Lớp học trò ra đi, còn thầy ở lại Mái chèo đó là những viên phấn trắng Và thầy là người đưa đò cần mẫn Cho chúng con định hướng tương lai Thời gian ơi xin dừng lại đừng trôi Cho chúng co
Trang 1Chào mừng ngày 20//11, xin gửi đến quý thầy cô những
bài thơ hay về mái trường, thầy cô và bạn bè
Tôn Nữ Bích Vân
1.
THẦY
Cơn gió vô tình thổi mạnh sáng nay Con bỗng thấy tóc thầy bạc trắng
Cứ tự nhủ rằng đó là bụi phấn
Mà sao lòng xao xuyến mãi không nguôi
Bao năm rồi ? Đã bao năm rồi hở ? Thầy ơi
Lớp học trò ra đi, còn thầy ở lại Mái chèo đó là những viên phấn trắng
Và thầy là người đưa đò cần mẫn Cho chúng con định hướng tương lai
Thời gian ơi xin dừng lại đừng trôi Cho chúng con khoanh tay cúi đầu lần nữa
Gọi tiếng thầy với tất cả tin yêu
Ngân Hoàng
2.LỜI CỦA THẦY
Rồi các em một ngày sẽ lớn
Sẽ bay xa đến tận cùng trời
Có bao giờ nhớ lại các em ơi Mái trường xưa một thời em đã sống Nơi đã đưa em lên tầm cao ước vọng
Trang 2Vị ngọt đầu đời bóng mát ca dao
Thủa học về cái nắng xôn xao
Lòng thơm nguyên như mùi mực mới
Dẫu biết rằng những tháng ngày sắp tới
Thầy trò mình cũng có lúc chia xa
Sao lòng thầy canh cánh nỗi thiết tha
Muốn gởi các em thêm đôi điều nhắn nhủ
Một lời khuyên biết thế nào cho đủ
Các em mang theo mỗi bước hành trình
Các em lúc nào cũng nhớ đừng quên:
Sống cho xứng với lương tâm phẩm giá
Rồi các em mỗi người đi mỗi ngã
Chim tung trời bay bỗng cánh thanh niên
Ở nơi đâu: rừng sâu, biên giới khắp ba miền
Ở nơi đâu có thầy luôn thương nhớ
(Tạ Nghi Lễ)
3.KHI THẦY VỀ NGHỈ HƯU
Cây phượng già treo mùa hạ trên cao
Nơi bục giảng giọng thầy sao chợt thấp:
"Các con ráng… năm nay hè cuối cấp…"
Chút nghẹn ngào… bụi phấn vỡ lao xao
Ngày hôm qua hay tự tháng năm nào
Con nao nức bước vào trường trung học
Thương cây lúa hóa thân từ hạt thóc
Thầy ươm mùa vàng, đất vọng đồng dao
Mai thầy về, sân trường cũ nằm đau?
Hay nỗi nhớ lấp vùi theo cát bụi?
Dẫu cay đắng, dẫu trăm nghìn đau tủi
Nhọc nhằn nào thầy gửi lại ngày sau?
Mai thầy về, mùa gọi nắng lên cao
Vai áo bạc như màu trang vở cũ
Con muốn gọi sao lòng đau nghẹn ứ
Trang 34.KHÔNG ĐỀ
Cầm bút lên định viết một bài thơ Chợt nhớ ra nay là ngày nhà giáo Chợt xấu hổ cho những lần cao ngạo
Thì ra con cũng giống bấy nhiêu người
Cầm bút lên điều đầu tiên con nghĩ
Đâu là cha, là mẹ, là thầy…
Chỉ là những cảm xúc vu vơ, tầm thường, nhỏ nhặt…
Biết bao giờ con lớn được,
Thầy ơi !
Con viết về thầy, lại “phấn trắng”,”bảng đen”
Lại “kính mến”, lại “hy sinh thầm lặng”…
Những con chữ đều đều xếp thẳng
Sao lại quặn lên những giả dối đến gai người
Đã rất chiều bến xe vắng quạnh hiu
Chuyến xe cuối cùng bắt đầu lăn bánh
Cửa sổ xe ù ù gió mạnh Con đường trôi về phía chẳng là nhà…
Mơ màng nghe tiếng cũ ê a Thầy gần lại thành bóng hình rất thực
Có những điều vô cùng giản dị Sao mãi giờ con mới nhận ra
Trang 45.NGƯỜI LÁI ĐÒ
-Thảo Nguyên
Một đời người - một dòng sông
Mấy ai làm kẻ đứng trông bến bờ,
"Muốn qua sông phải lụy đò"
Đường đời muôn bước cậy nhờ người đưa
Tháng năm dầu dãi nắng mưa,
Con đò trí thức thầy đưa bao người
Qua sông gửi lại nụ cười Tình yêu xin tặng người thầy kính thương
Con đò mộc - mái đầu sương
Mãi theo ta khắp muôn phương vạn ngày,
Khúc sông ấy vẫn còn đây
Thầy đưa tiếp những đò đầy qua sông
6.
THẦY CÔ
Thầy chính là những vì sao thắp sáng
Là đèn đường soi rạng lối em đi
Còn Cô là người mẹ hiền phú quí
Mà trời dành để dậy dỗ chúng em
Mỗi năm chỉ có một lần Hai mươi, mười một, ngày dành Thầy - Cô
Học trò bao nét điểm tô Khăn tơ, áo lụa, kéo vô chúc mừng
Trời thu nắng đẹp tưng bừng
Đứa thì hoa huệ, đứa thì cúc xinh
Tung tăng biểu lộ ân tình Bao ngày mệt nhọc Thầy - Cô dỗ dành
Bây giờ vài phút mỏng manh
Chúng em họp lại, kính Cô, kính Thầy
Ngày vui nhà giáo sum vầy
Mong thầy - cô khỏe, trồng người tiếp sau
Trang 57.LỜI RU CỦA THẦY
Mỗi nghề có một lời ru
Dở hay thầy cũng chọn ru khúc này
Lời ru của gió màu mây
Con sông của mẹ đường cày của cha
Bắt đầu cái tuổi lên ba
Thầy ru điệp khúc quê nhà cho em
Yêu rồi cũng nhớ yêu thêm
Tình yêu chẳng có bậc thềm cuối đâu!
Thầy không ru đủ nghìn câu
Biết con chữ cũng đứng sau cuộc đời
Tuổi thơ em có một thời
Ước mơ thì rộng như trời, ngàn năm
Như ru ánh lửa trong hồn
Cái hoa trong lá, cái mầm trong cây
Thầy ru hết cả mê say
Mong cho trọn ước mơ đầy của em
Mẹ ru em ngủ tròn đêm
Thầy ru khi mặt trời lên mỗi ngày
Trong em hạt chữ xếp dày
Đừng quên mẹ vẫn lo gầy hạt cơm
Từ trong vòm mát ngôi trường
Xin lời ru được dẫn đường em đi
(Con đường thầy ngỡ đôi khi
Tuổi thơ lăn một vòng bi tới rồi!)
Hẳn là thầy cũng già thôi
Hóa thân vào mỗi cuộc đời các em
Thì dù phấn trắng bảng đen
Hành trang ấy đủ thầy đem theo mình
Trang 68.TRỜI SAO
Bầu trời ngàn sao lấp lánh
Lung linh ước vọng học trò
Mái trường long lanh mắt sáng
Ngời ngời ước vọng thầy cô
Trường ơi, là dòng sông mát
Giọt trong kiến thức loài người
Cho em tắm trong sự thật
Lớn dần nhân nghĩa - tinh khôi
Trường ơi, mái nhà em đấy
Tuổi thơ gởi mãi nơi này
Bảng đen nở dòng chữ trắng
Tay thầy vẫy ước mơ bay
Thầy chưa từng dang tay đánh
Búp hoa còn giấu trong cành
Tuổi thơ cần nhiều cá tính
Cho đời đủ sắc tươi xanh
Cô ơi dang đôi tay rộng
Ôm em siết chặt vào lòng
Để đôi mắt em ngấn lệ
Long lanh hạt ngọc tình thương
Cô ơi ngọt ngào giọng nói
Bây giờ đời thiếu tiếng ru
Tình thương chảy trên trang giấy
Vào đời rửa sạch nỗi đau
Thầy cô cùng nhau thắp sáng
Niềm tin trong mắt học trò
Ngàn sao giữa trời ước vọng
Sáng ngời ánh mắt nên thơ
Trang 79.MÃI TRONG TÔI, NGÔI TRƯỜNG ẤY
Ngày nào còn bỡ ngỡ Loay hoay trước cổng trường
Chưa một chút bâng khuâng
Với ngôi trường mới ấy
Mấy hàng cây phượng vĩ
Mấy gốc lá bàng to Hình như muốn thầm thì
Bạn ơi vào đi nhé !
Kia rừng dương vẫy gọi
Hoà quyện tiếng chim chuyền
Như một khúc giao tình
Cùng đón chào bạn mới
Vậy mà giờ thấm thoát
Đã bao niên học rồi Ngôi trường ngày nào ấy
Là một phần trong tôi
Cũng hàng cây phượng vĩ
Cũng mấy gốc bàng to Giờ là bạn tri kỷ Ngày nào cùng có nhau
Mỗi khi lá xào xạc Như những nốt nhạc vui
Cùng hoà vào điệu hót Của lũ chim trên cành
Đến khi hoa phượng nở
Đỏ rực cả sân trường Cũng là khi ve khóc Cho tình bạn chia ly
Ôi ! Mái trường yêu dấu
Ôi ! Thầy cô thân yêu Chắp cho tôi đôi cánh Bay cao trên đường đời
Trang 8Thời gian sao nhanh quá
Đã bao năm xa trường
Nơi phương xa xứ người
Nhìn cảnh nhớ trường xưa
Tôi mong ước một ngày
Được về lại trường xưa
Tìm lại chút kỷ niệm
Của một thời mộng mơ
Đừng nhé thời gian ơi !
Đừng phủ mờ kỷ niệm
Đừng phủ lớp rong mờ
Để còn mãi trong tôi
Trang 910.BỤI PHẤN
Nay đã xa rồi yêu dấu ơi
Nhớ thầy cô nhớ đến chơi vơi
Trường xưa cánh phượng ngày nao đã
Dõi theo ta để nghẹn muôn lời
Khi tôi ném bảng nằm ngang ngổn
Thầy đến bên tôi vẻ ôn tồn
Viết lên đôi chữ cười vui vẻ
Bảng cũng như ta cũng có " hồn " !
Bụi rớt rơi trên dáng hao gầy
Phấn chì bụi phủ tóc như mây
Rớt bay hồn phấn tan từng mảnh
Rơi xuống làm thêm bạc tóc thầy
Có phải thầy đang nảy hạt mầm ?
Hạt mầm thầy chăm bón quanh năm !
Bụi thời gian cứ bay theo gió
Nào biết ngày mai sẽ thăng trầm
Rơi như lá úa nay lìa cành Trên đường gian khổ hóa mong manh
Bụt giảng ngày xưa thầy tôi đã
Giảng giải từng câu thiếu niên thành
Có biết ngày mai sẽ ra sao Hạt mầm thầy nảy biết là bao
Bụi trần phấn toả mau phai thắm
Nào biết ngày sau sẽ thế nào !
Rơi rơi nắng gió sương mờ ảo
Trên mái trường xưa nhạt ngói màu
Tóc người xưa cũng chen sợi bạc
Thầy đó trường đây lệ cứ trào
Con vẫn yêu sao những điểm 10
Yêu thầy trách phạt học mà chơi
Phút giây ngày ấy như sống lại
Này tuổi thơ ngây chẳng hết lời
Trang 10Làm sao để trở lại ngày xưa
Có thể ngoan hơn chẳng nghịch đùa
Nào ai không nhớ mình " hưởng " phạt
Quên những trận đòn đã từng chưa?
Ngày nay con vẫn giữ ân tình
Xưa còn non trẻ đã miệt khinh
Thầy - Cô nâng sách tay dìu dắt
Dạy dỗ thành nhân giúp nước mình
Khi con cất bước xa mái trường
Tuổi người đã đủ để vấn vương
Còn lưu luyến Bạn - Thầy - Cô mãi
Thơ thẩn dăm câu thỏa sầu thương
11.CÔ GIÁO NHỎ
Cô giáo của em Tóc dài óng ả Vóc người phong nhã
Hiền như mẹ hiền
Cô giáo của em Sáng nay đến trường
Ngọn cỏ ngậm sương
Mặt trời trở giấc
Cô giáo của em Bước vào cửa lớp Gió lùa hoa mướp Vờn chú ong non
Cô giáo của em Cất cao giọng hát Mây thành gió mát
Gió lộng hồn em
Cô giáo của em Lung linh cánh mỏng
Như bà tiên mộng
Trang 1112.VỀ THĂM TRƯỜNG CŨ NHỚ THẦY
Về lại trường xưa thăm lớp xưa
Cây bàng bóng đổ lá đung đưa
Gió ơi có ghé cho ta hỏi Thầy cũ nơi nào mấy nắng mưa?
Bàn ghế còn đây, bảng vẫn đây
Bục giảng phấn rơi trắng phủ đầy
Nắng ơi ghé lại cho ta hỏi Tuyết sương mấy độ nhuộm tóc thầy?
Sân trường còn đây dệt nhớ thương
Mỗi hồi kỷ niệm mỗi vấn vương
Đã nghe xao xác heo may lạnh
Thương bóng thầy xưa khuất cuối đường!
13.TẠM BIỆT
Phút chia tay đã đến rồi Lòng tôi xao xuyến bồi hồi không nguôi
Ngày mai dù có xa xôi Cũng không quên được cái môi thủa nào
Chia tay biết nói làm sao?
Chỉ mong các bạn khắc vào trong tim
Mái trường phòng học im lìm
Rồi đây sẽ vắng tiếng cười chúng ta
Mỗi người đi một phương xa
Đừng quên bạn nhé như là còn đây
Những lần cả lớp sum vầy
Những lần bỏ học trốn thấy đi chơi
Hồ Tây, Bãi giữa, Đường Lăng
Còn in mãi dấu của thời học sinh
Mong sao lứa tuổi chúng mình
Đời đời bền vững như tình chúng ta!
Trang 1214.LỜI CHÀO THÁNG NĂM
“Ta đã đi qua những tháng năm không ngờ”
Câu thơ thay lời chào day dứt
Đã một thời chưa hoàn toàn sống thực
Để bây giờ mãi nuối tiếc, ngẩn ngơ
Bạn bè ơi, sao ước muốn thành thơ
Khát vọng nhỏ nhoi tan vào hiện thực
Khi muốn ngủ là khi hồn thao thức
Ngược thời gian chở kỷ niệm vào bờ
Tháng năm trôi – vô – tình ta bất lực
Chẳng thể bắt thời gian ngược và dừng
Ve vẫn khóc hoài cho nông nổi
Phượng thắp hồng ngọn lửa trong tim
Hình như bạn bè bỗng thích lặng im
Yêu thương gói tròn trong lưu bút
Chiếc bánh chia ngập ngừng trong ngăn cặp
Tự khi nào nước mắt ngập ngừng rơi
Thầy cô nào cũng đáng yêu hơn
Câu mắng mỏ trở thành trang ký ức
Ta biết thầy tóc bạc thêm vì thức
Mắt cô buồn dõi bước chập chững của ta
Nếu ngày mai mỗi đứa một nơi
Bạn bè xin giữ một câu hò hẹn
Và nỗi nhớ xin một lần trọn vẹn
Về một thời đã qua!
15.BÀI HỌC ĐẦU TIÊN
Nhớ ngày xưa con bắt đầu được học
Thoáng ngập ngừng bước khó nhọc làm sao
Cầm tay viết uốn nét chữ sít sao
Bởi nét chữ hình thành bao tính cách!
Trang 13Người tâm sự muốn thành cây tùng bách
Đứng hiên ngang chịu thử thách cuộc đời
Phải rèn luyện ý chí khắp muôn nơi
Đừng gục ngã giữa sóng đời bão tố
Bảng chữ cái nghiêng nghiêng, con làm đổ
Ngỡ mơ hồ vết loang lổ mực nhem
Người bỗng cười trước sợ hãi lỏi len
"Con hãy nhớ: Hết đêm đen sẽ rạng!"
"Nay bài học đầu tiên con phải ráng
Những làm sao khôi phục bảng chữ này!"
Từng vần chữ khẽ run nhẹ trong tay
Con thầm nhủ từ nơi này quyết chí!
Sắp hết chữ bỗng lâm vào thế bí
Rơi đâu rồi chữ cái chỉ tên con?
Mắt mở to, ngơ ngác cứ xoe tròn
Không lẽ để bài mãi còn dang dở?
Người đã hướng: "Nơi chân trời rộng mở
Đẹp lung linh muôn sắc bởi vì đâu?
Mỗi vấn đề phải tìm rõ, chuyên sâu
Con sẽ hiểu những mối đầu cần thiết! "
Con đã hiểu những điều con cần biết
Chữ cái kia đâu cần thiết vuông tròn!
Với bài tập tìm chữ cái tên con
Con đã lập từ những vần còn lại!
Những bài học của buổi đầu thơ dại
Mãi theo con chẳng quản ngại khó khăn
"Mắc sai lầm, sửa lỗi, biết ăn năn
Con sẽ vững trưởng thành trong cuộc sống!"
16.THƠ CHIA TAY
Gửi lại cho em con đường mùa hạ
Của những ngày xưa, áo trắng đến trường
Mỗi buổi học về hường thơm cỏ lạ
Sớm nắng chiều – mưa xứ Lệ mặn mà
Trang 14Gửi lại cho em ghế đá, hàng cây
Kỷ niệm ngày nào, khai trường bỡ ngỡ
Ngập lối vàng xanh một thủa dại khờ
Giọt mực tím nhòe chưa hết ngây thơ
Gửi lại em bộn bề sách vở
Của những mùa thi, phượng đỏ cuối trời
Điệp khúc ve kêu lòng nao nao lạ
Nhớ thầy, nhớ bạn phút chia xa
Đặng Văn Dương
17.MỘT ĐỜI
Tôi đứng cao, không phải giữa cuộc đời
Mà phấn cầm tay, một mình bục giảng
Cái bệ gạch xây đơn sơ kiên nhẫn
Nhiều lúc thay bằng ghế gỗ chông chênh
Gập ghềnh đường đi những ngày tuổi xuân
Có khó khăn, có hay dở điệp trùng
Những lớp học sinh hằng ngày tiếp cận
Có nụ cười xen nước mắt rưng rưng
Gần gũi thân thương lại là cách biệt
Tôi vẫn xa trong rộn rã sân trường
Lời nói nhỏ giữa bạt ngàn xao xuyến
Của lớp người sau mơ vượt đại dương
Đơn sơ là những phần đóng góp của mình
Vào những ngày qua, chiến tranh gian khổ
Ngọn đèn thắp lớp đêm che chắn lại
Chỉ còn soi trang vở trắng học trò
Nay đã bảy mươi, nhìn lại cuộc đời
Năm tháng đi rồi chắt chiu còn lại
Một đốm lửa nhen, nhiều mơ ước nhỏ
Công việc khai tâm khiêm tốn người thầy
Trang 15(Nguyễn Trọng Di)
18.HOA VÀ NGÀY 20-11
Nụ hoa hồng ngày xưa ấy
Còn rung rinh sắc thắm tươi
20-11 ngày năm ấy Thầy tôi tuổi vừa đôi mươi
Cô tôi mặc áo dài trắng
Tóc xanh cài một nụ hồng
Ngỡ mùa xuân sang quá
Học trò ngơ ngẩn chờ trông
Nụ hoa hồng ngày xưa ấy
Xuân sang, thầy đã bốn mươi
Mái tóc chuyển màu bụi phấn
Nhành hoa cô có còn cài?
Nụ hoa hồng ngày xưa ấy
Tà áo dài trắng nơi nao,
Thầy cô - những mùa quả ngọt
Em bỗng thành hoa lúc nào
(Phạm Thị Thanh Nhàn)
19.CHIẾC LÁ ĐẦU TIÊN
Em thấy không, tất cả đã xa rồi
Trong tiếng thở của thời gian rất khẽ
Tuổi thơ kia ra đi cao ngạo thế
Hoa súng tím vào trong mắt lắm mê say
Trang 16Chùm phượng hồng yêu dấu ấy rời tay
Tiếng ve trong veo xé đôi hồ nước
Con ve tiên tri vô tâm báo trước
Có lẽ một người cũng bắt đầu yêu
Muốn nói bao nhiêu, muốn khóc bao nhiêu
Bài hát đầu, xin hát về trường cũ Một lớp học bâng khuâng màu xanh rủ
Sân trường đêm - Rụng xuống trái bàng đêm
Nỗi nhớ đầu anh nhớ về em Nỗi nhớ trong tim em nhớ về với mẹ
Nỗi nhớ chẳng bao giờ nhớ thế Bạn có nhớ trường, nhớ lớp, nhớ tên tôi?
"Có một nàng Bạch Tuyết, các bạn ơi
Với lại bảy chú lùn rất quấy"
"Mười chú chứ, nhìn xem trong lớp ấy"
(Ôi những trận cười trong sáng đó lao xao)
Những chuyện năm nao, những chuyện năm nào
Cứ xúc động, cứ xôn xao biết mấy
Mùa hoa mơ rồi đến mùa phượng cháy
Trên trán thầy, tóc chớ bạc thêm
Thôi hết thời bím tóc trắng ngủ quên
Hết thời cầm dao khắc lăng nhăng lên bàn ghế cũ
Quả đã ngọt trên mấy cành đu đủ
Hoa đã vàng, hoa mướp của ta ơi!
Em đã yêu anh, anh đã xa rời Cây bàng hẹn hò chìa tay vẫy mãi
Anh nhớ quá! mà chỉ lo ngoảnh lại
Không thấy trên sân trường - chiếc lá buổi đầu tiên
(Hoàng Nhuận Cầm)
20.TUỔI THƠ
Bồi hồi trước trang giấy tuổi thơ Những dòng chữ kia sao bỗng đậm bỗng mờ
Trang 17Ba tiếng trống trường vọng đâu đây
Nhớ tuổi thơ, nhớ bàn tay mực giấy
Năm ngón tay xòe ra đầy mực tím
Qua khung cửa đung đưa cành quả chín
Mắt thèm thuồng vội vã quay đi
Có những lúc mải ngắm nhìn đàn chim ri
Mặc Cô giảng thời gian trôi rất vội
Ánh mắt cô nhìn đã làm em bối rối
Em trót rồi, cô tha lỗi cho em!
Buổi trưa nào quần áo lem nhem Thường trốn mẹ ra bờ ao nghịch nước
Mẹ bắt được, em thường khóc trước
Đâu biết mẹ buồn Mẹ thường khóc trước em
Nhớ tuổi thơ lại nhớ các bạn em!
Nhớ hoa phượng đỏ khi hè về lại nở
Bằng lăng ơi tím ấm màu thương nhớ
Đã làm em bồi hồi, chẳng hiểu nổi vì đâu?
(Sưu tầm)
21.BÀI THƠ TẶNG THẦY
Con sững sờ sao thầy lại ra đi?
Khi chúng con không hề muốn vậy
Sao thầy lại nói lời chia ly?
Khi lòng con không nghĩ chuyện phân kỳ
Vào phút chót của giờ học cuối
- "Các con yên nghe thầy nói vài lời"
Con tự hỏi có điều gì vậy nhỉ?
Mà trông thầy thoáng nét trầm tư
Và giọng thầy cất lên như mọi khi,
Nhưng hơn nữa, có gì như trầm lắng
- "Thầy chuyển công tác " con nghe lòng chết lặng
- " Ráng học hành cho giỏi, cho ngoan"
Lời thầy khuyên thấm đượm giữa lòng con,