mỗi kiếp sinh, sẽ được lưu giữ lại trong linh thân (linh hồn), vì thế chúng ta nên tin tưởng rằng kết quả của
sự cố gắng học tập tu dưỡng không bao giờ mất; không phải chỉ hữu ích trong một đời người ngắn ngủi, chết là mất; mà được lưu giữ làm sự hiểu biết cho vô số kiếp lai sinh tiếp theo Theo duy thức học của Phật giáo cũng xác nhận rằng tri thức học được trong kiếp nầy, cũng sẽ lưu giữ lại trong A-lại-gia-thức, để làm sự hiểu biết cho những kiếp kế tiếp
Nên đây là những vấn đề không phải tự dưng con người sinh ra là biết được, ngay Đức Khổng Tử cũng nói rằng:
“Chẳng phải ta sinh ra tự nhiên mà hiểu được
đạo lý Nhưng ham mộ kinh sách thánh hiền thời xưa,
nên siêng năng tầm học (Luận ngữ)
Nên con người phải dày công học tập, tu dưỡng vì những đức tính tốt phải được rèn luyện và phát triển từ rất nhiều công sức và quyết tâm Do đó Đức Không Tử than rằng:
“Làm người khó ! Làm người thật khó !!!” (Khổng Tử gia ngữ)
Cũng vì lý do nầy mà các tôn giáo, các nền triết học, các nhà đạo đức, luân lý đã đề ra nhiều đường hướng tu thân, xử thế khác nhau, vô cùng phong phú, dù con người có thiện chí đến đâu cũng
Trang 3không thể nào nắm bắt được trong một thời gian hữu
hạn, mà phải học tập suốt đời nầy sang đời khác
Để kết thúc mấy giòng nầy, chúng tôi xin trích
dẫn lời của Đức Khống Tử đã nói rằng: “Tin tưởng
và hâm mộ đạo lý người xưa Ta đem kinh sách của
Thánh Hiền mà truyền lại cho đời sau, chớ chẳng
phải ta sáng tác ra” (Luận ngữ - Thuật nhi) Nên đây
chỉ là một sưu tập nhỏ, góp nhặt một số nét tiêu biểu
trong đạo xử thế xưa nay của thánh hiền và các danh
nhân trên thế giới, chỉ nhằm giúp cho thế hệ trẻ, tham
khảo trong vấn đề tu thân xử thế, hầu vượt lên chính
mình để gặt hái thành công trên đường đời Trong
một khuôn khổ hữu hạn, chắc chắn là nội dung sưu
tập không thế nào đầy đủ, kính xin các bậc đàn anh
cao minh chỉ giáo và bổ túc để tài liệu được súc tích
xử thế tiếp vật, tức là ngoài ta đối với ta ra, ta còn phải đối với gia đình, với nhân quần xã hội và vạn vật, không những đối xử một cách chung chung, mà phải đối xử với từng người, từng người một, trong giao tiếp hằng ngày Đó không những là phương thức để chúng ta hòa hợp với cộng đồng, mà còn để tìm ra mối tương quan mật thiết giữa Con người và Thượng Đế nữa Nên Đức Phạm Hộ Pháp đã dạy rằng:
“Phải biết thân thích cùng cả nhơn vật, tức là tìm ra nguyên do của Vạn linh cùng Chí linh” (Phương Luyện kỷ)
Ngày xưa Đạo Nho ấn định ra Ngũ luân, là vua tôi, cha con, anh em, vợ chồng và bằng hữu Người nào cũng có quyền hạn và nghĩa vụ của người ấy, như vua thì phải sáng suốt, tôi thì phải trung thành, cha phải hiền, con phải hiếu, vợ chồng phải thuận hòa, anh em phải thương yêu nhường nhịn lẫn nhau,
Trang 4và bạn bè phải tín nghĩa Nhưng càng về sau đạo đức
suy đồi, những người trên cứ lợi dụng quyền hạn của
mình để bắt ép kẻ dưới phải vâng phục mà không
màng đến nghĩa vụ của mình đối với kẻ dưới, làm tổn
thương đến sự tương thân tương ái giữa người và
người Nên một số Nho gia tiến bộ sau nầy cho rằng
ngũ luân chỉ có “bằng hữu” là đáng kể, còn ngoài ra
chỉ có giá trị tương đối mà thôi Vì vua tôi, cha con,
anh em, vợ chồng, tuy có phân biệt lớn nhỏ, nhưng
trên phương diện xử thế giữa người và người thì chỉ
là “bạn hữu” với nhau, nên trong sự giao tiếp phải
dựa trên sự bác ái công bình Ngày nay trong quan hệ
với nhau, một số người không dựa trên căn bản tình
thương, người trên không đủ tư cách, không làm
đúng bổn phận của mình, mà bắt kẻ dưới phục tùng
là một điều trái với lẽ phải, nên không còn hợp thời
nữa
Theo giáo lý Cao Đài Giáo thì Vạn linh đều là
con cái Đấng Chí Linh là Thượng Đế, tuy trong đời
sống thể xác tại thế gian có phân biệt giới tính, có
phân ra đẳng cấp lớn nhỏ, trên dưới, nhưng phần linh
hồn thì đều là anh em với nhau Nên trong việc đối
xử chỉ lấy “Bác ái” và “Công bình” làm chuẩn mực
Cụ thể là lấy sự thương yêu để đối đãi cùng nhau, và
cái gì mình không muốn người ta làm cho mình thì
và phát triển Nên Đức Chí Tôn đã dạy rằng:
Chẳng quản đồng tông mới một nhà, Cùng chung một Đạo tức một Cha
Nghĩa nhân đành gỡi thân trăm tuổi, Dạy lẫn cho nhau một chữ Hòa
(Thi văn dạy Đạo)
Bất cứ ai cũng biết rằng chữ “hòa” là quý, nhưng rồi nhiều gia đình vẫn hình khắc chia ly, trong
xã hội vẫn đầy dẫy sự xung đột phân hóa
Ngay trong lãnh vực Tôn giáo cũng phân chia
ra nhiều chi phái kích bác chống đối lẫn nhau điều nầy có người cho là do Thiên cơ khảo đảo thử thách Nhưng theo thiển ý chúng tôi thì cũng do sự bất hòa
mà ra
Đức Hộ Pháp đã cảnh báo rằng:
“Hễ một hành tàng nào của chúng ta, mà làm cho con người rối loạn, ly tán, ngỗ nghịch tức nhiên phạm tội Thiêng liêng thì chúng ta sẽ là tội nhân
đệ nhứt của nhân loại vậy” (Trích thuyết Đạo đêm
14 tháng 9 Mậu Tý – 1948 về sự Điều hòa Càn Khôn
Vũ trụ).
Trang 5Sự bất hịa nầy khơng những chỉ xuất hiện
trong nhân thế, mà ngay ra các tơn giáo cũng đã
đến mức báo động Nhà truyền giáo Cơ Đốc Joyce
Meyer đã cảnh báo rằng:
“Tinh thần bất hịa đang phá hoại Hội Thánh,
hầu như cịn nhanh hơn cả việc Chúa xây dựng Hội
Thánh, đây là mưu chước của Quỷ vương, mà hầu
hết tín đồ đều khơng nhận ra nguyên nhân vì đâu mà
xảy ra nan đề nầy, nhất là đối với những người đã
được sự hỗ trợ che chỡ của Chúa”
Sự bất hịa tác hại nghiêm trọng như vậy,
nhưng ít ai để tâm cái nguyên nhân do đâu ? Nay
chúng ta thử tìm hiểu tại sao nảy sinh ra sự kiện
nghiêm trọng nầy Ngay những người trong cửa
Đạo hầu như ít nhiều cũng đã thấm nhuần được đạo
nghĩa, mà vẫn khơng nhường nhịn lẫn nhau, để gây
ra sự bất hịa, đến nỗi làm tan vỡ sự đồn kết trong
nội bộ
II NGUYÊN NHÂN XẢY RA SỰ BẤT HỊA
Ai cũng biết Hịa là quý, mà bởi từ đâu, và do
ai, dẫn đến sự bất hịa chia rẻ nầy, sự kiện này Đức
Chí Tơn đã khẳng định rằng:
“Mặt nhựt hồi mơ thấy xẻ hai,
Cĩ thương mới biết Đấng Cao Đài
Cũng con cũng cái đồng mơn đệ,
Bụng muốn phân chia hỏi bởi ai.”
(Thi văn dạy đạo)
Như vậy, Đức Chí Tơn đã xác nhận rằng sự
mất đồn kết đưa đến phân chia chi phái là do từ con
người, khơng biết nhường nhịn với nhau, chứ khơng phải là do Thiên ý Vì Thượng Đế ban cho con người
cĩ quyền quyết định lấy số phận của mình, Ngài duy chỉ vì thương yêu nên ân cần dạy bảo mà thơi
Cĩ một nguyên nhân rất dễ nhận thấy là chúng
ta cứ cố chấp vào “nhị nguyên” xem âm dương, phải trái riêng biệt, chứ ít người chịu nhìn nhận “âm dương là một, phải trái là một ” Vì thế mà không giữ được “Hịa và Nhẫn”, nên dẫn đến hình khắc chia ly Do đó Đức Chí Tôn mới dạy rằng:
Biết nhẫn cùng nhau dữ hĩa hiền
Đứa đố đứa làm đơi đứa hại, Nhịn nhường chẳng Phật cũng là Tiên (Thi văn dạy Đạo)
III TÍNH CHẤT & NGUYÊN LÝ ÂM DƯƠNG
Chúng ta thừa biết rằng theo tính chất Âm Dương, thì Dương là lửa, là nĩng, là trắng, là thiện,
là quân tử, là tích cực, là điều tốt, may mắn Cịn
Âm thì trái lại là nước là lạnh, là đen, là điều ác, là tiểu nhân, là tiêu cực, là điều xấu, rủi ro v.v
Vậy cái gì tạo ra âm dương ? Đĩ là cái “một”, đây là một khái niệm quen thuộc trong triết học Đơng phương: Nên thiện luơn đi đơi với ác Tốt luơn đi đơi với xấu, do đĩ tốt xấu là một, thiện ác là một, như hai mặt của một tờ giấy, tương tự như trước sau, trên dưới, tả hữu là một, ngay cả họa phước, vinh nhục cũng là một Tất cả đều là một, khơng cĩ cái gì
Trang 6thoát ra khỏi cái một đó cả Cái một đó là “Đạo” là
chân lý, người ngộ Đạo là người thấy được cái “Một”
là một thể “thống nhất âm dương” Tóm lại âm
dương là hai mặt của Đạo
Trong nguyên lý Âm dương Đức Lão Tử đã
nói rằng:
“Vạn vật phụ âm nhi bảo dương, xung khí dĩ
vi hòa” (muôn vật đều cõng âm và ôm dương, hai khí
ấy đụng chạm nhau, nhưng hòa với nhau / Lão Tử
Đạo Đức Kinh)
Nên chúng ta thấy từ những đại tinh cầu trong
không gian, cho đến những hạt nguyên tử ly ty trong
cơ cấu vật chất, đều hàm chứa hai lực lượng tương
phản nhưng tương thành nầy
Theo Dịch lý thì âm dương có tính cách tương
đối, không có vật gì độc âm hay cô dương mà tồn tại,
vì độc âm thì bất sanh, cô dương thì bất trưởng Âm
Dương lại hỗ căn chuyển hóa lẫn nhau, hễ Dương
cực thì Âm sinh, Âm cực thì Dương sinh, trong Thái
âm có Thiếu dương, trong Thái dương có Thiếu âm
Nên mọi người, mọi vật, mọi hiện tượng, cũng chỉ là
sự đấu tranh, chuyển hóa và thống nhất, giữa hai mặt
đối lập là âm dương Đây là phép biện chứng của
triết học Đông phương
Nên chúng ta thường thấy thiện ác, phải trái,
xấu tốt là hai mặt của một vấn đề Nên đừng quá tách
biệt thi phi thiện ác, cái cốt lõi là Tâm địa con người
phải giữ cho bình thản, vì Đức Phật dạy rằng: “Tâm
bình, thế giới bình” Tâm bình là cái tâm liễu ngộ
được nguyên lý Âm dương Ngài Trần Đoàn Lão Tổ
đã nói rằng: “Nhược năng liễu ngộ âm dương lý, thiên địa đô lai nhứt chưởng trung” (nếu liễu ngộ được nguyên lý âm dương thì trời đất gom lại trong lòng bàn tay)
IV MỐI TƯƠNG QUAN GIỮA THIỆN ÁC, PHẢI TRÁI
Theo quy luật cơ bản của Đạo học thì “Âm Dương là một”, nên “thiện ác” là một, “phải trái” là một Mới nghe thì có vẻ phi lý, nhưng thật ra vấn đề
âm dương, thiện ác, phải trái nó chỉ có tính chất tương đối, ác là mặt trái của thiện, thiện là mặt trái của ác, như hai mặt của một chiếc mề-đay, không thể rời nhau, mà nó còn lồng vào nhau nữa
Chúng ta thử đi vào chi tiết thì sẽ nhận ra ngay: như phải nơi nầy lại trái ở nơi khác, nên Pascal
đã nói rằng: “Bên nầy núi Périner là chân lý, bên kia
là sai lầm” Hơn nữa tùy trình độ, mà nhận định phải trái cũng khác nhau, như Galilée dùng kính thiên văn
để chứng minh sự vận hành của các thiên thể, thì Giáo hội La Mã đã cho là một phát minh “ma quỷ”
và đã giam cầm ông ta cho đến chết !!! Như một cái cây thẳng cắm xuống nước, lại thấy cái cây ấy cong
Hơn nữa vấn đề thiện ác, phải trái cũng hàm chứa lẫn, và bổ sung cho nhau, nếu không ác thì đâu biết được thiện, không trái làm sao biết được phải
Sự thật quá rõ ràng như vậy, nhưng trong chúng ta không mấy ai chịu chấp nhận cái nguyên lý
ấy, nên mới dẫn đến hình khắc chia ly
Trang 7V CHẤP NHẬN LƯỠNG CỰC
Ở đây cần lưu ý quan điểm cho “thiện ác là
một”, không phải Đạo học coi thiện ác ngang với
nhau, hoặc đề cao điều ác Vì người Đạo phải luôn
hành thiện tỵ ác là lẽ đương nhiên, nhưng có ý
khuyên người Đạo nên nhìn thiện ác của nhân thế
một cách lưỡng cực và khoan dung
Theo Nho gia thì người có lòng nhân nên ẩn ác
dương thiện, tức là không chú ý tới điều ác của
người, mà nên biểu dương điều thiện của họ, để giữ
gìn sự hòa thuận Còn người tách biệt thị phi thiện ác
để dèm pha, phỉ bán, cho “sướng miệng” gây ra sự
bất hòa, đó là kẻ tiểu nhân hiểm ác
Đồng quan điểm đó một Chơn sư đã dạy rằng:
“Con đừng lên án ai đã sa ngã, hãy mở rộng
vòng tay yêu thương đón lấy kẻ ấy như một huynh đệ
trên đường hành hương, mà đôi chân anh ta còn
vướng nặng trong bù (Light on the Path - Ánh sáng
trên Thánh Đạo / Mabel Colins)
Để giữ được niềm hòa khí với mọi người, thì
đối với lỗi lầm của bất cứ ai, chúng ta cũng nên
chung lòng sám hối, vì chúng ta với họ vốn là một,
nên nghiệp quả cùng nhau sang sẻ Điều nầy một
Chơn sư đã khẳng định rằng:
- Chớ nên tưởng con có thể đứng tách biệt ra
khỏi kẻ xấu hay kẻ dại khờ Họ chính là con đó Nếu
con để cho nảy sinh ý tưởng là con tách biệt khỏi bất
cứ kẻ xấu nào, thì con sẽ tạo ra nghiệp quả để trói
buộc con với người đó Hãy nhớ rằng tội lỗi và ô nhục trên đời nầy cũng xảy ra cho con nữa, vì con là một phần tử của thế gian Nên nghiệp quả của con
được kết chặt với đại nghiệp quả của nhân loại
Kẻ nào tự mãn về đức hạnh của mình, là tự tạo cho mình một chỗ trong vũng bùn Con hãy tránh đều
đó, vì đó là điều nên tránh, chớ không phải vì giữ cho
con trong sạch (Light on the Path - Ánh sáng trên Thánh Đạo / Mabel Colins)
Chúng ta cũng nên luôn nhớ rằng tất cả chúng sanh đều có chung một điểm linh quang của Thượng
Đế, nên một Chơn sư dạy rằng:
- Con phải tập phân biện Đức Thượng Đế trong mình loài vật, dù chúng nó thật xấu xa Con cũng có thể luôn giúp đồng bào con là nhờ con với
họ có chung một chơn thần của Thượng Đế, con hãy học hỏi cách thức tỉnh chơn thần đó trong người họ (Krishnamurti/ Dưới Chân Thầy)
Còn trường hợp muốn góp ý xây dựng với ai, thì chúng ta nên tuân đúng theo Tứ đại điều quy trong Tân luật là:
“Trên dạy dưới lấy lễ, dưới giáng trên đừng thất khiêm cung”
rằng:
“Con tưởng rằng kẻ nào đó làm quấy, nếu có
dịp tỏ riêng, thì con phải nói cho có lễ phép với va, vì
cớ nào con không đồng ý Có lẽ con làm cho va tin
được Nhưng nhiều trường hợp can thiệp như thế
Trang 8cũng không phải cách nữa Vì con phải để cho kẻ
khác được tự do như con” (Krishnamuri /Dưới Chân
Thầy)
Nhiều học thuyết chủ trương cải tạo con người,
theo ý mình, nhưng sự thật thì không có một quyền
lực nào có thể biến đổi cái “bản lai diện mục” của
một người cả Một giáo điều nào đó có chăng chỉ có
thể giúp một người tìm thấy điều gì đó có sẵn ở bản
thân họ mà thôi Sự thật thì chỉ có kinh nghiệm khổ
đau lâu đời nhiều kiếp của một người mới có thể cải
hóa được họ Điều nầy nhà Thiên văn học Galiléo đã
xác nhận rằng:
“Chúng ta không thể dạy bảo ai bất cứ điều gì
Chúng ta chỉ có thể giúp họ phát hiện ra những gì
còn tiềm ẩn bên trong con người họ mà thôi” (Theo
Đắc nhân tâm - How to Win Friends & Influence
People / Dale Carnegie)
một khối đá, người ta phải dùng một lực mạnh và
cứng hơn, nhưng có thể sẽ làm tảng đá vỡ nát Cũng
thế, về mặt tâm lý, khó có thể thay đổi định kiến của
một người, không khéo chỉ là sự “nhồi sọ” hay “tẩy
não” rồi cũng chẳng thay đổi được gì
Có người cho rằng quan điểm nêu trên là “tiêu
cực” là “không dám đấu tranh” Họ còn dẫn câu kinh:
“Diệt hình tà pháp cường khai đại đồng ”
(Phật Mẫu Chơn kinh).
Tức là cái gì trái ý họ đều là tà và phải diệt !!! Thật ra vấn đề phân biệt tà chánh rất khó, ngay Đức Chí Tôn cũng đã dạy rằng:
“Lẽ chánh tự nhiên có lẽ tà,
Chánh tà hai lẽ đoán sao ra.”
Huống hồ chúng ta là kẻ phàm phu tục tử, làm sao phân biệt được chánh tà, nếu chống đối bừa bãi, e chưa diệt được ai, đã bị người ta phản ứng dập cho gãy răng, thì chỉ thiệt thân mà thôi !!! Ngay Thượng
Đế cũng để con người tự do quyết định số phận của mình, Ngài chỉ vì thương yêu nên ân cần nhắc nhở
mà thôi Vì thế Đức Chí Tôn đã dạy rằng:
“Thầy cấm không cho dị nghị việc người chi chi cũng phải nhớ quyết rằng có Thầy trong đó chẳng nên lấy ý tứ riêng mà phán đoán chi hết ”(Thánh giáo ngày 20-02.1926 nhằm ngày 8/1 Bính Dần / Trích TNHT / Q1)
Nên khi chúng ta nghĩ rằng ai đó đã sai trái thì chúng ta tuần tự xử trí theo các giáo huấn nêu trên, để giữ sự hòa hảo với mọi nhau Vì mỗi chơn linh đến thế gian đều phải học qua các bài từ ác trượt đến thiện thanh, nếu chúng ta góp ý mà họ không nghe, tức là họ còn đang học cho xong phần ác trược, rồi phải trả quả, phải nếm qua đau khổ để tiến hóa Nên chúng ta chỉ nên cầu nguyện, phóng điển lành để
hỗ trợ họ, chứ chúng ta đả kích là ta đã đổ thêm dầu vào lửa, làm cho ác trược trong họ bùng phát dữ dội
mà thôi
Trang 9Tóm lại khi muốn thực hiện được hòa khí bên
ngoài, thì trước tiên chúng ta phải biết chấp nhận
lưỡng cực, để có được sự bình hòa trong nội tâm Vì
vũ trụ vốn là một tấn tuồng của tâm thức, với các sự
kiện, phải trái, thân thù luôn chuyển biến vô
thường Khi chúng ta hiểu và chấp nhận những sự
kiện vô thường nầy, thì chúng ta sẽ thấy mọi sự cố
xảy ra trên đời đều có một lý do rõ ràng, mà mình
chưa ý thức được
Nói vậy không phải chúng ta thụ động, mà
chúng ta nên biết rằng mình chỉ có thể làm tận lực,
nhưng không thể kiểm soát được kết quả của nó, rồi
từ đó chúng ta sẽ khoan dung tha thứ và hòa hảo với
mọi người
VI HÒA VÀ NHẪN ĐỂ BẢO VỆ SỨC
KHỎE
Trong phép dưỡng sinh người ta khuyên rằng,
cách gìn giữ sức khỏe tốt nhất là biết hòa và nhẫn để
gìn giữ tâm lý ổn định, nếu trạng thái tâm lý không
ổn định thì ăn uống tập luyện cũng vô ích
Tức giận dễ bị khối u, cả thế giới điều biết
Trường đại học Stanford đã làm một thí nghiệm nổi
tiếng, lấy ống mũi đặt lên mũi cho anh thở, rồi sau đó
đặt lên bãi tuyết 10 phút Nếu băng tuyết không đổi
màu thì chứng tỏ anh bình tĩnh tự nhiên; nếu băng
tuyết trắng lên chứng tỏ anh có điều hỗ thẹn ray rứt;
nếu băng tuyết tím đi, chứng tỏ anh rất tức giận Rút
lấy 1.2 cc chỗ băng tuyết tím đó tiêm cho chuôt con
thì 1.2 phút con chuột đó sẽ chết Thí nghiệm nầy đã được giải Nobel
Tâm lý học có đề xuất 5 phương pháp tránh tức giận:
- Một là tránh đi
- Hai là khi người ta chửi anh, thì chuyển đi làm chuyện khác, để không nghe thấy nữa
- Ba là thả ra đừng để bụng, người ta chửi anh
mà anh đi chửi lại thì không gọi là thả, mà phải đi tìm bạn để tâm sự, nếu cứ để bụng thì sẽ sinh bệnh
- Bốn là thăng hoa, tức là người ta càng nói anh thì anh càng ra sức làm
- Năm là tự khống chế, tức là mày chửi thế nào ông cũng không sợ Điểm nầy rất quan trọng
Nhịn một lúc thì gió yên sóng lặng, lùi một bước thì biển rộng trời cao [Theo Giáo sư Tề Quốc
Lực / Bí quyết sồng khỏe sống lâu]
Tóm lại, qua các tiết mục nêu trên, chúng ta đã nắm được một cách khái quát nguyên nhân gây ra bất hòa và bằng cách nào để khắc phục Đây cũng là vấn
đề then chốt cho những người đang bước chân trên Đường Đạo Vì theo chơn truyền, thì người tu phải thực hiện hai chữ “Hòa” và “Nhẫn”, mới có thể vào được cửa Niết bàn, vì Đức Chí Tôn đã phán rằng:
“Phương pháp độ rỗi, chỉ khuyên lơn các chơn linh dầu nguyên nhân hay hóa nhân phải đoạt được hai chữ Hòa và Nhẫn thì mới về cửa nầy được Dầu cho vạn kiếp sanh dày công tu luyện mà còn ganh ghét, thì sẽ bị vào tay Chúa Quỷ, chớ không mong gì
Trang 10về cùng Thầy ” (Theo Tam thập lục thiên du ký của
Đức Hộ Pháp Phạm Công Tắc)
Thật vậy, ngay trong một gia đình mà trên
dưới hòa thuận và nhường nhịn lẫn nhau, thì dù ở
trong một túp lều tranh, cũng sánh được với Động
Đào nguyên rồi, nên Đức Chí Tôn mới khuyên rằng:
“Cố sửa lều tranh hóa động Đào ” là vậy
Tóm lại vấn đề then chốt muốn đạt được chữ
Hòa, thì trước hết phải biết Nhẫn, muốn vậy, chúng
ta cần phải nắm được yếu quyết Âm Dương là một,
phải quấy là một, không thể loại bỏ cái nầy để lấy cái
khác Nếu chúng ta nhận ra cái “Một” đó, thì chúng
ta ngộ Đạo, và trong xử thế mới có thể nhẫn nhục,
khoan dung, thương yêu, hòa hợp với nhau, và tất cả
những xung đột, bất hòa sẽ giải quyết một cách ổn
thỏa, ngay vấn đề thống nhất các chi phái Đạo cũng
thực hiện dễ dàng Ngoài ra còn giúp chúng ta lạc
quan yêu đời, tăng cường sức khỏe và tuổi thọ nữa
Có một điều đáng nêu nữa là trong thuật dưỡng
sinh, Giáo sư Ohsawa (Nhật) đã đưa ra một phương
trình: 5 âm / 1 dương là quân bình, từ đó suy ra là
một người có 5 phần xấu (âm), được 1 phần tốt
(dương), là người đó đã đạt quân bình rồi, trong xã
hội có 1 người quân tử giữa 5 kẻ tiểu nhân, cũng là
một xã hội yên ổn rồi Chứ chúng ta đừng bao giờ đòi
hỏi phải có một trăm phần trăm người tốt là một điều
viễn tưởng
Lại nữa theo Đức Lão Tử thì người thiện và kẻ
ác có mối tương quan với nhau, nên Ngài nói rằng:
“Người thiện là thầy của người bất thiện, nhưng người bất thiện cũng là tư liệu tham khảo cho người thiện, nhờ đó mà họ nhận ra điều ác để xa lánh (Thiện nhơn bất thiện nhơn chi sư, bất thiện nhơn thiện nhơn chi tư/ Minh Tâm Bửu Giám)
Còn nếu chúng ta cứ khăn khăn cho rằng
“phải là phải, trái là trái”, hễ còn cái nầy thì phải loại
bỏ cái kia, thì vấn đề đoàn kết trong gia đình cũng như trong cửa Đạo vẫn còn rất xa vời
Cho nên nếu mình quyết tâm gìn giữ chữ Hòa, thì dù cho một sự kiện có căn thẳng, hoặc ai có ác ý đến đâu mình cũng có thể nhường nhịn, thì không thể gây ra sự bất hòa được
Nếu người tín đồ Cao Đài mà mãi đắm chìm trong sự tranh chấp, tỵ hiềm, chấp ta, ngã mạn thì mục tiêu “hòa đồng” của Đạo không thành tựu, tức nhiên Đạo phải suy vong Làm như vậy, mà cứ tưởng mình trung thành với Đạo, xây dựng Đạo nhưng
phản Đạo, mà không hay !!!
Vì Đức Chí Tôn khẳng định rằng:
“Nếu người tu mà không giữ ‘hòa và nhẫn’ thì
vào tay chúa quỷ, chứ không mong gì về cùng Thầy”
VI NHỮNG TẤM GƯƠNG HÒA & NHẪN
TRONG CỬA ĐẠO LẪN NGOÀI ĐỜI
1 Không tuyên bố gì cả !
Có một lần Đức Thượng sanh Cao Hoài Sang
và một số vị trong Thập nhị Thời quân cùng ký tên vào tờ không công nhận Đức Hộ Pháp Phạm Công Tắc Nhưng Đức Ngài không tuyên bố một lời nào
Trang 11mích lòng, và Đức Ngài cũng không cho là ai sai hay
ai đúng cả Đức Ngài chỉ lo thực hiện sứ mạng mình
là xây dựng nền Đạo, và lo cho con cái Đức Chí Tôn
Do đó mà về sau mọi người đều tâm phục khẩu phục
- Tướng lễ
Trong đàn cúng an vị đền thờ Phật mẫu Bà
Hương Hiếu quỳ ở nội nghi, Đức Hộ Pháp quỳ ở
ngoại nghi Khi dâng Tam bửu Bà Hương Hiếu lạy
mỗi bửu 9 lạy, cọng tam bửu là 27 lạy Đức Hộ Pháp
lạy mỗi bửu ba lạy, cọng ba bửu 9 lạy
Sau đó nhiều vị chức sắc thấy vậy hỏi Đức
Ngài về sự khác biệt đó, Đức Ngài chỉ trả lời rằng:
Đợi sau có Tướng lễ hãy thống nhất, chứ Đức Ngài
không cho ai sai hay đúng gì cả
2 Thiên Nhãn một bên
Trong thời kỳ Đạo mới khai, bà Nữ Đầu sư
Lâm Hương Thanh có ấn hành và phỗ biến một kiểu
Thánh tượng Ngũ Chi, theo dạng hình vẽ lập thể,
màu sắc rất đẹp, nhưng Quả Càn Khôn và Thiên nhãn
không ngay giữa bức Thánh tượng, Đức Hộ Pháp đã
có nhận xét như vậy, nhưng Đức Ngài vẫn để cho
bức tượng Ngũ chi đó lưu hành rộng rãi, không có ý
kiến gì ngăn cản cả, chỉ về sau Đức Ngài không cho
tái bản kiểu Thánh tượng đó nữa, vì Thiên nhãn ở
một bên Bức tượng Ngũ chi đó hiện nay cũng còn
một số Thiên bàn đương thờ
3 Chín cây nhang
Khi dâng lễ Phật mẫu Đức Hộ Pháp dạy vẫn
dâng 5 cây nhang, nhưng Bà Hương Hiếu bảo dâng 9
cây, Đức Ngài hỏi tại sao ? Bà trả lời rằng 9 cây đó là Cửu vị Tiên nương Đức Hộ Pháp hỏi: Vậy chớ còn Bạch Vân Động nữa thì mấy cây ? Bà làm thinh không trả lời Tuy vậy Đức Hộ Pháp vẫn để thắp đủ 9
cây nhang không thay đổi
4 Tu không vì áo mão
Trong cửa Đạo ai cũng biết công nghiệp của Ngài Phối sư Trần Quang Vinh Ngài luôn luôn trung thành với đường lối của Đức Phạm Hộ Pháp, Ngài đã chịu biết bao nhiêu khổ hạnh vào tù ra khám để lãnh đạo đàn em giải nguy cho Đạo
Thế rồi vì một lý do nào đó, một đàn cơ đã lột hết áo mão của Ngài và một số chức sắc khác cho về vườn làm tín đồ !!! Nhiều vị chức sắc toan phản kháng, nhưng Ngài khuyên rằng người tu là vì Đạo chứ không vì áo mão Sau đó Ngài an nhiên tự tại đội khăn đen, mặc áo chít vào chầu lễ Chí Tôn tại Đền Thánh, ngồi theo hàng tín đồ một cách vui vẻ hài hòa Trong lúc Ngài có hàng vạn đàn em trong cửa Đạo làm hậu thuẫn, nếu Ngài dựa vào lực lượng đó
để phản ứng, thì chữ Hòa trong cửa Đạo lúc đó sẽ ra thế nào ?
Ngài cũng đồng quan điểm với ông Nguyễn Công Trứ, từ một vị Đại Tướng bị giáng cấp làm một tên linh thú Ông đã tuyên bố một câu lý thú rằng:
“Khi làm tướng tôi không lấy gì làm vinh, thì khi trở
về làm lính tôi cũng không lấy gì làm nhục” Đúng là những mẫu người liễu ngộ được nguyên lý âm đương, coi vinh nhục, họa phước là một Họ đã trở
Trang 12thành những con người vĩ đại, đáng nêu gương tốt
cho đời
Ngày nay đồng đạo chúng ta không chịu noi
những gương gìn giữ chữ Hòa và Nhẫn của các bậc
tiền bối nêu trên, mà chỉ vì những chi tiết nhỏ nhặt
như chết xây đầu vô, xây đầu ra, bình bông, dĩa quả
trên bàn thờ đem lên hạ xuống, những cái đó đâu
phải là đạo mà đem ra chỉ trích chống đối lẫn
nhau, kẻ nói sai, người cho đúng, gây bất hòa trầm
trọng trong cửa đạo, thật đáng thương tâm !!!
5 THẾ À !!!
Thiền sư Hakuin được những người chung
quanh ca tụng là người có một cuộc sống trong sạch
Bổng nhiên một gia đình cạnh nhà ông có một
cô con gái đẹp, bất ngờ cha mẹ cô khám phá cô đã
mang thai Cha mẹ cô gái tra hỏi, cô một mực che
dấu, nhưng cuối cùng cô gái đã khai người đàn ông
đó là thiền sư Hakuin !!! Quá phẩn nộ, cha mẹ cô ta
đã đến gặp thiền sư Hakuin xỉ vả không tiếc lời
Nhưng ông ta chỉ trả lời võn vẹn hai tiếng “Thế à ”
Rồi đến khi cô gái sinh nở, cha mẹ cô bồng
đứa bé giao cho thiền sư Hakuin, khi ấy ông ta coi
như đã mất hết danh dự với mọi người, nhưng ông
không buồn Hakuin vẫn săn sóc đứa bé tử tế
Sau một năm, vì lương tâm cắn rứt, cô gái
không chịu được, bèn thú nhận rằng: cha của đứa bé
là người bán cá ngoài chợ !!! Lập tức cha mẹ cô ta
đến xin lỗi thiền sư Hakuin và nhận đứa bé về, ông ta
trao lại đứa bé, và cũng trả lời vỏn vẹn hai tiếng “Thế
à ” (Theo Góp nhặt cát đá – Giai thoại Thiền của Thiền sư Muju)
Một người đã liễu ngộ nguyên lý âm dương như Thiền sư Hakuin tức là đã ngộ đạo, nên ông đã thấy họa phước, vinh nhục cũng chỉ là một, đó là cái
“không”, nên họ chẳng động tâm, nhờ vậy mà ông
đã trở thành một con người vĩ đại
6 TƯỚI DƯA
Tống Tựu làm quan Doãn một huyện của nước Lương giáp giới nước Sở Người Đình trưởng nước Lương và nước Sở đều trồng dưa, nhưng dưa của người nước Lương siêng chăm tưới, nên tươi tốt cho nhiều trái, còn người nước Sở lười biếng nên dưa họ xấu thua Đình trưởng bên Sở có ý ganh tỵ, nên đêm đêm lén sang cào dưa bên Lương khiến dưa chết mất một ít Người Đình trưởng bên Lương biết được, bèn
có ý định cào lại để trả thù Nhưng Tống Tựu hay được mới khuyên rằng:
- “Sao lại làm thế ? Làm như thế chỉ gây thêm thù oán, đưa đến bất hòa, chỉ chuốc lấy tai họa mà thôi Ta khuyên các ngươi đêm đêm lén sang chăm tưới dưa cho họ mau tốt, đừng để họ biết”
Người nước Lương nghe lời khuyên, sau đó dưa bên Sở mỗi ngày một xanh tốt Người Sở lấy làm
lạ, dò xét biết được nhờ người Lương chăm tưới Sau vua Sở biết được lấy làm xấu hỗ, bèn sai sứ sang tạ tội, và xin giao hòa với nhau (Theo Cổ học tinh hoa)
Cách báo thù tốt nhất là đừng bao giờ làm giống như kẻ thù Tốt hơn nữa là đừng bao giờ nghĩ
Trang 13đến sự trả thù, mà tốt hơn một bực nữa là hãy tìm
cách giúp đỡ kẻ thù một cách kín đáo Đĩ khơng
những là phương pháp hĩa giải hận thù tốt nhất, mà
cịn tạo ra được sự hịa hảo với nhau
7 NHÌN THẤY THƯỢNG ĐẾ NGỰ
TRONG MỖI NGƯỜI
Cĩ một cặp vợ chồng già ngồi 80 tuổi, tên là
Sal và Judith, hai người thường đi dạo trong cơng
viên gần nhà
Một hơm đang đi bà Judith bị một kẻ cướp giật
sợi giây chuyền vàng của bà Ơng Sal là người bình
tĩnh, luơn tin tưởng ở Thánh kinh và biết rằng khơng
cĩ điều gì xảy ra ngồi ý Chúa, kể cả những việc bất
ngờ như bị cướp giật Tuy nhiên vì phản ứng tự
nhiên, ơng vẫn đuổi theo tên cướp, nhưng khi đến
gần, ơng chỉ thấy Thượng Đế đang ngự trong người
đĩ, và ơng biết rằng mình khơng thể thay đổi vỡ kịch
của Ngài, nên ơng quát lớn:
Này anh kia !!! Sợi giây chuyền đĩ đáng giá
hai ngàn đồng đấy !!! Anh chớ bán nĩ kém một xu
đấy nhé !!! (theo Wisdom, Bliss and Comomn Sense:
Minh triết trong Đời sống / nguyên tác Darshani
Deane, Nguyên Phong dịch)
8 BÁCH NHẪN THÀNH KIM
Ngày xưa gia đình ông Dương Diên Nghệ, đã
chín đời mà vẫn còn ăn ở chung sống với nhau
trong một nhà, tiếng tốt đồn xa cả nước đều hay
biết Câu chuyện đến tai nhà vua, một hôm nhà vua ngự giá thân chinh đến viếng gia đình nầy
Nhà vua hỏi ông, làm thế nào mà gia đình nhà ngươi vẫn ăn ở chung với nhau được đến chín đời như vậy mà không ly tán ?
Ông Dương Diên Nghệ bèn viết “một trăm chữ nhẫn” dâng lên vua xem Nhà vua khen ngợi và ban thưởng vàng bạc cho gia đình ông [Theo sách Luân lý lớp Sơ đẳng]
Bởi vậy người xưa cho rằng “Bách nhẫn thành kim” (một trăm sự nhẫn hóa thành vàng) là như vậy Nên trong gia đình nên noi gương trên biết nhường nhịn nhau, thì họ hàng sẽ hội hiệp sum vầy
C CÁCH CƯ XỬ VỚI NHỮNG NGƯỜI
TRONG GIA ĐÌNH
Trong quan hệ gia đình, tuy cĩ phân ra ơng bà,
cha mẹ, con cái, cháu chắc cĩ nhiều thế hệ trước sau trên dưới kế tục nhau để duy trì nịi giống, đĩ là
về mặt thể xác Cịn quan hệ linh hồn thì đều là anh
em với nhau, nên mỗi người đều cĩ sứ mạng ngang nhau đĩ là phụng sự cho cơ tiến hĩa
Gia đình ban đầu là sự kết hợp giữa hai vợ chồng, rồi dần dần cĩ thêm con cháu và kẻ ăn người ở từ đĩ gia đình là nơi hội tụ nhiều linh hồn Sự gặp
gỡ nầy khơng phải là một sự ngẫu nhiên, mà do cơ duyên của mỗi cá nhân, khiến họ gặp nhau, đến rồi
Trang 14đi, trong thời gian dài hay ngắn, để nương tựa hay
nâng đỡ lẫn nhau Do đó có thể nói gia đình là một
trường tấn hóa, mỗi thành viên đều có bổn phận giúp
nhau để kiếp sanh đạt đến chỗ hoàn thiện Nên sự đối
đãi với nhau phải mang một sắc thái thương yêu,
bình đẳng và tự do Có thương yêu mới sẵn sàng hy
sinh giúp đỡ nhau một cách tự nguyện, và biết tôn
trọng nhân phẩm của nhau, để cho mỗi người được tự
do tiến hóa theo tánh phận của mình, không bắt buộc
theo kiểu kéo cổ vịt cho dài, thâu giò hạt cho ngắn,
theo ý muốn của gia trưởng, khiến cho kẻ dưới bất
bình và đau khổ
Trong gia gia đình mà có tình yêu thương, bình
đẳng và tự do, thì sẽ không còn tình trạng đàn áp bóc
lột lẫn nhau, mà gia đình là một tổ ấm cho trẻ thơ,
một trạm dừng chân nghỉ ngơi cho trai tráng, là thành
lủy ẩn náu cuối cùng cho tuổi già, đúng là một trường
tiến hóa cho nhiều thế hệ
I CƯ XỬ GIỮA VỢ CHỒNG
1 Sự kết hợp giữa hai vợ chồng không phải
là chuyện ngẫu nhiên, mà do duyên số
Con người đã tạo ra nhân duyên và nghiệp quả
với nhau từ bao kiếp trước, chính do nhân duyên đó
mà Thượng Đế đã chọn hai linh hồn kết hợp với
nhau, tùy theo nhân duyên tốt hay xấu, mà gia đình
gặp hạnh phúc hay khổ đau, tức là duyên hay nợ Nên
người xưa có câu: “Vô oan trái bất thành phu phụ”
(không nợ nần với nhau thì không thành vợ chồng)
Theo triết lý của Đạo, thì con người là một linh hồn bất tử, thọ mệnh từ Thượng Đế, nên sự kết hợp giữa hai vợ chồng không phải là chuyện ngẫu nhiên,
mà đối với Thiên cơ thì đây là một sứ mạng “Thay Trời tạo thế giữ giềng nhơn luân”, nên trong kinh Thế Đạo có câu:
“ Cơ sanh hóa Càn Khôn đào tạo,
Do Âm Dương hiệp Đạo biến thiên
Con người nắm vững chủ quyền, Thay Trời tạo thế giữ giềng nhơn luân.” (Kinh Hôn phối)
Ngoài sứ mạng Thiêng liêng nêu trên, vợ chồng gặp nhau còn do nhân duyên tiền định nữa :
“Ở trước mặt Hồng Quân định phận, Đạo vợ chồng đã xứng nợ duyên ”
(Kinh Hôn phối)
Nhưng dù cho hạnh phúc hay khổ đau tức là duyên hay nợ, nếu người nào biết nắm bắt cơ hội trong cuộc sống vợ chồng để học hỏi, thì người đó sẽ lần đến chỗ hoàn thiện Vì không có sự giao tiếp nào cống hiến cho ta một cơ hội đặc biệt như tình vợ chồng, để có dịp cho ta tìm hiểu người khác một cách sâu xa, và tự biết về mình một cách thấu đáo
2 Sự hợp tác vợ chồng trong cuộc sống gia
đình sẽ giúp cho mỗi người hoàn thành một thiên
chức mới
Một khi con người đã nhận thấy được mục đích cao siêu của sự hợp tác vợ chồng thì cuộc sống gia đình sẽ giúp cho mỗi người hoàn thành một thiên
Trang 15chức mới là “tạo dựng sự sống cho đời” và sự kiện
xảy ra vui hay khổ, cũng cho ta kinh nghiệm khám
phá ra cái mới mẽ trong cuộc sống, nếu ta vui vẻ
chấp nhận mặt nào cũng đều có lợi Nên Socrate đã
khuyên đệ tử rằng: “Nếu anh gặp vợ hiền thì anh
được hạnh phúc, nếu anh gặp vợ dữ thì anh sẽ trở
thành một triết nhân”
3 Cách đối xử bình đẳng với nhau trong đạo
vợ chồng
Thánh ngôn trong cửa Đạo cũng dạy rằng:
“Bạn trăm tuổi thân hòa làm một,
Dầu sang hèn xấu tốt cũng duyên
Cùng nhau giữ vẹn hương nguyền,
Cái duyên kình bố là duyên Châu Trần”
“Nếu khổ cực cùng chung chia sớt,
Dầu sang vinh đừng bớt tình nồng
Hễ là trong đạo vợ chồng,
Hư nên đều có của ông công bà ”
(Nữ trung tùng phận)
Nho gia có một lời dạy tổng quát về cách đối
xử với nhau trong đạo vợ chồng rằng:
“Vợ chồng nên nhắc nhở nhau luôn noi theo
chánh đạo, khuyên bảo nhau những điều nhân nghĩa
tốt đẹp, dù cho gặp lúc cơ hàn ăn cơm thô, mặc áo
vải, hay gặp hồi quyền quý cao sang, cũng giữ dạ
thủy chung, trước sau như một, không đổi dạ thay
lòng”, (Hạ suất thê tử: quy ư chánh đạo, giáo dĩ
nghĩa phương, thô phạn bố y thủy chung như nhứt / Tây viên gia huấn)
Theo chân lý thì hai vợ chồng đều có nghĩa vụ quan trọng ngang nhau, không bên nào khinh, bên nào trọng Khi một trong hai người có lỗi, dù lớn hay nhỏ, thì đương nhiên phải nhắc nhở nhau chú ý sửa chữa, đây chính là một đặc quyền, một nghĩa vụ phải
có Nhưng vì lỗi lầm nào đó mà vợ chồng xảy ra cải
cọ, lãi nhãi mãi không thôi, thì đó sẽ là một lỗi lầm to lớn hơn, vì một việc đã qua đi mấy tháng, thậm chí mấy năm mà vẫn nhắc đi nhắc lại mãi, thì thật là vô đạo đức, vì sự nói dai lãi nhãi của một trong hai người còn khó chịu gấp nghìn lần so với các nguyên nhân khác gây nên trong gia đình
4 Vợ chồng không nên trách móc với nhau nặng lời
Nhiều lời trách móc của vợ hoặc chồng còn sắc hơn cả móng tay của họ, họ thường hay dùng những lời nói nặng nề để làm tổn thương đến tình cảm của nhau Nên muốn tránh sự làm nhục của một người lải nhải, chỉ có một cách duy nhất là khi họ mở miệng, thì hãy đội nón đi ra khỏi nhà đến khi trở về mà họ vẫn chưa thôi, thì hãy quày ra đi tiếp !!! Biện pháp này sẽ khiến họ không tiếp tục nói nữa, cách làm như thế có thể khiến cho người hay nói dai lãi nhãi hơi khó chịu một chút, nhưng sẽ thay đối họ phần nào, hơn là đấu khẩu Đối với các cặp vợ chồng một nhà tâm lý đã có lời khuyên rằng: Nếu bạn tình của bạn làm một chuyện khiến bạn đau khổ, thì khi nói xong,
Trang 16liền cho nó vào quá khứ và hãy quên nó đi, còn sự lãi
nhãi nói đi nói lại nhiều lần làm cho ai cũng phải
chán ghét, và sẽ giết chết tình yêu
Bất kỳ một người đàn ông hay phụ nữ nào mà
có thái độ cầu tiến, thì chỉ cần lấy sự yêu thương
chân thành và tinh thần xây dựng để góp ý sửa sai
cho họ, thì họ sẽ nhanh chóng chấp nhận thay đổi
Nếu như bạn muốn duy trì được sự hòa thuận trong
gia đình, thì hãy làm theo lời khuyên nêu trên, xa hơn
nữa là sẽ tạo nên tình yêu và hạnh phúc lứa đôi,
khiến cho gia đạo được thịnh vượng Vì Nho gia có
câu: “Phu phụ hòa gia đạo thành” Nên trong các dịp
lễ cưới hỏi người ta hay tặng cho đôi tân hôn những
bức tranh mang câu “Hòa vi quý” là vậy
5 Phu thê tương kính như tân
Theo luật nhân quả, sự gặp gỡ giữa vợ chồng
có hai trường hợp, một là để đền đáp giúp đỡ cho
mình là duyên, hai là để nhờ mình giúp đỡ, nhận sự
đền đáp của mình là nợ, nên thế nhân hay nói “vợ
chồng gặp gỡ nhau do duyên nợ” là vậy Nhưng dù
duyên hay nợ, hạnh phúc hay khổ đau mà hai vợ
chồng đều hiểu đạo lý, đối đãi với nhau trong sự yêu
thương và kính trọng nhau - người xưa khuyên rằng:
“Phu thê tương kính như tân” (vợ chồng kính trọng
nhau như khách) Được như vậy thì họa cũng chuyển
thành phước, bất hạnh cũng chuyển thành hữu hạnh
Vì đạo vợ chồng theo chân lý chánh đại là sự hợp tác
giữa hai linh hồn để thay Trời tạo thế, phụng sự cho
Thiên cơ
II CƯ XỬ GIỮA CHA MẸ VÀ CON CÁI
Đứng về mặt thể xác thì con cái là do cha mẹ sinh ra, nhưng về mặt linh hồn nó là chơn linh phân tánh từ Thượng Đế, đầu sanh đến thế gian, nương vào xác thân cha mẹ tạo nên để tiến hóa, nên Kinh Thiên Đạo có câu :
“Vòng xây chuyển linh hồn tấn hóa, Nương xác thân hiệp ngã Càn khôn”
(Kinh Giải oan)
Như vậy về mặt linh hồn con cái là anh em với cha mẹ, nên nhân gian có câu: “Cha mẹ sinh con Trời sanh tánh” Vì thế con cái không thuộc quyền sở hữu của cha mẹ, mà cha mẹ chỉ là người giám hộ, có
sứ mạng nâng đỡ con cái khi xác thân nó còn thơ ấu, trong khi linh hồn chưa làm chủ hoàn toàn được thể xác Do đó cha mẹ không có quyền quyết định số mạng của con cái, mà chỉ có bổn phận giúp đỡ đứa con do mình sinh ra trên đường tấn hóa, theo căn cơ
và số phận an bài do nhân quả tiền kiếp của nó mang theo mà thôi Bởi lẽ trong cơ tiến hóa, vạn linh phải
hy sinh giúp đỡ lẫn nhau
Đối với đứa trẻ trong kiếp sanh hiện tại, nó đã mang theo nhiều nghiệp quả vừa lành, vừa dữ của tiền kiếp, nên được đầu sanh vào gia đình nào, dòng
họ nào, quốc gia nào, triều đại nào, là nơi ấy tương xứng với nghiệp quả của nó, đáng cho nó đến, thậm chí nó còn đầu sanh vào gia đình có những Gen di truyền của tổ phụ phù hợp với số phận của nó, để có
Trang 17cơ hội trả quả, hay hưởng phước trong kiếp đương
sanh hầu tiến hóa
1 Cha mẹ cần chuẩn bị cho con cái đủ điều
kiện phát triển về thể chất cũng như tri thức và tâm
linh
Khi nuôi dưỡng con cái cha mẹ cần chuẩn bị
cho nó có đủ điều kiện sống mạnh khỏe, đồng thời
cung cấp cho đứa trẻ những hoàn cảnh thuận tiện để
phát triển về tri thức và tâm linh, loại bỏ được những
điều xấu mà nó mang theo từ bao kiếp trước Vì tâm
tính trẻ thơ rất dễ cảm hóa, nếu được nuôi dưỡng
trong môi trường đầy tình thương yêu và dịu hiền, thì
tình cảm nó có thể trở nên cao thượng, tinh thần minh
mẫn Cha mẹ dạy con không cần lời nói nhiều mà
nhất là cha mẹ cần phải sống lương thiện, mẫu mực
để làm gương tốt cho con cái noi theo
Còn nếu cha mẹ thiếu trách nhiệm, nuôi dưỡng
trong hờ hững, hay giáo dục trong nghiêm khắc, cộc
cằn bằng đòn roi, hình phạt thân xác, thì sẽ làm cho
ba hạ thể thân, vía, trí của nó trở nên chai lỳ thô lỗ và
đê tiện
cha mẹ và con cái
a Đối với con cái cá biệt ngỗ nghịch
Ngày nay một số cha mẹ thường than phiền
con cái ngỗ nghịch, không vâng lời, thậm chí còn
chống đối lại cha mẹ Gặp trường hợp nầy một số gia
đình lâm vào tình trạng xung khắc bất hòa trầm
trọng Nhưng nếu cha mẹ hiểu rằng sự gặp gỡ chung đụng giữa người và người trong gia đình hay ngoài
xã hội, đều có nhân duyên nghiệp quả với nhau, không bao giờ ngẫu nhiên cả Con cái do cha mẹ sinh
ra cũng nằm trong quy luật ấy, nên đứa con đầu sanh vào gia đình mình, một là để được mình giúp đỡ, và cũng có thể nó giúp đỡ mình đó là “báo ân”, cũng có trường hợp đứa con đầu sanh vào nhà mình để đòi nợ
để trả thù đó là “báo oán” Biết được vậy thì cha mẹ cũng có cách xử trí ổn thỏa, đó là lấy ân báo oán, thì oán ấy tiêu tan, nghĩa là cha mẹ dùng tình thương và tác phong đạo hạnh của mình để cảm hóa, thì chắc chắn con cái sẽ trở lại ngoan ngoãn và vâng lời, từ đó gia đình sẽ tạo được hòa khí và con cái trở nên hiếu thuận
Cha mẹ luôn tâm niệm rằng Trời đã trao cho mình một sứ mạng, gởi gắm cho mình đứa con yêu quý của Ngài, để nhờ mình chỡ che bảo bọc, hầu mình có dịp lập công bồi đức, thì khi đó dù gặp con cái ngỗ nghịch đến đâu mình cũng cố gắng khắc phục được, vì người xưa có câu “vô oan trái bất thành phụ tử”, do đó ta nên biết rằng nếu không có nhân duyên với ta thì không bao giờ nó đến trong gia đình ta
b Gia đình không muốn có con
Cha mẹ sinh con, chính là chiếc cầu để cho các chơn linh cao trọng giáng trần, nhưng ngày nay do một quan niệm sai lầm ích kỷ đang thịnh hành nhất là
ở phương Tây: Một số nam nữ cho rằng họ không đủ phương tiện vật chất để lập gia đình và sinh con, vì
Trang 18họ nghĩ rằng gia đình và con cái là một gánh nặng
cho họ !!! Chứ họ không hiểu cái sứ mạng Thiêng
liêng của nam nữ là thay Trời tạo thế Vì trong
chương trình cứu độ của Thượng Đế, đang có vô số
linh hồn tấn hóa cao đang chờ được đầu thai vào
những gia đình tiến hóa tương xứng với họ, để đến
thế gian phụng sự cho Thiên cơ
Với cái đà định kiến sai lầm, ích kỷ nêu trên,
thì phần nhiều cặp vợ chồng thuộc hạng tiến hóa cao
về thiên lương, lại không chịu tham gia trong việc
duy trì giống nòi, mà lại giao trách nhiệm đó cho
những linh hồn bất hảo, chưa tiến hóa trên đường đạo
đức, là một điều vô cùng tai hại cho tương lai của xã
hội loài người Nên vấn đề không muốn có con cái,
coi như là trốn trách nhiệm, không làm tròn bổn phận
con người (Theo Chơn sư và Thánh thể/ Leadbeater)
c Gia đình đông con
Trách nhiệm của cha mẹ đối với con cái là vô
cùng nặng nề, không phải chỉ sinh ra mà không cần
nuôi nấng dạy dỗ cho khôn lớn nên người, thì cha mẹ
là người vô trách nhiệm Nhưng muốn hoàn thành
trách nhiệm đó, thì gia đình nên sinh ít con, chừng
một đến hai đứa là vừa
Con người là một tế bào của xã hội, cũng như
tế bào là đơn vị cấu tạo nên cơ thể con người, trong
chức năng sinh sản tự nhiên, mỗi tế bào trong cơ thể
chỉ sinh thêm một tế bào thứ hai là đúng quân bình
Còn nếu sinh nhiều, sinh nhanh thì cơ thể bệnh hoạn
Cũng thế, trong xã hội mà dân số sinh nhiều tăng nhanh, cũng làm cho xã hội mất quân bình trì trệ
Tuy Thượng Đế phán quyết mọi vấn đề, nhưng bao giờ cũng để cho con cái của Ngài có quyền tự chủ nhận lãnh cái thiên chức của mình, thế nào để có thể làm tròn một cách hoàn hảo
d Gia đình không có con
Theo thế gian thì cho rằng gia đình không con
là gia đình vô phước, nhưng theo đạo lý thì giữa người và người gặp gỡ sum họp nhau trong gia đình hay ngoài xã hội, cũng điều do nhân duyên nghiệp quả ràng buộc với nhau Cha mẹ và con cái cũng nằm trong quy luật đó, nên mới có câu: “Vô oan trái bất thành phụ tử”, nên gia đình không con, là họ không
có ân oán quả nghiệp, thì làm sao gọi là vô phước được
Con người là chơn linh Thượng Đế phân tánh đầu sanh xuống thế gian, chung sống với nhau trong gia đình hay trong cộng đồng xã hội là để có cơ hội giúp đỡ lẫn nhau trên trường tiến hóa, nên những gia đình không có con mà muốn giúp đỡ các linh hồn khác, thì có thể nhận con nuôi hay con đỡ đầu, như thế mình cũng có cơ hội lập công bồi đức và có thêm một người bạn hữu đồng hành gần gủi trong trường đời.
e Gia đình sanh toàn con gái
Trong xã hội theo chế độ phụ hệ thì người con trai mang họ cha có bổn phận lo hương lửa thờ phụng
tổ tiên, nối dõi tông đường, nên con gái coi như là nữ
Trang 19sanh ngoại tộc, đó là một quan niệm trọng nam khinh
nữ, đã lỗi thời Ngày nay ngoài trường Đời hay trong
cửa Đạo nam nữ đều bình đẳng với nhau, nên có câu
“vô nam dụng nữ”, nếu không có con trai thì con gái
cũng nuôi dưỡng được cha mẹ, thờ phụng ông bà
được vậy
Hơn nữa trên trường đời ngày nay, nữ giới
cũng có thể làm vua chúa hay công hầu khanh tướng,
trong cửa Đạo thì nữ giới cũng đạt được những ngôi
vị Thần, Thánh, Tiên, Phật Vậy nên nếu gia đình
không có con trai, mà toàn con gái thì cũng nên vui
vẻ chấp nhận như là một sự kiện tự nhiên, không có
gì phải lo âu phiền não
III CƯ XỬ CỦA CON CÁI VỚI CHA MẸ
Tất cả những bài học luân lý của con cái đối
xử với cha mẹ đứng đầu là chữ “Hiếu”, người xưa
khuyên rằng:
“Bách hạnh, hiếu vi tiên” (Trăm đức hạnh,
thì chữ hiếu đứng đầu / Minh Tâm Bửu Giám)
Theo quan niệm của Nho gia thì “hiếu để” là
cái gốc của người lành (hiếu để giả, kỳ nhân chi
bổn).Vì một người có lòng nhân là biết thương
người, nhưng tình thương không phải bỗng chốc mà
phát triển rộng rãi được, mà trước tiên phải xuất phát
từ gia đình, bắt đầu thương cha mẹ anh em, rồi mới
lan rộng ra nhân quần vạn loại, tức là khi con người
đã biết ăn ở hiếu để trong gia đình, là người đã có
được căn bản nhân đức rồi Đây là cội nguồn của
hàng trăm cách tu thân xử thế, nếu trong gia đình mà
không hiếu kính cha mẹ, thảo thuận với anh em, ra ngoài xưng là yêu tổ quốc, thương giống nòi, yêu nhân loại, là một điều không thể có được, nếu có chăng thì cũng do động cơ danh lợi thúc đẩy chứ không thực lòng, mà đó chỉ là hạng người ngụy quân
tử, hại dân hại nước mà thôi !!!
1 Những nét căn bản trong đạo hiếu
Thầy Mạnh Tử môn đồ của Nho gia cho rằng con cái muốn làm tròn hiếu đạo chỉ có hai điều chính yếu là:
“Khi còn nhỏ thì phải giữ gìn thân thể, tóc,
da do cha mẹ tạo ra, không làm hủy hoại thương tổn,
để cha mẹ khỏi lo buồn, đó là điều hiếu đầu tiên Sau
đó lập thân hành đạo, lưu danh đến đời sau, để hiến
cho cha mẹ, là điều hiếu cuối cùng” (Minh Tâm Bửu Giám)
Thầy Mạnh Tử còn nêu thêm năm điều bất hiếu mà thế tục thường quan tâm là:
- Làm hủy hoại thân thể, chẳng kể đến sự sinh thành của cha mẹ là điều bất hiếu thứ nhất
- Đam mê cờ bạc, rượu thịt, chẳng kể công ơn nuôi dưỡng của cha mẹ là tội bất hiếu thứ hai
- Tham tiền của, lo chu cấp cho vợ con, chẳng ngó nghĩ đến cha mẹ là tội bất hiếu thứ ba
- Ham muốn thanh sắc nhục dục, khiến thân thể hao mòn bệnh hoạn là tội bất hiếu thứ tư
- Ham điều vũ dũng, dấng thân vào những chuyện đấu tranh phi pháp, để làm ảnh hưởng nguy
Trang 20khốn đến cha mẹ, là tội bất hiếu thứ năm (Minh Tâm
Bửu Giám)
2 Phụng dưỡng cha mẹ phải lấy kỉnh trọng
làm gốc
Đạo Nho dạy rằng: người có hiếu trước hết
phải phụng dưỡng cha mẹ, nhưng sự nuôi cha mẹ
phải lấy kỉnh trọng làm gốc, vì nuôi cha mẹ không
kỉnh trọng thì chẳng phải là hiếu, không khác gì nuôi
chó ngựa, nên Đức Khổng Tử đã nói rằng:
“Hiếu ngày nay là bảo phải nuôi cha mẹ, đến
giống chó ngựa đều có người nuôi, nuôi mà không
kính thì lấy gì mà phân biệt ?” (Luận ngữ )
Trong phụng dưỡng cha mẹ Đạo Nho còn lưu
ý thêm rằng:
“Thờ cha mẹ, phải sớm thăm tối viếng, nên
dùng những thức ăn thơm ngon, ngọt ngào để dâng
hiến cho cha mẹ, nhiều hay ít là tùy duyên phận giàu
nghèo của mình, nhưng phải lấy hiếu kỉnh làm gốc”
(Thượng sự phụ mẫu, thần hôn chi tỉnh, cam chỉ chi
cung, hậu bạc tùy duyên, hiếu kỉnh vi chủ - Tây viên
gia huấn)
3 Khi cha mẹ làm điều gì trái với đạo lý, thì
làm con phải dùng cách ôn hòa mà can ngăn
Trong Đạo Khổng còn lưu ý thêm rằng thờ cha
mẹ cốt hiếu kỉnh, tức là luôn vâng lời cha mẹ, nhưng
phải theo cái đạo lý làm người, chứ không phải cha
mẹ làm điều gì trái đạo cũng vâng theo Đức Khổng
Tử nói rằng:
“Thờ cha mẹ thì khi cha mẹ có làm điều gì lầm lỗi, con phải tìm cách êm đềm dịu dàng mà can ngăn, nếu cha mẹ không nghe, thì vẫn kính mà không trái
lễ, dù cho có điều gì đau đớn khó nhọc cũng không oán hận” (Luận ngữ: Lý nhân IV)
Lời dạy nêu trên có nghĩa là khi cha mẹ làm điều gì trái với đạo lý, thì làm con phải dùng cách ôn hòa mà can ngăn Nếu cha mẹ không nghe thì cũng vẫn tỏ lòng cung kính hiếu thảo, rồi dần dần tìm cách khác làm cho cha mẹ biết lẽ phải mà sửa đổi Dẫu cha mẹ có giận mà đánh đập, hay bắt phải chịu khổ
sở cũng không oán Việc giữ cái danh tiết của cha mẹ cho được trong sạch là cái bổn phận người con giữ tròn đạo hiếu vậy
Điều nầy trong Tứ đại điều quy của Cao Đài Giáo cũng có nêu rằng: “Dưới gián trên đừng thất khiêm cung” Tức là kẻ dưới can gián người trên cũng phải luôn giữ gìn sự khiêm tốn và cung kính
Để làm người con có hiếu Đức Khổng Tử tóm lược rằng:
“Con có hiếu thờ phụng cha mẹ, phụng dưỡng hết lòng cung kính, khi ốm đau hết lòng săn sóc, lúc mất hết lòng thương tiếc, lúc tế lễ thì tuyệt đối nghiêm trang”
Tóm lại theo các lời khuyên nêu trên, thì bổn phận con cái là phải biết công ơn sinh thành dưỡng dục của cha mẹ, tuổi nhỏ thì lo giữ gìn thân thể khỏe mạnh, chăm lo học hành, lớn lên ăn ở cho có đạo đức
để làm rạng danh cha mẹ Khi cha mẹ già thì lo
Trang 21phụng dưỡng trong sự tôn kính Khi cha mẹ đau ốm
thì lo lắng săn sóc thuốc men Cha mẹ có làm điều gì
trái đạo lý, thì nên can ngăn ôn hòa Khi cha mẹ chết
thì đau lòng thương tiếc, thờ phụng cúng tế cha mẹ
thì phải thủ lễ nghiêm trang Đó là bổn phận Thiêng
liêng của con cái, để giữ tròn hiếu đạo vậy
V ẢNH HƯỞNG NHÂN QUẢ GIỮA CON
CHÁU VÀ ÔNG BÀ CHA MẸ
Họa phước của mỗi người trong gia đình là một
cộng nghiệp, nhân quả đưa đẩy những người cùng
một duyên nghiệp chung sống với nhau, nên khi nhìn
thấy họa phước của con cái, thì biết hành tàng của
ông bà cha mẹ hay ngược lại
Ngày nay nhiều con cháu không hiểu được
chân lý đó, hễ mỗi khi bị rủi ro tai nạn hay khổ cực
thì đổ thừa cho ông bà cha mẹ ăn ở thiếu phước đức,
để cho con cháu phải chịu cảnh đọa đày Thậm chí có
nhiều con cái đã oán trách cha mẹ vì nhu cầu sinh lý
mà sinh họ ra để họ chịu khổ cực !!! Đó là một điều
vô cùng sai lầm Vì nhân quả của ai nấy chịu, Đức
Phạm Hộ Pháp đã dạy rằng:
"Tội lỗi chúng ta do chơn linh chúng ta ghi chép
và chính ta trị ta, chứ không có ai định tội cả, nơi
Nam Tào Bắc Đẩu không có ai trị hết Không có
một hình luật nào buộc tội chúng ta cả Mạng căn số
kiếp của chúng ta đều do chúng ta định, chúng ta có
quyền tự do, quyền sở hữu định mạng căn cho chúng
ta vậy" [Thuyết Đạo của Đức Hộ Pháp, đêm 26
tháng 01 năm Kỷ Sửu (23/02/1949)]
Điều nầy đồng quan điểm với Duy thức học của Phật giáo cho rằng tội phước của mỗi người, đều được lưu lại trong A-Lại-Gia-Thức, để làm nghiệp quả cho kiếp lai sinh, nên tội ai nấy chịu, phước ai nấy hưởng, chứ không ai gánh chịu hay thừa hưởng của ai cả, ngay cả ông bà cha mẹ và con cháu
Do đó một chơn linh được đầu sanh vào một gia đình nào, một dòng họ nào, một đất nước nào, hay một triều đại nào, là chơn linh đó có cùng một nghiệp quả với nơi đó; nên được đầu sanh vào đó để
có đủ cơ hội và điều kiện cùng trả quả hay cùng thừa hưởng với nhau mà thôi, nên gọi là cọng nghiệp Sự gặp gỡ chung sống giữa ông bà cha mẹ con cái trong gia đình cũng nằm trong định luật ấy Nên chúng ta thường thấy một tai họa thường xảy ra trong cùng một gia đình hay cùng một đất nước đều do sự cọng nghiệp đó tạo nên
Còn lời khuyên “Ráng làm lành phước để cháu con” đó chỉ là lời khuyên cho bậc hạ thừa mà thôi, Câu nầy đối với bậc thượng thừa phải hiểu rằng:
“Ráng làm lành để được các chơn linh cao trọng
đầy ân phước đầu sanh vào làm con cháu trong
gia đình mình” Chứ theo chân lý của luật nhân quả,
thì mỗi người gieo nhân nào thì hưởng quả nấy, không ai chịu quả hay hưởng phước của ai cả Thượng Đế tạo ra con người là một hữu thể tự do, Ngài đã ban cho họ có toàn quyền định đoạt lấy số phận của mình, siêu đọa là tự do mình tự chọn,
Trang 22Thượng Đế duy chỉ vì thương yêu mà ân cần nhắc
nhỡ mà thôi
Nói thế không phải khuyến khích con cháu
không biết ơn của ông bà cha mẹ, mà phải hiểu rằng,
vì nhờ ông bà cha mẹ ăn ở hiền lành đạo đức, mà
mình mới được đầu sanh vào gia đình nầy, để có sẵn
đủ điều kiện sinh sống để tiến hóa Nhất là khi mới
lọt lòng cho đến khi khôn lớn nên người, là giai đoạn
chơn thần còn non nớt không đủ kiểm soát được thể
xác Đây là giai đoạn con cái phải sống nhờ công ơn
cha mẹ nuôi dưỡng dìu dắt nâng đỡ xây dựng, cho
đến khi khôn lớn đến lúc linh hồn đủ sức kiểm soát
quản trị được thể xác, là một thời gian dài Cho nên
trong Đạo Nho coi trong Đạo hiếu là vậy
V CƯ XỬ GIỮA ANH CHỊ EM
Ngày xưa Đạo Nho đã ấn định ra Ngũ luân, là
vua tôi, cha con, anh em, vợ chồng và bằng hữu Nên
sự cư xử giữa anh chị em với nhau trong gia đình là
một phần quan trọng trong đạo luân thường, trong
đạo luân thường tuy có phân biệt lớn nhỏ, nhưng trên
phương diện xử thế giữa người và người thì chỉ là
“bạn hữu” mà thôi, tuy vậy trong quan hệ anh em gần
gũi hơn, vì không những phần linh hồn là con cái
Thượng Đế, mà phần thể xác anh em có cùng huyết
thống đều do cha mẹ sinh ra, lại sống với nhau từ tấm
bé đến lớn khôn, nên quan hệ gần gũi hơn tình bằng
hữu Đối với anh chị em ngoài sự tín nghĩa ra, thì
điều cốt yếu là phải thương yêu đùm bọc và nhường
nhịn lẫn nhau
1 Bổn phận làm anh chị
Bổn phận làm anh chị, thì người xưa cho rằng
có thể thay quyền cha mẹ, phải có bổn phận lo lắng dạy dạy dỗ em út trong nhà, nên có câu “quyền huynh thế phụ” Thánh giáo trong cửa Đạo cũng dạy cách làm anh chị rằng:
“Còn em út trong nhà thơ bé,
Trai dạy khuyên, gái để khép khuôn
Con đừng quen tánh luôn tuồng, Các em hư nết gieo buồn song thân”
***
“Một cục máu chia phân mấy mảnh, Hình hài em tượng ảnh thân con
Chữ rằng huyết mạch đồng môn, Riêng chưng thân thể tâm hồn cũng con” (Nữ trung tùng phận)
Làm anh chị chủ yếu là phải biết thương yêu lo lắng cho em út Thánh ngôn trong cửa Đạo có nêu tấm gương thương em của Mẫn Tử Khiên như sau:
“Mẫn Tử Khiên tích còn noi dấu,
Đẩy xe cha áo xấu mặt dơ
Sợ đàn em dại u ơ, Khổ thời cam khổ cũng thờ dưỡng nghi”
(Nữ trung tùng phận)
Tích xưa Mẫn Tử Khiên học trò ưu tú của Đức Khổng Tử, là một trong 24 hiền sĩ của Nhị thập tứ hiếu, khi còn nhỏ mẹ mất sớm, cha có vợ sau được hai con, người mẹ ghẻ ác nghiệt, chỉ lo hai con mình, còn ông thì cho ăn mặc đơn sơ, rách rưới, khi đẩy xe
Trang 23cho cha trong lúc mùa đông lạnh cóng tay làm xe đổ,
cha nhìn thấy rất ái truất và tức giận vợ muốn ly dị,
Mẫn Tử Khiên vì thương hai em thơ dại, sợ chúng nó
sẽ bị côi cút, không người nuôi nấng tội nghiệp, ông
can với cha rằng: “Mẹ còn chịu khổ mình con, mẹ đi
luống những cơ hàn cả ba” Nên ông vẫn cư xử tốt
với mẹ ghẻ, khiến bà cảm động mà thay đổi cách đối
xử với ông (Theo Luận ngữ / Tiên tấn)
Nên bổn phận anh chị là phải thương yêu chăm
sóc dạy dỗ em út trong gia đình
2 Bổn phận làm em út
Bổn phận làm em út trong gia đình, là phải
kính trọng và vâng lời anh chị Phải thương yêu đùm
bọc giúp đỡ lẫn nhau, như chị ngã em nâng
Nói chung anh chị em là tình máu mũ ruột thịt,
người xưa ví anh em như tay chân, nên Trang Tử có
câu:
“Anh em như tay chân, tay chân đứt lìa thì khó
nối lại” (Minh Tâm Bửu Giám)
Nên anh em là phải có bổn phận thương yêu
đùm bọc, nhường nhịn lẫn nhau trong lời ăn tiếng
nói, trong cơ sở vật chất tiền tài, đừng để đồng tiền
phá nát nhân nghĩa, phải lấy “bác ái công bình” làm
mẫu mực, thì gia đình mới thuận hòa hạnh phúc, thân
tộc mới sum vầy thịnh vượng
VI CƯ XỬ GIỮA CHỦ VỚI NGƯỜI LÀM
CÔNG
Theo chân lý thì con người là con cái Thượng
Đế đầu sanh đến thế gian, nên đều là anh em với
nhau Nên sự gặp gỡ trong một gia đình, trong một xí nghiệp, công ty hay hãng xưởng đến hay đi, sum họp hay chia ly, không phải là một sự ngẫu nhiên, mà
nó có một căn duyên tiền định
1 Quan hệ giữa chủ và người làm công phải
đứng trên tình huynh đệ
Sự cư xử giữa chủ nhà với người giúp việc, chủ hãng với công nhân, không chỉ thuần túy sòng phẳng trên công cán, tiền bạc, mà xong gánh nhân quả với nhau Vì thế không nên vì sự sòng phẳng về tiền bạc mà quên đi tình huynh nghĩa đệ
Theo thiên cơ thì sự kết hợp nhau giữa người
và người là để giúp đỡ nhau tiến hóa Có thể linh hồn của kẻ ăn người ở chưa tiến hóa bằng chủ nhà, nhưng không vì thế mà lợi dụng bóc lột lẫn nhau, hoặc cư
xử với nhau một cách tắc trách, miễn sao được lợi cho mình
2 Bổn phận người chủ là phải lấy tình thương
mà nâng đỡ dìu dắt kẻ dưới
Người chủ nên luôn biểu lộ sự khoan dung, rộng lượng với những lỗi lầm của kẻ dưới, không nên trừng phạt gắt gao Bổn phận người chủ là phải lấy tình thương mà nâng đỡ dìu dắt kẻ dưới, để họ có dịp tấn hóa trên đường đạo, giúp cho họ có cơ hội khai
mở những đức tính tốt lành
Chúa Jésus đã dạy rằng:
“Các con phải cảnh giác ! Nếu anh em con phạm tội, hãy khuyến cáo, và người ấy ăn năn thì hãy tha thứ Nếu trong một ngày mà người ấy phạm tội
Trang 24bảy lần với con, rồi đến nói “Tôi ăn năn” thì con
cũng hãy tha thứ (Thánh kinh Tân Ước/Luca 17:3-4)
“Phê-rơ hỏi Chúa: Thưa Thầy nếu anh em con
phạm tội cùng con, con sẽ tha thứ cho họ mấy lần ?
Đến bảy lần chăng ? Chúa Jésus đáp: Không phải
đến bảy lần mà là bảy mươi lần bảy” (Thánh kinh
Tân Ước/ Ma-thi-ơ 18:21)
Người chủ nên biểu lộ phẩm hạnh quảng đại,
để làm gương cho kẻ ăn người ở vốn là đàn em chậm
tiến hóa noi theo Vì người sáng suốt thấy xa hiểu
rộng cố nhiên giàu lòng nhân ái, luôn trang trải tình
thương đối với đàn em thấp kém lỗi lầm
VII ĐỐI VỚI SÚC VẬT NUÔI TRONG
NHÀ
Như chúng ta đã biết điểm linh quang của
Thượng Đế có trong mỗi người cũng như mỗi sinh
vật, mà con thú nhờ tiếp xúc với người, nó tiến hóa
rất nhanh so với đồng loại Người hiểu đạo lý thì đối
với gia súc chúng ta nên làm thế nào để giúp sự ẩn
tàng của Thượng Đế trong nó được phát triển, là
chúng ta đã phụng sự cho sự tiến hóa của Thiên cơ
Nuôi gia súc không nên có những hành động
làm phát triển thú tính của nó, như chọi trâu, đấu bò,
đua ngựa, đá gà nói chung các trò chơi khiến nó
cạnh tranh tàn sát lẫn nhau, để làm trò tiêu khiển cho
mình Chó mèo không nên thúc đẩy nó săn mồi, làm
như vậy là vô tình ngăn chận sự tiến hóa của nó, chận
đứng sự phát triển thiên tánh trong linh hồn nó
Đối với gia súc chúng ta phải đối xử với tất cả tình thương dành cho đồng loại, vì chúng nó cũng như những đàn em thơ dại, nuôi nấng phải có bổn phận bảo bọc che chỡ Đối với gia súc phục vụ cho đời sống của mình như trâu bò lừa ngựa, chúng ta phải có lòng biết ơn chúng Ngày xưa tổ tiên chúng ta
có tục lệ ngày tết đầu năm hay thiết lễ tạ ơn trâu bò lừa ngựa đã giúp đỡ chúng ta Khi chúng già yếu, thì cũng tiếp tục nuôi dưỡng chúng cho đến chết Ngày nay chúng ta là người hiểu đạo, thì phải đền bù lại bằng cách dìu dắc chúng hướng về đường tiến hóa tới nhân loại, thuần hóa chúng bớt thú tánh, và trang bị cho nó những đức tánh tốt khôn ngoan, thân ái, yêu thương, trung thành Vì theo thuyết Bác hồn vận chuyển thì các kiếp lai sinh của chúng sẽ tiến đến trình độ con người
D CƯ XỬ VỚI NHỮNG NGƯỜI
NGOÀI XÃ HỘI
I CƯ XỬ VỚI HÀNG XÓM LÀNG GIỀNG
Tục ngữ có câu “Bà con xa không bằng láng giềng gần”, nên đối với hàng xóm láng giểng, tuy không cùng họ hàng huyết thồng, nhưng chúng ta phải thương yêu đoàn kết hòa thuận với nhau, luôn quan tâm giúp đỡ, chung vui sớt thảm với nhau, khi tối mắt tắt đèn, khi đau lúc ốm, hay hoạn nạn, tang tóc, cũng như lúc vui vẻ sum vầy
Trang 25Ngạn ngữ phương Tây có câu “mình vì mọi
người thì mọi người vì mình”, cho nên khi người
hàng xóm láng giềng có việc, thì dù mình có bận rộn
thế nào, cũng bỏ ít thì giờ quan tâm đến họ, coi như
là việc nhà của mình
Đối với hàng xóm láng giềng, luôn giữ mối
dây quan hệ mật thiết, không đợi khi xảy ra sự cố, mà
bình thường khi nhàn rỗi nên tới lui thăm viếng
chuyện trò với nhau Sống được như vậy, thì đến khi
mình gặp việc, hàng xóm láng giềng cũng không bỏ
mình bơ vơ cô độc
Tóm lại, đối với hàng xóm láng giềng luôn giữ
quan hệ “vãng lai thù tạc” thì mới thắc chặt được mối
đoàn kết tương thân, tương ái
II CƯ XỬ VỚI BẰNG HỮU
Theo chân lý thì con người vốn là một, tuy
nhìn bề ngoài có khác biệt nhau về màu da sắc tóc,
ngôn ngữ, phong tục, tôn giáo Nhưng nhìn thẳng vào
phương diện sinh lý của cơ thể con người, thì sự cấu
tạo đều giống nhau Nên trong kinh Thiên Đạo có
câu:
“Đại Từ Phụ từ bi tạo hóa,
Tượng mảnh thân giống cả Càn Khôn
Vẹn toàn đủ xác đủ hồn,
Xây cơ chuyển thế bảo tồn vạn linh”
(Kinh Tắm Thánh)
Vì chỗ đồng nhất đó mà con người phải xem
bằng hữu như là anh em, nên bổn phận chúng ta là
phải nâng đỡ bảo vệ người anh em bạn với chúng ta
phát triển Thiên tánh mà Trời đã phú cho họ Dù cho chúng ta có yểm trợ trực tiếp về kinh tế tài chánh cho
họ, nhưng cũng không vì thế mà bắt ép người anh em bạn phải theo sở thích, tập tục, tư tưởng của mình Vì chẳng những họ có quyền sống theo sở thích của họ,
mà họ còn có quyền tỏ ra sự độc lập của mình nữa
1 Bằng hữu chủ ư tín
Theo Nho gia trong quan hệ bằng hữu phải giữ
dạ thủy chung trước sau như một, nên chủ yếu là phải giữ chữ “tín” mới tin cậy và giữ tròn đạo nghĩa với nhau, mà chữ tín phải cần đầu tư xây dựng lâu dài, và một khi thất tín thì tất cả quan hệ bằng hữu đều sập
đổ David Branker đã nói rằng:
- Sự tín nhiệm được xây mỗi lúc bằng một viên gạch, nhưng khi nó bị xâm phạm, thì cả bức tường sụp đổ
Đối với những người không giữ được chữ tín, phương ngôn ta có nhận định rằng: “Kẻ nào hay hứa liều, vâng liều, dạ liều tất nhiên ít khi giữ đúng lời hứa” Trong quan hệ bằng hữu Ngô Hoài Dã cũng đã khuyên rằng:
“Không hứa bậy, nên mình không phụ ai Không tin bậy, nên không ai phụ mình”
2 Bằng hữu đóng vai trò quan trọng, giúp chúng ta sức mạnh để làm tròn thiên chức của mình
Trên trường tiến hóa, con người phải có sự liên kết chặt chẽ giữa bạn bè, và hy sinh giúp đỡ lẫn
Trang 26nhau, thì mới có thể vượt qua được những trở lực
trên trường đời Thánh giáo của Đạo dạy rằng:
“Ngoài gia tộc nước non vầy bạn,
Lựa tài hay giao cạn tâm tình
Đời như trận giặc đua tranh,
Dù tài một ngựa một mình khó nên”
(Nữ trung tùng phận)
Trong bất kỳ lãnh vực nào bằng hữu cũng
đóng một vai trò quan trọng, giúp chúng ta sức mạnh
để làm tròn thiên chức của mình:
Thánh giáo của Đạo dạy rằng:
“Trong vũ trụ hiệp hào là mạnh,
Phận đồ thơ phải gánh non sông
Anh em bạn tác vầy đông,
Xô thành cũng ngã, lấp sông cũng bẳng”
(Nữ trung tùng phận) Ngay trong lãnh vực tu niệm nhân gian cũng
có câu: “Ăn cơm có canh, tu hành có bậu bạn” Nên
bất kỳ lãnh vực nào cũng không thiếu bạn hữu được
Đạo Nho đã đặt tình bằng hữu là một trong
“Ngũ luân” và đã dạy rằng đối với bằng hữu phải tín
nghĩa, thủy chung Sống chết có nhau, lúc khốn khó
cũng như giàu sang đều giữ gìn một dạ:
“Coi gương trước Thánh Hiền ghi lại,
Kết bạn nhau đạo ngãi làm sao
Tuy là khác thửa đồng bào,
Mà trong sinh tử một màu sắc son”
(Nữ trung tùng phận)
3 Muốn làm người tốt, phải biết chọn bạn
Muốn giữ được sự tín cẩn trong quan hệ bằng hữu, theo Đạo Nho khuyên con người phải biết chọn bạn mà chơi Điều nầy Đức Khổng Tử dạy rằng:
“Chọn bạn có ích cho mình có ba hạng, mà bạn làm tổn hại cho mình cũng có ba hạng Làm bạn với ba hạng người: ngay thẳng, thành tín, có học vấn, đó là bạn có ích Còn làm bạn ba hạng người: hay làm bộ tịch (gian dối vạy tà), xảo mỵ, ưa nịnh hót, thì hại mình (Luận ngữ / Quý thị).
Các lời dạy trên có nghĩa rộng là: làm bạn với người ngay thẳng, thì khi mình lầm lỗi bạn có thể can ngăn giúp cho Làm bạn với người thành tín, thì có việc nhờ cậy họ giữ dạ thủy chung Làm bạn với người có học thức, đa văn quảng kiến có thể giúp mình tiến bộ Trái lại nếu làm bạn với người gian dối,
thì sẽ làm cho mình sa sút đức hạnh Cho nên bạn
hữu nào cư xử với bạn đầy ác ý, thì bạn nên tạm thời rút lui khỏi quan hệ với người đó Vì nếu mình giữ thủy chung, thì thành ra mình là kẻ bất trí, mà không giữ dạ thủy chung thì ra mình là kẻ thất tín
Nói một cách khác, bạn hữu vừa giúp ta, vừa làm thầy ta Nên trong quan hệ bằng hữu Đức Khổng
Tử còn dạy rằng:
“Ba người cùng đi, tất có thể làm thầy ta, dù người đó thiện hay ác, cũng đều làm thầy ta được Nếu người thiện thì ta noi theo, người bất thiện, thì
đem cái giương bất thiện đó để soi vào mình mà sửa
Trang 27đổi (Luận ngữ / Quý thi)”
Vấn đề chọn bạn cũng rất là quan trọng, vì họ
có thể trực tiếp ảnh hưởng tới sự an nguy của mình,
nên người xưa có câu:
“Chim sẽ già mà đi với chim sẽ non cũng có
ngày cũng mắc bẩy”
Có nghĩa là dù mình có già dặn bao nhiêu, mà
hay chơi với nhiều người chưa có kinh nghiệm đời,
thiếu đạo hạnh, mình vẫn bị họ lôi kéo vào sa đọa,
tội lỗi
Tóm lại trong quan hệ bằng hữu là phải biết
chon lựa, sau đó phải biết giữ tín thành và tôn trọng
nhau, còn phải biết hy sinh giúp đỡ lẫn nhau cùng tấn
hóa để phụng sự thiên cơ, thì mới đúng theo luân
thường đạo lý
4 Ngạn ngữ trong nhân gian về tình bạn
- Cuộc sống một phần là những gì mà chúng ta
tạo ra, và một phần là những gì do những người bạn
mà chúng ta chọn lựa đem lại
- Một người bạn tốt là mối liên kết trong cuộc
sống hiện tại, một sợi dây nối với quá khứ, một con
đường dẫn tới tương lai, một chìa khóa cho sự sáng
suốt, khi chúng ta đang sống trong thế giới chung
quanh ta tưởng chừng như đầy lộn xộn
- Một người bạn thực sự không bao giờ đứng
ra chắn đường bạn, trừ khi bạn đang lao xuống dốc
- Đừng bảo vệ mình bằng những hàng rào, mà tốt hơn hết là bảo vệ mình bằng những người bạn chân thật
- Những người bạn thân là những người khơi dậy những điều tốt nhất trong bạn
III CƯ XỬ VỚI KẺ THÙ
1 HÃY THƯƠNG YÊU KẺ THÙ
Đối với kẻ thù Chúa Jésus đã dạy hãy thương yêu, bởi vì nếu chúng ta chỉ thương những người cùng xu hướng với mình, những người biết ca tụng, giúp đỡ mình, có ơn với mình, thì có hơn gì những người thường tình, thậm chí chẳng khác gì những người có tội nữa, vì họ cũng biết thương những người thích hợp với họ, ca tụng họ, tức là nâng đỡ cái bản ngã của họ vậy
“Bạn cần được coi như những người đã chết,
đối với những người thân; bạn càng đến gần Chúa
thì phải rút khỏi sự an ủi, khen ngợi, ca tụng của người đời, vì tất cả sự an ủi, ca tụng, khuyến khích của thế gian, thì chỉ làm tăng cái bản ngã của bạn,
mà bản ngã của bạn càng tăng, thì bạn càng xa Chúa nhiều hơn” (Theo Wisdom Bliss and Common Sense / nguyên tác Darshani Deane / Bản dịch Nguyên Phong)
Trang 28a Đối với người Đạo thì phải chấp nhận mọi
sự cừu hận của kẻ thù, và phải vượt qua bằng
chính lòng yêu thương, tha thứ của mình
Thật vậy, bất cứ ai cũng có thể thương yêu
những người tốt lành, lương thiện, ngoan ngoản, vì
họ dễ giao thiệp, dễ yêu mến Còn những người đã
dấng thân trên đường Đạo thì phải chấp nhận mọi sự
cừu hận, chống đối, coi như một sự thử thách đến từ
kẻ thù, và phải biết cách vượt qua bằng chính lòng
yêu thương, tha thứ của mình Nói một cách khác là
những người có Đạo thì phải có lòng bác ái, vị tha,
mở rộng sự yêu thương tha thứ đến cả kẻ thù
Nên trong lãnh vực tâm linh, khi người tu đã
tiến bước trên đường đạo, thì phải yêu thương cả kẻ
thù của mình nữa Xa hơn nữa đây là phương tu hành
để thoát đọa luân hồi, hội nhập vào cuộc sống vĩnh
hằng nơi cõi Thiêng liêng hằng sống, mà cũng là
một “của lễ” hiến dâng lên Thượng Đế, nên Đức Chí
Tôn đã dạy rằng:
“Các con thương mến nhau, dìu dắt nhau, chia
vui sớt nhọc với nhau ấy là các con hiến cho Thầy
một sự vui vẻ đó” (TNHT/Q2/tr.43).
Đức Chí Tôn đã tha thiết dạy về yếu lý quan
trọng của sự thương yêu rằng:
“Thầy thường nói với các con rằng, các con là
cơ thể của sự thương yêu sự thương yêu là giềng
bảo sanh của càn khôn thế giới, có thương yêu nhơn
loại mới có hoà bình, càn khôn mới an tịnh Đặng an
tịnh mới không thù nghịch lẫn nhau, mới giữ bền cơ sanh hoá (TNHT/ Q2/ tr.69)
“Thầy chỉ có một lòng mơ ước cho các con biết thương yêu trong thánh đức của Thầy Thầy lại hằng gánh vát sự khó khăn, chỉ cậy các con là một lòng thương yêu sanh chúng ”(TNHT/QI /tr.30).
Như vậy Thượng Đế chính là sự yêu thương, Ngài đã nói rằng chúng ta là cơ thể của sự yêu
thương, vì chúng ta là con cái của Ngài
Yêu thương vô tận là sự yêu thương lấy lương làm căn bản, vô điều kiện, không do động cơ
thiên-vụ lợi thúc đẩy, không mặc cả, không thiên lệch, không trông mong ân huệ, ngay cả ân huệ của Thượng Đế Đức Phạm Hộ Pháp dạy rằng:
“Sự thương yêu không thể cần cái này, bỏ cái kia, chê cái nọ, khen cái khác Thương yêu phải lấy công tâm mà định ” (Thuyết đạo đêm 1.8 Canh Dần/ 1950)
Vậy thế nào là “Sự thương yêu vô tận” ? Theo chơn truyền của Cao Đài giáo thì sự thương yêu vô tận là thương yêu không phân biệt ranh giới, không định hướng, có thể thương yêu đến cả kẻ thù Đức Hộ
Pháp đã dạy thêm rằng:
“Tình thương vốn ngoài vòng tội phước, Với kẻ thù thương được cũng nên thương Tình thương kia ví đặng phi thường, Hoà giọt luỵ đau thương lau thế sự.” (Phương tu Đại Đạo)
Trang 29b Sự thương yêu chân thật phải xuất phát từ
trái tim
Sự thương yêu chân thật phải xuất phát từ trái
tim chứ không phải khối óc, hãy sử dụng trái tim để
thương yêu, chứ không nên dùng khối óc để phân
biệt, định hướng cho nó Chúng ta hãy làm sao để
mọi tư tưởng và hành động của chúng ta đều xuất
phát từ trái tim đầy yêu thương, vì trái tim của chúng
ta chính là điểm linh quang của Thượng Đế, là vạch
nối liền giữa Ta và Ngài
Chúa Jésus dạy đối với kẻ thù rằng:
“Hãy yêu thương kẻ thù mình, đối xử tử tế với
người ghét mình Chúc lành cho kẻ chửi rủa mình và
cầu nguyện cho những người lăng mạ mình” (Thánh
kinh Tân Ước Lu-ca 6:27-29)
Đúng nghĩa sự thương yêu, thì không bao giờ
có sự phân biệt đối tượng, và định hướng Sự thương
yêu nầy còn phải lan toả ngay đến cả kẻ thù, bằng tất
cả lương tâm của mình Đối với sự thương yêu kẻ
thù, một người cha đã dạy con rằng:
“Con ơi ! Một ngày kia con trở thành người
lính, nếu xảy ra chiến đấu thì con hãy chiến đấu với
tất cả lương tâm, vì đó là nghĩa vụ Nhưng khi trận
chiến chấm dứt, nếu kẻ thù của con bị thương, thì con
hãy coi anh như là một người bạn khốn khổ Bởi vì y
cũng như con, họ cũng có gia đình cha mẹ vợ con để
yêu thương, họ cũng nhớ nhung lo lắng Nên con
phải thương yêu y, săn sóc y, nâng đỡ và an ủi y
Con ơi ! Đó là tình nhân loại (Besor / L’ humanité)
Đây là trường hợp đối với kẻ thù chung của dân tộc, trong lúc mình là con dân thi hành nghĩa vụ với tổ quốc, nên mình phải hy sinh chiến đấu với tất
cả lương tâm, nhưng khi chiến cuộc tàn phai, thì kẻ thù và chúng ta chỉ còn là con người với con người, nên phải lấy lòng nhân đạo mà đối xử với họ, bằng tất cả sự thương yêu chân thật
Đối với cõi đời “tạm bợ” thì người ta khuyên con người hãy biến căm thù thành sức mạnh, để tiêu diệt đối phương, nhưng đối với đạo “vĩnh hằng” thì khuyên con người nên lấy yêu thương để hoá giải hận thù, hầu có thể chung sống với nhau một cách hoà bình Vì Đức Phật đã dạy rằng:
“Lấy ân báo oán, oán ấy tiêu tan Lấy oán báo oán, oán thù chồng chất” (Lời Đức Thích Ca /Kinh Pháp cú).
2 KHI KHÔNG YÊU THƯƠNG ĐƯỢC KẺ THÙ THÌ CŨNG ĐỪNG BAO GIỜ NGHĨ ĐẾN CHUYỆN BÁO THÙ
Một khi chúng ta không thể nào yêu thương được kẻ thù, thì cũng đừng bao giờ nghĩ đến chuyện báo thù Vì khi trong lòng chúng ta tràn đầy sự căm thù đối với kẻ địch, thì chính sự hận thù đó đã làm cho đối phương có sức mạnh lớn hơn để đánh ngã chúng ta Chúng ta vô tình tạo cho đối phương có cơ hội khống chế từng bữa ăn, giấc ngủ, và sức khỏe của chúng ta Như thế là chúng ta tạo cho đối phương có
một sức vượt trội để chiến thắng mình
Trang 30a Khi chúng ta đối mặt với kẻ thù thì chúng ta
nên vì sức khỏe và niềm vui của mình mà hãy tha
thứ và quên nó đi
Cổ ngữ Trung hoa đã có câu:
“Hãy đào hai huyệt mộ trước khi lên đường
rửa hận”
Nên nếu một ai đó xúc phạm bạn, làm bạn
khốn đốn thì hãy gạt bỏ kẻ đó ra khỏi danh sách
những người quen biết với bạn, chứ nhất thiết không
được nghĩ cách trả thù Vì khi chúng ta đối mặt với
kẻ thù thì chúng ta nên vì sức khỏe và niềm vui của
mình mà hãy tha thứ và quên nó đi, nên lấy sự nhu
hòa để xua tan tức giận Không ai có thể làm nhục,
làm khốn đốn được ta, trừ khi chúng ta cho phép, tức
là chấp nhận “mặt đối mặt” với họ
Vì một khi trong lòng bạn chứa đầy thù hận và
muốn phục thù, thì có thể hủy hoại sức khỏe của bạn
và làm những tổn thương của bạn sẽ lớn hơn người
khác, một tạp chí Y học hiện đại đã nêu rằng: “Sự thù
hận lâu ngày sẽ gây nên chứng cao huyết áp, vì cá
tính đặc trưng của những người mắc bệnh cao huyết
áp là sự hận thù” Ngoài ra sự thù hận còn gây cho
con người nhiều bệnh nội khoa trầm trọng như bệnh
tim mạch, bệnh viêm gan mật, dạ dày và đường
ruột Các bác sĩ đều cho biết nếu tim mạch bị suy
nhược thì một chút phẩn nộ cũng có thể cướp đi sinh
mạng một cách dễ dàng
Thật ra Chúa Jésus không chỉ thuần túy truyền
đạo, mà Ngài còn tuyên xướng một loại y thuật tuyệt
vời là: “Hãy tha thứ bảy mươi lần bảy” Lời dạy
“Hãy yêu thương kẻ thù” của Ngài còn dạy cách chúng ta thay đổi dung mạo từ chỗ “nhăn nhó xấu xí” trở thành “tươi cười xinh đẹp” hơn bất kỳ một thẩm
mỹ viện nào Vì dung mạo một số người đầy căm thù phẩn nộ, thì trên mặt xuất hiện những nếp nhăn hoặc biến dạng một cách bi đát, mà bất kỳ môn ngoại khoa chỉnh hình tốt đến mấy cũng không cứu vãn nỗi !!!
Vì khoa tướng học cho rằng: “Tướng tự tâm sinh” (tướng xấu tốt đều do tâm sinh ra)
Nên dù cho chúng ta không có cách nào để yêu thương được kẻ thù, thì cũng phải yêu thương chính bản thân của mình, đừng làm tổn hại nó Vì Shakespeare đã nói rằng:
“Cơn tức giận của hận thù, sẽ đốt cháy bản thân bạn”
Ở đây nên nhắc lại một lần nữa rằng “Khi trong lòng bạn chứa đầy thù hận và muốn phục thù, thì có thể hủy hoại sức khỏe của chính bạn”
b Vấn đề “yêu thương kẻ thù”, không phải là chuyện dễ dàng mà là một sự tranh chấp rất quyết liệt giữa chân ngã và phàm ngã
Tóm lại, trong thực tế để thực hiện được vấn
đề “yêu thương kẻ thù”, cũng chẳng phải là chuyện
dễ dàng, vì trong con người có sự tranh chấp rất quyết liệt giữa chân ngã và phàm ngã Để hoá giải hận thù nảy sanh trong ta, thì chúng ta hãy dùng chân ngã để nhìn vào sự thật, và hãy tự nhũ rằng sự thù hận nầy không phải là ta, mà nó là phàm ngã, nó khơi
Trang 31dậy trong ta một sự oán cừu nữa đây , và hãy tự xác
định rằng: “chính tôi là chân ngã, là sự yêu thương,
tôi phải vượt lên trên sự cố chấp thù hận thường tình
nầy”
Đây là một dịp đấu tranh tư tưởng quyết liệt
giữa thiện tâm và ác ý, và một khi đã đánh bại được
“phàm ngã”, chỉ còn cái “chân ngã”, thì sự thù hận
sẽ tan biến, và chính nhờ vậy mà không những thân
tâm ta trở nên thanh thoát yêu đời, mà còn tăng
cường sức khoẻ và tuổi thọ
c Sự yêu thương kẻ thù còn là một bí kíp tu
luyện để thoát đọa luân hồi
Xa hơn nữa sự thương yêu kẻ thù là một bí
pháp tu luyện, để đoạt cơ giải thoát, Đức Phạm Hộ
Pháp dạy như sau:
“Trong kiếp sanh chúng ta rủi có kẻ thù oán
ta, kẻ ấy là ma nghiệt, chúng ta không nên sợ Nếu ta
khôn ngoan thì ta lấy tình yêu ái đối lại, đặng cho họ
diệt tận oán cừu đi, ấy là bí pháp mà Bần Đạo vừa hé
màn bí mật cho con cái Chí Tôn nhìn thấy để tìm cơ
giải thoát” (Thuyết đạo đêm 13-3 Kỷ Sửu/1949)
Trong Phương luyện kỷ đặng vào con đường
thứ ba Đại Đạo, Đức Phạm Hộ Pháp cũng đã dạy
rằng:
“Phải thương yêu vô tận Ấy là chìa khoá mở
cửa Bát Quái Đài tại thế nầy”
Đức Chí Tôn cũng đã khẳng định rằng:
“Sự thương yêu là chìa khoá mở Tam thập lục
Thiên, Tam Thiên thế giới và Bạch Ngọc Kinh Kẻ
nào ghét sự thương yêu thì chẳng hề qua khỏi cửa luân hồi.”
Sự yêu thương kẻ thù không chỉ thuần túy là phương đối nhân xử thế, mà còn là một bí kíp tu luyện để thoát đọa luân hồi Chúng ta nên tận dụng những dịp công phu thiền định, để phát triển lòng yêu thương Một khi đã thấm nhuần tư tưởng nầy, thì chúng ta sẽ thấy rằng trong cái thế giới vô thường nầy, thì người mà hôm nay ta coi là bạn, ngày mai có thể là thù, và người thù hôm nay, biết đâu sẽ là người bạn thân thích sau này
Muốn trở thành người chân tu đầy lòng nhân
ái, chúng ta không nên dùng hai chữ “thù” và “bạn”,
“Chính trị với Đạo chẳng bao giờ liên hiệp
cùng nhau” (Thánh giáo ngày 15-9 Bính Dần/1926,
TNHT.Q.1 tr.57)
Nên người Đạo sống trong tình yêu thương, chẳng bao giờ làm chính trị hay quan tâm đến chính trị Còn người đạo ở dưới chế độ nào thì vui sống theo chế độ đó Người đạo cần phải thi thố tình yêu thương trong mọi hoàn cảnh, không giới hạn, không
kỳ thị với bất cứ ý thức hệ nào Vì mọi thể chế, hiện hữu dưới thế gian đều do Thiên ý, nên đã sinh ra trong chế độ nào thì cần phải sống hài hòa thích nghi
Trang 32với chế độ đó, không bài bác, không chống đối,
không chỉ trích
***
Có người cho rằng đây là một chủ nghĩa lý
tưởng xa thực tế, nhưng ta nên nghĩ rằng, nếu như kẻ
thù của bạn, tôi và tất cả chúng ta có cùng một trạng
thái tâm, sinh lý và bản chất hoàn toàn giống nhau,
thì những chuyện chúng ta làm cũng đáng ghét như
kẻ thù làm mà thôi Bởi nhờ chúng ta được sinh ra
trong một môi trường và sự dưỡng dục khác họ, nên
mới không giống họ; vì thế chúng ta không nên căm
hận kẻ thù, mà nên cám ơn Thượng Đế và nhân quả
đã không để chúng ta phải cùng giống y như họ
Vậy mỗi khi ta đang đối diện với kẻ thù, nó
khơi dậy trong ta lòng cừu hận, thì nên coi đây là một
dịp thử thách, phải vui vẻ chấp nhận và phải biết cách
vượt qua bằng chính lòng yêu thương của mình, để
thân tâm được thanh thoát an vui
CHƯƠNG II PHƯƠNG THỨC VẬN DỤNG NGHỆ THUẬT XỬ THẾ
A MỘT SỐ NÉT CĂN BẢN TRONG NGHỆ THUẬT LÃNH ĐẠO CHỈ HUY
1 Người lãnh đạo không nhất thiết phải là người chỉ huy
Người chỉ huy là người đứng đầu một tổ chức hay một nhóm, nên Jonhn C Maxwell đã nói rằng:
“Vai trò lãnh đạo và chức vị hầu như không dính dáng gì với nhau Vai trò lãnh đạo là do bạn chọn lựa, chứ không do vị trí bạn đang ngồi”
Một quan niệm hoàn toàn sai lầm, khi cho rằng chức vị tạo ra vai trò lãnh đạo, vì thước đo của vai trò lãnh đạo chính là tầm ảnh hưởng và uy tín, mà người lãnh đạo thường phải cố gắng tự xây dựng, hơn là cố tranh thủ để có được một chức danh Nên Jonhn C Maxwell đã nói rằng:
“Bạn có thể ban cho ai đó một chức vụ, nhưng bạn không thể ban cho người đó một vai trò lãnh đạo thực sự Tầm ảnh hưởng phải được tự họ gầy dựng”
Nhiều người chỉ huy ngộ nhận về chức vị của
họ, mà không hiểu làm cách nào để phát triển được năng lực lãnh đạo ? Vì nói đến chỉ huy là nói đến
“quyền lực”, mọi người phải tuân lệnh người chỉ huy,
Trang 33vì do quyền lực ràng buộc Còn mọi người đi theo
nhà lãnh đạo là vì những gì người đó đã làm cho họ,
đã làm cho tổ chức họ, và người đó còn đại diện tiêu
biểu cho lý tưởng của họ nữa Thường những tổ chức
này có tính chất thiện nguyện nhân đạo, hay tổ chức
ái hữu, hoặc tổ chức mang tính chất tín ngưỡng như
tôn giáo Nhất là trong phạm vi tôn giáo, người
truyền đạo chỉ thuần tuý là vị lãnh đạo tinh thần, chứ
không mang tính chất chỉ huy nào cả, vì luật của tôn
giáo là “thương yêu”, quyền của tôn giáo là “công
chánh”, Những người đi theo người lãnh đạo trong
trường hợp nầy thường là tự nguyện, họ còn kính
trọng người đó vì nhân cách nữa, chứ hoàn toàn
không bị một quyền lực nào ràng buộc cả, nên Jonhn
C Maxwell nói rằng:
“Trong khi các nhà lãnh đạo bất tài thường
đòi hỏi sự kính trọng, còn các nhà lãnh đạo tài ba thì
để mọi người tự kính trọng”
Thật vậy ngoài đời hay trong cửa đạo, chỉ có
những người lãnh đạo tồi mới dựa vào thế lực nào đó
để đòi hỏi được sự kính trọng mà thôi
2 Muốn đóng vai trò lãnh đạo, thì ngoài chức
vị chỉ huy ra, họ phải xây dựng một mối quan hệ tốt
với thuộc cấp
Khi một người chỉ huy muốn đóng thêm vai
trò lãnh đạo với những người trong một tổ chức, hay
một cơ quan nào, đoàn thể nào đó, thì ngoài chức vị
chỉ huy ra, họ phải xây dựng một mối quan hệ tốt với
những người họ muốn lãnh đạo Như đối xử tử tế với
nhân viên, tôn trọng nhân phẩm của họ Người chỉ huy muốn trở thành nhà lãnh đạo là phải thật sự quan tâm đến toàn diện đời sống của nhân viên, chứ không chỉ thuần quan tâm đến công việc trong pham vi chỉ huy của mình hay cơ quan, tổ chức mà mình phụ trách
Một đặc tính rất quan trọng của người lãnh đạo
là phải giữ gìn chữ “tín” Người lãnh đạo muốn tạo được uy tín với người trên kẻ dưới thì đừng bao giờ
“hứa liều, vâng liều, dạ liều ” có như vậy mới giữ đúng lời, giữ được sự tin cậy với mọi người chung quanh mình Còn nếu không làm được như vậy thì chỉ tạo nên khoản cách càng ngày càng xa với mọi người, Nên Quản Tử đã nói rằng:
“Miệng nói ân huệ, mà không có gì thì chỉ tổ làm cho người ta thêm oán”
Người chỉ huy nhờ những đức tính khiêm nhượng, thương người và giữ đươc uy tín, cùng với những thành tựu mà người đó đạt được trong công việc, nếu những thành tựu đó đóng góp vào sự thành công của thuộc cấp, thì càng ngày họ càng tin tưởng vào vai trò của người chỉ huy, và những sự kiện nầy đương nhiên người đó trở thành cấp lãnh đạo của họ Lúc này họ đi theo là vì những gì người lãnh đạo đã trân trọng giá trị của họ, toàn tâm toàn ý làm việc để giúp đỡ gia tăng sự phát triển cho họ Cấp độ này là những người đi theo vì những điều mà người lãnh đạo đã làm cho họ
Trang 34Người chỉ huy nếu biết kết hợp với sự lãnh đạo
thì sẽ khiến nhân viên dưới quyền làm việc một cách
tích cực phấn khởi, khỏi cần người chỉ huy phải trực
tiếp đốc thúc theo dõi, và cấp trên cũng tín cẩn giao
cho người đó những trọng trách cao hơn Đây không
phải là một kỷ xảo, để mưu cầu lợi lộc cá nhân, mà là
một nghệ thuật xử thế quan trọng, nằm trong chương
trình đào tạo nên những người chỉ huy xuất sắc
3 Muốn đóng vai trò lãnh đạo hãy biết đứng
đàng sau và phụng sự mọi người
Đức Lão Tử đã khuyên rằng: “Muốn dẫn đầu
người ta thì phải biết đứng sau”, hoặc là “Muốn lãnh
đạo chỉ huy người, thì đặt mình dưới người, đó là cái
đức bất tranh” (Đạo Đức Kinh, chương 68)
Một nhà tâm lý học phương Tây, Sainimarc
cũng nói rằng: “Kẻ nào muốn lãnh đạo mọi người,
hãy biết đứng đàng sau và phụng sự mọi người” Vì
theo tâm lý thường tình, khi mình tỏ ra hơn người,
thì họ sẽ trở thành kẻ đố kỵ với ta, mà khi mình biết
nhường người, thì họ sẽ trở thành bạn của ta Trước
sự gây ra oán thù và tranh thủ tình cảm, thì bạn chỉ
được chọn một trong hai mà thôi John Knox nói
rằng: “Bạn không thể gây ra sự thù địch và sự ảnh
hưởng cùng một lúc” Nên khi đã làm phật lòng ai,
thì khó có thể tranh thủ được tình cảm của họ
Một đức tính quan trọng của người lãnh đạo là
cần phải “khiêm nhượng” và “thương người, biết lo
cho người” Nói một cách tổng quát theo khái niệm
của Lão Tử về “khiêm nhượng” là:
“Thánh nhân muốn thể hiện uy đức cao hơn người, nên đặt mình dưới họ, muốn trí năng vượt trước thời đại thì phải ẩn mình phía sau Giống như nước suối mưa nguồn đều chảy về sông sâu biển rộng, vì sông biển dám chấp nhận ở địa vị thấp Nên
dù cho Thánh nhân ở trên thiên hạ cũng không ai tức tối, dù vượt trước thiên hạ cũng không ai oán hờn” (Theo Lão Tử - Đạo Đức Kinh)
4 Đừng bắt buộc người khác chấp nhận ý kiến của mình một cách khiên cưỡng
Tâm lý chung con người, bất cứ ai cũng tin vào sáng kiến của chính mình hơn người khác, nên việc
cố tìm cách làm cho người khác chấp nhận ý kiến của mình, là một sai lầm nghiêm trọng Nếu có người nào
đó đưa ra ý kiến mà bạn nghĩ là sai, thì bạn không nên đưa ra những “lời khuyên” trực tiếp, mà nên phát biểu rằng: “Tôi có suy nghĩ hơi khác với anh, nhưng
có thể là tôi sai Nhưng được rồi, bây giờ chúng ta cùng nhau xem xét nó Tôi vẫn thường sai lầm, và nếu như tôi sai, tôi rất muốn góp ý để chúng ta điều chỉnh nó” Vì Samuel Johnson nói rằng:
“Lời khuyên rất ít khi được hoan nghinh, và người cần nó nhất, lại ít cảm tình với nó nhất”
B PHƯƠNG THU PHỤC NHÂN TÂM TRÁNH LÀM MẾCH LÒNG NGƯỜI
1 Trong lúc luận bàn đừng tranh hơn
Trong khi bàn luận một vấn đề nào đó, tuy mình có những ý kiến sáng tạo do mình đề xuất, nhưng hãy để người khác cảm thấy và tin rằng ý kiến
Trang 35quyết định là của họ, đừng bao giờ tranh hơn Một lời
bàn luận đề nghị nhẹ nhàng bao giờ cũng mang lại
hiệu quả cao hơn là lời ép buộc khẳng định hoặc sức
mạnh của vũ lực Ngay cách tiếp cận gợi ý thân thiện
cũng đã giúp cho chúng ta đạt được những kết quả
còn hơn cả những gì chúng ta mong đợi
Vì ai cũng thích được người khác hỏi về những
mong muốn, nguyện vọng và sự suy nghĩ của mình
Nên ai cũng muốn tỏ ra mình độc lập, và thích làm
theo ý mình, chứ không ai muốn hành động theo ý
của người khác Vì thế hãy để cho người khác cảm
thấy rằng chính họ là người quyết định
2 Thành thật nhìn nhận vấn đề theo quan
điểm người khác
Bạn hãy tự kiểm điểm xem bạn quan tâm sâu
sắc đến việc của mình, và thờ ơ với mọi sự trên thế
gian như thế nào Lúc đó bạn sẽ hiểu ra rằng mọi
người cũng đều như thế ! Như vậy là bạn đã nắm
được nền tảng duy nhất chắc chắn cho những mối
quan hệ xã hội, rằng “muốn thành công phải hiểu
được quan điểm của người khác”, và “nhìn nhận
vấn đề theo quan điểm của họ” Trong mọi mối
quan hệ, phải biết bỏ qua “cái tôi” của mình và đồng
cảm với người khác, để suy xét mọi việc, vì theo
Pascal thì “cái tôi” là cái đáng ghét (Le moi est
haisable)
Trong giao tiếp bạn nên chọn cách trình bày
nào không làm người khác không phật ý, không tức
giận, giữ được thể diện cho họ Người khác không bị
ép phải nghe theo lời mình, mà tự nguyện làm những điều mà họ đã biết rằng nên làm, và cũng là lợi ích cả hai cho họ và cho cả chúng ta Cách này tuy hơi mất thời gian, nhưng nếu kiên trì, thì bù lại chúng ta tránh được những căng thẳng, xung đột, giúp cho cuộc sống chúng ta thỏa mái hơn
Bạn chỉ cần nắm duy nhất một điều, đó là
“biết suy nghĩ theo quan điểm của người khác”, là
bạn đã bước lên bậc thang đầu tiên thành công trên con đường sự nghiệp, và đã xây dựng được nền tảng hạnh phúc gia đình Bạn hãy tự đặt mình vào vị trí người khác mà suy xét, nếu bạn cảm thấy mình bị tổn thương, thì người kia cũng sẽ bị khó chịu không kém
3 Đưa ra một vài giải pháp gợi ý, và để người khác tự đưa ra quan điểm của họ
Một người khôn ngoan thì không bao giờ họ cố tìm cách khuyên bảo người khác làm theo ý kiến của mình cả
Nên khi bạn muốn thành công trong những cuộc thảo luận tìm ra một giải pháp hay một đường hướng nào đó, thì tốt hơn hết là chúng ta nên khiêm nhượng, chỉ đưa ra một vài giải pháp gợi ý, và để người khác tự đưa ra quan điểm của họ, rồi cùng nhau thảo luận, và để được sự đồng thuận của mọi người một cách dân chủ, thì nên lấy biểu quyết chung, ý kiến nào đạt sự đồng lòng của đa số sẽ thắng cuộc
Như vậy, chúng ta coi như nhượng bộ một cách khéo léo, khi gặp sự đối đầu trong các cuộc thảo
Trang 36luận, và xa hơn nữa không làm ai bị mất mặt, mà còn
giữ được niềm hòa hảo với mọi người trong cuộc
4 Đừng bao giờ khẳng định rằng người khác
sai lầm
Một người có thể sai hoàn toàn, nhưng thường
thì không bao giờ họ chấp nhận, vì vậy đừng bao giờ
nên kết án họ, bởi điều đó không có tác dụng gì cả
Thay vào đó chúng ta nên đặt mình vào địa vị họ để
tìm hiểu vấn đề, vì luôn có một nguyên do và hoàn
cảnh họ đang sống sao đó, mới khiến người ta phải
hành động như vậy Biết đâu nếu chúng ta lâm vào
hoàn cảnh như họ, thì cũng phải hành động như thế
Nếu chúng ta chịu khó tìm hiểu, thì sẽ có được chiếc
chìa khóa mở cửa lòng họ, và chi phối được sự cảm
nghĩ cùng hành động của người ấy hướng theo mình
Hơn nữa bạn sẽ có thêm sức mạnh và kinh nghiệm
khéo léo trong việc giải quyết các vấn đề khó khăn
hóc búa
Hãy thành thật tự đặt mình vào hoàn cảnh của
người người khác Nếu bạn tự nhủ lòng rằng: “Mình
sẽ cảm thấy như thế nào ? Và sẽ phản ứng như ra sao
? Nếu ở vào hoàn cảnh của người ấy lúc đó? ” Bạn
sẽ tiết kiệm được thời gian thắc mắc, và tránh được
sự bực mình Bởi vì một khi đã hiểu được nguyên
nhân, bạn sẽ không còn thắc mắc gì về kết quả
Chúng ta nên đặt vấn đề giả sử chính chúng ta
thừa hưởng hình dáng tính khí, cùng gen di truyền
của một tay tội phạm ác ôn nào đó, chắc chắn bạn
cũng có môi trường và kinh nghiệm sống giống y
như anh ta Lúc đó bạn sẽ trở thành con người giống hệt như anh ta, và cũng rơi vào hoàn cảnh sai lầm như anh ta mà thôi
Lý do duy nhất khiến bạn không phải là một con người khác, là vì bố mẹ bạn không phải là bố mẹ
họ, và bạn cũng không lớn lên trong môi trường mà
họ được nuôi dưỡng Chúng ta nên thầm cám ơn Trời Phật và nhân quả đã không cho chúng ta đầu sanh vào gia đình họ, nếu chúng ta rơi vào gia đình đó, thì chắc chắn cũng sai lầm như họ mà thôi Nên nhân gian có câu: “Con vua thì đặng làm vua, con sải ở chùa thì quét lá đa”, hoặc là “Mẹ hiền thì sanh con hiền, mấy đời mẹ cú con tiên bao giờ”
Nếu xét theo cách suy luận nêu trên, thì kẻ cáu kỉnh, mù quáng, sai lầm phi lý nhất, cũng không có
gì đáng để cho chúng ta khinh rẻ họ, chúng ta nên thông cảm và thương xót cho những con người tội nghiệp đó Ba phần tư những người chúng ta gặp gỡ trong cuộc sống đều khao khát sự yêu thương và mong muốn được thương yêu Nếu bạn cũng mong muốn được thương yêu, thì xin hãy dành cho mọi người tình yêu thương của bạn Khi bạn cảm thấy trái tim bạn tràn ngập yêu thương, thì chắc chắn không bao giờ bạn khẳng định rằng người khác sai lầm Chỉ
có những con người có lòng độ lượng khoan dung mới có thể giải quyết vấn đề theo đường hướng nầy
5 Khi đàm luận nên lắng nghe nhiều hơn
Trong nghệ thuật xử thế các nhà tâm lý học khuyên mọi người nên biết lắng nghe, và biết khéo
Trang 37léo khuyến khích người khác nói về họ Ngay trong
gia đình mà biết lắng nghe cũng là yếu tố quan trọng
để giữ gìn hạnh phúc
Cách lắng nghe không phải thuần túy là im
lặng, mà là một hình thức lắng nghe chủ động tích
cực Hãy nhìn vào mặt người đang nói một cách
chăm chú, có nghĩa là phải biết lắng nghe bằng cả đôi
tai và đôi mắt, cộng với cả một trí não sáng suốt, tập
trung tư tưởng để phân tích những điều mình đang
chia sẻ Có nghĩa là mình phải lắng nghe với tất cả
tấm lòng nhiệt tình, chứ không nên thờ ơ lãnh đạm
Con người có thói quen công kích người khác,
nhưng ngay cả những người hung hăng nhất cũng sẽ
phải dịu giọng trước một người biết lắng nghe Đôi
khi biết lắng nghe một cách nhiệt tình không những
là một cách làm cho người ta vừa lòng, mà xa hơn
nữa là tuy mình không nói nhiều, nhưng có thể làm
đối phương cảm thấy mình là một người nói chuyện
hấp dẫn là khác Còn những người cứ hăng hái ngắt
lời, còn phát ngôn những lời trái với ý họ, đó là một
cách gây mất thiện cảm dễ dàng Nhất là trong nghệ
thuật bán hàng, chào khách thì nên tránh những sai
lầm nầy Nhiều người không thể tạo được ấn tượng
thuận lợi ban đầu, chỉ vì họ không biết lắng nghe, bởi
họ quá quan tâm đến điều mình muốn nói ra, mà
không đếm xỉa gì đến người đối diện
Nhiều nhà tâm lý học bảo rằng, người ta
thường thích người nghe giỏi, hơn là người nói giỏi,
nhưng khả năng lắng nghe của nhiều người lại nghèo
nàn hơn mọi đức tính khác Không chỉ những nhân vật quan trọng mới mong muốn có người khác lắng nghe mình, mà ngay những người bình thường cũng thế, nhiều bệnh nhân đi khám bệnh chỉ để kể lể về bệnh tình của mình với Bác sĩ mà thôi, nếu Bác sĩ nào biết lắng nghe bệnh nhân nói và chia sẻ nỗi khổ đau với họ, là đã chữa lành một nữa cho bệnh nhân rồi
C KHÔN KÉO NHƯỢNG BỘ KHI GẶP
SỰ ĐỐI ĐẦU
1 Trong khi bàn luận muốn thắng người ta,
thì tước tiên hãy nhượng bộ
Trong tất cả các cuộc bàn luận khi gặp phải sự đối đầu, thì có một lời khuyên hay nhất là chúng ta nên “nhượng bộ” đừng để đưa đến sự căng thẳng Đức Lão Tử đã khuyên rằng:
“Muốn thắng người ta, thì trước tiên hãy nhượng bộ đừng tranh hơn với họ” (Đạo Đức Kinh, chương 73)
Triết gia Pháp La Rochefoucauld nói:
“Muốn có kẻ thù thì hãy tự đề cao mình, còn muốn có bạn thì hãy đặt mình thấp hơn họ”
Như vậy giữa Đông Tây đều gặp nhau ở chân
lý “khiêm nhượng”
Người xưa khuyên rằng:
“Đừng tức giận khi trước mắt mình bị cản trở chật hẹp, hãy lùi một bước tự nhiên sẽ thấy sự khoáng đạt rộng rãi” (hưu hận nhãn tiền địa trích, thối hậu nhứt bộ tự nhiên khoan)
Trang 38Cũng như nhân gian có lời khuyên là “lùi một
bước để tiến hai bước”
2 Không nên phản bác gay gắt
Sự hùng biện là chứng tỏ một trái tim đã già
cổi, nên những nhà hùng biện mà được mọi người
tâm phục khẩu phục thì rất hiếm hoi Do đó, những
người biết im lặng đúng lúc là rất quý, mà càng quý
hơn nữa là những ai biết nhường lời cho kẻ khác
Ở đời nếu thua người ta thì bị “khinh thường”,
hơn người ta thì bị “ganh ghét”, nhưng trong thuật xử
thế đã khuyên rằng, thà bị người ta khinh, còn hơn là
bị người ta ghét Đố kỵ là một “tánh thường tình” của
con người, nó luôn luôn tiềm ẩn và chực chờ sinh sôi
nẩy nở Nhưng có lẽ, trong chúng ta chẳng ai muốn
tạo môi trường cho sự đố kỵ phát triển cả
CHƯƠNG III PHƯƠNG THỨC XỬ TRÍ VỚI TỪNG CÁ NHÂN TRONG GIA ĐÌNH CŨNG NHƯ NGOÀI XÃ HỘI
A ĐỪNG CHỈ TRÍCH, OÁN TRÁCH HAY THAN PHIỀN
Những người bạn gặp trên đường đời sẽ ảnh hưởng đến cuộc sống của bạn, dù tốt hay xấu họ cũng tặng bạn những kinh nghiệm sống tuyệt vời, nên trong xử thế đừng bao giờ chỉ trích oán trách hay than phiền ai cả
1 Chỉ trích là vô bổ, nó chỉ gây ra thái độ chống đối và bào chữa mà thôi
Chỉ trích là hành vi thiếu xây dựng, nếu ta chỉ trích một người nào đó, có thể gây cho họ phản ứng chối bỏ trách nhiệm, đồng thời phát sinh tâm lý chán nản và nhụt chí, lối chỉ trích gay gắt cũng khiến cho một người đầy tài năng đôi khi chán nản từ bỏ việc làm của mình, trong khi lỗi lầm vẫn không được giải quyết Vì chỉ trích là vô bổ, nó chỉ gây ra thái độ chống đối và bào chữa của đối phương mà thôi
Chỉ trích còn có thể trở nên nguy hiểm, vì nó chạm vào lòng kiêu hãnh cố chấp của con người, gây tổn thương tới ý thức về tầm quan trọng của họ, và kết cuộc chỉ tạo nên sự căm hận và oán thù