Biết là em yêu chồng tôi Trầu cay, cau chát và vôi thì nồng Biết là em cũng có chồng Cơm canh không ngọt nên lòng vẩn vơ.. Biết là tôi vốn dại khờ Nhìn đời như thể bài thơ không vần Tôi
Trang 1Biết là em yêu chồng tôi
Trầu cay, cau chát và vôi thì nồng Biết là em cũng có chồng
Cơm canh không ngọt nên lòng vẩn vơ
Biết là tôi vốn dại khờ
Nhìn đời như thể bài thơ không vần Tôi không yêu được hai lần
Nên thương em lỡ bước chân khó về
Biết là sau phút đam mê
Mộng mơ tan để não nề xót xa!
Em thất vọng với "người ta"
Tôi thất vọng với cỏ hoa một thời! Biết chồng vẫn chồng của tôi
Chiều Ngâu nhặt lá trầu rơi se lòng!
Biết Tặng…
Biết là em chẳng biết tôi
Một chiều thu ở chân trời xa xa Biết là tôi chẳng trăng hoa
Trong hơi men cũng la đà tỉnh say Biết là góc núi chân mây
Một bông hoa cũng ngất ngây đời thường
Biết là em giỏi văn chương
Đọc thơ “Biết” để vấn vương cuộc đời.
Biết là biết để đấy thôi
Chiều thu se lạnh đầy vơi nỗi buồn.
Trang 2Ảo Ảnh
03:52 09-02-09
BIẾT RẰNG
Biết rằng yêu cũng bằng không Biết rằng yêu cũng yêu chồng người ta
Biết rằng Em đã xót xa Biết rằng Em cũng phong ba yêu Người
Biết rằng câu nói đầu môi Bạc đầu hai đứa ,chúng mình có nhau Biết rằng ngày tháng qua mau Sông giăng hai lối , em về lại thôi… Biết rằng từ ấy Người ơi ! Trầu cau không thắm duyên chia hai đàng
Biết rằng từ ấy sang ngang
Em con chim nhỏ , nhốt vào lồng nghiêm Trông chờ,,một kiếp lai nguyên Phận hồng nhan, quá truân chuyên lỡ làng
Biết rằng thôi thế là xong
Em giờ ván đã đóng thuyền Người ơi
Lời yêu em nuốt vào môi Anh-Em hai đứa dậm ngàn mất nhau
Ví dầu Anh đã qua cầu
Ví dầu Em đã tay bồng tay mang Thế là trời đất sang ngang Chút duyên oan trái bẽ bàng mất nhau… Biết rằng Anh – dẫu còn vương Dặn lòng –Anh nhé đừng tương tư lòng Rằng em chút phận má hồng.
Yêu thầm thương trộm mối tình ngày xưa
Trời dù khi nắng khi mưa Yêu Anh –Em cố mà quên chuyện tình Xin đừng bắt chuyện chúng mình Chồng người- vương một mối tình đa mang…
Chiều 16/04/2007 CAMBUON
Trang 3(Võ Thị Kim Liên)
Tiên trách kỷ, hậu trách nhân Người ta đã vậy, còn chồng thì sao ? Xót thương thay phận má đào Rời xa thì khó, vướng vào chẳng yên
Âu là nặng kiếp nhân duyên Đường tình ai dễ ai nhường cho ai !
Đa mang khổ lắm người ơi !
" Ớt nào mà ớt chả cay"
Gen gì gen kiểu cao tay vậy trời Trầu rơi, dễ dãi trao người Dại khờ như vậy bằng mười khôn ngoan Xót thương phận gái đa đoan Hai lần yêu, một hồng nhan bọt bèo