1. Trang chủ
  2. » Thể loại khác

lạc dương nữ nhi hành

2,3K 400 0

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Định dạng
Số trang 2.340
Dung lượng 4,04 MB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Từ làn hơi mỏng phìnhẹ khỏi cái mũi khục khịch của con ngựa, kẻ từngtrải có thể cảm nhận được: mùa xuân đã đến.Rời tường thành đến một trường đình liễu khô kềcận, cỏ non mới nhú khỏi mặt

Trang 2

LẠC DƯƠNG NỮ NHI HÀNH

tác giả: Tiểu Đoạn phiên dịch: Ma Khong QuanTựa Một thớt ngựa đen đang buộc bên tườngthành đá giả màu cam sẫm Từ làn hơi mỏng phìnhẹ khỏi cái mũi khục khịch của con ngựa, kẻ từngtrải có thể cảm nhận được: mùa xuân đã đến.Rời tường thành đến một trường đình liễu khô kềcận, cỏ non mới nhú khỏi mặt đất ngoài đình, từngmảng từng mảng lấm tấm xanh phảng phất để ngửichứ không phải để nhìn Người trong đình tay cầmroi ngựa, ngồi lưỡng lự - Có tiến vào thànhkhông? Hay là không nên vào? - Lòng gã đắn đoday dứt, cân đi nhắc lại

Ngoài đình là Lạc Dương thành hùng cứ QuanĐông Tường thành nghe nói năm xưa dùng nếpgiã nát lấy nhựa trộn với đất sét xây đắp hết sứctinh tế kỹ lưỡng, mới kiên cố sâu dày được đếnthế Người nọ lặng im nhìn bầu trời bên trên tường

Trang 3

thành, từ lúc rạng đông mới ló dạng đến khi ánhnắng đã ngả màu lụa sống, từ khi ban mai nhả lànhơi nhàn nhạt đến lúc mây đùn vạn dặm, mặt trờilặn chìm, khói nến bốc dâng, chín cửa thành chuẩn

bị đóng lại sau một tràng tiếng thanh la hiệu lệnhcủa quan tuần thủ

Người nọ còn đang bối rối bẻ vặn ngón tay: thànhtrì này tiến vào hay là không? Gã đã ngồi trongtrường đình ba ngày, con ngựa đã mấy lượt bựcbội dẫm vó: chắc nó không quen thấy chủ nhân tĩnhtọa lâu lắc đến thế Cũng chỉ có thanh trường kiếmtreo xéo mé trái yên ngựa mới biết: bàn tay siếtchuôi của nó vốn là một bàn tay kiên định cốchấp đến dường nào

Trang 4

Chương 1

Quyển I: Ban Chuy đợi1

Thiên Tân kiều thượng vô nhân thức2

Con sông L ạc Hà xuyên ngang qua Lạc Dươngthành, chia tòa thành làm hai mảnh trên bắc dướinam Nền móng của Cung thành3 và Hoàngthành4đều nằm ở bờ bắc, bờ nam là nơi lão bátánh cư ngụ - Ngoại Quách thành5

Ng ồi ở dải “Đồng phường” bờ nam Lạc Thủytrông về hướng bắc là điều rất thú vị Đình viện uynghi, lầu son gác tía, đâu có khác gì là cung điệnthần tiên đối với lão bá tánh bờ nam cật lực giankhó kiếm miếng ăn

Nối liền hai thành trì nam bắc đó chính là ThiênTân kiều, lấy ý “Thiên hà tân lương6”

- Lạc Dương thành là đô thành cũ của chín triều,

Trang 5

cũng xứng với bốn chữ đó lắm Cố sự đang đượcthuật lại xảy ra chính vào lúc hoàng hôn, khônggian bên trên Lạc Dương thành như kéo phủ mộtlớp cát vàng hừng hực, trùm lên mình từ kẻ khuânvác, cưỡi lừa, khiêng kiệu, cho đến người bán hoa,rao hàng Hoàng hôn luôn sở hữu một thứ khôngkhí yên bình hòa dịu có thể phủ dụ lòng người.

M ột người miền xa đang dựa lan can mé đôngThiên Tân kiều, mắt nhìn hình bóng bầu trời và nhàcửa trong dòng nước thu, đứng đó đã lâu lắm rồi

Gã mới vào thành giữa trưa hôm nay, mặt màytrầm tư thảm đạm ngồi ở Đồng phường bờ nam dõitrông bờ bắc cũng cả một buổi trưa rồi mới lênThiên Tân kiều đứng thừ ra

- Trên Thiên Tân kiều chẳng ai quen biết LạcDương rộng lớn đến thế, Thiên Tân kiều nhiệt náođến thế, lại không có ai quen biết gã

Người đó có gương mặt điển hình của miền QuanTrung, cỡ hăm mốt hăm hai, cho dù không thể gọi

Trang 6

là anh tuấn, nhưng đường nét rạch ròi cân xứng vôcùng Thân người gã cao ráo, mày mi rũ xuống rấtthấp, bên dưới là một đôi mắt một mí, da mặt mộtmàu vàng lợt trơn mịn Cái mũi của gã rất có chấtđàn ông, chỉ vì cái mũi đó, biết bao thiếu phụ thiếu

nữ đi ngang qua đều không khỏi liếc nhìn gã hailượt Mũi cao dọc dừa làm người ta nghĩ gã chắcrất kiêu ngạo, tuy y phục và thần tình của gã lại có

vẻ bơ vơ lạc lõng

“Keng keng keng”, mấy tiếng thanh la lọt vào taimọi người Tiếng ồn ào huyên náo trên Thiên Tânkiều liền bị tiếng thanh la sắc nhọn đè ép Chỉ mộtlát sau, người ta lại nói cười rền rĩ, có điều tự độngdạt qua hai bên nhường đường Cũng đâu có gì lạ,chỉ bất quá là cảnh tượng mỗi hoàng hôn: LạcDương Phủ Doãn về nha môn sau khi tuần thành.Phải nói quan Doãn trong thành Lạc Dương là một

vị trí khá lôi thôi khó phân giải cho rõ, không lớn

mà cũng chẳng nhỏ Nói lớn thì chả lớn, LạcDương thành là Đông đô, quan quyền đầy dẫy, cấpquan lớn hơn nó có rất nhiều; nhưng nói nhỏ cũng

Trang 7

chẳng nhỏ, nói gì thì nói, chuyện kiểm kê nhà cửanhân khẩu, chuyện đường lớn ngõ nhỏ, chuyện giữtrị an tập nã tội phạm đều là chuyện chức quannày lo Nhậm chức quan Doãn ở Lạc Dương hiệnnay là một vị họ Vu, tên Tự Vọng, nghe nói từng làlưỡng bảng tiến sĩ Nhưng lão bá tánh trong thànhkhông một ai quen biết ông ta, điều duy nhất khiếncho người ta nảy sinh cảm xúc thân cận với ông talà: văn võ toàn thành hầu như chỉ có quan nha củaông ta là ở Ngoại Quách thành.

Gã người miền xa dựa lan can cầu ngoái đầu lại.Đây là lần đầu tiên gã vào Lạc Dương, cho nênkhá hiếu kỳ đối với mọi sự trong tòa thành thị này.Phủ Doãn ngồi trên kiệu bốn người khiêng, đám hộ

vệ nha dịch cộng lại cũng chỉ cỡ mười mấy mạng

Kẻ đi đoạn hậu tuy ăn vận kiểu nha dịch, nhưngkhí độ lại bất đồng với người xung quanh Thânngười hắn cao lớn hơn hẳn, vai rộng ngực nở, râuxồm đen tuyền, mình khoác áo bào màu lụa đào.Màu áo cùng trang phục kiểu nha dịch có vẻ là loạiđặc chế cho triều đình đương kim - màu áo bào

Trang 8

lụa đào là màu quan viên có phẩm hàm mới có thểmặc, đâu cho phép bình dân hay quan lại cấp thấpdùng tới.

Người miền xa kia không tránh khỏi ngạc nhiên, lạithấy gã nha dịch đó dưới hông giắt một thanh Hậubối đao rất xứng với thân người của hắn Thanhđao đó nếu giắt trên mình người nào khác tất có vẻkhoa trương thái quá, nhưng trên mình gã nha dịch

đó lại hiển hiện vẻ uy vũ khí khái

Người miền xa nhìn hắn thực kỹ Nếu không phải

gã mới lần đầu tới Lạc Dương thành thì nhất định

đã nhận ra kẻ đó Hắn đâu phải là nha dịch tầmthường, mà là Cửu thành Thất phẩm đái đao tuần

bộ lừng lẫy tiếng tăm trong Lạc Dương thành,

“Hậu Bối Đao” Hậu Kiện Hàm Thất phẩm đóvốn là do Hoàng đế đích thân phong tặng

Hậu Kiện đi đứng trầm ổn vững chãi, người miền

xa kia gật gật đầu, trong bụng cũng thầm khen Cỗkiệu lúc đó đang đi ngang qua trước người gã, gã

Trang 9

thấp thoáng nghe được tiếng thở hơi nặng nề trongkiệu, tựa hồ người trong kiệu hít thở khá gian nan.Người miền xa nhíu nhíu mày - Thanh âm đó rấtkhẽ, trên cầu huyên náo như vầy, ngoại trừ gã ra, erằng không ai khác có thể nghe được Người miền

xa vừa ngoái đầu, bỗng thấy nha dịch đeo đao kiakhông biết từ lúc nào đã đứng sựng lại không xaphía sau đội người, đang nhìn mình chăm chú

Gã vốn đâu có muốn bị đám đông giữa đường cái

để ý dòm ngó, nên giả như không chú ý, quay đầutrông mặt trời lặn Tuy đã xoay mặt đi, vẫn cảmthấy mục quang của bộ khoái mang đao kia cònđang dán chặt trên lưng mình, lòng có hơi bực bội:

cứ bị hắn dòm chằm chặp như vầy, người trên cầuthế nào cũng sẽ để ý Gã đứng thẳng dậy, uể oảiưỡn cổ, rồi thuận theo phương hướng cỗ kiệu đi tớihai bước

Biến cố xảy ra ngay lúc đó

Trên Thiên Tân kiều và hai bờ nam bắc lúc này

Trang 10

cũng có cả trăm cả ngàn người, nhưng sợ rằngkhông một ai nảy ý cảnh giác mau mắn bằng gã!

Gã không không biết tại sao lại giật mình, mắt bỗngsáng ngời, vụt ngước đầu lên, hoàn toàn tươngphản với vẻ mệt mỏi lười nhác hồi nãy Đôi mắtmột mí như vọt ra một luồng tinh quang, trân trânnhìn một nữ tử đang bán lược ở đầu cầu phía nam

Nữ tử đó cúi thấp đầu, ngồi xổm dưới đất, mặc yphục cực kỳ tầm thường, giỏ trong tay đựng mấycây lược sừng lược gỗ

Giây phút cỗ kiệu đi ngang qua chỗ nàng ta, nàng

ta đột nhiên bật dậy xoay mình xuất thủ, mười mấycây lược trong giỏ vùn vụt đổ ập lên mặt đám nhadịch Cử động của nàng ta làm cho người miền xacũng không khỏi thầm khen một tiếng: lực eo mạnhghê! Lúc nàng ta xoay mình, tả thủ lại rút mộtthanh đoản đao khỏi ống tay áo, đao dài chừngmột thước Dân chúng cùng đám nha dịch vừacảm thấy mắt lóa ánh mặt trời phản xạ lên mìnhđoản đao, nữ tử kia đã lướt đến trước rèm cửakiệu, quát lên: “Gian tặc, nạp mạng đi!”

Trang 11

Nói xong hữu thủ vén rèm kiệu, tả thủ lại hươi đaovung tới Người miền xa đứng đằng sau kiệu,không thấy rõ tình hình trong kiệu, chỉ thấy mộtvùng máu tươi bắn vọt ra, có vài giọt tưới lên dungmạo trông có vẻ rất bình thường của nữ tử Nữ tửcũng đâu có ngờ đắc thủ dễ dàng như vậy, hơingây người, liền thò tay chộp vào trong rèm kiệu,lôi ra một cái đầu người trước sự kinh hoàng củachúng nhân.

Tới lúc này bộ khoái mang đao kia mới có phảnứng Hắn nếu không phải bị người miền xa thu tómtâm tư thì phản ứng đâu chậm đến thế Chỉ nghehắn quát lớn một tiếng, lao thẳng về phía nữ tử Nữ

tử hình như mỉm cười, xách đầu lùi đến bên lancan cầu, rồi bàn tay cầm đao của nàng ta ấn lênlan can, búng mình lên Lúc đó nàng ngoái đầu lạinhìn, thần tình nửa buồn nửa vui, liếc “Hậu BốiĐao” Hậu Kiện đang lao tới rồi nắm đầu ngườinhảy vù xuống cầu

Tiếng nước bõm truyền vọng, Hậu Kiện đã đuổi

Trang 12

đến bên lan can cầu, bàn tay to của hắn cũng ấnlên lan can, lật mình nhảy xuống Lúc tiếng “bõm”thứ nhì vang lên, người từ trên tới dưới cầu mới bắtđầu hò la hoảng loạn Đám nha dịch và kiệu phukinh hãi đến nỗi buông kiệu đánh sầm, bàng hoàngnhìn máu chảy ra từ trong kiệu Người trên cầu ùn

ùn tràn về mé đông cầu, theo dõi cuộc đuổi bắtdưới nước Nữ tử bơi nhanh ghê, miệng ngậmđoản đao, một tay nắm đầu lâu, một tay rẽ nước,lướt về phía trước lẹ không thua gì cá Đầu người

để lại một đường máu dọc theo dòng nước

Hậu Kiện tuy võ công cực cao, xuống nước lạikhông linh hoạt bằng nữ tử kia chút nào Nhưnghắn hơn ở sức lực, cứ mỗi lần rẽ nước là thân thểvọt lên xa hơn Chúng nhân trên cầu bàn tán xônxao, hai người dưới nước lại đã thuận theo dòngchảy dần dần bơi đi xa Người miền xa dõi theodòng nước một hồi rồi đưa mắt nhìn lên trời Ánhtàn dương đỏ như máu, rải chiếu lên mình lão bátánh trong Lạc Dương thành, rắc nhuộm lên cuộctruy đuổi đâm chém dưới nước, cũng rọi soi mọi

Trang 13

nhân và quả của cuộc rượt bắt giết chóc trải mìnhđến tương lai, bộc lộ bộ mặt hỗn loạn của tòa thànhthị một màu cam sẫm đó.

Hai bóng người dưới nước nhỏ dần, chúng nhântrên cầu miệng lưỡi lại rầm rộ huyên náo Ngườimiền xa kia thở dài, nhìn Lạc Hà một lần nữa rồi

bỏ đi Dòng nước từng bị hai người toàn lực khuấyđộng chỉ còn loáng thoáng gợn sóng dưới ánhchiều tàn o0o

Phía nam Thiên Tân kiều có một tòa tửu lâu nổitiếng, tên là “Đổng gia Tửu lâu” Đằng sau tửu lâulại là một hẻm nhỏ sụp lở, giữa hẻm đang có mấyđứa bé đùa nghịch ầm ĩ

“Phụp” một tiếng, một bàn tay đen đúa nhỏ nhắn

ra sức mở một cái bát lớn làm bằng sứ in hình hoaxanh, mười mấy cặp mắt vây quanh bát liền nhất tềrọi vào Trong bát là một tô thịt hầm vàng rộm, cómấy hài tử nhịn không được, nước dãi chảy ròngròng Đứa bé mập mạp vừa bưng bát đến cười híp

Trang 14

mắt nói: “Tiểu Kế, chuyến này ta đã mạo hiểmtrộm thịt hầm măng của cha ta mang đến chongươi Ngươi phải mau mau kể tiếp cố sự ‘Lạc Dunguyên, Sách Kiếm kết minh7' đó”.

Thằng bé nó kêu là Tiểu Kế ước khoảng mười bamười bốn tuổi Nửa mặt bên trái của nó có một cáibớt xanh nhạt Nếu không có cái bớt đó, nó vốnphải là một hài tử diện mạo rất đẹp mã Cho dùthân mình nhỏ nhắn, quần áo rách rưới chỉ kémmột đứa tên Hoa Nhi trong đám, nhưng đám connít lại vây tròn để nó ở giữa Nó thò hai ngón taykẹp một cục thịt hầm cho vào miệng, mấy đứa bébên cạnh cổ họng nhích động, ngấm ngầm nuốtnước dãi

Thì ra Tiểu Kế vốn họ Vu, là cháu họ ngoại củaông Hà thợ mộc nhà ở con đường đằng sau Đồngphường Nó mồ côi từ bé, nhờ có người cậu bà con

xa lắc xa lơ đó nuôi lớn Đừng thấy nó nhỏ mà coikhinh, thủ đoạn của nó ghê gớm lắm Đám con nítmột dải Đồng phường năm đường mười hẻm

Trang 15

không ai không phục nó, tôn nó làm ‘Hài tử vương'của nguyên khu vực này Khiến cho bọn trẻ bộiphục nhất là Tiểu Kế từ nhỏ từng trải nhiều ly loạncho nên rành rọt chuyện lạ đó đây Mấy nămtrước nó còn làm tiểu đồng theo ông thầy thuốcQuách thúc thúc viễn hành một chuyến, lúc vềbụng chứa thêm gấp mười lần cố sự quỷ quái mới

lạ Vì vậy, sau khi theo nó đánh đấm quậy phá,đám hài tử thích nhất là bám lấy nó để nghe nó kểchuyện xưa Ông cụ non lại theo bài bản của mấytiên sinh kể chuyện nói sách, nào chịu mở miệng

dễ dàng Hai ngày trước nó làm như vô ý lỡ miệng

kể một đoạn cố sự “Lạc Du nguyên, Sách Kiếmsong lữ”, mới vài câu đã làm đám trẻ mê mệt, đứanào cũng chống cằm mơ mộng, về nhà ăn cơm vẫnnhe nanh múa vuốt kể lại truyền thuyết “Thái Bạchkiếm khách” Hàn Ngạc với “Sách nữ” PhươngNinh cho đám đệ đệ và muội muội của mình nghe - Cặp Quan Trung hiệp lữ đó kẻ sách ngườikiếm, vó câu sánh vai, tung hoành vô địch, làm sao

cả phá một dọc ba mươi hai trại cướp đường bộlẫn thủy lộ ở Quan Trung, còn ba hoa trường kiếm

Trang 16

“Trường Canh” và đoản kiếm “Hàm Thanh” củaHàn Ngạc nặng nhẹ ra sao, đắt giá đến đâu, lợi hạithế nào

cố gây cho đám đệ đệ muội muội ai ai cũng ngơngẩn sợ sệt để làm vui Chẳng trách hôm nay LýBảo con trai của Lý Nhị chưởng quỹ Đổng giaTửu lâu mới qua mặt cha lén bưng một tô thịt hầmmăng còn nghi ngút trên bếp lò dâng cho Vu Tiểu

Kế một cách hiếu kính, mua chuộc nó kể tiếp cố

sự chưa thuật hết đó Vu Tiểu Kế ăn xong hơn nửabát thịt, mút ngón tay sạch sẽ, lại vô cùng trượngnghĩa đem gần phân nửa tô còn lại đưa cho mộttiểu tử cao gầy sau lưng: “Đại Chinh, muội muộicủa ngươi đang bị bệnh phải không? Nửa tô thịtnày một lát mang về cho muội muội của ngươi đi,cho nó nếm thử xem” Sau đó nó chùi tay lên vạt

áo, hỏi: “Lần trước ta kể tới đâu rồi?”

o0o

Đường hẻm hẻo lánh đó ở mặt sau Đổng gia Tửu

Trang 17

lâu, lúc này đứng dưới hẻm nhìn lên tửu lâu sẽ thấy

có một khách nhân đang ngồi trên đó Vốn nhữngchỗ ngồi nhàn nhã trên lầu hễ mở cửa sổ là đốidiện địa giới phồn vinh của Lạc Hà, còn chỗ quay

ra hẻm sau lại vắng lạnh tiêu điều Vị khách nhânkia chính là người miền xa hồi nãy im lặng đứngthực lâu trên Thiên Tân kiều Thấy quần áo gã cũ

kỹ, tiểu nhị đâu thèm săn đón gã, mới đẩy gã vàochỗ ngồi nhìn xuống hẻm nhỏ sau lưng Gã lạikhông để ý chút nào, đang nhấm nháp một vò

“Bạch Đọa Xuân Lao8”, tâm tư lại không hòacùng rượu, nhấp từng ngụm chậm rãi

Rượu ủ cất gia truyền nhà Lưu Bạch Đọa ở LạcDương đương thời có thể nói là nức tiếng hai đôthành, nhưng mỹ tửu đó rót vào miệng người miền

xa lại có vẻ nhạt nhẽo hoàn toàn vô vị Gã nhìnchén rượu trước mặt, đáy chén như dâng hiệndung nhan của một nàng con gái Nàng con gái đó

má bên phải có một nốt ruồi nhỏ, kỳ xảo đúng chỗlàm tăng thêm mấy phần dị khí đả phá sự cân bằnghài hòa trên gương mặt nàng Lần đầu tương

Trang 18

phùng, cũng là khi sương thu đầu mùa đọng mìnhtrên thảm cỏ Lạc Du nguyên phải không? Khi đó

gã đâu có ngờ mình lại động lòng đối với một côgái - Từ nhỏ tới lớn, gã luôn luôn ơ hờ má phấnmày ngài Nàng con gái đó bình thời thích đội nóntre, dưới vành nón buông hờ vải sa trắng tinh cheđến mũi Lúc nói chuyện, chỉ thấy được đôi môihồng khe khẽ mấp máy giữa cỏ sương trắng ngọncùng mặt trời đỏ lạnh Gã nhớ những làn hơi trắngmong manh thoát khỏi miệng nàng, vẩn vơ ấm dịugiữa gã và nàng như màn lụa mỏng che mặt kia.Trang phục của nàng bộc lộ thân thế quyền quý,nhưng cử chỉ của nàng lại không câu thúc e dèmình là con cháu danh môn khuê tú Nghĩ đến đó,người miền xa không khỏi mỉm cười - Trong tay

áo nàng có giấu một dải phi sách Cho dù dũngmãnh như gã vẫn không thể không thừa nhận côngphu sai sử phi sách của nàng toàn vùng QuanTrung ít ai bì được

Bao nhiêu năm rồi? - Người miền xa tự hỏi mình

Gã bấm ngón tay thon dài khỏe mạnh nhẩm tính,

Trang 19

cũng sắp ba năm rồi Gã nhớ ban sơ tuổi niên thiếunóng nảy tức khí đã giật mảnh sa trắng trên mặtnàng xuống Thần tình của nàng lúc đó không chúthoảng loạn, chẳng chút giận dữ, chỉ có hơi ngạcnhiên Gặp nhau ngẫu nhiên làm sao, kết bạn mauchóng làm sao Mới ba ngày sau, nàng đã tựa sáttrong vòng tay gã ở một nhà trọ nhỏ hoang lương.Tính tình của nàng xem có vẻ bình hòa, nhưng lạikhó nắm bắt vô cùng Lúc gần thì da thịt cận kề,chỉ cần giơ tay là có thể đụng chạm, nhưng đến khi

xa, một chớp mắt là đã có thể cảm thấy tâm tìnhcủa nàng bay xa về một vùng trời nào khác

Gã nhớ lần đầu chia tay, cũng ở Lạc Du nguyên,thực hiếm khi gã ấp úng như vậy: “Bọn ta có còn

có thể gặp nhau nữa chứ?”

Nữ tử cười đáp: “Có thể”

Tiếng cười của nàng yêu kiều dịu dàng

Sau đó thần sắc nàng nghiêm nghị: “Nhưng chàng

Trang 20

phải đáp ứng một điều kiện”.

“Điều gì?” Gã hỏi

“Đó là: ta có đến thì đến, còn khi không đến thìchàng đừng tìm ta Hơn nữa ta muốn chàng thềrằng nếu chàng còn muốn gặp ta, sau này đừngvào Lạc Dương thành - Trọn đời đừng vào LạcDương thành!”

Gã ngạc nhiên Sau đó nàng cũng một thói nhưtrước, không giải thích những nghi vấn thắc mắccủa gã, xoay mình bỏ đi Ba năm nay, mỗi mộtnăm đều có hai ba tháng bầu bạn như vậy, thậmchí tên tuổi của đôi “Lạc Du song lữ” đã raotruyền khắp một dải Quan Trung, nhưng sự hiểubiết của gã về nàng tựa hồ cũng không hơn người

ta chút nào

Mà cả một mùa đông rồi - trọn một mùa đôngkhông gặp được nàng Vì thế người miền xa kiamới âu lo nàng đã xảy ra chuyện, cho nên gã đã

Trang 21

đến Lạc Dương Trù trừ mấy ngày bên ngoài, gãcuối cùng đã phản bội lời hứa, tiến vào Lạc Dươngthành này Nhưng Lạc Dương bát ngát, gã làm saotìm nàng đây? Tìm ra thì nàng có nổi giận, cắt đứtđoạn tuyệt trọn đời không? Gã nghĩ đến đó thì đầuliền nhức buốt Tòa thành này, vào là đúng haysai?

Đang khi gã thất thần hoang mang, Vu Tiểu Kếdưới lầu chợt ngước đầu, kinh ngạc khi nhìn thấy

gã Liền sau đó, nó đột nhiên nhảy dựng lên

Trang 22

Chương 2

Quyển I: Ban Chuy đợi

Thất thập tam ông đán mộ thân1

1 Xuất xứ từ hai câu: “Ban Chuy chỉ hệ thùydương ngạn, hà xứ tây nam đãi hảo phong” trongbài thơ “Vô đề kỳ 5 - Phượng vĩ hương la bạc kỷtrùng” của Lý Thương Ẩn (Ngựa Chuy có buộc

bờ dương liễu, đâu chốn tây nam đợi gió lành)

“Ban Chuy” là loại ngựa lông đen pha lẫn trắng

2 Câu thơ trong bài “Tự đề tượng” của HoàngSào (Lên cầu Thiên Tân chẳng ai quen) 3 Cungthành: chốn hoàng cung của vua

4 Hoàng thành: phủ nha của quan tướng

5 Ngoại Quách thành là bộ phận quan trọng của đôthành Trung Quốc cổ đại, là bộ phận có diện tíchlớn nhất trong đô thành, là khu vực thương nghiệp

Trang 23

của cư dân, đồng thời cũng làm vòng ngoài củakinh đô, bảo vệ an toàn cho Hoàng cung.

6 Thiên Hà tân lương: cầu bến Thiên Hà (sôngThiên Hà trên trời)

7 Lạc Du nguyên ở phía nam Trường An (nay làTây An), là vùng đất địa thế cao nhất trongTrường An thành

8Đây là loại Tang Lạc tửu có lịch sử hơn 1600năm, do ông Lưu Bạch Đọa đời Bắc Ngụy sángchế Khoảng thế kỷ 16 có lưu truyền câu ca dao:

"Bất úy trương cung hiệp đao, duy khủng bạch đọaxuân lao", xuất xứ từ điển cố quan Nam ThanhChâu thứ sử Mao Hồng Tân thời đó mua rất nhiềuTang Lạc tửu đem về Sơn Đông, dọc đường bịđạo tặc cướp hết Nào ngờ đám đạo tặc đó saukhi nốc Tang Lạc tửu, say sưa túy lúy, bị quan binhbắt hết

Quán tr ọ người miền xa đó trú ngụ là một cái

Trang 24

quán nhỏ, lúc gã ra khỏi Đổng gia Tửu lâu cũng đãcanh hai, lại đi tìm một hàng rượu nhỏ ngồi uốngthêm một chập, túy lúy rồi mới quờ quạng loạngchoạng ra về.

M ấy cái hẻm nhỏ trên suốt dọc đường đều khátăm tối, gã chừng như không vội vã về ngủ, chẳng

sợ đi lòng vòng, cứ quẹo quàng hết hẻm này đếnngõ nọ dù chẳng quen thuộc đường xá Mày mi gãnhíu chặt, thắt gút mối tình trong lòng gã Trên trời

có sao đưa lối, gã có vẻ khá rành cách nhận biếtphương vị, thỉnh thoảng lại ngước nhìn trời Lúc đó

gã lại vừa quẹo vào một ngõ nhỏ Cái ngõ đó có vẻrất quái dị, đi sâu vào mấy bước, bên trong chỉthấy cửa một ngôi nhà duy nhất Vòng gõ cửangậm trong miệng thú đồng đã rớt mất, chừng như

đã rất lâu không có ai ở Cái ngõ đó lại dài, phảngphất không đi đến cuối ngõ được, đi hoài đi mãivẫn còn trong ngõ

Ng ười miền xa bước đi một hồi cũng cảm thấykinh ngạc Thình lình, không biết từ đâu bốc lên

Trang 25

một làn khói mỏng Hơi khói lạnh tanh trong ngõhẹp hoang vắng càng làm hiển hiện một thứ khôngkhí quỷ dị Người miền xa kia bần thần, cơn túy lúy

đã tan gần hết, nhưng đầu óc lại càng mờ mịt Sau

đó gã nảy ý cảnh giác, đột nhiên quay đầu lại Saulưng vốn lặng yên không thấy hình tung ai hết, tớigiờ ở hướng đầu ngõ lại bỗng hiện ra một bóngngười giữa khói mù Bóng người nọ lụ lụ khụ khụ,cúi đầu cầm một cái lồng đèn giấy dầu Đang đầutháng ba, trên trời không có trăng, chỉ có mấy vìsao chớp nháy Lồng đèn hơi khói quyện quanh từ

từ tỏa ánh, có vẻ như được thắp sáng một cáchcực kỳ chậm chạp, phảng phất thời gian từ lúc thắplửa đến lúc đèn sáng đã tốn hết trọn đời ngườicầm đèn

Ban đầu có khói che trùm, đèn thắp lên, bóngngười đằng sau đèn như hư vô Rồi theo mức độtỏa sáng của đèn, ánh đèn đó lại dần dần chuyểnbiến thành hư ảo cùng khói mù, bóng người sauđèn lại trở nên thực tại Thoạt nhìn, hoàn toànkhông thấy rõ mặt mũi của người kia, người miền

Trang 26

xa chỉ đọc được một vẻ già nua khôn tả qua bóngdáng của y Đó là một thứ già nua chính gốc - Sự

di động của bóng người đó tuy không thành tiếng,nhưng trong sự không thành tiếng lại tựa hồ tưởngtượng được mỗi một khớp xương tứ chi đều rệurạo âm vang Người miền xa cảm thấy thân thểrờn rợn, lỗ chân lông lành lạnh Gã cười thầm mìnhmẫn cảm quá, quay đầu tiếp tục đi tới Ngõ hẻmnày vừa thẳng vừa dài không thể tả, tuy gã bướcnhanh hơn, nhưng vẫn phải cạn hai tuần trà mớiđến cuối hẻm Tới lúc gã ngước đầu, đằng trướckhông ngờ như có một lồng đèn tỏa sáng Ánh đèn

là thực chất, bóng người đằng sau lồng đèn lại hưhão, không ngờ vẫn là lão nhân lụ khụ kia!

Sao l ại có thể được? Sao lại có thể không thấy lão

ta đi vượt qua, bây giờ lại đã đến trước mặt mình?Người miền xa khi đó không khỏi bàng hoàng Hơithở của gã có vẻ khẩn trương, thấy lão nhân kiangồi trên tảng đá đầu ngõ, khoé miệng co rúm hằnkhắc nếp nhăn, khiến bất kỳ một ai sau khi nhìnthấy lão đều bất nhẫn ngó thêm lần nữa

Trang 27

1 Một câu trong bài “Khai Long Môn Bát TiếtThạch Than Thi - nhị thủ” của Bạch Cư Dị, cónghĩa là ông già bảy mươi ba tuổi bỗng suy tàn.Bạch Cư Dị làm bài thơ này khi chứng kiến cảnhghềnh Bát Tiết ở Long Môn dòng thác chảy xiết,cuốn một chiếc thuyền đập vào đá vỡ nát, thấyông già lái thuyền té xuống nước bị trọng thương.Bạch Cư Dị lúc đó đã hơn bảy mươi, nhưng vẫnđứng ra chủ trì công cuộc đục phá ghềnh thác BátTiết không để thuyền bè bị tàn hại nữa.

Lão nhân th ấy có người đến, giơ lồng đèn rọi rọilên mặt người miền xa, ánh một mảng đỏ quỷ quáilên mặt người miền xa trong ngõ hẻm lạnh lẽo Lãonhân khẽ thở dài: “Người xứ khác?”

Ng ười miền xa gật gật đầu

Lão nhân giơ tay vỗ vỗ một tảng đá bên cạnh:

“Ngồi”

Người miền xa ngồi xuống

Trang 28

Ánh đèn lại có vẻ mờ đi Dưới nách lão có kẹpmột cái mõ, xem ra là người gõ trống

canh Lão nói: “L ạc Dương thành có gì tốt đẹp màngươi phải đến vậy? Nơi đây là thành thị tối tăm ôtrọc, tuy đứng đằng xa nhìn thì nó có vẻ cao quýđẹp đẽ náo nhiệt, nhưng hễ đến gần xem, lập tứckhám phá dưới lớp khăn sa che mặt chỉ toàn là bùnsình máu me đục bẩn Về nhà đi, nơi đây khôngphải là nơi cho ngươi đến”

Ng ười miền xa không tránh khỏi có hơi kinh ngạc,không biết lão nhân kia tại sao vừa mới mở miệng

là đã nói thế

Lại nghe lão nhân hỏi: “Xem cách ngươi ăn mặcchắc là từ Trường An đến?”

Người miền xa gật gật đầu Lão nhân buồn bã nói:

“Nhìn về phía tây bắc là Trường An Nơi đó chắcsáng sủa trong lành hơn chỗ này chứ?”

Người miền xa không còn nén được sự thắc mắc

Trang 29

trong lòng, hồ nghi hỏi: Lão nhân gia, ta hồi nãy rõràng nhớ là ông đi đằng sau ta, sao bây giờ lại đếntrước mặt ta rồi?”.

Lão nhân thở dài: “Ngươi đại khái mới đến LạcDương lần đầu, nếu không đâu thể không biết đến

sự cổ quái của ngõ hẻm này Hẻm này rất dài phảikhông? Khi ngươi bước vào có thể đã cho nó làngõ hẹp thẳng tắp, vì vậy mới ngạc nhiên rằng hồinãy thấy ta ở đằng sau, không thấy ta đi vượt quangươi, sao lại có thể chạy đến trước mặt ngươi”.Lão nhân ho húng hắng hai tiếng, sau đó mới nóitiếp: “Rất đơn giản, vì ta đâu có di động - Ngõhẻm này chỉ có một lối vào, cũng chỉ có một lối ra,lối vào là lối ra Làm cho ngươi không nghĩ rằng nó

là ngõ cụt chính bởi vì ban đêm đi vào hay đi racũng chỉ thấy lờ mờ không nhìn rõ được hết Hơnnữa buổi tối nhìn nó cứ thẳng tắp, thực ra nó lạicong Như đi thẳng mà thực ra là cong vòng, cũngnhư lòng người, cũng như đạo đời - Đây là ngõLuân Hồi mà”

Trang 30

Lão ngước nhìn, ba tiếng “ngõ Luân Hồi” thoátkhỏi miệng tựa như cũng có ý vị luân hồi - Batiếng đó như lòng vòng trong ngõ hẻm, một hồi saulại vòng về, khe khẽ đập vào lòng người miền xa.Đêm khuya như vầy, ngõ hẻm thế này, lại có mộtlão nhân như vậy, lòng gã nhất thời lan man mộtnỗi niềm không thể tả được.

“Ngõ Luân Hồi trong Lạc Dương thành, trong ngõLuân Hồi mau quay đầu ”

Lại nghe lão nhân dùng giọng điệu khàn đục thìthào Thanh âm đó giống như tàng cổ thụ trên BắcMang sơn xào xạc theo gió, khiến người nghe một

dạ hoang lương Sau đó lão thở dài nhè nhẹ: “Mà

có ai đang sống khoái chí lại sực tỉnh quay đầuđược chứ?”

Lão vỗ vỗ vai người miền xa: “Người trẻ tuổi, lúccòn quay đầu được thì mau quay đầu” Nói xong,lão cắp mõ đứng dậy định đi Người miền xa nghelão nói giữa chừng, không khỏi hiếu kỳ, gọi lão:

Trang 31

“Lão trượng ”.

Lão nhân thở dài: “Người còn muốn hỏi gì sao?Ngươi muốn biết chuyện Dư Quốc trượng nămxưa? Đoạn huyết án đó đến nay cũng đã trònmười sáu năm Ài, là Dư Quốc trượng ngày xưaxây ngõ hẻm này Ông ta đã tạo được ‘ngõ LuânHồi' này, nhưng bản thân ông ta cũng không biếthồi đầu kịp thời”

Người trẻ tuổi ngạc nhiên: “Dư Quốc trượng?”.Lão nhân đáp: “Đừng nói với ta là ngươi khôngbiết Dư Quốc trượng, tuy chuyện này cũng đã trôiqua mười sáu năm rồi Người trẻ tuổi, ta nhận rangươi, xế chiều hôm nay ngươi đứng trên ThiênTân kiều, mà trên Thiên Tân kiều lại đã xảy ra một

vụ ám sát Ngươi vậy là đã báo xong mối đại cừucho Dư Quốc trượng, tại sao còn chưa đi? Tuy mốithù đó không phải chỉ giết có một mình Vu TựVọng là liền có thể liễu kết Ngõ Luân Hồi trongLạc Dương thành, trong ngõ Luân Hồi mau quay

Trang 32

đầu đi ”.

Nói xong, thân ảnh của lão dần dần tan biến, tronghẻm không ngờ lại tựa như có một mảng khóimỏng bốc lên Người miền xa sờ sờ trán, hoài nghikhông biết có phải mình say quá nên nằm mơ.o0o

Tối hôm đó, người miền xa ngủ vùi luôn, mặt trờilên đến ba sào mới thức Tỉnh dậy xong, gã lại nghĩtới những trải nghiệm tựa như mộng du đêm hômqua Đúng lúc tiểu nhị vào dâng nước nóng rửamặt, gã còn đang bần thần, thuận miệng hỏi:

“Trong Lạc Dương thành này có ngõ nào là ngõLuân Hồi không?”

Tiểu nhị gật đầu cười đáp: “Đó là một ngõ hẻm có

sự tích lâu đời, khách nhân nghe ở đâu ra vậy?Nghe nói có nhiều đêm người nào không biết ấtgiáp lọt vào là bị ngõ hẻm đó làm mê hoặc, cứ nghĩngõ hẻm đó thẳng tắp, đi hoài đi mãi mà không

Trang 33

đến cuối hẻm được Trong hẻm lại chỉ có một cănnhà, cho nên sản sinh ra rất nhiều truyền thuyếtquái dị Khách quan, đó cũng chỉ là truyền thuyết,chắc không có thực đâu”.

Người trẻ tuổi đang rửa mặt cũng sựng lại - Thì

ra những gì mình trải qua đêm hôm qua đâu phải làmột giấc mộng hoang đường Tên tiểu nhị thấy mặtmày gã rửa xong thực sáng sủa, không khỏi khenthầm trong bụng Hắn thấy gã hiền lành, cho nênvui miệng nói thêm: “Ngõ Luân Hồi đó nghe nói là

Dư Quốc trượng, cha vợ của đương kim Thánhthượng, xây cất hồi còn tại thế Thực ly kỳ cổ quái,không ai biết ông ta xây ngõ hẻm quái dị như vậy

để làm gì, chỉ nghe ông ta nói: ‘Tự có thâm ý, tự cóthâm ý' Ài, từ lúc Dư Quốc trượng ngộ hại, ngườitrong nhà đột nhiên chết sạch, ngõ hẻm đó bỏhoang không ai ở, cũng rất lâu rồi, tính ra ” Hắnbấm ngón tay: “Cũng đã mười sáu năm”

Người miền xa thừ ra: “Dư Quốc trượng ngộhại?”

Trang 34

Tên tiểu nhị cười, nhìn mặt mày người miền xathấy có vẻ là người thành thực, mới ghé miệngthấp giọng: “Khách quan đừng nói với ai là nghe tôi

kể nhé Nghe nói chuyện năm xưa Dư Quốctrượng ngộ hại có dính dấp đến vụ Vu Tự Vọng bị

ám sát trên Thiên Tân kiều hôm qua Dư Quốctrượng nguyên là thân phụ của ‘Chiêu Nghi cung'

Dư Thục phi, phi tử sủng ái nhất của đương kimThánh thượng năm xưa Ông ta quá ngũ tuần mới

có một đứa con gái, cho nên yêu quý như châubáu Con gái ông ta cũng xinh đẹp tài giỏi lắm, mớimười sáu là đã tiến cung, vừa vào cung lập tứcđược sủng ái Sau đó Hoàng hậu đời trước quađời, nàng lại được sách phong làm Hoàng hậu, chacủa nàng dĩ nhiên trở thành Quốc trượng Nhưngnàng số mạng không được tốt, được phong hậumới mười bảy ngày là đã tạ thế Hoàng thượngcảm niệm tình xưa, cho nên cực kỳ chiếu cố Dưgia, song bảy tháng sau Dư gia cũng gặp phải thảmhọa diệt môn mảy may không một chút manh mối.Lúc thảm họa xảy ra chính là ngày mừng thọ bảymươi ba tuổi của Dư Quốc trượng, nghe nói trước

Trang 35

khi chết ông ta có làm một bài thơ, đến lúc chết bàithơ còn treo ở ‘Hàn Mặc Lâm' chưa kịp cầm về,trong đó có một câu ‘Thất thập tam ông đán mộthân' Đó không phải là câu sấm truyền sao? Nói

ra thì khủng khiếp ghê, toàn gia ông ta nội trongmột đêm bị chặt đầu hết Đến ngày chúc thọ thứnhì, chỉ thấy thi thể không đầu đầy đình đầy viện.Người chúc thọ nhìn thấy đều sợ quá phát điên.Nghe nói Lạc Dương Doãn Vu Tự Vọng vừa bị

ám sát hôm qua vốn cũng họ Dư, có quan hệ bàcon với Dư gia Sau khi Dư Quốc trượng ngộ hại,lão ta đổi thành họ Vu, quan chức từ Cửu phẩm ởhuyện lỵ bên ngoài được thăng lên tới chánh Ngũphẩm, cách đây hai năm còn được điều đến LạcDương, làm quan to trong Lạc Dương thành.Không phải thăng chức thì là gì? Khách quan nghethì nghe, đừng đi chỗ khác nói lung tung đó Tôicho là cái chết của Vu Tự Vọng hôm qua có liênquan đến chuyện này, nhưng đó chỉ là lời bàn tánlảm nhảm của đám nghèo hèn trong Lạc Dươngthành bọn này, cũng không có bằng chứng, khôngphải là chuyện có thể đem công khai giỡn chơi

Trang 36

Huống hồ hai ngày nay càng đồn đại dữ hơn.Đúng rồi, khách quan sao lại biết về ngõ Luân Hồivậy?”.

Người miền xa bần thần: “Đêm hôm qua ta đã đingang qua đó, vừa vào đã thấy bên trong khói mờchờn vờn, còn gặp một lão nhân lải nhải mấy lờiquái dị ” Gã còn chưa dứt lời đã bị tiểu nhị trợnmắt ngắt ngang: “Lão nhân? Lão nhân đó nhìn rasao? Có phải già chát, người lụ khụ, cầm một cáilồng đèn?”

Người miền xa gật gật đầu Tiểu nhị mặt tái mét:

“Má ơi, xem ra là thực rồi Người ta đồn mỗi lầnđến tháng ba, vào đêm không trăng oan hồn của

Dư Quốc trượng lại quay về Chuyện đó khôngngờ lại có thực!”

Nói xong, hắn liếc nhìn người miền xa một cái, tuyrất ưa thích tướng mạo của gã, nhưng có vẻ sợ bịnhiễm oan tà quỷ khí trên mình gã, không dám dàidòng nữa, cầm bình nước nóng vội vã đi ra ngoài

Trang 37

Người miền xa không khỏi phì cười Gã chu du vạndặm, kiến thức dồi dào, tựa như không tin mấychuyện quỷ thần đó, định bụng gác hết chuyện kỳngộ đêm qua sang một bên không nghĩ tới nữa.Nói thì nói vậy, nhưng đến khi gã dùng bữa trưa,nhàn tản huyên thuyên với một tên tiểu nhị khác,không tránh khỏi lại hỏi về chuyện Dư Quốctrượng Chuyện Dư Thục Phi được phong hậu tựa

hồ là chuyện rất tự hào trong lòng người LạcDương, Dư gia cũng rất được yêu mến, cho nêntới giờ vẫn còn nhiều người ghi nhớ, điếm tiểu nhịlúc kể lể lời nói còn vấn vương chút tiếc nuối

Ăn cơm xong, gã lại quẹo đến tàu ngựa Con ngựa

gã cưỡi cực tốt, dáng dấp tuấn tú, chính là một thớt

“Ban Chuy” thượng hảo hạng - Loài ngựa nàybụng có vằn đỏ vằn đen, giống như vảy rồng, vừanhìn là biết nòi tuyệt hảo danh câu kết phối vớingựa hoang Người miền xa có vẻ cực kỳ yêuthương con ngựa này, mấy ngày nay tuy khôngdùng tới nó, lại vẫn cứ đến thăm hàng ngày Gã có

Trang 38

mang theo mình một cái túi dài, trong túi đựng mộtthanh kiếm Con ngựa và thanh kiếm đó tựa chừng

là hai vật gã chăm lo nhất Sau khi gã đi thăm conngựa, về đến phòng liền rút thanh kiếm trong túivải ra Kiếm dài hai ba thước, thân kiếm không quákhổ cũng không thon hẹp, khá mộc mạc cổ xưa

Gã nhìn hai chữ trên chuôi kiếm, tâm tư si dại Nétchữ thanh nhã xinh xắn, là hai chữ “Hàn Ngạc”,cũng chính là tên gã Chúng cũng do Phương Ninh

ba năm trước tận tay khắc cho gã

Gã trân trối nhìn lưỡi kiếm ngời xanh lạnh buốt.Thanh kiếm này tên là “Trường Canh” “TrườngCanh” tuy bén, có thể chém gục thiên binh vạnkiếm, nhưng làm gì được mối tình nhớ nhung dadiết này đây?

Trang 39

Chương 3

Quyển I: Ban Chuy đợi

Họa đồ tỉnh thức xuân phong diện1

Sau Ng ọ, Hàn Ngạc lòng sầu muộn, hỏi điếm tiểunhị xem trong Lạc Dương thành có chỗ nào để đidạo một vòng Điếm tiểu nhị nhìn gã cười hì hì:

“Khách nhân chắc biết ‘An Lạc Oa' nổi danhtrong Lạc Dương thành chứ? Nơi đó vui hết xảy.Chỉ là bây giờ còn sớm quá, chưa có gì lý thú Chibằng ngài đi dò đường trước đi Các huynh đệ trẻtuổi đến Lạc Dương không ai không ghé chỗ đótrước”

Hàn Ng ạc ngẩn người, nghe cái tên đó liền biết làchốn gái trai, nhưng gã đến Lạc Dương vốn là đểtìm người, mà còn phải tìm một cách âm thầm Lạinghĩ với thân thủ của Phương Ninh, trong LạcDương thành ai là người tinh thông võ nghệ tấtkhông thể không biết đến Mà hạng tinh thông võ

Trang 40

nghệ đại đa số đều ẩn thân trong tỉnh thị, xem ra

An Lạc Oa kia không thể không đi một chuyến

Gã mỉm cười đi ra, mặc tên điếm tiểu nhị tủm tỉmkhá ám muội, đâu muốn tốn thời gian giải thích

An L ạc Oa lại cách khá xa chỗ ở của gã, gã cưỡingựa chậm rãi nhàn du Được một khắc, đi ngangqua một vườn rau, gã lại ghé hỏi đường mới đếnđược An Lạc Oa quả nhiên an lạc, vừa đến giờThân, giáp hai bên con đường chính trong An Lạc

Oa toàn là lầu cao cửa rộng, trên hành lang dướimái hiên tranh vẽ tô bột vàng hiển hiện nét tưngbừng hội hè đình đám Nơi đây vốn còn có mộtcon sông nhỏ, sông lại không rộng, chỉ có thể coi làmột cái rạch - Đó là ‘Ngự Câu', rạch Ngự nổitiếng Lạc Dương thành

Hàn Ng ạc trẻ trung anh kiệt, lúc cưỡi ngựa đi quamột cây cầu gỗ nhỏ, có mấy con hát vừa mới thứcdậy rửa mặt chải đầu trên lầu các gần đầu cầu, đổnước rửa xuống rạch Ngự, gặp phải Hàn Ngạc liềnkhông khỏi ngẩn người, một hồi sau còn trân trối

Ngày đăng: 06/04/2016, 19:54

HÌNH ẢNH LIÊN QUAN

Hình trường bên kia đã chuẩn bị từ lâu. Phạm nhân từng người một bị lôi xuống xe, Giám trảm quan cũng không cho nói tiếng nào, quát một tiếng - lạc dương nữ nhi hành
Hình tr ường bên kia đã chuẩn bị từ lâu. Phạm nhân từng người một bị lôi xuống xe, Giám trảm quan cũng không cho nói tiếng nào, quát một tiếng (Trang 327)

TỪ KHÓA LIÊN QUAN

TÀI LIỆU CÙNG NGƯỜI DÙNG

TÀI LIỆU LIÊN QUAN

w