Hẳn là thầy cũng già thôi Hóa thân vào mỗi cuộc đời các em Thì dù phấn trắng bảng đen Hành trang ấy đủ thầy đem theo mình Thơ sưu tầm không biết tác giả Nguyễn Hoài Anh tieutu2@hotmail.
Trang 1Buổi Đến Trường
Sáng ban mai khung trời tươi mát
Đường đến trường bát ngát hương
sương
Hoa nắng trời ! Cảnh đẹp lạ thường
Anh đạp xe trên đường ngấm nghía
Bỏng thấy em từ xa chạy đến
Dáng nhu mì ! Trông đến ngất ngây
Anh đạp theo ! Dạng hỏi trăng mây
" Cho anh hỏi ! Ng y nay th à ứ mấy ?"
Em không nhìn ! Chừ như chẳng thấy
Miệng không cười giã lẫy chẳng nghe
Nghiêng bờ tóc ! Mặt ẩn giấu che
V in l à ặng đạp xe không nói
Anh l m lì ! Ch à ạy theo nói vói
" Em ngại gì ! Không nói một câu ?
Để mồ hôi đẳm ướt cả đầu
Bộ không thương anh sao ! Em hả ? "
Em trừng mắt ! Chừ như vội vã
Em trả lời thong thả ! Ch o anh à
Vừa dứt lời rồi " Xí " với anh
Chạy một mách vượt nhanh phía
trước
Anh phía sau cố đeo cho được
Nhưng không th nh l à ại trợt vỏ xe
Vang cái rầm ! Anh nghiêng bị té
Em quay lại ghé mắt nhìn anh
Em mỉm cười v nh à ắn ân cần
Em họ " Mây " tên l " Lang Thang " à
Anh ở lại ! Trường tan gặp nhé
Để em xem ! Anh té v i keo à
Lời Ru Của Thầy
Mỗi nghề có một lời ru
Dở hay thầy cũng chọn ru khúc này
Lời ru của gió màu mây Con sông của mẹ đường cày của cha
Bắt đầu cái tuổi lên ba Thầy ru điệp khúc quê nhà cho em Yêu rồi cũng nhớ yêu thêm Tình yêu chẳng có bậc thềm cuối đâu!
Thầy không ru đủ nghìn câu Biết con chữ cũng đứng sau cuộc đời Tuổi thơ em có một thời Ước mơ thì rộng như trời, ngàn năm
Như ru ánh lửa trong hồn Cái hoa trong lá, cái mầm trong cây Thầy ru hết cả mê say Mong cho trọn ước mơ đầy của em
Mẹ ru em ngủ tròn đêm Thầy ru khi mặt trời lên mỗi ngày Trong em hạt chữ xếp dày Đừng quên mẹ vẫn lo gầy hạt cơm
Từ trong vòm mát ngôi trường Xin lời ru được dẫn đường em đi (Con đường thầy ngỡ đôi khi Tuổi thơ lăn một vòng bi tới rồi!) Hẳn là thầy cũng già thôi Hóa thân vào mỗi cuộc đời các em Thì dù phấn trắng bảng đen Hành trang ấy đủ thầy đem theo mình
Thơ sưu tầm không biết tác giả Nguyễn Hoài Anh (
tieutu2@hotmail.com )
GỬI VỀ CÔ GIÁO
DẠY VĂN
Có thể bây giờ cô đã quên em
Học trò quá nhiều, làm sao cô nhớ hết
Xa trường rồi, em cũng đi biền biệt
Vẫn nhớ lời tự nhủ: sẽ về thăm
Có thể bây giờ chiếc lá bàng non
Của ngày em đi đã úa màu nâu thẫm
Ai sẽ nhặt dùm em xác lá
Bài Thơ Tặng Thầy
Con sững sờ sao thầy lại ra đi ? Khi chúng con không hề muốn vậy Sao thầy lại nói lời chia ly ?
Khi lòng con không nghĩ chuyện phân kỳ
Vào phút chót của giờ học cuối
- "Các con yên nghe thầy nói vài lời"
Con tự hỏi có điều gì vậy nhỉ ?
Trang 2Như em thuở nào ép lá giữa trang thơ ?
Ước gì Hiện tại chỉ là mơ
Cho em được trở về chốn ấy
Giữa bạn bè nối vòng tay thân ái
Được vui-buồn-cười-khóc hồn nhiên
Em nhớ hoài tiết học đầu tiên
Lời cô dạy: "Văn học là nhân học"
Và chẳng ai học xong bài học làm
người!
Chúng em nhìn nhau khúc khích tiếng
cười
Len lén chuyền tay gói me dầm cuối
lớp
Rồi giờ đây theo dòng đời xuôi ngược
Vị chua cay thuở nào cứ thấm đẫm bờ môi
Những lúc buồn em nhớ quá - Cô ơi!
Bài học cũ chẳng bao giờ xưa cũ
Mà trông thầy thoáng nét trầm tư
Và giọng thầy cất lên như mọi khi, Nhưng hơn nữa, có gì như trầm lắng
- "Thầy chuyển công tác " con nghe lòng chết lặng
- " Ráng học hành cho giỏi, cho ngoan"
Lời thầy khuyên thấm đượm giữa lòng con,
Và con sẽ mang theo suốt tháng ngày còn lại
Rồi từ đây - ngày sau - và mãi mãi Con không còn nghe thầy giảng như xưa Con nghe lòng vừa phủ một mùa mưa
Thầy bước đi như bao lần ra cửa
Để lại trong con khoảng trống vô bờ
Thế là hết ! Con khát khao bao lần nữa Được thấy thầy lên lớp giảng văn thơ
Và mai sau - mai sau không bao giờ Con có thể quên lời thầy nói
Giữa phút cuối cùng, trong tiếng trống trường tan
LỜI CỦA THẦY
Rồi các em một ngày sẽ lớn
Sẽ bay xa đến tận cùng trời
Có bao giờ nhớ lại các em ơi
Mái trường xưa một thời em đã sống
Nơi đã đưa em lên tầm cao ước vọng
Vị ngọt đầu đời bóng mát ca dao
Thủa học về cái nắng xôn xao
Lòng thơm nguyên như mùi mực mới
Dẫu biết rằng những tháng ngày sắp tới
Thầy trò mình cũng có lúc chia xa
Sao lòng thầy canh cánh nỗi thiết tha
Muốn gởi các em thêm đôi điều nhắn nhủ
Một lời khuyên biết thế nào cho đủ
Các em mang theo mỗi bước hành trình
Các em lúc nào cũng nhớ đừng quên:
Sống cho xứng với lương tâm phẩm giá
Rồi các em mỗi người đi mỗi ngã
Chim tung trời bay bỗng cánh thanh niên
Ở nơi đâu: rừng sâu, biên giới khắp ba miền
Ở nơi đâu có thầy luôn thương nhớ
Một Đời
Tôi đứng cao, không phải giữa cuộc đời
Mà phấn cầm tay, một mình bục giảng Cái bệ gạch xây đơn sơ kiên nhẫn Nhiều lúc thay bằng ghế gỗ chông chênh Gập ghềnh đường đi những ngày tuổi xuân
Có khó khăn, có hay dở điệp trùng Những lớp học sinh hằng ngày tiếp cận
Có nụ cười xen nước mắt rưng rưng
Gần gũi thân thương lại là cách biệt Tôi vẫn xa trong rộn rã sân trường Lời nói nhỏ giữa bạt ngàn xao xuyến Của lớp người sau mơ vượt đại dương
Đơn sơ là những phần đóng góp của mình Vào những ngày qua, chiến tranh gian khổ
Ngọn đèn thắp lớp đêm che chắn lại Chỉ còn soi trang vở trắng học trò
Nay đã bảy mươi, nhìn lại cuộc đời Năm tháng đi rồi chắt chiu còn lại Một đốm lửa nhen, nhiều mơ ước nhỏ
Trang 3Công việc khai tâm khiêm tốn người thầy.
Nguyễn Trọng Di
Hoa Và Ngày 20-11
Nụ hoa hồng ngày xưa ấy
Còn rung rinh sắc thắm tươi
20-11 ngày năm ấy
Thầy tôi tuổi vừa đôi mươi
Cô tôi mặc áo dài trắng
Tóc xanh cài một nụ hồng
Ngỡ mùa xuân sang quá
Học trò ngơ ngẩn chờ trông
Nụ hoa hồng ngày xưa ấy
Xuân sang, thầy đã bốn mươi
Mái tóc chuyển màu bụi phấn
Nhành hoa cô có còn cài ?
Nụ hoa hồng ngày xưa ấy
Tà áo dài trắng nơi nao,
Thầy cô- những mùa quả ngọt
Em bỗng thành hoa lúc nào
PHẠM THỊ THANH NHÀ
XIN LỖI CÁC EM
Tôi đâu phải người làm nông Cày xong đánh giấc say nồng một hơi Chuông reo tan buổi dạy rồi
Còn nghe ray rứt nỗi đời chưa yên
Trách mình đứng trước các em Dửng dưng cả tiếng hồn nhiên gọi: Thầy!
Rụng dần theo bụi phấn bay Ước mơ một thuở căng đầy tuổi xanh Dẫu là lời giảng của mình
Cơn ho chợt đến vô tình cắt ngang Dẫu là tiết học vừa tan
Bước qua cửa lớp đôi lần hụt hơi!
Hiểu dùm tôi các em ơi Giấu bao ám ảnh khôn nguôi từng giờ Cảnh đời chộn rộn bán mua
Áo cơm nào dễ chi đùa với ai
Vờ quên cuộc sống bên ngoài Nhiều điều xa lạ nói hoài riết quen
Dở hay, yêu ghét, trắng đen Còn bao sự thật đã nhìn thẳng đâu
Ai còn dằn vặt đêm sâu Trong từng sợi tóc bạc màu truân chuyên Thật lòng tạ lỗi các em
Hiểu ra khi đã lớn lên mai này!
BỤI PHẤN XA RỒI
( Viết tặng thầy cô của tôi)
Ngẩn ngơ chiều khi nắng vàng phai
Thuơng nhớ ngày xưa chất ngất hồn
Một mình thơ thẩn đi tìm lại
Một thoáng huơng xưa duới mái truờng
Cho dẫu xa rồi vẫn nhớ thuơng,
Nầy bàn ghế cũ, nầy hàng me
Bảng đen nằm nhớ nguời bạn trẻ
Bụi phấn xa rồi Gởi chút huơng!
Thầy Ơi !
Mãi mãi bên con tiếng của thầy vang vọng
Đã xa rồi mà con ngỡ hôm qua Bài giảng thầy như chắp cánh ước mơ Cho con bay khỏi vùng trời cổ tích
Có những lúc lặng thầm, con ngắm:
Vầng trán thầy đọng lại những nếp nhăn
Tuổi thơ con như những ánh trăng rằm Sao thấy được nỗi lòng thầy cùng năm tháng !
Trang 4Bạn cũ bây giờ xa tôi lắm
Mỗi đứa một nơi cách biệt rồi!
Cuộc đời cũng tựa như trang sách
Thư viện mênh mông, nhớ mặt trời!!!
Nuớc mắt bây giờ để nhớ ai ???
Buồn cho năm tháng hững hờ xa
Tìm đâu hình bóng còn vuơng lại ?
Tôi nhớ thầy tôi, nhớ xót xa!
Như còn đâu đây tiếng giảng bài
Từng trang giáo án vẫn còn nguyên
Cuộc đời cho dẫu về muôn nẻo
Vẫn nhớ thầy ơi! Chẳng thể quên!!!
Đã đi qua một thời và con đã lớn Bài học đầu đời con hiểu được thầy cô Lời giải đáp cho con không còn là ẩn số
Mà cả tấm lòng thầy quảng đại bao la
Ở nơi xa theo hương bay của gió Con gởi lòng mình thương kính đến thầy yêu
GỬI THẦY NHÂN
NGÀY 20-11
Kính tặng thầy Lê Văn Quới
Con không biết làm thơ
là tâm sự chưa nên vần, nên điệu
con không dám múa rìu qua mắt thợ
đây chỉ là suy nghĩ của riêng con
đọc thơ thầy, con xúc động biết bao
mỗi ngưò*i một hoàn cảnh, con nằm lòng câu
nói ấy
còn con
thầy biết không
ba bên trời Tây sống một đời hạnh phúc
mẹ lấy chồng, vầy một gia đình
hai chị em con
vẫn sống như chúng con từng sống
"Vẫn có nước trong, vẫn rau cháo đàng
hoàng" (*)
vẫn tựa lưng nhau nuôi ước mộng xa cao
mộng ngày mai con chấp cánh bay cao
tương lai tươi sáng đang chờ con phía trước
Con cám ơn những gì thầy truyền thụ
Kiến thức - hành trang con góp nhặt từng ngày
Kiến thức - hành trang con bước vào đời
CÔ GIÁO NHỎ
Cô giáo của em Tóc dài óng ả Vóc người phong nhã Hiền như mẹ hiền
Cô giáo của em Sáng nay đến trường Ngọn cỏ ngậm sương Mặt trời trở giấc
Cô giáo của em Bước vào cửa lớp Gió lùa hoa mướp Vờn chú ong non
Cô giáo của em Cất cao giọng hát Mây thành gió mát Lồng lộng hồn em
Cô giáo của em Lung linh cánh mỏng Như bà tiên mộng
Dỗ giấc em ngoan
Trang 5Thay Cho Lời Mở Đầu
"Khi thầy viết bảng, bụi phấn rơi rơi, có hạt bụi nào rơi trên bục giảng, có hạt bụi nào rơi trên tóc thầy " Với
những năm tháng thầy cô đã không ngại khó khăn, thì giờ, và sức khỏe để nuôi nấng, dạy dỗ chúng em nên người Tóc của thầy cô cũng hòa theo năm tháng, để đến một ngày chợt giật mình cứ ngỡ những bụi phấn đã vô tình phủ trên ấy, hay thời gian đã vô tình thế ? Ngày xưa, thầy cô đã biến mình thành những nhân vật trong truyện cổ tích thiệt
là thơ mộng, có quả thị thơm cô Tấm ngoan hiền, với chú bé có đôi hài bảy dặm, hoàng tử đi tìm công chúa Ôi! những ngày xưa ấy chắc hẳn các bạn không ai có thể quên được, phải không? Rồi chúng em lớn dần theo năm tháng, qua những dòng thơ quê hương ngọt ngào, chất phát của cô Qua những bài đạo đức làm người của thầy, với những năm tháng bên thầy cô, chúng em đã nên người hữu dụng cho đất nước, nhưng chưa kịp ở bên thầy cô để được dạy
dỗ, và đáp đền công ơn cao như trời biển, thì chúng em đã phải mỗi người một hướng, một phương trời khác nhau, như đàn chim non chưa đủ lông cánh để bay ra một thế giới với nhiều cạm bẫy rình rập Nhưng thời gian có thể làm cho con người ta biết tự lập và trưởng thành nhiều hơn, và với hành trang của những năm tháng được nuôi dưỡng bằng tình thầy trò, chúng em không bao giờ quên ơn thầy cô
Nhân ngày lễ nhà giáo Việt Nam lại về trên quê hương dấu yêu, chúng em dâng lên thầy cô những nén hương lòng, với tất cả lòng tri ân và sự tạ lỗi do một lần nào đó đã vô tình làm thầy cô buồn Dù ở phương trời nào đi nữa, chúng
em hứa sẽ luôn cố gắng làm một người hữu ích cho xã hội, để thầy cô và cả những người Việt sẽ không hổ danh là con rồng cháu tiên, phải không các bạn !
Vui cuoi
CƯỜI MÍM CHI CỌP
SANG
Hôm nay, ngày sinh nhật của áo dài Mày râu hùng hồn tuyên bố :
- Để tạo bất ngờ cho bạn, mình sẽ dẫn bạn tới cửa hàng và tặng một món gì mà bạn thích nhất
Áo dài khoái chí
Sau đó mày râu dẫn nàng tới cửa hàng 10,000 đồng
T Tú (453/72 Lê Văn Sỹ, Q.3) LỊCH SỰ
MR 1: Ê ! Con nhỏ kia ! Ai cho mày dám ?
MR 2: Bạn ăn nói với bạn gái của mình như vậy đó hả
MR 1: Mày biết cái gì ? Nó lấy vở của mày xé giấy rồi dán đuôi tao nè !
MR 2: Ơ ơ con khỉ kia ! Tao mà đếm lại, thiếu tờ nào là tao xé xác mày ra nghe chưa con
Nguyễn Thị Yến Trinh (Lớp 12A16 trường TH Huflit, 155 Sư Vạn Hạnh, Q.10) THUỐC GÌ ?
MR A: Tao đố mày khi ho người ta uống thuốc gì ?
MR B: Thì thuốc ho
MR A: Trật lất
MR B: ?
MR A: Thuốc sổ, khi uống vào mày đâu có thời gian ho đâu
MR B (té xỉu)
Nguyễn Đại Phong (Đại học Khoa học Tự nhiên)
Trang 6VÍ DỤ CỤ THỂ
Giờ Sinh vật cô giáo hỏi cả lớp:
Cô : Em nào cho cô ví dụ về tính chu kỳ trong hoạt động sinh lý của cơ thể người ?
Đức (nhanh nhảu): Thưa cô, tới tiết năm bụng em réo ạ !
Phạm Minh Hiển (12/5 PTTH Núi Thành, Quảng Nam) ƯỚC
Sau một hồi đấu khẩu, áo dài giận dữ:
- Ước gì tôi có phép thuật, tui sẽ biến ông thành con heo
Mày râu (cười): Còn tui sẽ biến bà thành heo cái
Áo dài (lột guốc ra)
Búp Bê (BT) QUÁ MÊ BÓNG ĐÁ
T (hỏi K và H): Ê bài kiểm tra Lý mấy điểm hả ?
K: Tao hả ? Được Hữu Thắng
H: Còn tao thì Huỳnh Đức bớt số không đằng sau
T: Tao đỡ hơn tụi bây, được Đức Thắng
Lương Thu Hiền (Lớp 12 DTNT THCS A Lưới, Huế)
ĐỀ PHÒNG
MR 1: Tao thấy những người bị tai nạn, mà bị té tét đầu, sứt tay gãy gọng, máu me đầy mình thì không sao Còn người bị đụng mà đứng dậy đi tỉnh bơ, thì có thể 2 - 3 giờ sau họ sẽ "ngủm" đó mày ạ !
MR 2: Ghê quá Vậy mai mốt có bị tai nạn, tao sẽ cố gắng để bị tét đầu hay gãy tay
MR 1: Trời !!
Nguyễn Hữu Phi (CL) HẬU SEA GAMES
Cô giáo đọc bài văn của học trò sau mùa SEA Games:
" Nguyễn Trãi đã bỏ qua một cơ hội quí giá Nếu như ông đột phá cá nhân dùng hết khả năng của mình để chống lại bọn quan lại tham ô, thì có lẽ cơ hội đến với ông là không thể thiếu, đồng thời mang tính quyết định nhiều hơn "
Lương Trang (Lớp 10C Văn, PTTH Lương Thế Vinh, Biên Hòa, Đồng Nai) NHẦM
Sau trận chung kết, một cầu thủ nói với một nữ cổ động viên đang thút thít khóc :
- Xin cảm ơn bạn, xin cảm ơn những giọt nước mắt của bạn dành cho đội tuyển
- Không phải đâu - nữ cổ động viên đáp - em khóc vì ngày mai em phải bao một chầu kem xả cửa
- Trời đất !!!
Nguyễn Văn Dương (Lớp 11A trường phổ thông cấp 2, 3 Eahleo, ĐăkLăk) BIẾT TAY RỒI
MR chọc AD, AD dọa MR :
- Rồi ông sẽ biết tay tui
MR : Khỏi, tôi quá biết tay bà rồi
AD : Như thế nào ?
MR : Đen và nhiều thẹo ghẻ
AD (cầm dép lên) !
Một Bạn Quên Ghi Tên KHOE SĨ
A : Tiến sĩ, bác sĩ, ca sĩ Nghề gì có "sĩ" cũng ngon hết hén mày
B : Nhà tao cũng có "sĩ" vậy !
A : ??
B (chỉ vào tấm bảng hiệu) : Nhìn kìa, "Bán cám heo sĩ và lẻ".
Lê Thị Đủ (Đà Lạt) ĂN GÌ ?
Chàng đèo nàng qua quán chè Bỗng chàng bóp phanh két một cái rồi hỏi :
- Có ăn không ?
- Có - nàng vội trả lời
Trang 7- Phải thế chứ Hôm qua mới thay cái phanh đấy
- ???
Lương Hà (Thái Nguyên) TỘI NHIỀU CHUYỆN
MR : Tụi mày biết không, con Lan có võ đó !
AD : Thiệt hả ! Hèn chi tui thấy nó chửi ông te tua xơ mướp mà ông có dám hó hé gì đâu ?
MR (méo mặt)
Nguyễn Anh Tuấn ĐẦY GÌ ?
MR (hát) : Em đi đâu về mà tóc đầy rơm
AD : Tóc đầy me chứ !
MR : Bà nghĩ xem có con quạ nào tha lá me về tổ của nó không ?
AD (tức điên) : Xách guốc lên !!!
Em Gái
THƠ NHÉO NGANG HÔNG
TÌM CHỦ NHÂN Hôm kia quét rác ngoài rào
Tự nhiên thấy áo "ma" nào bỏ quên
Thoáng nhìn, tui tính la lên :
"Trời ơi, vắt kiểu đó đền đấy nha
Dơ hàng rào của người ta Xấu lây luôn cả căn nhà ở trong"
Nhưng tui đã kịp dằn lòng Nghĩ suy tường tận : la không ích gì !
Thôi mình đem tặng Kiki Lót cho nó ngủ, vậy thì tốt hơn
Ai dè con chó giận hờn Sủa vang, khịt mũi chê "thơm" quá chừng
Thiệt tội nghiệp chú chó cưng
(Không khéo sẽ bịnh chứ đừng tưởng chơi)
Tui nhìn, thốt chẳng nên lời Hổng ngờ cái áo "hỡ ơi" thế này
Rồi đi tìm một khúc cây Tui khều cái áo, bỏ ngay vệ đường
Hỡi con trai ở bốn phương
Ai là chủ, đến bồi thường cho tui
Đụng vô hẳn sẽ bị xui Khúc cây nó cũng đen thui đây nè !
Nguyễn Huỳnh An Thơ (Quận 1)
CA RAO MÔĐEN '97
Bỗng dưng ăn nói nhẹ nhàng Biết ngay tiết cuối lại xin tiền mua me
* Buồn trông quả ổi nằm ngang, Quả khế nằm dọc, trên bàn giáo viên Cũng tại con nhỏ ngồi bên Xun xoe đem ngắm, cô giáo liền tịch thu
* Trước sau nào thấy bóng thầy, Rút ngay trong áo, một bọc đầy - toàn phao
* Trăm năm trong cõi người ta Hai nàng "mỏ khoét" khéo là ghét nhau Ngăn bàn còn xót quả dâu Cũng tranh bằng được, thật đau đớn lòng.
* Chung quanh lặng ngắt như tờ Bài làm không được, bây giờ hỏi ai ?
ĐỐI ĐÁP LƯỢM LIỀN
Thấy một mày râu đi lượn qua lượn lại, áo dài bực
mình quát:
- Diêm Vương đang muốn có con trai đó, ông hãy
xuống đi, sướng lắm
Mày râu: Diêm Vương cũng đang cần một đứa con
dâu lắm đó !
Áo dài (tức điên)
Thân Vũ Mỹ Liên (9A Nguyễn Thị Diệu)
Một mày râu sáp tới làm quen một áo dài:
- Bé ơi, bé bao nhiêu tuổi ?
- Mười bảy
- A, "mười bảy bẻ gãy sừng trâu" nha !
- Tôi chỉ thích bẻ "sừng dê" mà thôi ! Mày râu (chuồn lẹ)
Trang 8Quỳnh Uyển (ĐN)
Mày râu đang ăn chè, thấy áo dài đi qua
MR : Em là ai, cô gái hay nàng tiên ?
AD : Tôi là chị Hai ông đó
MR : Chị ơi cho em tiền trả tiền chè đi chị
AD (chuồn lẹ)
Trần Anh Tuấn (Lớp 12/1 trường Đặng Huy Trứ, huyện Hương Trà, Thừa Thiên Huế)
Áo dài nhìn mày râu chọc :
- Ê ! Hai Lúa Hai lúa nhìn AD :
- A ! Phân N.P.K đây rồi
Áo dài (dzọt lẹ)
Yến Thanh (An Giang)
Nàng đang đi bỗng đụng mặt chàng
Nàng : Trời, nhìn cái mặt thấy hổng ưa
Chàng : Ưa tui chi ? Tui có người yêu rồi
Nàng (quê độ) : Xí í í
Minh Nguyệt (TP.HCM)
Mày râu thấy áo dài tên Hoa
MR : Chào Hoa, anh là lá nè em
AD : Mùa thu rồi, bà quét lá rụng đây
CHUYỆN THIỆT 100%
TỘI NGHIỆP THẦY
[Đây là chuyện có thật 100% xảy ra trong sân trường
Võ Thị Sáu năm học 1997-1998]
Vào giờ thể dục nữ khối lớp 11
- Thầy: Tiết đầu tiên hôm nay các em nghe thầy dặn
dò ít câu Các em có muốn đá banh không hôm nào
thầy tổ chức cho đá ?
Cả lớp: Đá thầy! Đá thầy!
Thầy: (muốn xỉu)
GIỎI ĐỘT XUẤT
(Xảy ra trong tiết cuối, giờ tiếng Việt, lớp 11C4 trường PTTH Phan Châu Trinh, Đà Nẵng)
Lan đang nôn nóng muốn được về sớm để coi trận bóng đá tuyển VN gặp tuyển Philippines, thì thầy gọi lên hỏi:
- Em hãy cho ví dụ về câu cầu khiến
Lan (nhanh nhảu): Thưa thầy, cho em về coi đá banh ạ !
Đặng Ngọc Đông HẾT BIẾT
Trần Kim Huề (11A5 Võ Thị Sáu - TXCD - An
Giang)
(Chuyện xảy ra trong giờ kỹ thuật, lớp 12I2 Phan
Đình Phùng, Hà Nội)
Thầy giáo : Khi lai hai giống vật nuôi khác dòng ta sẽ
được một giống mới mang đầy đủ ưu điểm của hai
giống trên Em A, em hãy cho ví dụ
A : Thưa thầy ví dụ khi cho vịt lai với chim, ta sẽ
được vịt trời phải không ạ
Cả lớp cười rần
Bút Chì (12I2 Phan Đình Phùng, HN)
TẬP HỢP CON
(Xảy ra trong giờ Toán lớp 10A2 trường Mạc Đĩnh Chi)
Cô : Em hãy cho ví dụ về tập hợp con ? Trò (xung phong) : Thưa cô, "em là tập hợp con của ba em" và
"ba em là tập hợp con của ông nội em"
Cả lớp cười muốn rung bàn
Nhóm Ngũ Quái
BÍ QUYẾT CỦA CHÀNG
BÍ QUYẾT 1
MR A: Lần nào lớp đi chơi mày cũng rủ đi thác hết, chán quá !
MR B: Bộ mày hông thấy đi chơi thác mình được nắm tay các nàng nhiều hơn sao
MR A: Ờ hén !
"MÁNH" CỦA NÀNG
(Xảy ra trong giờ Sử lớp 11A trường Bán công Vĩnh
Thành)
Đầu giờ thầy gọi một áo dài lên trả bài
Thầy : Em hãy cho biết hoàn cảnh trước khi có chính
sách của công xã Paris ?
Áo dài (im lặng)
Diệu Linh (Lâm Đồng)
BÍ QUYẾT 2
MR 1: Sao học sinh giỏi lớp khác mà mày nói với nàng là học lớp mình ?
MR 2: Để nàng tưởng tao thuộc trong số đó
MR 1: !!!
Trang 9Thầy : Tại sao em không trả lời ?
Áo dài : Thưa thầy, vì trước Công xã Paris người
phụ nữ không có quyền tự do được nói nên em không
dám trả lời thầy ạ !
Diệu (Bến Tre)
Tạ Thùy Dương (Pleiku, Gia Lai)
BÍ QUYẾT 3
A: Cậu gọi điện thoại sao lại nói ẻo lả như con gái vậy ? B: Nói thế lỡ mẹ nàng nhấc máy thì bà mới không nghi
Thu Thu (Đà Lạt)
BÍ QUYẾT 4
MR : Các bạn trai dọn thư viện, các bạn gái quét sân
AD : Sao kỳ vậy ! Các ông phải làm việc nặng là quét
sân chứ
MR : Các bà quét sân để tụi con trai lớp khác còn ga
lăng quét giùm nữa chứ
Tiến Thành (Gò Vấp)
BÍ QUYẾT 5
MR 1: Làm thế nào mà mày quen được nàng vậy, chỉ
cho tao dzới ?
MR 2: Tao nói với nàng má tao là chủ quán phở bò,
chị gái tao bán bò bía, hột vịt lộn
Phạm Thị Thu Thùy (10A4 PTTH Thống Nhất B -
Đồng Nai)
BÍ QUYẾT 6
A : Bình thường mày nói chuyện lưu loát lắm mà, sao
hôm bữa lên ti vi mày nói ấp a ấp úng vậy ?
B : Nói như vậy mới lâu, tao được ở trên ti vi nhiều
hơn
Phạm Hồng Châu (Lớp 12 trường PTTH Thanh
Đa, BT)
NGHỊCH NGỢM NGOẠI NGỮ
CAN SỬ DỤNG KHI NÀO
Anh: Em cho anh biết từ "Can" được sử dụng khi nào ? Em: Từ "can" được sử dụng khi gặp hai người đang đánh nhau ạ !
Anh (hết biết) !
Dương Thanh Thoại (MH) SÂU
Hai bạn A và B gặp nhau:
A: Nè ! Tuần rồi vô sở thú, tao thấy sư tử sâu răng đó mày B: Sạo vừa mày
A: Cha ơi ! Quê quá Sâu (show) là nhe đó
Nguyễn Chí Dũng (9/2 Trường Nguyễn Trãi, Ninh Thuận)
BỊ CẨU RƯỢT LÀ PHẢI
AD (vừa chạy vừa la): Heo, heo MR: Ủa tui thấy con cẩu nó rượt mà sao bà la heo AD: "Heo" (help) tiếng Anh là cứu đó
Hồng Điệp (Q.12)
PHÁT TƯỚNG
Em : Anh ơi, phát tướng là sao vậy ?
Anh : Mày ngu quá, phát (fat) tiếng Anh nghĩa là mập
nên phát tướng là tướng mập đó, hiểu chưa ?
Em : À à
"HUN" TRƯỚC ĐÃ
AD (chơi mô hình) : Ráp cái tàu Titanic này sao đây ?
MR : Làm cái "hun" trước đã
AD : Hừm Ông dám
MR : Đừng nóng, nổi mụn Hun (hull) là cái thân tàu đó bà
Vũ Văn Hiển (BRVT)
Tho ve 20/11
NỤ HỒNG TẶNG THẦY CÔ
Nụ hồng uống nắng ban mai
Nụ hồng cũng uống giọt sương đêm dài
Dù cho mưa nắng tàn phai
Nụ hồng tô điểm cho đời sắc hương
Tôi dành tất cả tình thương
Dâng nụ hồng thắm tặng thầy cô tôi
Đã bao ngày tháng nổi trôi
Bên trang giáo án miệt mài sớm khuya Lòng thầy như Thái Sơn kia
Tình cô lay láng suối nguồn đại dương Thầy cô kính mến yêu thương
Lòng em bé nhỏ lòng người bao la
(Các) nguồn tự sáng tác :cách đây 2 năm