Mặt trời chỉ biết tỏa những ánh nắng ban mai, chói chang, rực rỡ, đem lại niềm tin, sự sinh sôi, nảy nở cho muôn loài.. Những giọt nước mắt cứ rơi trong thầm lặng để dâng hiến cho đời nh
Trang 1BÀI VIẾT THAM DỰ HỘI THI
“Báo chí học đường” chào mừng xuân giáp ngọ 2014
Tên thể loại: Chuyện ngắn
Tên bài viết : Gởi Lời Tri Ân
Mọi người thường bảo : Mặt trời không bao giờ khóc Mặt trời chỉ biết tỏa những ánh nắng ban mai, chói chang, rực rỡ, đem lại niềm tin, sự sinh sôi, nảy nở cho muôn loài
Những ánh nắng chan hòa, ấm áp, đem đến cho đời sức sống mãnh liệt, vượt qua muôn trùng sóng gió đi tìm tương lai hạnh phúc cho mình Nhưng mấy ai biết khi mặt trời tỏa ánh nắng rực rỡ nhất chính là lúc mặt trời đang khóc Những giọt nước mắt cứ rơi trong thầm lặng để dâng hiến cho đời những mảng màu rực rỡ Đằng sau ánh hào quang lung linh ấy, là những nỗi niềm sâu kín thầm lặng
Người ta bảo nước mắt thầy giáo và học trò trong lắm, mặn lắm Trong lung linh nước mắt, những điều tốt xấu ở đời đều có thể biến thành hoa Những bông hoa ngát hương, thơm lành làm đẹp cho đời Thầy cô giống như mặt trời đốt cháy hết mình đem lại nguồn sang cho chúng em, sưởi
ấm những trái tim non nớt đang chập chững bước vào đời Vẫn là câu chuyện “Sư phạm” luôn được tích lũy và gom góp từng hành trính nghề nghiệp gian khó của thầy cô Đó không chỉ là những câu chuyện đời dạy học mà còn là những trăn trở, day dứt của người thầy tâm huyết Có người từng nói : “Người thầy giỏi giống như ngọn nến, họ tự đốt cháy chính mình để đi soi đường cho người khác Cứ thế, thầy cô cống hiến trong thầm lặng Nuôi và dạy người làm người, công việc muôn thuở nhưng không bao giờ cũ này mấy ai không có những niềm vui, nỗi buồn,
Trang 2thành bại, đáng suy nghĩ và ghi nhớ nhưng thầy cô vẫn luôn nở nụ cười thật tươi trên khuôn mặt hiền hậu bao dung
Mười hai năm ngồi trên ghế nhà trường, mười hai năm rèn luyện để trưởng thành, để tự tin bước vào cuộc sống Lũ học trò ngốc nghếch ngày nào đã không còn là những chiếc chong chóng phải chờ gió chạm mới quay mà là cánh diều no gió đã sẵn sang tung bay trên bầu trời cao vút Bước ra khỏi cánh cổng trường, nhìn lại chúng em mới thấy công lao to lớn đã cống hiến thật không thể kể hết
Thầy cô vẫn âm thầm lặng lẽ làm đẹp cho đời, thắp sáng những ước mơ Thầy cô dạy cho ta rằng : “Không thể ngồi trên chuyến xe cuộc đời rồi mặc nó đưa ta đến đâu cũng được mà bằng niềm tin và khối óc chúng ta
sẽ là những người lái xe thông minh sáng suốt đưa chuyến xe cuộc đời đến bến bờ hạnh phúc Bằng sự thầm lặng lòng yêu nghề và sự hi sinh cao cả, thầy cô đã chấp cánh ước mơ, thắp sáng tương lai và mang lại nguồn sáng cho thế hệ học sinh chúng em
Đã đến lúc không còn thờ ơ và vô tâm với cuộc sống xung quanh, học trò lớp 12 đã thấm thía hơn nghĩa tình thầy trò sâu nặng Thay cho những lời : “TRI ÂN” ngọt ngào, chúng em xin gửi tới thầy cô những lời cảm ơn sâu sắc, lòng kính trọng và những tình cảm thiết tha từ sâu thẳm trái tim mình Đó là những khoảng lặng lung linh và ấm áp, những mảng màu trầm nhưng huyền ảo, chất chứa những cảm xúc nhẹ nhàng sâu lắng
Nó luôn là những khoảng miên man vô tận mà mấy ao hiểu hết
Người viết
Đỗ Hải Đăng