Ma ơi ma, xin ma đừng rơiĐể từng chiều không còn nổi nhớ chơi vơi Ma trái mùa Sài Gòn đã bao giờ ma vào tháng 3 cha em nhi?. Bầu trời đang d thừa ánh nắng, vậy mà bên bàn học của em lại
Trang 1Ma ơi ma, xin ma đừng rơi
Để từng chiều không còn nổi nhớ chơi vơi
Ma trái mùa
Sài Gòn đã bao giờ ma vào tháng 3 cha em nhi? Bầu trời đang d thừa ánh nắng, vậy mà bên bàn học của em lại la tha giọt ngắn giọt dài Những hạt ma tháng 3 nóng bỏng và mặn chát
Vẫn biết rằng cuộc đời lắm rủi ít may, vẫn biết ánh sáng hạnh phúc soi rỏ thêm chiều sâu mất mát, vẫn biết nỗi đau day dứt tim em là có thực nhng nhìn đi em
Sài Gòn tháng 3 có những cây hoàng điệp ,từng chùm từng chuổi hoa vàng rực rõ reo cời,
em có biết cây đã phải vắt kiệt nguồn sống từ những chiếc lá xanh non ?
Những cây cổ thụ đang tỏa mát, nó đã lớn lên bằng sự len lỏi giữa sỏi đá của nhánh rể non, bằng sự chống chọi giữa bão giông của từng chiếc lá khóc cời dới bóng cây có bao giờ em nghĩ tới điều đó ?
Và còn nhiều, còn nhiều lắm đó em, đời phải đâu chĩ có riêng mình mỗi ngời mỗi vật quanh em đều có những lo lắng ,đớn đau trong từng nhịp thở cuộc đời đâu phải tự nhiên xanh và ngoài kia tất cả_thấy không em, vẫn đang là buổi sáng