Đôi DépTác giả: Nguyễn Trung Kiên Bài thơ đầu tiên anh viết tặng em Là bài thơ anh kể về đôi dép Khi nỗi nhớ trong lòng da diết Những vật tầm thường cũng viết thành thơ Hai chiếc dép kia
Trang 1Đôi Dép
Tác giả: Nguyễn Trung Kiên
Bài thơ đầu tiên anh viết tặng em
Là bài thơ anh kể về đôi dép
Khi nỗi nhớ trong lòng da diết
Những vật tầm thường cũng viết thành thơ
Hai chiếc dép kia gặp nhau tự bao giờ
Có yêu nhau đâu mà chẳng rời nửa bước Cùng gánh vác những nẻo đường xuôi ngược Lên thảm nhung, xuống cát bụi cùng nhau
Cùng bước, cùng mòn, không kẻ thấp người cao
Cùng chia sẻ sức người đời chà đạp
Dẫu vinh nhục không đi cùng kẻ khác
Số phận chiếc này phụ thuộc ở chiếc kia
Nếu ngày nào một chiếc dép mất đi
Mọi thay thế đều trở thành khập khiễng Giống nhau lắm nhưng người đi sẽ biết
Trang 2Hai chiếc này chẳng phải một đôi đâu
Cũng như mình trong những lúc vắng nhau Bước hụt hẫng cứ nghiêng về một phía Dẫu bên cạnh đã có người thay thế
Mà trong lòng nỗi nhớ cứ chênh vênh
Đôi dép vô tri khăng khít song hành Chẳng thề nguyện mà không hề giả dối Chẳng hứa hẹn mà không hề phản bội Lối đi nào cũng có mặt cả đôi
Không thể thiếu nhau trên bước đường đời Dẫu mỗi chiếc ở một bên phải trái Nhưng tôi yêu em ở những điều ngược lại Gắn bó nhau vì một lối đi chung
Hai mảnh đời thầm lặng bước song song
Sẽ dừng lại khi chỉ còn một chiếc Chỉ còn một là không còn gì hết Nếu không tìm được chiếc thứ hai kia
Hai sắc hoa Ti-gôn
Trang 3Bài thơ đã từng gây xúc động trong khoảng thời gian dài, gây tranh cãi trên thi đàn Việt Nam, và sẽ còn tiếp tục là niềm xúc động cả mai sau nữa Bài thơ bắt nguồn từ những câu truyện ly kỳ, và sau này còn tiếp tục được thêu dệt
Xin trân trọng đăng lại ở đây để các bạn cùng thưởng thức
HAI SẮC HOA TI-GÔN
T.T.K.H
Một mùa thu trước mỗi hoàng hôn Nhặt cánh hoa rơi chẳng thấy buồn Nhuộm ánh nắng tà qua mái tóc Tôi chờ người đến với yêu thương
Người ấy thường hay vuốt tóc tôi Thở dài trong lúc thấy tôi vui Bảo rằng : "Hoa giống như tim vỡ Anh sợ tình ta cũng vỡ thôi"
Thuở ấy nào tôi đã hiểu gì Cánh hoa tan tác của sinh ly Cho nên cười đáp : "Màu hoa trắng
Là chút lòng trong chẳng nghĩ suy"
Đâu biết lần đi một lỡ làng Dưới trần gian khổ chết yêu đương Người xa xăm quá, tôi buồn lắm Trong một ngày vui, pháo nhuộm đường
Từ đấy thu rồi thu lại thu Lòng tôi còn giá đến bao giờ Chồng tôi vẫn biết tôi thương nhớ Người ấy cho nên vẫn hững hờ
Tôi vẫn đi bên cạnh cuộc đời
Ái ân lạt lẽo với chồng tôi Từng mùa thu chết, từng thu chết Vẫn giấu trong tim bóng một người
Trang 4Buồn quá hôm nay xem tiểu thuyết Một mùa thu trước rất xa xôi Đến nay tôi hiểu thì tôi đã Làm lỡ tình duyên cũ mất rồi
Tôi sợ chiều thu phớt nắng mờ Chiều thu hoa đỏ rụng chiều thu Gió về lạnh lẽo chân mây trắng Người ấy ngang sông đứng ngóng đò
Nếu biết rằng tôi đã lấy chồng Trời ơi ! Người ấy có buồn không ?
Có thầm nghĩ đến loài hoa vỡ Tựa trái tim phai, tựa máu hồng
Ghen
(Nguyễn Bính)
Trang 5Cô nhân tình bé của tôi ơi! Tôi muốn môi cô chỉ mỉm cười Những lúc có tôi, và mắt chỉ Nhìn tôi những lúc tôi xa xôi
**************
Tôi muốn cô đừng nghĩ tới ai, Đừng hôn dù thấy bó hoa tươi, Đừng ôm gối chiếc đêm nay ngủ, Đừng tắm chiều nay biển lắm người
**************
Tôi muốn mùi thơm của nước hoa
Mà cô thường xức, chẳng bay xa Chẳng làm ngây ngất người qua lại, Dẫu chỉ qua đường khách lại qua
**************
Tôi muốn những đêm đông giá lạnh Chiêm bao đừng lẩn quất bên cô Bằng không, tôi muốn cô đừng gặp Một trẻ trai nào trong giấc mơ
**************
Tôi muốn làn hơi cô thở nhẹ, Đừng làm ẩm áo khách chưa quen Chân cô in vết trên đường bụi, Chẳng bước chân nào được giẫm lên
**************
Nghĩa là ghen quá đấy mà thôi, Thế nghĩa là yêu quá mất rồi,
Và nghĩa là cô và tất cả,
Cô, là tất cả của riêng tôi
Trang 6Quê Hương
(Giang Nam)
Trang 7Trong khi “Quê Hương” của Đỗ Trung Quân được mọi người thuộc nằm lòng với” Quê hương là gì hả mẹ?- Mà cô giáo dạy phải yêu?…” thì những vần thơ “ Quê Hương “ của Giang Nam hẳn cũng không phải là quá xa lạ với nhiều người Đã có lúc lũ học trò đùa nhau” Ai bảo chăn trâu là khổ?- Chăn trâu sướng thấy mồ!:D”
Còn tôi lại mang riêng mình cũng cảm xúc khó tả mỗi khi đọc lại bài thơ này Bởi nó gắn bó với những kỉ niệm khó quên của thời học sinh
QUÊ HƯƠNG
Thuở còn thơ ngày hai buổi đến trường Yêu quê hương qua từng trang sách nhỏ:
"Ai bảo chăn trâu là khổ?"
Tôi mơ màng nghe chim hót trên cao
Những ngày trốn học Ðuổi bướm cầu ao
Mẹ bắt được
Chưa đánh roi nào đã khóc!
Có cô bé nhà bên Nhìn tôi cười khúc khích
Cách mạng bùng lên, Rồi kháng chiến trường kỳ Quê tôi đầy bóng giặc
Từ biệt mẹ, tôi đi
Cô bé nhà bên - (có ai ngờ) Cũng vào du kích
Hôm gặp tôi vẫn cười khúc khích Mắt đen tròn (thương thương quá đi thôi) Giữa cuộc hành quân không nói được một lời Ðơn vị đi qua, tôi ngoái đầu nhìn lại
Mưa đầy trời nhưng lòng tôi ấm mãi
Hòa bình tôi trở về đây Với mái trường xưa, bãi mía, luống cày
lại gặp em Thẹn thùng nép sau cánh cửa
Trang 8Vẫn khúc khích cười khi tôi hỏi nhỏ Chuyện chồng con (khó nói lắm anh ơi!) Tôi nắm bày tay nhỏ nhắn ngậm ngùi
Em vẫn để yên trong tay tôi nóng bỏng
Hôm nay nhận được tin em
Không tin được dù đó là sự thật! Giặc bắn em rồi, quăng mất xác Chỉ vì em là du kích, em ơi!
Ðau xé lòng anh, chết nửa con người!
Xưa yêu quê hương vì có chim có bướm
Có những ngày trốn học bị đòn, roi Nay yêu quê hương vì trong từng nắm đất
Có một phần xương thịt của em tôi
Giang Nam
Mẹ của anh - Xuân Quỳnh
Phải đâu mẹ của riêng anh
Mẹ là mẹ của chúng mình đấy thôi
Trang 9Mẹ tuy không đẻ không nuôi
Mà em ơn mẹ suốt đời chưa xong Ngày xưa má mẹ cũng hồng
Bên anh mẹ thức lo từng cơn đau Bây giờ tóc mẹ trắng phau
Để cho mái tóc trên đầu anh đen Đâu con dốc nắng đường quen
Chợ xa gánh nặng mẹ lên mấy lần Thương anh thương cả bước chân Giống bàn chân mẹ tảo tần năm nao
Lời ru mẹ hát thuở nào
Chuyện xưa mẹ kể lẫn vào thơ anh Nào là hoa bưởi hoa chanh
Nào câu quan họ mái đình cây đa Xin đừng bắt chước câu ca
Đi về dối mẹ để mà yêu nhau
Mẹ không ghét bỏ em đâu
Yêu anh em đã là dâu trong nhà
Em xin hát tiếp lời ca
Ru anh sau nỗi lo âu nhọc nhằn
Hát tình yêu của chúng mình
Nhỏ nhoi giữa một trời xanh khôn cùng
Giữa ngàn hoa cỏ núi sông
Giữa lòng thương mẹ mênh mông không bờ
Chắc chiu từ những ngày xưa
Mẹ sinh anh để bây giờ cho em
Bàn tay em - Xuân Quỳnh
Trang 10Gia tài em chỉ có bàn tay
Em trao tặng cho anh từ ngày ấy Những năm tháng cùng nhau em chỉ thấy Quá khứ dài là mái tóc em đen
Vui, buồn trong tiếng nói, nụ cười em Qua gương mặt anh hiểu điều lo lắng Qua ánh mắt anh hiểu điều mong ngóng Anh nghĩ gì khi nhìn xuống bàn tay?
Bàn tay em ngón chẳng thon dài Vết chai cũ, đường gân xanh vất vả
Em đánh chắt chơi chuyền thuở nhỏ Hái rau rền rau rệu nấu canh
Tập vá may, tết tóc một mình
Rồi úp mặt lên bàn tay khóc mẹ
Đường tít tắp không gian như bể Anh chờ em cho em vịn bàn tay Trong tay anh, tay của em đây
Biết lặng lẽ vun trồng gìn giữ
Trời mưa lạnh tay em khép cửa
Em phơi mền vá áo cho anh
Tay cắm hoa, tay để treo tranh
Tay thắp sáng ngọn đèn đêm anh đọc Năm tháng qua đi mái đầu cực nhọc Tay em dừng trên vầng trán lo âu
Em nhẹ nhàng xoa dịu nỗi đau
Và góp nhặt niềm vui từ mọi ngả Khi anh vắng bàn tay anh biết nhớ Lấy thời gian đan thành áo mong chờ Lấy thời gian em viết những dòng thơ
Để thấy được chúng mình không chắc trở
Bàn tay em, gia tài bé nhỏ
Em trao anh cùng với cuộc đời
Trang 11Hoa bằng lăng
Có một mùa hạ nồng nàn trên cánh bằng lăng
Cô bé ơi sao em vờ không thấy
Trang 12Khi phượng vĩ bùng lên rực cháy Hoa bằng lăng lặng lẽ tím trong chiều
Có kẻ giật mình như thể bắt đầu yêu
Sợ tuổi thơ vì sao xanh bay đi mất Cái màu tím dâng lên từ lòng đất Sao em cứ vô tình không biết đến chia tay
Chỉ tại bông hoa đầu tiên ấy tím say
Mà nỗi nhớ đầu tiên cứ tìm về cô bé Mây hạ lang thang như bâng khuâng rất nhẹ Muốn nói cùng em - đã tím - mắt chiều
Một chiều ngược gió
Em ngược đường, ngược nắng để yêu anh Ngược phố tan tầm, ngược chiều gió thổi
Trang 13Ngược lòng mình tìm về nông nổi
Lãng du đi vô định cánh chim trời
Em ngược thời gian, em ngược không gian Ngược đời thường bon chen tìm về mê đắm Ngược trái tim tự bao đời chai lặng
Em đánh thức nỗi buồn em gợi khát khao xanh
Mang bao điều em muốn nói cùng anh Chợt sững lại trước cây mùa trút lá
Trái đất sẽ thế nào khi màu xanh không còn nữa
Và sẽ thế nào khi trong anh không em?
Em trở về trong im lặng của đêm
Chẳng còn nữa, người đông và bụi đỏ Phố bỗng buồn tênh chiều đông hút gió Riêng chiều nay em biết một mình em
Dại khờ
Người ta khổ vì yêu không phải cách
Yêu sai duyên, và mến chẳng nhằm người
Trang 14Có kho vàng nhưng tặng chẳng tuỳ nơi Người ta khổ vì xin không phải chỗ
Đường êm quá ai đi mà nhớ ngó
Đến khi hay, gai nhọn đã vào xương
Vì thả lỏng không kiềm chế dây cương Người ta khổ vì lui không được nữa
Những mắt cạn cũng cho rằng sâu chứa Nhưng tim không mà tưởng tượng tràn đầy Muôn nghìn đời tìm cớ dõi sương mây Dấn thân mãi để thân mãi để kiếm trời dưới đất
Người ta khỏ vì cố chen ngõ chật
Cửa đóng bưng nên càng quyết xông vào Rồi bị thương, người ta giữ gươm dao Không muốn chữa, không chịu lành thú độc
Người đàn bà thứ hai
Mẹ đừng buồn khi anh ấy yêu con
Vì trước con anh ấy là của mẹ
Trang 15Anh ấy có thể yêu con một thời trai trẻ
Nhưng suốt đời yêu mẹ, mẹ ơi!
Mẹ sinh ra anh ấy ở trên đời Hình bóng mẹ lắng vào tim anh ấy
Cho dù con có được yêu đến vậy
Con cũng chỉ là người đàn bà thứ hai
Mẹ đừng buồn khi mỗi hoàng hôn, mỗi ban mai
Anh ấy có thể nhớ con hơn nhớ mẹ
Con chỉ là một cơn gió nhẹ
Mẹ là bến bờ thương nhớ của đời anh
Con chỉ là một cơn mưa mong manh
Người đàn bà khác có thể thay thế con trong tim anh ấy
Nhưng có một tình yêu luôn âm ỉ cháy
Anh ấy chỉ dành cho mẹ, mẹ ơi!
Anh ấy có thể sống với con suốt cuộc đời
Cũng có thể chia tay ngày mai, có thể
Nhưng anh ấy suốt đời yêu mẹ
Dù thế nào con cũng chỉ là người đàn bà thứ hai !
Có thể một ngày chúng mình sẽ lại yêu
Có thể một ngày chúng mình sẽ lại yêu
Nhưng không phải yêu nhau,
Mà là yêu người khác
Trang 16Anh sẽ nắm tay một người con gái khác
Dịu dàng hơn cả vuốt tóc em ngày xưa
Em vẫn lo lắng mỗi khi trời mưa
Nhưng đi đưa áo cho một chàng trai khác
Bức ảnh cô gái kia có vô tình đi lạc
Em cũng chẳng ngồi tô vẽ cho xấu xí hơn em
Anh rồi cũng chẳng còn ghen, Những chỗ không anh, em diện màu áo mới
Tại đường phố đông người Nên chúng mình cứ mặc sức lướt qua nhau
Có thể một ngày em mặc áo cô dâu
Anh chụp ảnh cùng nhưng không làm chú rể Những đứa con của em sẽ yêu thương cha mẹ Trong bức tranh tô màu chẳng có khuôn mặt anh
Giông bão đi qua ô cửa màu xanh
Em sẽ làm thơ về tiếng cười con trẻ
Về bữa cơm, về ngôi nhà và người em yêu hơn cả Như anh nghĩ về vợ mình, về hạnh phúc bền lâu
Có bao nhiêu sao sáng trên đầu
Em từng nghĩ chỉ anh là duy nhất
Nhưng cuộc đời nào đâu phải cổ tích
Chàng chăn cừu cũng đã bỏ đi xa
Em nghe lại những bản tình ca Vẫn dịu dàng, vẫn thiết tha như thế
Vẫn say mê như chưa hề cũ Nhưng sao chẳng đoạn điệp khúc nào lặp lại như nhau?
Em có dám cùng anh đi tới cuối con đường
Chưa đủ thân quen nhận ra em trên phố
Trang 17Trước những sắc màu rực rỡ xung quanh Chưa đủ buồn vui tìm đến nơi em ở
Gõ cửa phòng hồi hộp đợi em ra
******
Còn tần ngần đứng trước hàng hoa Chẳng biết chọn loại nào em sẽ thích
Cô bán hàng cứ nhìn anh tinh nghịch
Là người dưng là bạn hay là
******
Là người dưng, là bạn hay là?
Chưa đủ thời gian để hoài nghi khoảng cách Chưa đủ buồn vui để hòa chung nhịp đập Sao trái tim cứ phấp phỏng yêu thương?
******
Em có dám cùng anh đi tới cuối con đường?
Lời yêu thương
*
Nơi cánh chim không bay tới được Nơi mặt trời không bị áng mây che
Trang 18Nơi mơ ước chạm vào nóng bỏng Con sẽ tìm ra đúng nghĩa bạn bè
Tuổi của con chỉ mới bắt đầu, Trái sẽ ngọt hay chua tùy con đấy Ngay từ lúc mầm vươn mình đứng dậy Cây đã khôn với đất và khoảng trời
Ba chỉ cho con một cuộc đời,
Còn bão táp thì khi nào chẳng có Như cây phải lớn lên cùng nắng gió Con đừng mơ có sẵn một thiên đường
Nơi con người nếm trải những đau thương Nơi hạnh phúc dường như ngoài tầm với Nơi bạn bè chung quanh con cũng đợi
Ba muốn con tìm vị trí của mình
Còn nhớ không anh?
* Anh hẹn rằng hôm nay anh sẽ đến Làm em mong em đợi suốt cả ngày
Trang 19Nhưng đêm xuống ngoài trời kia lạnh lẽo Một mình em cô lạnh giữa đêm nay
Ở nơi nào anh yêu hỡi có hay Rằng nơi đây em đợi chờ từng phút
Có lẽ chẳng thể nào anh biết được
Có một người con gái đã yêu anh
Tình yêu em rộng hơn cả trời xanh Nhiều hơn cả ngàn vì sao ghép lại Anh không đến làm em chờ đợi mãi
Cả đêm dài thao thức nhớ thương ai
Em mong rằng bình minh buổi sớm mai Khi thức dậy mặt trời không mọc nữa Trái tim em giờ chỉ còn một nửa Nửa cuối cùng xin gửi lại cho anh
Tình yêu em dường như quá mong manh Không đủ để đưa thuyền về cập bến Anh lỡ hẹn và rồi anh không đến
Em giật mình giờ anh đã xa em
Nhớ hè nào nơi ấy dưới quán kem Anh ngỏ lời em ngu ngơ từ chối
Em thấy tiếc ôi cái thời nông nổi Không nhận ra rằng em đã yêu anh
Em ra đi xa nơi ấy có anh
Mang trong lòng bóng hình anh yêu dấu Những kỉ niệm của một thời thơ ấu Xin gửi lại người em mãi mãi ra đi
Biết nói gì trước giờ phút biệt ly
Em đau khổ nhìn anh bên người ấy Dẫu vẫn biết yêu anh nhiều đến vậy Nhưng muộn rồi em mãi mãi mất anh Nơi em đến bầu trời sẽ chẳng xanh
Và mặt đất chẳng bao giờ rực rỡ
Trang 20Anh đâu biết em giờ đang đau khổ Hạnh phúc là gì khi chẳng có anh
Con đường ngày nào giờ sao lại vắng tanh
Em đau khổ một mình lê bước Con đường nhỏ và khoảng trời mộng ước
Có lẽ quên rồi chẳng nhớ phải không anh?