Các bạn có muốn biết mình đang sống ở một đất nước như thế nào không?Nó như các cuộn phim tư liệu cũ kĩ mà các bạn xem , con người không thể bay , cũng như không có các khả năng phi thườ
Trang 1B VỀ NỘI DUNG CỦA CHỦ ĐỀ NĂM NAY
* Mỗi năm, UPU đều có những đề tài hay, độ mở lớn, khuyến khích các em có những ý tưởng độc đáo và biết cách trình bày các ý tưởng đó một cách thuyết phục nhất
Chủ đề của UPU – 45 yêu cầu các em viết một bức thư cho chính em khi em 45 tuổi , khuyến khích em lên “kế hoạch hành động” cho chính bản thân mình trong tương lai Muốn có một bức thư có giá trị thì các em cần phải lưu ý tìm hiểu, suy nghĩ thật kỹ trước khi viết Hãy tự đặt ra những câu hỏi xoay quanh chủ đề của bức thư và trả lời những câu hỏi đó nhé!
Khi em 45 tuổi, em sẽ là ai? Đó là độ tuổi mà mỗi con người đã “định vị” được bản thân mình
trong cuộc đời Em có thể đã chín chắn, trưởng thành, gánh trên vai rất nhiều trọng trách trong gia đình và trong xã hội Em có thể vẫn đang phải đối mặt với rất nhiều khó khăn, thử thách trên con đường thực hiện những ước mơ, hoài bão của mình Hãy hình dung về chính mình trong tương lai, có một cuộc sống
cụ thể, có tính cách, có suy nghĩ và cảm xúc sống động và chân thực
Thế giới khi em 45 tuổi là một thế giới như thế nào? Em cần hình dung ra thế giới và đất nước
Việt Nam của em 45 năm sau sẽ thay đổi như thế nào Sự phát triển vô cùng mạnh mẽ của khoa học, công nghệ tiếp tục đem lại những lợi ích lớn đến đâu? Nó có song hành với việc đem lại những giá trị hữu ích trong đời sống tinh thần con người hay không? Bên cạnh đó, loài người cũng phải đối mặt với những thảm họa: nước biển dâng, biến đổi khí hậu, môi trường ô nhiễm, bệnh dịch mới, chiến tranh sắc tộc… Là một thành viên không thể tách rời, em đang làm gì, có trách nhiệm như thế nào và đóng góp gì cho thế giới ấy, cộng đồng ấy?
Em hy vọng, trông chờ, dự định, ước mơ điều gì? Viết cho chính mình khi 45 tuổi thực chất là
viết cho những ước mơ, cho thành quả của sự nỗ lực, phấn đấu của em từ ngày hôm nay Đầu tiên là nuôi dưỡng những ước mơ, sau đó là nuôi dưỡng ước mơ ấy lớn lên bằng những hành động cụ thể, bằng sự tích lũy kiến thức và kỹ năng, sự rèn luyện, tu dưỡng đạo đức làm hành trang cho tương lai Bên cạnh đó, các em luôn nhớ phải sự kiên trì, nhẫn nại và nỗ lực hết mình mới có ngày được gặt hái thành quả của mình
Chủ đề các cuộc thi viết thư UPU luôn gửi tới các bức thông điệp ý nghĩa về con người và thế giới của chúng ta Và cũng như vậy, qua bức thư của mình, các em phải gửi được một thông điệp ý nghĩa nào
đó của chính em đến với mọi người Có rất nhiều thông điệp, tùy vào ước muốn của em:
- Những việc mình làm hôm nay đều là nguyên nhân dẫn đến kết quả ngày mai
- Hãy nhìn vào tương lai bằng sự nỗ lực và trách nhiệm của bản thân đối với cộng đồng
- Hãy là một phần không thể tách rời của thế giới xung quanh em bằng những suy nghĩ tích cực và truyền cho mọi người cảm hứng kết nối thế giới ấy
Một điều vô cùng quan trọng là: Em đừng quên tìm hiểu về vai trò của ngành bưu chính, người đưa tin, người kết nối những bức thông điệp của chúng ta đến bất cứ nơi đâu trên thế giới này
***************************************
Ngài Nobi thân mến!
Đêm nay, không gian mát mẻ, trời lạnh se se, ánh trăng thu tròn vành vạnh soi sáng vào tận bàn học của tôi Tôi đang nghĩ tới ngài nên đặt bút viết vội vài dòng gửi đến ngài đây
Ngài Nobi, ngài có khoẻ không? Là một Đại tướng cai quản sự an nguy cho toàn thế giới, chắc hẳn công việc của ngài rất bận Tôi sẽ rất vui nếu ngài dành chút thời gian quý giá để đọc lá thư này của tôi Ngài Nobi kính mến! 35 năm qua, với sự cố gắng không mệt mỏi của ngài cộng với tài năng thiện
xạ thiên bẩm, ngài đã đạt được thành công như mình mong đợi Ca sĩ Chaien bây giờ cũng phải kiêng nể ngài 10 phần, không còn dám bắt nạt ngài nữa rồi
Vài năm trở lại đây, công nghệ càng ngày càng phát triển, một số nước giàu lên nhanh chóng Bọn cầm quyền ra sức chế tạo vũ khí, đạn dược, chất độc hoá học, vũ khí hạt nhân, vũ khí huỷ diệt hàng loạt,
… nhằm củng cố vị trí và thống trị toàn thế giới Đẩy nhân loại vào chỗ chết chóc, đau thương, lầm than, đói khổ, …và làm nô lệ cho chúng suốt đời Một số kẻ trở nên tàn bạo, nham hiểm, độc ác, … tàn sát đẫm máu những ai không nghe lời chúng Trái đất sẽ bị huỷ diệt trong nay mai khi các thế lực thù địch với nhau không ngừng gây hấn, khiêu khích để đạt được mục đích, bóng ma chiến tranh toàn cầu đang dần dần hiện hữu
Với tầm nhìn biết trước tương lai của chú mèo máy Doraemon – Người bạn trung thành của ngài, với vô vàn bảo bối thần kỳ cùng với những người bạn thân, đã trợ giúp ngài hoá giải thành công vấn nạn cho loài người và trừng trị thích đáng những kẻ xấu xa đó Tôi thật cảm kích ngài biết bao Ngài biết
Trang 2không? Lòng dũng cảm, sự nhân hậu của ngài thật đáng quý, đáng trân trọng Hành tinh này thật may mắn khi có ngài là thủ lĩnh an ninh tối cao toàn cầu – Đại tướng siêu nhân Nobi
Tôi tin rằng với tấm lòng vị tha, nhân ái của mình ngài sẽ quản lý nền an ninh thế giới thật tốt Không một thế lực, một quốc gia hoặc cá nhân nào có thể bành trướng, ngang tàng, coi thường luật pháp Quốc tế nữa Mọi tệ nạn sẽ không còn, các bệnh nan y sẽ được chữa khỏi,… Trái đất sẽ mãi được bình yên, xanh thắm màu sắc thiên nhiên, động thực vật phong phú đa dạng, con người sống chan hoà và yêu thương đồng loại
Cuối cùng, cho tôi gửi lời cảm ơn đến chị Xuka, người vợ xinh đẹp, chịu thương, chịu khó đã không quản gian lao, vất vả sinh cho ngài một đứa con dễ thương, ngoan ngoãn – Nobisuke Chúc con mau ăn chóng lớn nối nghiệp cha nhé!
Chúc ngài vạn sự an lành!
******************************************
Tôi của bây giờ
Ngày trời oi bức
Tôi thấy bản thân thật kì lạ khi nghĩ ra ý nghĩ lạ lùng này, đó là gửi thư đến tương lai, mà người tôi muốn nhận được lá thư này lại chính là tôi ở tương lai Có rất nhiều thứ để nói và cảm xúc khi viết ra những điều này cũng thật thú vị Công nhận tôi điên thật, nhưng tôi không phủ nhận rằng mình rất thích với chủ đề tìm-tôi-ở-tương-lai này
Chào chị! Nếu được, tôi muốn lá thư này gửi đến chị lúc đang 25 tuổi Cái tuổi mà tôi chờ đợi từng ngày, từng tháng và mỗi năm trong khi ở hiện tại tôi còn đang là nữ sinh cấp 3 Giá như tôi có cánh cửa thần kỳ hoặc là cỗ máy thời gian của Doremon chẳng hạn, tôi rất nôn nóng để gặp chị, chứng kiến cuộc sống ở tương lai của chị ra sao Không biết nó có giống như ước mơ của tôi vẫn luôn hằng nghĩ tới không nhỉ? Tiếc là tôi không có Doremon, và quan trọng hơn tôi đang ở thế kỉ 21, vì vậy ngoài việc thôi thúc thời gian nhanh qua, tôi chẳng biết làm gì Nhưng cũng chính điều đó mới khiến tôi có động lực ngồi đây
để viết dòng tin nhắn này gửi đến chị Tôi ghét sự dài dòng và lan man, chắc chị cũng thế Nên tôi vào thẳng nội dung luôn nhé!
- Chị có chồng chưa?
Khoan chị nhé! Đó chưa phải là dự định của tôi
- Sự nghiệp thế nào rồi? Có đúng như tôi ở hiện tại luôn ước mơ hay không?
Ước rằng chị sẽ trả lời tôi bằng nụ cười tươi rói trên môi Tiếc là, khoảng cách giữa tôi và chị quá
xa, nên hình ảnh của chị đang biểu hiện ra sao, tôi chẳng nhìn ra Mà nếu có, chỉ là do tôi tự tưởng tượng
ra thôi
Tại sao tôi phải đặt câu hỏi trong khi biết rõ ngay lúc này sẽ chẳng có ai trả lời? Thật ngớ ngẩn, vậy
mà tôi vẫn tiếp tục viết Phải rồi, tôi đang bị áp lực và tôi cần một chỗ tâm sự Nhưng xung quanh tôi, không ai có thể khiến tôi dũng cảm nói lên hết suy nghĩ của mình được, cho dù đó là mẹ mình đi nữa Quá nhiều thứ để tôi phải lo, để cầu toàn Lần đầu tiên, tôi thấy xấu hổ khi ngửa tay xin tiền mẹ đóng tiền học, sinh hoạt Trong khi bạn tôi, họ có thể kinh doanh nhỏ, buôn bán đủ loại Khi đó, tôi thấy mình không khác gì kẻ vô dụng trong nhà "Chỉ biết ăn rồi chơi, ngủ " Theo đúng như câu mà họ hàng tôi thường mắng mỗi khi thấy tôi ngồi chơi máy
Những lúc như thế, tôi thường nhủ: "Chỉ cần tin vào tôi ở tương lai Mọi thứ sẽ thay đổi theo hướng tích cực hơn."
Giấc mơ nào mà chẳng có ác mộng phải không? Đến một ngày rồi tôi cũng sẽ đối mặt với nó Nào
là kì thi tốt nghiệp, rồi đến đợt thi tuyển ĐH-CĐ tôi chỉ mới dám nghĩ tới đó thôi nhưng đã đủ khiến tôi lạc vào ngõ cụt, co mình một góc mà run rẩy Không phải tôi không có thực lực, mà do tôi chưa đủ bản lĩnh tin vào bản thân, con số may mắn của tôi không cao Tôi nghĩ thế Hoặc chị có thể nghĩ tôi đang bi quan chẳng hạn Mặc dù, chị là chính tôi
Tôi không biết chị đang sống như thế nào! Liệu có đúng như tôi mong ước hay ngược lại nhưng tôi dám chắc một điều, ở những ngày tháng sắp tới tôi sẽ đánh đổi rất nhiều thứ Bởi vì tôi muốn thay đổi cái góc nhìn của mọi người nhìn về tôi, muốn Mẹ phải tự hào và an tâm, chứ không phải để họ dò xét tôi bằng ánh mắt xem thường, coi nhẹ Đó là một sự sỉ nhục với cô gái Sư Tử đầy kiêu hãnh như tôi Tất cả những gì tôi muốn ở tương lai là có đầy đủ điều kiện, sắm cho mẹ mình một ngôi nhà rộng, đáp ứng cho
mẹ những thứ mà tôi ở hiện tại, đã liệt ra một danh sách hẳn hoi Tôi không thích để mẹ mình bị người ta khinh rẻ hay bị thiếu thốn bất cứ điều gì Bản thân và đạo làm con của tôi không cho phép điều đó xảy ra
Vì vậy, tôi rất cần chị! Cần chị thành công ở tương lai
Trang 3Chị à! Ở tương lai dù có bận bịu cỡ nào cũng đừng bao giờ quên quay về bên gia đình nhé! Để có một bữa cơm sum vầy cùng người thân thật không dễ đâu chị! Nếu dễ thì đã không có cảnh người đói khổ, neo đơn, hay thậm tệ hơn là bị vứt ra đường một cách không thương tiếc trong khi bản thân họ cũng có một gia đình đàng hoàng Tôi của bây giờ thì ích kỷ - chỉ nghĩ đến Mẹ, nhưng tôi mong ở tương lai, chị hãy mở rộng lòng mình ra Coi như tôi đang cầu xin chính tôi vậy!
Tôi biết, chị sẽ đồng ý vì chị là một người sống tình cảm
Còn bây giờ, tôi đánh gục tình cảm để đi theo lý trí Bởi vì tôi chưa thành "người lớn", tôi không muốn tổn thương nên tôi phải ngụy tạo Còn chị, chắc chắn đã mạnh mẽ hơn rồi!
Tái bút
Có thể tôi sẽ gửi cho chị tiếp lá thư thứ hai Chờ nhé!
***********************************
ĐỀ BÀI:EM HÃY VIẾT MỘT BỨC THƯ CHO TƯƠNG LAI
BÀI LÀM:
Thân gửi bạn năm 2060 !
Hôm nay mình viết lá thư này gửi bạn , chắc hẳn bạn đang thắc mắc không biết mình là ai có đúng không ?Đôi lời giới thiệu về bản thân, mình là một cô bé 14 tuổi đến từ quá khứ ,nói cụ thể một chút thì mình hiện đang sống ở năm 2015
Các bạn có muốn biết mình đang sống ở một đất nước như thế nào không?Nó như các cuộn phim
tư liệu cũ kĩ mà các bạn xem , con người không thể bay , cũng như không có các khả năng phi thường khác.Ngày nay , con người ở thời đại của bạn cùng với công nghệ,kinh tế cũng như xã hội đã phát triển hơn trước nhiều.Dần xuất hiện nhiều thêm các loại phương tiện , các loại máy móc tiên tiến Và hơn thế nữa , ước mơ trở thành 1 cường quốc công nghiệp lúc bấy giờ cũng đã trở thành hiện thực Để phục vụ cho nhu cầu cuộc sống xã hội ngày càng phát triển , các nhà nghiên cứu đã áp dụng và biến đổi các dạng năng lượng như gió ,ánh sáng mặt trời ,nhiệt , trở thành các năng lượng có ích , thật thú vị phải không bạn , một giải pháp khá là khả thi! Nói thì nói vậy thôi , một đất nước văn minh, tiến bộ chỉ là cái vỏ bọc bên ngoài " Năng lượng kia phải chăng tự dưng mà có Không! nó sẽ mất đi nếu như ta không biết cách giữ gìn !!"Tận dụng nguồn năng lượng ấy là rất tốt nhưng hiện tại bây giờ nó đang dần mất đi và hơn thế nữa , nó sẽ mất mãi mãi nếu chúng ta cứ mãi khai thác mà không có các biện pháp tái tạo lại nó Ở độ tuổi của mình chắc các bạn từng học và biết thế nào là năng lượng tái sinh ,năng lượng không tái sinh ,năng lượng vĩnh cửu.Nói vòng quanh từ nãy đến giờ thì mục đích mà mình hôm nay mình viết lá thư này chỉ
vì muốn gửi tới các bạn 1 thông điệp: 'Những điều hôm nay , ngay lúc này các bạn đang làm hãy dùng 5 giây mà suy nghĩ về sau này,để rồi hình dung xem hậu quả trong tương lai ,bạn nhá !'Đất nước bạn giàu hơn ta , tại sao thế? Đơn giản chỉ là họ biết họ đang làm gì mình chỉ nói đến đây thôi ,mình chỉ muốn nói với bạn rằng đất nước ta phát triển thì nước bạn còn hơn ta nhiều , vậy thì tại sao ta lại không
cố gắng hơn nữađể đưa đất nước ta ngày một đi lên , các bạn trẻ , chúng ta làm được mà Ngoài phố thì nhìn đâu cũng toàn là những tòa nhà cao tầng , những tòa nhà chọc trời cao vun vút , ngoài phố thì dày đặccả ô tô , mọi người giờ đây cũng dường như ý thức hơn được việc phải tự họ bảo vệ chính họ và họ đang rất cố gắng phục hồi lại những gì trong quá khứ mà các bạn đã gây ra , từ việc không ngừng khai thác mong được vụ lợi từ cả đóng kho khoáng sản , kim loại quý giátrước kia ;chặt cây xanh phá rừng, làm ảnh hưởng đến bầu khí quyển Nghe này các bạn trẻ , chúng ta hãy chung tay vì 1 đất nước trong sạch nhá ! Một lá thư từ quá khứ gửi đến tương lai , mình mong rằng các bạn hãy cố gắng bảo vệ nguồn năng lượng mà các bạn đang có vì chúng hữu ích chứ hoàn toàn vô hại Nào , bắt tay ngay từ bây giờ từ việc làm nhỏ thôi , là việc tiết kiệm điện.Sử dụng điện theo nguyên tắc bốn đúng : đúng lúc, đúng chỗ, đúng cách và đúng nhu cầu.Đã có không ít những biện pháp được đưa ra để tiết kiệm nguồn điện , từ việc sử dụng các dạng đènled,thậm chí , hiện tại nơimình ở ,còn hạn chế sử dụng nguồn điện bằng cách tránh việc
sử dụng đèn đường thay vào đó là sử dụng các loại vạch kẽ đường biết tự phát sángvào ban đêm việc xanh hóa môi trường cũng là một trong những nhu cầu mà các bạn phải làm Song , tất cả chúng ta , không kể cả hiện tại lẫn quá khứ và cả tương lai , đơn giản thôi ,cùng nhau tạo dựng ,xây dựng nguồn năng lượng mới cho đất nước.Mọi việc các bạn làm hôm nay, sẽ có ảnh hưởng này , đừng quên điều đó !
Tôi của 45 năm về trước.chào
****************************************
ĐỀ BÀI:EM HÃY VIẾT MỘT BỨC THƯ CHO TƯƠNG LAI BÀI LÀM:
Thân gửi bạn năm 2060 ! Hôm nay mình viết lá thư này gửi bạn , chắc hẳn bạn đang thắc mắc không biết mình là ai có đúng không ?Đôi lời giới thiệu về bản thân, mình là một cô bé 14 tuổi đến từ quá
Trang 4khứ ,nói cụ thể một chút thì mình hiện đang sống ở năm 2015 Các bạn có muốn biết mình đang sống ở một đất nước như thế nào không?Nó như các cuộn phim tư liệu cũ kĩ mà các bạn xem , con người không thể bay , cũng như không có các khả năng phi thường khác.Ngày nay , con người ở thời đại của bạn cùng với công nghệ,kinh tế cũng như xã hội đã phát triển hơn trước nhiều.Dần xuất hiện nhiều thêm các loại phương tiện , các loại máy móc tiên tiến Và hơn thế nữa , ước mơ trở thành 1 cường quốc công nghiệp lúc bấy giờ cũng đã trở thành hiện thựcĐể phục vụ cho nhu cầu cuộc sống xã hội ngày càng phát triển , các nhà nghiên cứu đã áp dụng và biến đổi các dạng năng lượng như gió ,ánh sáng mặt trời ,nhiệt , trở thành các năng lượng có ích , thật thú vị phải không bạn , một giải pháp khá là khả thi! Nói thì nói vậy thôi , một đất nước văn minh, tiến bộ chỉ là cái vỏ bọc bên ngoài" Năng lượng kia phải chăng tự dưng mà
có Không! nó sẽ mất đi nếu như ta không biết cách giữ gìn !!"Tận dụng nguồn năng lượng ấy là rất tốt nhưng hiện tại bây giờ nó đang dần mất đi và hơn thế nữa , nó sẽ mất mãi mãi nếu chúng ta cứ mãi khai thác mà không có các biện pháp tái tạo lại nó Ở độ tuổi của mình chắc các bạn từng học và biết thế nào là năng lượng tái sinh ,năng lượng không tái sinh ,năng lượng vĩnh cửu.Nói vòng quanh từ nãy đến giờ thì mục đích mà mình hôm nay mình viết lá thư này chỉ vì muốn gửi tới các bạn 1 thông điệp: ' Những điều hôm nay , ngay lúc này các bạn đang làm hãy dùng 5 giây mà suy nghĩ về sau này,để rồi hình dung xem hậu quả trong tương lai ,bạn nhá !'Đất nước bạn giàu hơn ta , tại sao thế? Đơn giản chỉ là họ biết họ đang làm gì mình chỉ nói đến đây thôi ,mình chỉ muốn nói với bạn rằng đất nước ta phát triển thì nước bạn còn hơn ta nhiều , vậy thì tại sao ta lại không cố gắng hơn nữa để đưa đất nước ta ngày một đi lên , các bạn trẻ , chúng ta làm được mà Ngoài phố thì nhìn đâu cũng toàn là những tòa nhà cao tầng , những tòa nhà chọc trời cao vun vút , ngoài phố thì dày đặc cả ô tô , mọi người giờ đây cũng dường như ý thức hơn được việc phải tự họ bảo vệ chính họ và họ đang rất cố gắng phục hồi lại những gì trong quá khứ mà các bạn đã gây
ra , từ việc không ngừng khai thác mong được vụ lợi từ cả đóng kho khoáng sản , kim loại quý giá trước kia ;chặt cây xanh phá rừng, làm ảnh hưởng đến bầu khí quyển Nghe này các bạn trẻ , chúng ta hãy chung tay vì 1 đất nước trong sạch nhá ! Một lá thư từ quá khứ gửi đến tương lai , mình mong rằng các bạn hãy cố gắng bảo vệ nguồn năng lượng mà các bạn đang có vì chúng hữu ích chứ hoàn toàn vô
hại Nào , bắt tay ngay từ bây giờ từ việc làm nhỏ thôi , là việc tiết kiệm điện.Sử dụng điện theo nguyên tắc bốn đúng : đúng lúc, đúng chỗ, đúng cách và đúng nhu cầu.Đã có không ít những biện pháp được đưa
ra để tiết kiệm nguồn điện , từ việc sử dụng các dạng đènled,thậm chí , hiện tại nơimình ở ,còn hạn chế sử dụng nguồn điện bằng cách tránh việc sử dụng đèn đường thay vào đó là sử dụng các loại vạch kẽ đường biết tự phát sáng vào ban đêm việc xanh hóa môi trường cũng là một trong những nhu cầu mà các bạn phải làm Song , tất cả chúng ta , không kể cả hiện tại lẫn quá khứ và cả tương lai , đơn giản thôi ,cùng nhau tạo dựng ,xây dựng nguồn năng lượng mới cho đất nước.Mọi việc các bạn làm hôm nay, sẽ có ảnh hưởng này , đừng quên điều đó ! Tôi của 45 năm về trước.chào
******************************************
Đây là nội dung bức thư :
Taylor thân mến,
Cuộc sống của bạn như thế nào? Bây giờ thì mọi chuyện khá đơn giản (10 năm trong quá khứ của bạn ) tôi biết là hơi trễ đối với bạn, nhưng khi viết bức thư này, thì nó vẫn là sớm, cho nên; chúc mừng bạn tốt nghiệp trung học!! Nếu chưa thì hãy quay lại trường và hãy cố gắng lấy bằng được tấm bằng đó!! Bạn (chúng ta) có đang học đại học? Nếu không, tôi cũng hiểu được Dù sao chúng ta biện hộ khá là tốt.
Mà đừng quên hôm nay là sinh nhật lần thứ 11 của Allana! Ôi, đã 11 giờ rồi sao? vào thời điểm này của tôi, em ấy chỉ mới 1 tuổi thôi! Nhưng mà tôi cũng không tham dự được tiệc sinh nhật của em, vì tôi đang ở Cranks, Kentucky, đây là chuyến đi truyền giáo đầu tiên của tôi, và tôi sẽ được về sau 6 ngày nữa!
Nhân tiện, bạn với Chúa giờ như thế nào rồi? Bạn có cầu nguyện không? Hoặc thờ phượng, đọc Kinh Thánh, hay là hầu việc Chúa gần đây không ? Nếu mà chưa, đứng dậy và làm những điều đó ngay nha! Tôi không quan tâm rằng chúng ta đang ở trong hoàn cảnh nào, hãy cứ làm điều đó! Ngài bị mắng nhiếc, đánh đập, bị tra tấn, và bị đóng đinh vì bạn! Một người vô tội! Người chưa mắc một lỗi gì với bạn hay bất kì ai!
À mà, bạn có tham gia chuyến đi truyền giảng nào khác không? Hay bạn có đi nước ngoài chưa vậy? Cảm giác đi máy bay thế nào?
Chương trình Doctor Who vẫn còn trên sóng chứ? Nếu không thì chương trình gì thay thế vậy? Bạn nên xem một vài chương trình Doctor Who! Sau đó thì, bạn phải tự rút ra những bài học cho bản thân mình !
Trang 5Bạn đã có nhà riêng chưa? Nếu mà chúng ta vẫn còn học đại học, chúng ta học ngành gì vậy? Ngay bây giờ, thì tôi muốn làm luật sư.
Gần đây bạn có tới Dollywood không? Ngay bây giờ, phần hấp dẫn nhất của họ là đại bàng hoang
dã Chúng rất là tuyệt vời!
Tôi củng nghĩ là tôi sẽ bán cái Ipad hiện tại và mua cái Ipad mini, đứng quên nói với mấy nhóc của bạn rằng chúng ta còn già hơn cái máy tính bảng đó! Thêm nữa là tôi có hình vẽ cái Ipad, bạn có thể cho chúng xem.
Tốt thôi, tôi nghĩ là xong rồi nhưng mà nhớ đó, từ lúc tôi viết bưc thư này thì đã 10 năm trôi qua Nhiều chuyện xảy ra, tốt có xấu có Cuộc sống là như vậy, và bạn phải chấp nhận nó.
Trân trọng,
Taylor Smith
Mặc dù đột ngột qua đời, dù sao cô bé vẫn rất lạc quan Cô ấy khích lệ bản thân mình trong tương lai, nhắc nhở mình về mối tương giao với Chúa, không quên nhắc lại ao ước được đi truyền giáo, và thâm chí tự chúc mừng mình vào ngày tốt nghiệp trong tương lai Cha của Taylor nói trên NBC rằng ông “chỉ muốn mọi người biết được rằng con gái mình là người tuyệt vời, tuyệt vời như thế nào.”
*********************************
Chào“TÔi” 20 năm sau; Một ý tưởng khá hóm hỉnh và không kém phần điên loạn xuất hiện trong đầu tôi từ mấy hôm rày: Tự viết một lá thư gửi cho chính mình trong 20 năm tới,
Thật phấn khích đến lạ kỳ!
Muốn nói nhiều lắm nhưng chẳng biết phải phát xuất từ đâu, còn lạ gì con người mình nữa đúng không?! Lưỡng lự mãi rồi cũng ngồi vào gõ vài dòng… Mà cũng thật buồn cười, chọn đúng cái ngày
“đảng sinh” để viết cho chính mình, âu cũng làm một dịp hiếm có
Hãy xem đây là một món quà của tôi trong hiện tại gửi đến “Tôi của vị lai” – như một niềm an ủi, chia sẻ từ quá khứ vậy!
Cho phép tôi viết hoa chính mình trong tương lai ấy nhé, một phần là sự phân biệt cách xưng hô trong bức tâm tình này và phần còn lại, thể hiện sự tôn trọng của mình ở hiện tại đối với người đã “trưởng thành” của tương lai,
TÔI ơi!
Sẽ chẳng có những câu chào hỏi câu nệ, dài dòng hay những thắc mắc xung quanh cuộc sống của cậu trong cái tương lai ấy đâu
TÔI ạ! Thay vào đó, là câu nói chân thành từ hiện tại: Cảm ơn cậu, vì đã nhớ và tìm đọc lại bức thư này trong một dịp thật đặc biệt của chính cậu, giống như cái ngày hôm nay, tôi ngồi đây viết cho cậu đấy thôi! Ôi trời ơi, thật hỗn độn, không đầu không đuôi trong cái mớ tâm tư của tôi ngay bây giờ! Tôi đang
cố gạt phăng những câu hỏi, những hoài nghi lẫn những vọng tưởng liên quan đến cậu đấy
TÔI của tương lai! Thông cảm cho tôi nhé TÔI, cậu cũng hiểu mình đã từng như thế nào đúng không!
Eh, mà tôi không chắc cậu còn nhớ tới mình trong quá khứ, trong từng những phút giây như thế này hay không nữa kìa Hoang mang nhỉ? Hít thở chậm rãi lại nào!
Dẫu sao thì, cậu biết rồi đấy, chúng ta đã từng lớn lên, bước đi một cách mạnh mẽ và thô dại biết chừng nào Cái chúng ta muốn và có được trong cuộc sống này quả là chông chênh, đúng không?! Mỗi ngày thức dậy, cậu biết rồi đó, tôi luôn tự nhủ trong tâm mình phải làm một cái gì đó thật ý nghĩa trong chừng mực của mình, một ngày có ý nghĩa theo đúng lẽ của nó Và cũng có những ngày, còn nhớ không TÔI, tôi đã không suy nghĩ và hầu như chẳng làm được gì cho ra hồn người, một ngày vô nghĩa trong chuỗi ngày dài vô nghĩa!
Khó mà nói thành lời cho chính xác tâm trạng hiện giờ Hai chúng ta là một bản thể hợp nhất nhưng sao lại xa lạ đến thế! Cậu có thể nhớ tới tôi mang máng một phút nào đó trong tâm trí của mình giữa bộn
bề cuộc sống tương lai Nhưng thật cay nghiệt là tôi không biết một chút gì đến cậu TÔI ạ, ngay cả đến khuôn mặt của cậu, tôi cũng chẳng thể hình dung ra nổi, thật đau lòng ! Hẳn nhiên, chúng ta chỉ biết phá lên cười và đỗ lỗi cho định mệnh thôi chứ biết sao bây giờ Khái niệm “chiều thời gian” (như trong phim giả tưởng ấy!) khiến tôi nguôi ngoai một chút Ừ, ta chịu sự chi phối và điều tiết của nó quá nhiều rồi còn gì… Thật không công bằng cho tôi – con người hiện tại chỉ đơn giản muốn biết khuôn mặt của chính mình trong tương lai một cách chân thật, đôi khi là vậy! Cậu có cách nào giúp tôi không, con người của tương lai?
Trang 6Nói là nói thế thôi, chứ chỉ riêng cậu là biết tôi sẽ phải làm gì trong hiện tại này đúng không? (Nếu cậu có tìm cách giúp tôi thực hiện mong muốn đó, thì cho tôi suy nghĩ lại nguyện vọng của mình trong 3 giây nhé, hohohoh!)
Đâu có thể nào phá vở cái quy luật tự nhiên ấy được “Mọi sự đã được an bày trong cách sắp đặt của Đấng toàn năng” Vậy là ta phải ngồi chờ tới lượt mình trên chuyến xe “định mệnh” ấy sao Không cam lòng tý nào?!
Vớ vẩn một chút thế là đủ, cậu vẫn còn kiên nhẫn đọc hết phần còn lại của bức thư này chứ TÔI? Đừng phụ công tôi ngồi gò cả lưng, tải lên những thứ “nhăn cuội” như thế này Mà tôi biết chắc rằng chỉ
có cậu và tôi hiểu mình đang làm gì mà thôi Cậu có thắc mắc về bức thư này không TÔI? Khi mà tại thời điểm tôi viết bức thư này là tôi chỉ có nghĩ tới cậu thôi đấy – chính xác là mình trong 20 năm tới! Sao lại là 20 năm tới?, sao không là 5 hay 10 hoặc thậm chí là 30 năm tới, mà nhất quyết phải là thằng TÔI ở 20 năm nữa kia chứ? Này nhé, cái thằng Tôi trong 10 năm nữa ấy, tôi không tin là Nó đủ thời gian
để có thể tìm ra bức thư này, thậm chí, theo tôi nghĩ là Nó sẽ đã quên bén là có một bức thư như vậy, cậu
ắt phải biết chuyện gì đã xảy ra cho Nó rồi đúng không? Cả hai ta đều hy vọng và chúc lành cho Nó – cái thằng Tôi trong 10 năm tới đó – bình an và khỏe mạnh để có thể ngồi đọc bức thư này trong 10 năm tiếp theo của cuộc đời Nó!
Tiếp theo nhé, người ở độ tuổi “ngũ thập ngoại tuần” ấy, “khó chịu” lắm! Bác ấy suy nghĩ và làm gì thì chỉ có Bác ấy biết thôi, mà cái độ tuổi ấy cũng chỉ thích “hoài cổ” với bonsai thôi, lại mắc thêm cái bệnh nghiện trà ngày càng nặng nữa, hỏi cậu như thế có nguy không cơ chứ! Vào một ngày đẹp trời, rủi thay Bác ấy “dở chứng”, lại tìm thấy bức thư này thì… Mà tôi không nghĩ Bác ấy tìm ra bức thư này đâu, cái tuổi ấy mà còn nhớ tới cái account lương hưu là hay lắm rồi, còn thời giờ đâu mà lục lọi và nhớ tới password trên cái blog “sặc mùi con nít” của mình lúc còn trẻ nữa, rõ khổ!!!
Thế là tôi nghĩ ngay tới cậu, TÔI của 20 năm tới à!
Quả thật, đúng lúc tiếp nhận các cảm xúc, kỷ niệm giữa quá khứ và tương lai, thì không gì khác ngoài hiện tại chính là khoản trống thu nạp, hội tụ và chuyển giao các tinh hoa thuần túy đó, cậu có đồng
ý với tôi như vậy không? Và giờ đây cậu đã hiểu rõ mục đích của bức thư này rồi đúng không nào? Như
đã giao ước ngay từ đầu rằng chúng ta không thể phá vở cái quy luật bất di bất dịch của tự nhiên bằng những hành động can dự một cách thô thiển hay vi tế “xé rào” các “chiều thời gian” và “chiều không gian”, đảo lộn các quy tắc, trật tự vũ trụ…Thế là không ổn tý nào!
Nhưng với bức thư đặc biệt này thì tôi có thể nhắc nhở và “tác ý” cho cậu nhớ lại những gì chúng ta phải làm trong cuộc sống hữu hạn này Vả lại, ở độ tuổi của cậu bây giờ, tôi chắc rằng, cậu còn thời gian
và sức lực để thực hiện nốt những phần còn lại của chúng ta.( Đấy, bây giờ cậu cũng đã hiểu hơn vì sao tôi không viết cho cái Bác 30 năm sau rồi đó…heheheh)
Đọc tới đây, cậu đã nhớ ra mình cần phải làm và đã làm được gì cho chính mình hay chưa?
Những bí mật “nho nhỏ” của chúng ta, những ước muốn, những hoài bão luôn âm ĩ trong những đêm không ngủ của chính mình
Này, cậu đừng có nói với tôi rằng cậu đã quên, và rằng cậu – TÔI trong tương lai ấy – cho tới giờ phút đọc những dòng ký ức này, cậu vẫn không thực hiện được chúng nhé?! Dể giận lắm đó nhé
TÔI! Cậu quên thì tôi sẽ nhắc lại, cậu chần chừ chưa thực hiện được thì hãy bắt tay làm ngay vào đầu sớm mai, khi cậu tỉnh giấc ấy “Tác ý” mãnh liệt vào… (đừng nói với tôi là cậu cũng quên thói quen
đó mất tiêu luôn rồi nhé, thất vọng thật sự luôn đấy, TÔI ạ!) Rồi cậu hãy thu xếp hành trang, lên đường một cách nhanh nhất cậu có thể, thực hiện cái khát khao đó, cái bỏ dở nữa chừng, cái chưa hoàn thành rốt ráo…Như không thể đợi chờ thêm một phút giây nào cho bản thân cậu đấy, cho chính trong con người thật của cậu đấy, không ai khác ngoài cậu đâu
TÔI ơi! Lập lại cùng tôi xem nào: Ta sẽ tới nơi mà ta đã từng ước đến, ta sẽ làm cái ta cần làm trong sự thanh thản thân và tâm!(*3 lần, không thừa không thiếu!)
Rồi, ổn cả rồi chứ gì, cậu đã đánh thức được “con sư tử bờm xanh” một lần nữa rồi đấy, đừng để nó
vồ lấy cậu, hãy thuần hóa nó và điều khiển nó với “chiếc roi” của lòng tin, sự quyết tâm và cả trái tim quả cảm…
Có thể tôi ngay trong hiện tại và cả trong quá khứ của cậu đã bại trận dưới cú vồ và tiếng gầm hung tợn của con ác thú đó Nhưng với cậu, TÔI à, cậu không thể gục ngã thêm một lần nào nữa hết, cậu không
có quyền gục ngã! Cậu đã có đủ sức lực, khả năng và đây là cơ hội lần sau cùng để thuần hóa con sư tử
ấy Vì hơn ai hết, chỉ có cậu hiểu và biết quá rõ về con ác thú đó chính là gì trong con người của mình; và
Trang 7còn gì nữa khiến cậu phải khiếp sợ trước những gì sắp xảy ra cho cậu, còn gì để mất sau gần ấy cuộc đời sống gió…
Cơ hội là đây, ngay tại thời khắc này, không hơn không kém, cậu hãy kết thúc phần còn sót lại trong con người mình đi, trong cuộc sống hữu hạn của chính mình đi! Hãy đừng làm tôi trong hiện tại và tất cả chúng ta trong quá khứ, hay tương lai đã và sẽ thất vọng thêm lần nào nữa nhé! Hiện tại không bao giờ thất vọng vào tương lai, và đừng để quá khứ làm chồn chân thực tại
Tôi luôn nhắc nhở mình như vậy…Và cậu vẫn sẽ luôn hành động tỉnh giác như vậy mãi nhé, TÔI?!
Và tôi sẽ luôn cầu chúc và tin tưởng ở mỗi ngày trong hiện tại, luôn hướng về TÔI – con người của tương lai, của tôi trong vòng 20 năm tới: không bao giờ hết hy vọng và ngừng hy vọng trong nhận biết và tỉnh giác trong từng hơi thở của cuộc sống!
Hãy cho tôi trong hiện tại, an lòng dù chỉ một giây phút nhỏ nhoi, bằng nụ cười luôn nở trên khuôn mặt sẽ mãi không thể gặp trong tương lai của chính mình – đó chính là khuôn mặt của cậu đấy, TÔI à! Và
nó sẽ vẫn mãi là dấu hiệu của riêng chúng ta, chỉ riêng bản thân chúng ta nhận ra và liên kết với nhau lại trong suốt cuộc hành trình về lại với bản thề thật của mình, bất chấp mọi rào cản… phải không TÔI?! Chào cậu, TÔI của tương lai, ngày vui vẻ nhé!
CÁC BÀI PHÍA SAU CHỈ THAM KHẢO
"
Đề bài:Tưởng tượng 20 năm sau, một ngày em về thăm trường, viết thư cho 1 người bạn cùng học ngày ấy kể lại buổi thăm trường này.
Bài làm:
Mặt trăng, 12 tháng 6 năm 2033
Khánh thân mến!
Tớ viết thư này trước hết là để hỏi thăm cậu, cậu dạo này có khỏe không?
Cuộc sống của cậu như thế nào? Có gì đặc biệt không? Nghe nói vẫn chưa có vợ à, phải cố gắng lên, sắp 40 rồi đấy Tớ dạo này vẫn khỏe, cuộc sống của tớ rất tuyệt vời lắm
Cậu có biết thành phố thứ 3 trên mặt trăng không? Tớ có một biệt thự ở khu ngoại ô trên ấy, hàng năm cứ cuối hè tớ lại lên đấy chơi cùng với gia đình, nhắc mới nhớ, tớ cưới vợ được gần một năm rồi Vợ
tớ xinh lắm, mặt không tì vết Gia đình tớ sống rất tốt Hiện tại, tớ đang trên phi cơ riêng bay sang Anh để tiếp xúc cùng các đại biểu cấp cao của Liên Hợp Quốc
Cách đây ba hôm, khi đang trên đường sang Mĩ để giải quyết một số việc quan trọng và nhận giải thưởng Nô-ben về hòa bình, tớ có dừng lại ở Hải Phòng - nơi mà hồi nhỏ anh em mình còn học ở đây Tớ
về chính ngôi trường Trần Phú từ thuở nào, ngày nay nó đã được tu sửa lại khang trang hơn và được dát toàn bộ bạch kim ở khắp trường Không những thế, nó đã được đưa lên trên không, cao hơn 100m so với mặt đất để mở rộng chỗ ở cho người dân Khi bước vào trường, tớ mới phát hiện ra hiệu trưởng ở đây chính là Hiền Thảo - một trong những người bạn đã học chung với anh em mình trong bốn năm cấp hai Cậu ấy giờ đã khác, với vị trí hiệu trưởng, cậu ấy chín chắn, cứng rắn hơn nhưng vẫn đầy tình cảm
và tình yêu thương ấy Cậu đón tiếp tôi với sự niềm nở, tự hào kể cho tôi về những việc cậu đã làm nào là các dãy nhà đã được tăng lên thành sáu tầng, được lắp cầu thang máy, được xây thêm khu liên hợp, khu thể thao có thêm bề bơi, sân bóng đá, bóng rổ, sân tenis, bãi giữ xe
Ngoài ra, tớ vẫn thấy được một vài điểm quen thuộc trong khuôn viên trường, đó là cây hoa sữa trước cửa lớp mình, nó đã cao hơn, to hơn Tớ vẫn nhớ hồi anh em mình học thể dục, vì trời nắng nên lại chạy ào về gốc cây này tránh nắng, đứa này tranh nhau ngồi ở gốc cây với đứa kia, bàn tán rôm rả để rồi
bị trực ban nhắc hay cái lần thằng Hùng, thằng Phát thi nhau trèo cây để xem ai giỏi hơn ai, cuộc thi chưa kết thúc, thì bảo vệ đuổi, chạy tóe khói khắp trường để rồi bị bắt lên phòng bảo vệ
Đang xao xuyến vì những kỉ niệm, đột nhiên có một giọng nói khàn khàn, nhưng đầy sự trìu mến, gọi: "Trường Ân đó hả em?" Tôi ngờ ngờ rồi quay lại Hóa ra đó chính là thầy Nguyên, Khánh ạ Thầy bây giờ trông đã già hơn hẳn Đầu thầy đã không còn tóc, bóng loáng rồi đột nhiên, tôi xúc động đến tột cùng - thầy Nguyên đây ư? Người thầy đã dạy tôi "đây ư?" Trời, thầy giờ già quá, người đã dạy cho tôi cấp hai và cũng là người đã dành hơn bốn thập kỉ để cống hiến cho giáo dục nước, nhờ thầy, bao thế hệ đã lớn lên, trở thành những trụ cột, những người đi xây dựng đất nước, là người cống hiến thầm lặng
Ôi, chả có nhẽ mái tóc của thầy đã ra đi cùng với sự cống hiến ấy Khi nghĩ về những điều đó, Khánh ạ, tớ chỉ chực bật khóc
Thầy quá tận tâm với nghề, cống hiến hết mình Thầy giờ là một ông lão ngoài bảy mươi cũng về thăm trường rồi tình cờ gặp tôi Tôi dìu thầy ra ghế đá, nó đã được lắp đặt thêm một bộ tản nhiệt nên mặc cho trời hôm ấy nóng hơn 30 độ, tôi và thầy vẫn thoải mái ngồi nói chuyện
Trang 8Tớ hỏi thầy rất nhiều, và cũng tự hào kể ra những thành tựu mình đã đạt được nhưng không quên cám ơn thầy vì những công lao như biển cả của thầy Nhìn thầy, tôi lại nhớ về những kỉ niệm với thầy, như lần thầy cho tôi và lũ bạn kiểm tra 15' một bài cực dài nhưng rồi lại không thu khiến cả lũ lăn đùng ngã ngửa, nghĩ đến đó, tớ và thầy lại bật cười
Mặc dù không muốn, nhưng cuối cùng cũng phải rời đi, tôi chào thầy, từ biệt Hiền Thảo, rồi hẹn một lần khác gặp sau Buổi chia tay ấy đầy xúc động, rồi tớ lên phi cơ bay đi, ngó lại, tớ thấy được bóng dáng của thầy mờ dần, nhỏ dần rồi cuối cùng biến mất sau làn mây làm tôi lại suy nghĩ viển vông
Tớ chỉ viết đến đây thôi Cho tớ gửi lời chào đến gia đình của cậu và chúc cậu gặp thành công trong mọi mặt cuộc sống"
Đề bài: Tưởng tượng 20 năm sau về thăm trường xưa vào một ngày hè, hãy viết thư cho 1 bạn học hồi ấy kể lại buổi thăm trường đầy xúc động đó.
Dàn ý bài viết số 1 lớp 9 đề 1
1 Mở bài:
Cần thơ, ngày tháng năm
Bạn
2 Thân bài:
a) Những lí do thăm hỏi đầu thư
Lí do viết thư (tưởng tượng: VD: Soạn vỡ thấy tấm hình lớp chụp chung )
b) Nội dung thư:
Giới thiệu tên trường? (Tưởng tượng đến trường vào thời điểm nào? Lí do đến trường)
Miêu tả con đường đến trường (so sánh lúc trước và bây giờ? Thay đổi như thế nào? Cảm xúc?)
Miêu tả các phòng lớp (Phòng vi tính? Phòng TN? Dụng cụ, thiết bị đổi khác ra sao? ) Các dãy phòng: phòng giám hiệu, phòng bộ môn, phòng đoàn đội (So sánh )
Miêu tả khoảng sân trường? (so sánh xưa và nay)? Những băng ghế? gốc bàng, hàng phượng (Còn như xưa ? đã già hay đã trồng cây khác?)
Miêu tả những hình ảnh, sự vật gắn với kỉ niệm thời xưa? Nêu cảm xúc? Thầy cô? Bạn bè?
Gặp lại thầy cô? Thầy cô cũ còn không? Thầy cô mới như thế nào? (Vui vẻ?) Thầy hiệu trưởng
về hưu hay đã mất?
Găp lại thầy cô chủ nhiệm lớp 9A ? Cô thay đổi ra sao? Nhưng vẫn còn những nét gì? (Giọng nói? Ánh mắt? Khuông mặt lộ vẻ xúc động?)
Cô trò nhắc lại kỉ niệm cách đây 20 năm:
o Trò hỏi thăm các thầy cô cũ? Báo cho cô biết tình hình một số bạn học? Về công việc của mình?
o Tâm trạng cô ra sao?
o Tình cảm em như thế nào?
3.Kết luận:
Cuối thư: Thăm hỏi sức khoẻ và chúc bạn?
Lời chào
Bài văn mẫu lớp 9 số 2 đề 1: Tưởng tượng 20 năm sau về thăm trường
Mặt trăng, tháng năm Khánh thân mến!
Tớ viết thư này trước hết là để hỏi thăm cậu, cậu dạo này có khỏe không?
Cuộc sống của cậu như thế nào? Có gì đặc biệt không? Nghe nói vẫn chưa có vợ à, phải cố gắng lên, sắp 40 rồi đấy Tớ dạo này vẫn khỏe, cuộc sống của tớ rất tuyệt vời lắm Cậu có biết thành phố thứ 3 trên mặt trăng không?
Tớ có một biệt thự ở khu ngoại ô trên ấy, hàng năm cứ cuối hè tớ lại lên đấy chơi cùng với gia đình, nhắc mới nhớ, tớ cưới vợ được gần một năm rồi Vợ tớ xinh lắm, mặt không tì vết Gia đình tớ sống rất tốt Hiện tại, tớ đang trên phi cơ riêng bay sang Anh để tiếp xúc cùng các đại biểu cấp cao của Liên Hợp Quốc
Cách đây ba hôm, khi đang trên đường sang Mĩ để giải quyết một số việc quan trọng và nhận giải thưởng Nô-ben về hòa bình, tớ có dừng lại ở Hải Phòng - nơi mà hồi nhỏ anh em mình còn học ở đây Tớ
về chính ngôi trường Trần Phú từ thuở nào, ngày nay nó đã được tu sửa lại khang trang hơn và được dát toàn bộ bạch kim ở khắp trường
Trang 9Không những thế, nó đã được đưa lên trên không, cao hơn 100m so với mặt đất để mở rộng chỗ ở cho người dân Khi bước vào trường, tớ mới phát hiện ra hiệu trưởng ở đây chính là Hiền Thảo - một trong những người bạn đã học chung với anh em mình trong bốn năm cấp hai
Cậu ấy giờ đã khác, với vị trí hiệu trưởng, cậu ấy chín chắn ,cứng rắn hơn nhưng vẫn đầy tình cảm
và tình yêu thương ấy Cậu đón tiếp tôi với sự niềm nở, tự hào kể cho tôi về những việc cậu đã làm nào là các dãy nhà đã được tăng lên thành sáu tầng, được lắp cầu thang máy, được xây thêm khu liên hợp, khu thể thao có thêm bề bơi, sân bóng đá, bóng rổ, sân tenis, bãi giữ xe, Ngoài ra, tớ thấy được mới vài điểm quen thuộc trong khuôn viên trường, đó là cây hoa sữa trước cửa lớp mình, nó đã cao hơn, to hơn
Tớ vẫn nhớ hồi anh em mình học thể dục, vì trời nắng nên lại chạy ào về gối cây này tránh nắng, đứa này tranh đứa kia, bàn tán rôm rả để rồi bị trực ban nhắc hay cái lần thằng Hùng, thằng Phát thi nhau trèo cây để xem ai giỏi hơn ai, cuộc thi chưa kết thúc, thì bảo vệ đuổi, chạy tóe khói khắp trường để rồi bị bắt lên phòng bảo vệ
Đang xao xuyến vì những kỉ niệm, đột nhiên có một giọng nói khàn khàn, nhưng đầy sự trìu mến, gọi: "Trường Ân đó hả em?" Tớ ngờ ngờ rồi quay lại Hóa ra đó chính là thầy Nguyên, Khánh ạ Thầy bây giờ trông đã già hơn hẳn
Đầu thầy đã không còn tóc, bóng loáng rồi đột nhiên, tớ xúc động đến tột cùng - Thầy Nguyên đây ư? Người thầy đã dạy tôi đây ư?" Trời, thầy giờ già quá, người đã dạy cho tôi cấp hai và cũng là người đã dành hơn bốn thập kỉ để cống hiến cho giáo dục nước, nhờ thầy, bao thế hệ đã lớn lên, trở thành những trụ cột, những người đi xây dựng đất nước, là người cống hiến thầm lặng Ôi, chả có nhẽ mái tóc của thầy đã ra đi cùng với sư cống hiến ấy Khi nghĩ về những điều đó, Khánh ạ, tớ chỉ chực bật khóc
Thầy quá tận tâm với nghề, cống hiến hết mình Thầy giờ là một ông lão ngoài bảy mươi cũng về thăm trường rồi tình cờ gặp tớ Tớ dìu thầy ra ghế đá, nó đã được lắp đặt thêm một bộ tản nhiệt nên mặc cho trời hôm ấy nóng hơn 30 độ, tôi và thầy vẫn thoải mái ngồi nói chuyện Tớ hỏi thầy rất nhiều, và cũng tự hào kể ra những thành tựu mình đã đạt được nhưng không quên cảm ơn thầy vì những công lao như biển cả của thầy
Nhìn thầy, tớ lại nhớ về những kỉ niệm với thầy, như lần thầy cho cả lũ kiểm tra 15 phút một bài cực dài nhưng rồi lại không thu khiến cả lũ lăn đùng ngã ngữa, nghĩ đến đó, tớ và thầy lại bật cười Mặc
dù không muốn, nhưng cuối cùng cũng phải rời đi, tớ chào thấy, từ biệt Hiền Thảo, rồi hẹn một lần khác gặp sau Buổi chia tay ấy đầy xúc động, rồi tớ lên phi cơ bay đi, ngó lại, tớ thấy được bóng dáng của thầy
mờ dần, nhỏ dần rồi cuối cùng biến mất sau làn mây làm tớ lại suy nghĩ viển vông
Tớ chỉ viết đến đây thôi, cho tớ gửi lời chào đến gia đình của cậu và chúc cậu gặp thành công trong mọi mặt cuộc sống
Bạn cũ của cậu!
Bài văn mẫu lớp 9 số 2 đề 1: Về thăm trường sau 20 năm
Hải Dương, ngày tháng năm Tường Vi thân!
Chưa bao giờ nghĩ đến bạn mà mình thấy bồi hồi như lúc này Bao nhiêu cảm xúc ùa về và mình biết khoảnh khắc này chỉ bạn mới có thể chia sẻ với mình Hôm nay, mình về thăm ngôi trường cấp 2 thân yêu của chúng ta, sau hai mươi năm xa cách
Cái nắng gay gắt của mùa hè vẫn còn vương lại dù đã là buổi xế chiều, những tia nắng vẫn đang mải đùa nghịch trên mấy tán cây, ngôi trường cũ hiện ra thân thương, quen thuộc và không còn vẻ nghiêm trang như hồi trước nữa Mình lặng lẽ dạo quanh sân, ngắm nhìn từng vòm cây để cảm nhận sự khác biệt trong lòng cái khung cảnh đã từng quá thân thuộc này Có lẽ, dù đã hai mươi năm xa cách, dù có bao lớp học sinh đến rồi lại đi, thì trường vẫn thế, vẫn chẳng thay đổi gì trong tâm hồn mỗi người, mãi mãi Nhìn đồng hồ đeo tay, đã đến giờ tan trường, mình tạm lánh vào một góc khuất - Tường Vi đoán xem, đó là chỗ nào? Cái gầm cầu thang mà chúng mình thường trốn ngày xưa khi chơi trò ú tim ấy! Nhắm mắt lại và mình cảm thấy như đang nghe bên tai ba hồi trống trường thân quen ngày nào Mình tưởng tượng ra hình ảnh của lũ trẻ ùa ra từ các phòng học, chúng hồn nhiên gọi nhau, cãi nhau, ríu rít đùa nhau, nhí nhảnh như bọn mình hồi xưa Màu áo trắng, sao mà nhớ thế! Chỉ một hai năm nữa thôi, ngày chia tay, chúng sẽ giống chúng mình ngày xưa, chìa lưng áo trắng cho nhau ghi dòng lưu bút
Một lúc lâu sau, mình vẫn chưa muốn rời đi, mình tần ngần nhìn lại ngôi trường Cả sân trường rợp bóng cây xanh, lặng lẽ với mùa hè đầy nắng vàng và ve sầu Xa xa, nơi góc hồ nước, một cây me cao lớn trông tràn đầy sức sống Mình chợt nhận ra đó chính là gốc me non tụi mình trồng năm nào, tự nhiên lại thấy bồi hồi Bước dần lên cầu thang, mình tìm lại phòng học cuối tầng ba, nơi ngày xưa bốn mươi sáu
Trang 10quỷ sứ lớp mình từng trú ngụ Đây rồi, lớp học đó, cá cái ban công quen thuộc đang ở ngay trước mắt, chờ mình bước vào và tìm kiếm lại hình ảnh của hai mươi năm trước Chỗ ngồi cạnh cửa sổ bàn ba là của mình, nơi đã từng chứng kiến mình khóc, mình cười và cả khi mình nói chuyện riêng nữa Còn cách đó hai bàn, là chỗ của bạn đó nhớ không? Cách xa như thế mà hai đứa còn nói chuyện riêng được thì thật tài! Hôm ấy mình không gặp được thầy cô giáo cũ, chỉ còn thấy lại những kỷ niệm thuở học trò, những buổi ngồi truy bài dưới gốc cây phượng, những giờ kiểm tra gay cấn, hồi hộp đến toát mồ hôi Tất cả đã rất xa mà cũng lại như vừa mới hôm qua
Tường Vi ơi! Nhất định hôm nào chúng ta gặp nhau nhé! Biết rằng công việc của ai cũng bận rộn nhưng mình tha thiết muốn gặp bạn dưới những vòm cây của ngôi trường cũ yêu dấu này để ôn lại những ngày xưa!
Hẹn gặp bạn một ngày không xa
Thân ái!
Bạn của cậu
Nguyễn Thùy Linh
Bài văn mẫu lớp 9 số 2 đề 1: Tưởng tưởng về thăm trường vào một ngày hè sau 20 năm
Thái Nguyên, ngày tháng năm Linh thân mến!
Nhận được lá thư này của mình Linh bất ngờ lắm phải không? Ừ! Lâu lắm rồi còn gì Sau bao nhiêu năm mình mới lại ngồi vào bàn và viết thư cho Linh, cứ thấy lóng ngóng với cây bút và những gì muốn nói
Linh bây giờ sao rồi? Chắc là Linh vẫn khoẻ và gia đình luôn tràn ngập trong tiếng cười và hạnh phúc phải không?
Mình nhớ thằng nhỏ Nam của Linh lắm đấy nhé, thằng bé thật ngoan ngoãn và đáng yêu Lần cuối cùng gặp nó là hồi bọn mình chia tay để Linh vào Nam, cũng 12 năm rồi còn gì Thằng bé lớn lên chắc bảnh trai lắm, nó học hành có tốt không Linh?
Còn mình thì vẫn khoẻ, cuộc sống vẫn ổn, ông xã chuyển công tác vì thế cả nhà lại chuyển về Thái Nguyên sinh sống rồi Được sống trong bầu không khí quen thuộc và gần gũi của quê hương thật tuyệt Linh ạ
Linh này! Linh có nhớ mái trường cấp 2 mà tụi mình từng học không? Chắc Linh chẳng quên được đâu nhỉ Đó là nơi tụi mình đã gặp nhau và trở thành bạn thân thiết đến bây giờ, là nơi ấm áp yêu thương
đã nâng cánh cho chúng ta trên con đường đời cơ mà! Năm nay con mình lại chuyển vào trường cũ học đấy! Thật là một sự trùng hợp diệu kì phải không Linh?
Linh à, 20 năm rồi mình mới quay lại trường đấy Nhiều khi ngẫm lại thấy thời gian trôi thật nhanh, mới ngày nào mình còn nô đùa bên bè bạn, sống trong sự dạy bảo tận tình chu đáo của thầy cô,nay đã 20 năm rồi Có lẽ mình ấn tượng nhất với trường là những kỉ niệm gắn với mùa hè Có những mùa hè hân hoan vì được nghỉ ngơi sau 1 năm học tập, có những ngày hè lên trường lao động vui vẻ và ngày hè chia tay cuối cấp, phải xa thầy cô bạn bè, cả lớp A3 của mình ôm nhau khóc như trẻ con vậy Mình cũng quay lại trường trong một ngày hè nắng chói chang và bầu trời xanh cao vời vợi Có lẽ chính vì vậy mà những
kỉ niệm ấy mới ùa về trong lòng mình
Ôi, sao mới viết chưa được nửa bức thư mà nước mắt mình đã chực ùa ra thế này, lại mít ướt giống ngày xưa rồi,
Linh đừng cười mình nhé!
Trường mình bây giờ khác hồi chúng mình học nhiều lắm, những dãy nhà 2 tầng giờ đã là toà nhà 5 tầng cao đồ sộ với những thiết bị học tập được trang bị tối ưu Thì dĩ nhiên, từ hồi bọn mình học trường
đã là trường chuẩn quốc gia rồi còn gì Bây giờ lớp nào cũng có máy chiếu, có máy tính, có bảng thông minh Mình đã đi ngắm hết các lớp trong trường, vui lắm, nhớ lại bao nhiêu kỉ niệm Mình nhớ, trước chúng mình chẳng thích học máy chiếu mãi còn gì Những tiết học thật thú vị và bổ ích, giờ Văn thì vừa được nghe giọng đọc ấm áp, truyền cảm của cô, vừa được thảo luận thành nhóm thật thoải mái về những vấn đề mình quan tâm; giờ Hoá thì được xem thí nghiệm; giờ Lý thì được mắc mạch điện nhiều trường khác còn phải ghen tị với học sinh trường mình cơ đấy
Trường thì xây khác, nhưng những hàng cây xanh rợp bóng mát sau trường thì vẫn còn đó, hàng ghế đá vẫn còn đó ghi dấu bao hồi ức chẳng thể nào quên Trong cái nắng hè, thấp thoáng rặng cây,