Cuốn sách được viết nên từ những trải nghiệm thực tế của chính tác giả với tư cách là Du học sinh, với những khó khăn thử thách cũng như những thơ mộng khi sinh sống, học tập và làm việc tại đất nước Mặt Trời mọc. Những bài học từ thực tế, những sự nỗ lực, cố gắng vượt qua khó khăn từ bên ngoài và cám dỗ từ bên trong, những bài học về tình bạn, về kinh doanh,...hi vọng sẽ truyền cảm hứng cho những ai đã, đang và sẽ đi tìm một tương lai tươi sáng cho mình.
Trang 1Du học Nhật -
chuyện giờ mới kể
Nguyễn Hồng Phong
Trang 2Câu chuyện du học của tôi
Xin chào các bạn
Tôi là Nguyễn Hồng Phong
Năm 2012, tôi có may mắn được bố mẹ
đưa sang Tokyo, Nhật Bản để du học, với
mong muốn tôi có được một cuộc sống tốt đẹp
hơn trong tương lai
Quả thực, du học Nhật là một trong
những bước ngoặt của cuộc đời tôi và tôi vô
cùng biết ơn bố mẹ mình đã nỗ lực để mình có
được những điều như vậy
Trong bài viết dưới đây tôi sẽ chia sẻ
lại những bài học trải nghiệm của mình, cả những khó khăn gặp phải cũng như những đẹp đẽ thơ mộng mà tôi có được, hi vọng sẽ giúp các bạn phần nào định hướng được con đường của mình sắp đi phía trước
Thời điểm tôi sang Nhật là vào đầu mùa đông Ở nước Nhật, mùa đông kéo dài từ tháng 12 năm trước tới tháng 2 năm sau Trời rất rét, nhưng vì trong phòng có máy sưởi nên cũng đỡ đi rất nhiều Trước khi đi, chúng tôi được các senpai (các tiền bối- những du học sinh sang trước) bảo rằng bên này lạnh thì lạnh, nhưng hầu như ở trong phòng điều hòa, rất ấm, không phải
lo, nhưng tính cẩn thận nên ai cũng mang rất nhiều quần áo ấm Kể ra cũng khá lãng phí, vì thực sự thì cả mấy năm ở Nhật, có rất nhiều quần áo mà tôi chưa một lần sờ đến Vì vậy, kinh nghiệm tôi rút ra là : không nên mang nhiều quần áo quá Tuy nhiên, vẫn cần dự phòng ít nhất 2 chiếc áo rét, một số quần
ấm, khẩu trang và găng tay cực ấm Lý do là lỡ như vào phòng nào không được trang bị sẵn bếp sưởi, đèn sưởi, điều hòa thì vẫn có thể trụ được đến khi biết chỗ đi mua (hoặc xin) được những thứ ấy Còn găng tay và khẩu trang thì luôn cần thiết khi đi ra đường trong thời tiết cắt da cắt thịt ấy (Rét đến mức hở ra chỗ nào là buốt chỗ ấy)
Thi VYSA Got Talent tại Nhật
Trang 3Tuy nhiên, rét cũng có cái lãng mạn của nó Nhiều đêm, mấy thằng bạn cùng phòng nổi hứng lên rủ nhau đi bộ ra ngoài mua mấy cái kem về ăn, hoặc ngồi túm tụm lại ôm nhau trên giường của 1 thằng và xem phim, cảm giác rất thú vị Có rét mới nhận ra hơi ấm của bạn quý thế nào
KHÔNG BỎ CUỘC
Đợt sang Nhật cùng tôi ở trường thì có mấy người chúng tôi ở cùng phòng với nhau là có trình độ tiếng Nhật khá nhất Tuy nhiên, điều đó cũng chẳng có ích mấy khi chúng tôi tự đi xin việc làm thêm Đơn giản là vì vẫn còn quá kém so với yêu cầu
Trước khi sang, chúng
tôi được người của trường và
các senpai hứa rằng sẽ giúp
tìm việc làm thêm (arubaito)
để đảm bảo đủ sinh sống và
đóng học phí Và đúng là khi
sang được senpai giới thiệu
công việc, nhưng chỉ là việc
làm ngắn hạn trong kỳ nghỉ
đông, và không được đảm bảo
sẽ tiếp tục có việc sau kỳ nghỉ này
Trường cũng mời một số nơi về phỏng vấn tuyển người làm thêm, nhưng người được chọn không phải là tôi Tôi không thể hiểu được tại sao tôi không được chọn Và thế là tôi vẫn thất nghiệp
Tôi làm mọi cách, tìm mọi trang báo việc làm cả bằng tiếng Anh lẫn tiếng Nhật , dùng google search,.v.v Bất cứ chỗ nào có việc là tôi đến Hễ nghe thấy các senpai bảo chỗ nào cần người là tôi đều gọi điện tới xin phỏng vấn Nhưng tôi chỉ nhận được sự từ chối và yêu cầu chờ đợi vô vọng
Hãy tưởng tượng rằng các bạn ngày ngày ngồi đó, ngóng đợi thông tin
A, có chỗ này tuyển ! Cặm cụi ngồi viết sơ yếu lí lịch, lóc cóc đạp xe đi, rồi đợi
5 anh em cùng phòng trong ngày khai giảng
Trang 4dài cổ mà chẳng thấy điện thoại gọi đi làm Lại tiếp tục nghe ngóng chỗ nào tuyển Lại lóc cóc đạp xe đi rồi đạp xe về Lại chờ tiếp Ngày này qua ngày khác, cứ như nó sẽ kéo dài vô tận vậy Cảm giác chờ đợi một thứ mình không biết rõ quả thật rất khó chịu
Tôi nhớ có lần nhận được thư trả lời của 1 quán ăn.Tôi còn tưởng là mình được nhận, ai ngờ khi nhờ ông hàng xóm đọc cho thì lại là thư từ chối rất lịch sự, mặc dù trước đó tôi đã phải đạp xe mất gần 1h đồng hồ để đến quán phỏng vấn Lý do của những sự từ chối đó nhìn chung là tiếng Nhật
của tôi vẫn quá kém
Tuy nhiên, điều tôi nhận ra qua những lần đi phỏng vấn thất bại là mình
đang ngày càng tiến bộ lên Khả năng nghe và nói của tôi tốt hơn trước Tôi
cũng lên mạng và tìm được cách gọi điện để người ta cho mình cơ hội đến phỏng vấn Tôi cảm nhận sự tự tin của mình tăng lên, và mình đang dần đi đến thành công Từ chỗ người ta phải nói chậm để tôi hiểu mà thậm chí tôi còn yêu cầu nhắc lại, tôi đã có thể tự mình nghe được yêu cầu của người phỏng vấn ở tốc độ nói trung bình
Và thời điểm đã đến, tôi phỏng vấn 4 nơi thì đều được nhận cả 4 Việc của tôi lúc này chỉ là chọn ra nơi mình cảm thấy thích làm, mức lương cao và gọi điện xin lỗi những chỗ còn lại (rất nên làm thế, hãy thể hiện sự biết ơn chân thành với họ vì cơ hội họ đã cho mình)
Vì vậy, sau này tôi luôn khuyên các bạn sắp sang Nhật :
« Hãy rèn luyện tiếng Nhật cho thật tốt, đừng ngại đi phỏng vấn,
kể cả khi đã có việc làm ổn định »
Tiếng Nhật chính là thứ để các bạn gõ cửa nhà người Nhật, để bước vào thế giới của người Nhật, là công cụ để các bạn sinh tồn trên đất Nhật Phỏng vấn chính là nơi tốt nhất để thực hành những gì bạn đã học
Thất bại có nghĩa là mình chưa đúng ở đâu đó Khi thất bại và biết rút kinh nghiệm, bạn sẽ giỏi hơn.(Nếu được thì mỗi lần trước khi vào phỏng
Trang 5vấn, các bạn nên bật ghi âm để về nhà tập nghe lại xem người phỏng vấn nói
gì, nói như thế nào để rút kinh nghiệm)
NGỌN LỬA CỦA TƯ DUY TÍCH CỰC
Tuy phỏng vấn thất bại nhưng trong thời gian gần 3 tháng thất nghiệp, tôi vẫn có nguồn thu nhập, không cao nhưng cũng hỗ trợ sinh hoạt và đi lại phần nào Đó là nguồn thu từ việc kinh doanh thẻ điện thoại Tôi cho rằng không thể chờ đợi mãi vào một công việc được Và bản chất tôi cũng không phải là người yêu thích công việc làm công ăn lương Tôi quyết định sớm muộn gì cũng phải kinh doanh một thứ gì đó ở Nhật này Trời chưa cho tôi cơ hội đi làm thêm, có lẽ là muốn cho tôi cơ hội để thử sức kinh doanh Dù phải thừa nhận rằng đôi khi tôi không thể giữ được bình tĩnh và tỏ ra lo lắng trước việc phải chờ đợi lâu như vậy để được đi làm thêm, nhưng Tư duy lạc quan
đó đã giúp cho tôi tránh khỏi những stress không đáng có và tập trung vào những việc làm có ích
Tôi từng định tự kiếm tiền bằng
cách nhặt vỏ lon bia hoặc bán đá thư pháp
(do bạn cùng phòng tôi vẽ), nhưng khả thi
nhất là bán thẻ điện thoại Tôi nhớ lúc đó
tôi muốn gọi điện về cho gia đình và bạn
gái (mà gọi bạn gái là chính) bằng cách
nào đó giá rẻ, và tôi đã được một bạn chỉ
cho nơi bán 1 loại thẻ có thể gọi được đi
tất cả các nước trên thế giới, riêng gọi về
Việt Nam được tới hơn 17 tiếng mà chỉ mất 2200Yên (Lúc đó khoảng 500 ngàn VND) Như vậy có 500VND/ phút, thậm chí còn rẻ hơn gọi điện ở VN Tôi quyết định đăng ký làm đại lý mua với số lượng lớn để được giá rẻ hơn và bán chúng lại cho các bạn trong trường với giá thấp hơn giá bán lẻ trên mạng Công việc khá thuận lợi, tôi có lãi được một chút vừa đủ để chi trả tiền điện nước ở phòng Tôi còn định triển khai in tờ rơi quảng cáo nhắm tới bán cho
cả các bạn Trung Quốc và Malaysia, nhưng khi ý nghĩ đó xuất hiện thì cũng là
Đá thư pháp (tác phẩm của một bạn cùng phòng)
Trang 6lúc tôi được thông báo có việc làm Vậy là ham muốn mở rộng kinh doanh tạm thời bị ngừng lại ở đó
Sau này tôi có cùng với một cậu em khác sang sau kinh doanh thêm về thịt lợn,
gà và một số mặt hàng khác cho người Việt Khi tôi về nước rồi, nghe kể lại cậu ấy chuyển cửa hàng sang một địa điểm mới gần trường học
hơn, tăng số lượng và đa dạng mặt hàng hơn, mỗi tháng cửa hàng lãi được khoảng hơn 30 vạn Yên Nhật, có thể coi là làm ăn khá thành công trong số các sinh viên người Việt sống ở khu vực đó Tất cả bắt đầu từ một quyết
định :
Chúng tôi sẽ sở hữu công việc kinh doanh riêng của mình
Thật ra, việc tự kinh doanh, ngoài việc tự chủ được thời gian cũng như thu nhập còn có một cái lợi khác là không ai đòi mất tiền thuế, do chúng tôi kinh doanh online, quảng cáo qua facebook là chính, hơn nữa quy mô rất nhỏ, không đáng để chính quyền lưu tâm Vì thế nếu bạn nào đã có kinh nghiệm kinh doanh online thì Nhật Bản có thể là một nơi kiếm tiền rất tốt (với các trang web hàng đầu như Amazon.co.jp, ebay.co.jp, ) (So với việc hì hục đi làm để rồi xót xa đóng thuế tới 1 vạn yên mỗi tháng cho chính quyền, rõ ràng
là lợi hơn nhiều)
Những gì chúng tôi đã làm tuy có thể không còn áp dụng được vào thời điểm các bạn sang, nhưng tôi hi vọng, các bạn có thể kế thừa và phát huy tinh thần không khuất phục trước khó khăn, không chịu yên phận với cuộc sống làm công ăn lương đơn thuần, luôn phấn đấu để hướng tới một cuộc sống tốt đẹp hơn Chúng tôi không phải là những người khởi đầu, chúng tôi là
Những ngày bán thịt đầu tiên
Trang 7những người tiếp nối ngọn lửa tinh thần đó, và các bạn, những người trẻ tài năng và đầy nhiệt huyết sẽ còn làm tốt hơn thế
Việc các bạn cần làm bây giờ là tập trung nâng cao năng lực tiếng Nhật, đồng thời rèn luyện kỹ năng ra quyết định, đặt mục tiêu và thói quen theo đuổi đến cùng mục tiêu của mình
Một cuộc sống tốt đẹp không từ trên trời rơi xuống Hoa trái không mọc
ra từ không gian Nó là kết quả của những nỗ lực vượt qua những trở ngại bên ngoài và những cám dỗ bên trong con người mình
Đối với tôi, sang Nhật là một bước ngoặt trong cuộc đời, là sống tách rời không còn được cha mẹ người thân chu cấp nữa Khó khăn đấy, nhưng cũng là cơ hội để dứt bỏ hẳn con người với đầy những tính xấu của mình trước kia, là cơ hội để xây dựng cho mình một con người mới chứa đựng đầy
tư duy tích cực
NHỮNG BÀI HỌC THỰC TẾ & QUÁ TRÌNH ĐẤU TRANH VỚI BẢN THÂN
Quá trình đi làm thêm cho tôi rất nhiều bài học sâu sắc Phải thừa nhận rằng tôi cảm thấy hối hận vì khi mới sang Nhật, mới được đi làm, có nhiều lúc chúng tôi mệt mỏi, hoặc có nhiều hôm trời mưa, ngại đi làm nên đã tự ý bỏ buổi làm mình đã đăng ký với công ty Đối với người Nhật- những người vô cùng tôn trọng kỷ luật và danh dự mà nói, những kẻ không giữ lời hứa thật không bằng rác rưởi Đối với chúng tôi mà nói, những buổi tự ý nghỉ như vậy thật phí tiền (có những buổi chúng tôi có thể được hơn 1 vạn yên – hơn 2 triệu nếu đi làm), hơn nữa chính là dắt lối cho một thói quen vô cùng nguy hiểm là thói Vô Kỷ Luật Thói quen này sẽ hủy hoại tất cả những dự định của chúng ta trong tương lai- điều mà lúc đó tôi không ý thức được
Tiềm thức luôn tạo ra những lý do chính đáng cho bất kỳ việc gì chúng
ta làm, dù là có lợi hay không có lợi cho tương lai của mình
Khi chúng ta cần phải học, nhưng buồn ngủ, nó bảo chúng ta rằng :
« Thôi ngủ đi cũng được, bây giờ mệt lắm rồi, để mai học cũng có sao đâu »
Và thế là ngủ
Trang 8Ngày hôm sau cũng lại như vậy Ngày qua ngày, điệp khúc ấy lặp đi lặp lại thành một thói quen, để rồi đến khi giật mình nhận ra : mình đã buông thả bản thân và tụt lùi quá xa so với mục tiêu của mình đến thế nào, thì mình lại phải cuống cuồng đuổi theo nó
Cũng như vậy, mỗi lần đang ngủ mà tiếng chuông báo thức gọi dậy đi làm, tiềm thức lại bảo : « Còn sớm mà, ngủ tiếp đi » Và thế là lại đi làm muộn
Đương nhiên, mọi lỗi lầm đều phải trả giá, nhẹ nhất là bằng tiền Nặng
nề hơn là cái nhìn không hề thiện cảm và đánh mất sự tôn trọng từ những người Nhật, người Trung Quốc hay người Philipin làm cùng
Thói quen Vô Kỷ Luật này cũng lấy đi của tôi kha khá tiền, khi tôi kinh doanh, tự mình đặt ra mục tiêu trong khả năng làm được, nhưng lại không ép bản thân thực hiện nó và để đến hạn chót thì không thể cứu vãn được nữa
Vì vậy, tôi luôn luôn động viên mọi người trong nhóm của tôi rằng :
« Hãy luôn luôn đặt mục tiêu, và giữ kỷ luật bản thân để đạt được mục tiêu ấy »
Các bạn học tiếng Nhật cũng có thể đặt mục tiêu theo cách như sau :
« ngày hôm nay phải học xong 10 chữ Hán » thì phải làm mọi cách trước khi đi ngủ phải đưa được 10 chữ ấy vào đầu
Có thể tiềm thức sẽ ngăn cản bạn Nhưng bạn chỉ cần cảm ơn nó và ra quyết định sẽ làm đến cùng
Không quan trọng kết quả ra sao, nhưng khi thực hiện xong mục tiêu, các bạn sẽ tràn đầy niềm tin vào bản thân rằng mình có thể đạt được bất cứ điều gì mình muốn
Quá trình đi làm thêm cũng cho tôi thấy việc giỏi tiếng Nhật quan trọng đến thế nào
Trang 9Được nhận đi làm mới chỉ là level đầu tiên Khi mới đi làm, tôi không hiểu mấy về tiếng Nhật, khi người ta hướng dẫn mình tận tình, người ta hỏi han mình, mình lại chỉ đứng im lặng lắc đầu không hiểu, thậm chí có lúc còn tưởng họ nói xấu mình hay chửi mắng mình
Khi trở nên giỏi hơn, tôi có thể trò chuyện với họ, hỏi thăm về gia đình
họ, lắng nghe suy nghĩ của họ, và kết bạn với họ Lần đầu tiên tôi có bạn là người nước ngoài Cảm giác thật rất thú vị
Nói thêm về việc kết bạn : Là du học sinh, chúng tôi rất dễ có bạn ở chỗ làm, ở trường và ở nơi ở Việc kết bạn này không những mang lại cho chúng tôi niềm vui, những sự an ủi, mà còn sau này rất có thể sẽ giúp được nhau trong những lĩnh vực của cuộc sống Cuộc đời còn dài mà !
Tuy nhiên, khi mới sang Nhật, ấn tượng của chúng tôi về các bạn nước ngoài rất không tốt, vì chúng tôi nghe những lời tiêu cực qua nhiều senpai, rằng : Người Trung Quốc thế này, người Nepal thế kia, rồi thì tranh hết việc làm thêm, như thể họ ở đó để cướp mất miếng cơm của mình vậy
Sau này, khi mở rộng lòng mình và đánh giá khách quan hơn, tôi hiểu rằng : các bạn ấy cũng là những du học sinh như chúng ta, kinh tế gia đình chẳng biết có khá hơn Việt Nam mình hay không, nhưng nhiều bạn cũng phải
đi làm thêm đêm hôm, cũng nhiều bạn phải lo vay mượn khắp nơi để đóng tiền học phí, tiền nhà, rồi ốm đau,… có nghĩa là Chúng ta đều giống nhau cả !
Giúp được nhau thì nên giúp, kết bạn được với nhau để cùng nhau không qua hoạn nạn thì cũng có thể cùng chung vui với nhau, liên hoan nhậu nhẹt thì rủ nhau, có người cùng tổ chức chẳng tốt hơn hay sao ? Vì thế, các bạn hậu bối (Kohai), cố gắng kết thật nhiều bạn vào nhé !
Trang 10Cùng nhau tự tổ chức thịt nướng ngoài trời
Đi làm thêm, tôi cũng có điều kiện trực tiếp quan sát những đồng nghiệp Nhật về tinh thần trách nhiệm và sự nhiệt tình trong công việc của họ
Dù là việc trong công xưởng hay việc ở cửa hàng, dù có người giám sát hay chỉ có một mình, họ luôn cố gắng hết sức làm thật chu đáo công việc của mình
Họ quan niệm : « chỉ nhận đồng tiền khi mình đã bỏ ra công sức
xứng đáng, thì khi tiêu tiền mình mới nhận được những gì đáng được nhận »
Dù có người hay không có người giám sát, họ không bao giờ gian dối
ăn bớt nguyên liệu, ăn bớt công đoạn sản xuất, hay làm những điều tương tự,
vì họ luôn nghĩ rằng : Ngày mai có thể chính mình hoặc người thân của mình
sẽ là người mua phải những thứ đó Hậu quả có thể khôn lường
Có thể có lúc nào đó chúng ta sẽ ngụy biện cho những hành động sai trái của bản thân rằng chúng ta làm như vậy là hợp lý, là khôn ngoan hơn người, là tốt cho bản thân mình Nhưng sâu thẳm bên trong, chúng ta biết