1. Trang chủ
  2. » Giáo án - Bài giảng

Lá thư từ đảo nhỏ

2 885 0

Đang tải... (xem toàn văn)

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Định dạng
Số trang 2
Dung lượng 29,5 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Mới viết thư cho em Lá thư từ đảo nhỏ Tình như dòng sông trắng Vỗ vô tận không thôi.. Hòn đảo nhỏ chơi vơi Giữa trùng khơi sóng vỗ Giữa muôn trùng bão tố Mà vẫn đậm màu xanh Trong màu ấy

Trang 1

Mới viết thư cho em

Lá thư từ đảo nhỏ

Tình như dòng sông trắng

Vỗ vô tận không thôi

Hòn đảo nhỏ chơi vơi

Giữa trùng khơi sóng vỗ

Giữa muôn trùng bão tố

Mà vẫn đậm màu xanh

Trong màu ấy có anh

Mang theo bao nổi nhớ

Từ ngày đầu gặp gỡ

Từ ngày ấy chia xa

Anh mang theo khúc ca

Dưới đêm trăng hò hẹn

Anh mang theo hơi thở

Trong lời ấm ngọt ngào

Để đêm đến đầy sao

Anh nhìn ra khoảng trống

Muốn trải niềm sâu nặng

Về phương ấy xa xôi

Nỗi nhớ mãi không thôi

Khi màn đêm buông xuống

Mắt nhìn ra biển rộng

Như thấy cả hình em

Nhưng cuộc sống như ván bạc đỏ đen

Có ai ngờ đâu trên miền đảo nhỏ

Với bốn mùa trùng khơi bão tố

Lại đón thêm vị đắng của quê hương

Hôm qua nhận được thư em

Là cả một đêm không ngủ

Anh đứng nhìn biển rộng mênh mông

Xa xa kia là những trận sóng cuồng

Nhưng chắc chắn Biển sẻ bình yên trở lại

Để hôm nay nhận ra điều ngang trái

Giữa cuộc sống xô bồ trở lại quanh em Anh cố bình tâm và sẻ làm quen

Giông tố với anh đâu còn gì lạ nữa

Em nói với anh em không chờ được nữa

Vì tuổi xuân con gái một thời

Mà đường trường thì quá xa xôi

Đành chấp nhận lời cầu xin vĩnh biệt

Thật khủng khiếp em nói lời tha thiết

Em cầu xin hay giết sự cầu xin?

Thật bàng hoàng anh không thể tin

Người con gái như em lại đem ra đấu giá Trái tim em lại đem ra mặc cả

Với màu xanh hoa gấm thị thành

Cũng không ngờ em lại tiến nhanh

Vào chốn mông lung dể tìm hơi ấm

Mới ngày qua anh còn xem em như cô Tấm

E thẹn ngại ngùng giữa chốn đông quê

Để hôm nay anh lại nặng nề

Nhìn thấy em như một bức tranh đồ hoạ Biết trách ai giữa trùng khơi biển cả

Nỗi nhớ kia cứ vời vợi xa hơn

Thương nhớ buồn vui xen lẫn oán hờn Anh muốn hét to về miền phương đó

Nhưng âm thanh chỉ hoà trong làn gió

Vang võng vổ về vờn lại đảo xanh

Cuộc sống hoà bình nay bổng hoá chiến tranh

Em có biêt chăng bằng lời của gió

Muốn nhắn về em những lời nhắn sau cùng

Trang 2

Tình đã xa rời vào chốn mông lung

Thì sao nói lời yêu thương được nữa Giữa đảo khơi anh vẫn nhen ngọn lửa Của quê hương hơi ấm ngọt ngào

Duyên phận không thành tim đỏ quặn đau Song không chết một trái tim người lính

Dù đói nghèo anh không hề suy tính Len lỏi cúi đầu trước người con gái như em Anh cảm ơn tạo hoá đã cho nhìn

Một thân gái nên thơ hoà trong bụi phấn Tình có chia ly nhưng cũng là may mắn

Để cho anh xem xet một tâm hồn

Em không còn vương vấn những nụ hôn Say đắm nên thơ nơi miền thôn dã

Anh không còn những đêm dài vất vả

Để nhớ thương day dứt một con người Giữa trùng khơi đảo nhỏ vẫn xanh tươi Dưói gốc Dương ba làn gió mát

Đồng đội anh vẫn ngân nga tiếng hát Điệu dân ca Xứ Nghệ quê nhà

Có thể đời em đỏ một sắc hoa

Nhưng anh vẫn hôn lên màu xanh bình dị Anh vẩn sống theo cội nguồn chân lý Tình thuỷ chung không phân biệt sang hèn Cuộc đời còn dài đâu ván bạc đỏ đen Dấn thân vô để chờ may tốt số

Cũng không để cho tâm hồn sụp đổ

Trước vàng son cám dỗ bạc tình

Đêm khuya rồi mà anh vẩn đinh ninh Dường như em đang ngồi trước cửa

Để hát lên câu ca muôn thuở

Em Vẫn Yêu Vẫn Đợi Vẫn Chờ

TG: TRƯƠNG DŨNG

Ngày đăng: 15/11/2015, 06:33

TỪ KHÓA LIÊN QUAN

w