Không cần báo cáo thành tích đâu.Thành tích thì tôi nắm được rồi, và phải chỉ ranguyên nhân thì mới có được giải pháp khắc phụcphù hợp - Ông lại xem đồng hồ - Thôi, tôi sẽ nắmtình hình s
Trang 2Thông tin e book
Trang 3Tên truyện : Luật Đời & Cha ConTác giả : Nguyễn Bắc Sơn
Thể loại : Văn học trong nước
Trang 5Chương 1
Ngôi nhà hai tầng giữa một con phố cũ, nằm khutrung tâm thành phố, vốn của một quan chức thờithuộc Pháp Hàng rào sắt lửng, nửa dưới là tườnggạch phủ đầy hoa tiên Mùa đông chết khô đến tậngốc, vừa thấy mưa phùn đã lại mơn mởn, tua tủanhững ngọn và tay vịn non tơ, đỏ tía như những tiamáu Chỉ mười ngày hóng gió xuân, từ những ngọn
ấy đã phun hoa, hệt những hạt máu nhỏ li ti, đểmấy ngày sau, những hạt máu li ti nở thành nhữngtrái tim vỡ
Ngôi nhà vuông vắn lành lặn, không phình trước đẻsau, không cơi nới Cổng sắt gần như còn nguyênvẹn Chỉ tấm sắt bưng phía dưới bị nước mưa ănmòn, chứng tỏ chủ nhân ngôi nhà sống nguyên tắcđến mức nào
Hôm nay, ông Hoè lại bị bà vợ làm cho một trận
Trang 6kịch liệt:
- Quái lạ, tôi nhờ ông có mỗi việc hỏi hộ các bác
ấy một câu mà ông lại cứ lần khân là nghĩa làmsao?
Ông gắt:
- Đã biết thế nào mà hỏi cơ chứ
- Chưa biết nên mới phải hỏi - Bà nói giọng giảnggiải - Nếu biết rồi thì còn hỏi cái nỗi gì?
- Nhưng đã hỏi thì phải có nội dung cụ thể Có phải
cứ bâng quơ được đâu
Trông sắc mặt, biết là bà đã điên lên rồi Y nhưrằng, bà phê phán:
- Ông thì chỉ khi nào có chỉ thị, nghị quyết thì mớilàm thôi Đợi đến lúc nghị quyết thành chính sách,chính sách thành nghị định, quyết định hay định
Trang 7định gì nữa thì có mà ăn cám nhớ Tôi đã nghengóng tình hình rồi Phải lường trước, phải tínhtrước Đợi nước đến chân mới nhảy như ông thìchỉ có trắng mắt ra mà nhìn Việc ông, ông cứ làm.Ông quen lên lớp giảng nghị quyết thì cứ đi màgiảng nghị quyết Việc này tôi chỉ nhờ có thế thôi,rồi ông cứ việc ngồi đấy cho tôi nhở, ông nghịquyết ạ.
Ông bị chạm nọc Gớm chưa? Nó dám mang nghịquyết ra mà giễu ông thì hết chỗ nói
Ông nghiêm giọng:
- Bà ăn nói kiểu gì thế?
Bà câng câng cái mặt, trả miếng liền:
- Thế ông ăn nói kiểu gì thế? Đây là hội trường choông lên lớp đấy à? Tôi là học viên cho ông caogiọng giảng dạy đấy à? Này dạy ai thì dạy, ra ngoàiđường mà dạy, chứ đừng có lên mặt dạy tôi nhớ
Trang 8Tất cả các thớ thịt trên gương mặt to, quắc thướccủa ông đều căng ra Đôi lông mày rậm trợnngược lên:
Đuối lí trước bà vợ đanh đá cá cầy, nên ông địugiọng đánh bài chuồn
- Thôi kệ bà, muốn làm gì thì làm, miễn không ảnhhưởng đến tôi là được rồi
- Còn phải nói! Thì từ khi lấy tôi, ông vẫn để mặc
Trang 9tôi xoay xoả đấy chứ Ông chỉ biết có nghị quyết,chứ biết gì đến nhà cửa, vợ con…
Bà chưa nói hết câu, ông đã gầm lên trong cổhọng:
- Câm mồm ngay!
Ông hầm hầm bỏ đi, mặt đỏ tía tai Thật không làmsao chịu đựng được cái mụ yêu tinh này
Chồng bát nào chả có lúc xô Toàn những chuyện
vớ vẩn, chả đâu vào đâu, rồi đâu lại vào đấy thôi
Vợ chồng nhà nào chả thế
Hôm sau, ông phải đèo bà trên chiếc xe ba-bét-tađến dự đám cưới đứa cháu gái gọi bà bằng bác.Trong câu chuyện gia đình, cô em gái khen ônganh rể hiền lành, cả ngày chả nói một câu Chảhiểu sao, giọng bà bỗng nhẹ tâng:
- Cô nhận xét tinh đấy! Anh cô thì suốt ngày chả
Trang 10nói một câu thật, còn đành hơi sức để… - Suýtnữa thì bà buột mồm nói "giảng nghị quyết", chọtnhớ đến câu chuyện hôm trước, bà vội lái đi -…
để giảng bài - Bà cười nửa miệng - … Nhưng chảlành như cô tưởng đâu
Cô em vô tình cứ bênh anh rể:
Bà nói toẹt cả cái từ cần nói ra, chứ không chỉ phát
âm một chữ "l…" đâu Tất cả những người xungquanh đều cười phá lên nhìn ông Cô em vợ cười
to hơn cả, cười rũ rượi Lấy cái giấy ăn chấmnước mắt xong, cô quay lại mắng chị:
Trang 11- Gớm cái bà này, ăn nói khiếp quá! Không lành
mà anh ấy chịu im thế kia à? Phải tay chồng em thì
nó cho mấy cái tát xiếc!
Thời chống Pháp ông là người lính chiến, cấp trênbảo đánh đâu thì đánh đấy Bây giờ là người línhchính trị Đảng bảo đi phổ biến đường lối chínhsách thi ông đi Ông chỉ biết phục tùng, chấp hành.Đấy là nghĩa vụ cũng là quyền lợi Quyền lợi nữađấy Làm sao dám mang ra mà giễu được?
Mấy tháng trước, ông được mời về phổ biến nghịquyết cho hội nghị cán bộ chủ chốt ngành Giáo dụcĐào tạo của thành phố biển Hải An Từ khách sạnHải Âu đến hội trường chỉ một quãng ngắn, nênông bảo, để tớ đi bộ một chốc cho thoải mái Điềunày nằm ngoài dự kiến của ban tổ chức, nên đếnnơi vừa vặn đến giờ làm việc Ông nhìn đồng hồ,định lên thẳng hội trường, thì Trần Vân, Giám đốc
Sở mời vào phòng khách, xin được báo cáo một sốnét về tình hình ngành, ông đành phải theo, nhưngvẫn hỏi:
Trang 12- Thế đồng chí bắt mọi người phải chờ à?
Vân lễ phép:
- Thưa anh, cũng không phải chờ lâu đâu ạ Emcũng chỉ báo cáo với anh mười mười lăm phút.Cũng là đợi cho anh em đến đông đủ, nhận tài liệu
- Thế ở đây các đồng chí làm việc từ mấy giờ?
Trang 13- Thế tôi không phải giải quyết công văn giấy tờhay sao?
Tay Giám đốc đành im Ông nhìn anh ta, cố dịugiọng lại:
- Đã là một tổ chức thì phải có kỷ luật Mà kỷ luậtđầu tiên là kỷ luật giờ giấc Giờ giấc là một biểuhiện của tính tổ chức, tính khoa học trong côngviệc - chợt thấy mình theo thói quen, lại lên lớp,ông ngừng lại - Bây giờ đồng chí nói ngắn gọn chotôi nghe những mặt yếu kém, những hạn chế củangành thôi Không cần báo cáo thành tích đâu.Thành tích thì tôi nắm được rồi, và phải chỉ ranguyên nhân thì mới có được giải pháp khắc phụcphù hợp - Ông lại xem đồng hồ - Thôi, tôi sẽ nắmtình hình sau vậy Cho tôi hỏi, các đồng chí đãquán triệt nghị quyết trước thế nào?
Mặt Vân bỗng tái đi, rồi lại đỏ lên, hai tai nóngbừng:
Trang 14- Báo cáo thật với anh, chúng em chưa bố trí đượcthời gian học nghị quyết trước Công việc… - Chợtnhớ lúc nãy, ông đã cho một truỳ "thế tôi khôngphải giải quyết" - anh ta vội im bặt.
Ông Hoè ngạc nhiên vô cùng Cặp lông mày lưỡimác dưới lên Đôi lông mày lạ lùng này chỉ cótrong sân khấu tuồng cổ, trong vai Trương Phi.Không hiểu sao lại đầu thai vào con người này Hailưỡi mác to, rậm, đến cuối chân mày lại dựngngược hẳn lên 90 độ Trông thật dữ tướng Cáicách dồn đuổi truy kích đến cùng kỳ lý của ông,khi đối thoại với người trước mặt, đủ làm chonhững kẻ đuối lý phải đầu hàng Đôi lông màycàng làm cho đối phương không dám nhìn thẳngvào mặt ông Nhưng lúc này, không hiểu sao, bộmặt chữ điền của ông không căng lên mà lại chùngxuống, mắt chớp chớp liền mấy cái như đang đuổitheo một ý nghĩ nào đó, cố tình trốn chạy Cứ nhưthế, ông lặng đi một lát, không nói không rằng,không biết Vân vẫn đang ngồi trước mặt, im lặng
Trang 15chịu trận Chỉ tại anh ta thật thà Mà không thậtthà chắc cũng không xong với ông.
- Thôi ta lên hội trường!
Giám đốc, trong bộ complet, cravat chỉnh tề, vộiđứng dậy, thất thần đi cùng ông Trông nét mặt lolắng khổ sở kia, thì biết anh đang nghĩ gì RồiThành uỷ sẽ biết, Bộ sẽ biết, cả nước sẽ biết Hộitrường đang rào rào, cái âm thanh đặc trưng củađám đông chờ đợi, mặc dầu ông và người đứngđầu Ngành đã bước vào hội trường, Vân cố tươicười để dấu bộ mặt chúa Giê-su chịu nạn Anhmời ông ngồi vào hàng ghế đầu, trước chính diệnsân khấu, nơi bàn có trải khăn trắng, có hoa cắmtrong bát và chai nước tinh khiết Cố trấn tĩnh, anhbước lên sân khấu "Dẫu sao thì đã thế rồi Mìnhlàm mình chịu, có kêu cũng chả ai thương xót".Anh bước những bước khó khăn mới đến được cáibục vốn rất quen thuộc, vốn rất hào hứng mỗi khihọp cán bộ chủ chốt toàn ngành thế này Mấy giây
im lặng mà tưởng chừng cả giờ đã trôi qua Cả hội
Trang 16trường im phăng phắc Ai cũng biết hôm nay đượcnghe một cán bộ trung ương về nói chuyện, nêncác nhà giáo tỏ ra rất tôn trọng khách.
Nhưng chưa bao giờ mọi người thấy bộ mặt Thủtrưởng ngành thế kia
Chuyện gì thế mày? Sao trông anh ấy khác thế?Hay gia đình mới có tang, hoặc có ai đó gặp tainạn?
- Ai mà biết được? Mày đi mà hỏi anh ấy!
Hai cô giáo, một bí thư, một hiệu trưởng trườngtrung học phổ thông năng khiếu Thành phố thìthầm trao đổi
- Tôi xin trân trọng giới thiệu… đồng chí Lê Hoè,cán bộ cao cấp Trung ương về thăm và giới thiệunghị quyết với ngành ta
Cả hội trường dậy lên tiếng vỗ tay kéo dài
Trang 17Gạt cái mớ bòng bong những câu hỏi ngổn ngangtrong đầu do sự việc vừa rồi gây ra, ông bước từngbước dài, dứt khoát lối đi của con nhà lính, đếnchiếc bục.
Theo thói quen được tạo nên qua hàng trăm lần nóichuyện trước hội trưởng cả ngàn người, ông chỉnhlại chiếc micrô, dù nó đã được để vừa tầm Khôngcao, không thấp, không xa, không gần quá, khôngngẩng lên, không chúc xuống Hình như cứ phảinắm mấy ngón tay vào đấy mới lên tâm Rồi ông
gõ gõ thử, xem nó đã sẵn sàng phục vụ mình chưa.Động tác ấy giống như một phản xạ Nó truyềncho ông một luồng kích thích, một sự hưng phấn.Khi buông nó ra, hai tay chống vào hai mép bục,ưỡn ngực, nghe giọng mình sang sảng, âm vang cảmột vùng trời: "Thưa các đồng chí…" thì ông nhưngười nhập đồng, có thể nói cả ngày không chán,không mệt
Dưới kia, hàng trăm con người đang lắng nghe như
Trang 18nuốt từng lời Nếu không, sao họ chăm chú, yênlặng đến thế? Ông Hoè kết thức buổi nói chuyệnbằng những lời lẽ hôi hổi khí thế, kiên quyết như vịtướng hạ mệnh lệnh trước ba quân:
- Các đồng chí! Nhiệm vụ này, chúng ta phải quán triệt trong toàn Đảng, phải quán triệt đến tất cả các cấp uỷ trong toàn ngành, phải quán triệt đến từng chi bộ, từng đảng viên.
Lời nói của ông mạch lạc, dứt khoát Ông nhấnmạnh những từ, nhóm từ cần thiết khiến ngườinghe có cảm tưởng như tiếng Việt cũng có trọng
âm vậy Miệng ông nói, tay phải ông chém vàokhông khí, nhịp với những từ nhấn mạnh Cuốicùng ông dõng dạc hỏi:
- Các đồng chí có làm được không?
Hội trường trả lời lộn xộn: "Có ạ" Ông cười độlượng, bề trên:
Trang 19- Loạc choạc lắm! Có vẻ chưa nhất trí cao! Tôi hỏilại - Giọng ông cao lên như tiếng hô khẩu hiệu -Các đồng chí có làm được không?
Tiếng hô đồng thanh dậy đất:
Ông bồi thêm:
- Có quyết tâm không?
- Quyết tâm! Quyết tâm! Quyết tâm!
Tiếng hô đáp lại làm rung cả trần nhà, mái ngói.Ông vẫn cao giọng như cổ vũ:
- Chúc các đồng chí thành công!
Ông rời khỏi diễn đàn trong tiếng vỗ tay ràn rạt.Cảm giác bừng bừng, lâng lâng như cưỡi trên mâyKhoái hoạt kỳ lạ Người rân rân như vừa được tiếpmột liều tăng lực kỳ diệu Ông thấy mình như trẻ
Trang 20ra, khoẻ lên Máu trong người chảy rần rật Ông tựhào đã thổi bùng lên không khí cách mạng tiếncông trong mấy trăm con người này Rồi từ họ sẽtoả ra, sẽ thành phản ứng dây truyền, đốt lên ngọnlửa nhiệt tình của hàng ngàn vạn đảng viên khác,
quần chúng khác Đám lửa nhỏ đốt cháy đồng
cỏ rộng là thế này đây! Nhiệm vụ của ông, của
những người như ông là thổi bùng lên tinh thầncách mạng, yêu nước, yêu chủ nghĩa xã hội củamọi người Trước hết là của đảng viên Ông khôngcần phải giả vờ khiêm tốn Ông có quyền tự hàochính đáng rằng, mình đã làm được điều ấy.Tiếng ràn rạt đuổi theo ông Tiếng ràn rạt đi vàogiấc ngủ của ông đêm nay, trong nhiều đêm sau.Ông cảm thấy như thế Ông nghiện tiếng ràn rạt
ấy, như các vị giám mục nghiện tiếng cầu kinh rìrầm, và tiếng thánh thót của bài thánh ca trongkhông khí âm âm nhà thờ
- Mời anh đi ăn cơm với chúng em Có một địađiểm hay lắm ạ
Trang 21Trần Vân thấy ông cứ xăm xăm đi, vội nói vậy.
Như sực tỉnh, nhớ đến câu chuyện trước lúc lênhội trường, ông cau mày như cân nhắc điều gì, rồidứt khoát từ chối:
- Các cậu cứ để tôi tự nhiên Ta ăn ngay ở kháchsạn thôi Tranh thủ nghỉ trưa, chiều tôi còn có chútviệc
Giám đốc chột dạ Chỉ có ngành mình mời ông ấyxuống đâu có còn chương trình làm việc gì nữađâu nhỉ? Hay là ông ấy sang Thành uỷ? Anhkhông dám nghĩ tiếp Bất giác đưa tay ra sau gãigãi - thói quen từ ngày còn bé, mỗi khi có lỗi phảiđứng trước ông bố dữ vội bỏ tay xuống, khẽ đằnghắng trong cổ họng:
- Báo cáo anh, em có khuyết điểm Em sẽ nghiêmkhắc kiểm điểm trước Đảng bộ, trước Thành uỷ
Trang 22Quay lại, cảm thông và bao dung, đặt tay lên vaiGiám đốc lúc này như một đứa học trò biết lỗi,ngước lên nhìn thầy giáo chỗ nhiệm, ông thong thảnói từng tiếng một, mắt không nhìn đứa học trò tộinghiệp, mà nhìn ra xa:
- Việc đâu có đó cậu cứ yên tâm công tác!
Câu động viên, hoá ra lại có tác dụng ngược lại
"Cứ yên tâm công tác", nghĩa là "bây giờ tao chưa
sờ đến mày đâu Cứ làm việc đi đã" Giám đốccàng lo lắng hơn, anh đành theo ông về khách sạn.Anh cho mời ngay giám đốc khách sạn đến, nóinhỏ điều gì ở ngoài hành lang
Khai vị bữa ăn là món cá bớp ướp gừng thái chỉluộc Mỗi người một bát nhỏ Một bát ngao luộc tođùng được bưng ra ngào ngạt hôi hổi mùi lá sả.Tôm hùm luộc chấm gia vị chanh ớt Thịt gà vườnluộc rắc lá chanh Cá chim sốt cà chua Rau cảingọt trần
Trang 23Cửa kính phòng ăn VIP này trông ra hòn non bộngoài sân, có cây lộc vừng như mọc lên từ khe đá.Nước chảy róc rách.
Vậy mà vẫn chả thấy mùi vị gì - Cứ như bò nhaitrấu ấy
Bữa ăn diễn ra gượng gạo Câu chuyện diễn racũng gượng gạo Thái độ cả chủ lẫn khách đềugượng gạo Không ai động đến việc, mà cả haiđều đang nghĩ đến, đang bận tâm về nó Trần Vânthì cứ luẩn quẩn với ý nghĩ, mình thật chả ra làmsao Dám bỏ cả một đợt học nghị quyết thì cũngliều thật Thôi thì đành nhận kỷ luật vậy Cáchchức bí thư là cùng, chứ không thể khai trừ được.Ông thì nhìn giám đốc, tự hỏi: "Anh ta vào Đảng từbao giờ nhỉ? Bố mẹ có là đảng viên không? Quátrình phấn đấu thế nào? Vì sao cấp uỷ ở đây lạigiao trọng trách lãnh đạo một ngành quan trọngnhư thế này vào tay anh ta nhỉ?"
Trang 24Ăn xong, họ ra bàn trà Thấy câu chuyện chả đâuvào đâu, Vân mời thầy trò đi nghỉ Ông Hoè bảo:
- Thôi ngồi nghỉ ở phòng lễ tân một lát cũng được
- Ai lại thế ạ Phải đảm bảo sức khoẻ thủ trưởngchứ ạ!
Chỉ có hai người, nhưng vẫn phải mỗi người mộtphòng Không thể để thủ trưởng ngủ cùng với lái
xe được Mà cũng chỉ nghỉ tiếng rưỡi, hai tiếng làcùng Nhưng theo quy định, khách sạn vẫn cứ tínhmột ngày
Vân chỉ muốn thoát khỏi cái ông này, càng nhanhcàng tốt Suốt từ bấy đến giờ, anh luôn ở trong tâmtrạng lo lắng bực dọc, bất an Chỉ muốn được ngồimột mình Còn ngổn ngang bao nhiêu việc phải giảiquyết, tự nhiên lại mắc vào cái chuyện vớ vẩn này.Chỉ tại cái thằng cha Thanh (trưởng phòng hànhchính tổng hợp) cứ đòi mời cán bộ Trung ương vềnói cho khí thế, cho oai cơ Oai cái con khỉ Bây
Trang 25giờ mới rách việc đây… Vì thế, tiễn ông Hoè lênphòng, anh bắt tay xin phép được về cơ quan.Không ai nói câu "hẹn gặp lại".
Hơn hai giờ chiều, Lê Hoè dậy Giấc ngủ sau mộtbuổi làm việc hứng khỏi, một bữa ăn vừa lạ miệngvừa ngon làm ông sảng khoái Sang gõ cửa phònglái xe, cậu ta đã nhanh nhảu:
- Lên đường ngay chứ ạ!
- Không phải vội, cậu cứ tắm cho thoải mái, rồi tasang bên Thành uỷ một lát
Cũng đã gặp nhau trong nhiều cuộc họp quán triệtnghị quyết Trung ương nên sau câu chào hỏi xãgiao, ông Hoè hỏi ngay Hoàng Quyết, trưởng banTuyên giáo
- Thế thành phố ta thường triển khai học tập nghịquyết như thế nào?
Trang 26- Thì, chúng em mời tất cả các cán bộ chủ chốtcủa các ban, ngành, đoàn thể thành phố lên quántriệt.
- Thế đến lượt các ban, ngành, đoàn thể thì họ làmthế nào?
có những trường hợp do các mối quan hệ nào đấy,
họ mời cán bộ trung ương về, như trường hợp họmời anh chẳng hạn
Trang 27- Thế các đồng chí có kiểm tra việc học tập của họkhông?
- Có kiểm tra, nhưng cũng không xuể đâu ạ Banchúng em ít người lắm, lại chia làm nhiều tổ, mỗi tổmột mảng công việc…
- Vâng, vì bận quá nên các đồng chí không hề biết,bên ngành giáo dục đào tạo chưa hề học nghịquyết trước chứ gì?
- Thôi chết! Có chuyện ấy thật hả anh?
- Không lẽ tôi bịa ra? Nhưng theo đánh giá củacác đồng chí, công tác chuyên môn của ngành, họlàm có tốt không?
- Thưa anh, họ làm rất tốt ạ Đấy là đánh giá cuốinăm của Bộ, bằng cờ thưởng thi đua xuất sắc mấynăm liền, bằng số học sinh thi học sinh giỏi quốcgia, quốc tế và tỷ lệ vào đại học Bằng số trườngcủa thành phố đạt chuẩn quốc gia… chứ không
Trang 28phải chỉ đánh giá chung chung, đại khái đâu ạ.
Ông Hoè chăm chú nghe Càng nghe càng khônghiểu Ông vặn:
- Không triển khai nghị quyết mà lại làm tốt côngtác ngành, thì hoá ra nghị quyết là thừa à? Có cũngđược mà không cũng được à? Đồng chí có ý địnhthủ tiêu vai trò lãnh đạo của Đảng không đấy?Trưởng ban Tuyên giáo còn trẻ, vốn là Bí thư ĐoànThanh niên Cộng sản thành phố chuyển sang Làmphó trưởng ban được hai năm thì được đề bạttrưởng ban thay đồng chí trưởng ban được bầuvào chức phó chủ tịch Uỷ ban Nhân dân thànhphố, phụ trách khối văn xã Ngồi trước đồng chícán bộ Trung ương, anh không tự tin lắm Ngheông Hoè đặt câu hỏi ấy anh giật mình, sao bố nàylại suy diễn thế nhỉ?
- Ấy chết, báo cáo anh, anh hiểu sai, xin lỗi, anhhiểu không đúng, à, chưa đúng, à không, anh chưa
Trang 29nắm được Em xin lỗi, tại em chưa báo cáo đầy đủtình hình để anh nắm.
- Đồng chí sang làm việc với bên ấy đi rồi báo cáovới Thường vụ, để Thường vụ xem xét xử lý Màphải xử lý đấy! Không lơ tơ mơ được đâu Kỷ luậtkhông nghiêm thì không thể giữ được thống nhất,không giữ được thống nhất thì không thể có đượcsức mạnh… Thôi tôi phải về rồi Chào đồng chí.Hoàng Quyết xuất thân là giáo viên cấp 3, làmcông tác Đoàn một trường cấp 3, rồi được rút lênThành Đoàn Ba năm trước, khi đã lên phó banđược mấy năm anh đã vận động được tổ chứcThành uỷ đưa trở lại ngành cũ, vào ghế giám đốc
Sở Giáo dục - Đào tạo Nhưng không đẩy Vân điđược… Tay ấy thuộc cánh bí thư nên chắc chânlắm Vai trưởng ban của anh, theo cơ cấu bao giờcũng có chân trong Thường vụ Oai thì oai thậtnhưng chẳng việc gì ra việc gì, dù việc gì cũng phảinhúng vào mới xong và nói cho cùng, chả xơ múiđược bao nhiêu
Trang 30Về đến Thanh Hoa, thấy cậu lái xe xách cái gì đóvào nhà mình, ông Hoè hỏi thì cậu ta thưa, đấy làquà quê biển - một chục con cù kỳ, khách sạn biếuthủ trưởng Ông tỏ vẻ ngạc nhiên, có vẻ thích thúnữa.
- Cậu bảo con gì? Cù kỳ là cái con gì, nghe lạ quá,
nó rất gần với từ kỳ cục Quả tình lần đầu tiên tôinghe thấy đấy!
- Báo cáo thủ trưởng, cũng là họ nhà cua biển thôi,nhưng đây, thủ trưởng xem Chân ngắn nhưng thật
to, đặc những thịt là thịt đấy Còn hai gọng kìm lạiđen nhánh như than đá ấy mới kỳ Phải chọc vàomắt cho nó chết đã rồi mới hấp, không thì càng nórụng, nước ngọt chảy ra ngoài hết Thủ trưởng chochai bia vào, mấy nhánh xả nữa Phải đập cho dậpcàng ra mới gỡ được thịt nó đấy thủ trưởng nhớ.Ông đi biển, không thể nhớ được đã bao nhiêu lần,chưa nghe thấy cái con kỳ cục, à cù kỳ này bao
Trang 31giờ, chứ chưa nói được ăn Nghĩa là vô cùng hiếmđấy.
- A còn cái này - anh lái xe đưa cho ông cái phong
bì - Đồng chí giám đốc Sở nói là thù lao bài giảngcủa thủ trưởng
- Ờ, thế nhưng mà, sao cái đám cù kỳ này lại củakhách sạn biếu là thế nào? Mình là khách trọ cơ
mà Họ lại biếu là nghĩa làm sao?
- Thì em thấy nhân viên khách sạn đưa mà Vâng,
có lẽ là do bên Sở họ nhờ khách sạn mua thôi ạ
- Này cậu có biết câu "há miệng mắc quai" không?Bình thường không có chuyện gì, và chỉ giới hạn làquà biếu đặc sản địa phương thôi thì không sao.Nhưng chỉ quá đi một tí là thành hối lộ đấy
Ông vội rút cái phong bì đã đút vào túi quần ra:
- Để xem nó thù lao bao nhiêu nhé Một triệu mày
Trang 32ạ Kể ra, chất xám tớ bỏ ra trong một buổi nóichuyện như thế cũng xứng đáng Mà cũng có biểugiá gì đâu, thế này chưa thể gọi là hối lộ được.
Chỉ có điều, ông không biết rằng, chả có tài chínhnào duyệt hơn hai giờ nói chuyện mà chi nhữngmột triệu Ông cũng không biết rằng, một chục con
cù kỳ, mỗi con hơn năm lạng ấy gần bằng nửa giátrị chiếc phong bì trong túi Như chợt nhớ ra, ônggọi cậu lái xe:
- Này cậu mang mấy con về, cho bọn trẻ nó biếtthế nào là con cù kỳ, cù kỳ
Đêm ấy ông ghi vào cuốn sổ công tác: "Công tácĐảng ở đây thế nào? Sự lãnh đạo của Đảng ở đâythế nào? Nghị quyết Trung ương mà không quántriệt đến từng cấp uỷ từng chi bộ, từng đảng viênthì làm ăn thế nào? Đấy là đường lối, là phươnghướng Mất phương hướng thì như thằng mù rồicòn gì Vậy mà ở đây "chúng nó" xếp xó có chếtkhông cơ chứ Thế thì ở đây, người ta lãnh đạo thế
Trang 33nào? Cấp uỷ làm gì? Người ta điều hành công việc
ra sao? Chi bộ có họp không? Hay cũng thôi nốt?"
Phiên họp Thường vụ Thành uỷ Hải An sau đó, vụTrần Vân bị đưa ra Người báo cáo trước cuộchọp là Quyết Anh báo cáo tóm tắt sự việc, đọcbản kiểm điểm của Vân Vân nhận khuyết điểm vàxin nhận một hình thức kỷ luật tương xứng Phátbiểu ý kiến của mình, Quyết phê phán quyết liệtthái độ không coi trọng nguyên tắc Đảng củangười đứng đầu ngành Giáo dục Đào tạo Hải An,làm mất uy tín của lãnh đạo Đảng bộ
Tiếng xấu dội về tận Trung ương Anh và một sốnữa đề nghị kỷ luật cảnh cáo Nghe phát biểu thìthấy ý kiến chia làm hai phe, phe cảnh cáo và phekhiển trách ngang nhau Một số không có ý kiến gì.Ông giám đốc Công an Thành phố quay sang ôngchánh Văn phòng Thành uỷ:
- Thằng cha quá dại, làm thế nào chả được…Nhưng không làm là chết mất ngáp
Trang 34Đến lúc ấy bí thư mới phát biểu:
- Điều quan trọng nhất là khuyết điểm của đồngchí Vân không gây hậu quả gì Công tác chuyênmôn của ngành vẫn làm tốt
Cán cân lập tức lệch hẳn Thấy thế, trưởng banTuyên giáo lập tức tán thành chỉ khiển trách.Nhưng… để đồng chí Vân có điều kiện tập trungvào công tác lãnh đạo chuyên môn, đề nghị đểđồng chí Vân thôi kiêm chức trưởng ban cán sựĐảng
Dù chỉ bị khiển trách, nghĩa là không bị ghi vào lílịch Đảng, nhưng dư luận trong ngành bàn tán râmran suất mấy tháng trời Người ta thêu dệt Người
ta đồn đại Người ta đoán già đoán non đủ thứchuyện khi công bố kỷ luật giám đốc Sở Người tacoi việc Vân bị mất chức trưởng ban cán sự Đảngnhư là tước quyền lực của anh đi Mà cái quyềnlực này, đến tay người khác thì ra vấn đề đấy!
Trang 35Ông Hoè có được biết việc xử lý ấy Ông khôngbận tâm, thậm chí còn cho thế là nhẹ Nhưng trongthâm tâm, ông vẫn không hiểu vì sao lại có chuyệnnày
Một người lính như ông, một người cán bộ Đảngnhư ông thì việc chấp hành mọi quy định, mọi nghịquyết là sống còn, là máu thịt Không thể nào tùytiện như thế được Sự việc đã qua rồi, ông muốn cólần nào đó, gặp lại cậu ta, hỏi thật xem nguyên do
gì lại làm như thế Ít lâu sau ông trở lại Hải Antrong một chuyến ớ làm việc tập trưng một tuầntham gia soạn thảo một văn kiện
Xong việc, ông Hoè ghé vào Sở Lúc nghe điệnthoại, Trần Vân vừa ngạc nhiên vừa khó chịu.Nhưng anh gạt ngay tâm trạng ấy đi Không phải
vì ông ta mà mình bị lôi thôi Ông Hoè giải thích,rằng mình chỉ hỏi chuyện bình thường thôi chứ
Trang 36không phải là công việc, vì thế trong xưng hô, ông
cứ cậu tớ như bạn bè:
- Mình muốn hỏi thêm cậu về cái chuyện hômtrước Muốn nghe cậu nói thật thoải mái, cởi mởsuy nghĩ của mình Cậu nghĩ thế nào mà khôngtriển khai, quán triệt nghị quyết Trung ương trongtoàn ngành? Nó không đúng à? Hay nó không cầnthiết? Hay vì một lí do nào khác?
Cách xưng hô thân mật bổ bã ấy, phần nào tạođược không khí cởi mở:
- Nếu anh cho nói thật thì em xin thưa thế này.Hơn hai chục tuổi Đảng, chưa bao giờ em mắckhuyết đếm này Em là cán bộ từ trường lên, cũng
đã nhiều khoá nằm trong cấp uỷ Đã học khôngbiết bao nhiêu nghị quyết Không thể nhớ hếtđược Em chỉ nhớ những nghị quyết liên quan trựctiếp hay gần gũi với ngành mình thôi Mấy nămnay, em vừa làm giám đốc, vừa làm trưởng banCán sự Đảng Công việc cứ cuốn đi như một dòng
Trang 37chảy không ngừng Cứ nấn ná, cứ lùi lại, định xongviệc này sẽ triển khai Đùng một cái, đã thấyThành uỷ quán triệt học nghị quyết mới Lại có baonhiêu vấn đề phải vận dụng, phải quán triệt vàothực tiễn ngành Mà những chỉ thị bên chuyên mônmới lắm chứ Năm nào cũng có những chỉ thị vànhiệm vụ năm học, cũng đòi hỏi lãnh đạo chúng
em phải tập trung trí tuệ công sức, thời gian vàođấy…
- Nghe nói, bên cậu mấy năm qua, đạt được nhiềuthành tích khả quan lắm
- Báo cáo anh, cũng làm được một số việc, được
Bộ và Thành phố đánh giá tốt Được dư luận họcsinh và phụ huynh học sinh, dư luận toàn ngànhtrong cả nước (căn cứ vào tiêu chí đánh giá, cókiểm tra này nọ…) xếp vào một trong ba đơn vịdẫn đầu cả nước Có cái bọn em còn nhỉnh hơnđơn vị đứng thứ nhất, ví như cơ sở vật chất
- Thế không quán triệt nghị quyết đến từng chi bộ,
Trang 38từng đảng viên thì làm sao họ làm tốt được?
- Em thì khuyết điểm rồi, đã chịu kỷ luật đảng rồi.Nhưng em nghĩ, việc vận dụng nghị quyết Đảngvào thực tiễn ngành là việc của Ban cán sự Đảngchúng em, của Ban giám đốc chúng em chứ anhchị em ở cơ sở thì… họ chỉ làm theo chức tráchchuyên môn của công chức Làm sao phân biệtđược đâu là chức trách chuyên môn công chức,đâu là nhiệm vụ đảng viên? Làm tốt cái thứ nhấtcũng là làm tốt cái thứ hai Vì thế… thú thật vớianh, trong thâm tâm, em nghĩ, bọn em quán triệtnghị quyết cụ thể hoá vào nhiệm vụ của toànngành, của từng ngành học, cấp học: mầm non, tiểuhọc, phổ thông cơ sở, phổ thông trung học, trưnghọc kỹ thuật, dạy nghề là được rồi Anh chị em ở
cơ sở, làm thế nào thực hiện cho tốt, sáng tạo thìcàng hay Có lẽ không yêu cầu họ học cũng được
Vì thế, chúng em tập trung tất cả công sức, trí tuệvào việc xây dựng nhiệm vụ năm học của ngành,
và chúng em đã thực hiện ương đối tốt nhiệm vụ
ấy Nói thật với anh, nếu chỉ học lấy được, học đối
Trang 39phó, gọi là có học để báo cáo thì em cũng làmđược Nhưng em không làm thế, lại thật thà báocáo với anh…
Nghe cậu ta nói mấy lần "thú thật với anh", mà nónói thật, chứ không biện hộ, quanh co, ông suy nghĩrất nhiều Nó nói thẳng nói thật và điều quan trọngnhất là nó nói đúng Thực tế chứng minh là nó nóiđúng Thực tiễn là thước đo chân lý cơ mà! Mấynăm nay nó đều trong tốp ba đơn vị ớ đầu cảnước Lẽ nào không đủ kiểm chứng?
- Cậu làm giám đốc mấy năm rồi?
Báo cáo anh, cũng được gần chục năm rồi!
- Thế cậu đều quán triệt các nghị quyết Đảng theokiểu vừa nói đấy à?
- Không ạ, lúc nãy em đã thưa với anh, em chỉ làm
có một lần cái vụ nghị quyết trước thôi Còn cácnăm khác cũng vẫn làm như các nơi khác Nghĩa
Trang 40là làm để báo cáo ấy mà, anh.
- Thế bên Thành uỷ không kiểm tra, không pháthiện ra à?
- Các anh bên Tuyên giáo, chắc cũng biết, nhưngthấy bọn em làm tốt công tác ngành nên cũng choqua Mà bọn em có giấu đâu ạ
Sau này ông còn tìm hiểu không chính thức nhiềucán bộ làm công tác Đảng ở nhiều nới khác, thấynhững đều Vân bộc lộ cũng có lý
Đêm ấy ông ghi vào tổ công tác: "Đấy là kẻ vônguyên tắc, hay là người đã mở mắt cho mình?"
Sau này ông còn tìm hiểu không chính thức nhiềucán bộ làm công tác Đảng ở nhiều nơi khác, cũngthấy không ít trường hợp như thế Ông viết mộtbản báo cáo nhan đề "Thử bàn về việc quán triệtnghị quyết Đảng ở cấp cơ sở" được đánh giá làphát hiện có ý nghĩa nhất định giúp các đồng chí