Lớp trởng: - Nếu cậu đau bụng thì xuống phòng y tế xin thuốc uống.. Quang Tèo: - ấy cái bệnh của tớ không có thuốc nào chữa đợc cả, chỉ có mỗi loại thuốc chữa đợc mà ở đây lại không
Trang 1TiÓu phÈm
“Thøc tØnh”
Nh©n vËt:
C« gi¸o
MÑ Quang
Líp trëng
Bµ chñ qu¸n
Quang TÌo
Hßa B
Trang 1/3
Trang 2Màn 1
Quang Tèo:
- (Tay xách cặp, dép, rón rén chạy ra khỏi lớp, mắt nhìn ngang dọc ) Chà thế là thoát, không đứa nào biết ta chuồn cả May thế ! (Gặp lớp trởng đứng chặn trớc mặt) Ô kìa! Chào lớp trởng, lớp trởng đi đâu đấy?
Lớp trởng:
- Câu ấy phải để tôi hỏi bạn mới đúng chứ?
Quang Tèo:
- Thì tôi hỏi bạn hay bạn hỏi tôi thì có gì khác đâu?
Lớp trởng:
- Cậu nói hay nhỉ! Không khác là thế nào? Cậu đi đâu mà lén lén lút lút thế kia?
- Ôi quên mất, tớ đau bụng quá (Ôm bụng vặn vẹo) Cậu để cho tớ
về nhà uống mấy viên thuốc, chốc tớ lại đến ngay Cậu đừng nói với ai nhé, uống thuốc xong tớ lại đến ngay mà
Lớp trởng:
- Nếu cậu đau bụng thì xuống phòng y tế xin thuốc uống Cậu không đợc tự ý nghỉ học nh thế này đợc
Quang Tèo:
- ấy cái bệnh của tớ không có thuốc nào chữa đợc cả, chỉ có mỗi loại thuốc chữa đợc mà ở đây lại không có ối giời lại đau bụng rồi đau quá thôi để tôi đi kẻo tôi bục ruột ra bây giờ
Lớp trởng:
- Không đợc, cậu không đợc đi để tớ lên báo với cô giáo đã
- Đã bảo không cần mà, uống thuốc xong tớ sẽ đến ngay thôi Cậu không tin hả? thì đây cầm lấy mà làm tin (ấn cặp sách vào tay lớp trởng rồi chạy đi)
Lớp trởng: (gọi với theo)
- Quang ơi cậu không đợc đi đâu (lắc đầu) cậu này lại vờ vịt để đi chơi đây mà
Màn 2.
(Quang đi ra sân khấu gặp Hòa đang ngồi uống nớc ăn quà.)
- Ê Tèo mày đi đâu đấy?
Quang tèo:
- Chán học thích chơi thì đi chứ còn đi đâu nữa!
- Chú mày hợp với anh quá Thích gì anh chiều ?
Quang tèo:
- Thích gì à? bây giờ chỉ có món điện tử là khoái khẩu, nhng tiền học phí mẹ cho em đi chơi hết từ hôm qua rồi
- Ôi dào tởng chuyện gì hết tiền chứ gì? chuyện nhỏ Nào hai chúng
ta đi chơi anh bao
Quang tèo:
- Nhng anh anh bao cho em thật nhé ?
- Chả lẽ anh lại nói dối thằng em
Quang Tèo:
- Đi quán nào bây giờ ?
- Quán bà Ba kều chứ còn quán nào nữa, quán này chơi hay lắm đi thôi (Cả hai khoác vai nhau đi)
Màn 3.
Trang 3(Cả hai bớc vào quán điện tử )
- Chủ quán đâu ?
Chủ quán :
- Ôi hai cháu yêu quý của cô sao hôm nay đến muộn thế! có trò mới hay lắm
-
- Cô dám chắc chúng mày chỉ có mà mê ly cúc cu Vào đây vào
đây (ấn hai đứa vào chỗ ngồi) cứ vô t đi.( Cả hai ngồi vào máy chơi thích thú, đang say sa thì nghe tiếng gọi)
Mẹ Quang (Từ ngoài trớc khi bớc vào đã gọi to)
- Quang ơi ! Quang ơi ơi!
Quang Tèo:
- Chết rồi mẹ tao đến, làm thế nào bây giờ (Trèo lên ghế nhìn rồi chui tọt xuống gầm bàn)
Mẹ Quang (Từ ngoài bớc vào quán)
- Quang ơi ! Quang ơi ơi! Không biết là nó đi đờng nào, rõ ràng
là sáng nay nó đi học từ sớm Thế mà vừa rồi cô giáo gọi điện về báo là nó không học ở lớp lạ thật Tôi tìm đến đây là quán thứ 7 rồi, không lẽ nó đi chơi xa đến thế này à Quang ơi ! Con ơi
Hòa:
- (Cúi đầu xuống, lấy tay che mặt)
Mẹ Quang: (Ngó nghiêng nhìn thấy Hòa đang cúi đầu che mặt)
- Ơ kìa thằng Hòa phải không? thằng Quang nhà bác đâu?
- Dạ dạ Cháu không biết ạ Lúc nãy cháu thấy nó ở trờng mà
- ừ thì lúc nãy có còn lúc này thì không Bác đang cần tìm nó đây (Nhìn ngó nghiêng) Cái gì kia đứa nào chui dới gầm bàn kia ra ngay!
- (Chạy mất)
Quang Tèo:
- (Chui ra khỏi gầm bàn) Dạ dạ ạ con là Quang của mẹ đây ạ!
- Mẹ con gì ở đây! con học hành nh thế à? Bố mẹ vất vả sớm tối chỉ mong cho con nên ngời, thế mà con bỏ đi chơi điện tử thế này
à Con ơi là con ơi (Rồi bà mẹ ngồi thụp xuống khóc)
Cô giáo: (Bớc vào)
- Kìa Bác bình tĩnh đã Em Quang mới có hiện tợng bỏ học, may
mà các bạn ở lớp đã phát hiện ra và báo cáo với tôi nếu không sa
đà vào việc chơi điện tử sẽ sa sút việc học tập đấy ạ (quay sang phía Quang)
còn Quang em đã thấy cái sai của mình cha ? Quang (Cúi đầu)
- tha mẹ tha cô con sai rồi ạ.Hôm nay,trớc toàn thể học sinh
trờng Đông Mỹ con xin hứa với mẹ với cô từ phút này trở đi con
sẽ không bao giờ trốn học để đi chơi điện tử nữa.con hứa sẽ chăm chỉ học tập để không phụ lòng của cha mẹ thầy cô
Mẹ Quang:
Thật may phúc cho tôi, nhờ có cô và các cháu học sinh nếu không thì con tôi hỏng mất.Thôi thì trăm sự tôi nhờ cả vào các thầy cô
Cô giáo:
Bác ạ, việc giáo dục các cháu là sự phối kết hợp giữa gia đình và nhà trờng, tôi mong rằng gia đình sẽ quan tâm đến các cháu hơn nữa, để các cháu thực sự trở thành những đứa con ngoan