Tôi ngẩng đầu nhìn tấm biểnchữ vàng phía trước, “Cháo bác Vương”, nămchữ lớn lóe sáng khác thường, không thể tưởngtượng nổi, quán cháo này cùng với tôi cũng bảynăm rồi.Hít sâu một hơi, đ
Trang 2Ebook này được chế tạo vì mục đích phi lợinhuận và đã được sự đồng ý của editor Mongrằng các bạn khi thưởng thức ebook này sẽ cóđược những phút giây thực sự thư giãn đúng nhưmong muốn của editor và người làm ebook Mọihành vi sao chép sang bất cứ đâu mà không được
phép của chính chủ , đều là sai phạm
Đáng Tiế c Không Phải Anh
Trang 3Tên gốc : 可惜不是你
Tác giả : Diệp Tử (叶紫)
Convert : mhd
Edit : devil1703, puha1182
Beta : Sa & Pethikmua
Trang 5Nhắm mắt lại anh nhớ đến ai nhất, mở mắt
ra người cạnh bên là ai, tình yêu ta nuối tiếc
đã qua rồi, không phải là tội lỗi, mà để tặng cho màn kịch tình yêu của thời thanh xuân đã qua đi.
Nếu tình yêu là một giấc mơ, thì khi bình minh lên, anh đã thức dậy còn em thì chưa Trên con đường tình yêu, đáng tiếc không phải là anh, chỉ có những vết sẹo chưa bao giờ lành hẳn nhưng vẫn còn đó những hạnh phúc muộn màng
Trang 6Hướng Huy phải sang Anh Quốc thay gia đìnhtrả một khoản nợ, buộc phải rời xa Diệp Tử.Thời gian và khoảng cách, liệu tình yêu của họ
có đủ để chiến thắng số mệnh? Hai người yêunhau có trở về bên nhau ?!
Sau bốn năm dài, với bao hiểu lầm xảy ra, quákhứ và hiện tại, liệu Diệp Tử còn tin tưởng và thathứ cho Hướng Huy?
Trang 837 ♥ 38 ♥ 39 ♥ 40 ♥ 41 ♥ 42.
43 ♥ 44 ♥ 45.
Ngoại truyện 1
Ngoại truyện 2
Trang 9Tiế t tử
Kể từ khi anh bước chân ra khỏi thế giới của tôi, tôi nghĩ có thể quên, có thể thoát khỏi, luôn tự nhủ bản thân mình rằng anh đã cách xa tôi rồi, nhưng thực tế anh vẫn luôn ẩn
mãi trong trái tim tôi.
“Người em đang đợi chờ, trong tương lai anh
ấy còn cách em bao xa?
Em nghe thấy tiếng gió thổi từ phía tàu điện ngầm
và đám đông con người
Em xếp hàng, tay giữ chặt tấm vé mang con sốcủa tình yêu”[1]
Đợi hết bản nhạc, tôi mới bình tĩnh nhấc máy,tiếng Uông Nhiên ở đầu dây bên kia như hết kiênnhẫn
Màng nhĩ dường như bị phá vỡ, tôi đem điện
Trang 10thoại để cách ra 1 inch vẫn có thể nghe rõ.Tôi cố gắng tiêu hóa những điều Uông Nhiênthông báo, thuận tay vuốt mái tóc dài đến eo rasau đầu Quyết tâm lần thứ 101, nhất định phảicắt đi mấy ngàn phiền não này Là ai nói con gáimang mái tóc dài mới có dáng vẻ ôn nhu mêngười, hại tôi ham hố để tóc tận bảy năm.
“Diệp Tử, nha đầu kia, cậu đang ở đâu?”Tôi há miệng thở dốc, phải nghe những lời sắptới, thật không tốt cho bữa trưa của mình
“Cậu có tới đó không?” – Uông Nhiên hét totrong điện thoại, tôi cười khẽ, cứ như Uông Nhiênbiết tôi đang ở đâu
“Cậu đừng nghĩ ‘ăn trong bát nghĩ trong nồi’.”
Kì thực tôi không nói, nhưng những lời sau cơ
hồ làm tôi xấu hổ vô cùng
“Cô gái lại tới nữa à? Vẫn món cũ sao?” –Bác Vương vui vẻ chào hỏi, tôi “Dạ” một tiếng,xem như đáp lại
Thấy tôi ko thừa nhận cũng sớm bị quy làkhông đánh mà khai “Diệp Tử, không phải đã nói,
Trang 11đã nhiều năm như vậy cậu ăn không ngán sao?”.Không ngán sao? Tôi ngẩng đầu nhìn tấm biểnchữ vàng phía trước, “Cháo bác Vương”, nămchữ lớn lóe sáng khác thường, không thể tưởngtượng nổi, quán cháo này cùng với tôi cũng bảynăm rồi.
Hít sâu một hơi, đôi đũa trong tay khuấy tùy ý
Rõ ràng vừa nãy còn đói khủng khiếp, giờ độtnhiên lại chẳng muốn ăn
“Nhiên Nhiên, có phải mình rất ngốc không?”Nhịn cả nửa ngày, tôi rốt cuộc nặn ra một câunói
“…”
Đủ số tiền thanh toán, tôi cầm túi đứng dậy,thực xin lỗi bác Vương, kỳ thật tôi cũng khôngnghĩ tiếc gì, chỉ là…
Cuối cùng cũng chen lên được xe buýt, tôi thởdài một hơi, giao thông ở Thượng Hải hàng nămvẫn nói luôn chỉnh đốn và cải cách, xem ra khảnăng năm nay vẫn là khó
Bỗng nhiên khóe mắt thoáng nhìn một thân ảnh
Trang 12quen thuộc đi ra từ quán ăn bình dân, không khỏithốt lên một tiếng Tôi quay đầu, mong muốnđược nhìn thấy rõ hơn, nhưng xe buýt cứ vô tình
mà dời đi
Trong điện thoại lại truyền đến tiếng nói, “Diệp
Tử đáng chết, cậu rốt cuộc có nghe mình nóikhông đấy?”
“Nhiên nhiên… hình như mình vừa nhìn thấyanh ấy?” Tôi không chắc
“Hả…?” Cô kéo thật dài âm cuối, “Mà anh ấy
là ai? Hướng Huy hay Lâm Sâm? Nếu là ngườitrước, chắc hẳn cậu giữa ban ngày ban mặt gặpquỷ Nếu là người sau, bản cô nương kết luận cácngươi kiếp này có duyên có phận, còn không mauđuổi theo.” Đầu bên kia điện thoại, chắc hẳn cônàng đang hoa chân múa tay, bày chiêu động tác
“Cậu không thể nói cái dễ nghe à, mình thếnào lại đi kết giao với cậu, đúng là ngộ nhân bấtthục.” Tôi cố ý than thở, không lường trước cônàng khinh đạm buông hẳn một câu “Vật họptheo loài, người phân theo nhóm.” Xét về khoản
Trang 13võ mồm,tôi vẫn luôn ở thế hạ phong.
“Chắc là mình hoa mắt, phải không?” Tôikhông cho là đúng “Hướng Huy hiện tại đang ởnước ngoài, chính là như cá gặp nước, phong sinhthủy khởi, còn trở về làm gì?”
“Cậu không cần phải ngày nghĩ, đêm nghĩ, làmcho tinh thần hốt hoảng, nhìn vật hóa người…”Biết cô nàng còn muốn nói tiếp, tôi quát to mộttiếng “Stop!”, làm mọi người nhao nhao nhìn tôichăm chú, “Phải rồi, cô nương, tôi biết cô nộicông thâm hậu, công phu mồm mép rất đỉnh , tôi
sợ cô rồi Vì tiết kiệm tiền điện thoại, bổn cônương quyết định hiện tại treo máy, hừ hừ.”.Tôi nghĩ, hét vào điện thoại: “Buổi tối mình chờcậu trên mạng, mình cảnh cáo cậu đừng cho mìnhleo cây.” Nói xong lập tức nhấn nút end call,không cho cô bất kỳ cơ hội nào phản bác
Nói về Uông Nhiên, không thể không cảm tháncho số phận kì diệu giữa người với người Haichúng tôi tuy chỉ học chung với nhau một nămtrung học, tính cách lại khác xa nhau nhưng chính
Trang 14điều này khiến đôi bạn thân không giấu nhau điều
gì Sau khi đến Thiên Tân, người ở nam kẻ ngoàibắc, nhưng vẫn quyết dựa vào tình bạn thắm thiết,gắn bó mà giữ liên lạc Đương nhiên cũng phảicảm ơn ngành công nghệ viễn thông Trung Quốc
đã có đóng góp rất lớn Cẩn thận tính ra, chúngtôi nhận thức rằng hơn thập kỷ qua, đời ngườingắn ngủi nhưng nhiều khổ đau
Về đến nhà, kêu “Mẹ, mẹ.” không thấy ai đáplại, có lẽ mẹ lại đi nghiên cứu văn kiện XXX, chỉ
sợ hôm nay cơm chiều cũng không có
Tôi nhanh nhẹn mở máy tính, lên QQ, một đầuchim cánh cụt không ngừng nhảy lên Kích đúpchuột, hàng chữ nhỏ đập ngay tầm mắt, “Diệp
Tử, anh đã trở về.”
Là anh! Đúng là anh! Tâm tư bỗng nhiên chấnđộng lạ, những ngón tay vô thức mở rộng giaodiện QQ
Bốn năm nay chưa hình thấy dung mạo tươisáng ấy, những lời nói còn in mãi “Diệp Tử, anhphải đi, hãy tha thứ cho anh.” nhưng giờ đây “đã
Trang 15cố gắng chấp nhận cuộc sống không có anh”.Bây giờ anh lại quay về?
Nhớ lại những chuyện quá khứ, nỗi buồn lạitràn ngập trong tâm trí tôi, những kỉ niệm ngọtngào, thống khổ, phiền muộn cùng chua xót tràn
về như những đợt sóng gợn trong lòng
Cùng lúc đó, một địa chỉ QQ khác gửi một nụcười chào hỏi “Diệp Tử, hôm nay tôi làm thêmgiờ Không thể giúp bạn rồi, thật xin lỗi”
“Ồ, đừng nghĩ nhiều” Tôi tiện tay gửi tiếng
“Phập” như gật đầu, nhưng nụ cười trên khóemiệng có phần miễn cưỡng
Một chỗ khác, QQ của Uông Nhiên đúng hẹnsáng lên Tôi nheo mắt lại, tay gõ một hàng chữ: BEGIN NOW
—————————————
Trang 16Ở trong phòng máy lạnh nhàn nhã hưởng thụ
đồ ăn, cánh cửa rộng lớn ngăn cách với khu vườnhơn trăm mét bên ngoài, Lâm Sâm hung hăng,còn tôi bình thản Dường như sẵn sàng đón nhậnnhững gì sắp xảy ra
“Tại sao lại nói dối anh?” Lâm Sâm căm tứcnhìn tôi Đột nhiên cảm thấy đôi mắt lạnh lẽo củaanh so với việc dùng điều hòa không khí còn tốthơn, rất nhanh sau đó, mồ hôi trên người sợ hãi
ùa về
“Em dối anh cái gì?” Tôi vô tội chớp mắt, biết
rõ còn cố hỏi
Trang 17“Cho anh xem lá đơn thông báo nhập học đó.”Anh tiến đến giật lấy túi xách của tôi, tôi sốngchết giữ lại.
Ta cẩn thận dè dặt “Của anh cũng giống thế,
có gì đâu mà xem.”
Anh hừ lạnh, thân hình cao lớn chậm rãi tiến
về phía tôi, tôi sợ hãi bước lùi lại “Cho anh xem,nghĩa là sao?” Không đợi anh trả lời, tôi miễncưỡng lôi lá đơn trong túi ra, ném cho anh, lo sợcúi đầu, chuẩn bị khi tình thế bất ổn, chạy làthượng sách
Anh giận dữ mở phong bì, khuôn mặt xanh xao
đỏ ngay lập tức, sau một hồi chuyển hẳn sangxám Tôi thầm than, vừa nhón chân chuẩn bị chạythì đã bị cánh tay mạnh mẽ của anh giữ lại, khôngcho thoát Những giọt nước mắt mau chóng chảy
ra nhưng vẫn đùa cợt nói: “Xem xong rồi thì trả
em, em còn phải mang đi để làm thủ tục”
“Em ” Lâm Sâm cúi đầu giận dữ mắng vàicâu, tôi không nghe thấy gì, cũng không hỏi lại, ýthức nhanh chóng quay về, lập tức giãy dụa,
Trang 18nhưng lại bị anh nắm chặt hơn.
“Diệp Tử, rốt cuộc em có trái tim hay không?”Tôi cười trừ, nhún vai “Lâm Sâm, anh rõ ràngkhông hiểu em”
“Anh không hiểu em?” Nhìn biểu hiện nhưphát điên của anh, tôi không nói nên lời Conngười đó rất lý trí, lịch sự tao nhã, luôn bình tĩnh,riêng khi đối mặt với tôi thường hay nổi giận, đôikhi tôi cũng tự hỏi bản thân, phải chăng mình đãquá cự tuyệt đối với anh?
Khóe miệng tôi nhếch lên, sờ sờ cằm, ngẩngđầu nhìn trời, a , không một gợn mây, thời tiết thậtđẹp
Trang 19“Không nói nữa sao”
“Em còn nói là anh không hiểu em?”
Lúc này trong khu vườn đã dần đông người,hàng xóm ngẩng đầu không gặp, cúi đầu gặp,không đứng đắn đứng nhìn chúng tôi, tôi được đàtốc chiến tốc thắng Mỉm cười lắc đầu nói “LâmSâm, vậy anh có biết em thích kiểu con trai thếnào không?”
“ ” Sau một hồi im lặng ngắn ngủi, anh rất tựtin mở miệng “Kiểu như anh”
Tôi cứng họng, một đợt rùng mình lướt trên dađầu, rất tốt, với một mức độ nhất định nào đó thì
tự đại cũng trở thành một đức hạnh
“Lâm Sâm, ngay từ đầu em đã từ chối anh, bởi
vì em biết em không muốn anh” Anh hiểu rồichứ, kỳ thật em đúng là không có trái tim Tráitim em phải trao cho người em yêu nhất, là nơichứa đựng hết sức an toàn
Anh hít một hơi thật sâu, tay nắm chặt “Anh
Trang 20vẫn nghĩ rằng, đến một ngày nào đó, em cũng sẽcảm động”.
Phải, không sai, ba năm trung học, mỗi lần vềmuộn đều là anh hộ tống về nhà, nếu không cóanh bổ túc cho ba năm, thành tích của tôi cũngkhông cao vượt bậc như thế Ngay cả giáo viên
và bố mẹ đều đem chúng tôi gán thành một đôi,nhưng vì kết quả học tập của tôi tiến bộ nên cũng
mở một mắt nhắm một mắt, cam chịu cho chúngtôi "Yêu sớm"
Chính là cảm động, không phải yêu Quy cảmđộng thành tình yêu và lòng thương hại thành tìnhyêu cùng một dạng, tôi khó lòng chấp nhận được
“Lâm Sâm, đừng lãng phí thời gian với em, vôích thôi.” Lời đã nói ra, tôi nghĩ chúng tôi ngay cảlàm bạn bè thông thường cũng không được rồi.Anh dùng ánh nhìn hờ hững lướt qua tôi, làmtôi không khỏi nôn nóng Nhìn anh từ từ nâng taylên, tôi nhắm mắt lại nhưng lòng thầm rủa “LâmSâm, nếu anh đánh tôi, anh đúng không phải đànông”
Trang 21Bàn tay đột nhiên cảm thấy thứ gì đó, tôi mởmắt nhìn, hóa ra là tờ đơn thông báo nhập họcLâm Sâm đưa tôi Xong, anh nhẹ nhàng chânthành nói lời "Tạm biệt" rồi xoay người rời đi.Tôi nhìn bóng lưng anh, cứ nghĩ thóat khỏi anhthì sẽ vui vẻ mà cao hứng, cũng không biết vì saolại nảy lên một tia buồn bã cũng không biết vì saolại có một cảm giác mất mát.
Về nhà, ném mình vào ghế sô fa, không khỏitrầm ngâm
Trong ba năm qua, tôi rõ ràng còn nhớ cảnhđầu tiền tôi gặp anh Trong vòng một ngày, tôi tình
cờ gặp anh tới ba lần Lần đầu tiên, tôi đi họcmuộn vô tình đụng phải anh ta ngay cửa lớp, làm
cả hai ngã xuống gạch đá lạnh trên sàn, nhìn nhau
dở khóc dở cười Khi xếp chỗ chúng tôi lại đượcxếp ở trên dưới lại nhìn nhau cười đùa, rồi chàohỏi Buổi tối lúc tan học, vào nhà xe thấy xe tôi bị
ai đó khóa chung cùng xe khác Khi chủ nhâncủa chiếc xe đó đến, tôi phát hiện đó chính làanh
Trang 22Lâm Sâm là một nam sinh ưu tú, gần như hoànhảo Ngay năm đầu tiên, anh luôn đứng đầu tronghọc tập, sớm trở thành ngôi sao trong trong mắtcác giáo viên Ngoại hình cao to xuất chúng, trởthành bạch mã hoàng tử trong lòng các cô gái.Tôi vẫn không hiểu vì sao, anh vẫn luôn chungtình, đặt tình yêu lên đầu trong những thứ anh tôntrọng trong khi những điều kiện của anh quá tốtvới tôi.
Anh trước giờ luôn bày tỏ những ấn tượng tốt
về tôi không che giấu, nên tôi sớm cũng trở thành
kẻ thù chung của năm cấp nữ sinh trong trường.Tôi cười khổ một tiếng, mọi người đều ghen tị vớitôi, và tôi từ một người không có tiếng tăm gì độtnhiên trở thành tiêu điểm của dư luận
Tờ đơn Lâm Sâm để lại thấm ướt dấu tay anh,tấm giấy mỏng trong tay tôi giờ nặng như chứa đábên trong Đêm trước, anh không chỉ hỏi ý kiếncủa tôi một lần, tôi nhất quyết trả lời là xin học ởđại học ZJ, đợi đền ngày cuối cùng rồi chính thứcđiền vào chỗ quan trọng nhất Anh còn ra vẻ cao
Trang 23thâm khiến tôi vừa bực mình vừa buồn cười Tôicũng không hy vọng bốn năm nữa phải tiếp tụcgặp anh cùng ánh mắt sát thủ của các bạn cùngtrường Thế là đại học ZJ đổi thành đại học JT,những tôi sẽ không để anh có được điều anhmuốn Mà Z và J ở hai thành phố khác nhau, dùsau này có thế nào, chí ít có thể hượng thụ bốnnăm thanh tĩnh.
Cửa phòng bị đẩy ra, kéo tôi trở về thực tại
Mẹ mang vào hai túi to, tôi vội vươn tay đỡ lấy.Nhìn xuống, toàn là đồ ăn vặt, hoa quả và bánhngọt, bất giác bật cười: “Mẹ, mẹ mua nhiều nhưvậy làm gì?”
“Để con mang đến trường, nghe người ta nói
đồ ăn ở thành phố J không tốt, sợ con lại bị đói”
Mẹ bẻ cổ áo, ngồi xuống cạnh tôi
Tôi với tay rót nước, bĩa môi: “Nhiều như vậy
ăn sao hết”
“Con không ăn hết còn có Lâm Sâm ăn”Tôi á khẩu không nói được gì, lời vừa vòng vođến đầu lưỡi lập tức quay vào, rốt cục cũng yên
Trang 24mà tình cảm lại càng nảy sinh, còn bố mẹ tôichẳng những không cản mà còn áp dụng chínhsách bỏ mặc cho tự do yêu đương.
“Mẹ, con và anh ấy đã không học cùngtrường, mẹ đừng bận tâm về anh ấy nữa.” Tôi nóirất nhỏ nhẹ nhưng vẫn không tránh được cái cốcvào trán
Tôi chán nản chép miệng, thì thầm vài câu, mẹ
hừ một tiếng "Làm như mẹ không biết là condùng thủ đoạn ấy."
Biết không giấu nổi mẹ, tôi ngượng ngùng cườigượng
“Con được nuông chiều từ bé, cái gì cũng
Trang 25không biết, trước giờ cũng không phải xa nhà, cóLâm Sâm thay chúng ta chăm sóc con, con lạicòn không lấy đó làm biết ơn." Mẫu thân đại nhânbụng đầy bực tức, ít nhất trong vòng hai giờ cũngchưa nguôi Tôi nhướng mắt về phía chiếc đồng
hồ treo tường ngoài phòng khách, thầm kêu khổ
"Thằng bé Lâm Sâm này cư xử rất biết điều,học rộng tài cao, đối với con cũng rất tốt " Tôiquay đầu sang một bên, nghe tai trái ra tai phải,nói cách khác, phía trước phía sau nghe quakhông dưới trăm lần, vết chai trên lỗ tai cũng dàylên thêm mấy tầng
" "
“Thật không hiểu con cả ngày nghĩ những gì”.Mỗi lần “thành thật với nhau” nói chuyện thì tôilại thầm kháng nghị trong im lặng, nhất quyết đợicuộc thẩm tra kết thúc Tôi thở dài một hơi, cuốicùng cũng thoát
Tôi không thể bỏ qua những lời mẹ tôi, bởi vìnhững lời bà nói đều chính là tội lỗi của tôi khiếntôi vô hình chung càng thêm hổ thẹn
Trang 26Tôi hồi hộp cùng lo lắng mong ngóng đón lễkhai giảng, cuộc sống đầy màu sắc, mới mẻ ở đạihọc sẽ giúp tôi quên đi tình cảm áy náy đối vớiLâm Sâm.
—————————————
Trang 27Chương 2
Chúng tôi là một mùa thu và một mùa hè Chu Xuân, không biết rằng có ngày chúng
tôi lại trở thành bạn thân
Chu Xuân là người bạn đầu tiên tôi biết khi vàotrường đại học Ngày hôm đó, tân sinh viên đitrình diện, thực tại có chút hưng phấn, đây là lầnđầu tôi rời xa bố mẹ, độc lập sinh hoạt Sau khilàm thủ tục đăng ký, nộp học phí, nhận được thứcần thiết hàng ngày, tôi đẩy cửa phòng kí túc 430,lúc đó thấy cô nàng run lẩy bẩy đứng trên thangnhỏ cố hết sức mắc cái màn, nhưng vẫn ngoáiđầu lại nhìn tôi, gương mặt dính đầy mồ hồi và bụibẩn như mèo, trông thật buồn cười, cô chớp chớpđôi mắt đen láy hướng về phía tôi cười ngọt ngào,
vẻ mặt chân thành khiến tôi cảm động
Không để tôi tự mình giới thiệu, điều tiếp theoxảy ra kì lạ ngoài mong đợi Thấy cô nàng dũng
Trang 28cảm từ trên cầu thang nhảy xuống, tôi trợn mắt
há mồm nhìn cô gái xinh đẹp rơi tự do trên không,ngay sau đó là tiếng binh binh bang bang vanglên, các bình các lọ, cả chậu rửa mặt rửa chân từtrên góc tủ bốn bề rơi xuống, cô ngồi trong đóngây thơ nhìn tôi vẻ vô tội Tôi sững sờ vài giâysau đó cũng chợt cười điên điên, đúng là màn ramắt ấn tượng thật đáng nhớ
Đây là điều đầu tiên tôi chứng kiến sau mànanh dũng ấy, không thể lường trước được, đó mớichỉ là bắt đầu Buổi tối, trong phòng ngủ, một lầnnữa tôi lại được lãnh hội những lời nói và hànhđộng vô cùng cường hãn của cô ấy
Sau khi dọn dẹp phòng kí túc, buổi chiều là lễkhai giảng và đại hội Thời trung học, mỗi học kìđều có nghi lễ như vậy, thực không nghĩ ra, khivào đại học những quy định đó vẫn không thayđổi Sau một ngày bận rộn, các bạn cùng phòngmệt mỏi trở về kí túc xá, đám con gái tụ tập mộtchỗ, nói không hết chủ đề, rất nhanh chóng làmthân
Trang 29Với không mặt trẻ con, lại là người lớn tuổinhất trong 7 chị em, nghiễm nhiên Mai Mai trởthành trưởng phòng kí túc.
Nói đến Bùi Tử Du, một cô gái tính cách ônhòa, lặng lẽ ngồi đầu giường nghe chúng tôi thảoluận Tuy không nói nhiều nhưng mỗi lần nhã nhặnmỉm cười lại làm tôi nghĩ đến nụ cười nghiêngnước nghiêng thành, thật khiến người khácngưỡng mộ
Trần Đông, không ôn nhu dịu dàng như Tử Du,luôn ồn ào, náo nhiệt, lập tức được đặt cái biệtdanh: Dưa Đúng vậy, da trắng nõn nà lại có hai
má lúm đồng tiền khả ái, cái ngoại hiệu này quảthực rất thích hợp với cô
Cô gái thơ mộng nhất phòng chính xác là :Liễu Như Yên Theo suy đoán của chính mình,thời điểm khi mang thai mẹ cô rất mê đọc truyệncủa nữ văn sĩ Quỳnh Dao, bởi vậy mới điêncuồng mong con gái có thể giống nữ chính trongtruyện Quỳnh Dao Dáng thướt tha như liễu, tựasương khói mộng ảo Theo Chu Xuân, có chút
Trang 30ghen ti với Như Yên là cô trông thật xứng đáng làmẫu người chuẩn mực cho mọi người, mọi ngườiđều nhất trí, các tên đó quá đẹp, nhanh như mâykhói tan biến linh hồn ma quỷ
Trình Anh là nữ sinh duy nhất trong phòng cóniềm đam mê võ hiệp, mang theo hai cái vali,nguyên một cái đã chất đầy truyện Kim Dungtoàn tập, kêu gọi chúng tôi theo phương châm :tinh thần lương thực, tức là :có thể không ăn cơm,nhưng không thể không đọc Kim Dung Cô đốivới tiểu thuyết võ hiệp là hoàn toàn mê luyến,nghe tên là thấy rõ đó là điều hiển nhiên Đẹpnhư thiên thần, đối với Dương Quá một lòng thủychung, lại đem phần tình cảm cố kiềm chế gửi
làm tôi có ấn tượng rất sâu sắc
Không biết là trùng hợp ngẫu nhiên hay thầy
cô giáo vụ sắp xếp có chủ ý mà cả 7 đứa chúngtôi, tính cách thì khác xa nhau nhưng lại cùngthuộc cung Thiên Bình, điều này làm chúng tôi rấtvui mừng
Trang 31Mười giờ là thời điểm cả ký túc phải tắt đèn đingủ, cả lũ mới tức giận miễn cưỡng đứng dậychui vào màn Thời tiết cuối hè, đầu thu, khôngkhí đầy hơi ẩm, chỉ một chút động đậy trên tráncũng dính một tầng mồ hôi mỏng.
Tôi lấy cái gối nhỏ kê đầu, với tay bật quạy,một làn gió mát thoải mái tùy thích thổi Âm thanhcủa chiếc quát kêu ù ù khiến cho tôi cảm thấymệt mỏi Vào lúc đang buồn ngủ, Chu Xuân độinhiên mở miệng nói : « Chị em, có muốn nghemình kể chuyện cười không ? »
“Được” Tôi bất giác nói ngay theo
Mấy bạn cùng phòng hứng trí, bản tính tò mòcũng được khai quật, lên tiếng giục « Nhanh nói »Chu Xuân hắng giọng, tỏ vẻ thần bí : « Làtruyện cười không trong sáng lắm đâu Tớ nóitrước rồi đó, về sau tớ không muốn bị mang tiếng
hư hỏng đâu nha.»
Không biết tiếng cười từ đâu đột nhiên vang
ra, Chu Xuân không thèm để ý đến, thấy chúngtôi không phản đối gì liền "vèo" một cái ngồi
Trang 32xuống, khoanh hai chân lại, như Đường Tăngnhập định[3], chậm rãi nói: "Có một người đànông, thân hình cao lớn, diện mạo anh tuấn, lại giatài bạc triệu, là ước mơ của mỗi phụ nữ Mộtngười toàn diện như vậy, lại không thể tìm đượcmột nửa lý tưởng của mình, không phải do anh đòihỏi quá cao, mà bởi vì anh ta mắc bệnh khó nói."Nói đến đây, Chu Xuân dừng lại, Liễu NhưYên nói leo: "Không phải anh ta có tật xấu gì đóchứ?"
Chu Xuân "hắc hắc" cười gượng, nói tiếp:
"Anh ta chỉ cần mở miệng nói chuyện, các cô gái
sẽ lập tức trốn mất xác, nguyên nhân chính là,giọng nói ẻo lả của anh ta cũng chả khác tháigiám là mấy Vì điều này, anh ta trầm mặc trongthời gian dài, rốt cuộc có ngày không cam chịu bịmọi người cười chê, liền tới bệnh viện tìm bác sĩ.Bác sĩ sau một hồi kiểm tra kĩ lưỡng thân thể, nóicho hắn không muốn đổi giọng không phải không
có biện pháp, cách duy nhất là trở thành thái giám
Trang 33thật sự, ngoài ra vô phương cứu chữa Là mộtngười đàn ông trẻ khỏe sung sức, sao chịu dễdàng đi vào khuôn khổ, do dự hồi lâu, vẫn quyếtđịnh thôi không chạy chữa Tuổi tác ngày càngtăng, thấy bạn bè bên cạnh đều có vợ có chồng,sinh con sinh cái, còn mình vẫn bơ vơ một hìnhmột bóng, trong lòng càng thêm cô đơn buồn tủi.Thế là, trong một buổi nọ, anh một mình tới bờbiển giải sầu Thấy nhiều người ở đó bơi lội, liềncũng ngứa chân ngứa tay xuống nước Anh đượcbiết trong vòng phạm vi 1 km là an toàn, ra ngoàivùng là có cá mập Anh ngâm trong nước mộthồi, thấy tâm tình cũng tốt lên rất nhiều, quăng lờicảnh báo ra khỏi đầu, hứng chí bơi ra xa, càngbơi càng xa, dần dần rời khỏi khu vực an toànMột trận gió cùng mùi tanh thổi qua, anh nghebên dường như có tiếng người hét to, lúc này mớinhớ ra lời cảnh báo, cuống quýt định bơi trở về thì
đã quá muộn Hoa mắt lên, chợt thấy con cá mậphung dữ lao về phía anh, đột nhiên cảm thấy hạthân đau buốt, trên mặt nước nổi lên vài giọt máu
Trang 34nhỏ, lúc này chỉ còn biết hỏang loạn mở miệngkêu to: "Cứu mạng a, cứu mạng a."
Chu Xuân hét lớn, miêu tả rất sinh động,dường như được tận mắt nhìn thấy, tôi hòan tòanđắm chìm trong bầu không khí căng thằng Côtrước dùng giọng lanh lảnh kêu vài tiếng "Cứumạng," sau đó ôm đầu, dùng tay giữ cổ họng mìnhngăn lại âm thanh thô lỗ yếu ớt nói: "Cá mập tới."Trong phòng ngủ im lặng như tờ, như thể ngay
cả giọt nước rơi cũng có thể nghe rõ ràng Tôivẫn đang chờ Chu Xuân kể tiếp, cô nàng chậmchạp không lên tiếng Này kết thúc rồi sao?Không đầu không cuối thật chẳng rõ ràng gì Tôithật sự không nhịn được, mở miệng hỏi : « ChuXuân, giọng cậu thay đổi là thế nào? »
Một hồi im lặng, phòng ngủ bỗng chốc phát ramột tràng cười lớn, Liễu Như Yên và Mai Maicười nghiêng ngả, Trình Anh và Trần Đông vẫn
cố gắng ôm bụng Một người hòa nhã như Bùi
Tử Duy cũng không ngừng phát ra tiếng cườinhỏ Chu Xuân từ trên giường nhảy lên, gầm
Trang 35mạnh: "Diệp Tử đáng chết, chính cậu đổi giọng!"Lại chọc được cả phòng một phen che miệngcười không thôi, chỉ có tôi vô tội nhấp nháy cặpmắt ngây thơ, không hiểu chính mình đã nói saicái gì.
Cho đến khi giáo vụ đi qua kiểm tra cácphòng, bọn họ mới im lặng chưa thỏa mãn
Rất lâu sau này, tôi mới hiểu ý truyện cười này
Từ ngày đó, mỗi lần nói «cá mập đến », tôi vàChu Xuân trở thành đối tượng bị cả phòng cườinhạo Cũng vì thế, lỗ tai tôi không ít lần bị ChuXuân chà đạp thảm hại
Đương nhiên, sau buổi trò chuyện ấy, cả phòngchúng tôi trở nên thân thiết hơn Hướng đến thờigian bốn năm chung sống hòa bình, cùng nhautiến bộ và có một nền tảng tình cảm vững chắc
—————————————
Trang 37vỡ đầu, chỉ mong mau chóng có thể thoát khỏi nơichật chội này.
Khoác cái ba lô nặng trên vai, tay xách hai túitáo, tôi dùng đầu gối đẩy cửa vào phòng
“Diệp Tử, cậu về rồi” Chợt một thân hình laoxuống từ trên giường như chiếc máy bay ném
Trang 38bom tự sát, “Để mình đi chết đi”
Tâm tôi đến cao nhân còn chả làm lung layđược: “Thật không biết, mình lại được hoannghênh như vậy ?”Tôi nheo mắt nhìn Chu Xuân,đưa túi hoa quả trên tay: “Cậu định bỏ lỡ nhữngthứ này à?”
"Tớ mà là loại đó à?" Chu Xuân bĩu bĩu môicười khổ Trong góc có các chai nước nhãn đỏ,riêng Chu Xuân lấy hai chai Tôi ném hai cái túi
đó lên trên, cười: "Cậu mất một chai, ha, ai nóivới cậu nhất định phải mua chai màu phấn xanhlam mới nổi bật."
Tôi cười đau cả bụng, mắt híp lại thành mộtđường kẻ
"Mình gây hoạ cậu còn cười được à?" ChuXuân hung hăng véo mạnh tay tôi một cái "kể từkhai giảng thì đây là lần thứ ba."
Tôi kêu đau oai oái: "Sợ cậu rồi, Chu Xuân,xuống tay mạnh vậy sao."
"Không quan tâm, bây giờ cậu phải đi mua đồvới tớ," cô lay lay cánh tay tôi nũng nịu, "Được
Trang 39Tôi nổi cả da gà: "Tớ nói này Chu Xuân,, cậudùng chiêu này với bạn trai cũ không phải tốt hơnsao, chứ cái này với tớ không tác dụng đâu."
"Này Diệp Tử đáng chết, cậu còn dám nhắctới anh ta, đừng trách tớ không nể mặt." Chuxuân trợn tròn mắt nhìn tôi, hừ lạnh một tiếng.Tôi biết mình đã động đến vết sẹo của cô ấy,lấy từ trong túi quả táo đưa cho cô nịnh nọt:" Này,cầm đi, cho mình xin lỗi."
"Thế còn nghe được," Chu xuân vui vẻ cười títmắt nhận lấy, tiện tay giật chiếc khăn lau lau, xoaxoa, cho vào miệng gặm "răng rắc" một miếng
"Giòn, ngọt, táo cậu mang đúng là ngon."
"Này này, không rửa táo trước à?" Giờ đếnphiên tôi trợn tròn mắt
"Không sao, không sạch thì sao, không bệnhđược đâu", cô tinh nghịch thè lưỡi, ăn tới miếngcuối cùng rồi phủi tay, kéo tôi "Đi mua nướcthôi."
"Tớ vừa tắm xong đấy, bỏ cái tay bẩn của cậu
Trang 40ra." Tôi lùi một bước, bắt chéo hai tay trước ngực
ra vẻ tự vệ "Đồ thô thiển!"
"Đừng nói cái giọng của ông giáo sư bảo thủlạc hậu đó nữa Tớ hận chết ông ta." Thấy ChuXuân nhăn mặt như ăn phải mướp đắng, tôi chemiệng cười khì
Nhắc đến vụ bê bối của Chu Xuân hôm đó, tôibây giờ vẫn còn nhớ như in, ai bảo cô lười biếngdậy muộn, lại đúng ngay vào buổi học của giáo sưVương - người được giới sinh viên mệnh danhVương sát thủ Lúc đó, tiếng hét "Có mặt" vang
to thu hút ánh mắt mọi người hướng về phía cửalớp, đầu tóc bù xù, áo sơ mi cúc trên cúc dưới càilộn xộn, cứ thế cô nàng "thô thiển" lao vào lớpđiểm danh Cũng vì thế, cô trở thành tâm điểmtruyện cười lúc rỗi rãi của cả khoa ngoại ngữ,phòng 430 của chúng tôi cũng nhờ phúc cô màthanh danh đại chấn khắp nơi
Nghĩ lại chuyện này, tôi không khỏi cười phìmột tiếng Nhưng thấy cô ấy không vui, tôi cũngkhông dám đùa dai Tôi đụng đụng tay Chu Xuân,