Tôi chỉ hi vọng các bạn có thể nhặt nhạnh được điều gì đó có ích và vận dụng vào trong cuộc sống của mình, và nhất là tinh thần của những người mang trong mình dòng máu Rồng Tiên.. __CHU
Trang 1Du học Nhật -
CHUYỆN TIỀN BẠC
Nguyễn Hồng Phong
Trang 2DU HỌC NHẬT- CHUYỆN TIỀN BẠC
Xin chào các bạn Tôi là Nguyễn Hồng Phong Năm 2012, tôi có may mắn được bố mẹ đưa sang Tokyo, Nhật Bản để du học, với mong muốn tôi có được một cuộc sống tốt đẹp hơn trong tương lai
Trong cuốn ebook Du học Nhật- Chuyện bây giờ mới kể (P1) , tôi đã chia sẻ với các bạn một số bài học về cuộc sống tôi nhận ra trong quá trình học tập và sinh sống tại Nhật Hi vọng những bài học đó đã giúp được các bạn phần nào hiểu thêm về đất nước Nhật Bản và thêm nghị lực để rèn luyện bản thân (Đối với những bạn nào chưa đọc cuốn ebook này thì có thể download
về đọc theo đường dẫn tại đây )
Trong cuốn ebook này, tôi sẽ chia sẻ thêm những bài học tôi rút ra về việc kiếm tiền và giữ tiền từ những trải nghiệm thực tế và những điều tôi quan sát được ở Nhật Xin các bạn lưu ý rằng: Những điều tôi chia sẻ ở đây chỉ là những kinh nghiệm, quan điểm của riêng tôi, và chỉ mang tính tham khảo Những điều này chưa chắc đúng với hoàn cảnh của các bạn Tôi chỉ hi vọng các bạn có thể nhặt nhạnh được điều gì đó có ích và vận dụng vào trong cuộc sống của mình, và nhất là tinh thần của những người mang trong mình dòng máu Rồng Tiên
CHUYỆN TIỀN BẠC- CÓ CẦN ĐAU ĐẦU ĐẾN THẾ KHÔNG? _
Để đưa tôi sang được đất Nhật với tư cách là một du học sinh, gia đình tôi đã phải chi ra hơn
200 triệu, và bố tôi nói rằng đó là khoản cho tôi vay, vì tôi đã trên 18 tuổi Điều đó đồng nghĩa với việc từ giờ tôi có một khoản nợ gấp gần 200 lần số tiền tôi để dành được mỗi tháng lúc đó
Và đối với tôi, sang Nhật không còn là một thứ gì đáng tự hào nữa, mà đã trở thành nỗi nhục vì không kiếm được tiền ở Việt Nam mà phải bỏ sang đó tìm một con đường mới Vì thế tôi hết sức
nỗ lực học tiếng Nhật ở Việt Nam cũng như sang Nhật, (thậm chí bạn cùng bàn thời cấp 3 mời cưới cũng không dám nghỉ học để đi), chỉ với mong muốn có thể nhanh chóng nhất giỏi tiếng để kiếm được việc làm tại Nhật, thật nhiều việc làm để có lương, nhanh chóng trả được gánh nặng
nợ nần với bố (tất nhiên đó chỉ là một phần)
Thực ra gánh nặng trả nợ ấy mang ý nghĩa tình cảm nhiều hơn là con số Bố tôi là một người gày gò vì bệnh đường ruột, “da bọc xương” chỉ hơn 40 cân, hàng chục năm nay tìm đủ cách nhưng không tăng nổi kg nào Thêm nữa, khi đó bố tôi đã có sổ hưu Đáng lẽ bố mẹ có thể
để số tiền ấy thực hiện một vài chuyến du lịch đi các nước như bố mẹ vẫn mơ ước, hoặc để đề phòng chữa bệnh lúc tuổi già mà không phải nhờ con cháu (vì tính các cụ bao giờ cũng ngại
Trang 3phiền con cháu) Nhưng bố mẹ lại đưa cho tôi mà không biết bao giờ thằng quý tử này mới trả
lại được Điều quý giá nhất, nhưng cũng là gánh nặng lớn nhất đối với con cái là bố mẹ đã
hi sinh quá nhiều cho tương lai của con
Tôi cũng biết nhiều bạn sang Nhật cùng tôi trong giai đoạn phong trào “Đông Du mới”
nở rộ này có gia cảnh khó khăn hơn nhà tôi rất nhiều Câu chuyện phải đi vay lãi, bán cả đàn lợn, đem cả mảnh ruộng đang cày cấy của nhà đi cầm để cố cho con sang đất này du học không phải chuyện hiếm có Những gia đình ấy, tin tưởng con mình sang Nhật du học, có thể vừa học lấy tri thức, mà vẫn biết cách lách luật để đi làm thêm thật nhiều, rồi gửi tiền về để giúp gia đình bớt khổ Các bạn ấy là những người con rất có hiếu, rất chăm chỉ, cũng cố gắng học, và cố gắng lách luật, cố gắng kiếm tiền cũng không ngoài mục đích để làm bố mẹ được yên lòng
Nhiều bạn du học sinh ở Nhật bị trục xuất, hoặc không gia hạn được visa vì làm thêm quá giờ, có lẽ nguyên nhân lớn nhất cũng vì nghĩ về gia đình ở Việt Nam Các bạn ấy có lẽ cũng từng ngậm ngùi giống tôi rằng: “Giá mà mình tài giỏi hơn, giá mà ở Việt Nam mình có những cơ hội tốt hơn để mình kiếm được nhiều tiền hơn thì có lẽ mình không cần phải khổ như vậy.” (Chưa kể đến gần đây có một số bạn đột quỵ, nhập viện, thậm chí tử vong vì kiệt sức do đi làm thêm quá nhiều.)
Con người sinh ra có ai thích làm trâu bò để phải “đi cày” đâu? Chúng tôi hay hỏi nhau là tuần này “cày bao nhiêu tiếng” đấy các bạn ạ! (Các bạn đã từng hoặc đang là du học sinh tự túc tại Nhật chắc sẽ rất thấm ý nghĩa của 2 chữ này!)
Nhưng như các bạn đã biết đến câu chuyện tôi đã kể trong phần 1, thì 2 tháng rưỡi học tiếng Nhật ở Việt Nam không
đủ để tôi có thể ngay lập tức được “đi cày” các bạn ạ Để được
“đi cày” ở đất có giá trị đồng tiền cao gấp chục lần ở Việt Nam thì phải có ít nhất 1 trong 2 yếu tố: Giỏi tiếng Nhật, hoặc may mắn Tiếc thay là với tôi, lúc mới sang thì không có cái nào cả May mắn được làm tại một nơi không cần giỏi tiếng Nhật cũng chỉ mỉm cười với tôi có mấy ngày
Và tôi sống gần 3 tháng hoàn toàn học và chơi
Có thời điểm bí bách, nhìn ví sắp hết tiền mà chưa có nguồn thu, tôi từng nghĩ đến
Du học sinh Tự cắt tóc cho nhau
Trang 4nước thì củi rất sẵn ở quanh Tuy nhiên ý tưởng sống cuộc đời thơ mộng ấy bị dập tắt ngay khi tôi nhận ra cá ở suối không thể ăn được, và ngải cứu, lá mơ cũng chỉ có theo mùa Nhật mà, đâu phải Việt Nam Hơn nữa, bố mẹ và bạn gái tôi vẫn còn đang đợi tôi vinh quang thắng trận trở về (Tôi hi vọng là thế)
Chúng tôi sang là đang vào đợt nghỉ đông của trường tiếng Nhật Mùa đông của Nhật trời vẫn có nắng, nhưng nắng buốt Những buổi chiều không học cũng không làm, tôi hay cùng bạn cùng phòng lang thang ngoài bờ sông gần nhà, ngồi trên đám cỏ vàng rực, hi vọng nảy ra được ý tưởng gì đó để ra tiền (tôi còn mơ mộng tới mức ước đám cỏ chúng tôi đang ngồi lên biến thành vàng thật)
Ai nói tiền không quan trọng tôi không biết, nhưng với tôi ngay lúc này, nó quan trọng hơn mọi thứ khác Thậm chí lúc tuyết rơi, tôi còn lên google để search “Kiếm tiền ngày Tuyết” nữa (Cũng ra một vài ý tưởng khá là thú vị đấy, các bạn cứ thử mà xem)
Tôi cũng từng nhặt đá ở bờ sông, đem về cho bạn cùng phòng viết thư pháp lên đó, với hi vọng là món đồ độc khi tung lên mạng sẽ bán được với giá cao Tuy nhiên, rất tiếc là khi đó chúng tôi không có tí kinh nghiệm hay kiến thức
gì về kinh doanh online cả, nên chẳng bán được chút nào
(Hiện nay bạn nào muốn xem vẫn có thể tham khảo trên trang facebook: https://www.facebook.com/ThuphapDaJapan )
Hỏi lúc đó tôi có sốt ruột không ? Có !
Không làm sao được khi các bạn cùng phòng
đều đã có việc làm? Không làm sao được khi
mình còn một gánh nặng 200 triệu trên vai?
Không làm sao được khi lên mạng đọc những
bài như Nhiều Công ty Du học vô trách nhiệm,
đem con bỏ chợ? Trong đầu tôi chỉ quanh
quẩn ý nghĩ: Làm thế nào đây? Làm thế nào
Thư pháp Đá- tác phẩm của bạn cùng phòng
5 anh em cùng phòng - ngày khai giảng
Trang 5đây? Làm thế nào đây?
Thực ra, trong chính hoàn cảnh đó, tôi mới nhận ra những người bạn cùng phòng tôi tuyệt vời đến thế nào Sang cùng nhau nhưng các bạn ấy có việc trước tôi gần 3 tháng Những người bạn ấy đã hỗ trợ tôi, cho tôi vay mà không hỏi ngày trả, ủng hộ tôi khi tôi thực hiện việc kinh doanh đầu tiên, làm tôi bớt đi rất nhiều sự lo lắng sẽ sống ra sao những ngày tháng sắp tới Ngay cả dù tôi mang rất nhiều tính xấu, những người bạn ấy vẫn chấp nhận tôi, giúp đỡ tôi Quả thật, nếu không có những người bạn ấy thì không biết cuộc sống của tôi sẽ như thế nào nữa Tôi cảm thấy mình thật có phúc khi được có những người bạn thế này
Tôi cũng thấy mình thật vô cùng may mắn khi quen biết được một người bạn Nhật hiếm hoi- một người chị luôn luôn hỏi thăm, đến chơi, mang quà chẳng nhân dịp gì cả, dạy cho chúng tôi những món ăn Nhật, dạy chữ cho chúng tôi vô điều kiện, đưa chúng tôi đến những danh lam thắng cảnh, lễ hội quanh vùng Chị ấy còn tặng quà cho chúng tôi vào dịp sinh nhật, và cũng giúp động viên tinh thần của tôi khi thấy tôi bồn
chồn lo lắng Từng ấy sự giúp đỡ, thật còn hơn cả
anh em ruột thịt
Nhưng chúng tôi đã không có điều ấy nếu
như chúng tôi không mở lời bắt chuyện, không bình
tĩnh lắng nghe sự chỉ bảo của chị lúc ban đầu vào
làm thêm tại nhà máy ở Nhật, không tặng món quà
nhỏ đầu tiên vào dịp năm mới (để rồi chị lại tặng lại
món quà trị giá gấp chục lần gần 1 tuần sau)
Vì thế, tôi luôn khuyên những bạn kohai (hậu bối) và học sinh của mình rằng:
Không cần biết sang lâu hay mới, tiếng Nhật mình có giỏi hay không, tiền trong túi đang nhiều hay đang ít, hãy tìm cách kết bạn thật nhiều với những người cùng sống trong khu vực, hoặc cùng làm việc với mình Cuộc sống của mình, cả về vật chất lẫn tinh thần đều sẽ giàu có hơn rất nhiều lần Điều đó không tuyệt vời sao?
Sau này, khi bình tĩnh và ngẫm nghĩ lại về những ngày đầu ấy tôi mới nhận ra một điều :
Tất cả những khó khăn thất bại mình gặp phải đều là những cơ hội để cho mình thực hành cái nhìn tích cực về tương lai, và biết yêu hơn những người xung quanh mình
Cùng nấu ăn với chị người Nhật
Trang 6Tôi cũng rất thích một câu nói trong một cuốn tiểu thuyết:
“Ngày mai chưa chắc đã tốt đẹp, nhưng một ngày mai tốt đẹp chắc chắn sẽ tới.”
“Giàu có là gì? Đầy đủ là gì? Chẳng phải là không cần lo lắng gì, sống cuộc đời thoải mái
tự do hay sao? Nếu là như vậy thì lúc này đây, tôi đã rất giàu có rồi Đừng lo lắng nữa Hãy yên tâm tận hưởng cuộc sống và
chuẩn bị cho những điều tốt đẹp
sắp tới đi.”- Tôi ngắm mặt trời
đỏ ửng như lòng đỏ trứng gà khẽ khàng đi ngủ một cách yên bình, nhường chỗ cho bầu trời đêm đầy sao, bên bờ sông tĩnh lặng, trên bãi cỏ dài đang chuyển mình sang sắc xuân sau mùa đông dài lạnh giá Và lòng tôi lại vững tin sẵn sàng cho những cuộc phỏng vấn lẫn những đợt nhập hàng và bán hàng tiếp theo
Ngay khi mình không còn lo lắng, khi mình tin tưởng vào bản thân, có kế hoạch để phát
triển kỹ năng và thực hành một cách nghiêm túc, tự nhiên những cơ hội tốt đẹp lại xuất hiện
Qua những lần phỏng vấn liên tục, tiếng Nhật tôi tốt dần lên Tham gia vào những sinh hoạt đời thường, cùng ăn uống, cùng đi chơi, tôi cũng hiểu dần hơn thói quen của người Nhật
Có việc làm, có thu nhập, tình hình tài chính dần cải thiện cũng giải tỏa áp lực tâm lý và cho tôi
cơ hội đi nhiều hơn, giao lưu với nhiều tầng lớp xã hội ở Nhật hơn Tôi nhận thấy rằng, tôi có cái nhìn sâu và rộng hơn về người Nhật so với rất nhiều bạn sang cùng, thậm chí là sang trước tôi cả năm trời Lý do là bởi vì, khi các bạn ấy đi làm thêm, các bạn bị giới hạn bởi những con người
mà các bạn ấy tiếp xúc
Có một quy luật được rất nhiều tác giả về phát triển con người đúc kết:
“ Bạn chính là trung bình cộng của những người mà bạn tiếp xúc nhiều nhất.”
Những người đi làm thêm cùng tôi phần nhiều là những người ngoại quốc sang Nhật để học, để kiếm ăn, để lấy chồng, hoặc những người Nhật đang không dư giả gì về tài chính Họ có
Ngắm hoa anh đào bên bờ sông một chiều đầu xuân
Trang 7thể là những người nhiệt tình, làm việc rất có trách nhiệm, những người bạn tuyệt vời và đang làm tốt nhất những gì họ có thể trong công việc Tuy nhiên, thường thì họ không tìm cách mở rộng ngưỡng “có thể” đó của họ Họ chỉ biết chuyển hết công việc làm bán thời gian này sang công việc bán thời gian khác, làm thêm một ngày cả chục tiếng đồng hồ chỉ để có tiền đủ sống qua ngày Nhiều người trong số họ từ bỏ cuộc sống áp lực ở công sở để đi làm tại những quán ăn, những nhà hàng, những cửa hàng tiện lợi.v.v đổi lấy mức lương vừa đủ thoát cảnh ôm bụng đói lên giường Hầu hết họ thuộc tầng lớp đáy của xã hội Nhật, nhưng chưa chìm vì vẫn còn khả năng lao động, và đôi khi để dư được một chút
Nhật Bản không hoàn hảo
Đa số những người Nhật đó không còn biết đến thứ gọi là ƯỚC MƠ
Ở trường tiếng Nhật, các cô giáo rất hay hỏi chúng tôi : « Ước mơ của bạn là gì ? » Và
chúng tôi rất hào hứng trả lời muốn đi đâu, muốn trở thành ai, muốn xây dựng điều gì đó Nhưng khi tôi hỏi đem câu hỏi đó đi hỏi những người Nhật làm cùng, hầu hết nhận được những câu trả lời « thực tế » đến ái ngại
Một thực trạng nữa khi đi làm thêm tôi nhận thấy là rất nhiều người Nhật đi làm với tinh thần hệt như những con robot mà họ đang sử dụng vậy Làm trọn vẹn công việc được giao, về nhà Làm trọn vẹn công việc được giao, về nhà Làm trọn vẹn công việc được giao, về nhà Không giao tiếp, không chuyện phiếm, không tình cảm, và không quen biết Có người đi làm 6 năm ở công ty vài trăm người mà chỉ biết tên đúng 6 người, trong đó có 3 người là các cấp trên chỉ đạo Có thể đó là do môi trường nơi tôi làm, có thể do tính cách của những người đó Tôi không biết tại sao Tôi chỉ biết trong mắt họ không còn ước mơ, và cũng không còn khao khát thay đổi Tôi nghĩ rằng đó chính là điều mà những người hoạch định chính sách hi vọng ở những ngoại quốc, những người có thể mang tới cho những người Nhật một luồng gió mới của sự năng động, trẻ trung, có hoài bão và dám làm những điều cần thiết để thay đổi cuộc sống theo chiều hướng tốt hơn Nước Nhật của thời kỳ « Thần Kỳ Nhật Bản » đã thay đổi Tinh thần trong lịch
sử còn đó, nhưng nhiều người trẻ đang dần trở nên già cỗi và chậm thay đổi
Cô giáo tôi bảo Người Nhật tự hào vì khoảng cách giàu nghèo gần như là không có Nhưng đó chỉ là bề nổi của tảng băng chìm Thực sự họ chỉ nên tự hào vì không nhìn thấy ăn xin,
tự hào ai cũng có thể được uống nước ở vòi nước công cộng, nhà giàu cũng như nhà nghèo, đều
có thể đi tắm hơi, đi Disney Land, đi làm bằng ô tô và trẻ con đều được đến lớp
Trang 8Nhưng sự thật thấy rõ rằng, người giàu có thể đi tắm hơi với giá 45 vạn yên/ 1 lần tắm với đầy đủ các dịch vụ, trong khi với người nghèo thì đó một tháng lương mơ ước Người giàu
có thể đi Thụy Sỹ, đi châu Phi, châu Úc quanh năm, còn người nghèo thì chỉ có thể đến núi Phú
Sỹ, xa hơn một chút thì là đến các miền khác nhau Sự thực thì khoảng cách giàu nghèo cũng không quá khác so với thế giới, khác chăng chỉ là mức sống của người nghèo ở Nhật cao hơn các nước khác mà thôi
Vì thế, nếu ai đó chỉ muốn an phận nghèo, thì có lẽ sinh ra ở Nhật là nơi thích hợp nhất thế giới để cho phép nghèo mà vẫn sống không chết đói, nghèo mà vẫn được hưởng các chính sách an sinh cực tốt của chính phủ khi về già (Nhưng khổ nỗi các ông bà già ở đây có đói cũng chẳng đi xin trợ cấp, vì sĩ diện quá cao)
Tôi từng tham gia một lớp học tiếng Anh tình nguyện, học chung với các bác người Nhật
Có bác khoe vừa những tấm ảnh cả nhà đi Pháp, đi Thụy Sỹ cực đẹp Trong ảnh cả nhà bác ấy ai cũng đầy niềm tự hào và mãn nguyện Trong khi đó, nơi tôi làm thêm, có một bác cũng ngang tuổi ấy, nhưng ban ngày vẫn phải ra sức duy trì công ty cơ khí nhỏ mà bác làm chủ, ban đêm vẫn
đi làm thêm để lấy tiền cho con đi học
Sự cách biệt giàu nghèo khó có thể thấy qua nhà cửa, nhưng rất dễ thấy qua phản ứng đối với việc tăng thuế tiêu dùng Có một cuộc khảo sát diễn ra cho thấy 95% người dân Nhật bị ảnh hưởng từ nhẹ rất nặng nếu thuế tiêu dùng tăng lên đến 10%, trong khi 5% số người được hỏi không hề hấn gì cả Tôi không rõ làm thế nào điều này lại xảy ra, nhưng nó là một sự thật không thể chối cãi
“Ở đâu cũng vậy, những người giàu luôn biết cách bảo vệ tài sản của mình, còn
người nghèo thì hầu như không.”
Và những người giàu có mà tôi tiếp xúc chẳng có gì hơn những người nghèo mà tôi gặp, ngoại trừ cách họ nhìn nhận về thế giới, về nền kinh tế, về những mối quan hệ mà thôi Họ rất vui vẻ, yêu đời, dù ở tuổi U80 vẫn lái xe khắp nơi du lịch, nghe nhạc Jazz, chạy bộ, làm vườn, nuôi pet Họ tư duy tích cực, lạc quan, tin tưởng và truyền cảm hứng cho những người xung quanh Họ vẫn dạy cắm hoa, dạy nấu ăn, viết sách, làm bất cứ thứ gì mình thích
Và kỳ lạ là khi họ cứ làm những gì họ thích thì họ lại có nhiều tiền
Có một người Nhật tôi gặp đã hơn 60 tuổi sở hữu kinh doanh đem lại thu nhập thụ động hàng tháng tới gần 300 vạn Yên (khoảng 600 triệu VND), vẫn hàng tuần tổ chức những buổi dạy
Trang 9nấu ăn, viết sách, và được nhà xuất bản trả tiền bản quyền từ những cuốn sách dạy nấu ăn đó Bà được sự kính trọng của rất nhiều người ở rất nhiều nơi trong và ngoài nước Nhật Tôi có may mắn được ngồi nói chuyện riêng với bà trong một vài phút, tuy nhiên do vốn tiếng Nhật lẫn tiếng
Anh lúc đó còn quá kém, cộng với kinh nghiệm kinh doanh của tôi so với bà chỉ như là con nít tập lẫy so với vận động viên Olympic, nên gần như không hiểu được bà nói gì Chỉ có thể cảm nhận được nguồn năng lượng luôn luôn rất dồi dào tỏa ra từ giọng nói cho đến phong thái của bà mà thôi
Sau buổi nói chuyện đó, tôi cảm thấy mình rất
may mắn, nhưng cũng cảm thấy rất tiếc, giá như mà
mình học tiếng tốt hơn nữa thì tốt biết bao Có thể
học hỏi từ một người với hơn 40 năm kinh nghiệm, hệ
thống kinh doanh rộng khắp thế giới, quả là một vinh
dự quá lớn đối với một cậu du học sinh vừa mới sang Nhật như tôi
(Tuy nhiên, thật may mắn, có một kinh nghiệm, một từ khóa mà tôi đã học được khi tiếp xúc với bà và các cộng sự của bà, một thứ tinh hoa mà tôi nghĩ chính nó đem đến sự thành công
kỳ diệu của rất nhiều người khởi nghiệp kinh doanh ở Nhật Từ khóa đó là gì thì tôi sẽ tiết lộ
trong những ebook sau.)
Tôi có thể có được vinh dự ấy khi tôi cắm mặt “đi cày” một ngày mười tiếng không? Chắc chắn là không Đôi lúc tôi cũng suy nghĩ rằng, việc đánh đổi thời gian đi làm thêm để có điều kiện được gặp những nhà doanh nhân là tốn tiền vô ích chăng? Vì nó không đem lại tiền ngay lập tức cho mình, mà lại còn mất kha khá tiền tàu xe và ăn uống Nhưng tôi tin rằng, mình đang gieo những hạt giống tốt Tôi tin tôi đang nuôi dưỡng và nâng tầm suy nghĩ của mình lên,
để xứng đáng với những cơ hội sẽ đến với tôi trong tương lai, hoặc để chính tôi tạo ra những cơ hội ấy Tôi không hối tiếc
Robert Kiyosaki chia sẻ trong cuốn sách của mình rằng:
“Người giàu không làm việc vì tiền Người giàu bắt tiền làm việc cho mình Nếu chỉ
nghĩ cách đi làm để kiếm tiền, thì sự thực bạn vẫn nghèo, và sẽ mãi nghèo cho đến khi bạn thay đổi được suy nghĩ ấy.”
Người Phụ nữ thành đạt- trong đời thường – bên
cạnh chiếc bánh mà bà và các bạn làm
Trang 10Thật sự những điều này rất nhiều người cho là sáo rỗng Nhất là khi mới từ Việt Nam qua Nhật, nghĩ rằng việc đi làm những công việc rất đơn giản cũng có thể kiếm được gấp đôi,3,4,5,10 lần đi làm ở Việt Nam với cùng thời gian đó, nhận tiền ngay trong ngày hoặc giữa tháng sau chuyển vào tài khoản, thì ma lực đi làm để kiếm tiền là rất lớn
Nghĩ rằng ở đây mình làm một ngày có thể mang về để tiêu ở Việt Nam cả tuần, nhiều bạn rất nỗ lực “cày cuốc”, xong ca làm chỗ này lại chạy hùng hục sang ca làm chỗ kia, ăn uống thì chớp nhoáng, nghỉ ngơi thì vội vàng Tôi cũng từng như vậy Nhưng sau những thời điểm như thế, nhìn lại, cảm giác thật là như mình đang sống ở địa ngục Không biết đến mặt trời là gì, tối ngày ở trong xưởng, luôn thấy thiếu ngủ, lờ đờ, và không có thời gian để đọc sách hay học thêm thứ gì cả Đó không phải là lối sống tốt
Đối với tôi, một ngày đẹp không phải là một ngày nắng, cũng không phải là một ngày mưa, càng không phải là một ngày kiếm được nhiều tiền, mà là một ngày mình học được thêm một điều gì mới, mình phát triển được bản thân
mình lên
Thỉnh thoảng, tôi lên mạng, tôi thấy một vài người trong
nhóm bạn của tôi có những bước phát triển mới, mở những kinh
doanh mới, có thêm cửa hàng mới Một vài người Việt Nam
khác ở Nhật cũng chỉ ngang tuổi tôi thì mất hàng trăm triệu, và
cũng kiếm lại được hàng trăm triệu trong một năm Lúc đó, bảo
họ thành công về mặt tiền bạc, khó có thể nói là đúng hay sai,
nhưng chắc chắn họ đã trưởng thành hơn rất nhiều về mặt suy
nghĩ và tư tưởng, và chắc chắn tương lai sẽ gặt được nhiều thành
công rất lớn
Vì vậy, các bạn ạ, đừng chỉ biết đi làm để kiếm tiền Hãy
làm việc chăm chỉ, nhưng để học hỏi, để kết thêm những người
bạn tốt và tìm kiếm các cơ hội Khi những điều đó xuất hiện, hãy nắm lấy và hành động mạnh mẽ
“Phi thương thì bất phú!”
Người Việt Nam mình sang Nhật, nhìn chung đều biết giữ tiền Hầu như ít ai ăn tiêu quá đáng, có lẽ vì nghĩ đến gia đình ở Việt Nam Đây là một điều rất tuyệt vời Và còn tuyệt vời hơn nữa, khi người trẻ Việt Nam sang Nhật, xa nhà xa quê, thoát khỏi vòng tay ôm ấp của cha mẹ, là
Tạo dáng ở sông