Chị phụ trách đã làm gì để động viên Lái trong ngày đầu đến lớp?... 3.Tại sao chị phụ trách lại mua đôi giày ba ta màu xanh tặng Lái trong ngày đầu đến lớp?. -Tiểu đoạn 1: Mẹ Cương như đ
Trang 1Môn: TẬP ĐỌC
Trang 41 Tìm những câu văn tả vẻ đẹp của đôi giày ba ta ?
2 Chị phụ trách đã làm gì để động viên Lái trong ngày đầu đến lớp?
Trang 53.Tại sao chị phụ trách lại mua đôi giày ba ta màu xanh tặng Lái trong ngày đầu đến
lớp?
a Vì ngày còn bé chị đã từng ước mơ có một đôi giày giống hệt như Lái.
b.Vì chị muốn mang lại niềm vui cho Lái.
c Chị muốn Lái hiểu chị yêu thương Lái,
muốn Lái đi học.
d.Cả 3 ý trên đều đúng.
Trang 7Bài đọc được chia làm hai đoạn:
Đoạn 1: từ đầu … một nghề để kiếm sống
Đoạn 2: phần còn lại
Đoạn 2 được chia thành hai tiểu đoạn.
-Tiểu đoạn 1: Mẹ Cương như đã hiểu lòng con….đáng bị coi thường.
-Tiểu đoạn 2: 3 dòng cuối
Trang 9Bất giác,em lại nhớ đến ba người thợ nhễ nhại mồ hôi mà vui vẻ bên tiếng bễ thổi “phì phào”, tiếng búa con, búa lớn theo nhau đập “cúc cắc” và những tàn lửa đỏ hồng, bắn tóe lên như khi đốt cây bông.
Ngắt nghỉ hơi tự nhiên ở câu văn dài
Trang 101.Cương xin mẹ học nghề gì?
Trang 122.Cương học nghề rèn để làm gì?
Trang 16Nhận xét cách trò chuyện giữa hai mẹ con Cương:
a) Cách xưng hô : Đúng thứ bậc trên dưới trong gia
đình, Cương xưng hô với mẹ lễ phép, kính trọng Mẹ Cương xưng mẹ gọi con rất dịu dàng, âu yếm Cách xưng hô đó thể hiện quan hệ tình cảm mẹ con trong gia đình Cương rất thân ái.
b) Cử chỉ trong lúc trò chuyện : thân mật , tình cảm.
- Cử chỉ của mẹ : Xoa đầu Cương khi thấy Cương biết thương mẹ.
- Cử chỉ của Cương : em nắm lấy tay mẹ nói thiết tha khi mẹ nêu lí do phản đối.
Trang 17Nội dung:
cho rằng nghề nào cũng đáng quý và em
đã thuyết phục được mẹ.
Trang 18Toàn bài đọc với giọng trao đổi, trò chuyện thân mật, nhẹ nhàng.
- Lời Cương: lễ phép, khẩn khoản, thiết tha.
- Lời mẹ: ngạc nhiên, cảm động, dịu dàng.
Trang 19Cương thấy nghèn nghẹn ở cổ Em nắm lấy tay
mẹ, thiết tha:
-Mẹ ơi! Người ta ai cũng phải có một nghề Làm ruộng hay buôn bán, làm thầy hay làm thợ đều
đáng trọng như nhau Chỉ những ai trộm cắp hay
ăn bám mới đáng bị coi thường
Bất giác,em lại nhớ đến ba người thợ nhễ nhại mồ hôi mà vui vẻ bên tiếng bễ thổi “phì phào”, tiếng búa con, búa lớn theo nhau đập “cúc cắc” và
những tàn lửa đỏ hồng, bắn tóe lên như khi đốt
cây bông
Trang 20Cương thấy nghèn nghẹn ở cổ Em nắm lấy tay mẹ, thiết tha:
-Mẹ ơi! Người ta ai cũng phải có một nghề Làm ruộng hay buôn bán, làm thầy hay làm thợ đều đáng trọng như nhau Chỉ những ai trộm cắp
hay ăn bám mới đáng bị coi thường
Bất giác,em lại nhớ đến ba người thợ nhễ nhại
mồ hôi mà vui vẻ bên tiếng bễ thổi “phì phào”,
tiếng búa con, búa lớn theo nhau đập “cúc cắc” và những tàn lửa đỏ hồng, bắn tóe lên như khi đốt
cây bông