k ch Noh Nh t B n ị ở ậ ảNō 能 Nō, Năng, hay Nōgaku 能楽 Năng Nhạc là một thể loại quan trọng trong nghệ thuật kịch truyền thống Nhật Bản, được biểu diễn từ thế kỷ 14.. Mặc dù Nō có tiết tấ
Trang 1k ch Noh Nh t B n ị ở ậ ả
Nō (能 Nō, Năng), hay Nōgaku (能楽 Năng Nhạc) là một thể loại quan trọng trong nghệ thuật kịch truyền thống Nhật Bản, được biểu diễn từ thế kỷ 14 Cùng với việc có quan hệ với kyōgen,
nó phát triển từ rất nhiều loại hình nghệ thuật đại chúng, dân gian và cung đình, bao gồm
Dengaku, Shirabyoshi, và Gagaku Mặc dù Nō có tiết tấu chậm và được cách điệu hóa đã vài thế
kỷ, gốc rễ của nó là từ Nuo (楽 (Na) của nhà Đường, 楽 (hí)), Sarugaku (bắt nguồn từ "Ngô nhạc" truyền thống suốt nhiều triều đại ở Trung Quốc), và kịch dân gian
Kịch Nō như ngày nay là do công phát triển của Kan'ami và con trai ông là Zeami trong thời kỳ Muromachi với sự tài trợ của gia tộc Ashikaga hùng mạnh Sau đó, nó chịu ảnh hưởng của một
số loại hình kịch khác như kabuki và butō Trong thời kỳ Minh Trị, mặc dù tài trợ từ chính phủ không còn, Nō và Kyōgen vẫn được nhìn nhận một cách chính thúc là hai trong ba loại hình kịch nghệ quốc gia
Trang 2Theo truyền thống, diễn viên kịch Nō và nhạc công không bao giờ luyện tập cùng nhau Thay vào đó, mỗi diễn viên, nhạc công, và dàn hợp xướng tập riêng những động tác, bài hát, điệu múa
cơ bản của mình hay dưới sự dạy bảo của những người đi trước Do đó, nhịp độ của buổi diễn không bị bất kỳ cá nhân nào chi phối mà là sự phối hợp giữa tất cả mọi người Theo đó, Nō là một ví dụ cho nền mỹ học truyền thống Nhật Bản, được Sen no Rikyū gọi là "ichi-go ichi-e" (tạm dịch là "chỉ một lần")
Trang 3Kịch Noh là một loại kịch nhạc cổ xưa nhất của Nhật Bản và là bộ môn nghệ thuật biểu diễn có cốt truyện Nó rất hưng thịnh từ cuối thế kỷ 14 Cốt truyện được thể hiện bằng những lời hát gọi
là “utai”, diễn viên được phân chia thành Waki là diễn viên phụ và Shite là diễn viên chính Diễn viên mang mặt nạ sơn dầu bằng gỗ và mặc những bộ y phục thêu kim tuyến mầu sắc lộng lẫy Nhưng cũng có trường hợp diễn viên không mang mặt nạ, và lúc này, họ phải hóa trang khuôn mặt trông như những chiếc mặt nạ, điều này cũng đồng nghĩa với việc các trạng thái tình cảm không thể biểu lộ được trên khuôn mặt Những động tác khó hiểu và trạng thái tình cảm dường như được dồn nén trong giọng nói của người diễn viên, một phần tăm tối của con người đã được biểu hiện trong kịch Noh, mặt khác sự đơn điệu của âm nhạc và động tác mang tính thần bí đã làm nên vẻ đẹp huyền ảo và sâu sắc được gọi là “yugen” trong kịch Nô