1. Trang chủ
  2. » Thể loại khác

yêu người tình một đêm

283 152 0

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Định dạng
Số trang 283
Dung lượng 557,43 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Hồi đó, trong lớp cô chỉ là một con mọt sáchkhông có nét gì đặc biệt, nhưng lại được hoàng tửđẹp trai nhất lớp, thậm chí có thể nói là nhất khoa để ý, khiến cho những bạn nữ khác hâm mộ

Trang 2

Thông tin ebook

Tên sách: Yêu người tình một đêm

Tác giả: Nguyễn Trãi

Thể loại: Ngôn tình Trung Quốc

Người dịch: bangtam19508

(e-thuvien.com)

Tạo và hiệu chỉnh ebook: Hoàng Nghĩa

Hạnh

Thư viện Tinh Tế

Dự án ebook định dạng epub chuẩn

cho mọi thiết bị di động

http://dl.dropbox.com/u/46534480/library/_catalog/index.html

OPDS catalog:

http://dl.dropbox.com/u/46534480/library/_catalog/index.xml

Trang 3

Lời dẫn

Sau khi họp lớp tàn cuộc, Lương Kì Gia thu lại nụcười gượng gạo mà cô đã kiên trì cả buổi tối, cảkhuôn mặt đột nhiên chùng xuống

Rốt cục vì sao cô lại đến tham dự cuộc họp lớpnày? Là vì muốn chứng minh cô đã không còn để

ý chuyện quá khứ, hay vì muốn thể hiện bản thân,khiến cho những người kia thấy cô giờ đã trở nênxinh đẹp, đã trưởng thành? Nếu thực sự là vậy, thìđâu phải là đã trưởng thành, đâu phải là khôngcòn để ý nữa?

Gặp Dương Đình Đình trong toa lét nữ, cô ta hỏi

cô, hôm nay ăn mặc đẹp như vậy là để ĐườngGian nhìn sao?

Cô khẽ cười, không thừa nhận cũng chẳng phủnhận

Nhưng khi Dương Đình Đình tiếp đó đắc ý nói với

Trang 4

cô chuyện Đường Gian theo đuổi cô ta nửa năm,bọn họ hiện giờ đang yêu nhau, dù cô vẫn có thểcười đáp lại, nhưng trong lòng lại cực kì kinh ngạc,

tự giễu và cười khổ

Cô tự hỏi, rốt cục cô đang làm gì? Vì sao phảitrang điểm cầu kì vì một gã đàn ông xấu xa đãsớm quên cô? Cô đúng là điên rồi!

Đường Gian là một gã xấu xa, đẹp trai, kiêu ngạo,

là bạn học cùng lớp đại học, cũng là người bạn traiđầu tiên của cô, hai người yêu nhau được nửanăm

Hồi đó, trong lớp cô chỉ là một con mọt sáchkhông có nét gì đặc biệt, nhưng lại được hoàng tửđẹp trai nhất lớp, thậm chí có thể nói là nhất khoa

để ý, khiến cho những bạn nữ khác hâm mộ khôngthôi, mà cô cũng hoàn toàn chìm đắm trong mensay ngọt ngào của tình yêu, không hề phát hiện ra

có chỗ nào bất thường

Trang 5

Cô thực lòng thích anh, cho nên mới trao lần đầutiên của mình cho anh, trả giá bằng chính bản thânmình, kết quả chân tướng sự việc lại không thểtưởng tượng nổi.

Anh lại cược với người khác phải tốn bao nhiêuthời gian để có được cô, cược cô có phải là lầnđầu tiên hay không?

Chỉ cần nghĩ đến kẻ xấu xa kia, nghĩ đến thân thểmình từng bị loại người đó ôm, cô có cảm giácbuồn nôn

Hồi ức chết tiệt!

Cô không muốn nhớ chút nào về tất cả những thứbẩn thỉu đó, nhưng tại sao đã hơn 5 năm qua đi, côvẫn không thể nào quên?

Chỉ vì hắn là người đàn ông duy nhất của cô sao?Nếu nguyên nhân là vậy, dù cô phải đi tìm tình mộtđêm để thay thế đoạn kí ức và trải nghiệm đó, côcũng không tiếc

Trang 6

Ngẩng cao đầu, mắt cô sáng lấp lánh dị thườngnhìn về một chiếc taxi đang đỗ bên đường đợikhách, đột nhiên quyết định bước về phía chiếctaxi ấy.

Đêm nay, cô muốn dùng kí ức mới để thay thế chonhững thứ tồi tệ kia, mãi mãi thay thế chúng, thoátkhỏi chúng

Trang 7

Chương 1

Cô có một mái tóc dài óng mượt đen nhánh, dángngười cao mảnh khảnh, đẹp như người mẫu thờitrang vậy

Khuôn mặt cô không được xem là tuyệt mỹ,nhưng khuôn mặt nhỏ nhắn, làn da trắng nõnkhông tỳ vết, đôi mắt rất đẹp, môi đỏ ướt át cực kìquyến rũ, khiến người khác rất có thiện cảm.Nhưng những điều này cũng không phải là nguyênnhân khiến Trạm Diệc Kì phá lệ tiếp nhận phụ nữđến bắt chuyện, rồi còn cùng đối phương vàokhách sạn

Anh có hứng thú với cô là vì anh phát hiện tronghành động lớn mật đi quyến rũ anh của cô ẩnchứa một sự khẩn trương không giống như hành vi

mà cô thể hiện ra bên ngoài, thỉnh thoảng lại lộ ramột chút e dè, ngại ngùng, dù cô đã cố gắng chedấu

Trang 8

Một cô gái kì lạ.

Một cô gái kì lạ, rõ ràng thể hiện là có ý với anh,rất tích cực quyến rũ anh, nhưng thỉnh thoảng lại lộ

ra sự khẩn trương, giãy dụa và muốn bỏ cuộc

Từ trước tới nay, hễ gặp chuyện gì kì lạ là anhphải đi tìm hiểu cho rõ thực hư, nên khi cô hỏi anh

có muốn làm người tình một đêm của cô haykhông, anh chỉ cau mày, rồi dẫn cô rời khỏi quánbar, đi đến khách sạn này

Trong phòng tắm vẫn vang lên tiếng nước chảy, từlúc cô bước vào phòng tắm và đóng cửa cho đếngiờ cũng đã hơn 15 phút rồi

Khóa cửa?

Chẳng lẽ cô không thấy hành động của mình rấtbuồn cười hay sao? Đã có gan rủ anh chơi tìnhmột đêm, nhưng khi vào nhà tắm lại khóa cửa?Đúng là vừa mâu thuẫn vừa buồn cười, nhưng lại

có nét gì đó…rất đáng yêu

Trang 9

Đối với anh mà nói, hai chữ “đáng yêu” này chỉdùng với những bé gái dưới 5 tuổi, từ 5 tuổi trở lênmuốn hình dung bằng hai chữ này cũng không phảikhông có, chỉ là trường hợp ấy ít ỏi như lá mùa thuvậy.

Nhưng đêm nay anh đã gặp được một trongnhững trường hợp cực kì ít ỏi ấy

Bây giờ, cảm giác với cô đa phần là tò mò chứkhông phải dục vọng, tiếp theo anh rất mong chờxem cô sẽ tiếp tục trò chơi này như thế nào.Nhưng hiếm khi gặp được một cô gái không cầnlàm gì cũng khiến anh cảm thấy cực kì vui vẻ thếnày, anh nghĩ, nếu cô thật sự muốn anh làm ngườitình một đêm của cô thì anh cũng không từ chối.Chỉ là theo tình hình trước mắt mà nói…

Anh đoán 10 phút nữa cô cũng chưa ra khỏiphòng tắm, mà dù có ra thì kiểu gì cũng kiếm đạimột cái cớ nào đấy rồi bỏ cuộc giữa chừng

Trang 10

Môi anh nhếch lên, khẽ cười, anh mới nghĩ đến đó,bỗng một tiếng “cạch” vang lên từ phòng tắm, cửa

mở ra—

Anh theo phản xạ quay đầu lại nhìn, cảnh sắc tươiđẹp như hoa sen vừa hé nở trước mắt làm anhngừng thở

Cô có một thân hình thon thả, nhưng bộ ngực thìkhông nhỏ nhắn chút nào, được quấn bởi một lớpkhăn tắm trông càng sống động Đôi chân dàithẳng tắp, làn da láng bóng, đường cong tinh tế,khuôn mặt trang nhã đỏ ửng vì xấu hổ, trở nêncực kì gợi cảm

Khuôn mặt cô đỏ ửng, làn da lộ ra ngoài khăn tắmcũng đỏ ửng, giống với dáng vẻ của một cô gáiđược người đàn ông mình yêu ôm vào lòng hoan

ái, hoặc mới làm tình xong

Ôi trời ơi! Thân thể của anh bắt đầu có phản ứng,hơn nữa đang nhanh chóng nóng lên

Trang 11

“Anh có muốn tắm rửa một chút không?” cô hỏi,giọng nói dường như thấp xuống mấy quãng.

“Tắm rửa?” anh bất giác nhắc lại lời cô, ngườingẩn ra

-Đúng thế, sữa tắm ở đây rất thơm

-Sữa tắm rất thơm?

“Đúng thế.” Cô cười gượng, cố hết sức che dấu

sự xấu hổ và khẩn trương trong lòng

Dáng vẻ của cô khiến anh khôi phục lại một chút

tự chủ “Được.” Anh nhìn cô thật lâu, rồi gật đầu,sau đó bước về phía phòng tắm

Lương Kì Gia lùi sang một bên, định nhườngđường cho anh, ai dè anh lại không đi về đường

cô nhường sẵn mà lại bước đến trước mặt cô, độtnhiên cả người cô cứng đờ

“Để anh ngửi thử xem.”Anh nói

Trang 12

“Gì cơ?” cô nhất thời không kịp phản ứng, chỉ thấyanh cúi người lên vai cô hít một hơi.

“Đúng là thơm thật.” nói xong, anh xoay ngườibước vào phòng tắm, đóng cửa lại

Cô suýt chút nữa ngã nhào ra đất

Ôi trời đất ơi, làm cô sợ hết cả hồn, cô vốn tưởnganh sẽ đè cô xuống, vốn tưởng mình đã nhìn lầmanh ta, cho rằng anh ta là sói đội lốt cừu, rằng sựnho nhã lịch sự thường ngày của anh ta chỉ là giảtạo

Anh ta là bạn của Giám đốc công ty cô, khôngthường xuyên đến công ty cô lắm, nhưng mỗi lầnđến đều làm các đồng nghiệp nữ chưa kết hôntrong công ty náo loạn cả lên

Khuôn mặt đứng đắn, sáng sủa, cùng với cặp kínhkhông gọng càng làm tăng thêm vẻ nho nhã, lịch

sự của anh ta, nhất cử nhất động của anh ta lạitoát lên phong thái của một nhân sĩ, cực kì mê

Trang 13

người, làm loạn nhịp trái tim của biết bao cô gái.Nhưng cô chưa bao giờ mơ mộng gì với anh ta,không phải là không thích, cũng không phải khôngtán thưởng, chỉ là cô biết hai người thuộc về haithế giới khác nhau, câu chuyện của cô bé Lọ Lemchỉ tồn tại trong thế giới cổ tích mà thôi.

Bọn họ đã từng chạm mặt 3 lần, nhưng nhìn phảnứng tối nay của anh ta khi nhìn cô thì có vẻ anh tachẳng hề có chút ấn tượng nào về cô, giống nhưđây là lần đầu tiên hai người gặp nhau vậy.Điều này càng làm cô nhận thức sâu sắc hơn sựthật rằng hai người họ vốn không cùng một thếgiới, trước đây anh ta chưa bao giờ chú ý đến cô.Như vậy cũng tốt, vậy cô mới có gan tiếp cận anh

ta, rồi đề nghị anh ta làm người tình một đêm củamình

Nói thật, cô chỉ ôm tâm lí ăn may đến hỏi thử mộtphen, không nghĩ anh ta sẽ đồng ý, bởi vì vẻ đứng

Trang 14

đắn của anh ta hoàn toàn không hợp với vai trò làngười tình một đêm, ai biết…haizz!

Không, cô không nên thấy thất vọng mà ngược lạiphải thấy may mắn mới đúng, nếu không cô phảilàm mới kí ức thế nào đây? Đã thế đối tượng lạicòn với người mà trước giờ đến mơ cô cũngkhông dám!

Nghĩ đến việc lát nữa sẽ xảy ra, cô đột nhiên thấykhó thở

“Cố lên, bình tĩnh nào, hít một hơi thật sâu.” Cô

mở miệng hít thở, vừa hít thở thật sâu, vừa lẩmbẩm một mình

-Bây giờ mày đừng nghĩ gì hết, chỉ cần phó tháccho anh ta là được, hồi xưa khi lần đầu tiên làmchuyện ấy chẳng có lấy một chút kinh nghiệm nào,lần này ít nhất cũng có chút kinh nghiệm…đừngnghĩ nhiều nữa, chỉ cần để mọi việc thuận theo tựnhiên là được, đừng lo, thả lỏng nào, đừng lo, thả

Trang 15

ra khí chất hoang dã, ương bướng, ngang ngạnh,khác hoàn toàn với vẻ nho nhã, lịch sự thườngngày.

Hơn nữa anh ta còn có cơ bụng rắn chắc, múi nào

Trang 16

Màu da của anh ta không hẳn là màu đồng, nhưngcũng không khác là mấy, cả người tráng kiện nhưngười mẫu bước ra từ tạp chí, vừa tuấn tú lại vừagợi cảm.

Trạm Diệc Kì chầm chậm đi về phía cô, còn cô thìnhư bị ai điểm huyệt, đứng yên tại chỗ không thể

cử động, chỉ có thể mở to mắt nhìn anh càng ngàycàng đi đến gần, rồi dừng lại trước mặt cô

“Bây giờ em đổi ý vẫn còn kịp.” Anh không chớpmắt nói với cô

“Đổi ý chuyện gì?” Lương Kì Gia lẩm bẩm, giờtrong đầu cô không nghĩ được gì khác ngoài thânhình quyến rũ của anh

- Tình một đêm

“Tình một đêm?” cô phản ứng chậm chạp chớpchớp mắt, bỗng nhiên nhớ ra tất cả Đúng rồi, tìnhmột đêm!

Trang 17

“Anh đổi ý rồi à?” Cô nhìn anh, dè dặt hỏi.-Quyền quyết định là ở em.

Ánh mắt anh nhìn cô như có lửa làm cả người cônóng bừng, bất giác lè lưỡi liếm liếm môi

“Em có muốn đổi ý không?” anh hỏi lại một lầnnữa, giọng anh có hơi khác so với ban nãy, vừakhàn đục vừa hổn hển

Cô liếm môi, rồi nhẹ nhàng lắc đầu

Giây tiếp theo, cô phát hiện anh hôn mình, nụ hôncủa anh vừa đột ngột vừa trực tiếp như gió tápmưa sa, một giây trước môi cô vừa bị anh chiếmlấy, thoắt cái đầu lưỡi của anh, thừa dịp miệng côhơi hé mở vì kinh ngạc, đã len vào trong miệng côkhám phá, đánh thành chiếm đất, thắp lên ngọnlửa bấy lâu vẫn ẩn giấu tận sâu nội tâm của cô màđến cả chính bản thân cô cũng không biết

Tim đập thình thịch, hô hấp trở nên dồn dập, máu

Trang 18

toàn thân như sôi trào, cả người cô nóng bừngbừng, cực kì khó chịu.

Cô vươn tay, chạm vào một làn da phẳng lì, mátlạnh, sờ vào rất thoải mái Tay cô lần lên trên, từđầu ngón tay, lòng bàn tay, cánh tay cho đến vaiđều dựa vào người anh Thoải mái quá, cảm giácdán người lên làn da mát lạnh này đúng là thoảimái thật

“Ư…” cô bất giác rên nhẹ, đưa chân cọ lên đôichân mát lạnh của anh, một lần rồi lại lần nữa…Trạm Diệc Kì rút ra, nằm xuống bên cạnh cô,vươn tay ôm cô vào lòng

Anh còn muốn yêu cô thêm lần nữa, cảm giác này

từ trước đến nay anh chưa bao giờ có, rõ ràngvừa mới cùng cô làm tình xong, lại muốn làm thêmlần nữa

Anh rất ít khi cùng người khác phát sinh tình mộtđêm, nhưng không phải là không có, nhưng đây là

Trang 19

lần đầu tiên anh có cảm giác kì diệu như vậy,muốn “yêu” cô thêm một lần nữa, muốn biết têncủa cô, muốn tìm hiểu về cô, lại còn tưởng tượngđến khả năng tiếp tục mối quan hệ giữa hai ngườitrong tương lai.

Nếu anh hỏi, liệu cô có đồng ý cùng anh chínhthức kết giao không nhỉ?

Cảm giác này đúng là trước nay chưa từng có.Rốt cục thì cô có điểm nào có thể khiến anh cóđược cảm giác trước nay chưa từng có này?Xinh đẹp?

Không hẳn, anh đã từng gặp người khác còn đẹphơn cô

Nhiệt tình?

Cũng không phải, anh cũng đã gặp người còn nhiệttình hơn cô gấp mấy lần

Trang 20

Vậy rốt cục thì điều gì đã khuấy động lòng anh?

Sự kì lạ của cô, sự mâu thuẫn của cô, đôi mắt mơmàng, cùng với thân thể thơm ngát của cô, hay là

sự dâng hiến hết thảy không hề giữ lại, là phản ứngvừa nhiệt tình lại vừa e lệ của cô?

Cúi đầu nhìn cô bị anh làm cho mệt rã rời đangsay giấc trong lòng anh, khuôn mặt anh bất giáctoát lên sự dịu dàng

Đây vẫn là một câu đố chưa có lời giải, nhưng anhcũng không vội tìm đáp án, bởi vì thời gian vẫncòn rất dài, không phải sao?

Khẽ mỉm cười, anh cúi đầu nhẹ nhàng thơm lên

má cô, rồi nhắm mắt lại, đợi cô tỉnh giấc

Cảm giác sức cùng lực kiệt nhưng lại cực kì thỏamãn khiến người ta buồn ngủ, đặc biệt là trongtrường hợp cả tuần liền mỗi ngày chỉ ngủ 3 tiếngđồng hồ như anh, Trạm Diệc Kì đợi mãi, đợi mãi,dần dần gật gà gật gù, rồi bất giác ngủ quên lúc

Trang 21

nào không hay.

Nhìn thấy hai vạch đỏ hiện lên trên que thử thai,Lương Kì Gia vừa kinh ngạc vừa không dám tin,hốt hoảng đến mức đầu óc trống rỗng, đứng yênnhư pho tượng

Cô không biết mình đã ở trong nhà vệ sinh baolâu, mãi đến khi có tiếng đập cửa của bác laocông mới kéo cô quay về với hiện thực

-Bên trong có ai không vậy? Có thì đáp lại mộttiếng, đừng có giả câm giả điếc không lên tiếng!

“Có, có người.” Cô định thần, vội trả lời, rồi vộivàng dùng giấy vệ sinh gói que thử thai lại rồi chovào túi, mở cửa đi ra

-Đúng là, tôi gọi mãi mà cô chẳng thèm trả lời, rốtcục cô…

Bác lao công mắng cô một thôi một hồi, còn côgiờ chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi đó, để tránh bị

Trang 22

người ta phát hiện cô trốn trong toa let thử thai.

Cô vội rửa tay, rồi nhanh chóng ra khỏi toa let nữ.Sau khi về lại chỗ ngồi, mặt cô trắng bệch, cảngười đờ đẫn vì bất ngờ và khó tin

“Cậu làm sao vậy, Kì Gia?” Tiểu Tuệ, đồng nghiệpngồi kế bên bàn cô hỏi

Cô đờ đẫn quay lại nhìn cô ấy, vẫn chưa định thầnnên không cách nào trả lời bất kì câu hỏi nào

“Mặt cậu xanh lét, cậu khó chịu ở đâu à?” TiểuTuệ hốt hoảng hét lên

“Có chuyện gì thế?” tiếng hét của Tiểu Tuệ làmmột đồng nghiệp khác chú ý

“Cậu nhìn Kì Gia đi.” Tiểu Tuệ nói

“Trời ơi, Kì Gia, cậu làm sao vậy? Mặt cậu xanhquá, cậu thấy khó chịu ở đâu?”

Trang 23

“Sao thế, xảy ra chuyện gì vậy?” Giám đốc vừalúc đi ngang qua.

“Giám đốc, chiều nay có thể cho tôi xin nghỉ đượckhông?” cô yếu ớt hỏi

Nhìn giọng nói không ra hơi và vẻ mệt mỏi như cóthể ngất bất kí lúc nào của cô, Giám đốc khôngdám nói không

“Đơn xin phép ngày mai nộp bù cho tôi cũngđược, cô nhanh đi khám đi Có cần tôi kêu ai đó

đi cùng cô không?” Giám đốc lo lắng nhìn khuônmặt xanh mét của cô, hỏi

Trang 24

“Tôi có thể tự đi được.” Lương Kì Gia lập tức từchối, sắc mặt của cô lại càng xanh hơn.

“Vậy cô mau đi đi, đi khám xong rồi về nhà nghỉngơi cho khỏe, nếu ngày mai vẫn thấy mệt thì nghỉthêm một ngày nữa cũng không sao.” Giám đốcvội nói, sắc mặt của cô làm người ta hết hồn.-Cảm ơn giám đốc

Giám đốc lắc đầu rời đi

Lương Kì Gia đứng ngẩn người một lúc rồi mớibắt tay sắp xếp lại bàn làm việc

“Tớ có giúp được gì không?”Tiểu Tuệ đi đến bêncạnh cô, hỏi

Cô ngẩn người nhìn đồ đạc trên bàn rồi lắc đầu.Những việc quan trọng cô đã hoàn thành hết trongbuổi sáng rồi, chỉ còn lại mấy việc vặt, không quantrọng lắm

Trang 25

“Kì Gia, cậu ổn chứ? Thật sự không cần ai đicùng với cậu đến bệnh viện sao?” Nhìn phản ứngchậm chạp, đờ đẫn của cô, Tiểu Tuệ khẽ cau màynhìn cô.

-Tớ không sao

-Không sao mới là lạ đó, nếu bây giờ cậu ngấttrước mặt tớ, tớ cũng không thấy lạ

Lương Kì Gia cười khổ nhìn cô

“Thôi được rồi, cậu đừng làm nữa, máy tính đểđấy tớ tắt cho, cậu mau đi khám đi.” Tiểu Tuệ lấytúi xách và áo khoác dúi vào tay cô

“Cảm ơn cậu.” Trừ câu này ra, cô không biết phảinói gì hơn

“Thôi khỏi, cậu mau đi đi, không lát nữa ngất xỉuthật cho xem.”

Lương Kì Gia gượng cười, đi ra ngoài, vào thang

Trang 26

máy đi xuống tầng 1 rồi ra khỏi công ty.

Bầu trời xám xịt, mây nặng trĩu đầy trời, làm côkhó thở

Cô ngồi xuống ghế đá trong công viên, lấy que thửthai lúc nãy gói vội bằng giấy vệ sinh ra xem lạilần nữa, muốn xác định xem mình có phải hoa mắtnhìn nhầm, nhưng sự thật là cô không nhầm, quethử vẫn hiện hai vạch

Sao lại thế này chứ?

Sao chuyện này lại xảy ra với cô chứ?

Lúc trưa nghe đồng nghiệp kể chuyện bạn cô ấymang thai mà cũng không biết, cô chợt phát giác

kì sinh lí của mình đã chậm mất nửa tháng Kì sinh

lí của cô vốn không cố định, nên lúc nào đến thìđến, cô cũng không chú ý lắm, nhưng tháng này lạikhông giống với trước đây, bởi vì cô vừa trải quatình một đêm với một người đàn ông

Trang 27

Đêm đó Trạm Diệc Kì có dùng bao cao su haykhông, thật sự là cô không rõ lắm, nhưng đó chẳngphải là biện pháp cơ bản nhất để bảo vệ mình vàđối phương sao? Nhất định là anh ta có dùng, nhấtđịnh là có đúng không?

Để cho chắc, cô vào cửa hàng tiện lợi mua mộtque thử thai, về công ty tranh thủ lúc đi vệ sinhkiểm tra một chút

Trước khi có kết quả, cô ôm tâm lí 98% yên tâm,1% thú vị và 1% lo lắng chờ đợi kết quả

Ai ngờ kết quả lại quá bất ngờ!

Sao cô lại mang thai chứ? Chỉ một buổi tối, chỉ làmmột lần, hơn nữa anh ta không thể không dùngbao…Rút cuộc anh ta có dùng bao cao su haykhông?

Không, vấn đề cô cần quan tâm bây giờ khôngphải là tìm hiểu xem anh ta có dùng bao hay không

mà là xác định xem cô sẽ phải làm gì

Trang 28

Mang thai- đây là chuyện cô chưa bao giờ ngờđến Cô có thai thật sao? Nếu là thật, cô có nênsinh đứa bé ra không? Có nên cho anh ta biếtkhông? Hay là nên lặng lẽ bỏ nó đi?

Không phải là kết tinh của tình yêu, chỉ là ngoài ýmuốn, kết quả của tình một đêm…

Một đứa trẻ, một sinh mệnh, một bảo bối đáng yêulúc lớn lên có thể giống anh hoặc giống cô…Trời ơi, cô phải làm thế nào đây?

Trang 29

Chương 2

Sáng sớm tỉnh dậy, một cơn buồn nôn chợt kéođến, làm Lương Kì Gia gần như vừa lăn vừa bòxuống giường, chạy thẳng vào toa let để nôn.-Ọe, ọe

Tiếng nôn ọe làm mẹ kế cô chú ý, bà ta đảo mắt,đứng yên nghe ngóng một lúc rồi nhẹ nhàng đixuống bếp chuẩn bị bữa sáng cho cậu con trai quítử

Một lúc sau, sau khi nôn đến kiệt sức, mặt cắtkhông còn giọt máu, Lương Kì Gia ra khỏi toa lét,

mẹ kế cô cũng vừa lúc gọi cậu con trai yêu quídậy chuẩn bị đi làm xong, đi ra khỏi phòng, haingười chạm mặt ở hành lang

“Mày nghén phải không?” bà ta hỏi thẳng.Lươn Kì Gia đờ người, không trả lời

Trang 30

“Mày không cần mặt mũi nhưng tao cần, tốt nhất

là mày đừng để người ta nói này nói nọ về cái nhànày.” Bà ta bĩu môi nói

Cô im lặng một lúc rồi nói: “Con sẽ chuyển rangoài.”

-Vậy thì nhanh một chút

-Con biết rồi

Cô tiếp tục đi về phía trước, sau đó cô nghe thấytiếng mẹ kế- người vợ chính thức của bố, ngườitrước nay chưa bao giờ cho phép cô gọi bà ta mộttiếng mẹ- mỉa mai nói: “Đúng là mẹ nào con nấy.”Lương Kì Gia không thèm để ý, đi vào phòng,khóa trái cửa, ủ rũ nhắm mắt, dựa vào cửa, ngồibệt xuống sàn

Cô sớm biết nếu dì biết chuyện này thì cô sẽchẳng còn chỗ trong cái nhà này nữa, nên cô đãđịnh chuyển ra ngoài từ lâu, thậm chí phòng cô

Trang 31

cũng đã tìm rồi, tiền đặt cọc cũng đã trả, chủ nhàbảo cô bao giờ chuyển đến ở cũng được.

Rời khỏi cái nhà vốn luôn coi cô là người ngoàinày chẳng có gì là ghê gớm cả, cô chỉ không nỡ

xa người bố vì đem cô- kết quả của một lần lầmlỡ- về nhà, rồi từ đó không được vợ và con traitôn trọng, không thể ngẩng đầu lên trong cái nhànày

Thiếu đi cô, người duy nhất quan tâm, hiếu thuận

và thường cùng ông nói chuyện, cuộc sống saunày của bố cô sẽ càng khốn khổ, cô thật sự không

nỡ, nhưng cũng không thể bảo ông chuyển ra ởvới cô

Đành vậy, có lẽ đây chính là “số mệnh” mà bốhay nói với cô, là số mệnh bắt ông phải nợ dì.Còn cô, phải chăng số mệnh cũng bắt cô phải nợđứa con trong bụng?

Cái thai đã được 12 tuần tuổi rồi, còn cô cũng đã

Trang 32

tự đấu tranh suốt gần hai tháng, nhưng vẫn khôngthể nhẫn tâm đi đến bệnh viện phá bỏ nó.

Dạo này cô thường nghĩ, nếu hồi đó mẹ chọn phá

bỏ, không sinh ra cô, vậy có phải bố sẽ không phảinhẫn nhục như vậy? Có phải dì sẽ không oán hận?

Có phải em trai cô sẽ tôn trọng bố hơn, có phải họ

sẽ sống hạnh phúc?

Có lẽ có thể như vậy, nhưng không hiểu vì sao, côvẫn cảm thấy mình được sinh ra là một chuyệntốt, ít nhất bố thường nói với cô: “May mà cócon.”

Nếu bố biết cô chưa kết hôn mà đã mang thai,chắc ông sẽ thất vọng về cô lắm

Khẽ thở dài một tiếng, cô vịn vào chiếc bàn bêncạnh cửa đứng lên, lặng lẽ nhìn căn phòng đơn sơ,chưa đầy 7m vuông của mình, một chiếc giườngđơn, một cái tủ quần áo đã cũ, một cái bàn học côdùng từ hồi còn bé, giờ trở thành bàn trang điểm,

Trang 33

bên cạnh còn có một giá sách làm bằng gỗ dán,một cái ghế, và hết.

Không gian nhỏ hẹp, đồ đạc đều là những thứ đãdùng hơn 20 năm, những thứ cô có được ở cái nhànày chỉ có chừng ấy, kết quả là dì vẫn coi cô là cáigai trong mắt, làm thế nào cũng không tha cho cô.Chưa kết hôn mà đã mang thai chỉ là một cái lí dothuyết phục để bà ta đuổi cô ra khỏi nhà mà thôi,hai người đều hiểu quá rõ

Vậy thì nhanh một chút Lúc nãy thậm chí bà tacòn nói thẳng với cô như vậy

Thôi bỏ đi, dù sao sớm muộn gì cũng phải chuyển

đi, vậy thì chuyển luôn hôm nay đi, vừa đúng lúc

bố đi công tác ở Hoa Liên, chuyển bây giờ cònhơn là sau này để bố và dì lại cãi nhau, hoặc khiến

bố cô phải mắt ngấn lệ nhìn con gái chuyển rangoài

Hít một hơi thật sâu, cô lôi mấy cái va li ở dưới

Trang 34

giường ra, lấy băng dán và dao rọc giấy trongngăn kéo bàn học ra, bắt đầu đóng gói đồ đạc.Đúng rồi! Cô đột nhiên nhớ ra, phải gọi điện choTiểu Tuệ nhờ cô ấy xin nghỉ hộ cô, bởi vì hôm naykhông phải là ngày nghỉ.

Nhìn đồng hồ báo thức ở đầu giường, đã 7h30 rồi,

cô lấy điện thoại trong túi xách đang đặt trên ghế

ra, gọi cho Tiểu Tuệ

Điện thoại đổ chuông một lúc mới có người bắtmáy

-A lô

Giọng Tiểu Tuệ còn ngái ngủ, cô nghi hoặc hỏi:

“Tiểu Tuệ, đã 7h30 rồi, cậu vẫn đang ngủ à?”

“Cái gì? 7h30 rồi?” Tiểu Tuệ đột nhiên hét lên, tiếp

đó cô nghe tiếng cô ấy lẩm bẩm từ đầu dây bênkia: “Thôi rồi, chết rồi, giờ đã 7h30 rồi, lần nàymình chắc chắn đi làm muộn rồi! Cảm ơn cậu gọi

Trang 35

điện đánh thức tớ dậy nhé, Kì Gia, tớ phải chuẩn

bị đi làm đây, không nói chuyện với cậu nữa ”

“Đợi chút, cậu đừng cúp máy!” Lương Kì Gia vộivàng kêu lên

Đầu dây bên kia im lặng một chốc rồi tiếng TiểuHuệ lại vang lên, “Có chuyện gì vậy?”

-Xin nghỉ hộ tớ

-Xin nghỉ? Cậu có chuyện gì à? Không phải là đã

hạ quyết tâm đến bệnh viện chứ?

Do hai tháng qua cô cứ ngồi ngẩn ngơ, mặt đầytâm sự, cả ngày ủ rũ, cuối cùng giấy không góiđược lửa, dưới sự bức cung của Tiểu Tuệ, cô đànhnói thật chuyện mang thai, nhưng bố đứa bé là aithì cô nhất quyết không chịu nói

“Không phải.” Cô trả lời

-Vậy thì có chuyện gì mà cậu phải xin nghỉ? Cậu

Trang 36

không khỏe hay là đã xảy ra chuyện gì? Cậu màkhông nói cho rõ ràng thì tớ không xin nghỉ hộ cậuđâu.

Lương Kì Gia thở dài một hơi, “Tớ chuyển nhà.”

“Chuyển nhà? Hôm nay?” Giọng Tiểu Tuệ đầynghi hoặc

-Ừ

-Hôm nay không phải ngày nghỉ

-Tớ biết, nên mới gọi nhờ cậu xin nghỉ hộ

“Cậu sao không đợi ngày nghỉ hẵng chuyển, chủnhà cũng đâu có giục câu mau chuyển đến đâu,sao cứ nhất định phải chuyển vào hôm nay chứ?”Lát sau, Tiểu Tuệ đột nhiên thấp giọng hỏi: “Bà dìghẻ nhà cậu biết rồi?”

“Ừ” cô im lặng một lúc mới trả lời

Trang 37

“Bà ta muốn đuổi cậu ra khỏi nhà nhanh như thếsao? Bố cậu cũng mặc kệ à?” Tiểu Tuệ căm phẫnhỏi.

“Vừa may hai hôm nay bố tớ không có nhà, nên tớmới muốn hôm nay chuyển, vì tớ không muốnchuyển lúc bố ở nhà.” Cô thở dài

Tiểu Tuệ cũng thở dài theo, rồi hỏi: “Cậu địnhchuyển như thế nào?”

-Gọi taxi thôi, dù sao đồ đạc của tớ cũng chẳngnhiều

“Tớ muốn hỏi cậu làm sao chuyển đồ từ tầng 3xuống sảnh tầng 1 Đừng nói với tớ là bà dì ghẻvới thằng em trai vô lương tâm của cậu giúp nhé,

có đánh chết tớ cũng không tin!” Tiểu Tuệ khịtmũi khinh thường, nói

“Đồ đạc của tớ cũng ít mà.” Cô nhấn mạnh.-Ít thì không nặng chắc? Cậu đừng quên giờ cậu

Trang 38

không được làm việc nặng đấy.

-Tớ sẽ cẩn thận

Tiểu Tuệ đành chịu thua, nói: “Được rồi, tớ giúpcậu, dù sao cũng muộn giờ làm rồi, đã vậy xin nghỉluôn hôm nay.”

-Tiểu Tuệ…

“Không cho phép có ý kiến! Một tiếng nữa cậuxuống mở cửa cho tớ, lát nữa gặp.” Tiểu Tuệ nóixong, dập máy

Lương Kì Gia đành cười trừ, lại một lần nữa cảmthấy mình được sinh ra là một điều may mắn, bởi

vì cô được sống, nên cô mới cảm nhận được niềmhạnh phúc khi được bố và bạn bè yêu thương.Cám ơn mẹ Cám ơn mẹ khi đó đã quyết địnhsinh con ra, mà không chọn phá bỏ

Con thực sự cám ơn mẹ

Trang 39

Nhờ có Tiểu Tuệ giúp đỡ, trong một ngày Lương

Kì Gia đã hoàn tất mọi việc, từ đóng gói hành líchuyển đến nhà trọ, quét dọn, sửa sang, bố trí,mua những vật dụng thiết yếu, tất tần tật hoànthành trong một ngày

Tiểu Tuệ có xe, dù chỉ là một chiếc xe mô tô,nhưng cũng rất được việc

Nhưng hai người cũng mệt lử, trong vòng 3 tiếngđồng hồ phải đi chợ 3 lần, xách về 7 túi chiến lợiphẩm, có cả đồ ăn lẫn đồ dùng

Phòng trọ của cô là một căn hộ nhỏ, diện tíchkhông lớn, chỉ hơn 20 m2, nhưng có đầy đủ tất cảmọi thứ, không chỉ có phòng ngủ, phòng tắm, còn

có một ban công nhỏ để phơi quần áo, cô rất hàilòng

Trong phòng vốn chỉ có một cái giường, một tủquần áo, một cái bàn và một cái ghế, giống hệtphòng của cô ở nhà, chỉ là mới hơn và lớn hơn

Trang 40

một chút, khiến cô rất cảm động.

Tường đã được chủ nhà sơn lại, vừa sạch lại vừamới, cộng thêm ga trải giường và rèm mới TiểuTuệ tặng, cùng với nồi điện mới mua trên kệ bếp,

cả căn phòng tràn ngập một sức sống mới, cảmgiác rất tuyệt

Từ nay về sau, nơi này sẽ là nhà của cô…Không, nói nhầm rồi

“Từ nay về sau, đây sẽ là của chúng ta, con yêuạ.” Lương Kì Gia cúi đầu nói chuyện với đứa bétrong bụng, trên môi bất giác nở một nụ cười ấmáp

Tắt đèn đi ngủ

Chúc con ngủ ngon

Sáng mai mẹ còn phải dậy sớm đi làm

Ngày đăng: 30/03/2016, 18:42

TỪ KHÓA LIÊN QUAN

TÀI LIỆU CÙNG NGƯỜI DÙNG

TÀI LIỆU LIÊN QUAN

w