B×nh minh s¬ng xuèng vai gÇy Tri ©n tëng tëng nhí ngêi thÇy cña t«i §ªm ngµy l¨n lén xa x«i Đến trờng đến lớp dạy tôi học hành Thầy cha từng dang tay đánh Bóp hoa th× cø dÊu m·i trong cµ[r]
Trang 1Thơ trờng THCS Quảng Hoà
Nỗi lòng cô giáo
Bên đèn khuya tôi gặp các em
Lại đông vui nh giừo lên lớp
Mỗi khuôn mặt hiện lên bài viết
Nét chữ quen thấp thoáng nét ngời
Trang giấy trắng phập phồng hơi thở Những câu văn thì thầm cùng tôi
Màu mực tơi tâm hồn trẻ nhỏ
Ngòi bút tôi dò hết nông sâu
Có em điểm thấp, có em điểm cao
Và chậm chạp hay vì sáng dạ
Vì lời biếng hay vì chăm chỉ
Có ai hiểu ràng trớc hết vì tôi
Chẳng thể nào trọn vệ niềm vui
Nếu một bài phải ghi điểm thấp
ở đó tấm lòng tôi thiếu hụt
Chấm điểm cho em tôi nhậm điểm chính mình Giáo viên: Đinh Thị Thanh Hiền
Tiễn cô về Hà Tĩnh
Trọn một đời hiến dâng cho sự nghiệp Cô trở về Hà Tĩnh cố hơng
Trải ma nắng mái tóc cô điểm bạc
Nh ngày nào trên lớp phấn vơng
Nhớ lại thời tóc xanh gót đỏ
Vợt đèo Ngang cô đến Quảng Bình
Giang tay đón những đàn em nhỏ
Lòng cô vui nh về giữa gia đình
Giờ cô về mang theo nỗi nhớ
Quảng Bình ngày khói lữa chiến tranh Trong bon đạn nhà tan trờng đổ
Có thầy cô bên cạnh mái đầu xanh
Xếp giáo án ngời lên đờng cứu nớc
Tổ quốc cần đi bất cứ nơi đâu
Ngời ở lại bám trờng bám lớp
đánh giặc giũa trời, dạy học dới hầm sâu Nhớ một thời khó khăn thiếu thốn
Sống thanh bần lăn lộn bám nghề
Nếp nhà đơn sơ, bữa cơm đạm bạc
Nhng ấm tình tuổi nhỏ làng quê
Nói sao hết tình ngời xóm nhỏ
Trang 2Yêu quý cô nh con của mọi nhà
Vừon cây xanh đã cho đời quả ngọt Nhớ ngời trồng, chăm chút tháng ngày qua Sáng xuân nay giữa đèo Ngang hoa nở Cô lên xe em mới trở lại trờng
để yên lòng ngời đi kể ở
Cô trò giấu đi giọt lệ nhớ thơng
Giáo viên: Phạm Thị Lan Oanh
Nhớ về cô
Cô ơi rời mái trờng Bao năm rồi cô nhỉ Trong em luôn đọng lại
Lời dạy bảo của cô
Ngày ấy vào mùa thu
Bớc chân em rộn rã
Cô không lời giã từ
Xa trờng từ lúc nào
Em ngỡ nh chiêm bao
Cô về đâu chẳng biết Vẫn bao lời thiết tha
Từ giọng cô dịu hiền Thời gian bứoc triền miên
Cô cha lần qua lại Chúng em nhớ cô mãi
Mong thầy cô trở về Lúc xa cô vỗ về Nay chúng em khôn lớn
Ngày rời trờng gần đến
Bao ngày gặp lại cô
Giáo viên: Trần Thị Hoài Thu
Không đề
Cầm bút lên định viết một bài thơ
Chợt nhớ ra sắp đến ngày nhà giáo
Chợt xấu hổ cho những lần cao ngạo Thì ra con cũng bấy nhiêu ngời
Cầm bút lên điều đầu tiên con nghĩ
Đâu là cha, là mẹ, là thầy
Chỉ là những cảm xúc vu vơ, tầm thờng nhỏ nhặt
Biết bao giờ con lớn đợc
Thầy ơi! con viết về thầy lạ phấn trắng bảng đen Lại kính mến lại hy sinh thầm lặng Những con chữ đều đều xếp thẳng
Trang 3Sao lại quăn lên những giả dối đến gai ngời
Đã rát chiều bến xe vắng quạnh hiu Chuyến xe cuối cùng bắt đầu lăn bánh
Cửa sổ xe ù ù gió mạnh
Con đờng trôi về phía chẳng là nhà Mơ màng nghe tiếng củ ê a
Thấy gàn lại thành bóng hình rất thực
Có những điều vô cùng giản dị Sao mãi giờ con mới nhận ra
Giáo viên: Trần Thị ánh Hồng
Tri ân
Bình minh sơng xuống vai gầy Tri ân tởng tởng nhớ ngời thầy của tôi
Đêm ngày lăn lộn xa xôi
Đến trờng đến lớp dạy tôi học hành Thầy cha từng dang tay đánh
Búp hoa thì cứ dấu mãi trong cành Biết bao ơn nghĩa lòng thành
Một thời vất vả dạy tôi nhiều điều Thầy dạy tôi sống mạnh lành
Thơng cha thơng mẹ ráng thành công danh
Đừng học theo thói lu manh
Tập tành bè bạn mà nhanh hại đời
Đừng để phải sống chơi vơi
Một đời mình khổ một đời mình đau Vài lời đạo đức thầy trao
Kiến thức thầy tặng em mau học bài Một bài học cả tơng lai
Sau này thành đạt chớ ngày nào quên
Đời sống nào co lâu bền
Tiền tài danh vọng lênh đênh lắm trò
Đạo đức thì quá cao to
Nhng mà chẳng có trò nào hiểu thông Vài lời thầy nói thật lòng
Đức tài trọn vẹn đại công báo thành Cám ơn công đức của thầy!
Ghi lòng tạc dạ! ơn này khó phai! Giáo viên: Trần Thị Luyên
Cô giáo
Trang 4Cô giáo nh mùa xuân hoa nở
Nh thu vàng màng mạc lá bay
Nh mùa đông ấm áp tình ngời
Và mùa hạ hiểu làn gió mát
Cô giáo cời trong con mắt tròn xoe Ngập ngừng đôi môi nh con gió trhoảng Tôi cứ nhớ lời đầu cco giáo giảng Vẫn nụ còi và ánh mắt tròn xoe
Không có cô nh ngày không có nắng
Và đêm dài thiếu hẳn một vầng trăng Cửa sổ nhà ai giăng kín đầy hoa
Không có cô hoa tàn nhuỵ héo
Giáo viên: Nguyễn Thị Thuyết
ơm những mầm xanh
Tuổi trẻ nh mùa xuân rạo rực
Những ứoc mơ hoài bão cháy nao lòng Giờ đã xế chiều con tim vẫn cháy bỏng Niềm khao khát đi ơm những mần xanh Những ánh mắt nụ cời đàn em nhỏ Những gơng mặt rạng ngời niềm hạnh phúc Bốn năm rồi đến với Quảng Hoà yêu Cùng tiếp bớc lớp cha anh đi trớc
ơm hạt mầm cho đất mãi thêm xanh Truyền tri thức cho các em thành đạt Mỗi con ngời với nỗi lòng khao khát
Về bên nhau đopàn tỵu nơi đây
Cùng chung tay xây đắp mái trờng này THCS Quảng Hoà với bề dày thành tích Nắm chặt tay nhau chung sức chung lòng
Đem kiến thức thắp sáng bao ngọn lửa Cho mai ngày hoa lá mãi đơm bông Giáo viên: Cao Thị Mai Quý
MẸ
Chiếc xe đạp cựng mẹ bao năm thỏng Lướt chạy đi trờn đường vắng nắng trưa Lưng mẹ cũng vai ỏo sớm dầm mưa Chiếc nún xưa bạc màu sương giú.
Trang 5Năm tháng qua đi mẹ có còn xuân trẻ
Tóc trắng pha sương mưa nắng đã phai mờ
Ôi ! bao năm con vẫn mãi thờ ơ
Sao không hiểu những tấm lòng nỗi khổ
Giờ đi xa mới thấy lòng nhung nhớ
Thương mẹ quanh năm phải vất vả sớm chiều Cuộc đời mẹ như cơn lốc xoáy đều
Lặn lội thân cò nơi chợ đông đồng vắng.
Tiếng còi xe dội vào con nghe vắng lặng
Nao nao lòng, nhớ mẹ quá mẹ ơi!
Nhớ cuộc đời chẳng bao giờ thảnh thơi
Nơi thôn quê suốt một đời cơ cực
Nhưng lòng mẹ như ánh sao sáng rực
Để soi đường mở lối cho con đi
Sáng tác: Nguyễn Thị Thảo Tổ: Chuyên biệt
Thơ Chào mừng ngày nhà giáo Việt Nam 20/11
Em là …
Em là cô giáo làng Mái tóc dài như lúa Cài lên bông hoa cỏ Ngát hương đồng quê ta
Em là cô giáo làng Mắt trong veo như nắng Những sớm mai thầm lặng Bao con chữ tình đời
Em là cô giáo làng Nắn nót từng con chữ Mỗi trò một nhịp thở Đọc bài như hát ca
Em là cô giáo làng Dạy những lời thương mến Miệng trò xinh múm mím Cất mọi điều Dạ - Vâng
Trang 6Em là cô giáo làng Từng ngày rung tiếng trống Trò đứng nghiêm ngay ngắn
Mơ ngày sẽ nên người
Sưu tầm Đinh Thị Giang
Thơ Chào mừng ngày nhà giáo Việt Nam 20/11
Thầy là gương đời hi vọng
Thầy là gương đời hi vọng Soi đường cho chúng con đi Rọi xa ấm ngàn tia nắng Lung linh tỏa sắc dịu kỳ
Thầy gieo hạt mầm nhân ái Trên từng mảnh đất sơ khai Chúng con ngày sau gặt hái Hương thơm ngát trọn cho đời Chúng con mai dù khôn lớn Với thầy như vẫn trẻ thơ Không quên những lần lầm lỗi Khắc sâu bao phút dại khờ
Trang 7Chúng con như chim tung cánh Hát ca muôn nẻo cuộc đời Hoa thơm nở trên xứ lạ Lòng đâu quên thuở xa xôi
Thầy là gương đời hi vọng Soi đường cho chúng con qua Thẳm sâu từ trong ký ức Tình thầy nồng hậu bao la
Sưu tầm
Vũ Bình
Thơ Chào mừng ngày nhà giáo Việt Nam 20/11
Kính gửi thầy
Ngôi trường đây vẫn đậm dấu chân thầy
Bao tháng ngày lưu sâu thêm kỷ niệm
Tôi còn nhớ những ngày đầy lưu luyến
Dáng thầy đi bước nhẹ bóng hao gầy
***
… Người thương binh với nghị lực tràn đầy
Quyết phấn đấu đưa nhà trường tiến bước
Không khuất phục trước khó khăn thách thức Ngày lại ngày xây dựng mái trường yêu
Thầy hiệu trưởng với tuổi đã xế chiều
Không mệt mõi lại lao vào công việc
Xây dựng nên mái trường cùng sự nghiệp
Trang 8Trồng người và ươm những mầm xanh.
Trường khang trang chỳng tụi lại võy quanh
… Ơn thầy đú… sao mà khụng biết đến
Thầy gần gủi và vụ cựng kớnh mến
Để chỳng tụi nhỡn vào đú soi chung
Thầy đi xa nhưng cũn mói búng hỡnh
Thầy cũn đõy mỗi sỏng chiều thương nhớ
***
… Chộp vần thơ và kớnh thầy tụi gửi
Hứa với thầy bằng tất cả tấm lũng
Cựng gắng sức quyết hoàn thành nhiệm vụ
Đời trồng người thầy ơi tụi luụn nhớ
Hóy yờu thương gần gủi với muụn người
Quảng Hũa, ngày 15 thỏng 11 năm 2012
Người sỏng tỏc
Vừ Thị Thỳy Oanh
Tuổi thơ tôi
Nhớ một thời tuổi thơ tôi
Sáng đến trờng chiều lại ngồi lng trâu
Bạn bè nó cứ kháo nhau
Đít sờn hai mảnh quần nâu nhuộm bùn
Tra về địu em trên lng
Em rầy em khóc anh lùng tổ chim
Tối về mắt cứ lim dim
Học toán kho thuộc tôi tìm văn hay
Gặp khó biết hỏi ai đây
ổ rơm tôi rít sáng ngày một hơi
Tuổi thơ thôn dã thế thôi
Cố chăm rèn luyện thành ngời nh ai
Giáo viên: Nguyễn Thị Thanh Hơng Qua lèn Bảng
Ai đặt tên cho ngơi là lèn bảng
Đứng hiên ngang cao ngất một vùng trời
Bên dòng Giang gió lộng biển khơi
Trang 9Lèn Bảng ơi, Thanh Thuỷ ơi
Lịch sử đã ghi vào huyền thoại
Đêm khuya vang vọng trẻ học bài Thời chống Pháp quân Lê Trực ẩn náu Ngày đánh Mỹ ngơi vác pháo chọc trời Giặc Mỹ đến ngơi sẵn sàng nhả đạn
Đã bao lần tan xác máy bay rơi
Thời đổi mới rồi lèn Bảng ơi
Ngơi gồng mình chịu bao cơn mìn nổ Triệu khối đã phun trào nh thác đổ Tời quay nhanh ngơi lại lập chiến công
Để nhà máy xi măng vang mãi một dòng sông Giáo viên: Nguyễn Thị Bình Dơng
Cây xoan ai trồng
Vờn ai có một cây xoan
Hoa không sắc nhng hơng thơm ngát Bảo táp dập vùi mấy lần phủi đọt
Đọt đâu rồi nhng chùm mãi xum xuê Ngày ngày vẫn thấy ong về
Nó nghiêng chao liệng
Ong cứ đến nhng ong ơi mật cạn Mật hiến cho đời đâu phải cần ong Nhựa cứ chảy mãi mềm trong
Cớ sao thân lại sầu đông một thời
Ta thong xoan lắm cây ơi
Đố ai biết đợc mấy ngời nh xoan Giáo viên: Đoàn Thị Thanh Hồng
Thầy và chuyến đò xa
Lặng xuôi năm tháng êm đềm
Con đò kể chuyện một thời rất xa Rằng ngời chèo chống đón đa
Mặc cho bụi phấn giữa tr rơi nhiều Bay lên tựa những cánh diều
Khách ngòi xa đó ít ngời lãng quên Rời xa bến nơc quên tên
Giờ sông vắng lặng buồn thơng tiếng cời
Giọt sơng rơi mặn bên đời
Tóc thầy bạc trắng giũa trời chiều đông Mắt thầy mòn mỏi xa trông
Cây bơ vơ đứng giữa dòng thời gian
Trang 10Giáo viên: Phạm Thị Thanh Xinh
Cô giáo
Tiếng ve đã vắng rồi đêm đã xuống từ lâu Cô vẫn thức miệt mài bên trang sách
ánh đèn khuya rạng ngời soi gơng mặt Nét suy t trong cả dáng ngồi Trí tuệ muôn ngời từ muôn nẻo xa xôi Cô chắt lọc gửi vào trang giáo án Phấn trắng bảng đen ấm lời cô giảng
Là hành trang vào đời bao thế hệ học sinh Nhiều năm qua vẫn nh buổi đầu tiên Xao xuyến bồi hồi trớc giờ lên bục giảng Gắn bó với trờng niềm vui dài năm tháng Cô có mặt ở tơng lai bằng bài giảng của mình
Giáo viên: Nguyễn Thị Hoa Lệ
Chào mừng ngày nhà giáo việt nam
“ Ta tự hào là nhà giáo việt nam
Ươm những mầm xanh, nhân tài đất nớc ”
Vâng! Nghề giáo là nh vậy đó Lao động âm thầm, lặng lẽ để cho đời những qủa ngọt, trái
thơm
Không biết tự lúc nào những lời ca ấy đã in sâu vào tâm trí tôi đến nỗi mỗi khi lòng muốn cất lên tiếng hát thì những âm thanh nhạc điệu của bài hát thì những âm thanh nhạc điệu của bài hát đó lại nhảy nhót trên bờ môi để rồi bật ra thành những câu hát ngọt ngào Chẳng thể nào quên về khoảng thời gian trớc, khi còn là một cô bé học trò tinh nghịch mắt mọc nghiêng, buổi học đầu tiên, môn học đầu tiên đã để lại trong tôi nhũng ấn tợng khó phai mờ Cô giáo trong tà áo dài duyên dáng với những nét chữ nh rồng bay phợng múa trên babgr cộng thêm giọng nói ngọt ngào, sâu lắng đã làm cho tâm hồn của biết bao đứa trẻ thơ phải ngã nghiêng phải xuýt xoa Có lẽ tôi yêu nghề giáo, yêu môn văn từ
lúc đó Những bài thơ câu văn đã dực dã thôi thúc một tâm hồn aó trắng
Hình ảnh của một cô giáo trẻ dạy văn đã thành thần tợng xâm chiếm hết cõi lòng tự bao
giờ tôi cũng không hay
Trải qua mấy mùa hoa đào nở, cũng là mấy năm miệt mài đèn sách cùng với sự giảng dạy rèn luyện giúp đở của các thầy cô và giờ đây cô học trò ngày nào đã thực sự chạm tay
vào điều ớc:
Cô giáo – kỹ s tâm hồn – chính là tôi
Biết bao nhiêu lần chú gà trống trong vờn cất tiếng gáy vang vang vào mỗi buôỉ sáng sớm
là biết bao lần tôi trăn trở với trang giáo án Gặp một lời văn hay câu hỏi khó củng đủ làm
đôii mắt tôi thức với thời gian
Tuổi đời còn ít tuổi nghề còn non nên khó khăn vẫn nhiều vất vả còn lắm nh lời tâm sự của bác Phạm Văn Đồng nghề giáo cao quý nhất và cũng vất vả nhất Tuy nhiên dù vất vã
đến đâu nhung đó là nghề cao quý nhất cũng đáng để tự hào
Ta tự hào nhà giáo Việt Nam đúng nh lời bài hát Đó cũng chính là tâm trạng và cảm xúc
của những ai là thầy là cô là những ngời thợ xây đắp tâm hồn
Trang 11Và giờ đây khi cái nắng oi bức của mùa hè đi qua thay vào đó là những làn gió dìu dụi se
se của mùa thu thi tâm hồn tôi lại rạo rực bâng khuâng chờ đợi ngày tết của giáo viên ngày nhà giáo việt Nam 20/11 để có cơ hội bày tỏ tấm lòng chân thành với tất cả các thầy
cô đã dìu dắt tôi đến với nghề
Ai đó đã từng nói khi ngôn ngữ bất lực thì âm nhạc lên tiếng Không biết nói gì hơn tôi
xin mợn một câu hát nói hộ lòng mình:
Ai nâng cánh ớc mơ cho em
Là thầy cô không quản ngày đêm
Ai dạy dỗ chúng em nên ngời
Là thầy cô em ghi nhớ suốt đời
Cám ơn thầy, cám ơn cô những ngời lái đò không mệt mỏi
GV: Nguyễn Thị Nga
Nỗi lòng cô giáo
Bên đèn khuya tôi gặp các em Lại đông vui nh giờ lên lớp Mỗi khuôn mặt hiện lên bài viết Nét chữ quen thấp thoáng nét ngời Những câu văn thì thầm cùng tôi Trang giấy trắng phập phồng hơi thở Màu mực tơi tâm hồn trẻ thơ
Ngòi bút tôi dò hết lòng sâu
Có em điểm thấp, có em điểm cao Vì chậm chạp hay và sáng dạ Vì lời biếng hay vì chăm chỉ
Có ai hiểu rằng trớc hết vì tôi Chẳng thể nào trọn vẹn niềm vui Nếu một bài phải ghi điểm thấp
ở đó tấm lòng tôi thiếu hụt chấm điểm cho em tôi nhận điểm chính mình
GV: Đinh Thị Thanh Hiền
Đồng hồ báo thức
Về hu chẳng dùng đồng hồ chuông Ngủ tra cần gì đồng hồ đồng cháo Thằng này mấy năm qua quá láo
Đi đâu làm gì phải báo qua mày Bây giờ tao đặt mày đây
Để mày ngẫm lại những ngày đẵ qua
ST: Nguyễn Thị Hiền Hoà
Trờng tôi
Trờng tôi đứng giữa Thanh Tân
Trang 12Thầy trò xây dựng mùa xuân năm nào Phong quang trờng đẹp biết bao
Tờng rào cây cảnh nh vào công viên Phòng học hai dãy nối liền
Văn phòng th viện mọc lên đàng hoàng Sân trờng bóng loáng mở màng
Nghiêng nghiêng hoa trắng nắng vàng đung đa
Giáo viên lên lớp đúng giờ
Chuyên môn chất lợng chẳng thua chút nào
Anh em hởng ứng phong trào
Dạy tốt học tốt nâng cao chơng trình Văn nghệ thể dục vệ sinh
Làm đâu ra đấy văn minh đàng hoàng Chi bộ cùng với Công đoàn
Lãnh đạo bám sát nh đàn so dây
Bốn phơng hội tụ về đây
Anh em đoàn kết vui vầy bên nhau
Giúp nhau lẽ phỉa điều hay
Giúp nhau công việc những ngày gian nan
Mỗi khi ai gặp khó khăn
Công đoàn thăm hỏi động viên kịp thời Bao lo toan rồi cũng nguôi
Quảng Hoà lu luyến tình đầy không vơi
Ai ghé lại trờng tôi
Mà xem đổi mới tuyệt vời hơn xa
Rồi đây trờng chuẩn Quốc gia
Tiên tiến cấp huyện cấp tỉnh chẳng thua trờng nào
Danh hiệu ấy thật ngọt ngào
Ai ai cũng thấy tự hào trờng tôi
GV: Đinh Thị Hà
Quảng Bình trong câu hát
Bài hát đất Quảng vang vọng mãi trong tôi Sao da diết và ngọt ngào đến thế
Thơng biết mấy một vùng quê lam lũ Dáng mẹ gầy tần tảo sớm hôm
Nghe bài hát quê hơng mà thơng mẹ quá chừng Ngời mẹ nghèo trọn cuộc đời vất vả
Nhặt gom từng nắm thóc
Cánh tay gầy xa cơ nghiệp đời con
Đỉnh Trờng Sơn chót vót mấy tầng mây Biển Lý Hoà bồn chồn Đá Nhảy
Nổi đau xa sông Gianh lệ chảy
Phố hoa hồng Quặn nở vầng trăng
Từ phơng xa nghe bài hát Quảng Bình Giọng miền trung cồn cào nỡi nhớ
Tôi nh muốn hoá thành đứa trẻ
Để tháng ngày uống mãi tiếng mẹ ru
GV: Nguyễn Thị Lý Ngời lái đò
Trang 13Dẫu mai sau em là kỹ s Hay tiến sỷ, hay giáo s, bác sỹ
Em vẫn không quên những thầy cô yêu quý
Đã ân cần dạy dỗ những ngày qua
Nghề giáo viên là nghề trồng hoa
Luôn vun xới bón chăm từng nụ nhỏ
Đầy nhân ái nhng củng nhiều gian khổ
Bởi học trò sau nhất quỷ nhì ma
Thêm một mùa phợng nở đầy hoa
Thêm sợi bạc trên đầu thầy cô giáo
Em ân hận cha nghe lời dạy bảo
Đi hết đời cha đi hết lời khuyên
Bên lở bên bồi biết mấy truân chuyên
Nh dòng sông cuộn mình trong giông bảo
Lái chiếc đò ngang những thầy cô giáo
Cứ gồng mình vì những bến bờ vui
GV: Hoàng Thị Quỳnh Mai
Trò nhỏ
Những cặp mắt ngây thơ, nhũng nụ còi hồn nhiên đến lạ
Một chút tinh nghịch một chút tò mò
Lớp nhỏ, lớp to trò yêu yêu quá
Tôi chợt thấy mình xa thật giống các em
Nào bím tóc xinh nào đầu đinh dép trệt
Dáng trò ngồi ngoan ngoãn tựa thiên thần
Tôi làm cô ớc trở lại một lần
Nh trò ngỏ cứ tuyệt vời nh thế
GV: Phan Thị Hồng Hà
Lên lớp
Theo nhịp nhàng rộn ràng vui tới lớp
ánh mắt vui tơi toả rạng một góc trời
Cho tôi biết đàn em hân hoan lắm
Để mõi giờ thành một khúc ca
Bầu trời đầy sao bảng chữ cũng đầy hoa
Tôi mở cửa trò xôn xao khám phá
Tri thức từng ngày luôn có điều mới lạ
Để giúp trò ngày một lớn thêm ra
GV: Nguyễn Thị Tuyết Nhâm
Nói với em
Khi em hỏi tôi sao chọn nghề thầy giáo
Nghề thầy giáo có gì vui sớng đâu em
Đêm từng đêm rồi đêm lại từng đêm
Soạn giáo án chờ bình minh trở lại