1. Trang chủ
  2. » Giáo án - Bài giảng

Những bài thơ hay

17 314 0

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Định dạng
Số trang 17
Dung lượng 79,5 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Hãy yêu khi mẹ vẫn còn biết, Đừng chờ đến lúc mẹ ra đi, Ghi lời yêu quý lên bia đá, Đá vô tri nào có nghĩa gì.. Đó là chia ly và từ biệt, Chỉ còn nước mắt và tiếng con, Hãy yêu mẹ dù chỉ

Trang 1

LỜI MẸ YÊU

Nếu có bao giờ con yêu mẹ,

Hãy nói khi mẹ vẫn còn đây,

Còn biết được những lời cảm xúc,

Ngọt ngào êm dịu lẫn nồng say.

Hãy yêu khi mẹ vẫn còn biết,

Đừng chờ đến lúc mẹ ra đi,

Ghi lời yêu quý lên bia đá,

Đá vô tri nào có nghĩa gì.

Hãy nói đi điều con muốn nói,

Đừng chờ đến lúc mẹ ngủ say,

Giấc ngủ dài chằng bao giờ dậy,

Ngàn năm ngăn cách chẳng ngày mai.

Đó là chia ly và từ biệt,

Chỉ còn nước mắt và tiếng con,

Hãy yêu mẹ dù chỉ một chút,

Hãy nói đi khi mẹ vẫn còn.

Nói đi con lời nào yêu dấu,

Cả lòng hiếu thảo cả tình con,

Để mẹ nâng niu như báo vật,

Cho tình mẫu tử thắm như son.

********************************************************

Cả cuộc đời mẹ vất vả vì con

Từ thuở ấu thơ cho đến giờ khôn lớn

Khi bước chân con không còn chập chững

Gánh nước mỗi ngày mẹ như thấy nặng hơn

Chẳng có gì so được tình thương

Của mẹ dành cho con như đất dành cho cây sự sống

Dẫu biển kia có sâu có rộng

Sánh chi bằng ở mẹ tấm lòng tiên

Dòng sữa ngọt ngào theo tháng năm con lớn lên

Mẹ chăm chút cho con từng miếng ăn giấc ngủ

Những lúc ngu ngơ con đâu có hiểu

Mẹ đã vì con mà thành túng thiếu

Chiếc áo vai sờn đạm bạc bữa cơm rau

Con chưa bao giờ thức trọn một đêm thâu

Những sáng mùa đông con chưa một lần dậy sớm

Để nhìn thấy ngoài trời từng cơn gió lớn

Quẩy quang gánh hàng nặng lầm lũi mẹ đi

Mỗi lần con lên tỉnh dự thi

Là đêm đó mẹ ở nhà thao thức

Dẫu trong cuộc sống nhiều lúc con làm mẹ buồn lòng đôi chút Con biết rằng mẹ vẫn thương con

Có tình thương nào có thể so sánh hơn

Và suốt đời như tình thương của mẹ

Trang 2

Nên dẫu trên đời này còn bao lời hay hơn thế Con cũng chỉ một lời thầm gọi: Mẹ ơi!

**************************************************** VIẾT CHO CON

Chưa viết được cho con

Một dòng thơ bé xíu

Dẫu vậy con vẫn hiểu

Lòng mẹ không vô tình

Ở trong mẹ đinh ninh

Một niềm tin trọn vẹn

Chính con là điểm hẹn

Của muôn giờ bình minh

Làn môi hồng tươi xinh

Mắt đen tròn lóng lánh

Đôi mắt con chắp cánh

Cho thiên thần bay lên

Mẹ thao thức từng đêm

Cho con tròn giấc ngủ

Mẹ chăm chút từng ngày

Cho chồi non hé nụ

Có lần con đau nặng

Mẹ lo lắng vô cùng

Đôi mắt mẹ rưng rưng

Chân bước đi run rẩy

Trong âm thầm sợ hãi

Mẹ tha thiết cầu mong

Nếu được đau thay con

Hạnh phúc nào sánh nổi

Từng ngày giờ mong đợi

Thấy con lớn con ngoan

Là trong mẹ ngập tràn

Một niềm vui khó tả

Có những điều kỳ lạ

Bao vất vả tháng ngày

Bao gian khổ đắng cay

Bên con là quên hết

Đời cứ trôi mải miết

Có đứng chờ ai đâu

Con mẹ ơi lớn mau

Giữa rộng dài trời đất

Có những điều rất thật

Như chân lý đơn sơ

Con còn bé ngây thơ

Lớn rồi con se hiểu

Sẽ vô cùng vắng thiếu

Sẽ vô cùng cô đơn

Sẽ vô cùng trống trải

Nếu đời mẹ thiếu con

Mẹ sẽ viết cho con

Trang 3

Những dòng thơ bé xíu

Để lớn lên con hiểu

Những cội nguồn sâu xa

Hiểu trời cao vô tận

Hiểu đất rộng bao la

Hiểu cuộc đời nhân ái

Hiểu ân tình mẹ cha

************************************************ CON CÒ

I

Con cò bế trên tay

Con chưa biết con cò

Nhưng trong lời mẹ hát

Có cánh cò đang bay:

"Con cò bay la

Con cò bay lả

Con cò Cổng Phủ,

Con cò Đồng Đăng "

Cò một mình, cò phải kiếm lấy ăn,

Con có mẹ, con chơi rồi lại ngủ

"Con cò ăn đêm,

Con cò xa tổ,

Cò gặp cành mềm,

Cò sợ xáo măng "

Ngủ yên! Ngủ yên! Cò ơi, chớ sợ!

Cành có mềm, mẹ đã sẵn tay nâng!

Trong lời ru của mẹ thấm hơi xuân,

Con chưa biết con cò, con vạc,

Con chưa biết những cành mềm mẹ hát,

Sữa mẹ nhiều, con ngủ chẳng phân vân

II

Ngủ yên! Ngủ yên! Ngủ yên!

Cho cò trắng đến làm quen,

Cò đứng ở quanh nôi

Rồi cò vào trong tổ

Con ngủ yên thì cò cũng ngủ,

Cánh của cò, hai đứa đắp chung đôi

Mai khôn lớn, con theo cò đi học,

Cánh trắng cò bay theo gót đôi chân

Lớn lên, lớn lên, lớn lên

Con làm gì?

Con làm thi sĩ!

Cánh cò trắng lại bay hoài không nghỉ

Trước hiên nhà

Trang 4

Và trong hơi mát câu văn

III

Dù ở gần con,

Dù ở xa con,

Lên rừng xuống bể,

Cò sẽ tìm con,

Cò mãi yêu con

Con dù lớn vẫn là con của mẹ,

Đi hết đời, lòng mẹ vẫn theo con

À ơi!

Một con cò thôi,

Con cò mẹ hát

Cũng là cuộc đời

Vỗ cánh qua nôi

Ngủ đi! Ngủ đi!

Cho cánh cò, cánh vạc,

Cho cả sắc trời

Đến hát

Quanh nôi

*****************************************

THƯ GỬI MẸ

Mẹ của con giờ đây còn mạnh khoẻ?

Mẹ kính yêu, cho con gửi lời chào

Xin hãy để trên ngôi nhà của mẹ

Toả ánh chiều trong nỗi nhớ nôn nao.

Con nghe rằng mẹ giấu điều lo lắng

Mẹ hay buồn, hay lo nghĩ về con

Mẹ hay bước ra ngoài con đường vắng

Trong chiếc áo len lạc mốt, cũ sờn.

Rằng mỗi khi qua làn khói lam chiều

Mẹ nhìn thấy chỉ một điều khủng khiếp

Có vẻ như trong một vụ đánh nhau

Có ai đấy đâm con bằng dao thép.

Chẳng sao đâu! Xin mẹ hãy yên lòng

Đấy tất cả chỉ là cơn mộng mị

Con đâu có còn đến nỗi lông bông

Để chết đi khi chẳng nhìn thấy mẹ.

Con bây giờ vẫn như thế, dễ thương

Chỉ ao ước một điều rất đơn giản

Sao cho thật mau thoát khỏi nỗi buồn

Để trở về ngôi nhà ta thấp vắng.

Con sẽ về khi hoa nở trên cành

Mang hơi thở mùa xuân quanh vườn tược

Chỉ có điều mẹ trong ánh bình minh

Đừng thức con như tám năm về trước.

Trang 5

Đừng thức dậy những giấc mơ đã tắt

Đừng khơi lên mộng ước đã không thành

Con là kẻ sớm chịu nhiều mất mát

Nếm trải nhiều mệt nhọc giữa ngày xanh.

Và đừng dạy con cầu nguyện Không cần!

Thời ấu thơ chẳng quay về lần nữa.

Chỉ mẹ là niềm vui, niềm an ủi của con

Chỉ mẹ ?" đối với con là ánh hồng khôn tả.

Mẹ hãy quên đi những điều phiền muộn

Mẹ đừng buồn, đừng lo lắng về con

Đừng hay bước ra ngoài con đường vắng

Trong chiếc áo len lạc mốt, cũ sờn.

(Sergei Esenin)

***********************************************************

MẸ CỦA CON

Nếu con bị chết treo trên vách núi

Mẹ của con, ôi mẹ của con!

Con biết rằng tình ai theo con mãi

Mẹ của con, ôi mẹ của con!

Nếu con bị đắm chìm trong biển cả

Mẹ của con, ôi mẹ của con!

Con biết rằng ai sẽ tuôn dòng lệ

Mẹ của con, ôi mẹ của con!

Nếu con bị đày đọa cả thể xác, tâm hồn

Con biết ai cầu cho con bình an vô sự

Mẹ của con, ôi mẹ của con!

(Rudyard Kipling)

**************************************************************** TÌNH MẸ

Vĩ đại thay! Sau từng cánh cửa

Dù đi xa hay ở rất gần

Ta vẫn nghe tiếng con gọi mẹ

Mẹ dù xa nhưng ngóng về con.

Vĩ đại thay! Muôn đời tình Mẹ

Trong tim ta trân trọng giữ gìn

Ta yêu chị, yêu cha, yêu vợ

Nhưng khổ đau ta nhớ Mẹ hiền!

(Nicolai Nekrasov)

**************************************************************

MẸ GIÀ

Bình minh đang gọi ra bình minh khác

Trên cánh đồng lúa mạch bốc khói sương?

Tôi nhớ về người tôi thương mến nhất

Nhớ mẹ hiền già lão, yêu thương.

Trang 6

Như ngày trước mẹ đi ra đồi nhỏ

Nắm chặt trong tay cây gậy của mình

Mẹ nhìn vào đôi dày trăng đã cũ

Đang bơi trên dòng sông ngủ mơ màng.

Và cay đắng trong lòng, con biết mẹ

Với một nỗi lo và một nỗi buồn

Rằng giờ đây thằng con trai của mẹ

Đã không còn nhớ gì đến quê hương.

Rồi sau đó mẹ đi ra nghĩa địa

Mẹ nhìn vào hòn đá xám chằm chằm

Mẹ trút ra hơi thở dài nhè nhẹ

Mẹ tiếc thương những anh, chị em con.

Mặc chúng con trưởng thành trong cay đắng

Còn các em đã lớn tựa mùa xuân

Dù sao mẹ đôi mắt hiền, sống động

Đừng để cho dâng ngập nỗi đau buồn.

Quá đủ rồi! Khổ đau đã lắm!

Giờ đến lúc mẹ thấy một điều rằng

Cả cây táo cũng vô cùng đau đớn

Khi phải trút đi những chiếc lá vàng.

Bởi một điều niềm vui là hiếm lắm

Như tiếng ngân vang buổi sớm mùa xuân

Đối với con nếu trên cành rữa xuống

Thì cháy thành tro trong gió còn hơn.

(Sergei Esenin)

*************************************************************************** CƠN BÃO TUYẾT

Cơn bão tuyết châm chích và vùi dập

Ánh trăng thanh lạnh lẽo chiếu trên trời

Giờ tôi lại thấy rìa làng quen thuộc

Và ngọn lửa hồng bên cửa sổ nhà tôi.

Ta đều khách lãng du, đâu cần nhiều lắm

Những gì đời cho tôi, tôi hát về người.

Giờ ngồi quanh bữa cơm chiều đầm ấm

Giờ tôi lại nhìn thấy mẹ già tôi.

Mẹ nhìn đâu mà nước mắt dầm dề

Rồi lặng im như không hề đau đớn

Con không thể nào quay được mặt đi

Để cốc chè trên bàn tay rơi xuống.

Ơi mẹ của con dịu dàng, thắm thiết

Xin mẹ quên đi những ý nghĩ buồn

Mẹ hãy nghe sau tiếng đàn của tuyết

Con kể mẹ nghe về cuộc đời con.

Con đã thấy nhiều, đã đi nhiều chốn

Trang 7

Đã yêu nhiều và đau khổ cũng nhiều

Rồi từ đó uống rượu và gây chuyện

Tốt nhất mẹ đừng thấy đứa con yêu.

Và bây giờ con nằm đây sưởi ấm

Áo treo lên và giày cởi vất ra

Con lại vui và lại đang hy vọng

Vào vận may như thuở ấu thơ.

Ngoài cửa sổ bão tuyết đang nức nở

Trong tiếng ồn ào hoang dã đau thương

Tôi cứ ngỡ những cây gia trút lá

Những cây gia trắng xoá ở trong vườn.

********************************

Gần nửa đời con vẫn còn lận đận

Chưa một ngày báo hiếu mẹ, mẹ ơi

Hay chắc tại tính con vẫn ham chơi

Vẫn thả rông cảm xúc thời con nít

Vẫn miệt mài lang thang khi tối mịt

Vẫn hồn nhiên bên rượu thịt, bia hơi

Vẫn tặc lưỡi, tuổi trẻ phải thế thôi

Và vẫn nghĩ, mẹ chắc sức vẫn khoẻ

Lúc giật mình, sự thật đâu có thế

Một năm rồi, năm năm đã trôi nhanh

Tóc mẹ giờ dù vẫn hãy còn xanh

Nhưng tuổi tác đã hằn lên khoé mắt

Dáng mẹ đi liêu xiêu gánh sức nặng

Cả một đời tần tảo nuôi con

Miệng mẹ cười nhưng mắt buồn héo hon

Con trưởng thành, chưa chịu tìm nơi chốn

Mẹ ơi, lỗi lầm con thật lớn

Mong mẹ hãy tha thứ cho con

Tương lai mẹ sẽ được ngủ ngon

Cạnh con dâu và cả một đàn cháu

*******************************************

Thơ Gửi Mẹ

Henrich Hainơ( Tế Hanh dịch)

Con thưòng sống ngẩng cao đầu mẹ ạ

Tính tình con hơi ngang bướng kiêu kỳ

Nếu có vị Chúa nào nhìn con vào mắt

Con sẽ chẳng bao giờ cúi mặt trước uy nghi

Nhưng mẹ ơi con xin thú thật

Trái tim con dù kiêu hãnh nhường nào

Trang 8

Đứng trước mẹ dịu dàng chân chất

Con thấy mình nhỏ bé làm sao

Có phải linh hồn mẹ diệu kỳ

Bay trên vầng ánh sáng cao siêu

Hay bao nỗi niềm xưa yêu dấu

Trái tim mẹ hiền bọc đứa con yêu

Trong cơn mơ con từ mẹ đi ra

Con muốn đi đến tận cùng trái đất

Để kiếm tìm tình yêu đẹp nhất

Trong cánh tay con sẽ ôm ghì

Con tìm tình yêu khắp nơi khắp chốn

Con đập vào cánh cửa mỏi rời tay

Con đã van xin như một kẻ ăn mày

Nhưng chỉ nhận những cái nhìn lạnh lẽo

Tìm không thấy tình yêu con quay về với mẹ

Tâm sự chán chê thân thể rã rời

Con bỗng thấy một tình yêu chân chính

Trong đôi mắt dịu hiền của mẹ, Mẹ ơi!

*****************************************************

HIẾU

Đi khắp thế gian

Không ai tốt bằng mẹ

Gánh nặng cuộc đời

Không ai khổ bằng cha

Nước biển mênh mông

Không đong đầy tình mẹ

Mây trời lồng lộng

Không phù kín công cha

Tầng tảo sớm hôm

Mẹ nuôi con khôn lớn

Mang cả tấm thân gầy

Cha che chở đời con

Ai còn mẹ

Xin dừng làm mẹ khóc

Đừng để buồn lên mắt mẹ

Nghe không!

********************************************************************** THẾ GIỚI RỘNG VÔ CÙNG ( big, big world-một bài hát nổi tiếng của Ê-mi-la, miêu tả tâm trạng trống vắng, lạnh lẽo của một em bé khi bố mẹ ly hôn Đoạn trích lấy từ bản dịch của Phương Thùy-giải nhất bào Hoa Học Trò)

Trang 9

Bên ngoài trời mưa tuôn

Nước mắt con đẫm buồn

Vì sao xảy ra thế?

Tất cả cùng mất luôn?

Con có vòng tay mẹ, tay cha

Hơi ấm nồng nàn như chẳng muốn xa

Nhưng, chao ôi, khi con tỉnh giấc

Mẹ đi rồi, cha cũng rời xa

Con gái mẹ đã thực sự lớn rồi

Trong thế giới bao la hùng vĩ

Nhưng điều đó chẳng, là gì mẹ nhỉ

Nếu phài giã từ bởi cuộc chia ly

NGƯỜI ĐI TÌM HÌNH CỦA NƯỚC

(Tác giả: Chế Lan Viên)

Đất nước đẹp vô cùng nhưng Bác phải ra đi Cho tôi làm sóng dưới con tàu đưa tiễn Bác Khi bờ bãi dần lui, làng xóm khuất Bốn phía nhìn không bóng một hàng tre Đêm xa nước đầu tiên ai nỡ ngủ Sóng vỗ dưới thân tàu đâu phải sóng quê hương Trời từ đây chẳng xanh màu xứ sở

Xa nước rồi càng hiểu nước đau thương

Lũ chúng ta ngủ trong giường chiếu hẹp Giấc mơ con đè nát cuộc đời con Hạnh phúc đựng trong một tà áo đẹp Một mái nhà yên rũ bóng xuống tâm hồn Trăm cơn mơ không nổi một đêm dầy

Ta lại mặc cho mưa tuôn gió thổi.

Lòng ta thành con rối cho cuộc đời giật dây Quanh Hồ Gươm không ai bàn chuyện vua Lê Lòng ta đã thành rêu phong chuyện cũ Hiểu sao hết những tấm lòng lãnh tụ Tìm đường đi cho dân tộc theo đi Sông Hồng chảy về đâu và lịch sử Bao giờ dãy Trường Sơn bừng giấc ngủ Cánh tay thần Phù Đổng sẽ vươn mây Rồi cờ sẽ ra sao, tiếng hát sẽ ra sao

Nụ cười sẽ ra sao ơi ngày độc lập

Trang 10

Xanh biết mấy là trời xanh tổ quốc

Khi tự do về chói ở trên đầu

Khi mặt trời nghe bừng chói ở phương Đông Cây cay đắng đã ra mùa trái ngọt

Người cay đắng đã chia phần hạnh phúc

Sao vàng bay theo búa liềm công nông

Luận cương đến Bác Hồ và người đã khóc

Lệ Bác Hồ rơi trên chữ Lê Nin

Bốn bức tường im nghe Bác lật từng trang sách gấp Tưởng bên ngoài đất nước đợi mong tin

Bác reo lên một mình như nói cùng đất nước

“Cơm áo là đấy, hạnh phúc đây rồi”

Hình của Đảng lồng trong hình của nước

Phút khóc đầu tiên là phút Bác Hồ cười

Bác thấy:

Hiểu sao hết “Người đi tìm hình của nước” Không phải hình một bài thơ đá tạc nên người Một góc quê hương nửa đời quen thuộc

Hay một đấng vô hình sương khói xa xôi

Mà hình đất nước hoặc còn hoặc mất

Sắc vàng nghìn xưa sắc đỏ tương lai

Thế đi đứng của toàn dân tộc

Một cách vinh hoa cho hai lăm triệu con người

Có nhớ chăng hỡi gío rét thành Ba Lê

Một viên gạch hồng Bác chống lại cả mùa đông băng gía

Và sương mù thành Luân Đôn có nhớ

Giọt mồ hôi người nhỏ giữa đêm khuya.

Đời bồi tàu lênh đênh theo sóng bể

Người đi hỏi khắp bóng cờ châu Mỹ, châu Phi Những đất tự do những trời nô lệ

Những con đường cách mạnh đang tìm đi Đêm mơ ước ngày thấy hình của Nước

Cây cỏ trong chiêm bao xanh sắc biếc quê nhà

Ăn một miếng ngon cũng đắng lòng vì Tổ quốc Chẳng yên lòng khi ngắm một nhành hoa

Ngày mai dân ta sẽ sống sao đây

Dân ta bưng bát cơm mồ hôi nước mắt

Ruộng theo trâu về lại với người cày

Mỏ thiếc, hầm than, rừng vàng, bể bạc

Không còn người bỏ xác trên đường ray

Giặc nước đuổi xong rồi trời xanh tiếng hát Điện theo trăng vào phòng ngủ công nhân Những kẻ quê mùa đã thành trí thức

Tăm tối cần lao nay hóa những anh hùng

Nước Việt Nam nghìn năm Đinh, Lý, Trần, Lê Thành nước Việt Nam nhân dân mát suối

Mái rạ nghìn năm hồng thay sắc mới

Những đời thường cũng có bóng hoa che

Ôi đường đến với Lê Nin là đường về tổ quốc Tuyết Mát cơ va sáng ấy lạnh trăm lần

Trông tuyết trắng như đọng nghìn nước mắt

Lê Nin mất rồi nhưng Bác chẳng dừng chân Luận cương của Lê Nin theo người về quê Việt Biên giới còn xa nhưng Bác đã đến rồi

Kìa bóng Bác đang hôn lên hòn đá

Lắng nghe trong màu hồng hình đất nước phôi thai

Trang 11

NHỚ CON SÔNG QUÊ HƯƠNG (Tế Hanh) Quê hương tôi có con sông xanh biếc Nước gương trong soi tóc những hàng tre Tâm hồn tôi là một buổi trưa hè

Tỏa nắng xuống lòng sông lấp loáng Chẳng biết nước có giữ ngày, giữ tháng Giữ bao nhiêu kỉ niệm giữa dòng trôi? Hỡi con sông đã tắm cả đời tôi!

Tôi giữ mãi mối tình mới mẻ

Sông của quê hương, sông của tuổi trẻ Sông của miền Nam nước Việt thân yêu Khi bờ tre ríu rít tiếng chim kêu

Khi mặt nước chập chờn con cá nhảy Bạn bè tôi tụm năm tụm bảy

Bầy chim non bơi lội trên sông

Tôi giơ tay ôm nước vào lòng

Sông mở nước ôm tôi vào dạ

Chúng tôi lớn lên mỗi người mỗi ngả

Kẻ sớm khuya chài lưới bên sông

Kẻ cuốc cày mưa nắng ngoài đồng Tôi cầm súng xa nhà đi kháng chiến Nhưng lòng tôi như mưa nguồn, gió biển Vẫn trở về lưu luyến bên sông

*

* * Tôi hôm nay sống trong lòng miền Bắc

Sờ lên ngực nghe trái tim thầm nhắc Hai tiếng thiêng liêng, hai tiếng "miền Nam" Tôi nhớ không nguôi ánh nắng màu vàng Tôi quên sao được sắc trời xanh biếc Tôi nhớ cả những người không quen biết

Có những trưa tôi đứng dưới hàng cây Bỗng nghe dâng cả một nỗi tràn đầy Hình ảnh con sông quê mát rượi Lai láng chảy lòng tôi như suối tưới Quê hương ơi! Lòng tôi cũng như sông

Ngày đăng: 22/09/2015, 05:03

TỪ KHÓA LIÊN QUAN

w